Rời bỏ căn nhà tại Manchester không hề đáng sợ như những gì sĩ quan điều tra Grace Allendale từng hình dung. Cô thậm chí còn cảm thấy nhẹ nhõm khi đóng cửa lần cuối và trao lại chìa khóa cho đại lý bất động sản. Căn nhà bắt đầu khiến cô suy sụp. Nó dường như luôn nhắc cô nhớ về những gì đã mất, chứ không phải những gì cô từng có. Điều cô cần lúc này là một khởi đầu mới.
Việc quay lại quê nhà tại Stoke-on-Trent thực sự đã giúp cô rất nhiều. Dù vụ án đầu tiên có liên quan mối quan hệ riêng tư thì cuộc sống của cô tại đồn cảnh sát Bethesda đã dần trở nên ổn định hơn. Cô đã làm quen với tất cả mọi người sau tám tháng, cũng như hiểu rõ mọi mặt của vùng này, cả tốt lẫn xấu.
Stoke-on-Trent là một thành phố bao gồm hai nửa, theo mọi nghĩa của từ này. Nó có những khu vực đồng quê rộng lớn tuyệt đẹp cùng những khu nội thành đã được lên kế hoạch tái thiết để rồi chìm vào lãng quên. Những nhà máy bỏ hoang suốt nhiều năm do bị thế chỗ bởi những ngành công nghiệp mới phát triển, vẫn tồn tại để chào đón khách du lịch cũng như các phương tiện truyền thông. Nơi này có vài bất động sản nhà ở lớn thuộc quyền sở hữu của hội đồng thành phố cùng những con đường thuộc về các địa chủ giàu có, vườn tược trải rộng đến vài mẫu Anh. Từng cửa hiệu địa phương đìu hiu nằm cạnh các công ty gia đình đã khởi nghiệp kinh doanh vài thập kỷ. Sự thô ráp nằm cạnh sự bóng bẩy - giàu có bên cạnh đói nghèo.
Grace chưa từng nghĩ rằng những người giàu có tốt đẹp hơn so với những người phải đầu tắt mặt tối để kiếm từng đồng. Cô hiểu rõ rằng sự lịch lãm song hành tồn tại cùng những điều xấu xí trong mọi giai cấp của xã hội. Cô từng chứng kiến lòng trắc ẩn của một con nghiện khi cuộc đời anh ta đang chạm đáy, hay những tổn thương gây ra bởi nạn bạo hành gia đình của một chính trị gia cấp cao. Có quá nhiều thứ xảy ra đằng sau những cánh cửa đóng, ở mọi tầng lớp.
Quay về sau cuộc họp với Allie Shenton, người đồng nghiệp phụ trách giám sát sáu đội thông tin cộng đồng, cô cảm nhận được sự hoạt náo sôi nổi ngay khi vừa mở cửa bước vào văn phòng của đội mình. Điện thoại đổ chuông, cô luồn tay vào túi áo khoác để rút nó ra. Đó là sếp của cô, Phó Chánh Thanh tra Nick Carter.
Grace có thể thấy ông đang ngồi trong văn phòng của mình. Cô giơ tay lên để báo cho ông biết mình đang ở đây rồi đi về phía ông. Hẳn là đã có chuyện gì đó xảy ra trong lúc cô ra ngoài. Adrenaline bắt đầu chạy khắp người cô, như một phản ứng tự nhiên.
“Chúng ta vừa nhận được cuộc gọi về một trường hợp tử vong đáng ngờ tại Học viện Dunwood ở Norton,” Nick bảo cô. “Nữ, mười sáu tuổi. Đang luyện tập chạy băng đồng ngoài trời, bị bỏ lại phía sau. Ban đầu người ta cho rằng cô bé đã bị đột quỵ. Hai học sinh đã tìm thấy cô bé, một đứa chạy đi tìm người giúp đỡ. Khi giáo viên đến nơi, các vết bầm đã bắt đầu xuất hiện trên cổ nạn nhân.”
Grace nghiêm mặt. “Liệu họ có nghi ngờ bất cứ ai ở đó không? Giáo viên, hoặc là các học sinh?”
“Tôi không chắc. Cô có thể bàn giao công việc ở đây cho ai đó rồi chúng ta sẽ lên đường sau năm phút nữa không?”
“Đồng ý.” Cô quay lại bàn của mình.
Perry Wright, một trong hai điều tra viên thuộc đội của Grace, đang ngồi đối diện với cô.
“Tôi đi lấy xe ngay đây, sĩ quan,” anh nói khi cô bước lại gần.
Grace gật đầu cảm kích. “Sam, cô chuẩn bị phòng điều tra cho chúng tôi được chứ?”
“Chắc chắn rồi.” Điều tra viên Sam Markham gật đầu.
Kể từ ngày đầu tiên làm việc tại đồn, Grace đã học được rằng các cộng sự của mình có những công việc ưa thích khác nhau. Luôn muốn được có mặt nơi đầu sóng ngọn gió, Perry thường sẽ là người trực tiếp tham gia điều tra cùng cô. Grace rất hài lòng khi có được chỗ dựa vững chắc như vậy ở bên cạnh. Dù cho vóc dáng nhỏ bé và nhanh nhẹn của Sam hoàn toàn đối lập với vẻ khỏe khoắn và cơ bắp của Perry, cô ấy vẫn có thể vật ngã bất cứ nghi phạm nào mỗi khi cần thiết. Ở tuổi ba mươi tám, cô ấy lớn hơn Grace hai tuổi và gần như đã trở thành quản lý của văn phòng này: sắp xếp mọi thứ, thu thập các thông tin chi tiết, thực hiện những công việc khẩn cấp có vai trò quyết định trong vụ án. Mọi thứ hoạt động hiệu quả và Grace cảm thấy không cần thiết phải thay đổi.
“Kể cho tôi nghe về ngôi trường đó đi,” Grace bảo Perry khi anh lái xe về phía Bắc, tới hiện trường vụ án. Cô tìm hiểu về vùng đất này qua các cộng sự của mình, dù những bài học cô nhận được thường có nhiều phiên bản khác nhau.
“Học viện Dunwood ấy à? Khá là kém cỏi trước khi có sự can thiệp của chính phủ. Đám trẻ luôn vướng vào rắc rối và điểm số thì dưới trung bình. Nhưng giờ thì nó tốt hơn nhiều rồi. Thêm vào đó, nó nằm bên rìa của khu Bennett.”
“À.” Grace gật đầu. Perry không cần phải nói gì thêm nữa.
Bennett là khu dân cư lớn thứ hai của Stoke-on-Trent. Giống như nhiều khu nhà ở xã hội khác, nó nổi tiếng với những người thuê nhà rắc rối và bất trị, nhưng Grace thấy rằng những tin đồn kiểu đó thường không chính xác. Dù vậy, khu vực này từ lâu đã bị xem là một khu ổ chuột. Cô nghĩ chẳng quá chút nào khi cho rằng phải đến chín mươi phần trăm dân cư của nó thất nghiệp, bảy mươi phần trăm là cha mẹ đơn thân và phần lớn trong số đó sẽ tạo ra một thế hệ tiếp theo vô cùng tồi tệ.
Ngôi trường nằm ở rìa thành phố, đồng nghĩa với việc nó liền kề với vùng thôn quê. Nhưng khi lái xe đến nơi, bạn hẳn sẽ mất niềm tin vào điều đó. Đây là một khu dân cư đông đúc được quy hoạch khéo léo với những ngôi nhà nằm tách biệt trên những lô đất riêng. Được xây dựng từ giữa những năm 1940, những bất động sản này đã được liệt vào dạng hết đát theo tiêu chuẩn hiện đại. Những chiếc xe đậu khắp nơi do thiếu không gian, trên những con đường vốn đã chật hẹp, biến nó thành nơi lý tưởng để trốn khỏi xe cảnh sát.
Grace và Perry đánh xe vào bãi đậu đông đúc. Khi họ bước xuống, nơi đây dường như chìm trong sự hỗn loạn một cách có tổ chức. Các giáo viên đang dẫn học sinh bước vào một hành lang lớn. Các bậc phụ huynh bắt đầu om sòm, hẳn là đã được gọi tới bởi đám trẻ điên cuồng không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Họ đi qua người phụ nữ mà cô đoán là nhân viên của trường đang cố giải thích cho một người đàn ông rằng anh ta cần phải chờ cho đến khi tên của con anh ta bị gạch khỏi danh sách rồi sau đó sẽ có người liên lạc với anh ta; Grace cho rằng điều đó là để đảm bảo họ có đầy đủ hồ sơ của những người có mặt tại đây. Người phụ nữ khác đang cố ngăn một vị phụ huynh lo lắng tìm cách chen vào.
Một sĩ quan mặc đồng phục đang ghi lại tên của những người ra vào trường nhằm phục vụ cho quá trình điều tra. Grace biết hiện trường nằm cách xa trường học, nhưng việc biết được ai đã ở đâu và làm gì sẽ hữu ích trong vài ngày tới.
Nick gia nhập cùng Grace và Perry sau khi đậu xe cạnh họ.
“Tôi nghĩ chúng ta nên tới xem xét thi thể trước,” ông nói. “Rồi chúng ta có thể nói chuyện với hai cô bé đã tìm thấy nạn nhân, giáo viên phụ trách lớp và hiệu trưởng. Mọi cặp mắt đều đang đổ dồn về phía chúng ta.”
Grace gật đầu. Một đám đông nhỏ đang tập trung ở trước cổng chính phía bên kia đường, đằng sau họ là một dãy nhà. Vài người đang nói chuyện hay hí hoáy gửi tin nhắn qua điện thoại.
Nick chỉ vào lối đi nằm bên cạnh trường. Nó bị chặn bởi một chiếc xe cảnh sát đậu chắn ngang lối vào, đèn của xe vẫn đang nhấp nháy.
“Cô bé nằm cách đây năm phút,” ông nói. “Đi nào.”