HETTIE. CƠN ĐIÊN CUỒNG LOẠN NÀY - sao em có thể làm thế với tôi? Dừng lại đi. Trước tiên là những sự thật, cuộc đối thoại. Cô ấy đã đến, vào đêm qua, ngay trước mười một giờ. JackFyfe-Miller đã đưa cô ấy vào bằng cửa sau và ngồi chờ trong taxi ở bên ngoài khi chúng tôi nói chuyện, Cô đã ở lại trong hai mươi phút.
Chúng tôi hôn nhau nồng nàn như những nhân tình cũ, với cảm xúc thật sự, như thể chưa hề xảy ra sự điên rồ này. Cô ấy ôm chặt lấy tôi, kể cho tôi nghe cô ấy nhớ tôi nhiều đến thế nào và hỏi tôi có khỏe không. Tôi cảm thấy sự ngu xuẩn kì cục của tình cảnh này - như thể tôi sắp bị cảm cúm và cô ấy sẽ chẳng thèm đến gặp sau khi tôi đã hồi phục. Trong vài giây cơn giận trào lên điên cuồng chiếm cứ, mách bảo tôi phải tránh xa ra và quay lưng lại phía cô.
HETTIE: Mọi thứ ổn cả chứ? Anh có khỏe không?
TÔI: Anh thế nào à? Anh thế nào à? Anh khủng khiếp. Anh đau khổ. Anh khốn nạn. Em nghĩ anh thế nào hả?
HETTIE: Có vẻ như anh đang ở trong một ngôi nhà bé nhỏ xinh đẹp. Ngọt ngào đấy. Đây là vườn của anh à?
TÔI: Hettie, anh là một thằng tù được bảo lãnh. Anh đã bị buộc tội cố tình ép buộc em quan hệ. Vì”ép buộc quan hệ tình dục” với em đấy.
HETTIE: Em biết. Em rất xin lỗi, Em không thể nghĩ ra phải nói cái gì khi Hoff phát hiện được. Thế nên em chỉ buột miệng ra bất kì cái gì xuất hiện trong đầu. Bất kì điều gì để hắn thôi quát vào mặt em.
Trong cảm xúc đoàn tụ dâng đầy, tôi đã quên mất cô ấy đang mang thai - đứa con của chúng tôi. Tôi đặt tay lên bụng cô - dường như nó rất phẳng.
TÔI: Em không có thai.
HETTIE: Em không thể chứng minh rằng em đã có thai. Anh biết em nghĩ rằng em bị vô sinh mà. Em đã tin là như thế thật đấy. Em chẳng hề ốm nghén hay làm sao cả. Không tăng cân, chẳng có gì hết, cả một biểu hiện ít ỏi nhất cũng không có. Nhưng rồi núm vú em bắt đầu thâm đen và Udo đã thấy. Hắn đưa em đến bác sĩ khám và ông ta nói em mang thai bốn tháng rồi.
TÔI: Anh không bao giờ để ý đến núm vú của em.
HETTIE: Vì lúc nào anh cũng nhìn thấy chúng. Anh không nhận ra được những thay đổi dần dần. Em cũng thế, thật sự đấy. Udo không nhìn vào ngực em suốt mấy tuần rồi. Hắn ta bị sốc - liền đưa thẳng em đến bác sĩ. Khi Udo nghe nói rằng em mang thai, hắn liền nổi cơn lôi đình nên em đã nói đó là anh.
TÔI: Nhưng anh không hãm hiếp em, không ép buộc em quan hệ, nếu anh còn nhớ. Nếu anh nhớ thì chính em cởi đồ cho anh thực sự đấy.
HETTIE: Vì em biết anh thích kiểu đấy.
TÔI: Em đang nói gì thế?
HETTEE: Em đã đọc hồ sơ của anh - khi em đến chỗ bác sĩ Bensimon, Anh phải rời khỏi phòng, để quên hồ sơ trên bàn trong khi em được khám ở đó. Anh ra ngoài khoảng mười phút và em thấy buồn chán nên đã xem hồ sơ của anh. Em rất hiếu kì…
TÔI: Đó hoàn toàn là một sự sỉ nhục!
HETTIE: Em không nhớ anh có kêu ca gì. Chỉ vì em biết về những giấc mơ của anh, những mộng ảo của anh…
TÔI: Không, không. Tất cả đều là một phần trong trị liệu thôi. Không có phụ phí…
HETTIE: Đừng có đánh trống lảng. Nhưng chính Udo đã nói rằng chắc chắn anh phải tấn công em và em phần nào cũng thấy đúng. Em cho rằng như thế, vâng, anh ta chắc hẳn đã tấn công mình thôi. Em chẳng hiểu tại sao nữa. Hắn ta lên cơn điên loạn. Em đã bảo hắn là anh khống chế em và trước khi em kịp biết gì, em đã buộc phải đồng ý với hắn. Bất kì điều gì để ngăn hắn không hét lên. Anh yêu, em thật sự xin lỗi. Anh phải tha thứ cho em - em đã rất hoảng hốt.
Tôi cảm thấy sự mệt mỏi kinh khủng chảy tràn qua người, một dạng mệt mỏi đến tận cùng.
TÔI: Tại sao Udo không cho rằng đó là con hắn?
HETTIE: Bởi vì - à - chúng em không còn thường xuyên quan hệ tình dục nữa. Không quan hệ đã hơn một năm rồi. Hắn biết ngay thằng bé không phải là con hắn.
TÔI: Em nói “thằng bé” là sao?
HETTIE: Nó là con trai - đứa bé ấy - em biết.
TÔI: Nhưng em nên hiểu khi ra tòa anh sẽ nói sự thật - về anh, về em và chuyện tình của chúng ta.
HETTIE: Không! Không, anh không thể làm thế. Udo sẽ giết em mất - và cả đứa bé nữa.
TÔI: Vớ vẩnHắn không thể làm thế. Hắn không phải một con quỷ.
HETTIE: Anh không biết hắn có thể làm được những gì đâu. Hắn sẽ ném em ra ngoài, hủy hoại em theo cách nào đó. Hắn sẽ tìm cách trừng phạt em và đứa bé - con của chúng ta.
TÔI: Vậy thì bỏ hắn đi. Bỏ đi. Hãy đến London và sống với anh. Em nợ hắn cái gì chứ? Chẳng nợ gì cả…
HETTIE: Mọi thứ. Khi em gặp hắn ở Paris em đang… em đã gặp rắc rối nghiêm trọng. Udo đã cứu em. Hắn đưa em đến Vienna. Không có hắn chắc em đã chết rồi - có khi còn tệ hơn thế. Em xin anh, Lysander, van xin anh - đừng để hắn biết chuyện của chúng ta.
TÔI: Em sẽ không được đi phá thai.
HETTIE: Không bao giờ. Nó là con chúng ta. Của anh và của em, anh yêu.
Vào đúng lúc đó Fyfe-Miller xuất hiện và gõ lên cánh cửa sổ Pháp. Hettie hôn tạm biệt tôi và những lời thì thầm cuối cùng của cô ấy là: “Em van anh, Lysander. Đừng nói gì cả. Đừng hủy hoại em”.
Sáng nay tôi có cuộc gặp với Feuerstein. Tôi hỏi giả sử bị tuyên có tội thì tôi sẽ bị kết án như thế nào. “Tám đến mười năm, nếu anh gặp may”, anh ta đáp, và nói thêm: “Nhưng anh sẽ vô tội thôi, anh Rief. Vụ án sẽ kết thúc với biên bản anh đưa ra bằng chứng của mình”. Anh ta vẫy vẫy tập tài liệu. “Tôi có hết tất cả đây rồi. Những khách sạn ở Vienna, ở Linz và ở Salzburg. Những giấy chứng thực từ các nhân viên. Anh có biết nói điều ấy bằng tiếng Anh như thế nào không? Là “dễ như ăn bánh”[*]. Anh ta tự cho phép mình nở một nụ cười hiếm hoi, Tôi nghĩ - nếu Feuerstein tự tin đến thế, vậy thì tất cả sẽ kết thúc đối với Hettie. “Tôi thật sự mong đợi điều đó”. Feuerstain nói thêm. “Ngày mười bảy tháng Năm hãng còn lâu mới tới”.
Bây giờ tôi đang chờ được gặp Munro và Fyfe-Miler trong một cuộc họp ngay tại ngôi nhà nghỉ mùa hè này. Tôi sẽ bảo với họ chỉ có một việc tôi làm được. Vụ này không bao giờ được phép đưa ra tòa,