Chờ Mặt Trời Lên

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 116 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
31. Những Cuộc Điều Tra Tự Thuật

❊ ❊ ❊

TÔI KHÔNG THỂ TIN VÀO THỨ nằm trong phong bì FyfeMiller trao cho tôi. Tôi mở nó sau khi Gilda đã đi khỏi (khoảng mười giờ - cực khoái lần thứ hai, rất thỏa mãn) và thấy một hóa đơn chính thức từ văn phòng Chiến tranh, nêu chi tiết khoản tiền tôi nợ Chính phủ Anh 10.000 curon tiền bảo lãnh mất hiệu lực tức là 475 bảng. Các lệ phí và chi phí pháp lí cho Feuerstein, tổng cộng là 350 bảng, đắt cắt cổ. Cộng thêm chi phí ăn uống và giặt ước tính là 35 bảng, cũng vô lí không kém. Tôi phát hiện ra họ không tính tiền thuê ngôi nhà nghỉ mùa hè và thấy biết ơn. Tổng cộng tất cả: 860 bảng. Tôi phá lên cười. “Chuyển tiền trọn gói, vui lòng được tiếp tục phục vụ bạn càng sớm càng tốt”. Tôi đang kiếm được 8 bảng 10 siling một tuần ở đoàn kịch. Tiền tiết kiệm của tôi rõ ràng đã hết sạch và thời gian ở lại Vienna quá dài. Tôi còn nợ mẹ 100 bảng nữa. Các chi phí sinh hoạt hàng ngày của tôi (tiền thuê nhà, quần áo, ăn uống vv…) là rất đáng kể. Tính sơ tôi cho rằng nếu có thể tiếp tục làm việc năm mươi hai tuần trong năm (với tư cách là một diễn viên có thể làm được chuyện này) thì tôi có thể trả xong khoản nợ này trong năm năm - đến năm 1919. Cộng thêm cả lãi suất nữa tức là thêm 5 phần trăm mỗi năm. Tôi xé nát tờ hóa đơn.

Tôi biết ơn Munro và Fyfe-Miller sâu sắc - họ chính là cái phao cần thiết để tôi trốn khỏi Vienna, Tuy nhiên, nhìn nhận theo một khía cạnh thành kiến - như tôi thừa nhận - toàn bộ âm mưu này như một mánh khóe kiếm tiền thông minh đối với Văn phòng Ngoại giao. Tôi có thể phải mất gần cả một đời để trả món nợ này.

Buổi diễn tập vở Nàng Julie sáng nay, tôi phải nói là chẳng gặp vấn đề gì khi học thuộc lời thoại cả, không như Gilda. Tôi nhận thấy hai cách diễn đạt - của Shakespeare và Strindberg - bản năng đến lí tưởng, những lời thoại có vẻ xâm chiếm đến những phần kín đáo nhất trong não bộ của tôi. Với Gilda thì không như thế. Cô ta vẫn đang đọc lại kịch bản khiến Rutherford rất tức giận. Sự mệt mỏi của anh ta khiến cô suýt khóc. Tôi an ủi cô ấy và chúng tôi hôn nhau - cố gắng hôn càng nhiều càng tốt như chúng tôi đã làm từ cái đêm đầu tiên (và buổi sáng) sau bữa tiệc. Dù là thế đi nữa cô ấy dường như vẫn hơi lạnh lùng, như thể hối tiếc vì đã trao thân cho tôi. Cô ấy cực kì thân thiện nhưng có vẻ luôn bận rộn sau buổi diễn. Mẹ ốm, những người bạn trong thành phố - lần nào cũng có lý do chính đáng.

Rutherford muốn chúng tôi vào lại sau cảnh múa ba lê với quần áo xộc xệch, những cọng rơm vướng trên tóc. Anh thực sự đề nghị tôi ra sân khấu áo không cài cúc. Gilda cãi lại rằng phải đoan trang hơn nữa nhưng tôi có thể thấy Rutherford cứng rắn đến thế nào phía trước sẽ là những trận chiến. Anh ta quyết tâm cấm đoán chúng tôi suốt hai mươi tư tiếng.

Giấc mơ lạ lùng về Hettie. Tôi đang vẽ cô ấy - khỏa thân - trong kho thóc. Có tiếng đập sầm sầm lên cửa và cả hai đứa nằm co rúm lại, nghĩ rằng đó sẽ là Hoff. Nhưng thay vào đó, cha tôi bước vào.

Tôi nghe lỏm được cuộc đối thoại này ở nhà ga Leicester Square Tube khi đợi tàu. Mẩu đối thoại giữa hai người phụ nữ (tầng lớp lao động nghèo), một người khoảng ba mươi tuổi, người kia trẻ hơn, trên dưới mười sáu tuổi.

NGƯỜI ĐÀN BÀ: Ta thấy con bé đó trên Haymarket, rồi lại thấy Burlington Arcade.

CÔ BÉ: Chị ấy bảo là mình đang làm nghề đan mũ ở Mayfair.

NGƯỜI ĐÀN BÀ: Không phải đan mũ đâu, nó vẽ lên thế thôi.

CÔ BÉ: Chị ấy bảo cháu là thấy buồn. Thế nên chị ấy mới uống rượu.

NGƯỜI ĐÀN BÀ: Ta cũng buồn. Tất cả chúng ta đều buồn - nhưng ta không thể sống như thế được.

CÔ BÉ: Chị ấy bảo chị ấy đã có thể làm hầu gái lương năm bảng một năm, bao ăn hết. Bây giờ chị ấy kiếm được năm bảng một tuần.

NGƯỜI ĐÀN BÀ: Rồi đời nó cũng sẽ kết thúc trong xóm nghèo thôi. Ta dám đảm bảo bằng cả đời ta đấy. Bán ta đổi lấy ba penni, đủ cho một chiếc giày đen.

CÔ BÉ: Chị ấy tốt lắm, Lizzie.

NGƯỜI ĐÀN BÀ: Cái con ấy thì ba phần say một phần điên.

Có lẽ là một chủ đề đối với ngài Strindberg, nếu ông vẫn còn sống cạnh chúng ta. Dòng sông tình dục chảy mạnh mẽ ở London, cũng như ở Vienna.

Ngày mùng 05 tháng Tám. Chiến tranh với Đức chính thức được tuyên bố vào lúc 11 giờ đêm qua, Greville nói khi anh vào nhà. Sáng nay tôi ra ngoài mua bán nhưng bảo đã bán hết. Tối hôm nay chỉ có chưa đầy hai mươi người trong thính phòng nhưng đoàn vẫn trình diễn vở kịch một cách say mê như không có chuyện gì. Rutherford rất thất vọng - nói rằng đoàn sẽ buộc phải đóng cửa vào cuối tuần. Và thế giới sẽ phủ nhận Lysander Rief và Gilda Butterfield trong vở Nàng Julie của Strindberg vào tháng Tám. Gilda rất giận dữ. Tôi nói quân Đức đã tiến vào Bỉ và tấn công Liege, một thực tế khiến cho những vấn đề kịch nghệ và những hối tiếc của chúng tôi trở nên quá nhỏ nhoi, “Không phải vấn đề với em”, cô dữ dội nói. Trong một giây, tôi tưởng cô sẽ tát thẳng vào mặt tôi.

Ngày 07 tháng Tám. Tôi đọc báo viết rằng tàu tuần dương hạng nhẹ HMS Amphion đã bị chìm do trúng mìn ngoài khơi Yarmouth. Vì một lý do kỳ quặc nào đó, tôi tự hỏi chiếc Amphion có phải là tàu của Fyfe-Miller không - ý nghĩ ấy bất ngờ khiến chiến tranh trở nên sống động trước mắt tôi theo một cách mà những đề mục ấn tượng không làm được. Nó được cá nhân hóa với hình ảnh tưởng tượng Fyfe-Miller chết đuối trên biển ngoài khơi Yarmouth. Nó làm tôi thấy ớn lạnh và khiếp sợ.

Tôi được mời đến đánh giá bộ vest mới tại hiệu may vào ngày hôm qua. Tôi nói với Jobling rằng tôi rất thích một chiếc áo bành tô “may nối eo”. “Rất Mỹ, thưa ngài”, ông ta khen, như thể đó là kết cục của vấn đề. Tôi bảo may nối eo sẽ tôn dáng tôi lên. Tiếp theo ngài sẽ thích những cái túi nghiêng”, Jobling đáp với một tiếng cười thầm. Ý tưởng không tồi, tôi đáp. “Cha ngài hẳn sẽ đội mồ sống dậy, thưa ngài”, ông nói và tiếp tục huyên thuyên về những cái cổ tay áo và những chiếc cổ kép của Grosvenor. Và thế là xong. Hồn ma của cha tôi vẫn đang quyết định tôi có thể mặc cái gì

Một lá thư của Hettie đến hộp thư của mình vào chiều nay. Con dấu của Thụy Sĩ.

Lysander thân yêu của em,

Đây chẳng phải là chuyện khủng khiếp nhất sao? Em đã khóc suốt ngày trước sự điên rồ khủng khiếp của mọi chuyện.

Tại sao nước Anh lại tuyên chiến với chúng em? Vienna đã làm gì London hay Paris? Udo nói đây đơn thuần chỉ là chuyện Balkan thôi nhưng các nước khác đang lấy nó làm cái cớ. Có đúng không anh?

Em rất, rất khiếp sợ và em muốn gửi anh lá thư này với tất cả sự thúc giục. Em muốn nói cho anh biết những gì em đã quyết định làm trong hoàn cảnh khủng khiếp này. Tình cảnh của em rất khó khăn như anh cũng hiểu được, Em là công dân Anh đang sống tại một quốc gia đang có chiến tranh với Anh. Udo đã đề nghị nhận nuôi Lothar, bảo vệ nó tốt hơn và đảm bảo cho quốc tịch của nó. Em có thể bị giam giữ nhưng Lothar sẽ an toàn - thế nên đương nhiên là em đồng ý. Một khi giấy tờ xong xuôi, anh ta sẽ cho thằng bé mang họ của Udo là “Lothar Hoff”. Đó là điều tốt nhất, anh dấu yêu của em - Em chỉ có thể và em phải nghĩ cho Lothar, Em không được phép nghĩ đến bản thân em hay những cảm xúc của em, cho dù em có thể dễ dàng hình dung ra chúng.

Lothar rất khỏe, một thằng bé khỏe mạnh, hạnh phúc. Em chúc tất cả chúng ta sẽ hạnh phúc hơn và sẽ có những khoảng thời gian vui vẻ hơn.

Gửi anh tình yêu của mẹ con em,

Hettie.

Chú Hamo cố gắng an ủi tôi - ông là người rất trìu mến và ấm áp. Ông bảo hãy nghĩ về đứa bé, đó là điều tốt nhất cho nó. Đêm qua (vào Chủ nhật) tôi đã xuống và ở lại Winchelsea với Hamo và Femi. Hamo đang suy nghĩ về việc nhận nuôi Femi. Ông bảo vậy vì đang có chiến tranh ở Tây Phi giữa quân Anh và các thuộc địa của Đức. Đất nước Togoland của thằng bé đã bị lính Anh và các lực lượng của Đế chế Pháp xâm lược.

Đêm qua hai chú cháu thức khuya trò chuyện. Tôi bảo tôi đã phỏng đoán kế hoạch cho toàn bộ chuyến đi của ông đến Vienna, nhưng giờ phải hủy bỏ.

“Chẳng làm được gì nữa đâu, cháu ngoan ạ”, ông nói. “Nhưng ngay sau khi cuộc chiến chết tiệt này kết thúc, chú sẽ đến đó. Với một chút may mắn, cuộc chiến này có thể kết thúc sớm”.

Tôi ngồi trong phòng ngủ riêng, phía dưới những mái dua của căn nhà nhỏ này, viết những dòng này, tự hỏi mình nên làm gì khi tất cả mọi thứ đều chống lại tôi. Có một cơn gió mạnh khắc nghiệt thổi vào đêm nay, tước đi những chiếc lá đầu tiên khỏi cành. Tôi nghĩ mình nên tìm việc khác vì dù nhà hát chưa đóng cửa, nhưng ý nghĩ về những buổi thử giọng khiến tôi phát ốm. Từ đâu đó trong con đường làng, nắp một chiếc thùng rác bị hất lên rơi loảng xoảng và lăn tròn xuống con ngõ. Cái âm thanh loảng xoảng chói tai và chìm khuất dưới những tiếng gió gầm rú bất ngờ, vọng lên từ ngoài khơi.

ý câu lạc bộ đến quán bar Lỗ thứ 19. Ở đây có hai nhân viên đánh máy tuổi trung niên từ Swansea đến giúp giải quyết vấn đề hành chính của trại. Phương tiện liên lạc duy nhất là chiếc điện thoại nằm trên bàn trong một góc phòng. Ở góc kia, p
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của William Boyd

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.