Cô Gái Văn Chương

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 110 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Mở Đầu: Hồi Ức Thay Cho Lời Tự Giới Thiệu – Tôi Từng Là Kẻ Chỉ Biết Giam Mình Trong Phòng
Chương Mở Đầu: Hồi Ức Thay Cho Lời Tự Giới Thiệu – Tôi Từng Là Kẻ Chỉ Biết Giam Mình Trong Phòng

❊ ❊ ❊

Nơi đây là chốn thiên đàng dành cho những kẻ chán ghét con người.

Đã từng có một quý ông nào đó nói như vậy khi lui về quê nhà ở ẩn. Còn tôi, khi đang là học sinh lớp 9, cũng đã tự nhốt mình trong phòng suốt nửa cuối của năm học. Giữa ban ngày tôi đóng chặt rèm cửa, nằm trên giường trùm chăn kín mít, dùng móng tay xé toạc ga trải giường, “mặt trời không mọc cũng chẳng sao, ngày mai vĩnh viễn đừng bao giờ tới thì càng tốt”. Tôi chỉ biết vùi đầu vào gối, sụt sùi thổn thức.

Ở Nhật Bản này có biết bao nam sinh lớp 9, cớ sao chỉ có mình tôi phải nếm trải tình cảnh này.

Tôi đã gây ra chuyện gì cơ chứ?

Nào tôi có phải là một kẻ chán ghét con người đâu. Chẳng qua do tình cờ mà cuốn tiểu thuyết đầu tiên tôi viết trong đời được chọn trao giải “Sáng tác của năm dành cho tác giả nghiệp dư”, tình cờ tôi lại là văn sĩ trẻ tuổi nhất trong lịch sử giải thưởng, rồi cả việc bút danh Inoue Miu của tôi nghe giống tên con gái cũng chỉ là sự tình cờ nốt.

Thế mà, cuốn sách đó khi được xuất bản bỗng nhiên đứng đầu danh sách những tác phẩm bán chạy, công chúng bỗng nhiên bàn tán về “một nữ văn sĩ thiên tài trẻ tuổi xinh đẹp và bí ẩn” – để rồi cái giá đổi lại là, tôi đã đánh mất thứ vô cùng quan trọng đối với mình.

Mặc cho tôi không bao giờ có thể gặp lại người con gái đặc biệt mà tôi thích suốt từ thuở ấu thơ thêm một lần nào nữa, thì thế giới vẫn cứ ca tụng thiếu nữ thiên tài 14 tuổi, đua nhau phỏng đoán về thân phận thật sự của cô bé một cách ích kỷ và tùy tiện. Gần như ngày nào tôi cũng phải nhận những lời thúc giục về tác phẩm tiếp theo từ phía nhà xuất bản.

Tại sao tôi phải tiếp tục viết tiểu thuyết khi mà chuyện đó đã xảy ra với Miu cơ chứ? Làm ơn để cho tôi yên đi. Tôi chẳng phải thiên tài cũng chẳng phải tiểu thư nhà quyền quý lúc nào cũng kè kè với chiếc ô trắng đâu. Không bao giờ tôi viết tiểu thuyết nữa!

Mồ hôi lạnh túa ra khắp thân thể, các đầu ngón tay tê cứng, lồng ngực tôi như đang bị xoay vặn trong một bàn kẹp khổng lồ*, đau đớn đến cùng cực, không thể nào thở nổi. Tôi khóa cửa phòng, nhắm chặt hai mắt, bịt chặt hai tai, cắt đứt toàn bộ liên hệ với bên ngoài, chọn cách coi mọi thứ đều không tồn tại.

Một dụng cụ dùng để giữ, cố định các chi tiết máy.

Những gì xảy ra bên ngoài cánh cửa đều chỉ là giấc mơ mà thôi. Hiện thực chỉ tồn tại ở phía bên này cánh cửa, còn phía bên kia đều là dối trá. Xin đừng ai mở cánh cửa đó ra. Xin đừng bước vào trong này. Nếu cánh cửa được mở ra, thế giới của những điều giả dối sẽ biến thành hiện thực, sẽ tràn vào như một trận sóng thần. Tôi sẽ bị nó nuốt chửng, sẽ chết chìm trong đó mất.

Tôi cắn chặt chiếc chăn ẩm ướt sặc mùi mồ hôi của mình đến độ chân lợi rỉ máu, và điều tôi mong mỏi từ sâu thẳm trái tim trong lúc đó là mình có thể quay ngược thời gian và sửa chữa lại toàn bộ mọi việc.

Nếu có thể trở về quá khứ, dù chỉ là vài tháng thôi ...

Nếu làm được vậy, tôi tuyệt đối sẽ không viết tiểu thuyết gì hết. Cũng không có chuyện tham dự giải tác giả mới gì hết.

Tôi vẫn là một học sinh cấp hai bình thường, ở bên cạnh Miu, ngắm nhìn nụ cười của Miu, lắng nghe cô ấy kể chuyện – những câu chuyện đẹp đẽ tựa ánh nắng vàng xuyên qua kẽ lá. Tôi sẽ lại chếnh choáng say sưa với muôn vàn ngôn từ rực rỡ mà cô ấy viết ra. Chỉ vậy thôi là đủ làm cho tôi thỏa mãn từ tận đáy lòng, tôi cũng không phải sợ hãi thế giới, sợ hãi con người. Đáng lẽ tôi có thể sống một cuộc sống bình yên và hạnh phúc.

Tôi muốn trở về quá khứ.

Tôi muốn làm lại.

Làm ơn hãy biến con trở lại là con của ngày xưa, trước khi con bắt đầu cầm bút viết tiểu thuyết, con cầu xin người, thưa Chúa.

Thế nhưng, cho dù cậu bé lớp 9 đang giam mình trong phòng tối này có cầu nguyện thành tâm đến đâu đi nữa, trên đời làm gì có chuyện một điều ước có lợi như thế được đáp ứng cơ chứ.

Khi mùa đông dài thật dài kết thúc, cuối cùng tôi cũng loạng choạng lê người rời khỏi chiếc giường, thi vào cấp ba, và trở thành học sinh trung học.

Và đây, mùa hè năm lớp 11...

Trong câu lạc bộ Văn học chỉ có hai thành viên, tôi đang cần mẫn viết bữa điểm tâm nhẹ cho một “cô gái văn chương”.

8 Tập Nguyên tác: 文学少女 - Bungaku Shoujo - ebook©MotSAch —★— TVE-4u©Hà Du Xuất bản: NXB Văn Học 2014/2015
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Nomura Mizuki

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.