CÓ MỘT LÁ THƯ của Blanche trong hòm thư của Lysander sáng hôm ấy. Anh rạch bì thư bằng ngón cái và chỉ trong một giây anh đã bắt gặp ngay mùi nước hoa hồng còn vương lại, mùi hương cô ấy hay dùng. Cô viết kín bốn trang giấy có màu hoa tử đinh hương đầy những dòng chữ to và nguệch ngoạc, như gà bới.
Gửi Anh yêu Duy nhất của đời em
Tháng Sáu Rực Lửa sẽ là một thành công vĩ đại - Em có thể cảm thấy từ tận trong xương tủy rằng vở này sẽ diễn được hết tháng này qua tháng khác. Bao giờ anh về nhà? Anh có cảm thấy khá hơn không? Con mèo xinh xắn của anh thêm được lần nữa cuộn tròn trong lòng anh cơ. Em nhận được vai trong một “bộ phim” đấy - anh tin được không? Hàng đống tiền đấy. Khi nào anh về anh phải thử vai đi nhé. Dễ lắm mà chẳng cần phải học lời thoại đâu! Em nghĩ khuôn mặt đẹp trai của anh sẽ rất hoàn hảo và với nhiều kinh nghiệm thế thì đây chỉ là một trò vui thôi, dễ như ăn bánh nếu so với những gì đêm nào chúng ta cũng làm ở nhà hát.
Anh đặt thư xuống, quyết định sẽ đọc tiếp vào lúc khác, và trong lúc tức giận, anh thấy rằng Blanche còn chẳng buồn trả lời bất kì câu hỏi nào của anh. Viết thư cho nhau nghĩa là một hình thức đối thoại, một cuộc chuyện trò - nhưng Blanche viết như kiểu đường một chiều, như một bài diễn thuyết về những cảm xúc của riêng cô, những gì cô định làm mà chẳng thèm để ý tí gì đến những câu hỏi của anh. Khi viết thư cho cô bao giờ anh cũng đặt bên cạnh lá thư mới nhất của cô. Một mối quan hệ thư từ phải được thỏa mãn ở cả hai phía; những màn độc thoại - cho dù là sống động và thân mật đấy - không phải lúc nào cũng thú vị.
Tâm trạng hờn giận vẫn tiếp tục khi anh đi bộ tới nhà ga Stadtbahn mua vé khứ hồi đến Ottakring. Anh nhìn ra cửa sổ, ngắm những khu ngoại ô phía tây thành Vienna cho đến khi chiếc tàu hỏa mini kêu phì phì, đi quanh đường nhánh tới điểm dừng. Anh bất ngờ thấy không muốn làm mẫu cho cô Bull nữa - tại sao anh lại đồng ý nhỉ? Nhưng cô Bull cứ khăng khăng, khó mà nói không với cô ấy được - chuyện này anh có nhiều kinh nghiệm rồi.
Tại Ottakring anh cho người lái chiếc xe hai ngựa xem địa chỉ studio và bước lên xe. Chiếc xe lộc cộc tiến về phía tây, đi qua mấy khu đất, các vườn táo, và một nghĩa trang lớn với hàng rào cọc gỗ trước khi quay lên một con đường đầy bùn gần trang trại. Chiếc xe dừng lại bên một cánh cổng sơn màu đỏ tươi nổi bật. Lysander xuống xe và trả một khoản tiền nhỏ. Anh đã suy nghĩ về hành trình trở về nhà: từ nhà ga rất dễ bắt xe ngựa nhưng làm thế nào để quay về nhà ga đây? Anh sẽ nán lại một tiếng thôi không hơn.
Từ cổng có một con đường lát gạch nung già dẫn đến một nơi trông như một kho thóc bằng đá cũ, sát mép một cánh đồng hai bên có hai hàng cây, có hai con ngựa thồ đang gặm cỏ. Những chậu hoa đặt thành đám xung quanh cửa trước của kho thóc, bừng sáng với những bông cúc tây và cúc ngũ sắc. Anh đẩy cổng vào và một bộ chuông bằng đồng, lắp trên đoạn dây kim loại cong mềm, vang lên inh ỏi. Cô Bull xuất hiện trên ngưỡng cửa gần như ngay lập tức. Họ bắt tay nhau. Cô đang mặc một chiếc áo khoác bằng vải dài đến đầu gối, dây đầy đất sét và thạch cao.
“Anh Lysander Rief, anh thực sự đến rồi. Tôi không thể tin được!”, cô reo lên và dẫn anh vào studio.
Kho thóc cũ được sửa thành một phòng điêu khắc không có trần, không có cửa sổ, nhưng rất rộng rãi. Một phần mái ngói rộng được thay bằng những tấm kính lắp cửa. Trong góc nhà là một cái lò gốm bằng gang lùn bè bè, ống khói cao, mỏng với một loạt các đoạn góc cạnh cao đến tận mái nhà. Dọc theo bức tường là một hàng những chiếc bàn chân trời chất đầy các khay, lọ, bình và những súc gỗ đủ kích cỡ. Các lõi dây xoắn chất đống ở một đầu bàn. Trong góc khác là khu ghế ngồi - một bộ bốn chiếc ghế mây quanh một chiếc bàn thấp, trên đó là chiếc bàn quay sáng bóng và một bình đầy cỏ chân ngỗng. Ngay giữa phòng trên chiếc bàn xoay cao nhất là một tác phẩm điêu khắc bằng đất sét thô, cao khoảng một mét, hình quái vật đầu bò mình người đang ở tư thế cúi - cái đầu bò đần độn với cặp sừng bướng bỉnh trên một tấm thân cơ bắp lực lưỡng, đồ sộ. Bên cạnh là một cái bệ nhỏ, với một tấm thảm vuông vừa vặn. Lysander nhìn quanh.
“Ánh sáng tuyệt vời”, anh nói, nghĩ rằng đây chính là một câu nhận xét đúng đắn khi vào thăm studio của một nghệ sĩ.
Cô Bull cởi áo khoác, lộ ra chiếc áo cánh bằng vải mút màu kem mặc ngoài váy may bằng vải xẹc đen dài đến nửa bắp chân, cổ chân cô đeo những cái vòng bằng gỗ. Mái tóc đen rối bù, được buộc túm lại trên đầu mà chẳng quan tâm đến những sợi tóc dài rủ xuống trán.
“Hoff có làm việc ở đây không?” Lysander hỏi.
“Không, không. Chúng tôi sống bên kia cánh đồng, cách đây khoảng nửa dặm. Nhà của gia đình Udo. Cả hai chúng tôi đã từng thử cùng làm việc trong studio của anh ấy nhưng đó là thảm họa - chúng tôi cãi nhau suốt. Thế nên tôi thuê cái nhà cũ này và sửa sang lại cho hợp thời trang”. Cô chỉ tay lên. “Cho thêm ít ánh sáng thích hợp vào”. Cô chỉ về phía một cánh cửa ở góc xa, “Có một phòng ngủ trong đó cho những khi tôi cần một giấc ngủ ngắn, có một bồn rửa bát và một phòng ăn nữa. Nhà vệ sinh bên ngoài, đi vòng ra phía sau”.
“Rất đẹp”. Anh tự chỉnh lại câu nói. “Lý tưởng”.
“Uống một ly Madeira nhé”, cô nói, đi đến chiếc bàn chân trời và rót rượu vào hai cái cốc vại nhỏ. Lysander tiến lại gần, họ cụng ly và uống. Anh thực sự không thích rượu vang pha rượu mạnh - rượu nâu Tây Ban Nha hay rượu vang đỏ Bồ Đào Nha và các loại tương tự - ngay lập tức cảm thấy cơn nhức đầu nhẹ đang hình thành từ một bên mắt.
“Điều này thật ấn tượng”, anh nói, hắt đầu về phía bức tượng đầu bò mình người đang cúi.
“Tôi sẽ mạ nó bằng đồng”, Cô Bull đáp. “Nếu tôi có thể lo được. Udo đứng làm mẫu - chẳng bao giờ được như thế nữa. Rên rỉ rồi phản nàn. Tôi làm mẫu khỏa thân cho anh ấy suốt thì chả sao. Rất bất công”. Cô bỏ ly xuống, cầm lên một tấm bảng vẽ và một chiếc bút chì than. Nói đến chuyện này - chúng ta vào việc chứ?”
“Tôi có nên đứng trên bục không?”
“Có. Nhưng chỉ khi anh cởi hết quần áo ra đã”.
Lysander mỉm cười theo phản xạ, cho rằng đây là kiểu đùa khiêu dâm theo phong cách cô Bull điển hình.
“Cởi quần áo?” anh hỏi. “Hài hước thật đấy”.
“Tôi không làm việc với người mẫu mặc quần áo. Thế nên vẽ anh khi mặc quần áo đầy đủ chẳng có ý nghĩa gì đối với tôi cả”, Cô mỉm cười và chỉ về cánh cửa nằm cuối phòng. “Anh có thể thay đồ trong đó”.
“Tuyệt. Được rồi”.
Đó là một căn phòng ngủ khá nhỏ với tường quét vôi trắng và sàn lót ván thô, phủ bằng vải vụn. Có một chiếc giường đơn khung sắt với chăn màu nâu, một tủ quần áo nằm cạnh chiếc bình thô và một bình đựng nước. Trên rìa cửa sổ nhỏ nhìn ra khu vườn rau bị che khuất sau các đám cỏ dại rậm rạp là một cái bình thủy tinh nhỏ đựng đầy cỏ khô, đó chính là dấu hiệu cá tính duy nhất.
Lysander đứng giữa phòng suy nghĩ nên làm gì. Chuyện gì đang diễn ra ở đây thế? Trong một giây anh nghĩ mình nên mở cửa, bước ra ngoài và nói với cô rằng điều này là không thể, rằng anh phải đi. Nhưng anh biết cô Bull sẽ không còn nghĩ đến anh nữa nếu anh làm thế. Anh không muốn cô xem anh như một kẻ ta đây, hay một kẻ huênh hoang khoác lác, hay dao động. Anh cố gắng hết sức không suy nghĩ gì nữa và bắt đầu cởi quần áo.
Khi cúi xuống đôi tất dài và quần đùi, anh bắt đầu cảm thấy sự hào hứng phấn khích trước điều táo bạo sắp làm. Anh nhìn đống quần áo nằm ngay ngắn trên giường. Cơ hội cuối cùng. Anh tụt tất và kéo mạnh cởi nút chiếc quần thắt nơ. Khi chiếc quần đùi tụt xuống, anh cảm thấy phía dưới thật mát mẻ, Có chiếc khăn tắm trên dây treo cạnh tủ quần áo, anh lấy quấn quanh người và quay trở ra studio. Cô Bull đang ngồi trên chiếc ghế đan bằng liễu gai đã kéo gần đến cái bục. Cô giơ lên một thứ trông như cái băng đeo nhỏ bằng cao su.
“Chỉ là một ý nghĩ thoáng qua. Anh có thích một cái khố không? Tôi không phiền đâu”.
“Không, không. Để tự nhiên đi - với tôi cũng thế cả mà”.
Anh bước lên bục, cảm thấy lớp vải thô dưới lòng bàn chân và nghe thấy trái tim bất thần đập thình thịch trong tai.
“Làm luôn khi anh sẵn sàng nhé”, cô Bull bình tĩnh nói.
Anh buông rơi khăn tắm và tập trung nhìn chằm chằm vào ống khói đen như bồ hóng nhô lên từ cái lò gốm đối diện, chỉ nghe thấy tiếng chì than sột soạt gấp gáp trên giá vẽ của cô Bull. Anh giữ vai thẳng và nhắc mình thư giãn, một lần nữa. Anh không nằm trong số những người cao nhất nhưng anh biết mình có eo nhỏ, vai rộng- chắc chắn thợ may của anh luôn khen ngợi thân hình này của anh. “Cổ điển, ông Rief ạ. “Lý tưởng rất nam tính” - ông phải gặp các khách hàng khác của tôi. Ôi chao”.
“Anh có xoay nhẹ sang bên trái được không? Hoàn hảo”.
Lysander quay người, cố nghĩ về bản thân như một vị thần trên đỉnh Olympia vĩ đại, một vận động viên ném đĩa hay một vận động viên ném lao, cởi bỏ quần áo tham gia vào những trò chơi. Thế còn bao nhiêu chuyện về những cơ thể trần truồng thì sao? Đặc biệt là trong bối cảnh nghệ thuật - hãy nghĩ đến tất cả những bức tranh khỏa thân từng được vẽ, những bức tượng không quần áo trong các khu vườn công cộng như David của Michelangelo, hằng hà sa số các tác phẩm thần Vệ nữ, những vị thánh và đấu sĩ cởi trần đến ngang hông. Anh hít một hơi thật sâu, cho phép những ngón tay lướt nhẹ qua hông. Thư giãn, thư giãn, thư giãn.
“Anh có thể đặt tay lên hai hông không?”
Anh làm theo, vô tình thót hai mông lại, bất ngờ bị chế ngự bằng ý nghĩ về Udo Hoff, đang băng qua cánh đồng từ studio của mình để xem tình nhân của anh ta sáng tác… Không đừng để những ý nghĩ ấy len vào đây. Hãy nghĩ về một thế giới song song, thế giới song song của mày… Anh khép chặt tâm trí mình.
Anh nghe tiếng chân ghế bằng liễu gai loẹt xoẹt lùi lại và tiếng bước chân lách cách cứng nhắc của cô Bull - bỏ đi rồi quay lại.
“Chúng ta sẽ nghỉ chứ?”, cô nói. “Anh được thưởng thêm một ly Madeira nữa rồi đấy”.
Bây giờ anh có thể nhìn cô. Cô đứng đó mỉm cười, đưa cho anh ly rượu. Anh cúi xuống, nhặt khăn tắm lên, ngẫu nhiên giơ nó lên trước mặt, bước xuống sàn nhà, nhận ly rượu từ tay cô. Nhưng bây giờ anh không thể buộc khăn tắm quanh người được nữa, tay anh đang bận - nhưng anh nghĩ cần quái gì chứ. Anh đang hưởng thụ nhục cảm - có thể cho là hai người đang đứng ở một quán bar hay quán cà phê, đang trò chuyện. Cô Bull dường như hoàn toàn bình thản. Đương nhiên, đối với cô, nó chỉ như thêm một buổi học vẽ với người mẫu khỏa thân mà thôi.
“Thật đáng ngưỡng mộ khi anh có thể đứng yên được thế”.
“Cảm ơn cô”.
“Bất kì ai cũng sẽ nghĩ rằng anh đã từng làm mẫu thế này rồi”,
“Xin khẳng định đây là lần đầu tiên”. Anh uống một ngụm lớn rượu Madeira, rồi một ngụm nữa - quá ngọt đối với khẩu vị của anh nhưng anh cần sự kích thích của cồn,
“Anh có muốn xem tôi đã vẽ những gì không?” Cô Bull chìa tập giấy vẽ ra với một nét cười lạ lùng trên mặt. Dường như cả hai đều thấy lố bịch và vẫn chưa hoàn toàn tự nhiên khi anh đang đứng trần như nhộng trong căn phòng này, với chỉ một cái khăn tắm đang cầm “để bảo vệ sự e lệ của mình”, như một câu tục ngữ đã nói. Ngay cạnh anh là một người phụ nữ trẻ, mặc quần áo đầy đủ với áo khoác bằng vải mút, váy bằng vải xẹc và đôi guốc gỗ. Cô cầm lấy ly rượu trên tay anh và thay vào đó bằng tập giấy vẽ.
Lysander nhìn vào bức tranh. Ba chiều và rất chi tiết, chì than được tạo bóng và làm mờ bằng cách chà xát các đầu ngón tay. Một bàn tay cực kì tự tin, một người phụ nữ có hoa tay, rất tài năng. Anh cảm thấy họng mình như bị nghẹt và sự run rẩy của dây thần kinh chạy qua hai bả vai.
Anh hắng giọng: “Cô sẽ gọi cái này là gì? Một nghiên cứu về cơ quan sinh dục ngoài của nam giới à?”
“Tôi nhận thấy anh có một bao quy đầu ngắn”, cô nói, hạ thấp giọng vẻ bí mật. “Trong một lúc, tôi đã nghĩ anh chắc phải cắt bao quy đầu rồi, giống như Udo ấy”. Cô tiến một bước về phía anh. “Nhưng khi nhìn kĩ hơn tôi thấy anh chưa cắt”.
“Chưa. Tôi chưa cắt bao quy đầu”, anh cố gắng nói, cảm thấy một cơn phấn khích ấm áp đột ngột chảy qua cổ và ngực - những ngụm rượu Madeira bây giờ mới có tác dụng. Anh cảm thấy dương vật của mình động đậy và cương lên, như thể nhận thức được người ta đang nói về nó, và nó liền đáp lại.
Cô Bull hạ ánh mắt xuống dưới eo lưng anh và đưa tay gạt chiếc khăn tắm sang một bên.
“Bây giờ mới là thứ tôi gọi là “nghiên cứu cơ quan sinh dục ngoài của nam giới”, cô nói. Anh cảm thấy tay kia của cô mềm mại chạy xuống lưng mình khiến anh run rẩy. Những đầu ngón tay của cô chà xát qua mông anh.
“Chúng ta sẽ lên giường chứ?” cô hỏi, tựa người vào anh, ngước nhìn, mỉm cười, đôi mắt to mầu nâu lục nhạt của cô như muốn phá lên cười.