LYSANDER THỨC GIẤC vào khoảng ba, bốn giờ sáng. Anh đi xuống bếp uống một ít clo hydrat, Thuốc an thần của Bensimon chẳng hề hiệu quả, anh nghi ngờ đó chỉ là loại thuốc trấn an đơn thuần. Anh pha một nửa chỗ bột tinh thể bằng thìa uống trà vào cốc nước, khuấy mạnh và uống cạn. Anh thấy trong gói không còn nhiều nữa - anh sẽ uống hết chỗ đó sớm thôi. Dấu hiệu không tốt.
Trong khi chờ tác dụng quen thuộc của thuốc phát huy, anh điểm lại các sự kiện của cuộc gặp gỡ đã lên kế hoạch kĩ càng tại nhà hát London mới ở Varieties. Về mặt nào đó thì anh thất vọng không phải là lúc ăn mừng, chẳng thấy đâu sự thấu hiểu, thông suốt - mà là một điều được tiết lộ đêm nay, một cách vô tình, mà anh không hoàn toàn nắm bắt được. Chưa được. Có lẽ điều đó sẽ đến với anh. Anh ngày càng tin rằng Vienna nắm giữ chìa khóa - mấy tháng cuối cùng trước chiến tranh… Anh biết clo bắt đầu phát huy tác dụng - căn phòng chao đảo, anh cảm thấy mất thăng bằng. Rốt cuộc đã đến lúc ngủ được rồi. Anh thận trọng quay về phòng ngủ, một tay vịn vào tường cho khỏi ngã. Chúa ơi, cái thứ này mạnh thật - anh ngã gục xuống giường, sung sướng thấy mình chìm vào vô thức. Vienna. Chính là nó. Chắc chắn là…
“Ngài có sao không?” Tremlett hỏi. “Trông ngài như có vẻ không khỏe”.
“Tôi hoàn toàn ổn, cảm ơn Tremlett. Hoàn toàn minh mẫn”.
“Tôi e là ngài sẽ cần phải minh mẫn nhiều hơn đấy ạ. Đại tá muốn gặp ngài”.
Lysander hút vội điếu thuốc, xem xét lại một lượt bộ quân phục để Osborne-Way không có cớ kêu ca anh “ăn mặc không nghiêm chỉnh”. Xong xuôi anh bước nhanh xuống hành lang dẫn đến văn phòng Giám đốc Ban Hậu cần.
Thư ký của Osborne-Way tránh nhìn thẳng vào mắt anh khi dẫn anh vào. Lysander đứng nghiêm chào và bỏ mũ xuống, đứng ở tư thế nghỉ. Ông ta đứng sau bàn nhìn anh, không thèm mời anh ngồi.
“Đại úy Keogh đã bị bắt tại nhà vào sáng nay, lúc sáu giờ. Hiện anh ta đang bị giữ tại Cục Điều tra Tội phạm của Cảnh sát London”.
Lysander không nói gì.
“Không có câu trả lời hả Rief?”
“Ngài vẫn chưa hỏi tôi, thưa ngài, Ngài mới thông báo thôi. Tôi đang đợi câu hỏi đi theo sau”.
“Những người như anh khiến tôi tự hỏi tại sao chúng ta lại tham gia cuộc chiến này, Rief ạ. Anh khiến tôi thấy khó chịu”.
“Tôi rất tiếc khi nghe điều đó, thưa ngài”.
“Làm sao mà một tay diễn viên hợm hĩnh như cậu lại trở thành sĩ quan, một nỗi sỉ nhục đối với quân đội Anh như thế”.
“Tôi đang cố làm tốt việc của mình, thưa ngài. Giống như ngài”. Anh chỉ tay vào tấm huy hiệu thương binh khi chiến đấu trên tay áo anh. “Tôi đã làm xong phần việc của mình trên chiến tuyến, những vết sẹo này là bằng chứng”. Anh thích thú với vẻ khó chịu thoáng qua trên mặt Osborne-Way - người suốt đời làm sĩ quan tham mưu, có một chỗ trú chân nhàn hạ, hưởng thụ những ngày nghỉ cuối tuần được bao toàn bộ ở Paris.
“Mansfield Keogh là một trong những người tốt nhất mà tôi biết. Anh không thể sánh được với cậu ta đâu”.
“Nếu ngài nói thế, thưa ngài”.
“Anh có bằng chứng gì chống lại cậu ta? Cái trò thẩm vấn nhỏ mọn, hèn hạ của cậu moi ra được những gì thế?”
“Tôi không có quyền nói cho ngài biết, thưa ngài”.
“Được, mẹ kiếp, ta ra lệnh cho mày phải nói! Tên rác rưởi! Mày là thằng cặn bã!”
Lysander đợi một vài giây trước khi đáp trả - Cố nhấn mạnh giọng nói lè nhè, dù vẫn nhẹ nhàng.
“Tôi e rằng ngài sẽ phải nói chuyện với Tổng Tham mưu Đế chế Thứ nhất về chuyện này, thưa Đại tá”.
“Cút ra khỏi đây ngay!”
Lysander đội mũ, đứng nghiêm chào rồi bỏ đi.
Quay về phòng 205, anh thấy một bức điện tín đang chờ.
ANDROMEDA, NHÀ TRỌ SPANIARDS, 7 GIỜ SÁNG MAI
Thậm chí còn chưa đến hai mươi tư tiếng, ấn tượng thật. Thế là mọi chuyện đã xảy ra vào đêm qua. Anh còn đủ thời gian để chắc chắn mọi thứ đã được chuẩn bị.