Chờ Mặt Trời Lên

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 116 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
61. Chờ Mặt Trời Lên

❊ ❊ ❊

CHIẾC TAXI CHỞ LYSANDER DỪNG LẠI đầu phố Heath ở Humpstead, cạnh một cái hồ và mấy cột cờ. Anh suy nghĩ xem có nên đi bộ đến quán trọ Spaniards không. Bây giờ là 5 giờ 30 phút sáng, trời vẫn còn tối, như người Pháp vẫn nói. Anh đang mặc chiếc áo mưa màu đen, đeo khăn quàng cổ và mũ nỉ mềm tối màu. Trời lạnh nên hơi thở ngưng tụ nhanh chóng trước mặt anh, khi đang trên đường đến quán trọ từ chỗ cột cờ, dọc theo những ngọn cây thạch nam. Anh hầu như chẳng thấy gì - những ngọn đèn đường đặt cách nhau một khoảng rất rộng trên đường Spaniards - nhưng anh biết London ở phía nam, anh có thể nghe thấy tiếng gió rì rào trên những cây sồi giả trong rừng Caen bên phải - tiếng mấy cành cây cổ thụ kêu răng rắc và chà xát giống tiếng mấy quả sồi và những thanh ngang trên con tàu gỗ ngoài khơi - oằn xuống dưới sức nặng của hàng hóa. Gió đang mạnh lên, ngày càng dữ dội. Anh giữ chặt cái mũ trên đầu, tiếp tục đi và tự nhủ, yếu tố quan trọng nhất vào lúc này là bình tĩnh - bình tĩnh bằng mọi giá, cho dù xảy ra chuyện gì đi nữa. Mọi thứ đều có kế hoạch hết rồi, mọi thứ đều đâu vào đấy rồi.

Chẳng bao lâu, anh đến trạm nhỏ thu lệ phí cầu đường, nơi con đường hẹp đi đối diện với quán trọ Spaniards, và anh hút thuốc, chờ mặt trời lên. Mặt trời và ánh sáng, anh nghĩ - cuối cùng, rồi cũng đến. Lạ lùng là những phút cuối cùng trong bóng tối, anh cảm thấy chắc chắn hơn, lưng tựa vào tường, nhìn quán trọ phía bên kia - cửa sổ trên mái nhà lúc này đã sáng đèn. Nơi này Charles Dickens đã từng thích thú uống vài cốc. Trong túi anh có cây đèn pin cùng một chai nhỏ đựng rượu rum và nước giặt bên hông. Một sự tôn vinh nho nhỏ cho cuộc đời chinh chiến của mình - chút rượu rum trước giờ báo động buổi sáng trong các con hào - một cuộc sống anh sắp từ bỏ mãi mãi, hi vọng thế.

Anh chiếu đèn pin vào đồng hồ đeo tay - 5 giờ 55 phút - còn một tiếng nữa. Anh cảm thấy những ánh chớp yếu ớt - những thân cây trong cánh rừng rậm sau lưng bắt đầu hiện ra, đông đặc trong bóng tối mỏng manh. Nhìn lên phía trên, các cành cây với những chiếc lá thu còn sót lại, anh nghĩ mình có thể nhìn thấy cả những đám mây to, mang màu xám sắc chanh nhạt nhòa, trên bầu trời kia. Cơn gió nhẹ miền tây không ngừng vội vã thổi bay chúng đi.

Anh nhấp ít rượu rum, hưởng thụ vị ngọt, vị cay ấm áp trong cổ họng và ngực. Một con ngựa, một chiếc xe bò và một người bán than lọc cọc đi qua. Rồi một thằng bé phát điện báo lái mô tô ầm ĩ chạy qua. Ngày mới đã bắt đầu. Cả đêm qua anh thậm chí còn thức trắng - không dùng clo - nhưng thay vào đó anh đã viết ra một báo cáo dài về cuộc điều tra vụ Andromeda, lịch sử của nó, những giả thiết và kết luận của anh. Nó khiến anh bận rộn. Anh chắc chắn rằng tâm trí mình vẫn minh mẫn, ngay cả khi anh hoàn toàn hiểu tài liệu anh đang soạn chỉ là đề phòng - phòng khi anh mất mạng trong vài giờ nữa.

Anh quyết định không đi theo dòng suy nghĩ ấy - mọi thứ rồi sẽ đi đến thắng lợi và thành công - anh sẽ không mạo hiểm cả mạng sống nếu không đạt được điều ấy. Bây giờ đó chính là một điều an ủi nhất định nào đó. Anh bước ra khỏi trạm thu phí, đi vài bước vào trong rừng. Những tia nắng mặt trời rồi sẽ chiếu xiên xuống Alexandra Palace, qua những đám mây đang vội vã bay xa, chậm rãi tỏa sáng các ngôi làng Hornsey và Hinghgate, Finchley và Barnet về phía đông. Bây giờ anh có thể thấy những cành cây trên đầu nhấp nhô, đu đưa, hay cảm thấy những cơn gió bất ngờ giật mạnh khăn quàng cổ. Quán trọ hiện ra trước mắt anh, ở phía đối diện. Mặt tiền trát vữa xtucô trắng bừng sáng một cách kì lạ; những ngọn đèn thắp sáng trên các ô cửa sổ, anh có thể nghe thấy tiếng leng keng từ sân sau. Anh náu mình thêm chút nữa sau các ngọn cây. Ai đến đây cũng sẽ nghĩ rằng anh là người đến đầu tiên - anh không muốn ai nhận ra mình.

Anh hút thêm điếu thuốc nữa và nhấp ngụm rượu rum. Bây giờ anh có thể xem đồng hồ mà không cần đèn pin - còn hai mươi phút nữa. Trong giây lát anh lại nảy sinh một mối nghi ngờ khác - nếu anh sai thì sao? - anh lục lại những suy luận của mình trong nỗi ám ảnh. Dường như đối với anh, nó hoàn toàn thuyết phục - anh chỉ tiếc mình không có cơ hội và thời gian để thử áp dụng lí thuyết này với bất kì ai. Cơ sở pháp lí và sự đánh giá phải dựa trên những điều kiện của riêng nó, sự độc lập về lòng tin cố hữu của riêng nó.

Một chiếc mô tô taxi tiến lên đồi từ làng Highgate và tiếp tục đi. Trên đường Spaniards - tuy giao thông có vẻ hơi nhộn nhịp - một người đàn ông đang đẩy chiếc xe ba gác, hai chàng trai đang lái xe chở chó - nhưng khung cảnh vẫn thanh bình đến lý tưởng. Anh chợt thấy buồn đi tiểu, nhanh chóng tháo khuy quần. Sống lại cuộc sống trên chiến hào, anh nghĩ - một chút rượu rum và đi tiểu trước khi lên một chiến hào. Hãy nhớ đến những cuộc tấn công lớn - hàng chục nghìn người lính bất ngờ cùng nhau đi tiểu xem. Anh mỉm cười với hình ảnh được gợi lên và…

Một chiếc taxi tấp vào sân bên cạnh quán trọ.

Anh thấy người đàn ông đội mũ mềm trong xe cúi về phía trước trả tiền.

Christian Vandenbrook bước ra, chiếc xe rời đi.

Vandenbrook nhanh chóng sang đường. Hắn mặc một chiếc áo choàng dài bằng vải tuýt gần chấm mắt cá chân.

“Tôi đã gửi điện tín cho anh!” hắn hét lên, dòm vào trong rừng vẫn không thấy chỗ Lysander đang đứng. “Rief? Tôi biết Andromeda là ai! Anh đang ở đâu?” Khi trông thấy anh, hắn thở hổn hển. “Tôi biết điều này sau buổi xem hát - Tôi chỉ cần khẳng định vài thứ trước khi nói chuyện với anh”. Anh bước ra từ phía sau một cái cây, nhìn xuống đường Spaniards dẫn xuống Highgate, “Có người đang theo dõi tôi, chắc chắn thế. Cùng biến khỏi đây thôi”.

“Được rồi, được rồi, bình tĩnh lại đi”, Lysander nói, rồi cùng đi xuống con đường đất mòn để tiến sâu hơn vào trong rừng Caen. Vandenbrook trông căng thẳng và cảnh giác khác thường. Đến một chỗ hắn kéo Lysander ra khỏi đường mòn, đợi chờ sau một cái cây. Chẳng có gì cả. Chẳng có ai hết.

“Chuyện gì thế hả?” Lysander hỏi.

“Tôi chắc chắn mình đang bị theo dõi. Có một tên lảng vảng bên ngoài nhà tôi sáng nay. Chắc chắn hắn đã bám theo taxi của tôi”.

“Tại sao lại có người theo dõi cậu? Cậu đang tưởng tượng ra đấy thôi. Nào cho tôi biết những gì cậu biết đi”.

Đến lúc này họ đã đi sâu vào rừng. Trong ánh bình minh xám như ngọc trai, Lysander thấy rõ hơn lùm cây xung quanh họ - cây dẻ gai, tần bì và cây sồi - già và cao. Những cây nhựa ruồi mọc lấp xấp bên chân họ và bụi cây thấp sum suê mọc ven lối đi. Có thể họ đã vào một cánh rừng nguyên sơ - thật không thể tin họ lại đang ở một thành phố phía bắc London. Gió đang thổi ngày càng mạnh, cây cối rì rào, than vãn trên đầu họ khi những cành cây bị gió bẻ cong, rụng xuống đất. Lysander giữ chặt hai đầu khăn quàng đang bay phần phật, nhét vào trong áo choàng.

“Có muốn làm một ngụm không?” anh chìa cái chai nhỏ ra. “Rượu rum đấy”.

Vandenbrook uống hai ngụm lớn rồi trả lại anh.

“Nói tôi nghe”, Lysander nói. “Vậy ai là Andromeda?”

“Không phải hắn ta - mà là bà ta. Chính điều đó khiến anh bối rối”.

“Và?”

“Người đang tống tiền tôi là một phụ nữ - một người tên là Anna Faulkner. Đừng nhầm lẫn vì cái tên. Bà ta là người Áo. Là kẻ thù”.

“Bà ta chết rồi. Tự sát”.

“Tôi biết nhưng…” Vandenbrook dừng lại, bất ngờ trông hắn hốt hoảng. “Làm sao anh biết chuyện này?”

“Vì bà ấy là - đã từng là mẹ tôi”.

Vandenbrook nhìn anh chằm chằm. Lysander thấy nét mặt hắn biến đổi từ trạng thái gần như hốt hoảng kích động đến lạnh lùng hơn, băng giá hơn. Không ra vẻ nữa. Hai người đàn ông trong một khu rừng hoang lúc bình minh, một cơn gió mạnh đang thổi trên đầu họ.

Vandenbrook thọc tay vào túi áo choàng, rút ra một khẩu súng ngắn. Hắn chĩa súng vào Lysander,

“Anh đã bị bắt”, Vandenbrook nói.

“Bị bắt? Cậu điên à?”

“Anh và mẹ của anh - cả hai cùng một giuộc - hai tên gián điệp người Áo. Cả hai người đang tống tiền tôi”.

Lysander không định cười nhưng đúng lúc ấy anh không thể ngăn một tràng cười bật ra.

“Tôi phải nộp mình cho cậu thôi, Vandenbrook - cậu là ngoại lệ đấy. Cậu là diễn viên tốt nhất tôi từng thấy. Tốt hơn tất cả chúng tôi. Tốt nhất. Cậu đã bỏ lỡ năng khiếu của mình rồi”.

Vandenbrook nhếch mép.

“Cả hai chúng ta đều là diễn viên, đúng không?” hắn nói. “Chừng nào còn sống chúng ta còn diễn. Anh, tôi, mẹ anh, Munro và những người khác. Vài người diễn xuất tốt, vài người thì diễn dở ẹc. Nhưng chẳng ai thật sự biết cái gì là thực, cái gì là đúng. Chẳng thể nói chắc được”.

“Tại sao cậu làm thế, Vandenbrook? Vì tiền à? Có phải cậu đang hết sạch tiền không? Có muốn quay về với bố vợ cậu không? Cậu có căm hận ông ta nhiều không? Hay cậu chỉ muốn cảm thấy mình là người quan trọng, là nổi bật?”

“Anh biết tại sao mà”, Vandenbrook đáp, giọng đều đều, không chút kích động. “Bởi vì tôi bị tống tiền - bị tên khốn Andromeda đó tống tiền”.

Một cơn gió cực mạnh thổi bay mũ Lysander. Ngay sau đó, đầu của Vandenbrook như nổ tung trong đám sương mù màu hồng của máu. Cơ thể hắn đổ gục xuống đất bởi một sức mạnh vô hình.

Lysander nhắm mắt lại, đếm đến ba rồi lại mở ra. Vandenbrook vẫn còn nằm đó, nửa sọ bên trái đã mất, tóc bết lại, óc đùn lên, chảy tràn lênh láng, dòng máu đặc sệt chảy ra trông như dầu. Lysander cúi xuống nhặt mũ đội lên đầu, và vì đang quay lưng lại nên anh không thấy được. Khi quay người lại, anh thấy Hamo đang đi qua lùm cây, trên vai vác khẩu súng trường Martini-Henri,

“Cháu không sao chứ?” Hamo hỏi.

“Đại loại thế ạ”.

“Lẽ ra chú nên kết liễu hắn sớm hơn - ngay khi hắn rút súng ra nhưng chú đợi tín hiệu của cháu. Sao cháu lâu vậy chứ?”

Lúc này, Lysander thật sự không tập trung. Anh đang nhìn Vandenbrook. Từ góc này, anh chỉ thấy được một cái lỗ nhỏ, màu đỏ ngay dưới tai phải hắn.

“Cháu xin lỗi, chú Hamo. Chú đang nói gì thế?”

“Tại sao cháu chờ lâu thế mới bỏ mũ ra?”

“Cháu đang cố thu thập thêm nhiều thông tin từ hắn. Thêm vài câu trả lời nữa”.

“Khi có người đang chĩa súng vào mũi cháu, làm thế nguy hiểm lắm đấy biết không. Phải bắn trước, Lysander, bóp cò thật mạnh vào. Phương châm của chú đấy. Thế nên chú mới dùng đạn đum đum[*]. Một phát là xong, khỏi cần lôi thôi”.

Hamo bước đến kiểm tra cái xác, xem xét những tác động từ viên đạn nổ của ông. Lysander rút ra một quyển sổ tay trong túi và xé đi một trang trong đó.

“Vậy đây là kẻ chịu trách nhiệm về cái chết của mẹ cháu”, Hano nói, vẫn nhìn Vandenbrook.

“Vâng. Và hắn đã cố giết bà mà không cần đụng một ngón tay lên người bà. Hắn sắp lợi dụng mẹ cháu - và cả cháu nữa - để đổi lấy một tấm vé tự do cho mình”.

“Để rồi vì mấy sự thật bất di bất dịch, hắn có thể mục rữa ở địa ngục”, Hamo đáp. “Chú phải nói đây là công việc tốt lành cho buổi sáng đấy”.

Lysander viết gì đó nguệch ngoạc trên tờ giấy, rút chiếc ghim chưa cài đằng sau ve áo. Anh cúi người, ghim mảnh giấy lên ngực Vandenbrook Mẫu giấy viết “ANDROMEDA”.

“Chú cho rằng cháu biết mình đang làm gì”, Hamo nói.

“À, vâng”.

Lysander khẽ lấy khẩu súng ngắn từ trong tay Vandenbrook, bước ra xa một chút và bắn một phát xuống đất. Rồi anh lại nhét khẩu súng vào tay Vandenbrook, đặt ngón trỏ lên cò súng.

“Khẩu súng bé tẹo ấy chẳng làm được trò trống gì đâu”, Hamo nói, gần như có ý giễu cợt.

“Họ sẽ chẳng quan tâm đâu. Andromeda đã tự sát - đó là tất cả những gì họ cần, họ muốn. Chúng ta sẽ chẳng còn nghe gì về chuyện này nữa. Xe chú đâu?”

“Góc đường Hampstead Lane. Chú nghĩ hắn cho rằng mình bị theo dõi - nên hắn bắt taxi quẹo hết chỗ này lại ngoặt chỗ kia. Chú không thể mạo hiểm đến mức để hắn phát hiện ra”.

Lysander vòng hai tay quanh vai và ngực ông chú. Những giọt lệ ngân ngấn trong mắt anh.

“Chú đã làm một điều cực kì đúng đắn, chú Hamo. Chỉ cảm ơn chú thôi là không đủ”.

“Chú đã bảo mày cứ gọi chú mà, con trai. Bất kì lúc nào”.

“Cháu biết, bây giờ giữa hai chúng ta có bí mật rồi”.

“Chú sẽ giữ im lặng như nấm mồ

Hai chú cháu rời khỏi chỗ xác Vandenbrook, đi qua rừng, ra đường Hampstead Lane. Ánh mặt trời yếu ớt cố gắng xiên những tia nắng qua đám mây. Trong một vài giây, ánh sáng mang một màu vàng bóng loáng, nhợt nhạt.

ý câu lạc bộ đến quán bar Lỗ thứ 19. Ở đây có hai nhân viên đánh máy tuổi trung niên từ Swansea đến giúp giải quyết vấn đề hành chính của trại. Phương tiện liên lạc duy nhất là chiếc điện thoại nằm trên bàn trong một góc phòng. Ở góc kia, p
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của William Boyd

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.