Chờ Mặt Trời Lên

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 42 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
20. Con Trai Hay Con Gái ?

❊ ❊ ❊

CHIẾC XE CHỞ PHẠM NHÂN NGOẶT VÀO đường Schottenring, đi qua một cái cổng tò vò khổng lồ, vào một sân nhỏ nằm ở vị trí trung tâm. Những cánh cửa gỗ đóng im im - chậm rãi, không một tiếng động - sau lưng họ. Lysander được dẫn vào tòa nhà, dọc theo lối đi rộng vào một phòng thẩm vấn. Có mùi thuốc sát trùng trong không khí. Các hành lang trống trải vang tiếng bước chân lộn xộn vọng đến từ đâu đó trong tòa nhà, như thể nơi này đầy rẫy những hồn ma tù nhân mãi mãi đi tới đi lui quanh các xà lim.

Lysander ngồi xuống, đối diện với thanh tra Strolz lạnh lùng, tài giỏi bên kia bàn. Strolz ghi lại những thông tin về anh vào một cuốn sổ cái bằng chiếc bút chấm mực và một lọ mực giống thư kí thời nữ hoàng Victoria. Lysander ngồi đó trong chiếc áo choàng, mũ để trên đầu gối, Cố gắng kìm nén cảm giác giận dữ đang tăng lên kèm theo đó là những sắc thái cảm xúc hốt hoảng dao động trong tầm kiểm soát. Khi chính thức bị buộc tội, anh quyết định đã đến lúc hỏi một vài câu hỏi quan trọng nhất.

“Chính xác thì tôi bị buộc tội hiếp dâm ai?”

Strolz xem cuốn sổ.

“Fräulein Esther Bull. Vào khoảng ngày mùng ba tháng Chín năm ngoái, năm 1913”.

“Chuyện này hoàn toàn không thể”. Anh đang nghĩ lại. Ngày mùng ba tháng Chín chính là lần đầu tiên ấy, cái ngày đầu tiên anh đến kho thóc. “Là không thể bởi vì…”, anh nói tiếp, không thể kìm nén cơn chấn động vì bị xúc phạm, vì sự bất công, lạc cả giọng. “Bởi vì Fräulein Bull và tôi đã có…”. Anh dừng lại. “Chúng tôi đã yêu nhau trong bốn tháng. Trong hoàn cảnh này, tôi không hiểu làm sao cô ta lại tố cáo tôi hiếp dâm được. Ông không hiểu sao, thanh tra? Ông không “hãm hiếp” người ta rồi lại bắt đầu một chuyện tình - một chuyện tình nồng nàn, mãnh liệt đầy cảm xúc và trìu mến - với nạn nhân sau đó được, thậm chí nhiều tháng sau đó. Nó phản logic và không công bằng”.

Strolz ghi điều này vào và gật đầu: “Dù đúng hay sai, thông tin này trước mắt không có liên quan ở đây, anh Rief. Có thể trước tòa thông tin này sẽ có ích hơn”.

“Nhưng tại sao cô ta lại bịa ra câu chuyện hiếp dâm này chứ?”

“Fräulein Bull đang mang thai bốn tháng. Cô ta cáo buộc rằng hôm ấy cô ta đã bị anh cưỡng hiếp, ngày mùng ba tháng Chín, Rõ ràng đó là ngày đứa trẻ được thụ thai”.

Lysander ngồi đó, câm lặng, sốc hoàn toàn. Được thụ thai ư? Một tuần trước anh đã gặp Hettie và cô ấy có thèm nói năng gì đâu… Mang thai bốn tháng? Chuyện quái gì thế này?

“Nếu ông dẫn cô Bull đến đây”, cuối cùng anh cũng cố nói, “thì mọi thứ sẽ được sáng tỏ. Tình huống trớ trêu này, sự lộn xộn này sẽ..”.

“Thật không may việc ấy không thể được. Hơn nữa lời buộc tội nhằm vào anh là lời buộc tội kép do cô Fräulein Bull và người chồng hợp pháp của cô ta đưa ra…”. Strolz lại nhìn vào cuốn sổ. “Anh Udo Hoff. Thực ra chính anh Hoff đã liên hệ với cảnh sát”. Ông ta đóng sổ cái và đứng dậy. “Ngày mai anh sẽ được chuyển đến tòa án sơ thẩm và chính thức bị kết tội - thế nên đêm nay anh sẽ là khách của chúng tôi. Anh mang theo mọi thứ mình cần chưa? Thuốc lá nhé? Tôi có thể mang cho anh cà phê không?”

Lysander bị áp giải đến một khu nửa là tầng hầm, nửa là xà lim phía dưới cầu thang của tòa nhà. Cửa ra vào khóa lại sau lưng anh. Có một bóng đèn điện bọc kính đặt sâu tít vào trong trần, một cái giường gỗ có đệm rơm và một chiếc chăn, một bồn rửa với một vòi nước và một chậu tiểu bằng thiếc với nắp đậy có bản lề. Trên tường phía ngoài có một cửa sổ nhỏ, cao và có chấn song. Qua lỗ thông gió được xẻ rãnh trong cửa ra vào, có một giọng nói thông báo đèn sẽ tắt sau mười phút nữa.

Mười phút sau, anh nằm trên giường, trong bóng tối, vẫn mặc áo choàng, đốt thuốc, cố gắng hiểu một chuỗi những sự kiện có thể xảy ra. Những câu hỏi dai dẳng lùng bùng trong đầu anh. Hettie phát hiện mình có thai khi nào? Tại sao cô ấy lại nói với Hoff? Anh cho rằng cô ấy buộc phải làm thế - vì một lý do cá nhân nào đó không thể tưởng tượng nổi - mà vì chuyện đó nên Hoff thấy chướng tai gai mắt nên đã gọi cảnh sát. Anh tiếp tục suy luận, thế thì Hettie chắc hẳn đã phải nói dối để cứu lấy mình. Cô bịa đặt ra câu chuyện anh đến thăm studio trong quãng thời gian mà anh - Lysander - đã ép buộc cô quan hệ tình dục - thời gian vào quãng buổi chiều. Rõ ràng cô ấy không thể thú nhận câu chuyện tình sau đó. Nhưng tại sao lại không khi cô ấy biết mình đã mang thai? Nhưng làm sao cô ấy có thể mang thai được? Cô ấy đã bảo với anh là mình vô sinh cơ mà - cô ấy còn phàn nàn rằng các kì kinh nguyệt, nếu có chút nào, thì đã qua vài tháng rồi đến mức cô còn chẳng buồn để ý đến nữa. Chính vì thế anh không hề sử dụng một biện pháp phòng ngừa nào. Có phải cô ấy nói dối không? Hay bằng cách nào đó, cô ta muốn bẫy anh?

Thế rồi trong mấy phút, anh trải qua một cơn giận dữ chẳng đâu vào đâu với Hettie; một cảm nhận bất công tấn công anh, liên quan đến sự trâng tráo, vô liêm sỉ và ác tâm hiểm độc, điên rồ khiến anh gần như không thở nổi. Anh ngồi dậy, tự nhiên thở hổn hển, như thể anh bị nghẹt thở. Anh tự ra lệnh cho mình bình tĩnh lại. Đầu anh nhẹ bẫng, gần như chóng mặt và bắt đầu lo lắng về huyết áp. Sẽ chẳng ích gì hết khi để những cảm xúc dâng lên bừa bãi mà không kiểm soát được. Suy nghĩ một cách logic, rõ ràng chính là vũ khí tốt nhất của anh - tự khiến bản thân đau đớn sẽ chẳng làm được trò trống gì hết.

Anh tự bình tĩnh lại dù ngày càng lo lắng khi đêm cứ trôi đi, những suy diễn và những lựa chọn vẫn tiếp tục đến. Một điều rõ ràng rằng lời bào chữa duy nhất chính là tiết lộ câu chuyện tình cho cả thế giới (và Hoff) biết chính xác đến từng chi tiết. Và Hoff có thể nói gì trước bằng chứng như thế? Chẳng nói gì hết. Vụ này sẽ bị chìm xuồng, chắc chắn thế!

Anh chìm trong bóng tối và đi bộ đều đều quanh xà lim nhỏ. Anh hút hết cả bao thuốc, chờ mặt trời lên, không thể ngủ hay nghỉ ngơi, tâm trí anh điên cuồng dao động liên hồi. Chỉ có một hành động duy nhất này thôi - đó là hủy hoại câu chuyện vô lí của Hettie và bắt cô ta lộ mặt là kẻ dối trá. Anh nghĩ đến món quà của cô, lời nhạc kịch Andromeda và thông điệp khó hiểu của nó trên trang để tựa.

Bây giờ anh đã hiểu đó là lời thú nhận trước của cô với anh. Và anh tự hỏi có phải cô cũng muốn ám chỉ đó là lời cảnh báo nữa hay không.

Chiếc xe chở phạm nhân đưa anh và hai tù phạm ăn mặc xoàng xĩnh khác đến tòa sơ thẩm vào sáng sớm. Lúc 8 giờ 10 phút. Lysander thấy mình đối mặt với viên thẩm phán chủ tọa ngái ngủ, ông ta có một mụn trứng cá nằm giữa những sợi râu rễ tre trên hàng râu mép rộng vàng khè, Lysander chính thức bị buộc tội hãm hiếp, không được bảo lãnh - trong các vụ hãm hiếp không được phép bảo lãnh, thẩm phán nói với anh thế - và ngày tháng diễn ra phiên xử của anh được ấn định là ngày mười bảy tháng Năm năm 1914. Anh không có luật sư, bị đưa trở lại đồn cảnh sát trung ương và nằm lại trong xà lim nhỏ. Vào lúc mười giờ, anh được cho ăn một bát súp cà rốt và một khoanh to bánh mì đen. Anh hỏi có thể nói chuyện với thanh tra Strolz được không, nhưng họ bảo ông đã đi nghỉ phép mười lăm ngày.

Lysander bắt đầu trải qua một trạng thái khiếp hãi từ từ trước sự bất lực anh đã nhận thức được mỗi khi bắt đầu tuyệt vọng. Làm sao anh có thể tìm được một luật sư đây? Anh cho rằng tòa án sẽ chỉ định một luật sư cho phiên tòa của anh vào tháng Năm. Vẫn còn ba tháng nữa mới tới phiên tòa. Có phải anh sẽ bị giam trong xà lim này cho đến lúc đó hay sẽ được chuyển đến nhà tù? Anh bắt đầu nguyền rủa Hettie vì lời nói dối ghê tởm, lố bịch này. Tại sao đơn giản không nói cho Hoff nghe sự thật? Cô ấy nghĩ mình sẽ đạt được cái gì từ cơn ác mộng chó chết về đống hỗn độn mà cô kéo anh vào?

Anh đâm sầm sầm vào cửa cho đến khi một ai đó đến. Anh đề nghị cho anh giấy và bút chì, nhưng bị từ chối.

Anh đi tiểu vào chậu đựng nước tiểu.

Anh rửa tay và mặt trong bồn rửa và lau khô bằng lớp vải lót trên áo choàng.

Anh nằm xuống và cố gắng chợp mắt trong một tiếng

Anh cởi áo choàng cà vạt và làm vài động tác thể dục cơ bản - chống đẩy, nhảy dây, chạy tại chỗ cho đến khi không thể thở nổi.

Anh đi tiểu vào chậu đựng nước tiểu.

Anh ngồi trên giường và ép bộ não của mình phải hoạt động, cố gắng nhớ lại trình tự và chi tiết cuộc tình. Những ngày tháng thời gian và địa điểm. Anh nhớ tên tất cả các khách sạn họ đã từng ở - từng chi tiết khiến cho cuộc tình có những chứng cứ đáng tin cậy và không thể bác bỏ. Thế rồi anh thấy những ý nghĩ của mình đang tản mạn về chính Hettie và sự thật không thể làm ngơ là cô ấy đang mang thai đứa con của anh. Anh gần như nức nở. Anh sụt sịt, ho hen, hít vào và dùng ý chí kiềm chế cơn giận dữ bị khuấy động trước ý nghĩ rằng cái bào thai ấy gần đây nhất định đã bị phá. Lại một hậu quả kinh hoàng nữa mà cô ta tạo ra từ tình trạng đáng ghê tởm này. Hoff sẽ thấy điều đó, ồ phải rồi. Là trai hay gái, anh tự hỏi câu đó? Bé trai hay bé gái?…

Anh được cho ăn một lát xúc xích dày nhiều mỡ lạnh ngắt, một món pho mát với bánh mì đen và một cốc cà phê âm ấm.

Anh nhìn đồng hồ đeo tay. Đã 3 giờ 20 phút chiều.

Gần như phải mất một tuần thời gian chủ quan lê thê nữa thì cái ngày ấy mới đến. Anh nhìn bầu trời hình chữ nhật qua cửa sổ xà lim đã trở tối khi mặt trời bắt đầu lặn. Một chút sắc hung đỏ len vào chân mây. Hoạt động gì đó thoáng qua bên mé xà lim vẫn tiếp tục, chẳng có gì thay đổi suốt nhiều giờ uể oải trôi qua. Những tiếng leng keng, quát tháo, tiếng bước chân, tiếng ầm ầm của những bánh xe goòng thi thoảng có tiếng cười, tiếng loẹt quẹt của cái chổi cứng quét hành lang bên ngoài cứ vang lên mãi.

Khi trời tối hoàn toàn, đèn điện được bật lên. Anh làm thêm vài động tác chống đẩy nữa, tự hỏi cơn cuồng tập thể dục này xuất phát từ đâu. Bằng mép một chiếc cúc áo, anh gạch một vệt ngang trong lớp vữa của tường xà lim. Ngày thứ nhất. Anh cố rặn một nụ cười mỉa mai trước suy nghĩ quá cường điệu này. Tại sao đêm qua anh lại hút hết thuốc nhỉ?

Cửa mở và một viên cảnh sát bước vào.

“Đi theo tôi”.

Lysander đi theo anh ta lên gác, tới một hành lang khác, nơi anh được dẫn vào một căn phòng không có cửa sổ, có một cái bàn và hai chiếc ghế. Anh ngồi xuống giữ tâm trí mình trống rỗng. Có thể là Hettie quyết định đến cứu anh? Hai phút sau, Alwyn Munro bước vào phòng.

Lysander cảm thấy muốn ôm chầm lấy ông ta. Barth đã làm những gì đã hứa - ôi ông Barth tuyệt vời, tử tế, một người bạn chân thực. Sao anh yêu ông ta đến thế! Anh nồng nhiệt bắt tay Munro.

“Gặp chút khó khăn hả?” Munro nói, với vẻ đùa cợt, ngồi xuống và mời anh điếu thuốc.

“Điều đó không đúng. Tất cả là dối trá. Tôi đã có mối quan hệ yêu đương với cô ta suốt mấy tháng”. Lysander hút thuốc một cách say sưa, đầu anh quay cuồng.

Munro thả một tấm danh thiếp qua bàn.

“Đây là luật sư của anh. Một người rất tốt. Tôi e là anh ta không thể tiến hành bảo lãnh cho anh được. Đó là vấn đề đối với những vụ hiếp dâm. Thật may cho anh là có vẻ cô Bull đã thay đổi lời buộc tội thành “ép buộc”. Mức tiền bảo lãnh cho tội ép buộc quan hệ là rất cao : 10.000 curon”.

“Nhưng chuyện đó là vô lý!” Lysander phản bác. “Ép buộc ư? Tức là tôi đã “ép buộc” cô Bull? Tôi không phải là tội phạm. Sao lại có người muốn sờ vào khoản tiền ấy chứ? Tại sao lại đắt đến thế?”

“Có vẻ như cha của Hoff là một Ủy viên Hội đồng Quận rất được tôn trọng. Có những mối quen biết ở cấp cao. Các bộ trưởng, các quan chức cao cấp, thẩm phán vv… Xem chừng gay go đấy”.

“Tôi không thể lo nổi khoản tiền đó - chúng nghĩ tôi là ai chứ?”

“Đừng lo - chúng tôi đã trả rồi”. Munro mỉm cười. “Hãy xem đó như một khoản vay-nhưng không phải là không có lãi suất đâu nhé, vì Chúa”.

Lysander cảm thấy phấn chấn đến choáng váng. Anh nuốt khan. Hai tay anh run lên.

“Chúa ơi. Tôi biết ơn ông khủng khiếp. Như thế nghĩa là tôi có thể đi?”

“Không chính xác như thế. Có những điều kiện đặc biệt”. Munro ngả người vào lưng ghế như thể muốn có được cách nói khách quan hơn.“Anh sẽ bị buộc phải ở trong phạm vi của Đại sứ quán Anh cho tới khi ra tòa. Thực ra đó không phải đại sứ quán mà là một tòa lãnh sự tạm thời, nơi ngài ủy viên làm việc”. Ông ta mỉm cười. “Một chút hương vị Anh tại Vienna, giống nhau cả thôi”.

“Tại sao lại giam tôi ở đây?”

“Rõ ràng họ nghĩ là anh sẽ chạy trốn vì không muốn ra hầu tòa. Và vì chúng tôi đã đóng tiền bảo lãnh nên họ bắt chúng tôi phải chịu trách nhiệm đảm bảo rằng anh sẽ không biến mất”.

Sự phấn chấn của Lysander bỗng chốc xì hơi.

“Có khác gì khi thay một xà lim của Áo bằng một nhà tù của Anh chứ.

“Tôi nghĩ anh sẽ thoải mái hơn nhiều”. Munro nhún vai. “Chúng tôi chỉ làm được đến thế thôi. Ở đây họ rất nghiêm khắc với những tội ác kiểu như hiếp dâm, án mạng liên quan đến tình dục, ép buộc quan hệ tình dục vv…”.

“Tôi không hề cưỡng hiếp hay ép buộc bất kì ai hết”.

“Đương nhiên. Tôi chỉ đang giải thích tại sao họ lại yêu cầu những điều kiện này. Chúng tôi tìm được một chỗ mà anh không thể thoát ra từ phía sau. Một khu vườn nhỏ. Anh sẽ không bị giam ở đấy nhưng không được rời khỏi đấy nếu không được phép”. Munro đứng dậy. “Chúng ta đi chứ?”

ý câu lạc bộ đến quán bar Lỗ thứ 19. Ở đây có hai nhân viên đánh máy tuổi trung niên từ Swansea đến giúp giải quyết vấn đề hành chính của trại. Phương tiện liên lạc duy nhất là chiếc điện thoại nằm trên bàn trong một góc phòng. Ở góc kia, p
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của William Boyd

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.