Chờ Mặt Trời Lên

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 42 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
35. Mật Mã Một - Một

❊ ❊ ❊

CÁI ĐỊA CHỈ ĐÓ hóa ra là một ngôi nhà bốn tầng tại Islington, với một tầng hầm bên dưới một hàng rào sắt kiểu cách. Tầng một trát vữa xtucô với một cửa sổ nhô ra ngoài và hai bức tường đen như bồ hóng trên cùng. Hoàn toàn bình thường và không hề ngụy trang, Lysander nghĩ thế khi nhấn chuông. Một hạ sĩ hải quân mặc quân phục, mở cửa cho anh, dẫn anh vào phòng ngoài. Phòng gần như trống trơn - có một cái ghế giữa phòng, trước mặt là một cái bàn cánh lật[*] với ba chiếc ghế khác đặt xung quanh. Lysander cởi áo mưa, mũ và ngồi chờ. Anh đang mặc áo vest ba lớp bằng vải flanen xám kẻ ca rô nhạt, áo sơ mi cổ cồn cứng và cà vạt trung đoàn, ESLI hẳn sẽ tự hào về anh.

Munro bước vào, cũng mặc áo vest và bắt tay anh. Đi theo ông là một người già hơn, mặc áo choàng đuôi tôm dài tới gối - phong cách thời trang rất cổ - được giới thiệu là Đại tá Massinger. Massinger có khuôn mặt vàng bủng với vết khâu và một giọng nói the thé như thể vừa mắc bệnh viêm thanh quản. Mái tóc đen lưa thưa được duỗi thẳng trên đầu bằng loại dầu đặc, sáng bóng. Hàm răng màu nâu dễ thấy như thể bị xỉn do thuốc lá. Tiếp theo là Fyfe-Miller, vui tính và khỏe mạnh. Tâm trí Lysander bắt đầu làm việc nhanh hơn. Trà được bưng lên nhưng anh lịch sự từ chối. Anh nhận ra mình bất ngờ cảm thấy hơi buồn nôn - cuộc chạm trán này có vẻ giống một phiên tòa hơn - anh lo rằng mình không thể uống một cốc trà mà không nôn ọe.

Sau một vài câu đưa đẩy đại loại như “Kỳ nghỉ của cậu có vui không?” Massinger trao cho anh một mẩu giấy. Trên đó viết mấy cột số. Anh xem xét - nó chẳng có nghĩa gì cả.

3 14 11 2

11 21 2 3

24 15 7 10

3 2 2 7

Và nhiều nữa.

“Cậu hiểu gì không?” Munro hỏi.

“Một dạng mật mã gì đó?”

“Chính xác. Chúng tôi có một điệp viên làm việc tại Geneve. Mới vài tháng trước người đó đã chặn được sáu lá thư chứa đầy những mẩu giấy thế này”.

Một “điệp viên” à, Lysander nghĩ? “Chặn đứng”? Anh tự hỏi thế là sao nhỉ, có phải là từ viết tắt của Cục Tình báo Phòng Chiến tranh không?

“Đây là loại mật mã cổ điển”, Munro nói. “Nó được gọi là mật mã một - một vì nó không thể bị phá vỡ - vì chỉ người gửi và người nhận mới biết cách giải mã”.

“Đúng”.

“Điều chúng tôi cần cậu làm, Rief”, Masinger nói chen vào, như thể ông đang vội vì phải dự một cuộc hẹn khác ở đâu đó, “là đến Geneve gặp gỡ điệp viên của chúng tôi. Người này sẽ dẫn cậu đến gặp kẻ đang gửi những tin nhắn này”.

“Tôi có thể hỏi hắn là ai không?”

“Một cán bộ lãnh sự quán Đức”.

Lysander suýt phá lên cười. Anh tự hỏi việc từ chối một cốc trà có phải là một sai lầm không. Vì anh đang cần nhấp một ngụm gì đó.

“Sau đó tôi sẽ làm gì?”

“Thuyết phục hắn trao cho chúng ta chìa khóa giải mật mã này”. Lysander không nói gì. Anh gật đầu vài lần như thể đây là nhiệm vụ hợp lý nhất trần đời.

“Làm sao ông lại cho là tôi có thể “thuyết phục” hắn?”

“Hãy sử dụng sự khéo léo của anh”, Fyfe-Miller ngắt lời. “Một khoản tiền đấm mõm lớn hẳn sẽ là một phương pháp hiệu quả nhất”.

“Tại sao lại là tôi?”

“Bởi vì cậu hoàn toàn vô danh”, Massinger nói. “Geneve giống như một cái bồn cầu đầy những gián điệp, người cấp tin, điệp viên, những người đưa thư bla bla. Bất kì người Anh nào đến thành phố này, bất kì câu chuyện ngụy trang nào được kể, tất cả đều được để ý trong vài phút. Được ghi lại, điều tra và chẳng chóng thì chầy sẽ lộ”.

Lysander chắc chắn anh không thể che giấu con người mình. “Tôi là người Anh”, Anh đáp, giọng vừa phải. “Điều tương tự tất nhiên sẽ xảy ra với tôi”.

“Không”, Massinger đáp, mỉm cười yếu ớt khoe hàm răng xỉn. “Bởi vì sự tồn tại của cậu đã chấm dứt”.

“Thực ra tôi không phiền nếu uống một cốc trà đâu”.

Fyfe-Miller đi ra cửa gọi mang trà lên, rất đúng lúc. Mọi người đều tự rót cho mình một cốc từ ấm trà.

“Có thể tôi nên nói câu lúc nãy kịch tính hơn một chút”, Massinger nói, khuấy trà liên tục. Lanh canh, lanh canh. “Cậu sẽ được báo cáo là “Mất tích khi làm nhiệm vụ”. Và trong suốt thời gian đó, cậu sẽ đến Geneve bằng một thân phận mới. Bí mật”.

“Thân phận mới của cậu sẽ là một kĩ sư đường sắt người Thụy Sĩ”, Munro nói tiếp. “Chuyến đi của cậu đến Thụy Sĩ, “chuyến đi về nhà” của cậu, vì thế sẽ không gây chú ý. Cậu sẽ liên hệ với điệp viên của chúng tôi và nhận thêm các chỉ dẫn sau đó”.

“Tôi có được phép biết tất cả chuyện này không?”

Munro nhìn Massinger. Massinger tạm dừng uống trà.

“Nó rất phức tạp, Rief”, Massinger nói. “Tôi không biết cậu có theo dõi các tin tức chiến tranh thường xuyên không, nhưng năm nay chúng ta đã tham gia vào một số cuộc “tấn công có tính chiến lược” - những cuộc tấn công lớn - tại Neuve Chapelle, Aubers Ridge và gần đây là Festubert. Không hoàn toàn là thảm họa nhưng phải nói là chúng ta đã thất bại nặng trong hầu hết các mục tiêu”. Ông bỏ chén xuống - “Như thể chúng ta bị đoán trước vậy, nếu cậu hiểu ý tôi, Những đường hào đối diện được củng cố, những vị trí cố thủ được xây dựng, những lực lượng phòng bị được chuẩn bị sẵn sàng phản công thêm pháo binh đằng sau các tuyến phòng thủ. Gần như không đáng tin cậy… Chúng ta đã phải chịu những thương vong rất, rất nặng nề”.

Giọng ông lạc đi và trong một giây, trông ông có vẻ rất lo lắng gần như là tuyệt vọng.

Munro chen vào.

“Nói thẳng nhé - chúng tôi cho rằng trong đội ngũ sĩ quan cao cấp của chúng ta có…” ông ngừng lại, như thể cái khái niệm này đang lảng tránh ông. “Không còn cách nào nói khác đi được - có một kẻ phản bội. Hắn đang truyền cho kẻ thù những tin tức tình báo về các cuộc tấn công sắp tới của chúng ta”.

“Và ông nghĩ những thông điệp mã hóa này là bằng chứng”, Lysander nói.

“Chính xác”, Fyfe-Miller cúi người về phía trước. “Đó là vẻ đẹp của câu chuyện này, ngay sau khi giải được những mật mã, chúng tôi sẽ biết hắn là ai. Chúng tôi sẽ tóm được hắn”.

Fyfe-Miller nhìn anh chằm chằm với xúc cảm kiểu thù địch - thân thiện lạ lùng. Lysander cảm thấy miệng khô khốc, cơ trên bắp chân trái của anh bắt đầu run rẩy. Fyfe-Miller mỉm cười với anh.

“Chúng tôi biết anh có thể làm gì, Rief - nhớ không? Chúng tôi đã chứng kiến những khả năng của anh tại Vienna, đã thấy anh hành động. Đó là lý do tại sao chúng tôi nghĩ đến anh. Anh nói tiếng Đức rất chuẩn, chẳng ai biết mặt anh, một người hoàn toàn xa lạ. Anh là người thông minh, biết tùy cơ ứng biến.

“Tôi cho rằng mình chả làm được gì ngoài việc tình nguyện”.

Munro dang rộng hai tay ra chiều hối lỗi.

“Tôi e rằng đây không phải là việc cho cậu lựa chọn”, ông nói. “Không phải tình nguyện đâu”.

Lysander thở hắt ra. Anh nghĩ theo cách nào đó mình đang bị dồn vào đường cùng. Tốt hơn hết nên làm đúng bổn phận của mình.

“Tuy nhiên”, Massinger nói. “Có một vấn đề về khoản nợ khá lớn của cậu với Chính phủ Anh kể từ vụ ở Vienna. Tôi tin là bây giờ nó lên tới khoảng hơn một nghìn bảng rồi”.

“Chúng tôi sẽ xem nhiệm vụ lần này như một khoản xóa nợ”, Munro nói. “Một sự thừa nhận bản chất có phần không chính thống của nhiệm vụ chúng tôi giao cho cậu”.

“Giao dịch sòng phẳng chẳng sợ cướp”, Fyfe-Miller nói.

Lysander gật đầu như thể anh biết anh ta đang nói về cái gì. Anh vẫn lắng nghe những câu nói của Hamo: Bất cứ thằng ngu nào cũng đều nghe theo lệnh - đó là cách anh hiểu những giá trị của câu nói đó.

“Dù sao đi nữa đó vẫn là một sự ưu đãi”, anh nói với sự bình tĩnh đáng ngưỡng mộ. “Tôi sẵn sàng khi mọi người sẵn sàng”.

Tất cả mọi người cùng cười. Một tuần trà nữa được dọn lên.

ý câu lạc bộ đến quán bar Lỗ thứ 19. Ở đây có hai nhân viên đánh máy tuổi trung niên từ Swansea đến giúp giải quyết vấn đề hành chính của trại. Phương tiện liên lạc duy nhất là chiếc điện thoại nằm trên bàn trong một góc phòng. Ở góc kia, p
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của William Boyd

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.