Cô Gái Văn Chương

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 110 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4: Lí Do Của Công Chúa
Chương 4: Lí Do Của Công Chúa

❊ ❊ ❊

Hôm sau, tôi tỉnh giấc vì bị đạp vào đầu.

Người đạp phải tôi là chị Tooko. Tôi quay đầu sang bên thì thấy mấy ngón chân đang ngự trên gối. Khi tôi tính nhổm người dậy thì lại bị đạp thùm thụp thêm mấy phát.

“Không, không, thủy quái đó~~~~”

Bà chị đang bị quái vật nửa người nửa cá đuổi theo trong mơ hay sao mà chân cẳng khua loạn xị như bị đuối nước. Mỗi lần như thế, gót chân, mũi chân lại thi nhau giáng xuống mũi và trán tôi.

“Úi, đau đau...”

Sau khi lĩnh trọn năm cú, cuối cùng tôi cũng có thể tóm lấy chân chị Tooko và ngồi dậy được.

Vẫn với bộ đồ ngủ kiểu đầm một mảnh, tóc tết đuôi sam, chị Tooko ôm rịt lấy gối như thể đó là cái phao cứu sinh và bộc lộ nét mặt vô cùng khổ sở. Cái chăn tôi đắp lại đến vai cho bà chị lúc bình minh tuột xuống đến hông, đã thế còn lật tung sang một bên để lộ nửa thân người ra ngoài.

Tôi thở dài đánh thượt.

Hôm qua, khi bị ruột cá bắn vào mặt, chị Tooko lảo đảo ngã gục về phía tôi. Tôi cuống quýt đỡ lấy chị ấy nhưng khi đó, chị ấy đã mất hết ý thức rồi.

Nếu bà chị cứ xỉu vậy luôn thì hẵng còn may. Đằng này, chưa đầy mười phút sau bà chị thức dậy và hoảng hồn với ý nghĩ Bạch Tuyết đã xuất hiện, trùm chăn kín đầu, ngồi co rúm ở phía bên kia mép giường và nói:

“K-Konoha, ở một mình rất sợ đúng không? Sẽ ổn cả thôi. C-cccccccccchị sẽ canh chừng không cho ma hay yêu quái nào vào được cả.”

Bởi vì chuyện đã xảy ra, nên tôi không nỡ đuổi cái con người đang run rẩy sắp khóc nhè kia ra ngoài, đành nói:

“Em sẽ áy náy nếu được canh chừng đấy, ngủ nhanh cho em.”

Và tắt đèn luôn.

Chị Tooko vừa cằn nhằn “Chị không nghĩ là có kiểu nói như thế đấy” vừa co ro nằm xuống phía dưới chân tôi, rồi nhanh chóng thở đều và chìm vào giấc ngủ. Chắc chị ấy mệt lắm, vì đêm trước đã thức trắng rồi.

Tôi cũng gần như ngủ ngay tắp lự.

Tuy nhiên, tư thế ngủ của chị Tooko xấu không chịu nổi.

Chẳng biết là tại gặp ác mộng hay bình thường cũng thế này mà trong lúc ngủ bà chị trở mình liên tục, chân đá tung hết cả chăn và đạp trúng mặt hoặc cổ của tôi.

Mỗi lần như thế, tôi lại bị tỉnh giấc và nhăn nhó đắp lại chăn cho chị Tooko.

Nhờ ơn bà chị, tôi hầu như chẳng ngủ được tẹo nào.

Nhìn bộ mặt đang ngủ đó mà tôi lộn hết cả ruột, bèn thử bóp mũi bà chị để trả đũa.

“Ư... ưm... ưm.”

Lông mày của bà chị ngày càng chau lại dồn về giữa trán, không chỉ chân mà cả hai tay cũng khua khoắng loạn xạ, vẻ như sắp tắt thở.

Tôi cuống cuồng thả tay ra.

“... Hết chịu nổi, em chỉ mong chị biết cảnh giác một chút thôi.”

Đàn ông con trai còn có chỗ nguy hiểm hơn ma quỷ cơ mà.

Đây là lần thứ mấy rồi... Chỉnh lại cái chăn bị tung ra và đắp lên đến vai cho bà chị, tôi thay đồ rồi ra khỏi phòng.

Khi tôi tới phòng khách ở tầng một, chị Maki đang lấy đồ ăn sáng (không, sắp đến giờ ăn trưa thì phải?) bằng phong thái vô cùng thanh lịch.

“Chào buổi sáng, Konoha. Hôm qua thật mệt mỏi nhỉ?”

Chị ta nói với vẻ mặt tỉnh rụi như thể đó là chuyện của người khác và điều đó làm tôi á khẩu.

Có thư đe dọa ném vào phòng, bị cả khối nước có ruột cá bên trong đổ xuống người, thế mà vẫn bình thản như không. Chắc chắn chị Maki không phải người bình thường.

Chị Maki ăn ngấu nghiến bữa ăn gồm có bánh sừng bò, súp bí đỏ lạnh, món salad thịt nguội, sữa chua và hồng trà.

Trái lại, tôi hoàn toàn không cảm thấy muốn ăn, chỉ múc từng chút từng chút súp đưa lên miệng.

“Tooko vẫn còn ngủ à?”

“Có vẻ vậy.”

“Hóa ra cậu em không đánh thức cô nàng dậy à. Hai người ngủ chung một phòng cơ mà.”

“...”

“Cậu có nhìn đắm đuối gương mặt say ngủ đáng yêu đó không?”

Chị ta nheo mắt và bắn cho tôi ánh nhìn đầy ẩn ý. Tôi không có ý định để mình bị bà chị này đem ra làm trò đùa nên liền hỏi ngược lại.

“... Chuyện hôm qua, chị đã liên lạc với cảnh sát chưa?”

Chi Maki mỉm cười.

“Cậu quên mất chị đến đây với mục đích gì rồi à? Để chứng minh rằng không có lời nguyền nào cả. Nếu chuyện Bạch Tuyết lại xuất hiện trở thành tin đồn thì chẳng có ý nghĩa gì phải không nào?”

“Em thì nghĩ mọi việc sẽ được giải quyết ổn thỏa khi cảnh sát bắt được thủ phạm.”

“Nói vậy có nghĩa Konoha nghĩ thủ phạm là con người nhỉ.”

“Bình thường là thế còn gì. Nước có pha máu cá đổ xuống từ bên trên đúng không ạ? Vậy chẳng phải lúc đó thủ phạm đang ở trên mái nhà sao? Đổ chỗ nước múc sẵn để trong xô là việc chẳng cứ yêu quái mà ai cũng làm được.”

“Hừm, thế còn thư đe dọa? Ném nó vào trong từ trên mái nhà có vẻ khó khăn đấy. Nghĩa là yêu quái không phải chỉ có một, mà là hai sao?”

“Không phải yêu quái, mà là con người. Nếu chọc một cái lỗ trên tờ giấy bọc quanh hòn đá rồi luồn dây qua, sau đó treo nó vào một cái gậy và quăng vào, lợi dụng tính chất vật lý của con lắc, thì thủ phạm hoàn toàn không cần phải di chuyển. Một người cũng làm được. Phần trên tờ giấy đó có vết rách dọc giống như bị dây cứa vào, đúng chứ ạ?”

Giữ nguyên nụ cười đẹp mê hồn trên gương mặt, chị Maki nghe những suy luận của tôi với vẻ thích thú.

“Em quan sát kỹ đấy. Trong khi Tooko thấy Bạch Tuyết xuất hiện một cái là lăn quay ra xỉu ngay rồi.”

Thực ra còn một chuyện nữa làm tôi băn khoăn. Thứ chất lỏng màu đỏ rơi rớt ở hành lang trên đường chúng tôi đi tới phòng chị Maki... Đó có khi nào là thứ thủ phạm làm rớt ra trong khi đang di chuyển lên mái nhà... Đồng nghĩa với việc, thủ phạm không phải kẻ xâm nhập từ bên ngoài, mà ở sẵn bên trong.

Nghĩ vậy, lưng tôi nhoi nhói, cảm giác chẳng tốt chút nào.

“Tạm thời, có thể thấy thủ phạm là người, vì thế chị nên giao lại cho cảnh sát thì hơn.”

“Không, cảnh sát thì không được.”

Chị Maki trả lời dứt khoát.

“Tại sao? Chị Maki cũng biết Bạch Tuyết là con người phải không ạ? Để dụ kẻ đó ra và tóm gọn, chẳng phải chị đã cố ý gọi người tháo dỡ và biến mình thành mồi nhử hay sao?”

Chắc chắn những việc nghiêm trọng hơn thì nên yêu cầu hỗ trợ từ phía cảnh sát chứ. Ngoài ra còn có lí do gì để không gọi cảnh sát sao.

Tôi cũng không hiểu lắm việc chị ta bố trí người trong biệt thự giống với 80 năm trước. Rốt cục chị ta muốn làm gì.

Nụ cười lại hiện lên trên khuôn mặt của chị Maki.

“Phải, Bạch Tuyết có lẽ là con người. Thế nhưng, lời nguyền ám lại tòa nhà này từ 80 năm trước vẫn còn đó mà không hề mất đi.”

Nhìn thấy khóe miệng nhếch lên với vẻ rất đáng nghi, tôi nhớ lại cảnh tượng khi chị ta nhuốm đầy máu và nở nụ cười. Nó làm tôi nổi da gà.

Cổ họng khô khốc, tôi lên tiếng hỏi.

“Tờ giấy bị ném vào ghi ‘Không được quên giao ước’... phải không? Giao ước gì thế ạ?”

Liệu đó có phải chính là lời nguyền?

Thế nhưng, đột nhiên ánh mắt chị Maki trở nên lạnh lẽo. Chị ấy lẩm bẩm bằng chất giọng mà nghe đâu đó có sự mất bình tĩnh.

“Không biết.”

Căn phòng lặng ngắt như tờ.

Khi tôi cảm thấy sắp bị bóp nghẹt bởi sức nặng và hơi lạnh của bầu không khí, chị Maki lấy lại gương mặt tươi tỉnh và đứng dậy.

“Cảm ơn vì bữa ăn. Giờ chị sẽ ra ngoài.”

“Ơ, một mình ạ?”

“Phải rút ngắn thời gian tháo dỡ biệt thự.”

Chị Maki cất bước. Tôi cuống cuồng đuối theo sau.

“Hôm nay chị nên ở nhà. Vừa có thư đe dọa như thế mà chị đi lại một mình bên ngoài, không biết sẽ gặp chuyện gì đâu. Chị đừng khiêu khích đối thủ thì hơn.”

“Cậu lo cho chị à?”

Chị Maki nén bật cười thành tiếng, không hề quay đầu lại, ra khỏi sảnh trước và tiến về phía cổng.

Balon chạy tới, đứng thẳng người sủa ăng ẳng như thể không muốn cho chị Maki ra ngoài, nhưng sau khi bị chị ta mắng “Đi ra, Balon!”, nó rên rỉ yếu ớt và rầu rĩ lùi về phía sau.

Hoàn toàn khác thái độ khi nhìn thấy tôi!

Trong lúc tôi còn loay hoay, vừa kinh ngạc vừa chán nản, chị Maki đã nhanh chóng đi mất.

“Đợi đã, ít nhất thì chị nên cùng ai đó...”

Tôi còn chưa kịp nói hết câu, chị Maki quay mặt về phía tôi, để lộ ánh mắt đầy khêu gợi.

“Thế thì Konoha hãy trở thành vệ sĩ bảo vệ chị đi.”

Sao lại thành thế này... Tôi không muốn liên quan đến mấy thứ rách việc, vậy mà...

Cùng chị Maki bước đi trên con đường có những cửa hàng quà lưu niệm xếp san sát cạnh nhau, tâm trạng tôi khó chịu đến mức ước gì mình có thể gào lên thật to.

“Khoan! Tại sao lại khoác tay vậy ạ? Mọi người đang nhìn kìa!”

“Thôi nào, hãy phô trương cho người khác đi. Thế chẳng vui hơn à?”

Bờ môi quyến rũ của chị Maki nhếch lên đầy khiêu khích.

Một người đẹp cao lớn đầy đặn bình thường đã đủ nổi bật rồi nhưng chiếc quần trắng cạp trễ như tạo điểm nhấn vào vòng eo kết hợp với chiếc áo không tay màu cam chói mắt và hở một mảng lớn ở lưng càng khiến tình hình thêm nghiêm trọng. Đi giày cao gót vào thì chị ta cao hơn tôi 10 cm tính từ đỉnh đầu. Cứ như một người mẫu tắm mình trong ánh đèn chiếu trên sân khấu vậy. Những người đi ngang qua đều thay nhau ngoái lại mắt tròn mắt dẹt.

Chị Tooko mặc bộ đầm vải bông có phong thái của một tiểu thư ở khu nghi mát hòa mình vào khung cảnh yên bình, còn chị Maki thì hoàn toàn m: nổi lên trên tất cả.

Dù tôi nôn nóng muốn nhanh được đi về nhưng chị Maki rất phấn khích khóa rịt tay tôi không chịu bỏ ra.

“Không vui chút nào cả. Làm ơn buông em ra.”

“Chẳng phải cậu rất hay nắm tay Tooko sao?”

“Đấy không gọi là nắm tay mà là bị kéo lê theo thì có!”

“Cậu mà cứ nheo nhéo như thế chỉ tổ gây chú ý không đáng có thôi. Chúng ta đã có câu chuyện chia cắt của tiểu thư nhà Himekura và anh người yêu học trò của cô ấy rồi. Giờ lại thêm cả tình tiết như kiểu anh học trò đơn phương làm loạn lên ‘chia tay đi cắt đứt đi’ còn tiểu thư thì bị bỏ rơi không thương tiếc nữa nhỉ.”

“...”

Nhìn thấy tôi tắt đài, chị Maki khúc khích cười khoái chí.

“Tầm này chắc Tooko cũng thức dậy rồi. Chắc chắn là đang giận lắm đấy~. Cô nàng sẽ phồng má ra thật đáng yêu mà nói ‘Konoha bỏ mình lại mà đi hẹn hò với Maki mất rồi~’.”

“Ai đang hẹn hò đấy ạ?”

“Ô kìa, chị định thế mà.”

Chị Maki nói như thể chế giễu và ôm cánh tay tôi chặt hơn. Bầu ngực đầy đặn chỉ xíu nữa là chạm vào khuỷu tay tôi. Khác với chị Tooko, người này hiểu rõ hành vi của bản thân nên rất khổ sở để đối phó.

Mệt mỏi gấp mười lần chị Tooko.

Nhờ thêm sự trợ lực của cái nóng hầm hập ngày hè, khi đến được văn phòng của công ty chịu trách nhiệm tháo dỡ, tôi ở trong trạng thái bơ phờ rũ rượi.

Vừa uống chén trà lúa mạch được người ta bưng ra, tôi ngồi ngoan ngoãn trên ghế sô pha như một chú cún.

Chị Maki bàn chuyện đo đạc với người phụ trách.

“Cô nghĩ sao nếu làm như thế này?”

“Không tồi, nhưng hãy cho tôi xem thêm vài cái khác.”

“Sẽ tốn chút thời gian.”

“Không thành vấn đề.”

Ơ? Hôm qua chị ta quyết tâm bắt tay ngay vào việc một cách cưỡng ép, thế mà hôm nay lại có vẻ gì đó thong dong... Chính chị ta đã nói nếu đợi đến khi kỳ nghỉ hè kết thúc thì sẽ muộn mất cơ mà...

Mục đích của chị Maki không phải là khai thác vùng núi sao?

Ban đầu vốn là thảo luận làm ăn nhưng càng nói thì nội dung phần lớn càng trở thành những câu chuyện phiếm. Trong làng có thứ gì này, đặc sản là cái gì này, hoặc là ở đâu có hàng soba ngon, chủ nhân nhà Himekura thích soba ở đó và hết lời khen ngợi này, rồi thì có một người thừa kế xuất chúng như thế này hẳn chủ nhân nhà Himekura phải an tâm lắm...

Cho đến lúc đó, chị Maki vẫn phụ họa theo câu chuyện một cách nhã nhặn, nhưng khi câu chuyện dính dáng đến người thừa kế, dù không rõ ràng nhưng chị ta để lộ một nụ cười cay đắng.

Dù chỉ trong một thoáng thôi, nhưng đó thực sự là biểu cảm mà tôi rất hiếm khi trông thấy, và vì thế, đọng lại trong tôi ấn tượng nhói đau, giống như đâm vào tim vậy.

Sau đó chúng tôi đi quanh thêm vài công ty khác cũng có liên quan đến công trình, ăn soba và đến giờ về thì trời cũng đã nhá nhem tối.

Con đường nhỏ hướng về biệt thự nhuốm sắc vàng dịu nhẹ, trông như lối mòn dẫn tới vương quốc những giấc mơ.

“Ông nội của chị Maki là hiệu trưởng học viện phải không?”

Tôi từng thấy mặt ông vào lễ nhập học. Đó là một ông già cao lớn với vẻ mặt đầy quyền uy, trông rất hợp với trang phục Nhật, đeo thấu kính góc cạnh như kính hiển vi và chỉ có một bên.

“Đúng rồi. Himekura Mitsukuni... trưởng tộc nhà Himekura, tự hào về cây gia phả dài ngoằng của nhà Himekura hơn bất cứ thứ gì, một lão già chết tiệt cố chấp, quỷ quyệt và độc đoán.”

Dù thế nào đi nữa cũng là ông ruột của mình, chị không thấy nói xấu thế là quá lời hả?

Tôi thấy ngực mình lạo xạo, bởi tôi cảm nhận được trong giọng điệu tươi tỉnh trơn tru kia lẩn khuất một thứ gì đó đen tối.

“Trong họ Himekura, ông là sự tồn tại tuyệt đối như thể thần linh ấy. Không ai có thể chống lại ông, kể cả nêu ý kiến cũng không được phép. Bố chị cũng nhất nhất nghe lời. Nói ra thì bực thật đấy, nhưng đến cả chị khi bị ông lườm cũng sẽ run lên như cầy sấy.”

Ánh tà dương hắt bóng xuống gương mặt nhìn nghiêng của chị Maki.

Có lẽ tôi nên im lặng... Vì tôi không có ý định xen vào chuyện của người khác. Huống chi lại còn là chuyện nhà chị Maki.

Thế nhưng, ngôn từ lại cứ tự động trào ra khỏi miệng.

“Chị Maki đến đây là nhằm mục đích được ông thừa nhận à?”

Gương mặt quý phái sắc nét nhìn tôi khinh khỉnh. Ánh sáng bị hút vào mái tóc dài buông phủ xuống vai, tỏa sắc vàng kim và trên môi, nụ cười cay đắng lại hiện lên lần nữa.

“Chỉ để giết thời gian thôi mà. Thế này còn đỡ hơn đi Nice chán.”

Chị Maki quay mặt đi.

Ánh mắt hướng về phía trước mạnh mẽ như thể đang nhìn xoáy vào một vật nào đó.

“Hơn nữa, chẳng cần ông thừa nhận hay không thừa nhận, chị vẫn là một người nhà Himekura.”

Giọng nói chị Maki sắc lẹm.

Nhịp bước chân của chị Maki nhanh lên một chút.

“Ông không sao nuốt nổi việc mẹ chị có nửa dòng máu ngoại quốc. Vì thế, kể cả khi mẹ mang thai chị, ông vẫn tuyên bố chị không phải con của bố và chuẩn bị tiến hành xét nghiệm gen ngay khi chị mới chào đời.

Thế nhưng, trên đứa trẻ được sinh ra có băng chứng chứng minh nó là một Himekura.”

Đôi tay dẻo dai đưa lên vạch mái tóc lượn sóng, để lộ vết bớt xanh có hình dạng như vảy cá, như một cánh hoa nổi lên trên vùng gáy nhẵn nhụi kéo dài đến phần lưng để trần.

Vẻ quyến rũ ấy làm tôi bất giác run thở.

“Đây chính là nó.”

Trong ánh hoàng hôn, mái tóc óng ả đổ xuống từ hai lòng bàn tay như thác nước.

“Trong nhà Himekura, qua mỗi thời đại sẽ lại có người mang ‘vảy rồng’ này được sinh ra. Nghe nói Miko là Himekura đầu tiên có một vết bớt ở trên trán. Trên người ông cũng có vết bớt giống cái này.”

Bằng cử chỉ mạnh như thảy đi một vật, chị ta buông hai tay, mái tóc lửng lơ trên không tựa bụi nước trong giây lát rồi lại rơi xuống phủ lên hai bờ vai.

Chị Maki quay lại, mỉm cười cương quyết.

“Thế cho nên, không phải làm xét nghiệm nữa mà ông buộc phải thừa nhận thôi. Sau đó ông dạy dỗ chị sao cho chị có thể trở thành người xứng đáng mang họ Himekura hơn ai hết, đối tượng kết hôn sau này cũng là một quý tử gia đình danh giá mà ông sắp đặt sẵn.”

Nụ cười đó không có ý cầu mong bất cứ sự đồng cảm hay an ủi nào hết. Thậm chí tôi còn thấy rằng đó là thái độ cự tuyệt đầy ngạo mạn trước những thứ phù du như thế.

Gia đình, máu, hay sự gắn kết.

Chị Maki ở trong một thế giới không có liên hệ gì với chúng tôi.

Không liên quan gì đến ý chí của chính mình, từ khi sinh ra đã luôn chịu cảnh bị ép buộc...

Chị Maki ở trường được biết đến như nguồn thông tin vô hạn, được gọi là “công chúa” sở hữu quyền lực tuyệt đối, người khác nhìn vào thấy có vẻ như chị ta không có gì là không làm được.

Nhưng phải chăng đó không phải là một cuộc sống tự do đến thế.

Mặc dù chị Maki là chỉ huy kiêm hội trưởng câu lạc bộ Nhạc giao hưởng nhưng bình thường chị ấy chẳng mấy khi tham gia hoạt động câu lạc bộ mà toàn vẽ tranh một mình trong xưởng vẽ ở tầng trên cùng hội trường hòa nhạc mà thôi.

Lần nào đó chị ấy đã cố ý cười vui vẻ và kể rằng thực sự mình muốn vào câu lạc bộ Mỹ thuật nhưng ông lại bắt vào câu lạc bộ Nhạc giao hưởng.

Rằng xưởng vẽ trong hội trường là cái giá của thỏa thuận đó.

Rằng chỉ có ở đó chị ấy mới có thể tự do vẽ tranh.

Nỗi đau trong suốt như thủy tinh xuyên thẳng vào lồng ngực đang chất chứa vô vàn bất an của tôi.

Biểu cảm của chị Maki trở nên cứng rắn lạnh lùng.

“Giả sử chị mà ra đời một trăm năm trước, chắc cũng sẽ trở thành tội nhân mang danh Miko và bị giam hãm ở biệt thự trong núi giống Himekura Yuri nhỉ.”

Trước những từ ngữ đó, tôi có cảm giác một tiếng rít vang lên đâu đó và bầu không khí trở nên lạnh buốt.

Tội nhân mang danh Miko...

Ý nghĩa của nó là gì?

Nhắc mới nhớ, ông bác ở hàng quà lưu niệm cũng đã nói một điều làm tôi chú ý. Rằng, dù là Miko hay là đang dưỡng bệnh thì cũng chỉ là lý do hình thức bề nổi để nhổ bớt phiền phức ra khỏi nhà chính thôi...

Himekura Yuri có lí do gì đó khiến cô không thể ở bên cạnh gia đình của mình hay sao?

Không khí mát mẻ, vầng dương đang lặn nhuộm lên cảnh vật xung quanh màu đỏ như màu máu. Như thể cộng hưởng với điều đó, chị Maki mang một biểu cảm ghê sợ, tôi có cảm giác như chị ấy đã biến thành một cái gì đó không còn là con người nữa.

Chị ta liếm môi rất nhanh bằng cái lưỡi đỏ tươi.

“Không phải, thay vì là Yuri, có lẽ Bạch Tuyết mới chính là chị chăng. Chắc chắn chị cũng sẽ rùng mình trong niềm hạnh phúc khi thứ phong ấn vô vị đó bị giải trừ, trở nên tự do rồi chị sẽ nhuộm máu cả căn biệt thự để trả thù những kẻ đã giam hãm mình. Chỉ nghĩ vậy thôi mà run bắn cả người lên đây này.”

Cả âm điệu giọng nói lẫn nụ cười mỉm kia đều đầy ắp cảm xúc mãnh liệt đen tối.

Đôi môi nhếch lên gợi cảm, sâu trong đồng tử là sự lạnh lùng, tàn nhẫn và niềm hân hoan ma quái.

Cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng tôi, tưởng như Bạch Tuyết đã ám lên chị ta thật.

Tôi ngụy tạo vẻ bình thản và nói.

“Tối qua em đã đọc Hồ dạ xoa của Izumi Kyouka. Kỷ vật của mẹ Akira... Bạch Tuyết trong ấy tuy là yêu quái nhưng muốn gặp người yêu quá mà nổi trận lôi đình, vậy mà vẫn quyết định lưu lại hồ vì Yuri, cũng có những điểm dễ thương và rất con người. Em cho rằng nếu những người trong làng không biến Yuri thành vật hi sinh thì thay vì bị gọi là yêu quái, Bạch Tuyết vẫn sẽ tiếp tục giữ lời hứa của mình như một vị thần bảo hộ cho ngôi làng.”

Tôi nói nhiệt tình giống như chị Tooko vậy.

Vẻ hiếm ác nhạt đi trên gương mặt chị Maki, thoắt cái lại trở nên buồn bã.

“...Hồ dạ xoa à? Chị cũng đọc rồi.”

Quay về hướng vầng mặt trời đỏ thẫm, bà chị vừa thì thầm vừa chậm rãi bước.

“Dù chị hiểu tâm trạng bực bội của Bạch Tuyết khi bị phong ấn dưới hồ, chị không thể say đắm trong tình yêu như cô ấy được. Cái gì mà dù cơ thể hóa thành tro bụi, hay bị xé ra thành từng mảnh, dù linh hồn có hóa thành ánh đom đóm cũng phải đến bên người đàn ông mình yêu thương chứ...

Chị không thể yêu như Bạch Tuyết... như Hotaru được”.

Tôi rất đỗi ngạc nhiên khi tên của Amemiya thoát ra từ miệng chị Maki.

À, giống như tôi, chị Maki cũng nhìn thấy hình bóng Amemiya ở một Bạch Tuyết yêu thương mãnh liệt...

Thực tình cũng chẳng có gì vô lý.

Mới có vỏn vẹn một tháng từ cái ngày chúng tôi tiễn cô ấy đi...

Đám tang được tổ chức tại nhà thờ trong cơn mưa tầm tã.

Tôi và chị Tooko đều không rơi nước mắt, nhưng chúng tôi có cùng chung nỗi đau dày xéo không dứt khi nghe tiếng nước mưa đập vào ô. Lúc đó lần đầu tôi biết được sự tồn tại của thứ nỗi buồn khiến người ta không thể khóc.

Chị Maki cũng không hề khóc.

Hay ít nhất là trước mặt chúng tôi.

Nhưng chị Maki là người có mối liên hệ sâu sắc với Amemiya hơn chúng tôi và tôi chỉ có thể tưởng  tượng rằng có lẽ chị ấy sẽ buồn đau hơn chúng tôi nhiều lắm.

Mặc dù chắc chắn là chị ấy sẽ không bao giờ nói ra.

Chị Maki rì rầm nói, như thể đang nói chuyện một mình.

“Chị nghe nói ở cái hồ mà Yuri đã trầm mình... đom đóm sẽ tụ họp ở đấy rất nhiều khi mùa hè tới, nên chị đã thử đi đến đó vào ban đêm.

Vì chị muốn nhìn đom đóm thật... không phải thứ đom đóm do con người bày ra.

Thế nhưng, dù chị đợi bao lâu đi nữa, đom đóm vẫn không xuất hiện dù chỉ một con.

Sau đó chị mới biết, thời gian mà đám đom đóm bay đến hồ là từ tháng sáu đến tầm tháng bảy.

Tháng tám thì...

Chị đã đợi đến năm tiếng ngoài bờ hồ... Thất vọng lắm luôn.”

Tuổi thọ của đom đóm rất ngắn ngủi. Chúng chỉ tỏa sáng một lần rồi tắt lịm trong nháy mắt, như hoa như trăng, như những câu chuyện trong thế giới của Kyouka vậy.

Bạch Tuyết của Hồ dạ xoa chồng lên hình ảnh chị Maki đang quay lưng bước đi đằng trước.

Nàng công chúa yêu quái bị giam cầm trong thủy ngục, khao khát tự do đến mức muốn hét thật to. Nhưng rồi nàng đã được xoa dịu tâm hồn bằng giọng hát mong manh của Yuri và dõi theo tình yêu của cô ấy.

Ta ghen tị nhưng lại muốn được giống như hai người của gia đình đó.

Chị Maki có tâm trạng như thế nào khi dõi theo Amemiya, người con gái đã chết vì yêu.

Chị ấy liệu có ghen tị với Amemiya khi cô ấy yêu nhiệt thành đến vậy, điều mà bản thân chị ấy không làm được?

Sự tồn tại của Amemiya có phải cũng khiến chị Maki cảm nhận được sự an ủi giống như cảm giác của Bạch Tuyết hay không?

Không khí dần trở nên lạnh hơn.

“Dù sao đi nữa, chị không thể chỉ sống vì tình yêu như Hotaru, cũng không thể trở thành kẻ hời hợt như Sakurai Ryuuto được. Chị chỉ có thể là bản thân chị mà thôi.”

Chị Maki lầu bầu khó chịu.

Như để rũ sạch sự ủy mị, chị ta dừng chân và quay người lại.

Mặt trời về chiều soi tỏ vẻ mặt đăm chiêu nhưng cũng đầy gay gắt.

“Nè, Konoha. Dù Bạch Tuyết bị trói buộc bởi giao ước nhưng chẳng phải giao ước là thứ tồn tại để bị phá vỡ sao?”

Tôi không thể trả lời.

Tôi bị nuốt chửng bởi biểu cảm và giọng nói giống hệt Bạch Tuyết của chị Maki. Sống lưng tôi run rẩy và người ngợm nổi hết cả da gà.

Chị Maki cười nhạt rồi lại bước đi.

Tôi cũng đi theo bên cạnh, không sao kiềm chế được nhịp đập gấp gáp của trái tim.

“Giao ước” là thứ gì? Nếu coi chị Maki là Bạch Tuyết, thì thứ đang ràng buộc chị Maki là dòng máu Himekura? Nếu vậy thì đích ngắm của chị Maki là ở đâu mới được?

Có khi nào chị Maki định đánh đổ chuông giống như Bạch Tuyết trong Hồ dạ xoa hay không?

Ngắt hoa, phá hoại trăng, định kéo chính mình vào cơn cuồng loạn sao?

Cảm giác sợ hãi lạnh toát lại một lần nữa bò dọc sống lưng tôi.

Nếu đúng vậy thì nguy hiểm quá.

Bởi vì đối với chị Maki bây giờ, Hotaru - người có thể ngăn chặn hành động ấy - đã không còn nữa rồi.

Mỗi khi kể về gia đình, cô ấy luôn mang gương mặt dịu hiền ấm áp.

Ánh mắt xa xăm như nhớ nhung những ngày hạnh phúc đã mất, thoáng chút buồn rầu...

Cô ấy yêu thương kính trọng người cha tài giỏi bằng cả trái tim và luôn lấy làm tự hào về mối liên kết ấy. Cô ấy lúc nào cũng cầu mong mình là đứa con gái xứng đáng với người cha vĩ đại.

Cô ấy cũng vô cùng yêu mến người mẹ dịu dàng điềm đạm. Khuôn mặt ngời sáng, cô ấy vui vẻ nói cho tôi hay cô ấy giống mẹ thế nào.

Cô ấy hết mực thương yêu bố mẹ, luôn luôn mong mỏi được gặp họ, được nghe họ gọi bằng giọng nói dịu dàng, được ôm thật chặt và nuông chiều.

Thế nhưng, niềm ước ao đó không trở thành sự thật...

Vì thế, sự thật là cô ấy lúc nào cũng cô đơn.

“Oái!”

Vừa mở cổng chính, tôi lập tức nhảy dựng ra đằng sau.

Chị Tooko đang phồng má dằn dỗi, lưng dính sát vào tường, đầu gối gập lại, ngồi bệt trên sàn và lật giở một cuốn sách cũ.

Chị Maki cũng trợn tròn mắt.

“Tại sao chị lại đọc sách ở chỗ thế này hả?”

Giờ thì đã rõ vì sao kể cả chủ nhân là chị Maki có quay về thì bác quản gia chắc chắn cũng không ra đón. Vì có người ngồi tịt ở trước cửa cứ như Zashiki warashi* thế này đây.

Tên một loài yêu quái thích bày trò nghịch ngợm trêu chọc người trong nhà. Cũng có truyền thuyết cho rằng Zashiki warashi sẽ mang lại hạnh phúc cho căn nhà.

Chị Tooko chỉ quay mặt về hướng chúng tôi lườm xéo lên, gườm gườm vẻ hờn giận.

“Đọc sách chỗ nào là quyền của tôi.”

Thế rồi ngay lập tức lại vùng vằng chúi mũi vào quyển sách.

“Nhưng chị ngồi đó mà không đau bàn tọa ạ?”

“Konoha không cần phải lo lắng cho mông của chị làm gì.”

“Nhưng ngồi thẳng xuống nền đất vậy rất lạnh đúng không ạ?”

“Thật đáng tiếc là chị đã tích nhiệt đầy đủ cho nó rồi, vô cùng ấm cúng.”

Chị Maki phì cười.

Chị Tooko ngẩng mặt lên.

“C-Có gì đáng cười hả?”

“A, thật là... Nghe bồ đối đáp chân phương như thế này, mình thấy thư thái hẳn. Thật tốt vì đã dẫn Konoha đi cùng. Đúng là phương thức giải trí hay ho đấy.”

“Mình không hiểu ý bồ, Maki!”

Chị Tooko đứng phắt dậy, mặt đỏ tía tai.

“Hơn nữa Konoha là đàn em của mình, đề nghị chủ nhiệm câu lạc bộ Nhạc giao hưởng đừng tự ý lôi đi lung tung như thế?”

Chị Maki cười gian.

“Ô kìa, ghen hở?”

“Không phải! Mình với tư cách là đàn chị của Konoha, có trách nhiệm bảo vệ không để em ấy bị kẻ xấu lừa phỉnh mà đi làm những chuyện sai trái. Bởi mẹ Konoha cũng đã nói với mình ‘Trăm sự nhờ cháu’ nữa.”

Câu ”Trăm sự nhờ cháu” của mẹ... chẳng phải chỉ là chào hỏi lịch sự trên điện thoại thôi sao?

Lại còn chuyện sai trái... Thiếu niên nổi loạn của thời đại nào thế không biết.

Nghe thấy tiếng tranh cãi, mọi người trong biệt thự tập trung lại và đứng nghe ngóng. Ngượng chết mất. Cả đôi mắt lạnh lùng lườm tôi chằm chặp của Uotani cũng làm tôi thấy khó chịu.

“Chị Tooko ngủ say quá nên em không thể gọi được. Với lại em chỉ đi ra thị trấn có một tẹo thôi, không làm gì sai trái hết.”

Miệng chị Tooko cong lên thành hình chữ “V” ngược, nhìn tôi đầy bất mãn.

Chị Maki chêm ngay vào.

“Đúng thế. Konoha. V~~~~vui ơi là vui nhỉ. Lúc nào lại hẹn hò nữa nhé.”

Chị ta thậm chí còn nháy mắt một cách lẳng lơ để thách thức chị Tooko.

Chị Tooko dậm chân.

“À vâng! Thật tốt vì hai người thấy vui vẻ! Tôi cũng có thể đọc sách ở cửa ra vào trong yên tĩnh, rất, rất, rất, rất mát mẻ, sảng khoái và hạnh phúc!”

Rốt cục bà chị đã ngồi ở cửa chính từ lúc nào và trong bao lâu vậy.

Hò hét cho đã, chị Tooko quay phắt lưng về phía chúng tôi và dậm chân vùng vằng bỏ đi.

Ở bên cạnh tôi, chị Maki ôm bụng cười ngặt nghẽo.

Sau khi đi ngang qua Uotani và bị giáng cho hai chữ “Dơ bẩn”, tôi lầm lũi lỉnh về phòng.

Vì đã viết xong truyện tam đề trên tập giấy viết văn, tôi mang nó đến phòng chị Tooko, lòng ngổn ngang những mối băn khoăn về mấy vụ rắc rối mới nảy sinh đều liên quan đến con gái.

“Chị Tooko. Em đây.”

Tôi gõ cửa và gọi.

Không có tiếng trả lời. Từ đó đến giờ đã gần một tiếng trôi qua rồi mà vẫn còn giận à?

“Em vào đây.”

Khi tôi vặn nắm cửa và mở ra, tôi trông thấy tấm lưng nhỏ nhắn và bím tóc đuôi sam trước mắt.

Chị ấy ngồi trên chiếc ghế cổ và có vẻ đang đọc sách. Cuốn sách đặt trên đùi có những trang giấy đã cũ và hơi ngả vàng. Chị ấy đã lấy từ giá sách của biệt thự chăng.

Bằng chứng cho thấy bà chị nghe thấy giọng tôi là vai bà chị giật bắn lên một cái khi tôi bước chân vào phòng.

Tuy thế bà chị vẫn ngoan cố tiếp tục giữ im lặng.

“...”

“Cuốn đó có ở phòng sách nhỉ.”

Khi tôi bắt chuyện qua vai bà chị, thân hình ấy lại giật nảy thêm lần nữa.

“...”

Khi tôi lấm lét ngó vào gương mặt nhìn nghiêng đang cúi xuống, thì thấy đôi má không hề phồng ra.

Thay vì biểu cảm tức giận, thì lông mày lại hơi trĩu xuống, môi dẩu lên thành hình chữ “v” lộn ngược, chị ấy để lộ nét mặt lúng túng, thẫn thờ, như thể đang xấu hổ.

Có phải là đang hối hận vì mình đã làm ầm lên và hò hét khí thế trước mặt mọi người không? Dù muốn làm lành nhưng có thể bà chị không thể nắm được thời cơ để mở miệng.

Thỉnh thoảng Maika cũng ngồi ôm đầu gối với vẻ mặt như thế này.

Chịu thua luôn... Chị Tooko có biết mình lớn hơn Maika bao nhiêu tuổi không hả?

So với chị Maki và Kotobuki, chị Tooko là một người quá dễ hiểu.

Thêm vào đó, tôi nghĩ rằng chính vì bà chị như thế, nên cho đến nay dù bà chị luôn xoay tôi như chong chóng hay gây ra đủ thứ phiền phức cho tôi, chúng tôi vẫn có thể ở bên cạnh nhau được.

Vì chị ấy là người có thể thành thật mà nói “Cảm ơn” hay “Xin lỗi.”

Tôi dòm vào trang sách từ đằng sau và đọc lên thành tiếng.

“... Trong trái tim tôi cất giấu một bí mật. Người ta nói thuốc ngủ sẽ gây nói mớ, nên tôi sợ rằng tôi không thể uống chúng”.

Chị Tooko giật mình quay lại. Khi mắt chúng tôi chạm nhau, mặt chị ấy đỏ lên thây rõ.

“Chữ cổ quả là khó đọc thật. Sách gì vậy ạ?”

Mặt vẫn đỏ tưng bừng, chị Tooko thẹn thùng đáp.

“Là cuốn Phòng ngoại khoa của Kyouka. Truyện ngắn được phát hành năm 1895, tức năm Minh Trị thứ 28 và gây được tiếng vang, đồng thời cũng là tác phẩm ra mắt của Kyouka.”

Tay vẫn đặt trên lưng ghế, tôi di chuyển sang đứng bên cạnh chị Tooko và lắng tai nghe. Chị Tooko có vẻ vẫn còn hơi ngượng ngập. Thế nhưng câu chuyện vẫn tuôn ra từ khuôn miệng ấy không một lần bị vấp. Bầu không khí ôm lấy chúng tôi hóa thành màu vàng mềm mại.

“Cử nhân Y khoa Takamine thực hiện phẫu thuật cho một bá tước phu nhân xinh đẹp. Thế nhưng phu nhân từ chối sử dụng thuốc mê và nhờ anh ta mổ luôn khi tỉnh táo. Vì bản thân có một bí mật luôn đau đáu trong lòng, nên nếu rơi vào trạng thái mơ hồ bởi thuốc mê, chắc chắn sẽ nói ra mất. Takamine nghe theo mong muốn của người phụ nữ và đưa dao mổ vào ngực bà ta khi không có thuốc mê...”

Đột nhiên chị Tooko cụp hàng mi xuống và cúi đầu.

Gương mặt đó làm tôi nghĩ đến nét biểu cảm đau buồn mà tôi trông thấy lúc bình minh và khiến trống ngực tôi đánh dồn dập.

“Phu nhân sau đó thế nào ạ?”

“Bà ta tóm lấy cánh tay Takamine, kéo bàn tay có kèm con dao mổ ấy tự cắt sâu vào ngực của chính mình rồi nói ‘Anh không biết gì về tôi’.

Khoảnh khắc đó Takamine cũng nói ‘Tôi sẽ không quên’.”

Đôi môi của chị Tooko khẽ run lên.

Lực dồn vào những ngón tay đang cầm cuốn sách, khiến đầu móng tay chuyển màu trắng bệch.

Một cơn chấn động sắc nhọn như mũi dao mổ xuyên thẳng vào ngực tôi.

Anh không biết gì về tôi.

“Phu nhân nở nụ cười trong sáng hạnh phúc rồi tắt thở.

Thực ra hai người đó, chín năm trước đã từng đi ngang qua nhau đúng một lần duy nhất. Không trao đổi lấy một lời, thực sự chỉ trong một khoảnh khắc. Thế rồi đúng trong khoảnh khắc đó, họ thu hút lẫn nhau, nảy sinh tình yêu và đã luôn giấu chặt cảm xúc ấy trong lòng.

Ai trong hai người đó cũng đều chưa một lần dám nghĩ rằng đối phương biết về mình...

Họ không thể lãng quên khoảng thời gian chỉ như một giấc mơ ngắn ngủi ấy.

Giống như rượu làm từ cây sơn chi tử ướp lạnh, cả từ ngữ, cả câu chuyện đều trong suốt, mong manh...

Hương hoa dịu nhẹ đọng lại mãi trong miệng, rất xót xa, chị đọc đi đọc lại một cảnh ấy không biết bao nhiêu lần...”

Chị Tooko vẫn cụp mắt xuống thẫn thờ.

Có lẽ câu chuyện khiến chị ấy bị cảm xúc lấn át rồi chăng?

Mà không, biết đâu vì đây là sách của người khác, lại quá hạn sử dụng rồi nên bà chị chỉ đang tiếc rẻ vì không ăn được thôi...

Tôi giơ ra phe phẩy trước mắt bà chị mẩu chuyện tam đề mà tôi mới hoàn thành.

“Bữa tối sao đây ạ? Đáng tiếc là không có vị sơn chi tử đâu.”

Chị Tooko mở tròn hai mắt.

Đặt cuốn sách của Kyouka trên đùi, chị ấy chạm vào mép tờ giấy viết văn bằng cả hai tay, quay mặt hướng về phía tôi và cười như hoa nở.

“Cảm ơn Konoha. Chị dùng bữa đây. Với lại chuyện vừa nãy nổi cáu với em, chị xin lỗi.”

Tôi cũng cảm thấy lòng mình ấm áp như có hoa nở vậy.

Chỉ với một câu “Cảm ơn”, tôi cảm thấy vui vẻ và với một câu “Xin lỗi”, tôi sẽ nghĩ rằng thôi thì mình đành bỏ qua.

Cho đến nay vẫn luôn luôn như vậy.

Chị Tooko vừa sung sướng xé vụn tờ giấy viết văn, bỏ vào mồm nhai nhóp nhép vừa kể lể.

“Sau khi ăn hết sạch phần còn lại của Tonio Kroger hồi trưa chị chẳng ăn gì cả nên đói mốc đói meo ra rồi nè.”

“Oa, vị như cơm rang cá hồi với xà lách ấy~. Mọi người trong lớp cùng hợp sức làm phim ở lễ hội văn hóa nhỉ. Đề tài là gì đó?”

“ Là ‘Lễ hội văn hóa’, ‘Phim’ và ‘Bắt tay’.”

“Hừm, tuổi thanh xuân~, hướng đi đúng đắn~. A, cảm giác khi nhai xà lách, tươi tắn trẻ trung, thật ngon lành. Cả phần trứng cá hồi được rải lên cũng đang nổ lốp bốp tan ra trên đầu lưỡi!”

Cho đến tờ thứ hai, chị Tooko vẫn ăn say sưa và luôn miệng tấm tắc “Ngon quá”, nhưng bắt đầu vào trang thứ ba, mặt bà chị dần nhăn nhó.

“Ơ này, sao tự dưng lại có tay thò ra từ màn ảnh thế? Đã thế không phải một mà là đến mấy cái ngọ nguậy ngọ nguậy. Đang có vị nước tương dễ chịu mà bỗng chốc đổi thành vị như cơm rang ớt ấy. Không, xà lách biến thành dưa hấu rồi~. Cá hồi biến thành bạch tuộc viên nướng rồi~. Trứng cá hồi biến thành mứt anh đào rồi~. Ôi~, lung tung hết cả rồi~~~~~. Khách bắt tay với cái tay thò ra từ màn hình và bị hút sinh khí mất rồiiiiiiiiiii.”

Sau khi ăn hết đến miếng cuối cùng với vẻ mếu máo sắp khóc, bà chị rũ rượi gục mặt lên lưng ghế.

Chẹp, cái đó coi như là sự trả đũa thôi nhỉ. Cái cổ bị chị Tooko đạp lấy đạp để sáng nay vẫn còn nhức nhối. Nhưng dù sao tôi cũng hơi đau lòng chút đỉnh, bởi vừa mới khi nãy chị ấy đã nói cảm ơn tôi với vẻ vui sướng đến như thế...

“Xấu tính, Konoha, xấu tính lắm. Lúc đầu ngon thế mà... Quả nhiên là đi với Maki và trở nên hư hỏng rồi phải không.”

Chị Tooko lườm tôi bằng cặp mắt ngấn nước, còn tôi tỉnh bơ nói.

“Gần đây em chỉ toàn viết những câu chuyện an toàn nên giờ có thêm chất kích thích chị phải thấy là chuyện tốt mới phải chứ? Thêm nữa là không liên quan gì đến chị Maki cả. Hôm nay em chỉ bị bắt ép làm vệ sĩ bất đắc dĩ mà thôi.”

“Chậc, một đàn chị tồi tệ đúng không?”

“Đến lượt chị Tooko nói thế cơ ạ?”

Tôi kinh ngạc. Không phải đó chính xác là việc bà chị này lúc nào cũng làm sao. Bà chị nhổm lên từ lưng ghế và dí gương mặt sưng sỉa về phía tôi.

“Em đã nói chuyện gì với Maki hả? Đã đi đâu hả? Đã làm gì hả? Đã bị làm gì hả? Chị không hề giận nên đừng che giấu gì mà hãy kể cho đàn chị đáng kính này hết đi!”

“Ánh mắt chị đã đủ đáng sợ lắm rồi ạ.”

“Bởi vì bạn gái của Konoha phải là người do chị phỏng vấn và công nhận. Phỏng vấn vòng một, vòng hai, vòng ba, cho đến vòng phỏng vấn cuối cùng, chị sẽ làm vô cùng nghiêm chỉnh. Maki thì trượt từ vòng thẩm định hồ sơ rồi. Em mà cặp với người như vậy sẽ bị hút kiệt sinh khí trong cơ thể mất thôi, chẳng mấy chốc mà sẽ biến thành một ông già lụ khụ.”

Bà chị vừa đu qua đu lại chiếc ghế một cách ồn ào vừa khẳng định chắc như đinh đóng cột.

“Chị mà làm cái trò phỏng vấn đó, em sẽ thôi làm đàn em của chị luôn!”

Tôi kiềm chế cơn đau đầu của mình và xin bà chị trước mắt hãy bình tĩnh lại đã, rồi kể lại cho chị ấy nghe những chuyện xảy ra vào ban ngày.

Chuyện ở văn phòng, chuyện ông của chị Maki, chuyện về vết bớt, chuyện Bạch Tuyết.

Cả chuyện khi nhắc đến Amemiya, chị Maki có vẻ buồn rầu...

Sau khi nghe tôi kể toàn bộ, môi chị Tooko dẩu lên và nói với vẻ bất mãn.

“Ư... Quả nhiên là đang mưu tính chuyện gì, cái con người lòng dạ đen tối đó. Biết ngay mà... Điều cốt lõi thì không nói, toàn bóc lột người khác...”

Bà chị đứng lên, đi đi lại lại và lầu bầu.

“Nếu có gì cần nhờ vả chị thì đừng có ép buộc bằng cái cớ trả nợ hay lúc đấy lại lúc khoe ra những bí ẩn với cái thái độ như muốn nói ‘có ý hết cả đấy’. Cứ ngoan ngoãn nói muốn chị đỡ cho một tay là được rồi. Vậy mà Maki chỉ toàn giấu giếm và không tiết lộ những chuyện quan trọng gì cả, nên chị chỉ còn mỗi cách tự tìm hiểu, đúng không nào?

Nếu không, chị không thế biết được cái thứ ‘tưởng tượng’ mà Maki khao khát là gì.”

Chị Tooko... Dù lúc nào cũng lảng tránh chị Maki và phang những câu khá là độc địa, nhưng thực ra chị ấy cũng lo lắng cho chị Maki nữa.

“Nắm lấy điểm yếu là chuyện đó ấy hả?”

“Đ-Đâu có! Chị chỉ muốn nắm điểm yếu, bắt Maki chịu ơn mình suốt đời và gọi chị là Tooko một cách kính trọng thôi mà. Kể cả lúc Konoha bỏ chị lại ra ngoài chơi với Maki chị vẫn tiến hành điều tra đàng hoàng đó chứ. Không phải chị chỉ có ngồi ở cửa đợi Konoha về đâu. Thật đấy.”

Bà chị cố phân bua hết sức.

“Điều tra thế nào cơ?”

“Gọi điện thoại.”

“Gọi đi đâu?”

“Cái đó em sẽ biết ngay thôi.”

Chị Tooko hắng giọng ưỡn bộ ngực lép của mình ra.

“Tóm lại thì mục tiêu ban đầu của chúng ta là mắng cho Maki một trận nên thân vẫn không thay đổi. Hãy khắc sâu điểm mấu chốt ấy vào lòng nhé, Konoha. Để Maki phỉnh nịnh cầu hòa là hỏng việc đó.”

“Mục tiêu của chúng ta là cái gì cơ ạ? Em không đặt mục tiêu nào như thế cả!”

“Giờ thì đi tắm cái nhỉ. Sau khi thể chất và tinh thần sảng khoái rồi, chúng ta sẽ họp bàn tác chiến.”

Bà chị tụt xuống khỏi ghế với bản mặt thản nhiên và đi ra cửa.

Trời, tối nay cũng phải ở cùng bà chị nữa sao. Cứ như là chuyện chị ấy run cầm cập khi Bạch Tuyết xuất hiện tối hôm qua đã trôi tuột về miền lãng quên xa xôi nào đó.

“Trong phim truyền hình kịch tính hay có cảnh đi tắm rồi bị giết nhỉ.”

Nghe tôi lẩm bẩm, chị Tooko nhảy dựng lên.

“Á! M-Mê tín quá.”

Thế rồi với bộ mặt như sắp khóc, bà chị run lẩy bẩy đi ra khỏi phòng.

Tôi dám cá là trong lúc tắm, bà chị sẽ cực lo lắng để ý sau lưng. Chị cứ sợ càng nhiều càng tốt.

Vào lúc tôi đang “tưởng tượng” ra cảnh đó và hơi nguôi nguôi thì từ hành lang, một tiếng hét thất thanh vọng tới.

Là giọng của chị Tooko!

Chị ấy chạm trán với ma ngay lập tức sao?!

Tôi mở cửa và lao ra hành lang.

“Chị Tooko!”

Tôi vừa chạy vừa gọi tên chị ấy.

Có thêm những tiêng mở cửa lạch xạch khác và rất nhiều tiếng bước chân đuổi theo.

“Không... C-Cái gì...!”

Giọng chị Tooko lại vang lên.

Ở bên kia góc rẽ!

Ngay khi tôi lao vào chỗ đó, bàn chân tôi bị trượt đi.

“Oái!”

“Konoha!”

Hông của tôi chịu một chấn động rất mạnh. Tôi đã có một pha ngã dập mông vô cùng đáng xấu hổ. Lòng bàn tay tôi cảm nhận được thứ chất lỏng mát lạnh. Vũng nước lớn rải trên hành lang và tạo ra những vết dơ trên tấm thảm.

Tại sao nơi này lại như vậy? Mưa dột chăng?

“Konoha! Có sao không?”

Chị Tooko bò lồm cồm trên sàn nhà và ngó vào mặt tôi vẻ lo lắng.

Những người làm trong biệt thự cũng vừa tới. Quản gia, người giúp việc, người làm vườn, đầu bếp và cô hầu gái nhỏ Uotani... tất cả đều có mặt.

Họ nhìn những vệt loang lổ trên sàn và bắt đầu làm ầm lên. Có vẻ họ nghĩ đó là máu.

“Á, máu...máu!”

“Lời nguyền của yêu quái đấy.”

Sự hoảng loạn bao trùm lấy không khí, tước mất khả năng suy nghĩ bình thường của mọi người. Chị Tooko đứng dậy và trấn an bọn họ.

“Không phải đâu! Đây không phải máu, chỉ là nước thôi!”

Tôi cũng thử chạm vào chất lỏng đó một lần nữa. Nó bị hút vào tấm thảm nên khó xác định màu nhưng chắc chắn không phải là máu. Tay sờ vào có cảm giác trơn tuột.

Đây là nước đúng như chị Tooko nói... Ủa?

Nếu nhìn kỹ sẽ thấy có những thứ trông giống như cỏ rơi vương vãi. Khi tôi nhận ra đó là thứ gì, cả người tôi lạnh toát.

“Này, cái này, phải rong không...”

Ông cụ làm vườn nhặt thứ cỏ mảnh và nhớp nháp đó lên, giơ nó trước mũi nhìn chòng chọc và nét mặt chuyển thành vẻ sợ hãi.

“Rong!”

“Không phải rong ở ao đúng không?”

“Bạch Tuyết đến thật rồi!”

Những tiếng rú rít vang lên từ mọi hướng.

Uotani lấy hai tay bụm miệng, đôi mắt khiếp sợ nhìn đám rong như xác côn trùng vương vãi trên những vết dơ đen kịt.

Lúc đó, bỗng dưng ánh đèn vụt tắt.

Bóng tối đổ ụp xuống từ trên đầu, vô vàn tiếng la hét thất thanh xé toạc lỗ tai tôi. Người này đâm sầm vào người kia, giọng nói đan xen lẫn lộn, trái tim tôi trở nên run rẩy trong nỗi hãi hùng. Có vẻ là dù có bật nguồn thì đèn cũng không sáng và sự hỗn loạn càng trở nên nghiêm trọng hơn.

“Này, nghe thấy gì không?”

Ai đó la lên, tất cả cùng nín thở và im phăng phắc trong một khoảnh khắc. Chúng tôi sợ sệt lắng tai nghe trong bầu không khí lạnh buốt, ngột ngạt và nhận ra có âm thanh của nước chảy từ vòi.

“Ở bếp.”

Bà giúp việc thì thào.

Có ai đó đang xả nước ra. Chị Maki? Không, chắc chắn chị Maki đang ở tầng hai... Có ai đó khác đã vào biệt thự sao?

Nhớ đến vụ giết người hàng loạt chỉ trong một đêm xảy ra 80 năm về trước, cơn rùng mình chạy dọc sống lưng tôi.

Thế rồi, chúng tôi lại nghe thấy tiếng nước chảy từ một hướng khác nữa.

“Là phòng giặt ở tầng một!”

Giọng của anh đầu bếp run run. Tiếp đó là nhà tắm tầng một. Rồi tới phòng giặt tầng hai và nhà tắm tầng hai... Tiếng nước chảy mãnh liệt như thác đổ vang lên khắp mọi hướng và bao vây lấy chúng tôi.

Tất cả các vòi nước trong tòa nhà sao? Cảm giác như thể bị nhốt trong ngục nước làm tôi thấy khó thở. Nếu giờ mà triệu chứng phát tác thì tôi biết làm sao đây.

“T-Trước tiên phải ngắt nước đã. Tốn tiền nước quá đi.”

Chị Tooko bám dính lấy lưng tôi và nói một điều vô cùng thực tế. ừ thì sao cũng được nhưng sao bà chị không ngừng ngay cái hành động liên tục ủn tôi về đằng trước cho tôi nhờ. Bà chị đang kêu tôi đi mau đi đây hả?

Một bàn tay lạnh toát đột ngột chạm vào vùng sườn làm tôi giật bắn mình. Khi tôi nhìn sang bên thì thấy Uotani đang nắm chặt lấy vạt áo khoác của tôi bằng một tay.

Cồ bé sợ lắm sao? Cả người em run lên cầm cập.

Mọi người chụm lại dính lấy nhau, không ai dám thở mạnh và cùng hướng về nhà tắm tầng hai. Chúng tôi vừa dò dẫm tiến lên vừa sợ sệt tưởng như có ai đó đang giấu mình trong bóng tối.

Ai đó la lên “Oái!”.

“G-Gì đây, đừng có phát ra tiếng kêu kỳ cục như vậy.

“L-l-l-l-lại có vũng nước đọng.”

Trên sàn nhà tối đen, nước sáng lên lung linh. Không phải nước tràn ra từ đường ông mà là những vệt nước kê’ tiếp nhau, giông như dâu nước để lại khi có một người ướt sũng toàn thân đi ngang qua.

Chị Tooko thì thào qua vai tôi như thể bị ngạt hơi.

“Thử lần theo chỗ nước này đi.”

Uotani đang nắm lấy áo khoác tôi, nghe vậy liền giật mình hoảng hốt.

Cô bé nêu ý kiến là làm vậy rất nguy hiểm nhưng chị Tooko nói mọi người đi cùng nhau nên sẽ không sao đâu và chúng tôi tiến lên theo dấu nước để lại.

Lúc này, chỉ cần ai đó trượt chân là chúng tôi sẽ ngã tập thể. Tất cả bám dính vào nhau, vừa cẩn trọng bước chân vừa gồng mình đi tiếp.

Hơi ẩm như kẹt lại trong không khí, mồ hôi lạnh bắt đầu túa ra trên trán tôi.

Giữa chừng, không hiểu sao mọi người đều nín thinh hết cả, nên tôi càng có cảm giác tiếng nước từ vòi xối ra to hơn lúc trước rất nhiều.

Chị Maki đang làm gì nhỉ? Tấn thảm kịch tôi được nghe kể trước đây lại hiện lên trong óc.

... Không còn một ai sống sót.

...Một xác chết bị cắt rất sâu bằng liềm từ mặt kéo xuống cổ.

... Một cái xác bị moi ngực ra bằng bàn cuốc.

... Một cái xác bị súng bắn vào đầu.

... Một cái xác gãy cổ do ngã xuống từ cầu thang, và một cái xác có bọt sùi ra từ miệng.

Vũng nước kéo dài cho đến phòng sách ở tầng một.

Cửa đang hé ra một nửa.

Khoảnh khắc chúng tôi nín thở tiến lại gần, một mùi hôi thôi kinh khủng giáng một đòn trực diện vào khứu giác.

“Ư...”

“Tanh ngòm!”

Mọi người đều lấy tay bịt mũi. Tôi dứt khoát mở tung cánh cửa.

Uotani la lên nho nhỏ “A...!” như định cản tôi.

Ngay khi cánh cửa mở ra hoàn toàn, thứ mùi như máu mục rữa đột ngột bủa vây lấy chúng tôi.

Sau đó là âm thanh lẹp bẹp lõm bõm như có cái gì đó đang nhảy múa...

Tôi cảm nhận thấy sau lưng mình, chị Tooko vừa phải nuốt một tiếng thét kinh hãi xuống. Uotani vẫn nắm chặt áo khoác tôi, toàn thân cứng đờ.

Nỗi sợ xuyên thẳng vào não bộ, làm cả người tôi lạnh toát.

Cơn ác mộng gì thế này..

Một lượng lớn cá nằm vung vãi trên sàn nhà.

Tuy có những con còn sống nhưng đa phần đều không ngọ nguậy, những chiếc vảy ướt đẫm phát ra ánh sáng rợn người.

Nơi này vốn là thánh địa của Yuri và Akira, thế mà...

Thay vì khung cảnh bình yên ngọt ngào kéo đôi tình nhân lại với nhau, thứ trải rộng trước mắt tôi bây giờ là sự hỗn độn, nỗi sợ hãi và bóng tối đen kịt như nhìn vào một cái đầm không đáy, đi kèm với thứ mùi hôi thối nhức óc này.

Bên kia cánh cửa cứ như là địa ngục vậy!

Bỗng dưng từ phía sau có ánh sáng lóe lên.

Tưởng như tất cả chúng tôi đều vừa giảm mất mấy năm tuổi thọ.

Nhưng, người đang cầm đèn pin đứng đó là chị Maki. Chị ta tỉnh bơ nói với cả đám chúng tôi, đang cứng đờ hết cả người.

“Nghe thấy ồn ào inh ỏi quá nên tôi cứ nghĩ lại có xác chết nằm lăn lóc khắp nơi như 80 năm trước chứ. Có vẻ mọi người đều không sao nhỉ.”

Bộ mặt ấy như thể đang lấy làm đáng tiếc vì không có cái xác nào cả vậy. Chúng tôi không mở miệng ra nổi, còn chị ta đi lướt qua bên cạnh, tiến vào phòng và hướng đèn pin xuống sàn. Thế là, mắt và vây cá lục đục cựa quậy, thậm chí còn có cảm giác con ngươi trắng đục ấy chuyển động hướng thẳng vào chúng tôi, khiến mọi người đều cuống cuồng đánh mắt sang chỗ khác.

Vậy mà chị Maki vẫn điềm nhiên dạo vòng quanh, như thể không bận tâm tẹo nào đến những con cá vung vãi trên ghế dài, trên bàn, trên sàn nhà cũng như mùi hôi thối mà chúng phát ra, rọi đèn pin vào và quan sát một cách kỹ càng.

Khi tôi lạnh người nghĩ rằng chính chị Maki mới là thứ đáng sợ hơn cả thì bác giúp việc bỗng hét lên “Á!”.

Ở đầu kia của chiếc ghế dài, một bóng người như trong suốt nổi lên mờ ảo.

Nỗi hoảng sợ xâm chiếm chúng tôi vào khoảnh khắc thứ kì dị đó rơi vào trong tầm mắt.

Một người phụ nữ mặc kimono trắng với mái tóc trắng toát chấm đến tận eo đang đứng quay lưng ra.

Khi đèn pin của Maki chiếu vào, cô ta quay lại.

Nỗi khiếp sợ xuyên thủng trái tim tôi.

Tròng mắt vàng sáng lóe lên sắc lạnh.

Những chiếc nanh thò ra từ khuôn miệng bị rạch.

Trông như thể thứ đó...

“A a a...a....”

Mắt mở lớn, Uotani lắc đầu, từ trong cổ họng phát ra những âm thanh không nên lời.

Gương mặt của Bạch Tuyết bị giấu dưới chiếc mặt nạ Hannya*.

Xuất hiện trong kịch No, mặt nạ mô phỏng gương mặt nữ quỷ đầy oán hận.

Một tiếng “xoẹt!” vang lên và ánh đèn pin tắt ngấm.

Lại một lần nữa xung quanh trở nên tối đen và những tiếng hét hãi hùng vang lên.

Có người ôm lấy đầu ngồi phịch xuống hành lang, có người vùng chạy trốn, có người chỉ biết đứng đó mà gào thét. Chị Tooko cũng níu chặt lấy tôi.

Uotani run lên bần bật, đứng sững như trời trồng.

“A...Giao ước... Giao ước...”

Hình như tôi đã nghe thấy những lời lẩm bẩm ấy, và đúng lúc đó, tôi nhìn thấy những cái bóng trắng như những con chim di chuyển trên sàn và trần nhà với tốc độ chóng mặt.

Kính cửa sổ vỡ toang, rèm bị gió thối bay lên, ánh trăng xuyên vào.

“Konoha... Cái đó... Đó!”

Chị Tooko nói ở bên tai tôi bằng giọng run rẩy và chỉ tay ra cửa sổ.

Từ ngoài hàng rào mắt cáo đính vào cửa sổ, hai bàn tay gầy gò giơ xương đang vươn tới.

Một tay lắc hàng rào mắt cáo làm nó rung lên lạch cạch, tay còn lại khua khoang như thể định tóm lấy cái gì đó.

Mặt nạ hannya đang nhòm vào từ bên kia hàng rào mắt cáo. Cặp mắt vàng to, sâu hun hút...

Những chuyện phi hiện thực cứ nối đuôi nhau diễn ra, có phải đã các giác quan của tôi đã tê liệt? Không la hét cũng không thể quay mặt đi, tôi cứ nhìn chằm chằm vào quang cảnh lạ lùng trước mắt.

Chị Maki đạp lép bép đám cá sang một bên và chạy về phía cửa sổ.

Tôi sốc toàn tập khi thấy chị ấy tóm lấy cánh tay đang vươn từ hàng rào mắt cáo và định kéo nó lại, nhưng cánh tay của “Bạch Tuyết” trượt khỏi tay chị Maki rồi biến mất vào bóng tối trước mặt.

Chị Maki tặc lưỡi, gườm gườm nhìn khung cửa sổ vỡ.

Tiếng nước đã ngừng tự bao giờ, sự tĩnh lặng lạnh thấu xương tràn ngập căn phòng.

Chị Tooko vẫn níu chặt lấy tôi và lấm lét ngẩng mặt lên. Uotani tiếp tục cứng đờ toàn thân, mắt mở to vì sợ hãi. Hướng Uotani đang nhìn, là về phía chị Maki.

Ánh trăng nhuốm màu mờ ám rọi vào từ cửa sổ soi tỏ chị Maki, đang lẩm bẩm những lời đầy vẻ bí ẩn như che đậy một ý nghĩa nào đó.

“Giả sử sau đây, Konoha bỏ chị đi mất, giống như 80 năm trước... Có lẽ Bạch Tuyết sẽ lại xuất hiện và nhất định lần này sẽ biến biệt thự thành biển máu mất thôi.”

Hóa ra “Bạch Tuyết” là có thật.

Tôi phải diễn tả nỗi hoảng sợ khi sự tồn tại bị xuyên tạc, trói buộc và chèn ép bởi giao ước cổ xưa ấy hiện lên trước mắt mình như thế nào đây?

Những cái bóng tối tăm lẩn khuất trong căn nhà bị nguyền rủa ấy thu về tích tụ lại dường như đã biến đổi hình dạng thành một cô gái khiến người ta sợ hãi.

Sự tồn tại như vậy chắc chắn rất hiếm thấy.

Vẫn là con người nhưng có khoảnh khắc không phải là người. Một thực thể dị thường, chứa đựng linh hồn nguyên sơ cuồng bạo mà hiểu biết thông thường của chúng ta không thể đo đếm hay biết được bản chất của nó là gì.

Đó là một hiện thực không có tính hiện thực chút nào, nhưng cũng không phải là nhầm lẫn, vì thế tôi chỉ biết run rẩy trong nỗi kinh ngạc và bất lực của bản thân.

Lí do mà lúc đó Bạch Tuyết để cho tiếng cười đầy hân hoan của mình vang lên cao vút.

Thời điểm bấy giờ, với tôi đó chỉ là một bí ẩn không sao giải thích được.

Thế nhưng bây giờ, khi mùa hè đó chỉ còn là một thời điểm xa xăm, khi con người, thời gian, mọi thứ đều đã đi qua, tôi đã có thể hình dung tường tận về nụ cười ấy.

Phải, chắc chắn đó là...

8 Tập Nguyên tác: 文学少女 - Bungaku Shoujo - ebook©MotSAch —★— TVE-4u©Hà Du Xuất bản: NXB Văn Học 2014/2015
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Nomura Mizuki

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.