Đếm Ngược

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 84 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
4

❊ ❊ ❊

Học viện Dunwood là một tòa nhà hai tầng xây hình chữ L. Nó được xây lại trên nền của trường trung học cũ, đồng thời được đặt cho một cái tên cũng như khoác lên mình một diện mạo hoàn toàn mới. Mọi thứ về nó đều mới và hiện đại, các vạch sơn vẫn còn mới nguyên trên mặt đường nhựa và các bức tường trắng tinh không một vết bẩn. Nhưng hôm nay, nơi này mang một vẻ chấn động kỳ lạ, sự sợ hãi khiến nó trở nên buồn thảm hơn so với ngày thường.

Khi Nick quay lại xe để thực hiện vài cuộc gọi, một người đàn ông ở cổng đã chỉ cho họ đường tới văn phòng hiệu trưởng, kiểm tra trước qua điện thoại rằng ông ấy đang có mặt tại đó. Grace đi cạnh Perry dọc theo hai hành lang trống vắng và leo lên cầu thang. Văn phòng của thư ký trường học là phòng đầu tiên ở phía bên trái. Nathan Stiller đang ở đó đợi họ.

Nathan khoảng ngoài bốn mươi tuổi. Grace vốn đã có sẵn những định kiến trong đầu, nhưng anh ta lại quá giống một người mẫu. Cô kín đáo quan sát mái tóc bồng bềnh sẫm màu, hàm râu ngắn được tỉa tót gọn gàng và bộ com lê màu xanh hải quân với quần ống ôm và áo gi lê. Đôi giày da màu đen của anh ta sáng bóng, áo sơ mi thì trắng tinh khôi. Hoàn toàn khác với hình ảnh giáo viên mà người ta thường hình dung.

Nhưng trông anh ta thật khổ sở. Tất cả trách nhiệm trong chuyện này sẽ đổ hết lên đầu anh ta, Grace nghĩ vậy. Anh ta hẳn cũng sẽ tự trách mình, và cả người giáo viên thể chất kia cũng vậy.

Sau khi tự giới thiệu bản thân, Grace và Perry được dẫn vào văn phòng của anh ta. Grace liếc quanh một vòng trước khi họ cùng ngồi xuống. Trên tường là những bằng cấp mà Stiller đã giành được, một giải thưởng của ngôi trường và vài bức ảnh học sinh tụ tập cùng nhau. Cô nhận ra một trong số đó được cắt ra từ tờ Stoke News. Vài học sinh đang nâng một tấm séc khổng lồ với mệnh giá hai nghìn bảng dành tặng quỹ từ thiện địa phương Douglas Macmillan Hospice.

“Tôi không thể tin là chuyện này lại xảy ra,” Nathan nói. “Thật là một cú sốc. Tôi đã là người đứng đầu ngôi trường này suốt năm năm qua, tôi biết Lauren từ khi cô bé mới nhập học hồi lớp bảy.”

“Vấn đề mà chúng tôi quan tâm nhất hiện giờ là liên lạc với cha mẹ của cô bé, thưa anh Stiller,” Grace nói.

“Xin cứ gọi tôi là Nathan thôi. Họ đã ly dị. Tôi đã không biết có nên liên lạc với người mẹ trước khi gặp các cô hay không - cô ấy hiện đang sống tại địa phương. Cuối cùng, tôi cảm thấy mình cần phải đề nghị cô ấy tới trường. Nhưng điện thoại của cô ấy đã chuyển sang chế độ hộp thư thoại. Tôi đã để lại lời nhắn khoảng nửa giờ trước.”

“Anh có thể cung cấp thông tin chi tiết hơn được không?” Grace hỏi. “Cô ấy có việc làm không? Còn bố của Lauren thì sao?”

“Có. Tôi đang mở chúng trên màn hình đây.” Nathan ngồi xuống bàn làm việc và di chuột để đánh thức máy tính. “Ansell đã tái hôn và giờ mang họ Gillespie. Cô ấy làm việc tại văn phòng luật Mintons tại Newcastle-under-Lyme, chồng cũ của cô ấy sống ở Derby.”

“Có phải lớp học đều đặn thực hành chạy băng đồng vào cùng một giờ mỗi tuần không?” Cô hỏi.

“Không.” Nathan ghi chép gì đó trước khi ngẩng đầu lên trở lại. “Chỉ khi thời tiết cho phép và không nhiều hơn một lần mỗi tháng. Robert đã sắp xếp sao cho mỗi khóa đều được học.”

“Robert?” Perry thắc mắc.

“Robert Carmichael. Anh ấy là giáo viên thể chất. Có sự cạnh tranh rất gay gắt giữa các lớp và nó cho phép học sinh có được một bài tập tuyệt vời dưới bầu không khí trong lành.”

“Ai là chủ của cánh đồng nơi Lauren được tìm thấy?” Grace hỏi.

“Arthur Barrett và gia đình ông ấy - một gia đình có truyền thống nhiều đời làm nông dân ở địa phương. Trường đã được họ cho phép sử dụng nó suốt hơn hai mươi năm qua.” Nathan lắc đầu tỏ vẻ không thể tin nổi. “Tôi hy vọng mình không phải đình chỉ Robert vì đã không thể theo sát các học sinh.”

“Anh ta đâu thể có mắt sau gáy được,” Perry nói.

“Có lẽ vậy. Nhưng thật dễ dàng để người ta đổ lỗi cho anh ấy. Hoặc là tôi.” Nathan đưa tay lên vuốt tóc. “Hơn nữa, theo một số học sinh, anh ấy từng vài lần hét lên để bắt các em ấy chạy nhanh hơn.”

“Chúng tôi cũng cần danh sách các học sinh đã theo học lớp của anh ta,” Grace nói. “Chúng tôi sẽ lần lượt nói chuyện với các em ấy trong một, hai ngày nữa. Nếu không có đủ giáo viên để ngồi cùng các học sinh, hoặc nếu có bất cứ phụ huynh hay người giám hộ nào đặc biệt yêu cầu được ngồi cùng con em mình khi nói chuyện với chúng tôi, chúng tôi sẽ sắp xếp các cuộc hẹn. Dù có chuyện gì xảy ra, mọi thứ đều sẽ được thực hiện theo cách nhẹ nhàng nhất có thể.”

Nathan gật đầu tỏ ý đã hiểu.

“Ngôi trường này thế nào?” Cô tiếp tục hỏi. “Có vấn đề gì khiến anh lo lắng không?”

“Học viện Dunwood đã làm rất tốt trong năm nay.” Grace có thể nghe thấy sự tự hào trong giọng nói khi anh ta tiếp tục. “Nơi này từng là hai trường học tách biệt cho đến khi chúng tôi sáp nhập lại, thành một khu vực rộng lớn. Ban đầu, có những lo lắng về số lượng học sinh cũng như các biện pháp đặc biệt từng được áp dụng tại một trong hai ngôi trường. Mọi chuyện đã có thể trở nên tồi tệ. Một trường có thể kéo tụt thành tích của trường kia xuống, nhưng mọi chuyện đã không diễn ra như vậy. Học viện hiện đang làm rất tốt.”

“Không có mâu thuẫn nào giữa các học sinh của hai trường chứ?” Cô hỏi.

“Có chứ, nhưng không phải vấn đề nghiêm trọng.”

“Chúng tôi cần có danh sách các giáo viên và học sinh - cả những người có và không có mặt vào hôm nay, làm ơn,” Grace nói. “Tương tự, chúng tôi muốn kiểm tra hệ thống camera an ninh của các anh, nhất là khi con đường đó hoàn toàn không có thiết bị giám sát cũng như nhân chứng.”

“Tôi đã sắp đặt xong cả rồi.” Nathan buông một tiếng thở dài. “Tôi chỉ phát hiện ra khi Robert gọi cho tôi sau khi đã gọi xe cứu thương. Khi thấy Lauren, tôi đã gọi cảnh sát.”

“Robert là người thế nào?” Grace hỏi.

“Anh ấy là một người tốt. Tôi đã quen anh ấy được năm năm, từ khi mới bắt đầu làm việc ở đây.” Nathan hạ thấp giọng. “Và đây không phải là… xâm hại tình dục chứ?”

“Còn quá sớm để đưa ra kết luận.” Perry trả lời một cách vô thưởng vô phạt. “Nhưng chúng tôi sẽ sớm thông báo cho anh.”

Mặt Nathan tái nhợt bởi các suy nghĩ đầy ám ảnh.

“Khả năng đó là rất thấp, bởi theo lời cặp sinh đôi nhà Piggott thì mọi chuyện chỉ diễn ra trong vòng vài phút,” Grace nói, hy vọng có thể giúp anh ta bình tĩnh lại. “Nhưng chúng tôi sẽ không khẳng định bất cứ điều gì trước khi có kết quả khám nghiệm tử thi.”

Grace lại nghĩ về vụ án trước đó. Cô đã chuẩn bị cho mọi tình huống có thể xảy ra, nhưng vẫn bị sốc toàn tập bởi kết quả cuối cùng. Việc chuyển tới Stoke sau khi người cha tàn nhẫn của cô bị sát hại đã khiến Grace trở nên dễ tổn thương. Cô vô cùng sốc khi vụ án mạng đầu tiên mà cô đảm nhiệm lại diễn ra trên chính mảnh đất nhà mình, và sau khi người em gái cùng cha khác mẹ bị bắt vì tội giết người, mọi thứ đã có thể trở nên vô cùng tồi tệ với Grace, nhưng thật may vì cô đã có các cộng sự ở bên. Lần này, cô sẽ không thực hiện bất cứ hành động mạo hiểm hay đưa ra bất kỳ giả định nào nữa.

Jade Steele giờ đang ngồi tù, chờ đợi được xét xử vì đã sát hại bốn người và tấn công anh trai cô ta, Leon. Những gì Jade đã làm sẽ ám ảnh Grace trong suốt phần đời còn lại, nhưng đồng thời cô cũng tin rằng đó là hệ quả của môi trường mà Jade đã lớn lên. Jade đã bị cha họ cũng như đám bạn bè của lão ta lạm dụng trong phần lớn cuộc đời, và cô ta đã trút sự căm thù của mình lên một nhóm đàn ông đang lừa tình những cô gái trẻ. Thật khó để có thể phán xét - bản thân Grace đã trốn khỏi người đàn ông đó từ khi mới mười hai tuổi. Liệu cô có rơi vào con đường đó nếu không làm vậy hay không? Nhưng dù sao thì cũng thật phấn khích khi được tham gia giải quyết vụ án.

“Chà, tôi hoàn toàn hợp tác với cảnh sát, trong mọi trường hợp,” Nathan nói. “Thêm nữa, nếu hai người có yêu cầu gì trong lúc đang ở đây, cứ nói cho tôi biết.”

“Chúng tôi cần bố trí một đơn vị cảnh sát di động trong bãi đậu xe của anh,” Grace nói, “và chúng tôi muốn một chỗ để có thể nói chuyện với mọi người.”

“Tôi đã quyết định sẽ tạm ngừng hoạt động của trường. Có thể sẽ có những người phản đối, nhưng tôi nghĩ đây là việc nên làm. Chúng tôi có thể sắp xếp các buổi gặp riêng từ ngày mai. Phần lớn học sinh đều được đưa về nhà sớm nhất có thể, nhưng sẽ có vài em phải ở lại cho đến khi cha mẹ đến đón vào cuối ngày. Cô có thể sử dụng bất cứ phòng học nào.” Nathan dừng lại, như thể đang cố kiềm chế cảm xúc của mình. “Chúng tôi sẽ làm hết sức có thể để bảo đảm an toàn cho các học sinh. Tôi sẽ đưa các em vào hội trường lớn. Nó được sử dụng làm căng tin vào giờ nghỉ trưa. Chúng tôi có thể phân phát thức ăn và nước uống khi cần thiết. Tôi nghĩ sẽ tốt hơn nếu các học sinh được ở cùng nhau.”

“Phải, hẳn sẽ có rất nhiều em bị ảnh hưởng bởi chuyện này,” Grace đáp.

Khi đã không còn câu hỏi nào nữa, Grace quay sang phía Nathan. “Anh có thể kiểm tra xem liệu Courtney và Caitlin có còn ở đây giúp tôi được không?” Cô đề nghị. “Chúng tôi cần nói chuyện với hai em ấy.”

“Có chứ, tất nhiên rồi.” Nathan gật đầu. “Tôi sẽ liên lạc với giáo viên chủ nhiệm của hai em ấy.” Điện thoại đổ chuông và anh ta lướt nhanh qua tin nhắn. “Robert đang ở phòng y tế, nếu hai người muốn biết. Anh ấy cảm thấy không khỏe, chà, sau khi nhìn thấy thi thể.”

Grace gật đầu. “Anh có thể đưa anh ta tới gặp chúng tôi được không?”

“Được. Hai người có thể sử dụng phòng học của tôi.”

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.