BALDWIN LỚN CON: VÌ VUA ĐẦU TIÊN
Hai ngày sau, Baldwin được phong làm vua và Daimbert buộc phải công nhận việc lên ngôi của ông. Gần như ngay lập tức Baldwin xuất phát đánh phá Ai Cập. Khi ông trở lại, ông được Giáo trưởng Daimbert đội vương miện với đế hiệu ‘Vua Latinh ở Jerusalem’ trong Nhà Thờ Giáng Sinh ở Bethlehem.
Vua đầu tiên của Jerusalem không thánh thiện như anh mình nhưng có năng lực hơn nhiều. Baldwin có mũi quặp, nước da sáng, râu tóc đen, môi trên trề ra và cằm hơi thụt vào. Khi còn nhỏ ông đã học qua các dòng tu và không hề đánh mất vẻ trầm ngâm của một tu sĩ, luôn mặc áo choàng thầy tu quanh vai. Ông lấy vợ vì cần thiết về mặt chính trị, liều lĩnh lấy hai vợ vì lợi ích thiết thực, không có con và có thể đã không qua đêm tân hôn nào. Tuy nhiên, ông ‘kháng cự một cách vô ích với những dục vọng tội lỗi của xác thịt nhưng đủ thận trọng để tự hành xử khi theo đuổi những thói xấu này’ mà không xúc phạm đến ai. Một số người cho rằng ông đồng tính, nhưng bản chất của những lỗi vặt vãnh của ông vẫn còn là điều bí ẩn.
Chiến đấu không ngừng nghỉ là nghĩa vụ cấp bách và nhiệt tình đích thực của ông. Tuyên úy của ông gọi ông là ‘cánh tay của nhân dân mình, nỗi khiếp đảm của kẻ thù mình’. Chiến binh mưu mẹo với năng lực hầu như siêu phàm này tận tụy cho công cuộc giữ gìn an toàn và mở rộng vương quốc, chiến đấu liên miên với quân Ai Cập bên ngoài Ramallah. Có lần ông bị đánh bại, phải tẩu thoát trên mình ngựa, chiến mã Gazala, chạy đến bờ biển, và được một thuyền cướp biển Anh đi qua cứu mạng, giong buồm đến Jaffa, tại đó ông lên bờ, tập hợp các hiệp sĩ và đánh bại bọn Ai Cập một lần nữa. Lực lượng của ông quá mỏng, chắc hẳn không hơn 1,000 hiệp sĩ và 5,000 bộ bình, mà ông chiêu mộ tại chỗ (một số có thể là dân Hồi) được biết dưới tên Turcopoles. Một nhà chính khách mềm dẽo, ông biết lợi dụng những tranh chấp giữa các thủ lĩnh đạo Hồi, và kết đồng minh với các hạm thuyền xứ Geneva, Venice and Anh để chinh phục bờ biển Palestine từ Caesarea đến Acre và Beirut.



Vua Jerusalem Baldwin I là một chiến binh không biết mệt mỏi và là một chính trị gia thế tục, nhưng cũng là người có hai vợ và bị lên án là kẻ ham mê thú vui xác thịt
Ở Jerusalem, Baldwin xoay sở để hạ bệ tên giáo trưởng Daimbert lộng quyền, thách thức chủ yếu đến quyền hành của mình. Các Thập Tự quân đã hủy diệt nhân dân Jerusalem nhưng may thay họ xung công những nơi linh thiêng của al-Quds hơn là san bằng chúng – chắc hẳn bởi vì chúng có xuất xứ ở kinh thánh. Baldwin củng cố Thành lũy, từ lâu được người Cơ đốc biết dưới tên Tháp David, trở thành cung điện, kho tàng, nhà tù, và căn cứ đồn trú: các cung vòm Thập Tự quân vẫn còn nhìn thấy được. Khi vào năm 1110 và một lần nữa vào 1113 bọn Ai Cập đột kích thành phố, kèn thổi vang dội từ Tháp David kêu gọi dân chúng trang bị vũ khí. Năm 1104, Baldwin biến Thánh đường al-Aqsa thành cung điện hoàng gia.
Nhiều Thập Tự quân tin rằng Vòm Đá và al-Aqsa là do vua Solomon hoặc ít ra do Constantine Đại Đế xây dựng lên, mặc dù một số biết rõ ràng chúng là của người Hồi. Một thánh giá được đặt trên chóp Vòm Đá giờ đây được gọi làTemplum Domini, Đền Thờ Chúa Trời. Như mọi nhà chinh phục Jerusalem, người Frank sử dụng chiến lợi phẩm của các kiến trúc khác để kiến tạo những đài tưởng niệm của mình: Baldwin lột mái chì của cung điện Aqsa của ông để tu bổ Mộ Thánh.
Năm 1110, Sigurd, Vua xứ Na Uy còn vị thành niên, đã dấn mình đi quanh Địa Trung Hải tàn sát những người ngoại giáo, rồi đổ bộ tại Acre với hạm thuyền 60 chiếc. Baldwin hộ tống Sigurd, vị vua đầu tiên đến thăm, bước trên đường trải thảm và lá cọ. Baldwin hứa tặng Sigurd một mảnh Thập Giá Thực nếu ông ta giúp ông đàn áp Sidon bằng hạm thuyền của mình. Sidon thất thủ – và quân Na Uy trải qua mùa đông ở Jerusalem.
Baldwin đẩy lùi các cuộc xâm lấn của các atabeg (thống đốc người Thổ) ở Damascus và Mosul: đây là một cuộc đời chiến đấu và mưu tính chính trị không ngừng nghỉ mà vị vua này rất thích hợp. Ngay từ đầu cuộc Thập Tự Chinh, ông đã cưới Arda, con gái của nhà cai trị Armenia, một đồng minh đã hỗ trợ ông chiếm được Edessa sáp nhập vào lãnh thổ của mình. Nhưng Arda đòi hỏi quá mức ở Jerusalem. Ông quản thúc nàng vào tu viện St Anne ngay phía bắc Núi Đền, trơ trẽn tuyên bố rằng nàng đã quyến rũ (hoặc bị hiếp dâm bởi) những tên cướp biển Ả Rập trên đường đến Antioch. Nàng đào thoát được đếnConstantinople, tại đó nàng đắm say theo đuổi các lạc thú, cho thấy lời cáo buộc thứ nhất chứ không phải thứ hai mới đúng là sự thật.
Baldwin thỏa thuận một cuộc hôn nhân có lợi với goá phụ Adelaide giàu có của Bá tước xứ Sicily: bà đến Acre đồng hành cùng với ba thuyền chiến chở các triều thần thanh lịch, các cận vệ Ả Rập – và của cải. Outremer chưa bao giờ trông thấy một đoàn người ngựa lộng lẫy như thế. Đường phố được treo cờ và trải thảm khi Baldwin hộ tống nàng Cleopatra đang luống tuổi này vào Jerusalem đang tưng bừng đón tiếp. Tuy nhiên, tính tình hống hách của bà hóa ra bất tiện, nét duyên dáng của bà không đủ và tài sản đã cạn kiệt. Bà không ưa thành phố Jerusalem tỉnh lẻ, thiếu thốn những xa hoa của Palermo. Khi Baldwin lâm trọng bệnh, tình trạng hai vợ càng thêm rắc rối và ông đưa Hoàng hậu trở lại Sicily.
Trong khi đó nhà vua tìm được lời giải cho sự trống vắng của Jerusalem. Năm 1115, ông càn quét khắp vùng Jordan, xây dựng lâu đài ở đó nhưng cũng gặp gỡ người Cơ đốc Armenia và Syria nghèo mạt, mời họ về định cư ở Jerusalem. Họ là tổ tiên của những người Cơ đốc xứ Palestine ngày nay.
Các Thập Tự quân ở Jerusalem đối đầu với một vấn nạn về chiến lược: họ nên bành trướng về phía bắc vào Syria và Iraq hay về phía nam vào lãnh địa các kha-lip đang xâu xé? Để đảm bảo an ninh cho vương quốc, Baldwin và các người kế vị ông biết rằng họ phải chinh phục một trong hai lãnh địa này. Ác mộng chiến lược của họ là sự hợp nhất giữa Syria và Ai Cập. Vì thế vào năm 1118 Baldwin đánh phá Ai Cập, nhưng, khi dừng chân câu cá trên bờ sông Nile, ông lại trở bệnh lần nữa. Được mang về, ông qua đời tại thị trấn biên giới El-Arish. Ông là một nhà phiêu lưu tài tình đã trở thành vua vùng Levant (vùng đất rộng lớn ở miền Đông Địa Trung Hải thuộc Tây Á, gồm các thành phố lớn Aleppo; Beirut; Damascus, Jerusalem ND) giờ ngạc nhiên thấy được ‘người Frank, Syria và thậm chí người Saracen’ thương tiếc.
Vào ngày chủ nhật Lễ Cọ, những cư dân Jerusalem trang trọng diễu hành vào Thung lũng Kidron tại đó họ đau lòng đứng đợi từ phía bắc Bá tước xứ Edessa sẽ về đến. Chỉ đến lúc đó họ mới trông thấy, tiến đến gần từ phương nam, đoàn đưa tang của vì vua quá cố của mình, uốn éo qua vùng đồi Judaea được quân sĩ đưa tang canh gác.
BALDWIN II NHỎ CON
Ngay sau khi Baldwin được an táng trong Thánh đường, các ông lớn duyệt xét những ứng viên lên kế vị. Vương quốc may mắn có sự lựa chọn của mình. Baldwin II, em họ của nhà vua quá cố, được biết dưới danh hiệu Nhỏ Con, trái ngược với người tiền nhiệm cao lêu nghêu, đã cai trị Edessa qua 18 năm chinh chiến không ngừng và thậm chí sống sót sau bốn năm bị quân Thổ tù đày. Mang bộ râu dài đến ngực, mái tóc nâu vàng giờ đã điểm bạc, ông có một cuộc hôn nhân vẹn toàn với một nữ thừa kế Armenia, Morphia, với bốn cô con gái, và sùng đạo đến nỗi đầu gối ông chai đi vì quì cầu nguyện. Baldwin là một ông vua có cá tính Levant cũng như Frank thậm chí còn hơn người tiền nhiệm: ông thấy thoải mái khi ở Trung Đông, thiết triều trong trang phục dài, ngồi bắt chéo chân trên gối. Người Hồi xem ông là người ‘nhiều trải nghiệm’ với ‘thiện ý và tài năng làm vua’ – một lời tán dương hiếm có cho một người ngoại giáo.
Ở Jerusalem, Baldwin Nhỏ Con cho một dòng tu mới gồm các hiệp sĩ ‘kính sợ Chúa’ mượn Đền Thờ Solomon, ‘thể hiện mong muốn được sống mãi mãi trong khổ hạnh, thuần khiết và tuân phục’, sẽ lấy tên từ tên ngôi nhà mới của mình. Hiệp sĩ Đền Thánh khởi đầu chỉ có chín người bảo vệ lộ trình hành hương từ Jaffa nhưng rồi vươn lên thành một dòng tu quân-tôn cừ khôi gồm 300 hiệp sĩ, mang thập giá do giáo hoàng ban tặng, và chỉ huy hàng trăm trung sĩ và hàng ngàn bộ binh. Hiệp sĩ Đền Thánh cải biến Haram al-Sharif của Hồi giáo thành một phức hợp Cơ đốc gồm điện thờ, kho vũ khí và phòng ăn ở: al-Aqsa đã được phân chia thành phòng và căn hộ nhưng họ bổ sung một Sảnh Đền Thánh rộng mênh mông (đến nay vẫn còn tồn tại) chung quanh bức tường phía nam. Gần Tảng Đá, Vòm Dây Xích trở thành Nhà Nguyện St James. Thánh đường Hồi giáo Chiếc Nôi của Jesus trở thành Nhà Thờ St Mary của Cơ đốc. Những sảnh dưới mặt đất của Herod, mà họ gọi là chuồng ngựa của Solomon, chứa đến 2,000 ngựa và 1,500 lạc đà thồ của Dòng tu, đi vào qua một cổng đơn độc mới ở bức tường phía nam. Phía bắc Vòm Đá, họ xây dựng một khu kinh sách, phòng tắm và xưởng sửa chữa. Trên chóp của al-Aqsa, họ tạo ra, như thầy tu Đức Theodorich đến viếng thăm vào năm 1172 viết, ‘cơ man nào là sân vườn, tiền sảnh và bễ đựng nước mưa.’
Vào đầu năm 1113, Giáo hoàng Paschal II ban một khu vực ngay phía nam Mộ Thánh cho một dòng tu mới, dòng Hiệp sĩ Cứu tế, sau này sẽ trở thành một đạo quân thần thánh thậm chi giàu có hơn cả Hiệp sĩ Đền Thánh. Thoạt đầu họ mặc áo choàng đen có hình thập giá trắng; sau đó giáo hoàng cho phép họ mặc áo khoác đỏ với thập giá trắng. Họ xây cất một khu vực riêng bao gồm một nhà tế bần với hàng ngàn giường và một Bệnh viện, tại đó bốn bác sĩ đi thăm bệnh ngày hai lần, kiểm tra nước tiểu và trích máu. Các bà mẹ mới đến mỗi người được cấp một giường nhỏ. Nhưng tiện nghi của họ cũng có giới hạn, vì thế mỗi bệnh nhân nhận một áo và giày ống da cừu để mặc khi đi ra nhà xí. Jerusalem lao xao nhiều thứ tiếng nói bao gồm tiếng Pháp, Đức và Ý- Baldwin cho người Venise đặc quyền buôn bán – nhưng nó còn là khu dành riêng cho người Cơ đốc: ông cho phép nhà buôn Hồi vào thành phố, nhưng không được phép ở lại qua đêm trong kinh đô của Chúa.
Ngay sau đó, Il-Ghazi, từng là người cai trị Jerusalem, giờ làm chủ xứ Aleppo, tấn công Antioch và giết ông hoàng của nó. Vua Baldwin chạy nhanh về bắc, mang theo Thập Giá Thực trong đoàn quân và đánh bại y. Nhưng vào năm 1123 nhà vua bị cháu của Il-Ghazi là Balak bắt được.
Trong khi Baldwin còn là tù binh của nhà Ortug và Thập Tự quân vây hãm Tyre, quân Ai Cập từ Ashkelon tiến lên hi vọng chiếm được một Jerusalem không có vua và quân phòng thủ.