HETTIE BULL - CÒN CÓ THỂ LÀ AI ĐƯỢC NỮA chứ?… Nhưng làm sao giải thích được đây? Làm sao mô tả và hiểu được ảnh hưởng của cô ấy đối với tôi? Bây giờ tôi hiểu tôi bị cô ấy hấp dẫn ngay từ đầu. Dầu sao điều này vẫn trái ngược với logic tình cảm của tôi - vì tôi biết mắt tôi luôn bị hút về phía những phụ nữ, những cô em chân tay mảnh khảnh, cao ráo, cổ dài và cổ tay nhỏ - những người như Blanche. Làm thế nào và từ đâu những thị hiếu nhục cảm này lại tự phát sinh thế nhỉ? Tại sao tôi lại có hứng thú với tóc đen chứ không phải tóc vàng:Với đầy đặn hơn là mảnh mai chứ? Thế còn về đường nét khuôn mặt - lông mày liên quan đến mũi, chiều cao của trán, sự đầy đặn của đôi môi, góc thay đổi của nụ cười - đặc biệt nó khiến chính tôi chứ chẳng phải ai khác, bị kích động và phản ứng? Đó là sự khuấy động của ý niệm lai giống nào đó về một bạn tình lí tưởng, bản chất tình dục nguyên thủy của chúng ta thay thế cho trí tuệ văn minh dựa trên lí trí? - “Chính là nó, chính là nó” - và bằng cách này nó dẫn chúng ta đi chệch hướng?
Và thế - Hettie Bull. Tôi tự hỏi liệu cái tên này có gần gũi với một cái tên nổi tiếng, đáng tin cậy - con gái của John Bull, một biểu tượng của nước Anh không - nhưng một cô nàng mảnh mai với làn da màu ô liu, đôi mắt to, kỳ quái, không cân bằng về mặt tâm lí mới chính là thực tại vật lí[*] của người phụ nữ mày nhìn thấy. Có phải là cái tên không hợp với người không? Quá nhiều câu hỏi. Nhưng tôi phải chứng thực ở đây rằng chất xúc tác có hiệu nghiệm và không thể làm ngơ là tấm thân mảnh mai lõa thể của cô - thật bé bỏng và mềm mại, thật quyến rũ… Có thể đó là chìa khóa: Cô ấy thật trơ trẽn và vô liêm sỉ. Khi một người đàn ông biết mình bắt đầu ham muốn - khi một người đàn ông biết mình ham muốn thật nhiều thì đó cũng là lúc một cái bẫy tinh vi giăng ra chờ anh ta. Cái bẫy xảo quyệt đến mức khiến anh ta tình nguyện cởi hết quần áo, trần truồng đứng trước mặt người đàn bà đang săn đuổi mình… Sự hiện diện của cơ thể gây nhức nhối cộng thêm những ham muốn hiển nhiên, sự thiếu vắng cảm giác xấu hổ cộng thêm cơ hội hoàn hảo. Không thể cưỡng lại nổi.
Phải chăng tôi được Hettie Bull chữa khỏi? Tôi có thể quay về London bây giờ và làm tình với Blanche, cuối cùng cũng đầy tự tin về mặt tình dục không? Cô ấy sẽ dẫn tôi vào giường, tôi biết, thực sự cô ấy đã nói đến chuyện này nhiều rồi. Vậy tại sao tôi còn không về nhà?
Thành thật đi. Hettie Bull hẳn đã bỏ bùa mê mày rồi. Những tác phẩm ma thuật của nàng làm mày muốn gặp lại nàng mày phải gặp lại nàng, mày không thể đợi được đến lúc gặp lại nàng. Nhưng hai ý nghĩ lại đeo đẳng tôi - cảm nhận rằng sự dan díu với Hettie Bull - không cần biết từ đây sẽ đi xa đến đâu - sẽ mang đến rắc rối cho tôi theo cách này hay cách khác, và thực tế là tôi càng dan díu với Hettie Bull bao nhiêu thì lại càng đau khổ vì phản bội Blanche bấy nhiêu,
Khi quay về nhà vào chiều hôm đó - chiếc tàu nhỏ đưa tôi về Vienna qua ánh hoàng hôn đang dần tàn - tôi về phòng và khóa kín cửa lại, cởi quần áo ra, Cơ thể tôi in hằn những dấu tay đen như bồ hóng như những vết thâm tím mờ nhạt nhất tụ lại với nhau. Bụi chì than từ những đầu ngón tay mô tả con đường hai bàn tay cô ấy gấp gáp hình thành trên cơ thể tôi. Tôi rửa sạch hết bằng vải flanen ẩm và thay quần áo mới, dễ dàng gột sạch đi dấu ấn bàn tay cô. Nhưng khi ngồi đây viết những dòng này, tâm trí tôi lại hiện lên những hình ảnh thoáng qua như trêu ngươi của cơ thể cô, nhớ lại những giây phút nồng nàn cả hai cùng tận hưởng. Nhớ lại ngực cô rủ xuống mặt tôi khi với tay lấy ly Madeira. Nhớ hình ảnh cô vẫn trần truồng khi tôi mặc đồ, nằm ngắm tôi từ cái giường bừa bộn, đầu gối lên bàn tay. Nhớ lúc cô trườn ra khỏi giường, cúi xuống gầm giường tìm cái chậu tiểu khi tôi bỏ đi. Tôi đứng đó nhìn cô ngồi xổm, nghe cô xua đuổi tôi ra khỏi phòng và phá lên cười. Tôi nghĩ mình gặp rắc rối nghiêm trọng rồi. Tôi biết thế. Nhưng tôi có thể làm gì được đây?