BAN HẬU CẦN đã thành lập và duy trì các ban chi nhánh tại Dover và Folkestone từ cuối năm 1914. Mục đích nhằm dễ dàng giám sát việc bốc dỡ và vận chuyển hàng triệu tấn quân trang quân dụng sang Pháp mỗi tuần hơn. Các nhân viên được bố trí chủ yếu là những cựu cán bộ cảng và nhân viên văn phòng. Nhưng cứ vài ngày Keogh và Vandenbrook lại theo lệ, đến giám sát công tác văn phòng và chủ yếu là giải quyết các rắc rối.
Nhìn qua các biên bản ghi nhớ của bộ phận vào thứ Hai, Lysander thấy hai tàu chở hàng đã va chạm nhau ở eo biển Manche, một trong hai chiếc bị chìm và “(xấp xỉ) 600 nhân viên chết đuối”. Osborne-Way đã thêm một dòng ghi chú bên lề, nét chữ học sinh bé tí, khó đọc, “Người nhận, Capt VdenB”. Lysander ra lệnh cho Tremlett tìm Vandenbrook. Cậu ta quay lại báo Vandenbrook sáng nay không đến nhà phụ mà đi thẳng sang Folkestone để “giải quyết mấy rắc rối cấp bách”.
Lysander bảo Tremlett mua vé tàu cho mình và khởi hành đến bờ biển từ ga Victoria trước buổi trưa. Tại Folkestone, anh đã thuyết phục khiến tài xế taxi miễn cưỡng ở lại chờ anh đến nửa đêm với 5 bảng tiền mặt. Lysander nghĩ đến những người lính trong các đường hào kiếm được mười tám xu một ngày chỉ để làm một việc duy nhất ngày này qua ngày khác. Nhưng di chuyển có lẽ là cần thiết - anh có cảm giác Vandenbrook sẽ không nghỉ qua đêm tại Folkestone.
Chiếc taxi đỗ ở đầu phố cách không xa các văn phòng ban trên phố Marine Parade, anh xuống xe đứng đợi. Nhưng Vandenbrook mãi đến bảy giờ tối hôm ấy mới ló mặt ra. Một chiếc xe trờ đến và cậu ta lên xe. Hai xe chạy thẳng ra khỏi thành phố, tiến về phía tây dọc theo bờ biển đến Hythe. Vandenbrook dừng ở cửa khách sạn Dene - một tòa nhà hai tầng, xây bằng gạch ốp gọn gàng với một nhà để xe phía sau. Phần mở rộng hiện đại ngay ngoài con đường lớn trên các sườn dốc thấp hơn dẫn lên nhà thờ chính của vùng Hythe, nhà thờ St Leonards. Chiếc xe đi tiếp, quay về Folkestone. Năm phút sau, Lysander theo cậu ta vào trong.
Sảnh tiếp tân là một khu nhà thấp, được chiếu sáng rực rỡ với những cánh cửa dẫn ra quầy rượu hạng sang và phòng ăn tối. Một cầu thang bằng gỗ sồi uốn cong dẫn lên các phòng ngủ trên tầng một. Anh chắc chắn ở đây còn thoải mái hơn nhiều so với khách sạn Thương mại ở Folkestone, và đây là nơi nhân viên của ban thường xuyên ở lại như Tremlett đã nói. Lysander thấy những bông hoa tươi trong chậu trên bàn lễ tân, Anh đọc thực đơn được dán bên ngoài phòng ăn tối, thấy có thể chọn vài món Anh đơn giản nhưng truyền thống - một món thịt nướng, một súc thịt cừu, bầu dục nướng tẩm tiêu ớt và cá thờn bơn. Bỗng anh thấy đói khủng khiếp - dễ hiểu tại sao Vandenbrook lại thích tự tìm nơi ăn ở riêng.
Anh vào quầy rượu chọn chỗ ngồi có tầm nhìn bao quát sảnh tiếp tân qua cánh cửa lắp kính. Gọi một chai whisky soda, anh nghĩ mình sẽ đợi Vandenbrook đi xuống nhà ăn tối và làm cậu ta ngạc nhiên. Cả hai rồi sẽ phá lên cười, và ít nhất anh sẽ ăn được một bữa tươm tất trước khi bắt chuyến tàu cuối về London.
Nhấp ngụm rượu whisky và hút thuốc, tâm trí anh đương nhiên lại nghĩ về Hettie và cái đêm nồng nàn của hai người. Cô nói mình chỉ có thể ở đến sáng hôm sau, vì cô phải gặp Lasry tại Brighton để bắt đầu tìm kiếm một nơi sinh sống khác. Cornwall đang trở nên chán ngắt và heo hút, Bonham Johnson đang thúc giục hai vợ chồng về gần London hơn. Cô hứa với Lysander sẽ về London trong vài ngày, ngay sau khi bịa ra lí do. Lysander nghĩ anh có thể thuê một căn hộ nhỏ trong một khu nhà ở trung tâm. Ở đấy họ có thể an toàn hưởng thụ thời gian bên nhau - dù sao anh cũng đang thấy chán khách sạn rồi. Chúa mới biết anh còn mắc kẹt ở Ban Hậu cần này bao lâu nữa để tìm kiếm Andromeda. Anh dự đoán trước cuộc điều tra Osborne-Way sẽ chẳng vui vẻ gì. Anh sẽ phải cực kì thận trọng, đón nhận những đau đớn thực tế sẽ không…
Mẹ anh bước vào trong khách sạn.
Bản năng đầu tiên của anh là lao ra ngoài sảnh và làm mẹ ngạc nhiên. Nhưng điều gì đó khiến anh co người lại trên ghế. Bà đang mặc áo choàng lông thú, đội một trong những chiếc mũ mới, nhỏ nhắn và thời trang. Bà nói chuyện với lễ tân, một tay phục vụ được gọi đến mang hành lí giúp bà. Hành lí ư? Bà định ở lại qua đêm sao? Chủ khách sạn từ phòng ăn đi ra bắt tay bà. Chắc hẳn bà là khách quen ở đây… Ông chủ dẫn bà đi ngang qua phòng ăn và khuất tầm nhìn của anh.
Lysander thích xem cuộc gặp gỡ này như một trong những điều tình cờ trong cuộc sống của anh. Những sự tình cờ lạ thường nhất - anh biết nó lúc nào cũng xảy ra khiến ngay cả một diễn viên hề hài hước, trơ trẽn nhất cũng phải đỏ mặt. Tuy nhiên, những sự tương đồng lạ lùng trong cuộc sống không áp dụng được ở đây - mỗi khớp xương đau nhức trong cơ thể nhắc nhở anh việc các quỹ đạo luôn tương ứng Vandenbrook, Rief và Anna hay phu nhân Faulkner, cùng tụ về một điểm không phải là tình cờ. Rồi anh thấy Vandenbrook đi xuống gác, điếu thuốc trên tay và rẽ vào phòng ăn, Anh biết ngay cậu ta sẽ đến bàn mẹ anh ngồi, rằng cuộc gặp này đã được thu xếp. Nhưng anh vẫn quyết đợi trong năm phút trước khi “mắt thấy tai nghe”. Anh bước ra khỏi quầy rượu, giả vờ xem xét bản đồ Hythe đang treo rất thuận mắt trên một bên cửa phòng ăn. Cửa mở hé và anh có thể nhìn nghiêng vào bên trong. Có một lò sưởi và mười hai chiếc bàn, phân nửa đã có người ngồi. Ngồi trong góc phòng là mẹ anh, người hầu rượu đang rót rượu vào ly cho bà. Ngồi bên kia bàn là Christian Vandenbrook. Họ cạn ly - có vẻ họ đã quen nhau từ trước và hoàn toàn thoải mái - rõ ràng đây không phải là cuộc gặp đầu tiên giữa hai người. Khi họ nói chuyện và xem thực đơn, Lysander thấy cả hai đang sử dụng các chiêu nghi binh nhàm chán và cũ mèm, Cố tỏ ra đây là buổi gặp gỡ của một đôi tình nhân ở chốn công cộng, hi vọng chẳng ai phát hiện ra mối quan hệ thật sự giữa họ.