Ân Sủng Của Đời

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 16 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Mẹ Tôi Kín Như Bưng
Mẹ Tôi Kín Như Bưng

❊ ❊ ❊

Được Manuel thúc giục, chúng tôi lại đi thăm mẹ lần nữa, và như thế cũng tốt. Nó nên làm quen với mẹ tôi kỹ hơn trong khung cảnh bánh ngọt kiểu Linz và cà phê kiểu Vienna, trước khi có khả năng một bà khác nhảy vào cùng món chân giò kiểu Đức.

Lại một lần nữa mẹ tôi thành công khi miêu tả cảnh cô đơn của mình như vui thú điền viên nhàn nhã, cũng là lý do để bà vui mừng thực sự, nghĩa là quá trớn, khi đón những kẻ xâm nhập như chúng tôi. Thiếu chút nữa thì Manuel chết ngạt trong vòng ôm kéo dài nhiều phút.

Cuộc chuyện trò với mẹ tôi có tác dụng chắp cánh, vì không khi nào bà kể về bệnh tật ngày càng nhiều, mà chỉ nói về các sức khỏe còn sót lại - một điểm tuyệt đối hiếm thấy ở người già. Cũng phải nói thêm một đặc thù là trong ngữ pháp tiếng Đức không có số nhiều “các sức khỏe”, tựa như chỉ có một sức khỏe duy nhất đối đầu với hàng nghìn hàng vạn bệnh tật mà con người phải gánh chịu hằng ngày và y học liên tục phải tìm ra tên mới cho chúng, tất nhiên về lâu dài sức khỏe duy nhất ấy không thể chịu nổi áp lực đó, và theo tôi thì điều đó nói chung không làm cho xã hội khỏe hơn lên.

Mẹ tôi vốn ưa kể ra các giai thoại trong quá khứ luôn đượm màu sắc tích cực, và lần này lại được Manuel tích cực mời mọc. Tất nhiên tôi biết vì sao. Rốt cục bà đi ngược thời gian đến đúng thời điểm Manuel mong muốn để đưa ra câu hỏi kiểu Ai là triệu phú.

“Bà làm gì… chẳng hạn… hồi năm 1974?”

“1974? Hồi ấy bà còn trẻ”, bà nói. “Nhưng bà đã có gia đình, và Geri đã ra đời. Tất nhiên, Geri mới vài tuổi, chưa đi học, bà nghĩ thế, chưa đủ tuổi…”

“Còn gì nữa ạ? Còn gì nữa trong năm 1974?”

“Còn gì nữa à, Manuel? Để bà nghĩ đã. Nhưng tại sao lại là năm 1974? Sao cháu hỏi?” Đó là cái giá cho sự sốt ruột, và bây giờ cu cậu phải chơi bài ngửa:

“Vì người đàn ông quen bà, bà biết rồi đấy, vì ông ấy lại viết email cho bác Geri, trong thư có gửi lời nhắn cho bà gì đó”. Manuel lục trong túi áo khoác ra mảnh giấy và đọc to đoạn thư đó.

“… phiền ông nhắn lại cho bà bốn con số theo thứ tự sau đây: 1, 9, 7, 4. Cảm ơn và tạm biệt, bạn đọc trung thành của ông”.

“Một nghìn chín trăm bảy tư”, mẹ tôi ngẫm nghĩ và nhướng mắt nhìn lên trên, nơi người ta vẫn cho rằng ký ức được thể hiện rõ nhất. Và khi bà bắt đầu gật gù, hai khóe miệng hơi nhếch lên thì chúng tôi hiểu rằng ý nghĩ của bà đã trụ lại ở một điểm đặc biệt và bà biết quá rõ chuyện gì hoặc ai đó từng đi qua đời bà trong năm 1974. Đó là nghi vấn bộc phát của tôi.

“Dạ? Bà nhớ ra rồi ạ? Bà biết người đó là ai chưa?” Manuel gặng hỏi tiếp. Mẹ tôi cười.

“Này Manuel, giờ đến lượt bà hỏi cháu”, bà phản công, “Cháu có bí mật nào không?”

“Không nhiều”, nó trả lời.

“Bà cũng không có nhiều”, mẹ tôi đáp lại.

attauer Lê Quang dịch —★— ÂN SỦNG CỦA ĐỜI ebook©MotSAch —★— TVE-4U©vctvegroup Phát hành & Nhà xuất bản Phụ Nữ 05/2017
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.