Dòng dõi ông chính xác được biết dưới tên triều đại Hasmonea, nhưng đơn giản trong sách này ta gọi là Maccabee. Dòng dõi Maccabee trở thành kiểu mẫu thời trung cổ cho tính hiệp sĩ Cơ đốc song hành cùng Vua Arthur và Charlemagne. Charles ‘Martel’ – Búa Tạ – người đánh bại quân Ả Rập tại Trận Tours vào năm 732; Richard Tim Sư Tử trong thế kỷ 12 và Edward I (1272–1303) tự ca tụng mình là nhà Maccabee đời nay. Sau đó, Rubens hoạ Judah the Maccabee; Handel soan một bản giao hưởng oratorio dâng tặng ông. Nhà Maccabee gây cảm hứng đặc biệt cho người Israël, nơi có nhiều đội bóng đá lấy tên Maccabee. Như những người hùng của Hanukkah, người Do Thái theo truyền thống xem họ là những chiến sĩ của tự do chống lại tên độc tài diệt chủng, tiền thân của Hitler. Nhưng một số người có quan điểm khác, lấy cảm hứng từ cuộc đấu tranh ngày nay giữa nền dân chủ Mỹ và chủ nghĩa khủng bố jihad, trong đó người Hy Lạp là dân văn minh đánh với dân cuồng tín Maccabee chẳng khác bọn Taleban Do Thái.
JUDAH BÚA TẠ.
Vào mùa đông 164 TCN, Judah Búa Tạ đã chinh phục toàn Judaea và Jerusalem trừ Pháo đài Acra mới xây dựng. Khi Judah trông thấy Đền Thờ đồ vật bề bộn và hoang vắng, ông than vãn. Ông thắp hương, sắp xếp lại Nơi Chí Thánh, và vào ngày 14/12 chủ trì lễ hiến tế tái lập. Trong thành phố bị cướp phá, thiếu hụt dầu để đốt đèn trên giá thờ trong Đền, nhưng dù sao nến cũng không hề tắt. Công cuộc giải phóng và thánh hóa trở lại Đền Thờ vẫn còn được ăn mừng trong lễ hội Hanukkah Do Thái – Lễ Dâng Hiến.
Búa Tạ – tiếng Latinh là Maccabeus – hành quân băng qua Jordan và phái em ông Simon đi giải cứu dân Do Thái ở Galileo. Không có mặt Judah, người Do Thái bị đại bại. Maccabee giáng trả, bắt sống Hebron và Edom và phá nát điện thờ ngoại đạo ở Ashdod trước khi vây hãm Acra ở Jerusalem.
Nhưng nhiếp chính Seleucid đánh bại quân Maccabee tại Beth-Zacharia, phía nam Bethlehem, sau đó vây hãm Jerusalem, nhưng rồi ông phải lui quân về dẹp loạn nổi lên ở Antioch. Do đó ông cho người Do Thái được quyền sống theo giáo luật của mình và cúng tế trong Đền Thờ. Bốn thế kỷ sau thời Nebuchadnezzar, nền độc lập của Do Thái mới được phục hồi.
Nhưng người Do Thái vẫn chưa được bình an. Người Seleucid, bận bịu vì nội chiến, bớt gây hấn những vẫn còn đáng sợ, quyết tâm đè bẹp người Do Thái và lấy lại Palestine. Cuộc chiến phức tạp và xấu xa này kéo dài 20 năm. Không cần phải kể lại mọi chi tiết, nhưng có những lúc dòng dõi Maccabees gần như bị tận diệt. Vậy mà gia đình tài năng, tháo vát vô bờ này luôn khéo xoay sở để phục hưng và giáng trả lại.
Pháo đài Acra, nhìn sang Đền Thờ, vẫn tiếp tục giày vò Jerusalem bị chia cắt. Khi hồi kèn vang lên và các giáo sĩ một lần nữa tiến hành lễ hiến tế, bọn lính đánh thuê ngoại đạo và bọn phản trắc Do Thái ở Acra thỉnh thoảng ‘ùa ra thình lình’, Josephus nói, ‘và tàn sát những ai đi lên Đền Thờ’. Người Jerusalem hành hình giáo trưởng Menelaos, ‘tác giả của những điều xấu ác’, và bầu ra một giáo trưởng mới.
Giáo trưởng mới này không thuộc dòng dõi Zadok của Onias. Người kế thừa chính thức là Onias IV, giờ đang trốn thoát với tùy tùng đến Ai Cập nơi ông được Vua Ptolemy VI Philometer tiếp đón. Philometer cho phép ông xây dựng một đền thờ Do Thái tại địa điểm một đền thờ Ai Cập không được sử dụng tại Leontopolis ở Châu thổ Sông Nile, và tại đó ông tạo dựng thành phố Jerusalem của riêng mình, còn được biết dưới tên Tell al-Jahudiya – Ngọn Đồi Do Thái. Những hoàng thân Do Thái này trở thành những chỉ huy quân sự quyền lực ở Ai Cập. Đền của Onias tồn tại cho đến khi Titus ra lệnh phá hủy nó vào 70 SCN.
Nhưng người Seleucid lại quấy phá lần nữa. Vị tướng Nicanor của họ chiếm lại Jerusalem. Chỉ vào áng thờ, tướng Hy Lạp đưa ra lời đe doạ: ‘trừ khi Judah và chủ nhân của nó được giao nộp ngay vào tay ta, ta sẽ đốt rụi Ngôi Nhà này.’
Judah, liều mình chiến đấu, cầu cứu với La Mã, vốn là kẻ thù của các vương triều Hy Lạp, và La Mã ngay lập tức công nhận chủ quyền của người Do Thái. Năm 161, Búa Tạ đánh tan quân Nicator, ra lệnh chặt đầu và cánh tay y và mang về Jerusalem. Tại Đền Thờ ông trình lên chiến lợi phẩm gớm ghiếc này – bàn tay và cái lưỡi cắt đứt đã từng dùng để hăm dọa Đền Thờ giờ được xắt nhỏ và ném cho chim chóc trong khi thủ cấp bị treo trên pháo đài. Người Jerusalem kỷ niệm Ngày Nicator như là ngày lễ giải phóng. Sau đó người Seleucid đánh bại và giết chết Búa Tạ; Jerusalem thất thủ. Judah được chôn cất tại Modin. Mọi thứ dường như đã mất. Nhưng ông được sống lại nhờ các anh em của mình.
