Cô Gái Văn Chương

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 110 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5: Suy Luận Của “Cô Gái Văn Chương”
Chương 5: Suy Luận Của “Cô Gái Văn Chương”

❊ ❊ ❊

Tôi phải làm gì mới có thể nắm bắt được điểm yếu của S?

Tôi phải làm gì mới có thể tìm ra được bí mật khiến trái tim S dao động?

Tôi liên tục suy nghĩ về điều đó, cả trong mơ hay khi đang tỉnh. Và rồi, sau một tình huống không ngờ tới, tôi đã nhận được chiếc chìa khóa khiến S sụp đổ.

Ngày thứ Bảy và Chủ nhật cuối cùng của tháng Năm, tâm trạng tôi rất tệ hại.

Cho dù là lúc ngồi chơi điện tử trong phòng, lúc bật DVD lên xem phim, lúc giỡn chơi cùng đứa em gái mới vào tiểu học, hoặc lúc ngồi ăn cơm cùng với gia đình, trong đầu tôi đều thoáng hiện lên khuôn mặt buồn bã của Takeda và câu nói của cô bé “Người như anh Konoha... sẽ chẳng bao giờ hiểu được...”. Không chỉ như vậy, khuôn mặt và giọng nói đó còn chồng lên khuôn mặt và giọng nói của một người khác, điều này càng khiến cho tâm trạng u uất của tôi không cách nào tiêu tan. Trước bữa tối, lúc tôi đang ngồi ở trong phòng khách chơi bài Shichi Narabe* với Maika, đứa em gái mà tôi nhắc ở trên, mẹ bưng đồ ăn ra và hỏi tôi thế này.

Shichi Narabe: Một thể loại bài Solitaire của Nhật, rất được trẻ con yêu thích.

- Sao trông con ủ rũ thế Konoha? Đã có chuyện gì ở trường sao?

- Hả, không có đâu mẹ. Tất cả đều bình thường ạ.

- Thật không đó?

- Thật mà, chẳng có chuyện gì cả.

Mẹ tôi khẽ mỉm cười.

- Ừ cũng đúng, từ khi lên cấp ba tới giờ, Konoha lại vui vẻ như hồi trước rồi. Trường cấp ba chắc là thú vị lắm, mẹ cũng yên tâm hơn.

- Vâng... ngày nào cũng vui hết ạ.

Mặc dù khoảng thời gian gần đây không được thoải mái cho lắm, nhưng chắc chắn kể từ ngày mai, tôi sẽ có thể quay trở lại cuộc sống bình thường của mình.

Không ganh đua, không tranh đấu, không ôm hoài bão lớn lao, chỉ sống một cuộc sống bình thường yên ổn... Sau khi tan trường đi tới câu lạc bộ Văn học, ngồi trong căn phòng được nhuộm vàng bởi ánh chiều tà và viết những bài văn điểm tâm cho chị Tooko, nghe chị Tooko thao thao bất tuyệt về mấy chuyện trên trời dưới đất rồi châm chọc chị ấy...

- Nào, ăn cơm thôi. Mai ơi, gọi bố đi con.

- Dạ.

Sau khi Maika chạy ra khỏi phòng khách, mẹ dịu dàng nói với tôi.

- Konoha này, cả bố và mẹ đều chỉ hi vọng con có thể sống khỏe mạnh và vui vẻ, chỉ cần có thế là bố mẹ đã thỏa mãn rồi.

- Cảm ơn mẹ...

Hai năm trước, tôi đã khiến người nhà phải lo lắng rất nhiều.

Tôi đã phải trả một cái giá đắt cho thứ vinh quang không phù hợp với thân phận của mình, tôi đã mất đi điều quan trọng nhất mà tôi gìn giữ suốt một khoảng thời gian dài.

Tôi không muốn chuyện đó lặp lại một lần nữa.

Sau bữa tối, tôi nằm vật ra giường, đeo tai nghe lên và mở bài hát mình yêu thích. Đó là một bài hát có nhịp điệu nhanh, khiến người ta cảm thấy lạc quan yêu đời.

Đang nghe nhạc, tôi bất chợt nhớ tới chị Tooko.

- Không biết hôm nay chị ấy ăn cái gì nhỉ?

Dạo gần đây tôi không viết điểm tâm cho chị Tooko.

Khi tôi nói cho chị ấy biết chuyện Takeda có bạn trai, chị Tooko đã rất buồn.

Chà, cũng đúng thôi, vì thu thập tình báo mà chị ấy đã chấp nhận cởi đồ trước mặt một tên con trai, kết quả lại phát hiện mình bị lừa. Tôi nghĩ cho dù là ai đi nữa mà gặp phải tình huống này cũng đều muốn khóc cả.

- Thôi nào, chị làm ơn đừng trưng bộ mặt đưa đám đó ra được không. Nếu chị muốn cái bài báo cáo đó đến vậy thì cứ đòi Takeda một bản là được mà? Theo em thấy thì tình cảm giữa cô bé và cậu bạn trai đó rất là mặn nồng, nên chắc chắn cô bé sẽ viết ra một câu chuyện cực kì ngọt ngào khiến chị Tooko thích mê cho mà xem.

Lúc tôi nói nửa đùa nửa thật như vậy, trông chị Tooko lại càng buồn hơn, chị ấy khẽ lắc đầu và trả lời:

- Không phải. Konoha mới là người đang có bộ mặt đưa đám.

Mẹ cũng thế, chị Tooko cũng thế, tôi toàn làm ra những chuyện khiến hai người lo lắng.

Tôi cảm thất mình thật đáng xấu hổ và áy náy.

Ngày mai mình phải viết một câu chuyện thật ngọt ngào cho chị Tooko mới được...

Như bị rót vào từng giọt, từng giọt độc dược, S dần trở nên điên cuồng, còn tôi, tôi chỉ dùng ánh mắt tỉnh táo quan sát S.

Thông qua thái độ của S, tôi biết S không còn bình tĩnh như ngày thường nữa.

Mắt của S không ngừng dao động, giọng nói của S đang run rẩy.

Dần dần, mỗi khi ở một mình, S bắt đầu thở dài, vò đầu bứt tóc, chốc chốc lại quay người nhìn về phía sau.

Sắp rồi.

Mọi thứ đã được chuẩn bị.

Tất cả những gì tôi cần làm chỉ là lấy chìa khóa và mở cánh cửa đó mà thôi.

Tôi viết thư cho S.

“Mình chờ cậu trên sân thượng

Chúng ta sẽ nói chuyện thật lòng.”

Ngày hôm sau, thời tiết cũng rất tốt.

Nhìn từ cửa sổ phòng học, bầu trời trong xanh không một gợn mây, những chiếc lá non uống no sương sớm, đang lấp lánh dưới ánh nắng.

Giờ giải lao, khi tôi đang thò đầu ra ngoài cửa sổ hít một hơi tràn đầy lồng ngực bầu không khí tươi mát của những ngày đầu hè, Akutagawa tới bên tôi. Cậu bạn quý chữ như vàng Akutagawa này hiếm khi lại chủ động bắt chuyện với tôi.

- Hôm thứ Sáu, mấy anh chị lần trước lại tới hỏi về chuyện của ông đấy, Inoue.

- Hả? Họ hỏi cái gì?

- Hỏi ông hiện đang học lớp nào và ông là người ra sao.

Có lẽ bởi vì tôi trông rất giống cái anh Shuuji đó cho nên bọn họ mới tò mò đến vậy chăng? Vì bây giờ đã biết về chuyện Kataoka Shuuji tự tử nên tôi cũng hiểu được tại sao khi tôi hỏi về chuyện của anh Shuuji mấy anh chị đó lại có thái độ khó hiểu đến như vậy.

- ... Tôi nghĩ ông nên biết chuyện này.

- Ừ, cảm ơn ông, Akutagawa.

Sau khi khẽ gật đầu, Akutagawa quay trở lại chỗ ngồi của mình.

Tôi đột nhiên nhớ ra việc mình vẫn còn thiếu nợ Kotobuki 10 yên, thế là tôi móc ví ra kiểm tra.

(May quá, hôm nay có rồi.)

- Đây, tiền lẻ của cậu này.

Khi tôi tới chỗ Kotobuki và chìa đồng 10 yên ra, cô nàng chỉ rụt rè liếc mắt sang chỗ khác và khẽ cắn môi.

- Ừm...

- Vậy nhé, cảm ơn cậu vì đã trả tiền sách hộ tôi.

- À-à này...

- Hửm? Sao thế?

- Không có gì...

Sau khi thì thầm với một vẻ mặt trông có vẻ hơi hờn dỗi như vậy, Kotobuki không nói gì nữa.

Chẳng lẽ cô nàng đang bận tâm về việc đã nói cho tôi biết chuyện Takeda có bạn trai sao? Tôi định nói gì đó để an ủi, nhưng tôi sợ là nếu mình lỡ lời thì lại càng khiến cho cô nàng phát khùng lên, vậy là tôi chỉ đặt đồng 10 yên vào lòng bàn tay của Kotobuki rồi quay lại chỗ ngồi.

Tan học, khi tôi đang đi dọc theo hành lang để tới câu lạc bộ Văn học, đột nhiên một giọng nói vang lên phía sau tôi.

- Em Inoue!

Khi quay lại, tôi thấy một người mà tôi không ngờ tới đang đứng đó và thở phì phò.

- Có chuyện gì vậy ạ?

- Anh có chút chuyện muốn nói với em. Em đi theo anh một chút được không?

- Ơ... nhưng mà...

- Không tốn nhiều thời gian đâu. Đi mà, chuyện này rất gấp.

- Được rồi...

Không còn cách nào khác, tôi chỉ đành đi theo sau người đó.

Vì lý do gì mà người này lại tới gặp tôi? Hơn nữa bộ dạng của anh ta còn trông cực kì lo lắng và sợ hãi nữa, đã có chuyện gì xảy ra sao?

Người kia leo lên từng bậc thang.

Lầu ba.

Lầu bốn.

Tôi cau mày nhìn về phía trước và im lặng tiến lên, âm thanh duy nhất vang lên xung quanh hai chúng tôi là tiếng bước chân.

Tôi đột nhiên nhân ra địa điểm mà chúng tôi sắp đi tới, cơ thể tôi khẽ run lên.

- Cho em hỏi chúng ta đang đi đâu vậy ạ?

- Tầng thượng.

Nỗi sợ hãi bám chặt lấy trái tim tôi, cảm giác tê dại từ đầu ngón tay và môi ập thẳng vào tâm trí tôi.

Trong đầu tôi hiện lên một hình ảnh.

Bầu trời xanh thẳm như biển cả, nền xi măng dưới chân, không khí vặn vẹo bởi ánh mặt trời chói chang, hai cái bóng trải dài của tôi và cô gái ấy, bồn chứa nước, hàng rào sắt rỉ sét...

Đứng trước rào sắt, cô gái quay người lại...

- Xin lỗi. Em không thể lên tầng thượng được.

Cảm giác tê dại từ đầu ngón tay càng lúc càng trở nên mãnh liệt, một sự bất an trào dâng trong tôi. Nỗi sợ hãi khiến chân tôi đông cứng, khi tôi sắp khuỵu xuống thì người kia lại nắm lấy tay tôi và dùng sức lôi tôi dậy.

Cảm giác đau đớn truyền từ cánh tay tôi về não. Loại đau đớn da thịt này kéo ý thức của tôi theo quá khứ trở về hiện tại.

- Chuyện này không thể để người khác biết được. Chỉ một chút nữa thôi...

Ánh mắt người đó khi cúi xuống nhìn tôi đục ngầu như cá chết, giọng nói của anh ta cũng rất kì lạ. Tôi, với ý thức đã trở về với hiện tại, đột nhiên nhận ra mình đang ở trong một hoàn cảnh cực kì nguy hiểm.

- Nhưng tầng thượng...

- Sao vậy? Em sợ cái gì vậy? Ở trên tầng thượng có gì à?

Vừa nói bằng giọng run rẩy, người kia vừa nắm chặt tay tôi và kéo tôi về phía trước.

- Đi thôi, không phải em cũng có chuyện muốn nói với anh sao?

- Bỏ em ra! Em không muốn lên tầng thượng!

Người kia dùng một sức mạnh đáng sợ nắm chặt tay của tôi, sau đó dùng bàn tay còn lại đẩy ra cánh cửa dẫn thẳng tới tầng thượng.

Gió phả vào mặt tôi.

Ngày đó gió cũng thổi. Đứng trước hàng rào, cô gái ấy quay người lại, tà váy và đuôi tóc khẽ đung đưa theo làn gió mùa hè mát lạnh.

(Đừng!)

(Đừng mà!)

(Dừng lại đi!!!)

Người kia kéo tôi ra giữa sân thượng bất chấp sự chống cự của tôi, sau đó anh ta hét lên:

- Lá thư đó là do em gửi phải không!?

Anh ta đang nói gì vậy? Thư tôi viết? Anh ta đang nói tới những lá thư tình mà tôi đã đưa cho Takeda sao?

Nỗi sợ hãi trong quá khứ và nỗi sợ hãi hiện tại hòa lẫn vào nhau, những ngón tay của tôi trở nên tên dại, tôi không thể thở được, đầu tôi đau lên từng cơn như thể đang có ai đó thay nhau đấm một cú vào bên trái sau đó là một cú vào bên phải... Trán tôi bắt đầu đổ mồ hôi lạnh, tầm mình của tôi trở nên mơ hồ.

Không thể hít thở không khí một cách bình thường, tôi cố gắng nuốt từng ngụm không khí nhỏ. Ôi, “nó” lại tới rồi. Tôi cứ tưởng là “nó” đã hoàn toàn biến mất.

- Lá thư đó là do mày gửi cho tao phải không, Shuuji!!!

Anh ta nắm chặt lấy cổ áo của tôi. Gương mặt méo mó của anh ta hiện ra trước mắt tôi.

- Không phải, anh Soeda. Em không phải anh Kataoka Shuuji.

- Vậy thì tại sao mày cứ nhìn tao như vậy? Tại sao mày vẫn luôn nhìn tao với ánh mắt lạnh nhạt như thể mày biết hết tất cả như vậy?

Anh Soeda gào lên.

Khi chúng tôi gặp nhau lần đầu tiên ở sân tập của câu lạc bộ bắn cung, anh ta tạo cho tôi ấn tượng đây là một thành phần trí thức đeo kính thông minh điềm đạm. Thế nên sự thay đổi đột ngột này của anh ta càng khiến tôi cảm thấy một nỗi sợ hãi vô cùng tận.

Người này là ai? Anh ta thật sự là Soeda Yasuyuki sao?

- Lúc nào cũng vậy! Mày lúc nào cũng nhìn tao! Từ khi Kijima Sakiko chết, mày vẫn luôn nhìn tao! Mày chỉ nhìn tao mà không nói một lời nào! Mày làm vậy để trách cứ tao phải không? Bởi vì tao đã giết Sakiko của mày!

Vừa cố gắng hít thở, tôi vừa dùng giọng ngắt quãng hỏi anh ta một cách khó khăn:

- Chị Sakiko, không phải, đã chết, vì tai nạn, giao thông sao?

Hai mắt đỏ rực tơ máu, Soeda trả lời như nhổ ra từng chữ.

- Đừng giả vờ với tao. Ngày hôm đó chính mày đã nói với tao vì mày bận việc ở câu lạc bộ phải về trễ nên nhờ tao đưa cô ấy về. Mày còn trưng ra nụ cười như mọi khi, không hề cảnh giác mà nói với tao “Nhờ cậu bảo vệ bạn gái của tớ nhé!”.  Người thích cô ấy trước là tao, là tao! Vậy mà mày, mày biết tình cảm của tao, vậy mà mày vẫn dụ dỗ cô ấy, khiến cô ấy yêu mày, rồi mày và cô ấy bắt đầu hẹn hò! Đã thế mày còn vô liêm sỉ mà vác mặt tới nói với tao là “Bởi vì cậu ấy nước mắt rưng rưng xin tớ hãy hẹn hò với cậu ấy nên tớ cũng không còn cách nào cả”. Mày lúc nào cũng thế! Tùy tiện, bất cần đời, vô trách nhiệm, nhố nhăng, vậy mà bất cứ thứ gì tao muốn đạt được cũng đều bị mày cướp đi! Bắn cung thì người thắng cuối cùng luôn là mày, những cô gái tao thích cuối cùng đều sẽ thích mày. Tao hận mày, hận đến phát điên, vì không để người khác biết chuyện ấy, tao lúc nào cũng phải cố giả vờ tạo ra vẻ ngoài lạnh lùng bình tĩnh. Nhưng mày, mày chỉ nhìn tao và cười. Tao hận nụ cười của mày, hận vẻ mặt hòa ái của mày! ”Nhờ cậu bảo vệ bạn gái của tớ nhé”? Tao nhổ vào. Nếu không có mày thì cô ấy đã là người yêu của tao rồi. Vậy mà mày còn dám nói cái kiểu khốn nạn: “Nhờ cậu bảo vệ bạn gái của tớ nhé” với tao. Mày biết rõ tình cảm của tao và mày, cũng biết cô ấy sẽ không bao giờ dành tình yêu cho tao nên mày mới làm vậy, đúng không? Mày coi tao là thằng ngốc đúng không?

Bàn tay của Soeda nắm lấy cổ áo tôi càng lúc càng siết chặt hơn.

Khuôn mặt của Soeda, của Kataoka Shuuji và khuôn mặt của Miu mà tôi nhìn thấy lần cuối trên sân thượng xoay vòng trong đầu tôi, ý thức của tôi dần dần trở nên mơ hồ.

Miu, tại sao cậu không nói gì cả? Cậu không để ý tới mình nữa sao? Tại sao trông cậu lại đau khổ đến như vậy?

Khi thấy tôi đuổi theo lên tới sân thượng, Miu chỉ quay lại và nở một nụ cười buồn.

... Konoha, cậu nhất định, sẽ không hiểu được đâu.

- Mày sẽ không bao giờ hiểu được nỗi đau khổ của tao! Ngày hôm đó, tao đã thổ lộ tình cảm của tao với cô ấy, tao đã van xin cô ấy chia tay với mày để đến với tao. Thế nhưng cô ấy... cô ấy chỉ đẩy tao ra và bỏ chạy, để chạy trốn khỏi tao, cô ấy đã băng qua đường bất chấp đèn tín hiệu đang là màu đỏ! Thế rồi cô ấy bị xe tông... Sakiko chết rồi... Tao sợ hãi, tao trở thành một thằng hèn và đã chạy khỏi chỗ đó. Tao... nếu như tao... nếu như tao không thổ lộ tình cảm với cô ấy... Không, không phải vậy... nếu như không có mày, chuyện đó sẽ không bao giờ xảy ra và tao cũng sẽ không bao giờ trở thành tội phạm giết chết cô ấy, tao sẽ không trở thành một thằng hèn. Về sau, mày chưa từng hỏi tao câu nào về chuyện của cô ấy. Mày biết rõ khi đó tao và cô ấy ở cùng một chỗ, nhưng mày chỉ im lặng và nhìn tao, mày chưa từng một lần hỏi tao “Hôm đó không phải cậu đã đưa cô ấy về sao?” Làm như vậy mày thấy vui lắm sao? Tra tấn tao như vậy khiến mày vui lắm sao, hả, Shuuji?

Những âm thanh khò khè phát ra từ cổ họng bị siết chặt của tôi.

Đầu ngón tay của tôi run lên bần bật, tôi không thể nào thở được.

(Không phải... Kataoka Shuuji chưa từng một lần cảm thấy vui vẻ, anh ta lúc nào cũng cô độc và đau khổ.)

Tôi muốn nói với Soeda như vậy nhưng cổ họng tôi không thể phát ra âm thanh nào.

Gương mặt của Soeda càng trở nên méo mó vì đau khổ, bàn tay đang bóp lấy cổ họng tôi càng lúc càng siết chặt.

- Ngày hôm đó, khi tao dùng dao đâm mày trên sân thượng, mày đã muốn kêu cứu đúng không? Thế nên mày mới bước ra phía hàng rào và nghiêng người rồi rơi xuống. Nhưng mà tại sao? Tại sao bây giờ mày lại còn xuất hiện trước mặt tao? Năm sau con của tao sinh rồi. Tao muốn sống hạnh phúc với gia đình của tao, vậy mà tại sao mày lại vẫn bám theo tao? Trong suốt 10 năm, mày lúc nào cũng quanh quẩn trong đầu tao không chịu đi. Và bây giờ, mày lại một lần nữa xuất hiện trước mắt tao. Vì cái gì? Vì cái gì mày lại không chịu buông tha cho tao? Con của tao sắp sinh rồi. Tao cứ nghĩ là cuối cùng tao cũng đã có thể sống yên bình. Vậy mà mày... Bởi vì sự tồn tại của mày, mặc kệ là bao nhiêu lần, tao cũng sẽ giết mày!

Phía trên lớp áo, những ngón tay của Soeda bóp lấy cổ của tôi. Ngón tay của anh ta đang run rẩy.

Những hình ảnh trong quá khứ hiện về trong đầu tôi.

Bên cạnh tôi, Miu đột nhiên thò đầu ra ngước lên nhìn tôi với ánh mắt tinh nghịch. Từ người cậu ấy tỏa ra mùi hương hòa quyện của mùi mồ hôi và mùi dầu gội đầu.

Kataoka Shuuji im lặng khẽ cười bên trong tấm hình.

Miu chăm chú soạn nên những câu chuyện trên những tờ giấy bản thảo trong giờ học. Còn tôi chăm chí nhìn vào tấm lưng thon của cậu ấy với ánh mắt ngưỡng mộ.

Khuôn mặt thống khổ của Soeda, khuôn mặt của Kataoka Shuuji, khuôn mặt của Miu.

Soeda đâm Shuuji. Kataoka Shuuji nhảy xuống. Đứng trước hàng rào, Miu quay lại.

Konoha, cậu nhất định, sẽ không hiểu được đâu.

Sẽ không hiểu được đâu.

Sẽ không hiểu được đâu.

Cứ như vậy, cơ thể của Miu dần nghiêng về phía sau và cuối cùng rơi xuống.

Một câu trong cuốn Mất tư cách làm người hiện lên trong đầu tôi.

Người con gái đã chết.

Người con gái đã chết.

Ồ, tôi cũng sắp chết chăng?

Đúng lúc này, có ai đó lao tới đụng vào chúng tôi.

- Thả anh Konoha ra!

Takeda lách cơ thể nhỏ nhắn vào giữa tôi và Soeda, sau đó cô bé đẩy Soeda ra.

Hai chân tôi mềm nhũn, tôi ngã ngồi xuống nền xi măng, thấy thế Takeda vội vàng đỡ tôi dậy.

- Anh Konoha, anh không sao chứ? Anh Konoha!

Tôi vừa thở hổn hển vừa thì thào “...Takeda”.

Hai hàng lông mày của Takeda nhíu chặt lại, trông cô bé như thể sắp khóc, sau đó cô bé để tôi nằm xuống nền xi măng rồi quay về phía Soeda và nói bằng giọng cứng rắn.

- Quả nhiên anh là hung thủ đã giết anh Shuuji. Anh chính là S, đúng không, Soeda Yasuyuki!

- Em... là ai?

- Tôi là Takeda Chia, đang học lớp 10. Tôi chính là người đã dùng tên của anh Shuuji để viết thư cho anh. Người đã hẹn anh lên sân thượng hôm nay cũng chính là tôi.

- Cái gì?

Soeda hét lên kinh ngạc.

- Vì cái gì em lại làm như vậy?

- Bởi vì tôi muốn biết S là ai. Bởi vì người đó chính là người đã ở bên cạnh anh Shuuji vào những giờ phút cuối cùng.

Sột soạt sột soạt, Takeda lấy ra từ trong túi áo một xấp thư đã được gấp đôi, sau đó chìa ra cho Soeda xem.

- Ngoài bức thư tuyệt mệnh ở nhà riêng, anh Shuuji còn để lại một bức di thư chính thức nữa. Bức di thư này đã được kẹp vào bên trong một quyển sách bị bỏ tại kho sách dưới tầng hầm và trong suốt 10 năm, nó chưa từng bị ai phát hiện cho đến lúc tôi tìm ra và đọc nó. Anh Shuuji biết rõ cái chết của người yêu mình, Sakiko, có liên hệ với S. Nhưng anh ấy lại không nói gì cả, lý do của việc này là vì anh ấy muốn thử lòng của chị Sakiko và cố tình để cho S đưa chị ấy về. Kết quả là chị Sakiko đã bị tai nạn giao thông và qua đời. Trong lá thư này, anh Shuuji đã sám hối rằng “Chính tôi đã giết cô ấy. Tôi đã để những cảm xúc đen tối trong mình kiểm soát, tôi đã thử thách sự chung thủy của cô ấy và hại chết cô ấy”. Chính vì vậy anh Shuuji nghĩ rằng bản thân thật đáng chết và cố tình để S giết mình!

Bằng giọng nói lạnh lùng như một cơn gió khắc nghiệt đầu đông, Takeda đọc to nội dung của bức thư mà cho đến bây giờ cả tôi và Soeda đều chưa từng biết đến.

“S đang bị dồn vào chân tường. Bởi vì kế hoạch của mình, S đã mang tới cái chết cho cô ấy, điều này khiến S mang trong mình một cảm giác tội lỗi không thể xóa nhòa cho đến hết đời, S cũng đang sợ hãi tội lỗi của bản thân sẽ bị ai đó vạch trần.

Tôi tiếp xúc với S như mọi khi. Nhìn S, cười với S. Tinh thần của S đang dần suy sụp và nứt vỡ, từng chút từng chút một, còn tôi, tôi chỉ chăm chú nhìn vào bộ dạng gào thét bi thảm của S.

Từ sâu thẳm trái tim mình, tôi hi vọng một khi đã mất đi chỗ trốn cuối cùng, S sẽ chĩa mũi nhọn về phía tôi... Tôi cầu nguyện cho S sẽ tới giết tôi.

Đây là điều duy nhất tôi có thể làm để chuộc tội với cô ấy.

S là kẻ thù, là bạn, là người duy nhất có thể hiểu được tôi. Chính vì vậy, tôi chắc chắn S sẽ nhận ra ý định của tôi. Từ sâu thẳm trái tim mình, tôi cầu nguyện cho S tới đào mồ chôn tôi.”

- Sau đó thì lá thư đã kết thúc bằng việc anh Shuuji hẹn gặp S tại sân thượng.

Quyển sổ ghi chép thứ hai.

Quả nhiên lá thư đó vẫn còn phần tiếp theo.

Phần Takeda đã đưa cho chúng tôi xem chỉ là phần đầu của lá thư mà thôi.

- Sau khi đọc lá thư này, tôi đã hỏi han rất nhiều thầy cô, thực hiện rất nhiều điều tra, cuối cùng thì tôi cũng biết được rằng cái người tên Kataoka Shuuji này là một học sinh đã nhảy lầu tự tử từ trên sân thượng vào 10 năm trước. Liệu có thật là anh Shuuji đã tự tử không? Hay anh ấy đã bị S sát hại? Trong đầu tôi không ngừng tự hỏi như vậy. Ngày hôm đó, anh Shuuji hẳn là đã gặp S trên sân thượng. S là người duy nhất biết được chân tướng của việc này. Tôi rất muốn biết chân tướng đó rốt cuộc là gì. Chính vì vậy, tôi đã mượn tên của anh Shuuji và viết thư cho anh, anh Soeda, hay tôi nên gọi anh là S? Tại sao tôi lại đoán được anh là S? Đó là vì anh là người duy nhất đã giữ được bình tĩnh khi nhìn thấy anh Konoha vốn trông rất giống anh Shuuji. Nhưng chính điều đó ngược lại càng khiến tôi cảm thấy anh mất tự nhiên. Trong suốt buổi tập hôm đó, anh chưa một lần nhìn về phía anh Konoha, có đúng không? Mặc dù anh Manabe rất để ý tới việc này và đã liên tục nhìn về phía anh Konoha, nhưng anh lại cố gắng tránh không để cho mình nhìn về phía anh ấy. Vì thế, tôi đã tiếp tục gửi những bức thư chứa những điều mà chỉ có anh Shuuji và S biết tới cho anh dưới cái tên của anh Shuuji. Bây giờ, xin anh nói cho tôi biết, vào cái ngày hôm đó, ở trên sân thượng, anh đã nói chuyện gì với anh Shuuji?

- Nói chuyện?

Anh Soeda thì thào với một giọng vô lực.

- Nói chuyện gì chứ? Tôi đâm hắn và hắn im lặng để cho tôi đâm, đó là tất cả mọi chuyện.

- Không thể nào...

Takeda bật ra một cách thất vọng.

Đúng lúc đó.

- Anh ta không thể trả lời câu hỏi của em, bởi vì anh ta không phải là S.

Tôi quay phắt đầu về hướng thanh âm phát ra.

Một cơ thể thẳng tắp, thon gầy hiện ra. Mái tóc đen nhánh lòa xòa rủ ngang vầng trán trắng muốt. Hai bím tóc xinh xắn nhảy múa trong gió như hai chiếc đuôi mèo. Và ánh mắt trong suốt đầy trí tuệ...

Thân hình chị Tooko đứng trước cánh cửa dẫn vào sân thượng hiện lên thật rõ ràng, thật rạng ngời trong tầm mắt của tôi.

Khoảnh khắc đó, lồng ngực tôi như vỡ òa, nước mắt tôi chợt tuôn ra.

Takeda và Soeda đều nhìn về phía chị Tooko với vẻ mặt ngạc nhiên.

- C-Cô là ai?

Trước câu hỏi run rẩy của anh Soeda, chị Tooko đưa ra một câu trả lời dứt khoát.

- Tôi là một cô gái văn chương.

Trời đất ơi, lúc này rồi mà chị ấy còn nói cái quái gì vậy.

Toàn bộ sức lực đều rời bỏ cơ thể tôi, tôi khuỵu xuống, trán đụng vào nền xi măng nóng bỏng bị thiêu đốt bởi ánh mặt trời. Quả nhiên là chị Tooko đi tới chỗ nào thì cũng không thể thay đổi.

- Ngoài ra, tôi còn là một bà chị dịu dàng đáng tin cậy, đầy quyến rũ của cậu nhóc đang nằm lăn quay ở đằng kia.

Chị làm ơn đừng tự sướng nữa có được không... Cả Soeda và Takeda đều á khẩu không biết nên nói gì.

Chị Tooko chậm rãi đi về phía chúng tôi, hai bím tóc của chị ấy khẽ đung đưa theo nhịp chân.

- Anh Soeda, vợ và bạn của anh đã đến câu lạc bộ Văn học hỏi tôi về việc liệu anh có tới chỗ chúng tôi hay không.

Đứng sau lưng chị Tooko là anh Manabe và chị Rihoko. Nhìn thấy hai người họ, Soeda trở nên hoảng loạn, anh ta la lên, mặt tái xanh.

- Rihoko, Manabe! Sao hai người lại ở đây?

Chị Rihoko khẽ cúi đầu xuống.

- Bởi vì dạo gần đây bộ dạng của mình rất lạ... Lúc nào mình cũng tỏ ra bồn chồn lo lắng như thể mình đang sợ hãi điều gì đó. Thế rồi, hôm nay lúc đang dọn dẹp phòng của mình, em đã rất ngạc nhiên khi thấy tên người gửi được ghi trên đó là Kataoka, em đã mở thư ra đọc. Sau đó, em thử gọi điện thoại tới công ty của mình thì được người ta cho biết là mình đã xin về sớm, em lo quá, thế nên...

- Rihoko gọi cho tôi, cô ấy sợ là cậu đã đến trường để gặp em Konoha... không, là gặp Shuuji. Soeda... cậu thật sự đã đâm Shuuji sao?

Giọng của anh Manabe đầy đau khổ.

- Tôi biết là cậu từng thích Kijima Sakiko. Tôi cũng cảm nhận được giữa cậu và Shuuji có chút khúc mắc. Nhưng làm sao cậu có thể đâm Shuuji được chứ? Nếu sớm biết như vậy, tôi đã...

Anh Manabe cắn môi nhìn về phía chị Rihoko, muốn nói gì đó nhưng lại thôi.

Chị Rihoko vẫn cúi đầu, hai tay chị ấy ôm chặt lấy bụng của mình.

Còn Soeda, người đã bị vợ và bạn, những người thân thiết biết được tội lỗi của mình, chỉ có thể run run nói ra trong tuyệt vọng.

- Tôi không còn cách nào khác. Nếu không giết Shuuji tôi không thể nào sống thanh thản được...

Đúng lúc đó, giọng nói tỉnh táo của chị Tooko lại vang lên một lần nữa.

- Không phải, người giết Kataoka Shuuji không phải là Soeda Yasuyuki. Anh ta cũng không phải là S. S là một người khác.

- Không thể nào! Soeda là người đã có phản ứng kì lạ nhất khi nhìn thấy anh Konoha, hơn nữa anh ta cũng bị dao động vì những lá thư do em gửi đi!

Takeda phản bác như vậy.

- Chia, em đã để sót một dữ kiện rất quan trọng. Đó là đối với Shuuji, thì S chính là kẻ thù nhưng đồng thời cũng là người hiểu rõ anh ta nhất. Bởi vì Chia chỉ cho chị đọc phần đầu của bức thư, thế nên chị chỉ có thể tưởng tượng ra phần sau đó như thế nào. Tuy nhiên, trong những gì chị đọc được, Kataoka Shuuji đã nhiều lần lặp lại rằng S nhìn thấy toàn bộ bản thân anh ta, rằng chỉ có S là người duy nhất không bi lừa bởi trò hề của anh ta.

Chính vì vậy, S không phải là Soeda Yasuyuki.

Nếu như S có thể hiểu rõ Shuuji, vậy thì S không cần thiết phải có khúc mắc hoặc ghen ghét với Shuuji.

Nghe chị Tooko nói vậy, Takeda trở nên bối rối.

- Vậy... S rốt cuộc là ai?

- Chị không phải một thám tử lừng danh sống ở phố Baker*, chị cũng chẳng phải một bà cụ biết nhiều hiểu rộng vừa ngồi trên ghế bành đan len vừa giải quyết các vụ án. Chị chỉ là một “cô gái văn chương”, thế nên thay vì suy ngẫm, chị chỉ có thể vận dụng những mộng tưởng hão... E hèm, chỉ có thể vận dụng đầu óc tưởng tượng của mình mà thôi...

Ở đây đang nhắc đến Sherlock Holmes dưới ngòi bút của Conan Doyle và Jane Murple dưới ngòi bút của Agatha Christie.

Kataoka Shuuji rất thần tượng Dazai Osamu, vì lẽ đó anh ta đã để lại bức di thư chứa đựng nỗi lòng của mình trong quyển Mất tư cách làm người. Từ bức thư của anh ta, chị có thể cảm nhận được sự hiện diện của Dazai ở khắp mọi nơi. Ngay cả câu mở đầu “Tôi đã sống một cuộc đời đầy hổ thẹn.” anh ta cũng giữ nguyên không hề thay đổi. Chị nghĩ là khi Kataoka Shuuji đọc Mất tư cách làm người, anh ta đã đọc được những câu chữ “Tôi hoàn toàn không thể nắm bắt bản chất nỗi đau của những người xung quanh,” “Tôi sợ hãi con người tột độ, nhưng cho dù vậy, cho dù làm thế nào đi nữa, tôi cũng không thể đoạn tuyệt với con người,” anh ta đã tìm thấy chính mình bên trong nam nhân vật chính, một tên hề chỉ có thể dành được tình yêu của người khác thông qua những trò diễn của mình, và anh ta đã cảm nhận được một sự đồng cảm sâu sắc.

Trong Mất tư cách làm người, có hai nhân vật đã nhìn thấu trò hề của nhân vật chính. Hai người bọn họ xuất hiện ở hai thái cực hoàn toàn trái ngược nhau, một người là bạn học của nhân vật chính vào thời cấp hai, một thiếu niên tên là Takeichi. Trong truyện, Dazai đã khắc họa cậu bé này là một học sinh cá biệt, luôn mặc những bộ đồ cũ rộng thùng thình, học hành lúc nào cũng ngồi một bên nhìn bạn bè luyện tập. Một ngày nọ, chính cậu bé này, người vốn dĩ chỉ là con trai của một gia đình thuộc tầng lớp dưới, người vốn dĩ tưởng chừng rất vô hại, đã nói với nhân vật chính rằng toàn bộ những hành động đùa nghịch của nhân vật chính chỉ là một trò giả dối. Điều này đã đánh một đòn mạnh vào tâm lí của nhân vật chính, khiến anh ta cảm thấy toàn bộ thế giới của mình như đang bị nghiệp hỏa địa ngục thiêu rụi. Kể từ đó, nhân vật chính trở thành bạn của cậu bé đó, ở bên cạnh cậu bé đó, để mắt tới cậu bé đó.

Một người khác là nhân vật công tố viên đến điều tra nhân vật chính lúc anh ta được cứu sống sau vụ tự tử thất bại. Nhà văn Dazai đã miêu tả nhân vật này là một người thành đạt, “có khuôn mặt mỹ mạo chính khí, cả người toát ra vẻ trầm ổn thông minh”. Công tố viên có thể nhìn thấu trò lừa dối của nhân vật chính ngay lập tức và khi bị người này nhìn bằng ánh mắt khinh thường lạnh nhạt, nhân vật chính đã nếm trải một sự hổ thẹn “khôn cùng”.

Dưới bầu trời xanh, trên sân thượng, chị Tooko thao thao bất tuyệt nói, hai bím tóc dài của chị ấy đung đưa theo gió.

Trong giọng nói và tư thái của chị ấy lộ ra một sự lôi cuốn khác hẳn ngày thường, không một ai mở miệng chen ngang, tất cả đều lắng tai nghe chị Tooko giải thích.

- S không phải người sẽ tôn sùng Kataoka Shuuji, cũng không phải người sẽ ghen ghét với anh ta. S là người luôn dùng ánh mắt bình thản không so đo được mất nhìn về phía Kataoka Shuuji.

S là người thường xuyên ở bên cạnh Kataoka Shuuji. Là người luôn luôn dõi theo, khiển trách, và thỉnh thoảng cũng đưa ra những lời khuyên cho Kataoka Shuuji.

Chị Rihoko, họ cũ của chị trước khi kết hôn với anh Soeda là Sena có phải không?

Vợ của anh Soeda... chị Rihoko giật mình, sau đó chị ấy gật đầu, tôi không thể nhìn thấy chút cảm xúc nào trên khuôn mặt chị ấy.

- Ừ, đúng vậy.

- Mười năm trước, chị là quản lý của câu lạc bộ bắn cung. Theo những gì em biết thì khi đó, Kataoka Shuuji được rất nhiều nữ sinh hâm mộ, họ thường chạy đến câu lạc bộ bắn cung xem anh ta luyện tập, vì việc này nên Shuuji thường xuyên bị quản lý câu lạc bộ mắng. Chỉ khi đứng trước chị, Kataoka Shuuji mới không thể ngẩng đầu lên được. Chị chính là S có phải không?

Chị Rihoko khẽ hít một hơi.

Cánh tay đang vòng quanh bụng của chị Rihoko càng siết chặt hơn, sau đó chị ấy ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào chị Tooko và nói một cách quả quyết.

- Đúng thế. Tôi chính là S, cả Sakiko và Kataoka đều là do tôi giết.

- Rihoko!

- Em nói bậy bạ cái gì vậy, Rihoko!?

Cả Manabe và Soeda đều đồng thời la lên.

Soeda chạy tới bên cạnh Rihoko.

- Em điên rồi sao! Chính anh mới là người đã đâm Shuuji! Còn Sakiko... là anh hại Sakiko bị xe tải tông, chính anh đã đứng đó nhìn cô ấy gục xuống đường, máu chảy lênh láng!

- Tuy nhiên, người đã ngăn cản Kataoka, người đã sắp đặt mọi chuyện để anh đưa Sakiko về nhà, chính là tôi. Còn nữa, anh quên rồi sao? Chính tôi là người đã lợi dụng lúc anh tới tìm lời khuyên để ám thị anh nên sớm thổ lộ tình cảm của bản thân với Sakiko.

- Cái...

Giọng nói của Soeda đột nhên ngừng lại.

- Người rỉ tai Kataoka rằng “Cậu có dám cá với tôi liệu tình cảm của Sakiko sẽ không dao động trước Soeda không?” cũng chính là tôi. Thế là Kataoka đã chấp nhận đánh cược, cậu ấy đã lấy cớ có việc ở câu lạc bộ phải về muộn để nhờ anh đưa Sakiko về. Sau đó, tôi và Kataoka đã lén đi theo hai người bọn anh.

- Không thể nào... Vậy là lúc Sakiko bị xe tông, hai người...

- Đúng thế, chúng tôi đã nhìn thấy. Chúng tôi đã chứng kiến mọi chuyện, chúng tôi thấy cơ thể của Sakiko bay bổng trên không trung rồi rơi xuống mặt đường, thấy cảnh anh vội vã bỏ trốn.

Soeda hoàn toàn không nói được lời nào nữa.

Thay vào đó, Manabe tới hỏi Rihoko.

- Tại sao cậu lại làm như vậy, Rihoko? Không phải cậu rất ghét Shuuji vì cậu ấy rất tùy tiện sao? Còn nữa, khi đó, chúng ta...

- Đúng thế, khi đó chúng ta đang là người yêu. Anh là người rất tự tin, bộc trực, một người rất có sức hấp dẫn, tôi đã từng rất thích anh.

Ngược lại, Kataoka chỉ là một người tùy tiện, thích nói giỡn mọi lúc mọi nơi, trong mắt tôi, cậu ấy chưa một lần chân thành mở lòng với bất kì ai cả, chính vì vậy tôi đã từng rất ghét cậu ấy.

Tuy nhiên, ngày hôm đó, khi tôi quá tức giận và lỡ miệng nói với cậu ấy “Những lời cậu nói ra chẳng có lời nào là thật lòng cả. Tất cả những gì cậu đang làm chỉ là một màn kịch để lừa dối chúng tôi,” Kataoka đã rất kinh ngạc, trông cậu ấy như sắp khóc. Vẻ mặt lúc đó của cậu ấy sao mà bi thương, yếu ớt đến vậy, và kể từ ngày hôm đó, tôi đã không thể bỏ mặc cậu ấy được nữa.

Cả Manabe và Soeda đều trở nên trầm mặc.

Chị Tooko khẽ nói:

- Và thế là chị trở thành người hiểu Kataoka Shuuji nhất, chị đã yêu anh ta đúng không?

- Đúng thế. Kể từ ngày hôm đó, chỉ khi đứng trước mặt tôi, Kataoka mới không diễn kịch, mới có thể thổ lộ những đau khổ bi thương của chính mình. Thử nghĩ mà xem, trên đời này có cô gái nào được một người như Kataoka toàn tâm toàn ý dựa vào mà có thể không yêu cậu ấy chứ?

Chị Tooko không nói gì, chị ấy chỉ nhìn Rihoko với một ánh mắt buồn.

- Không có.

Rihoko mỉm cười và tự trả lời.

- Kataoka giống như một đứa trẻ, rất láu cá, rất ranh mãnh... Tuy nhiên, cậu ấy cũng là một người rất dịu dàng, tỉ mỉ. Sẽ không có ai có thể không yêu thích cậu ấy cả.

Thật trùng hợp... Yamazaki Tomie, người đã cùng Dazai Osamu nhảy xuống sông Tamagawa tự tử cũng từng ghi lại trong nhật ký của mình thế này “Anh Dazai thật giảo hoạt nhưng mình đã lỡ yêu anh ấy mất rồi...”, “Anh Dazai là người khiến người ta không thể không yêu quý anh ấy...”

- Đúng thế. Kataoka rất thích Mất tư cách làm người, cậu ấy đã đọc đến mòn quyển sách này. Mặc dù khi Sakiko hỏi thì cậu ấy lại nói mình rất ghét đọc sách, chỉ cần thấy sách là cậu ấy sẽ buồn ngủ.

Mặc dù là Kataoka hẹn hò với Sakiko nhưng Sakiko lại hoàn toàn không hiểu gì về Kataoka. Điều này đã dần trở thành một gánh nặng đối với Kataoka. Chính vì vậy, tôi đã ám thị Soeda để anh ta kéo Sakiko ra khỏi Kataoka.

Không, có lẽ tôi làm vậy là vì tôi ghen ghét với Sakiko mà thôi.

Bởi vì kế hoạch ngu xuẩn của tôi, Sakiko đã bị tai nạn giao thông. Shuuji cảm thấy cậu ấy có tội với cái chết của Sakiko, vốn dĩ tinh thần của cậu ấy đã rất yếu ớt và sự kiện này đã hoàn toàn đánh gục cậu ấy. Kể từ lúc đó, cậu ấy luôn hi vọng mình được chết.

Kataoka chưa một lần trách cứ tôi về chuyện của Sakiko. Nếu như Kataoka trách mắng tôi, tôi nghĩ có lẽ mình sẽ nhẹ nhõm hơn rất nhiều, tuy nhiên, cậu ấy chỉ nhìn tôi mà không nói gì. Mỗi lần Kataoka nhìn tôi với ánh mắt như muốn nói “Xin hãy giết mình đi,” tôi lại cảm thấy bản thân như đang bị dồn vào chân tường.

Tôi không thể giết Kataoka.

Nhưng Kataoka lại rất muốn chết.

Từ lâu về trước, cậu ấy đã muốn được chết nhưng bây giờ, tận sâu thẳm trái tim, cậu ấy đang hi vọng được chết, cậu ấy tin chắc rằng chỉ có cái chết mới có thể giải thoát cho cậu ấy khỏi sự đau khổ này. Tôi không biết phải làm sao. Tôi nên thực hiện nguyện vọng của cậu ấy để chứng minh tình yêu của tôi đối với cậu ấy chăng?

Một tháng sau khi Sakiko qua đời, Kataoka đặt một phong thư vào trong hộc bàn của tôi. Trong thư, cậu ấy viết muốn nói chuyện thật lòng với tôi, cậu ấy xin tôi hãy lên sân thượng. Lúc đó, tôi nghĩ thời khắc mình phải đưa ra quyết định đã tới, bóng tối như bao phủ tôi.

Tôi không muốn đi.

Tôi muốn nghỉ học về nhà. Nếu tôi làm như vậy, có lẽ sau khi chờ quá lâu, Kataoka sẽ thôi không làm ra chuyện gì dại dột.

Tuy nhiên, mặt khác tôi lại sợ hãi, rằng lỡ như Kataoka sẽ chết một mình thì sao? Lỡ như bởi vì tôi không xuất hiện mà khiến cho cậu ấy cảm thấy tuyệt vọng, bi thương, để rồi gieo mình tự tử từ sân thượng thì sao?

Khi nghĩ tới viễn cảnh đó, trái tim tôi như vỡ tan... kết quả là tôi đã không thể không đi.

- Khi chị tới sân thượng, anh Shuuji vẫn còn sống đúng không?

Rihoko gật đầu.

- Trên đường tới sân thượng, tôi đã nhìn thấy Soeda mặt tái xanh hoảng loạn chạy từ trên cầu thang xuống. Khi tôi mở cánh cửa dẫn tới sân thượng, ở đó chỉ có mình Kataoka đang ngồi bệt trên nền xi măng với một con dao cắm trên ngực. Thấy tôi đến, cậu ấy nhìn tôi cười như mếu, sau đó nói khẽ: “Rihoko, cậu nhìn này, thế này thì làm sao mình chết được... Vết thương nông quá, nó không thể khiến trái tim mình ngừng đập được”.

Vẫn một mực im lặng lắng nghe, đột nhiên, Takeda cất tiếng hỏi một cách khó khăn.

- Sau đó... thì sao?

- Cậu ấy nói với tôi “Xin cậu hãy giết mình đi”... Cậu ấy nói như thể đang cầu khẩn tôi “Mình mệt mỏi quá rồi. Xin cậu làm ơn giết mình đi”.

Tất cả mọi người đều nín thở.

Giọng nói của chị Rihoko cũng như bàn tay đang đặt lên bụng của chị ấy run lên.

- Sau đó Kataoka lảo đảo đứng dậy và hỏi tôi “Cho mình mượn khăn tay của cậu được không”. Khi tôi đưa Kataoka khăn tay của mình, cậu ấy dùng nó lau sạch dấu vân tay trên cán dao, sau đó cậu ấy đưa khăn lại cho tôi. Rồi Kataoka chậm rãi bước về phía hàng rào.

Trong đầu tôi, hình ảnh Kataoka Shuuji lảo đảo từng bước một tiến về phía hàng rào...

Chồng lên hình ảnh của Miu.

Tôi hiểu cảm xúc của chị Rihoko lúc đó... Chính xác thì tôi cũng từng chứng kiến khung cảnh tuyệt vọng này.

Một cách chậm rãi, Miu dần đi về phía Tử thần.

Làn váy đồng phục khẽ lay động trong gió, rồi cậu ấy quay lại nhìn tôi.

- Kataoka quay lại nhìn tôi. Đôi mặt cậu ấy chứa đầy bi thương.

Đôi mắt của Miu rất sáng nhưng cũng rất cô đơn.

- Sena, chỉ có cậu mới giết được mình. Cho dù đến bây giờ, mình vẫn không hiểu nổi trái tim của con người. Mình hoàn toàn không hiểu, vì lí do gì Soeda lại ghen tị với mình? Mình đã làm gì khiến cậu ấy hận mình tới mức muốn lấy dao đâm mình như vậy? Khi Sakiko chết ngay trước mắt mình cũng vậy, mình hoàn toàn không cảm thấy chút bi thương nào. “Tôi muốn chết, tôi muốn được chết, càng sớm càng tốt, mọi chuyện đã không thể nào vãn hồi được nữa rồi, cho dù là chuyện gì đi nữa, cho dù tôi làm điều gì đi chăng nữa, tất cả đều vô dụng, tôi chỉ đang chồng chất thêm nỗi hổ thẹn lên cuộc đời mình”... Sena này, không biết Dazai đã nghĩ gì khi viết ra những câu chữ này nhỉ? Mình có cảm giác hiện giờ mình đang đứng rất gần ông ấy. Mình có thể hiểu được cảm xúc của ông ấy. Một người như mình còn có giá trị sống trên cõi đời này nữa không? Sena, cậu có thể cho mình câu trả lời không?

Miu nói.

... Konoha, cậu nhất định, sẽ không hiểu được đâu.

Tôi đã không thể cứu Kataoka được nữa rồi.

Nếu tôi yêu Kataoka, tôi phải thực hiện nguyện vọng cuối cùng của cậu ấy.

Và tôi đã nói “Đúng vậy, cậu đã không còn tư cách làm một con người nữa rồi.”

Tôi đã không thể nói được gì cả.

Tôi đã không lên tiếng, chân của tôi cũng không chuyển động, tôi hoàn toàn không hiểu được những gì Miu đang nói.

- Kataoka nhìn tôi mỉm cười dịu dàng.

Như thể cậu ấy đang nói cảm ơn.

Sau đó, vẫn nhìn tôi, cậu ấy nghiêng người ra ngoài hàng rào rồi rơi xuống.

Chính tôi và Dazai Osamu đã giết Kataoka.

Miu cười buồn, sau đó cậu ấy nghiêng đầu ra phía sau và rơi xuống.

Tôi đã không thể làm được gì cả.

Tôi đã bỏ mặc cho cậu ấy chết...

- Đừng nói nữa!

Khi tôi nghe được tiếng hét như xé rách không khí đó, tôi cứ tưởng đó là giọng của mình.

Tuy nhiên, chủ nhân của tiếng hét đó lại là Soeda. Soeda đang quỳ trên nền xi măng, anh ta ôm đầu khóc nức nở.

- Đừng nói nữa, tôi không muốn nghe. Người giết Shuuji thật sự là tôi. Em nói em yêu Shuuji ư? Vậy còn tôi? Đối với em, rốt cuộc tôi là cái gì? Rihoko, tại sao em lại kết hôn với tôi?

Rihoko trả lời bình thản.

- Bởi vì tôi và anh là tòng phạm. Cho nên... tôi không thể cùng với Manabe.

Khuôn mặt Manabe cứng lại, hàm răng anh ta cắn chặt vào môi.

Rihoko cũng quỳ xuống, ôm lấy Soeda và nói khẽ vào tai anh ta.

- Soeda. Bây giờ, anh vẫn hận Kataoka, vẫn nghĩ tới cậu ấy có đúng không? Cả đời này anh sẽ không thể quên được Kataoka có đúng không? Tôi cũng thế... mỗi ngày tôi đều nhớ tới Kataoka, tôi không thể nào quên được cậu ấy. Từ giờ cho đến cuối đời tôi cũng sẽ không thể nào quên được cậu ấy. Mãi mãi.

Cho nên, đừng vùng vẫy nữa, bỏ cuộc thôi, Soeda. Chúng ta đều sẽ bị cùng một con người trói buộc. Chúng ta là tòng phạm đã gây ra cùng một tội lỗi.

- Con... con của chúng ta sắp sinh rồi... nhưng... nhưng từ nay về sao tôi phải làm thế nào để sống cùng em đây? Đó chính là địa ngục!

Những giọt nước mắt men theo khe hở từ bàn tay của anh ta rơi lã chã xuống nền xi măng.

Takeda nhìn hai người bọn họ với ánh mắt thất lạc không có chút sức lực nào.

- Đúng vậy. Cả đời này chúng ta sẽ tiếp tục sống trong địa ngục. Không sao đâu, chỉ cần chúng ta đã có quyết tâm như vậy, chúng ta sẽ có thể sống tiếp ở bất kì đâu.

Hơn nữa, trên đời này chỉ có một mình tôi là sẽ không trách cứ Soeda Yasuyuki vì chuyện của Kataoka Shuuji. Tôi sẽ không nghĩ Soeda Yasuyuki là một kẻ hèn nhát, tôi sẽ không cho rằng anh là một người ti tiện đáng xấu hổ. Ngược lại, tôi nghĩ là tôi sẽ càng yêu anh hơn. Chỉ cần anh nghĩ như vậy, tâm tình của anh sẽ trở nên vui vẻ hơn có phải không?

Yasuyuki, chúng ta hãy cùng sống tiếp một cuộc sống bình thường yên ổn, trong khi vẫn mang trong mình những cảm xúc về Kataoka, vẫn bị giam cầm bởi cậu ấy. Con chúng ta sẽ sinh ra và chúng ta sẽ tiếp tục nuôi dạy nó nên người. Chúng ta sẽ tiếp tục cuộc sống trong địa ngục này. Đó là sự chuộc tội của chúng ta tới Kataoka.

Tiếng khóc nức nở của Soeda vang vọng trên sân thượng.

Chị Tooko, Takeda, anh Manabe đều im lặng không nói.

Tôi... tôi phải làm thế nào mới có thể chuộc lại lỗi lầm của mình?

Tôi phải làm thế nào mới có thể được cứu vớt, được chữa lành?

Miu... Nói cho mình biết đi, Miu.

- Konoha!

Tôi nghe thấy tiếng chị Tooko gọi tôi.

Sau đó là tiếng bước chân chạy tới gần, một bím tóc đụng vào mặt tôi, tôi cảm nhận được có ai đó đang ôm chặt lấy tôi, mũi tôi ngửi thấy mùi hoa Violet...

Đó là điều cuối cùng tôi cảm giác được.

Quá đau đớn, tôi mất đi ý thức.

Lần đầu tiên tôi gặp chị Tooko là vào một năm trước.

Đó là đầu giờ chiều của một ngày tháng Tư, mùa đông dài kỉ lục cuối cùng cũng kết thúc, bầu không khí băng giá bắt đầu nhạt đi và trở nên ấm áp.

Vào lúc đó, sự quan tâm của người đời đối với Inoue MIU đã phai nhạt, cuối cùng tôi cũng được giải thoát khỏi gánh nặng mang tên tác giả thiên tài xinh đẹp, tuy nhiên những dư âm của việc này vẫn khiến tôi cảm thấy khá uể oải, hơn nữa, vết thương từ sự cố trên sân thượng trong tôi vẫn chưa khỏi hẳn.

Sau khi vào trường cấp ba, tôi chưa một lần tích cực kết bạn với ai, cũng chưa từng tham gia sinh hoạt câu lạc bộ. Vào giờ nghỉ trưa, sau khi tan trường, tôi đều đứng ngẩn ngơ ngắm hàng cây hoặc những bông hoa tại sân trong, mỗi ngày của tôi đều trôi qua như vậy.

Giờ tan trường một ngày nọ. Khi tôi đang tản bộ tại sân trong, tôi nhìn thấy một nữ sinh với bím tóc dài tới eo đang ngồi đọc sách say sưa dưới tán một cây mộc liên nở hoa trắng xóa.

Lông mi dài, làn da trắng ngần còn hơn những bông hoa mộc liên, tôi có thể cảm nhận được một bầu không khí bình lặng xung quanh cô gái này.

(Không ngờ thời nay vẫn có một cô gái để bím tóc dài đến như vậy. Trông cô ấy giống như một nữ sinh vào thời những năm đầu thế kỉ 20 ấy nhỉ. Nhưng người này nhìn có vẻ khá trưởng thành, có lẽ là lớn tuổi hơn mình...)

Trong khi ánh mắt của tôi đang bị hấp dẫn bởi người nữ sinh đó và trong đầu thì suy nghĩ vẩn vơ như vậy...

Cô ấy lấy tay xé một trang của quyển sách ra.

(Hả?)

Tôi còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang diễn ra thì người nữ sinh đó đã bỏ trang sách vào miệng.

(Hảảả?)

Không dừng lại ở đó, cô ấy bắt đầu nhai măm măm trang sách đó, tôi có cảm giác như mình đang nằm mơ, tôi đứng ngây ra như phỗng nhìn đăm đăm vào người nữ sinh đó, đột nhiên, cô ấy ngẩng đầu lên nhìn về phía tôi.

(!)

Khi mắt chúng tôi gặp nhau, trái tim tôi như ngừng đập.

Cô gái hơi đỏ mặt và xấu hổ nói.

- Cậu nhìn thấy rồi hả?

- Ơ, a, cái này... Em xin lỗi!

- Ồ, tên em là gì? Học lớp nào?

- Em tên Inoue Konoha, lớp 10-C.

Nghe tôi nói vậy, cô gái nở một nụ cười, sau đó khuôn mặt cô ấy đột nhiên trở nên rất ngây thơ...

- Ồ, em học lớp 10 hả. Vậy em vào câu lạc bộ Văn học nhé.

- Hả? Câu lạc bộ... Văn học?

Tôi chớp chớp mắt ngạc nhiên hỏi lại, thấy vậy, cô gái kì lạ có bím tóc dài, làn da trắng, ánh mắt đen huyền, nhai sách rau ráu nói.

- Chị không thể để em tiết lộ bí mật này được, thế nên chị quyết định sẽ ở bên cạnh để giám sát em. Kể từ hôm nay, em sẽ là một thành viên của câu lạc bộ Văn học.

- Ơ ơ ơ, kh-khoan đã nào... em... câu lạc bộ Văn học... mà rốt cuộc chị là ai mới được chứ?

- Chị là Amano Tooko, học lớp 11. Như em thấy, chị là một cô gái văn chương.

Đó là cuộc gặp gỡ của chúng tôi.

Suốt một tháng kể từ ngày hôm đó, hôm nào sau khi tan học chị Tooko cũng tới lớp của tôi.

- Nào, Konoha, đến giờ sinh hoạt câu lạc bộ rồi đấy.

Sau đó, chị ấy nắm tay lôi tôi đến câu lạc bộ Văn học hiện đang tọa lạc tại một góc hẻo lánh ở phía Tây của lầu ba, cứ như thể tôi là một học sinh cá biệt không chịu đến trường còn chị ấy là cô bạn lớp trưởng chịu trách nhiệm trông nom tôi.

Và khi chúng tôi vừa đặt chân vào phòng câu lạc bộ, chị Tooko sẽ lôi ra một xấp năm mươi tờ giấy bản thảo đóng lại thành một tập và giao cho tôi.

- Em biết thể loại chuyện tam đề chứ? Nó là lối kể chuyện ngẫu hứng được người kể chuyện rakugo sáng tác từ ba đề tài được đưa ra bởi các vị khách trong khán phòng. Bây giờ chị cũng sẽ nói ra ba cụm từ, em hãy sử dụng ba cụm từ này để viết ra một bài thơ, tiểu luận, truyện cổ tích hay cái gì cũng được, nói chung là em cứ thử viết ra một cái gì đó cho chị. Ừm, để xem nào... à, đúng rồi, “Mây,” “Bánh bơ giống vị trà xanh” và “Kiến con Kororin”. Thời gian là năm mươi phút. Được rồi, bắt đầu!

- “Kiến con Kororin” là cái quỷ gì vậy ạ!?

- Này này, em mà không viết là chị sẽ nguyền rủa em đấy.

Và thế là, mỗi ngày tôi đều bị chị Tooko bắt viết một thứ gì đó.

- Chị ăn những câu chuyện thay cho cơm và bánh mì. Bình thường chị hay ăn sách in, nhưng mà nói thật thì chị thích ăn những con chữ tươi ngon được viết tay trên giấy hơn. Đặc biệt là những câu chuyện tình ngọt ngào lãng mạn thì chị lại càng thích. Thế nên, em phải viết cho chị một câu chuyện siêu ngọt ngào nhé!

Thói quen là một thứ rất đáng sợ, chẳng biết từ lúc nào, tôi đã tiếp nhận việc này như thể nó là một điều đương nhiên.

Dù sao thì chị Tooko lúc nào cũng vừa nhìn những bài văn tôi viết ra, vừa đánh giá “Măm măm... Thiếu một thứ gì đó thì phải” hoặc “Măm măm ực ực... Cấu tứ vẫn còn rất rời rạc,” miệng thì không ngừng xơi tái chúng, cho nên tôi cũng chẳng còn cách nào khác là phải tiếp nhận chuyện này.

Đến khi sực tỉnh thì tôi đã ở trong tình trạng dù không cần chị Tooko tới đón thì chân của tôi cũng tự động đi về phía câu lạc bộ Văn học sau khi tan trường.

- Dạo này trông con vui vẻ quá nhỉ, Konoha. Ở trường có chuyện gì hay ho à?

- L-Làm gì có mà mẹ, tất cả đều bình thường cả.

Mặc dù tôi không biết cái việc mỗi ngày đều cùng sinh hoạt với một bà chị có sở thích xé sách bỏ vào miệng ăn có thể được xem là bình thường hay không, nhưng chỉ cần đi tới câu lạc bộ Văn học với bầu không khí ngập tràn những hạt bụi nhỏ li ti nhảy múa trong ánh chiều tà vàng rực, lòng tôi lại có một cảm giác an bình rất khó diễn tả bằng lời. Tôi cũng cảm thấy rất vui với cái việc thỉnh thoảng phát mệt vì những ngôn từ và hành động của chị Tooko và mở miệng châm chọc chị ấy. Đứng trước chị Tooko, tôi không còn phải cố ép bản thân cười nữa.

Mỗi ngày, tôi đều đến câu lạc bộ Văn học.

- Chào em, Konoha.

- Chị đói bụng quá đi, Konoha.

- Oa, bài hôm nay thật ngọt, ăn ngon quá đi. Konoha giỏi quá!

- Đáng ghét, Konoha, chị thấy em thiếu một sự tôn trọng đối với chị đấy.

- Ai cho phép em gọi chị là yêu quái hả! Chị chỉ là một “cô gái văn chương” thôi.

Mỗi ngày, mỗi ngày, tôi nói chuyện với chị Tooko, viết điểm tâm cho chị ấy, ngắm nụ cười của chị ấy, và tôi không còn nhớ tới Miu như trước kia nữa.

Thế nên, tôi đã bị trừng phạt.

Mình xin lỗi, Miu. Mình xin lỗi.

Mình không hề quên cậu. Chỉ là đối với mình, việc nhớ lại những kí ức đó thật sự quá đau đớn.

Mình thật sự rất ngưỡng mộ những câu chuyện mà cậu viết cho mình, chúng thật dịu dàng, ấm áp và tỏa sáng lấp lánh, và cậu, người kể cho mình nghe những giấc mơ đó cũng thật rạng ngời.

Nhưng vì lí do gì, vào ngày hôm đó cậu lại nhảy từ tầng thượng xuống? Đến tận bây giờ, mình vẫn không thể hiểu được lý do tại sao cậu lại làm như vậy.

Tôi đã không thể viết ra những câu chuyện nữa rồi.

Bởi vì tất cả những thứ đó chỉ là giả dối. Tôi chỉ là một cái xác trống rỗng.

Tác giả Inoue Miu đã không còn tồn tại nữa rồi.

Tôi không thể viết được nữa. Tôi sẽ không bao giờ viết nữa. Tôi không muốn viết nữa.

Khi tỉnh lại, tôi cảm thấy tay của mình đang được ai đó nhẹ nhàng nắm lấy.

Trần nhà màu trắng.

Tường màu trắng.

Khăn trải giường ám mùi thuốc sát trùng.

- Em đang ở... bệnh viện sao?

- Không, đây là phòng y tế.

Chị Tooko trả lời.

- Lúc nãy Konoha đã ngất xỉu trên sân thượng. Sau đó anh Manabe đã ôm lấy Konoha và đưa em tới phòng y tế. Thực ra lúc đó chị định cõng em đi nhưng mà vừa đỡ vai của Konoha định đứng dậy thì chị đã bị ngã dập mông xuống nền rồi. Dù sao đối với người chuyên về văn học như chị thì những công việc cần thể lực thật sự rất khó khăn...

Chị Tooko đang ngồi trên một chiếc ghế đặt cạnh giường, tay chị ấy khẽ nắm lấy tay phải của tôi.

Những tia nắng màu cam xuyên qua từ khe hở của rèm che.

- Em... đã ngủ bao lâu rồi?

- Chắc là khoảng hai tiếng đồng hồ. Trong lúc ngủ hình như em gặp ác mộng thì phải... người em chảy mồ hôi nhiều lắm.

Trong hai tiếng này, chị ấy vẫn một mực nắm lấy tay tôi sao?

- Anh Soeda và chị Rihoko thì sao ạ?

- Hai người đó đã về nhà rồi. Chị nghĩ có lẽ từ bây giờ trở đi, hai người bọn họ sẽ tiếp tục sống cùng nhau, vừa hận, vừa yêu Shuuji... Bọn họ đã nhận được bản án của chính mình.

Anh Soeda đã từng khóc và nói điều đó giống như địa ngục.

Từ nay về sau, hai người họ vẫn có thể tiếp tục là một gia đình sao?

Chị Tooko khẽ lấy ngón tay vuốt ve mu bàn tay của tôi. Dịu dàng, nhẹ nhàng... như thể chị ấy đang muốn xoa dịu cõi lòng tôi.

- Anh Manabe và Chia cũng về nhà rồi. Chia... có nhờ chị nói với em là cô bé xin lỗi em vì đã cuốn em vào việc này.

- Lý do Takeda dẫn em tới câu lạc bộ bắn cung là vì cô bé muốn mấy anh chị cựu thành viên đó gặp em đúng không? Bởi vì em trông rất giống Kataoka Shuuji cho nên Takeda mới tiếp cận em.

- Có lẽ vậy...

Chị Tooko khẽ nói, giọng chị ấy nghe rất cô đơn.

Đột nhiên, có thứ gì đó nóng bỏng trào lên, ứ đọng trong lồng ngực của tôi, cổ họng tôi run lên.

Takeda đã lợi dụng tôi.

Toàn bộ những lá thư tôi đã viết cho cô bé đều là một đống giấy vụn.

Takeda, Soeda, Rihoko và cả Shuuji, tất cả bọn họ đều nói dối.

Tất cả bọn họ đều che giấu sự thật.

Nếu vậy, tại sao họ lại không tiếp tục nói dối, tại sao họ không tiếp tục làm như vậy đến cuối cùng, tại sao bây giờ họ còn muốn nói ra sự thật làm gì nữa?

Hiện thực tàn khốc đâm vào tim tôi.

Trái tim mà tôi đã dùng vô số lớp vải bao bọc lại để tránh không bị tổn thương, giờ phút này đã hoàn toàn lộ ra ngoài, bi thương, đau đớn, khổ sở, hối hận, vô lực, tất cả những cảm xúc đó đồng thời ập vào trái tim tôi.

Tôi không biết mình phải làm gì để xử lý chừng đó cảm xúc một lúc, tôi đã không thể làm được gì nữa rồi, cổ họng tôi phát đau, toàn thân tôi nóng rực, đau nhói như bị lửa thiêu đốt...

Tôi rút tay ra khỏi bàn tay của chị Tooko, sau đó tôi dùng nó che lấy gương mặt đang ngước nhìn trần nhà.

Nếu tôi không làm vậy, chị ấy sẽ nhìn thấy tôi khóc.

- Em không chịu được nữa... Em không muốn nhìn thấy những thứ dơ bẩn đó nữa. Em chỉ muốn một cuộc sống bình thường mà thôi, em không cần rắc rối, mạo hiểm hay những bí ẩn. Em không muốn phải chịu đau đớn, bi thương hay khổ sở nữa.

Tất cả bọn họ đều biết rõ là làm như vậy sẽ khiến cả bản thân họ và đối phương bị tổn thương. Vậy mà vì điều gì họ vẫn muốn nói ra những điều mà họ đã giấu kín trong tim chứ? Họ muốn cho người khác biết được điều đó đến như vậy sao? Họ muốn phơi bày những điều đó ra đến như vậy sao? Họ muốn chịu bi thương, đau khổ, phẫn nộ, căm hận đến vậy sao, họ muốn giết người, muốn bị giết đến vậy sao?

Cảm xúc của Kataoka Shuuji, của chị Rihoko, của anh Soeda, cảm xúc của Takeda, em thật sự không hiểu được bọn họ đang nghĩ gì!

Tất cả bọn họ... thật không bình thường! Bọn họ quá kì lạ! Em ghét Dazai Osamu!

Nước mắt trượt theo gò má tôi, làm ướt đẫm cổ áo, tai và khăn trải giường.

Cổ của tôi trở nên lạnh như băng.

Tôi không hiểu.

Tôi chẳng hiểu gì cả.

Cả Kataoka Shuuji và Miu đều từ bỏ quyền sống, cả hai đều đã nhảy xuống từ tầng thượng.

- ... Tại sao những chuyện tàn khốc cứ thay nhau xảy ra như vậy... Chị Tooko, em... không biết... rốt cuộc điều gì là bình thường, điều gì là bất thường nữa rồi...

Trong căn phòng tràn ngập mùi thuốc sát trùng, tôi bật khóc nức nở.

Chị Tooko không nói ra những lời an ủi tôi.

Chị ấy chỉ khẽ thì thầm bằng giọng bi thương.

- Chính em phải tự mình đi tìm câu trả lời đó, Konoha. Cho dù bị tổn thương... cho dù phải chịu bi thương... cho dù phải chịu đau khổ... em cũng phải tự đi trên đôi chân của mình để tìm ra đáp án đó.

- Nếu vậy... em không muốn biết cái đáp án đó nữa... cho dù không tìm ra nó, em vẫn có thể sống...

Khi tôi nói ra những lời đó, chị Tooko đã có vẻ mặt như thế nào?

Tôi thật ngây thơ khi muốn tìm ra câu trả lời ở chị Tooko, một người bình thường như tôi.

Chị Tooko không phải thầy bói, chị ấy cũng không phải một nhà cố vấn hay một nhà tâm lý học.

Cho dù chị ấy có là một yêu quái có thể xơi tái những câu chuyện được viết trên giấy đi nữa, thì ngoài điều đó ra, chị ấy chẳng khác gì chúng tôi cả. Chị Tooko chỉ là một nữ sinh cấp ba bình thường, chị ấy chỉ là một “cô gái văn chương” mà thôi.

Chị Tooko đã không nói gì cả.

Mặt trời đã lặn, căn phòng y tế dần trở nên tối tăm lạnh lẽo, chị Tooko vẫn im lặng ở bên cạnh tôi cho đến khi tôi ngừng khóc.

8 Tập Nguyên tác: 文学少女 - Bungaku Shoujo - ebook©MotSAch —★— TVE-4u©Hà Du Xuất bản: NXB Văn Học 2014/2015
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Nomura Mizuki

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.