Chờ Mặt Trời Lên

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 42 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
50. Chiếc Xe Daimler Của Ngài Đại Tá

❊ ❊ ❊

“TÔI CẦN MỘT XE Ô TÔ, Tremlett”. Lysander nói. “Tôi phải đi một chuyến ngắn về phía đông nam. Ban Hậu cần có xe không?”

“Có chiếc xe của Đại tá Osborne-Way, thưa ngài. Một chiếc Daimler[*]. Nó nằm trong gara suốt mấy tuần rồi”.

“Tốt lắm”.

“Nhưng tôi nghĩ chúng ta sẽ cần lá thư nhiệm màu của ngài lần nữa đấy”.

Thì ra đó là chiếc xe Daimler bảy chỗ, to, mới, màu đen hạt dẻ, đời 1914. Chiếc xe này từng được giám đốc một công ty hóa chất tại Leipzig đặt hàng và thanh toán trực tiếp tại xưởng sản xuất xe Daimler Coventry. Loại xe này đã bị chính quyền trưng dụng khi chiến tranh bùng phát trước khi kịp vận chuyển sang Đức. Nhưng làm thế nào nó trở thành xe riêng của Osborne-Way vẫn còn là một điều bí ẩn. Tuy nhiên, chiếc xe thật lí tưởng theo mục đích của Lysander, Tremlett rất hăng hái, tình nguyện làm phụ lái cho anh. Mang theo các bản sao những nhiệm vụ hiện tại, hai người lên đường vào ngày hôm sau - Lysander thoải mái tựa đầu lên lưng ghế bọc da dê màu vàng mù tạt - để đi vòng qua tất cả các khách sạn trên đường Kent và bờ biển Sussex mà Christian Vandenbrook thường xuyên lưu lại.

Một đêm ở Ramsgate chẳng thu được gì, nhưng ở Sandwich, Deal và Hythe đã rút ra được một điểm chung. Tất cả đều là những khách sạn nhỏ, tương đối đắt tiền, được giới thiệu rất hoành tráng trong các sách hướng dẫn du lịch. Các nhân viên đăng kí khách sạn cho biết, mỗi khi Đại úy Vandenbrook thuê phòng, thì bà Faulkner cũng làm y như thế. Tuy nhiên, bà lại không ở qua đêm tại Rye, cả ở Hastings cũng không - Lysander nghĩ có lẽ vì mấy nơi này hơi gần nhà. Nhìn chung, suốt quãng thời gian từ tháng Chín năm 1914 đến lần gặp nhau tháng Mười này, họ đã qua đêm tại khách sạn đó chín lần. Anh hẳn sẽ không ngạc nhiên nếu phát hiện những bằng chứng tương tự thế tại London - họ cũng sẽ phải gặp nhau tại đó, bà ra thành phố hai hoặc ba lần mỗi tháng - nhưng Vandenbrook hầu như không thể ghi lại yêu cầu qua đêm tại một khách sạn ở London trong sổ sách của bạn.

Lysander ước tính chuyện tình này đã kéo dài hơn một năm, vậy thì hẳn lúc đó dượng Crickmay Faulkner còn đang sống sờ sờ. Ý nghĩ về việc mẹ anh với Vandenbrook - trần trụi, anh thấy khó chịu và bối rối - khiến anh ngay lập tức nghĩ về mẹ anh theo kiểu khác, như thể bà bỗng tách biệt hẳn với người phụ nữ anh từng biết và yêu thương. Nhưng anh tự nhủ dĩ nhiên là không hề già đi, và có thể đảm nhận những vai trò khác trong cuộc đời này, ngoài vai trò là “mẹ” anh. Mẹ anh là người phụ nữ trưởng thành quyến rũ đến mê hồn, có văn hóa, sôi nổi, hoạt bát và tự tin. Bản thân Vandenbrook - sành điệu, hấp dẫn, điển trai, hài hước, giàu có - chính xác là kiểu người hấp dẫn mẹ anh. Anh có thể nhận thấy điều đó, hiểu được điều đó, tất cả đều quá rõ ràng. Anh cố gắng không buộc tội bà vì điều này.

Khách sạn Pelham tại Hastings, khách sạn cuối cùng trên hành trình của họ, nhân viên ở đây làm việc hiệu quả và rất biết quan tâm. Vandenbrook đã ở đây bốn lần và anh nghĩ chắc chắn anh ta phải đi bằng xe tải hạng nặng. Người lễ tân trẻ hỏi han có vẻ rất lo lắng. “Tôi hi vọng mọi thứ đều ổn thỏa với Đại úy Vandenbrook. Chúng tôi sẽ rất buồn nếu có điều gì làm ngài ấy phật ý”.

“Không có gì đâu. Kiểm tra thông thường thôi”.

“Có gì sai sót không, thưa ngài?”

“À”, Lysander ứng biến, “đang mất “một thứ” - chúng tôi chỉ đang dò theo các hoạt động của ngài Đại úy vài tuần, vài tháng trước”.

“Ngài là đồng nghiệp của ông ấy à?” cô nàng lễ tân hỏi. Cô ta còn trẻ, khoảng mười tám, mười chín. Lysander nghĩ, để tóc buông xõa trước trán làm cô ta trông hơi giản dị, mặc dù hoàn toàn không phải. Anh nghi ngờ cô ta chắc không ít lần bị đánh gục trước vẻ quyến rũ của Vandenbrook.

“Đúng vậy. Chúng tôi làm việc cùng nhau tại London”.

“Xin hãy nói với ngài ấy rằng các phong thư của ngài ấy đều được thu thập theo quy định. Không bao giờ chậm quá hai ngày”.

“Tôi sẽ nói, cảm ơn cô”.

Anh tạm biệt cô, hứa chuyển đến cho ngài Đại úy những lời chúc tốt đẹp nhất của toàn bộ nhân viên khách sạn Pelham ở Hastings, rồi cố gắng quay ra ngoài phố. Tremlett đang đứng hút thuốc cạnh chiếc Daimler, mũ tụt xuống sau đầu. Với chiếc băng mắt, trông cậu ta luộm thuộm một cách khác thường. Khi Lysander đến gần, cậu ta ném thuốc đi và đội lại mũ lên đầu.

“Quay về London chứ, thưa ngài?”

“Quay về Hythe”.

“Tôi nghĩ rằng chúng ta xong việc trong ngày hôm nay rồi chứ?”

“Công việc của quỷ chẳng bao giờ hết đâu, Tremlett. Phóng nhanh hết sức có thể đi”.

Chiếc xe quay lên bờ biển đến Hythe và trở về khách sạn Dene. Lysander bước vào quầy tiếp tân, có cảm giác hiếu kì trước sự trùng lặp của cuộc sống. Đây là lần thứ ba anh đến khách sạn Dene trong vòng bốn mươi tám tiếng.

“Chào buổi tối, thưa ngài. Mừng ngày trở lại”.

“Tôi chỉ đang băn khoăn… Đại úy Vandenbrook có để quên cái gì trong phòng của ngài ấy không?”

“Ý ngài là lá thư. Lẽ ra sáng nay tôi phải báo ngay. Thường thì có người phục vụ từ nhà ga đến lấy thư”.

Lễ tân đưa tay xuống dưới quầy và rút ra một phong bì lớn làm bằng sợi chuối. Mặt trước viết dòng chữ: “Đại úy CVandenbrook - sẽ đến lấy”.

Lysander cảm ơn anh ta và đi về phía quầy rượu hạng sang. Có một ông già - khá lặng lẽ - đang ngồi hút tẩu đọc báo trong góc phòng. Lysander cảm thấy cơn buốt lạnh từ gáy lan xuống hai vai và lưng như đang đứng trong một phòng bảo ôn. Bí ẩn làm sao khi vết thương trên hông anh tự dưng bắt đầu đau nhức, như phải bỏng. Anh biết trong phong bì này có cái gì. Anh xé bì thư và bắt đầu đọc.

145.000 quả đạn súng cối trái phá sáu inch đến Béthune. 65 toa chở hàng chịu tải ở Le Mans. Sửa chữa các đường dây điện thoại ở Hazebrouk, Lille; Orchies và Valenciennes. Con đường mốc tiêu chuẩn mới Gezaincourt-Albert. Các kho quân nhu bảo quản kĩ thuật đường tàu nhánh vận chuyển súng Dernancourt. 12 tàu cứu thương thường trực của Quân đoàn Hai và Quân đoàn Ba”.

Anh lật sang trang sau. Cũng là những nội dung như thế. Anh cẩn thận để lại ba tờ giấy vào phong bì, gấp lại theo chiều dọc và bỏ vào túi áo khoác. Anh gọi một ly brandy to và cố gắng thả lỏng tâm trí. Anh chỉ tập trung vào một sự thật duy nhất, thế là đủ - trong lúc này tính toán thêm nữa cũng chỉ tốn thời gian. Anh đã tìm thấy Andromeda rồi.

ý câu lạc bộ đến quán bar Lỗ thứ 19. Ở đây có hai nhân viên đánh máy tuổi trung niên từ Swansea đến giúp giải quyết vấn đề hành chính của trại. Phương tiện liên lạc duy nhất là chiếc điện thoại nằm trên bàn trong một góc phòng. Ở góc kia, p
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của William Boyd

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.