Đếm Ngược

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 84 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
77

❊ ❊ ❊

Khi quay lại đồn, Grace ngồi cùng Teagan trong phòng thẩm vấn. Họ đang chờ bố mẹ cô bé tới đón. Grace đã pha một cốc trà nóng và bảo cô bé ăn chút chocolate trong lúc đợi bác sĩ tới. Cô nhận thấy Teagan đang run rẩy và cổ tay nơi bị trói vẫn còn đau, nhưng cô bé đang có tinh thần rất tốt khi đã cảm thấy an toàn.

“Cú dập đầu đó tuyệt lắm,” Grace nói khi ngồi đối diện với cô bé. “Cô rất vui vì cháu đã hiểu ý cô. Hành động đó vô cùng dũng cảm.”

“Cháu chỉ làm thế vì cô đã bảo thôi.” Teagan bẽn lẽn cười với cô trước khi nhấm nháp đồ uống của mình. “Cô biết không, Sophie muốn trở thành cảnh sát. Cháu từng cười cậu ấy, nhưng giờ thì không còn nữa. Cháu cũng hy vọng cậu ấy sẽ khỏe lại để có thể theo đuổi giấc mơ của mình.”

Grace mỉm cười. Cô thực sự mong mình và Teagan đã trở thành bạn. Đây là một trải nghiệm khó quên cho cả hai, nhưng họ đã cùng nhau vượt qua.

Teagan im lặng thêm một lát. “Lizzie bảo cháu rằng cô ta đã giết hai người sáng nay. Có thật không ạ?”

“Cháu không cần phải lo về chuyện đó đâu.”

Báo cáo pháp y vẫn đang được tiến hành, nhưng mọi thứ đều cho thấy Lizzie Shelby đã sát hại cả Jason và Joel. Nó thêm vào con số ba và bốn sau hai người phụ nữ đã bị sát hại. Cảm ơn Chúa vì Teagan đã không trở thành nạn nhân số năm.

“Nhưng…”

“Phải, đã có hai người chết, nếu đó là điều cháu muốn biết.”

Grace cho rằng cô bé xứng đáng được biết sự thật sau những gì đã phải trải qua.

Teagan thở hổn hển, nước mắt trào ra.

“Không sao, có cô đây rồi.” Grace vươn tay ra và siết chặt tay cô bé. Dù Teagan biết cả hai nạn nhân, cô cũng không thể cho cô bé biết danh tính của họ trước khi hai gia đình được thông báo. Sẽ lại có thêm một cú đấm nữa giáng vào ngôi trường. Và với việc cả hai nghi phạm đều đã chết, người ta có lẽ sẽ chẳng bao giờ biết chính xác liệu họ có liên quan tới đâu trong vụ này.

Có tiếng gõ cửa. Frankie xuất hiện cùng hai người đứng phía sau.

“Có người tới gặp cô này, sếp.” Cậu ta tránh sang một bên cho Simon và Natalie bước qua.

“Teagan!” Natalie bật khóc.

Teagan đứng dậy và lao vào lòng mẹ. Cô bé ôm chầm lấy mẹ thật chặt. “Con không sao,” cô bé nói. “Grace đã bảo vệ con. Cô ấy ngầu lắm.”

Simon nhướng mày với Grace.

Grace mỉm cười với anh. “Em sẽ để anh giải quyết nốt,” cô nói khi Teagan cũng chạy tới ôm Simon.

“Cảm ơn cô,” Natalie cảm kích nói khi Grace rời khỏi phòng. Và rồi, bất thình lình, Teagan đã ở trong vòng tay Grace.

“Cháu cũng cảm ơn cô.” Teagan ôm cô thật chặt.

“Cảm ơn cháu vì đã vô cùng dũng cảm.” Grace cũng ôm cô bé, cảm giác phấn khích trỗi dậy trong cô. “Bọn cô sẽ sớm nói chuyện với cháu.”

“Tối nay anh sẽ được gặp em chứ?” Simon hỏi.

“Vâng. Tối nay có lẽ em sẽ không về muộn đâu.”

“Cháu cũng tới gặp cô được không?” Teagan đề nghị.

“Cô cho rằng mẹ cháu sẽ…”

“Không sao đâu,” Natalie đáp. “Tôi chỉ cần biết rằng giờ con bé đã được an toàn.”

Khi trở lại bàn của mình ở tầng trên, Grace ngồi im lặng một lát. Đồn cảnh sát đang hối hả và tất bật xung quanh, nhưng cô cần phải tĩnh tại. Vụ bắt cóc Teagan đã khiến cô rơi vào tình trạng kiệt quệ cảm xúc, nhưng điều quan trọng nhất là có vẻ cô bé vẫn ổn. Cô bé có thể bị sốc, hoặc có thể phải trải qua sang chấn tâm lý, nhưng dù sao thì vẫn còn sống. Chắc chắn những chuyện đã xảy ra sẽ quay lại ám ảnh Teagan trong những thời khắc cô bé chỉ có một mình.

Grace đã bảo Natalie và Simon cùng để mắt tới cô bé. Trải nghiệm đó thực sự không tốt chút nào với một người ở độ tuổi trẻ như vậy, nhưng có vài người cô có thể giới thiệu Teagan nếu cô bé cần sự giúp đỡ hoặc cần ai đó để nói chuyện.

Và Teagan có vẻ đã thay đổi suy nghĩ về Grace. Cô thầm mỉm cười, hy vọng điều đó sẽ kéo dài và họ có thể trở thành bạn bè. Dù vậy, xét trên tâm lý của lứa tuổi vị thành niên, có thể chuyện đó sẽ chỉ kéo dài vài ngày và sau đó họ sẽ trở lại bình thường. Nhưng cô sẽ tận hưởng những ngày này. Chỉ cần nó tốt hơn những gì họ đã có trước đây. Cô sẽ trân trọng nó cho đến thời khắc cuối cùng.

Nick bước đến chỗ cô. Ông vẫn tỏ ra bình thường sau lần cô bùng lên vì Simon. Cô hy vọng chuyện đó đã khép lại.

“Kế hoạch thẩm vấn Shelby của ông là gì?” Grace hỏi. “Tôi có thể tham dự cùng không?”

“Kế hoạch ư?” Nick lắc đầu. “Cô đâu cần tôi. Vào đó và làm việc của mình đi, cô lính.”

“Một mình tôi ư?” Cô có chút sợ hãi khi nghĩ đến chuyện đó. Nhưng đi kèm với nó là sự phấn khích.

“Tại sao lại không?” Nick nói. “Tôi nghĩ cô sẽ làm rất tốt.”

“Chà, nếu ông đã muốn vậy thì được thôi.” Cô rất hài lòng khi được tin tưởng. “Tôi sẽ cần Frankie hỗ trợ. Đó sẽ là một trải nghiệm tuyệt vời.”

“Phải. Cậu ấy rất phù hợp với chúng ta. Tôi sẽ gợi ý cậu ấy tham gia kỳ thi tuyển điều tra viên. Biết đâu chúng ta sẽ có thể lấp đầy vị trí còn trống của mình.”

“Đó là một ý tưởng tuyệt vời.” Grace gật đầu. “Tôi nghĩ cậu ấy sẽ hòa nhập rất tốt.”

“Giống như cô đã từng.” Nick nở nụ cười ấm áp. “Những gì cô đã làm được trong vài ngày qua thật tuyệt vời.”

Cô mỉm cười. “Tất cả đều là nhờ sự nỗ lực vĩ đại của cả nhóm, dù rằng chúng ta đã quá trễ để có thể cứu được mọi người.”

Nick quay đi một lát trước khi quay lại phía cô. “Và xin lỗi vì điều mà tôi đã nói về Simon hôm trước.”

“Tôi sẽ không làm chim lợn đâu, thưa sếp.”

“Tôi biết, tôi biết. Điều đó thật sai lầm. Tôi đã cảm thấy nản chí, có lẽ vậy.”

Grace không trả lời, nhưng cô gật đầu đồng ý. Cô sẽ không nói rằng mọi chuyện vẫn ổn, bởi thực tế không phải vậy, nhưng ít ra ông cũng đã xin lỗi.

Khi ông đã đi khỏi, Grace nhìn ngó xung quanh và thấy Sam đang cắm cúi kiểm tra một bảng tính. Perry đang nói chuyện điện thoại với ai đó còn Frankie thì đang pha cà phê ở đằng sau.

Cô thực sự đang có một đội vô cùng tuyệt vời.

Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.