BÁC SĨ BENSIMON NHÌN Lysander với ánh mắt hơi kì quặc.
“Đúng là phi thường. Tôi phải nói vậy”.
“Tôi biết”, Lysander thừa nhận, lắc đầu theo kiểu bối rối tương tự.
“Mọi thứ đều ổn chứ?”
“Hoàn toàn không có vấn đề. Như bình thường. Thực tế tôi đã làm lại chuyện ấy - chỉ để chứng minh với bản thân rằng đây không phải là sự may mắn”.
“Hai lần à?”
“Trong vòng bốn mươi phút thôi”.
Lysander nghĩ lại - hai ngày sau sự kiện đó anh vẫn cảm thấy kinh ngạc và tuyệt diệu. Họ vào trong phòng ngủ nhỏ và rồi, trong tình trạng rối loạn khi quần áo của anh bị ném khỏi nệm, cô Bull đã tự cởi hết áo cánh, váy, áo lót ngoài, áo và quần lót chẽn gối. Họ nằm trên chiếc giường sắt, cơ thể mềm mại, mỏng manh bé bỏng của cô căng lên, quằn quại trong vòng tay anh, tấm thân anh không ngừng đánh thức và đòi hỏi. Những chi tiết nhất định tự in hằn lên tâm trí anh - mái tóc đen dài của cô xõa trên gối, cặp vú tròn đầy đến ngạc nhiên với hai núm tròn nhỏ hoàn hảo, những đầu ngón tay đen sì vì chì than - nhưng kể từ đây anh như bước vào một dạng thôi miên nhục dục, mọi thứ đều mờ đi khi anh tập trung. Rồi khi sự giải thoát đến và đạt cực khoái, anh kinh ngạc đến mức phải hét lên thật to: “ÔI CHÚA ƠI!” - trong sự kinh ngạc và sung sướng đến mức cô phải hỏi anh có ổn hay không.
Họ buông nhau ra, lăn qua một bên và Lysander vùi mặt mình vào chiếc gối mỏng cảm nhận những giọt lệ trong mắt anh khi Hettie - bây giờ là Hettie, không còn là cô Bull nữa - đi lấy một chai Madeira và hai cái ly. Họ uống rượu, ve vuốt nhau, nói chuyện với nhau.
“Toàn bộ chuyện này là một kế hoạch của quỷ, đúng không?” anh buộc tội cô.
“Phải. Em thừa nhận - Em thú nhận. Kể từ ngay cái ngày đầu tiên chúng ta gặp nhau ở phòng khám của bác sĩ Bensimon. Khi em ở trạng thái ấy, nhớ không?”
“Có”.
“Nhưng dù là như thế em thấy mình vẫn không thể gạt anh ra khỏi tâm trí em, vì bất kì lí do nào. Có thể là vì anh mời em vào cuộc đời anh và thấu hiểu em như thế. Không khinh ghét mà rất tử tế. Và đẹp nữa”.
“Chính vì thế nên em đã âm mưu và thực hiện kế hoạch xấu xa này”.
“Nhưng em cũng lo rằng có thể nó sẽ thất bại. Có thể anh sẽ nối đóa hay phát điên lên vì giận dữ. Nhưng em nghĩ em thấy anh là một diễn viên…”.
“Làm sao em biết anh là một diễn viên?”
“Em đã hỏi bác sĩ Bensimon xem anh làm nghề gì… Em nghĩ vì thấy anh là một diễn viên nên có thể anh sẽ chấp nhận thách thức”.
“Anh không bình luận”.
“Bây giờ em có thể gọi anh là Lysander không?” cô hỏi, hôn cằm anh và xuống dưới nữa.
“Anh thấy tốt hơn rồi đấy”.
Rồi họ lại làm tình với nhau, Lysander trải qua và thưởng thức sự cực khoái lần hai, không hiểu sao còn thỏa mãn hơn cả lần đầu. Vì điều này đã được hình dung từ trước và ngay cả khi tâm trí anh có muốn can thiệp vào với rất nhiều cảnh báo. Thật kì diệu, anh vững vàng đạt tới đỉnh cực khoái tinh dục lần thứ hai, cực khoái hoàn toàn.
Bác sĩ Bensimon gõ đầu bút xuống tập giấy thấm trên bàn, suy nghĩ rất lung:
“Ai là đối tác của anh thế? Một ả gái điếm à?”
“A… không”.
“Có phải cô ta là người hợp với những sở thích tình dục của anh, ý tôi là “tuýp người” của anh ý?”
“Thực ra là không… Thực sự cô ấy không hề là tuýp người của tôi”.
“Lí thú đây. Anh giải thích được không?”
Lysander lại suy nghĩ. “Tôi không biết. Có lẽ ông đã giúp được tôi theo cách nào đó - tất cả các cuộc trao đổi của chúng ta. Có lẽ đó là nhờ trạng thái song song”.