LYSANDER VÀ BÀ DUCHESNE ngồi trong quán cà phê gần như đối diện chung cư của Glockner. Giờ là buổi trưa. Duchesne vẫn mặc đồ đen nhưng sáng nay bà không quàng khăn voan. Lysander muốn hỏi tên của bà nhưng lại thấy không thể hỏi một câu như thế với người vừa quen biết. Bà Duchesne không phải người suồng sã. Khi nghĩ xa hơn, anh nhận ra ngay sau khi nhận diện Glockner, đó cũng là dấu chấm hết cho quan hệ của họ - bà đã làm xong bổn phận của mình.
“Hôm nay hắn đi trễ hơn mọi ngày”, bà nói.
Lysander để ý bà ta có một viên đá hình tròn khắc chạm vàng trên sợi dây chuyền đeo cổ - chắc chắn trong đó là ảnh của ngài Đại úy Duchesne quá cố.
“Hắn ra rồi”, bà nói.
Anh thấy một người đàn ông ăn mặc lịch sự, chiều cao trung bình bước ra khỏi tòa nhà. Hắn mặc áo choàng Ulsterette nhẹ màu nâu vàng đội chiếc mũ phớt mềm. Lysander nhận thấy những cái ghệt, một chiếc cặp của Sở Ngoại giao và một cây gậy mây. Anh không thể thấy hắn có râu hay không vì hắn quay lưng lại và bước thẳng xuống phố.
“Có người canh cửa không?” anh hỏi.
“Tôi cho là có”.
“Hừm. Tôi sẽ phải qua cửa ải đó, liệu có được không?”
“Tôi e rằng đó là vấn đề của ngài đấy, ngài Schwimmer”. Bà đứng dậy. “Chúc may mắn”, bà nói bằng tiếng Anh và sau đó là “Bon Courage”.
Lysander cũng đứng dậy, không muốn tin đây là buổi gặp gỡ cuối cùng giữa họ.
“Tôi có thể ăn tối với bà hôm nay không, bà Duchesne? Tôi ở thành phố này bốn ngày rồi và đang chán ngấy với người bạn ấy đây”.
Bà nhìn anh chăm chú, khuôn mặt khó đăm đăm không biểu lộ chút gì. Nhìn vào anh thấy đôi mắt nâu đen của bà. Ngu rồi, anh nghĩ - có phải mày đang đi nghỉ đâu cơ chứ.
“Cảm ơn ngài”, bà nói. “Điều đó thật là dễ chịu”.
Anh thấy vui như trẻ được quà khi nghe câu nói này.
“Tuyệt vời. Bà muốn dùng bữa ở đâu?”
“Có một chỗ gần bảo tàng có sân thượng rất đẹp, chỉ mở cửa vào mùa hè. Quán bia Bastions. Chúng ta gặp nhau ở đó lúc 7 giờ 30 được chứ?”
“Tốt quá. Tôi sẽ tìm được - hẹn gặp bà tại đó”.
Chiều hôm ấy, Lysander đến ngân hàng rút 25.000 frăng gồm các tờ 500 frăng - xấp xỉ 1.000 bảng Anh. Anh được giới thiệu những tờ tiền 1.000 frăng nhưng anh nghĩ khi hối lộ, cục tiền nhìn càng to bao nhiêu sẽ càng tốt bấy nhiêu. Anh tự hỏi điều gì khiến Massinger chắc chắn rằng Glockner là kẻ có thể đấm mõm được - có lẽ đây chỉ là một giả định lười nhác về những viên công chức với đồng lương chết đói ở đại sứ quán. Nhưng Glockner trông không có vẻ gì là tiều tụy hay kiệt sức. Trông hắn thông minh và nhanh nhẹn - hắn không đeo những vòng tay bằng nhựa, không mặc áo sơ mi có mặt trước bằng hồ cứng xốp - chẳng có gì. Chỉ cần nhìn qua cũng đủ biết hắn không dễ bị mua chuộc,
Anh chắc chắn mình đến quán bia khá sớm. Hóa ra đó là một tòa nhà xây bằng gỗ và gang. Hai hàng hiên rộng kéo dài từ một căn nhà kính trang trí công phu, khuất sau quảng trường Neuve Place giữa thảm cây xanh của những khu vườn quanh bảo tàng. Thế nhưng vẫn đủ để tránh xa quảng trường nhộn nhịp với những chiếc xe buýt lượn vòng, xe ô tô ồn ào và khói bụi. Anh đã thay đôi giày nâu đáng ghét bằng đôi giày đen, thay mũ Hamburg bằng mũ Panama, đeo một trong những chiếc cà vạt lụa thắt bốn nút mới và áo sơ mi cổ mềm màu trắng. Anh cảm thấy mình giống Lysander Rief, một diễn viên hơn hẳn Abelard Schwimmer, một kỹ sư đường sắt. Anh tự hỏi liệu bà Duchesne có nhận ra sự tinh tế…
“Ngài Schwimmer? Ngài đến sớm đấy”.
Anh quay lại thấy bà Duchesne đang bước về phía mình dọc lối đi lát sỏi màu trắng có những hàng cây đoạn non. Dĩ nhiên bà ta vẫn mặc đồ tang, nhưng mang theo một cái ô có diềm mở rộng tránh ánh mặt trời buổi chiều muộn, Áo váy lụa bóng đẹp viền đăng ten trên cổ và cổ tay, dài đến mắt cá chân, rất hợp mốt, khoe ra đôi bốt màu xám sậm có cài cúc với miếng đệm gót gọn gàng của Pháp. Lysander nghĩ tuy bà đau khổ suốt hai năm, nhưng là sự đau khổ có phong cách riêng. Khi họ bắt tay nhau, Lysander thấy mình đang đánh giá đồ lót của bà ta - dáng người bà rất thanh mảnh - vậy thì áo lót và chiếc quần buộc túm có thể nằm bên dưới lớp áo vừa khít, loạt soạt này. Anh kiểm điểm lại những ý nghĩ của mình, mơ hồ thấy xấu hổ và ngạc nhiên khi cứ nghĩ về vẻ gợi cảm toát ra từ cơ thể bà Duchesne. Khi được dẫn đến bàn dành cho hai người, anh chợt ngửi thấy hương nước hoa nhẹ của bà - có mùi xạ và nồng. Bà không dùng sáp môi hay phấn nhưng mùi nước hoa chính là một thông điệp, bà muốn dành nó cho anh. Anh hình dung bà đứng trước gương ngắm nghía, vươn tay lấy lọ nước hoa - thoa nhẹ lên cổ và hai cổ tay… Đủ rồi. Dừng lại ngay.
“Chúng ta có nên gọi một chai sâm banh không?”, anh gợi ý. “Tôi không nghĩ Massinger sẽ phản đối đầu”.
“Tôi không uống sâm banh”, bà đáp. “Chút rượu vang đỏ rất hợp với bữa tối”.
Mỗi người quyết định chọn một món trong bảng thực đơn trong ngày: súp trong, thịt bê hầm nước sốt trắng, pho mát và món bánh tạc nhân táo. Loại rượu anh chọn vừa mạnh vừa chua, thế nên họ chỉ uống có một nửa. Lysander cảm thấy sự căng thẳng và nỗi lo âu ngày càng tăng. Cuộc đối thoại giữa họ không thật sự quá thân mật hay quá lộ liễu nhiều thông tin.
Khi gọi cà phê, bà Duchesne hỏi anh có phải là lính không.
“Phải”, Lysander đáp. “Tôi nhập ngũ ngay khi chiến tranh bắt đầu”. Anh không nói thêm mình là lính gì, chỉ nói mình gia nhập Trung đoàn Bộ binh Đông Sussex, điều đó đủ sức tạo nên sự khác biệt. Anh nghĩ bà Duchesne chắc sẽ nhìn anh bằng con mắt khác.
“Trước khi nhập ngũ ngài làm gì?” bà hỏi.
“Tôi làm diễn viên”.
Lần đầu tiên, sự bình thản bị lung lay, bà ngạc nhiên trong vài giây.
“Một diễn viên chuyên nghiệp?”.
“Vâng. Trên sân khấu London. Nối nghiệp cha tôi một cách tốt nhất có thể. Ông ấy là một diễn viên vĩ đại - rất nổi tiếng”.
“Thú vị thật”, bà đáp, anh hiểu đó không chỉ là một lời khen cho có. Anh thật sự cảm thấy ngày càng bị bà hấp dẫn. Với tâm trạng vui vẻ, anh trả tiền và nghĩ rằng sẽ đi đâu đó hút thuốc, uống thêm hai ly brandy. Ít nhất buổi tối đã kết thúc một cách tốt đẹp hơn những gì anh mong đợi. Mày đã mong đợi cái gì? Anh tự hỏi mình, một cách sỗ sàng. Thằng ngu. Đã đến lúc rồi. Ngày mai mày sẽ phải đi do thám căn hộ chung cư của Glockner và các nhà xung quanh, đưa ra quyết định về thời điểm hành động tốt nhất trong ngày Chủ nhật.
Khi chờ đổi tiền lẻ, bà Duchesne đặt một hộp bìa cứng nhỏ lên bàn.
“Một món quà từ Massinger”, bà nói.
Anh cầm lên - nó nặng và lúc lắc.
“Có lẽ ngài nên chờ đến khi quay về khách sạn hãy mở nó ra”.
Nhưng anh quá tò mò, bèn đặt hộp lên đầu gối dưới gầm bàn rồi mở nắp. Anh thấy ánh sáng yếu ớt của nòng một khẩu súng lục ổ quay nhỏ. Có vài viên đạn bên cạnh, đây là nguyên nhân gây ra tiếng lúc lắc trong hộp lúc nãy.
“Tôi cần cái thứ này làm gì?” anh hỏi.
“Có thể hữu ích đấy. Ai mà biết được? Massinger cũng trao cho tôi một khẩu”.
Lysander nhét chiếc hộp vào trong túi áo vest. Họ rời quán và đi vào khu vườn ngay hàng thẳng lối - những hàng rào cây hoàng dương những dãy cây đoạn và cây tiêu huyền được tỉa tót trên những lối đi rải sỏi dốc. Bầu trời vẫn còn vương chút ánh sáng và không khí mát mẻ.
“Xin cảm ơn vì bữa tối”, bà nói. “Thật vui khi được quen biết ngài nhiều hơn”.
Họ bắt tay nhau, anh cảm thấy cái xiết tay của bà thật chặt. Một lần nữa anh lại cảm nhận được nỗi thèm muốn bà đến lạ lùng - người đàn bà này rõ ràng không có chút khát khao nào trong cuộc đời mình.
“À mà tên thật của tôi là Lysander Rief”.
“Có lẽ ngài không nên cho tôi biết điều đó”.
“Tôi có thể được biết tên của bà không? Tha lỗi cho tôi, chỉ là tò mò thôi. Tôi không thể có được hình ảnh đầy đủ về ai nếu không biết họ tên của họ”.
“Fờ-lo-răng-xơ”, phát âm theo kiểu Pháp, dĩ nhiên, nghe còn hay hơn nhiều so với lối phát âm bằng tiếng Anh: “Fờ-lo-ren-sơ”.
“Florence Duchesne. Một cái tên đáng yêu”.
“Chúc ngủ ngon, ngài Schwimmer. Và xin chúc ngài may mắn trong ngày Chủ nhật”.