Chờ Mặt Trời Lên

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 42 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
51. Những Cuộc Điều Tra Tự Thuật

❊ ❊ ❊

TRONG MỘT LÚC, TÔI ĐÃ QUYẾT ĐỊNH không nói cho ai biết và chẳng làm gì cả. Giải quyết bằng bạo lực hay bất kì biện pháp gì ở đây đều không ổn ít nhất là khi có mẹ tôi ở đây. Tôi đã mở phong bì, mong được thấy những cột số như thường lệ trong sáu lá thư Glockner trước kia, nhưng lại thấy đoạn văn xuôi viết khá sát sự thật - toàn bộ tin tức tình báo thô mà Vandenbrook có thể cung cấp vị trí của mình trong Ban Hậu cần. Đây không phải lần đầu tiên trong toàn bộ câu chuyện này khiến tôi thấy mình như trôi nổi vô định - nhìn thấy các chi tiết nhưng không thể kết nối - tôi cảm thấy có một người hay một nhóm người bí ẩn đang giật những sợi dây vô hinh, và tôi bị cuốn vào những đầu dây. Tôi cần thời gian để tiếp nhận thông tin mới mẻ này, cần thời gian suy nghĩ thận trọng, và tôi nhận ra mình phải rất thận trọng với những bước đi và quyết định sau này. Có lẽ đã đến lúc tôi tự mình giành quyền tấn công trước. Cần phải khẳng định những chi tiết nhất định trước khi quay về gặp Munro và Massinger với những khám phá đầy sửng sốt này. Bước hành động đầu tiên chính là đương đầu với Vandenbrook và xem cậu ta sẽ chống chế như thế nào về nội dung trong phong bì này. Tiếp theo sẽ là cuộc nói chuyện thực sự cần thiết với mẹ tôi.

John Bensimon đã già đi với chòm râu hoàn toàn bạc trắng so với lần cuối cùng tôi gặp ông. Tuy vậy tôi còn cảm thấy có điều gì đó sa sút ở ông. Cho dù nghĩ kĩ ra, vấn đề có lẽ nằm ở nước Anh, nơi chúng tôi gặp lại nhau. Hành nghề tại Vienna khiến ông gây được ấn tượng mạnh và nâng cao được vị thế cho mình rất nhiều, với căn phòng khám thông minh chỉ cách Tiến sĩ Freud vài khối nhà, không như ở Highgate này, với căn phòng ngủ sửa thành phòng khám sau một ngôi nhà liền kề.

Tôi có cảm giác Bensimon như thật sự vui mừng được gặp tôi - có lẽ tôi đến mang theo những đám mây một thời vinh quang xưa . ông nồng nhiệt bắt tay tôi dù tôi gõ cửa nhà ông mà không hẹn trước vào một buổi chiều muộn, Ông giới thiệu tôi với vợ - Rachel - một người phụ nữ từ tốn, nhút nhát - và hai cô con gái sinh đôi của ông Agatha và Elizabeth. Sau đó ông dẫn tôi lên phòng làm việc. Các ô cửa sổ nhìn ra mặt sau đen xì của những ngôi nhà liền kề, những khu vườn thưa kéo dài thành một vết bẩn thỉu. Các nhà kho đủ kích cỡ, cũ nát thường được xây ở các vị trí xập xệ của những khu đất thành thị này. Đặc điểm thường thấy là mái lợp giấy dầu cháy rộp, những ô cửa sổ và lớp ván lá sách tẩm đầy creozot[*] chống thấm vỡ nát, những sợi dây phơi và các thùng chứa nước mưa đầy ắp.

Ông vẫn giữ chiếc bàn cũ, chiếc đi văng quay lưng lại bàn và một chiếc ghế bành. Tôi rất mừng khi thấy lại bức phù điêu châu Phi từ Wasagasse.

“Không hoàn toàn giống như xưa”, ông nói, như thể đọc được suy nghĩ của tôi. “Nhưng chúng ta có thể xoay xở tốt nhất với những gì mình có”.

“Ông làm ăn thế nào?” tôi hỏi.

“Phải nói là chậm lắm”, ông thú nhận, cười buồn bã. “Dân Anh vẫn chưa nhận ra họ cần chúng tôi đến thế nào. Chẳng hề giống như ở Vienna”. Ông mời tôi ngồi trên đi văng hoặc ghế bành. “Chỉ là viếng thăm thông thường hay tôi có thể giúp gì về mặt chuyên môn không?”

Tôi bảo ông rằng tôi muốn phục hồi lại mối quan hệ cũ giữa chúng tôi - có thể là mỗi tuần một cuộc nói chuyện. Tôi nói và ngồi xuống ghế bành, tập trung nhìn những con thú, những con quỷ tuyệt đẹp vốn đã quen thuộc. Trong khoảnh khắc ấy, tôi đắm mình vào ảo tưởng rằng bây giờ vẫn là năm 1913 và chẳng có gì xảy đến với tôi kể từ đó. Trong một cảm nhận rất thực, một ý nghĩ náo động chợt đến, tôi đã thay đổi quá nhiều, đến mức không thể thay đổi được nữa - đã thành một người khác.

“Vẫn bệnh cũ à?” ông hỏi. “Tôi còn giữ nguyên tất cả hồ sơ của anh”.

“Không, chuyện ấy xong xuôi rồi”. Tôi đáp. “Vấn đề mới mẻ là đêm tôi ngủ không được. Hoặc là tôi không muốn ngủ về đêm, có vẻ lúc nào cũng mơ một giấc mơ”.

Tôi kể cho ông giấc mơ của mình - trải nghiệm lộn xộn hiện đi hiện lại cái đêm tôi ở trên vùng đất không người, lên đến đỉnh điểm với hình ảnh ném bom vào đường hào, hai khuôn mặt ngước lên nhìn tôi trong ánh đèn pin - người đàn ông có râu và thằng bé tóc vàng hoe.

“Chuyện gì xảy ra tiếp theo?” ông hỏi.

“Tôi tỉnh dậy. Thường thì mặt đầy nước mắt, dù tôi nhớ là mình không khóc trong giấc mơ, Tôi đang dùng clo hydrat - thứ duy nhất khiến tôi ngủ ngon về đêm”.

“Anh dùng thuốc được bao lâu rồi?”

“Vài tháng - kể từ hồi ở Thụy Sĩ”, tôi nói mà không suy nghĩ.

“À, anh đã đến Thụy Sĩ rồi à. Thú vị làm sao. Anh ở đấy lâu không?”

“Có mấy ngày thôi”.

“Được rồi”, một sự im lặng kín đáo. “Tốt hơn anh nên bỏ dùng clo đi - những hậu quả lâu dài của nó có thể nghiêm trọng đấy”.

“Ý ông là sao?”

“Anh có thể trở nên quá lệ thuộc vào nó. Những ảnh hưởng của nó có thể khó chịu. Anh có thể - nói thế nào nhỉ? - anh sẽ sống xa rời thực tế”.

“Dù thực tế có là gì… Đôi khi tôi chẳng muốn gì hơn là xa rời thực tế để ngủ thật ngon về đêm”.

“Ai cũng nói thế cả. Và rồi…”.

“Vậy có lẽ chúng ta nên thử thôi miên lần nữa”.

“Thực ra tôi nghĩ đây là một cơ hội hoàn hảo cho trạng thái Song song. Nhưng trước tiên anh phải thôi dùng clo đi đã”.

Ông kê cho tôi một đơn “thuốc ngủ” khác và bảo ở Anh ông sẽ lấy hai ghinê một giờ khám. Chúng tôi hẹn gặp nhau vào tuần sau. Giá rẻ đi và tôi thấy nhẹ nhõm khi đã đến gặp ông. Tôi tin rằng bác sĩ Bensimon có thể chữa cho tôi mọi loại bệnh. Gần như mọi thứ.

Còn chuyện này, trước khi về tôi kể mình đã gặp lại Hettie Bull, mặt ông tối sầm lại.

“Đó không phải việc của tôi. Mà tôi cũng chẳng liên quan gì đến cô ta nữa, anh Rief”, ông đáp. “Cô ta rất, rất nguy hiểm”.

Tối nay, lúc tôi đang rời khỏi nhà phụ thì nghe một tiếng hét: “Rief! Tôi đây nè! Qua đây!”. Tôi nhìn quanh và thấy một người đàn ông đang đứng bên kia con đường đắp, tựa người vào vách sông. Tôi băng qua đường và thấy đó là Jack Fyfe-Miller - nhưng ăn vận như một tay bốc vác, đội mũ dẹt với chiếc khăn quàng trên cổ, quần vải dài giả da và đôi ủng nặng nề. Chúng tôi bắt tay nhau và tôi nhìn anh bao quát một lượt, dưới con mắt chuyên nghiệp.

“Khá thuyết phục”, tôi nói. “Nhưng anh cần thêm ít đất vào mấy móng tay - xoa nó vào lớp da của anh ấy. Anh có hai bàn tay của một cha phó”.

“Đúng là chuyên gia có khác”.

“Nhuộm đen ủng nữa”, tôi khuyên. “Cả hai luôn”.

“Anh đã đi đâu thế?” anh ta hỏi, nhìn tôi chằm chằm với ánh mắt căng thẳng quen thuộc.

“Tôi đang quay về khách sạn”.

“À, cuộc sống trong khách sạn. Thật may mắn đối với vài người”.

“Chẳng có gì đặc biệt đâu. Một khách sạn nhỏ tại Pimlico - rất trung bình”.

“Kiếm được em nào chưa, Rief?”

“Cái gì? Thật ra là không. Tôi đã đính hôn rồi, một lần cho một đời…”.

“Khi tôi tìm thấy một cô nàng thì tôi sẽ kết hôn - nhưng cô ấy phải thật sự hợp với tôi. Khó tìm đấy”.

Tôi đồng ý như vậy nhưng không nói gì khi chúng tôi im lặng đi bên nhau một lúc. Fyfe-Miller tất nhiên đang nghĩ về cô gái thích hợp với anh ta. Thi thoảng anh ta đá vào những chiếc lá vàng trên mặt đường bằng những chiếc đinh đầu to dưới đáy ủng như một đứa trẻ hay hờn dỗi, kéo lê những viên đá làm bắn tung những tia lửa. Chúng tôi bước đi dưới cây cầu đường sắt đến Charing Cross. Trên đầu tôi là những mái lâu đài trang nghiêm của khách sạn Whitehall. Tôi tự hỏi có phải anh ta từ đó đến đây. Và có lẽ hình ảnh tòa nhà và những hồi ức về cuộc gặp gỡ trước kia của chúng tôi đã khuấy động anh ta. Trông anh ta lại có sức sống, liền chặn tôi lại:

“Có dấu hiệu gì của Andromeda không? Có tin tức gì không?” anh ta đột ngột hỏi.

“À không. Nhưng tôi nghĩ mình đang đến gần rồi”.

“Đến gần rồi hả?” anh ta mỉm cười. “Khó lần theo dấu Andromeda thật”.

Không dưới một lần tôi tự hỏi Fyfe-Miller có hoàn toàn ngớ ngẩn không.

“Đó là câu hỏi thu hẹp phạm vi tìm kiếm”, tôi nói, tranh thủ thời gian. “Tôi đang phân tích chính xác là ai có quyền tiếp cận những thông tin đặc biệt đó”.

“Đừng để lâu quá, Rief, nếu không Andromeda quý báu của anh sẽ bay mất tiêu giờ”. Nói đến đây, anh ta bỏ mũ xuống, bắt chước kiểu chào màu mè trêu tôi. Rồi quay lại con đường chúng tôi đã đi, hét vọng lại: “Nhuộm đen ủng và làm bẩn móng tay, tôi sẽ ghi nhớ điều đó”.

Tôi quay về Cung điện Trắng và suy nghĩ về những gì anh ta nói. Thực sự đây là vấn đề xa xôi - tôi không thể hưởng thụ thời gian ngọt ngào của mình - Vandenbrook có thể nảy sinh nghi ngờ. Phải chăng đây là lời cảnh báo dành cho tôi? Có phải Munro và Massinger phái anh ta đến gây sức ép với tôi?… Tôi mua tờ Tin tức Buổi tối đọc tin Blanche Blondel đã khánh thành nhà hát Lyceum. Đêm qua cô trình diễn vở Lương tâm của Nhà vua và được khen ngợi nhiệt liệt. Blanche - có lẽ tôi nên để lại tin nhắn ở cửa nhà hát… Fyfe-Miller đã nhắc khéo tôi về cô ấy. Và tôi nghĩ đây có lẽ là một dịp tốt để gặp lại cô,

ý câu lạc bộ đến quán bar Lỗ thứ 19. Ở đây có hai nhân viên đánh máy tuổi trung niên từ Swansea đến giúp giải quyết vấn đề hành chính của trại. Phương tiện liên lạc duy nhất là chiếc điện thoại nằm trên bàn trong một góc phòng. Ở góc kia, p
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của William Boyd

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.