THẬT LẠ LÙNG khi lại được ngồi trong phòng khách gia đình, Lysander nghĩ. Anh đi lại quanh phòng, những đầu ngón tay lướt trên bề mặt chiếc bàn kê sát tường bóng loáng, cầm một bản nhạc và đặt lên bệ cửa sổ. Một lần nữa anh có cảm giác chẳng có gì thay đổi, anh đắm chìm trong đó, để cảm giác ấy lưu lại thật lâu. Anh vẫn là một chàng trai trẻ, vừa bước sang thế kỷ mới, và hai mẹ con chỉ vừa mới chuyển đến Claverleigh. Trong vài phút nữa, anh sẽ thấy mẹ bước vào phòng, trẻ trung hơn, xinh đẹp hơn, bất chấp thời gian và năm tháng. Nhưng anh biết thế giới này đang xoay nhanh đến thế nào, nhanh hơn bao giờ hết. Trong thế giới hiện đại, thời gian đang trôi vùn vụt như một con ngựa đua thuần chủng sải vó tiến về phía trước, chẳng quan tâm đến cuộc chiến này- cho dù chiến tranh chính là hậu quả của sự tăng tốc ấy - và kết quả là mọi thứ đang thay đổi. Không chỉ thế giới xung quanh anh thay đổi mà cả lương tâm con người cũng đổi thay. Những điều xưa cũ đang trôi đi thật nhanh, đang biến mất và một điều khác, mới mẻ, không tránh khỏi đang dần thay thế. Đó là khái niệm anh luôn khắc sâu trong tâm trí. Tuy nhiên, anh sẽ phải nói chuyện này với Bensimon - ám ảnh mới của anh đối với sự thay đổi và sự đấu tranh của mình - để xem anh có tìm được ý nghĩa nào từ sự bối rối này không.
Mẹ anh lướt qua ngưỡng cửa và hôn anh ba lần lên cả hai má theo phong cách lục địa châu Âu. Bà mặc chiếc áo dài kiểu rộng màu xanh hồ trăn, Mái tóc của bà đã khác, cuộn lên cả hai bên, rủ xuống thành búi sau đầu, mềm mại và giản dị.
“Con thích mẹ để tóc thế này”, anh nói.
“Mẹ thích khi con để ý tóc tai của mẹ đấy, con trai yêu ạ”.
Bà bước đến tường và giật chuông
“Mang trà lên đây”, bà nói. “Trà đặc. Loại Anh.”.
Với phát hiện này, anh hiểu ngay tại sao tất cả đàn ông không thể nào cưỡng lại được sức quyến rũ của bà - vẻ đẹp hững hờ, tràn đầy tự tin đi kèm với tính tình sôi nổi, hoạt bát. Anh có thể hiểu tại sao Christian Vandenbrook bị mắc bẫy.
Trà được một cô hầu gái bưng lên, hai mẹ con ngồi xuống ghế. Bà nhìn anh chằm chằm qua miệng chén trà cầm trên tay, đôi mắt mở to, chăm chú.
“Con biết không, mẹ đã không gặp con khá lâu rồi”, bà nói. “Con thế nào rồi? Hoàn toàn khỏe mạnh chứ? Phải nói rằng mẹ thích nhìn con mặc quân phục”. Bà chỉ tay. “Những cái gì thế này?”
“Những cái ghệt ạ. Mẹ này, con phải hỏi mẹ vài câu hỏi hơi sốc đấy”.
“Hỏi mẹ à? Sốc à? Chúa ơi. Con hỏi đi”,
Anh ngập ngừng lại cảm thấy đang đứng trên bờ vực. Như thể anh sắp tạo ra một chuỗi quan hệ nhân quả nghiêm trọng có thể dẫn đến bất kì đâu.
“Mẹ có biết một sĩ quan Đại úy tên là Christian Vandenbrook không?”
“Có. Biết rất rõ. Mẹ làm ăn với anh ta suốt thời gian lập quỹ”.
Cái quỹ, tất nhiên rồi, Lysander nghĩ. Quỹ Chiến tranh Tòa Thị chính Claverleigh. Anh cảm thấy thoải mái hơn một chút - có lẽ là chẳng có chuyện gì đâu.
“Mẹ có gặp anh ta ở khách sạn Dene tại Hythe cách đây ba tối không?”
“Có, Mẹ và anh ta có hẹn ăn tối, Lysander, tất cả những chuyện này là…”.
“Tha lỗi cho con vì sự lỗ mãng, ngu độn và rất bất lịch sự, nhưng mà…” anh dừng lại, cảm thấy không khỏe. “Nhưng… mẹ đang có mối quan hệ yêu đương với Đại úy Vandenbrook đấy à?”
Bà bật cười khi nghe câu đó, nụ cười chân thành nhưng nhanh chóng tắt lịm.
“Dĩ nhiên là không. Sao con dám hỏi một chuyện như thế?”
Thấy cơn giận dữ thực sự trong đôi mắt mẹ, anh nhắm chặt mắt lại và nói tiếp.
“Năm ngoái mẹ đã ở cùng khách sạn với Đại úy Vandenbrook đến ba lần”.
Nghe tiếng bà đứng dậy, anh mở mắt. Bà đang nhìn ra công viên từ ô cửa sổ cao, có nhiều kính. Ngoài trời mưa phùn, ánh ngày đang nhạt dần - lóng lánh như bạc và mờ xỉn.
“Có phải con đang theo dõi mẹ không?”
“Con đang theo dõi hắn. Con bám theo hắn và thấy hắn gặp mẹ”.
“Có chuyện quái gì mà con lại theo dõi Đại úy Vandenbrook vậy?”
“Vì hắn là kẻ phản bội. Vì hắn đang gửi những bí mật quân sự cho quân Đức”.
Anh thấy điều này khiến bà bị sốc. Bà xoay người lại, nhìn anh chằm chằm hoảng sợ.
“Đại úy Vandenbrook sao? - mẹ không tin… Con có chắc không?”
“Con có đủ bằng chứng để treo cổ hắn lên”.
“Mẹ không thể… Làm sao.”. Giọng bà lạc đi rồi bà lên tiếng hoài nghi. “Tất cả những gì mẹ và anh ta nói đến chỉ là những cái chăn, những chiếc xe cứu thương mấy bình mật ong, những buổi liên hoan làng và những y tá - và làm thế nào để tiêu tiền mẹ quyên được. Mẹ không thể tin nổi”.
“Mẹ có biết mỗi lần gặp mẹ, hắn đều để lại một phong thư ở khách sạn và chờ người đến lấy không?”
“Không, dĩ nhiên là không”.
“Hắn không bao giờ bảo mẹ đi gửi một trong những phong thư ấy à?”
“Không bao giờ. Mẹ nói thật đấy. Nghe này, mẹ chỉ gặp anh ta vì Văn phòng Chiến tranh chỉ định anh ta làm sĩ quan liên hệ từ khi mẹ bắt đầu gây dựng quỹ. Anh ta thật sự được việc đấy”.
“Hắn là một người quyến rũ”.
“Anh ta đã từng đến đây. Hai - không ba lần. Bọn mẹ đã gặp nhau tại đây. Crickmay cũng đã gặp anh ta. Anh ta còn ăn tối ở đây cơ mà”.
“Ở đây? Hắn không hề nói với con chuyện đó”.
“Tại sao anh ta phải nói chứ? Mẹ chưa hề nói với anh ta về con. Mẹ cho rằng anh ta chẳng hề biết tí gì chuyện con là con trai mẹ. Chẳng hề biết người có bằng chứng định treo cổ anh ta là con trai mẹ”, bà nói thêm, hơi cay đắng. “Thậm chí cả chuyện mẹ có con trai mẹ cũng không nói. Vì Chúa - mẹ và anh ta chỉ nói về cái quỹ thôi mà”.
Lysander cho rằng, nếu là một phụ nữ quyến rũ tuổi mới ngũ tuần, mẹ sẽ chẳng dại gì thú nhận mình có đứa con trai gần ba mươi tuổi. Đó là sự thật - căn cứ vào thái độ của Vandenbrook, chẳng hề có một gợi ý nhỏ nào cho thấy hắn biết phu nhân Faulkner là mẹ anh.
“Theo mẹ con có nên gọi đồ uống mạnh không?” anh hỏi.
“Ý kiến tuyệt vời”, bà đáp và giật chuông gọi người hầu mang lên một chai brandy, một chai soda điều áp và hai cái ly. Lysander rót rượu ra ly cho mình và cho mẹ. Anh uống một ngụm lớn. Bất chấp những phủ nhận và giải thích khéo léo của mẹ, anh có cảm nhận rất xấu về mối quan hệ giữa mẹ mình và Vandenbrook. Đây không phải sự trùng hợp, anh biết - sẽ có những hậu quả. Lại nữa, những hậu quả chết tiệt.
“Con hút thuốc được không?”
“Mẹ sẽ hút cùng con”, bà đáp. Lysander lấy hộp thuốc ra, châm thuốc cho mẹ và cho anh.
“Tại sao con lại theo dõi Vandenbrook?” bà hỏi. “Ý mẹ là tại sao con lại nhận nhiệm vụ đặc biệt này?”. Bà dụi tắt điếu thuốc - bà không bao giờ hút nhiều. “Con là lính thôi mà, đúng không?”
“Con được phái đến bộ phận này trong văn phòng Chiến tranh. Bọn con đang cố gắng truy tìm kẻ phản bội. Hắn đang gây ra thiệt hại khủng khiếp”.
“Và con đã tìm thấy hắn, đúng không?”
“Vandenbrook chỉ đang chuyển đi những thông tin này vì có vẻ hắn bị tống tiền. Hắn khẳng định như vậy”.
“Bị tống tiền vì cái gì?”
“Nó rất… khó nghe lắm ạ. Rất nhục nhã”. Lysander tự hỏi nên kể cho bà nghe bao nhiêu thì vừa. “Hắn sẽ bị hủy hoại hoàn toàn, nếu điều đó xuất phát từ những gì hắn làm - hôn nhân, sự nghiệp, gia đình. Hắn sẽ bị rũ tù”.
“Chúa ơi”, anh nhận thấy sự mơ hồ trong câu trả lời của mình đáng lo hơn bất kì sự thật nào. Bà lại nhìn anh: “Vậy ai đang tống tiền anh ta?”
“Đó mới là vấn đề - có vẻ như đó chính là mẹ vậy”.