TÔI MUA MỘT TỜ BÁO sáng nay trên đường đi bộ đến nhà phụ. “Cuộc tấn công lớn tại Loos”; “Kẻ thù bị đánh lui bằng vũ khí bí mật của chúng ta”; “Những đợt tiến quân quan trọng trên toàn mặt trận bất chấp thương vong nặng nề”. Vốn từ nhạt nhẽo của những phóng viên quân sự theo chủ nghĩa Sô vanh hiếu chiến. Tất cả đã bắt đầu rồi, trong khi tôi đang ở Winchelsea dự bữa tiệc trưa của Bonham Johnson, khi tôi đang nhấp ngụm rượu nâu, đang cảm thấy Hettie xiết chặt cái ấy của tôi dưới bàn và đang tranh luận về Freud với người chồng đáng ghét của cô ta. Tuy nhiên, trong nhà phụ có những khuôn mặt dài thượt. Ở trong ban này, chúng tôi sẽ biết khi nào những chuyến tàu cứu thương chở đầy người, Thực phẩm dự trữ được cung cấp cho 40.000 thương binh rõ ràng là không đủ. Pháo binh không đủ mạnh, các kho đạn dược tạm thời được cung cấp không đủ dùng. Đám mây khí độc của chúng tôi chỉ mới phát huy một phần sức tàn phá. Các báo cáo than phiền rằng đám mây hoặc sẽ lơ lửng trong không khí trên vùng đất không người, hoặc sẽ quay lại các chiến hào của chúng tôi, khiến chính binh sĩ của chúng tôi, đang trong tư thế đợi tấn công, bị mù mắt và lúng túng. Một điều nhân viên trong Ban Hậu cần không thể dự báo, đó là những cơn gió nhẹ phía tây khắc nghiệt, lạy Chúa.
Nhìn qua danh sách của Osborne-Way, rõ ràng thấy ngay khá đông sĩ quan trong ban không có khả năng truy cập toàn bộ thông tin trong các lá thư Glockner. Tuy nhiên, thực ra tôi đã quyết định tránh thẩm vấn tất cả - tránh tập trung vào bất kì nhóm cụ thể nào để khỏi rút dây động rừng. Dù Andromeda có là ai thì khi tiến hành điều tra bổ sung nhằm vào Ủy ban Thẩm vấn của ngài Horace Ede, cũng không được phép gây ra mối bận tâm nào, dù là nhỏ nhất. Nên tôi đã gọi và trao cho Tremlett danh sách đầy đủ những người tôi sẽ thẩm vấn. Tôi bắt đầu từ Thiếu tá HBO’Terence, người chịu trách nhiệm đối với “những yêu cầu vận chuyển trên đất liền. Những chuyến viếng thăm binh sĩ bị thương của người thân tại bệnh viện ở Pháp”. Trong những tuần tới đây, anh ta sẽ bận tối mắt - tốt nhất nên cho anh ta xong sớm.
Đúng là vừa choáng váng vừa bất ổn khi gặp lại Hettie. Tất cả những cảm xúc tình dục của tôi với cô ấy đã quay lại ngay lập tức. Khao khát không thể cưỡng lại. Những hình ảnh cô ấy ngày xưa và chuyện chúng tôi đã ngủ với nhau. Tất cả những mâu thuẫn, rối loạn của tôi vì cô ấy cũng đổ xô đến. Venora Lasry - không thể tin nổi. Còn Lothar thì sao? Con trai của mày, thằng bé của mày. Một lần nữa, những cảm xúc lại dâng lên rồi hạ xuống. Trong một giây, thằng bé dường như không có thật, một sản phẩm từ trí tưởng tượng của tôi, một ảo ảnh - và rồi tiếp theo, tôi thấy chính mình đang nghĩ về thằng bé này, hài nhi này, đang sống ở một vùng ngoại ô Salzburg với dì của Udo Hoff. Hettie có quan tâm không? Tại sao cô ấy lại không kể với chồng mới của mình về đứa con riêng: Tôi đã mua tuyển tập thơ của Lasry, Lúc hoàng hôn. Nói chung là thể thơ hài hước hiện đại. Thể thơ tự do vừa gợi cảm vừa nham hiểm, tôi có thể thấy được với nó người ta có thể khoe khoang và che giấu. Theo ý kiến của tôi, Lasry thường xuyên lạm dụng nó. Tôi phải cẩn thận.
KHÚC TÙY HỨNG THỨ BẢY TẠI PIMLICO
Ánh bình minh tự thắp sáng lên
Nhưng lại quay đi tìm nguồn sáng
Rác rưởi, rơm rạ, kính vỡ và
Hình bóng nước Anh phớt xanh, cái đẹp không tì vết
Nào hãy cùng nhìn. Nào hãy cùng nhảy:
Cô gái tiến lên,
Chàng trai lùi lại.
Đi lên từ ga tàu điện ngầm London
Tôi thấy quảng trường Leicester thoảng mùi nhiệt đới
Đầy mê hoặc và quyến rũ
Nửa đêm tôi thả bước trên từng con phố
Những ánh đèn khí đốt sáng lên như một ánh dương nhân tạo
“Những con bồ câu, anh em họ của tôi
Chúng bật khóc như những đứa trẻ”
Tôi đề nghị Tremlet giúp tôi tra cứu các danh sách những người lính bắn súng hỏa mai Manchester bị thương -xem có cái tên Đại úy Gorlice-Law hay Trung sĩ Foley không. Cậu ta quay lại báo tin rằng Đại úy Gorlice-Law đã chết do chấn thương vào ngày 27 tháng Sáu, còn Trung sĩ Foley đang nằm viện ở Stoke Newington. “Nhiều khả năng anh ta bị mù, thưa ngài”. Tremlett nói, chỉ tay lên miếng che mắt: “Tôi cũng mất đi con mắt của mình tại đó”. Vậy là Gorlice-Law đã chết vào cái ngày chúng tôi đột kích bất ngờ vào vùng đất không người… Tôi cảm thấy mình phải cố gắng đi thăm Foley, đồng thời tìm hiểu chính xác chuyện gì đã xảy ra sau khi tôi bò đi, sau khi xa rời họ. Những cảm giác tội lỗi không lay chuyển được cứ thế xâm chiếm tôi. Có phải lỗi của tôi không? Không, mày là thằng ngu. Mày đã được lệnh ném bom cái đường hào đó nhằm đánh lạc hướng. Sau đó là việc của thần Chiến tranh và May mắn. Mày bị ám ảnh quá nhiều vào ý tưởng chết người chợt đến của họ, như hàng nghìn, hàng vạn người lính khác khi giáp mặt nhau trên hai chiến tuyến,