Xin anh lý giải Amano Tooko.
Ryuuto đã nói với tôi như vậy.
Tuy nhiên, trên con đường dẫn về phía chị Tooko, tôi lại đang dậm chân tại chỗ, tôi hoàn toàn không hiểu được tâm tư của cha mẹ chị Tooko và cô Kanako. Trong lúc tôi do dự, bóng hình chị Tooko dường như dần biến mất đằng sau lớp rèm mỏng màu violet.
Buổi sáng ngày lễ Tình nhân, tôi tới trường mà lòng đầy u sầu.
Đến cửa, tôi thay giày trong nhà vào.
Mọi người bên cạnh tôi, dù nam hay nữ, đều có vẻ bồn chồn.
Vào lễ Tình nhân năm ngoái, tôi nhận được sôcôla của chị Tooko...
Khi ấy tôi lớp 10, chị Tooko lớp 11.
Đó là một ngày bình thường như mọi ngày, tôi tới phòng câu lạc bộ viết truyện tam đề, còn chị Tooko vừa khóc sụt sùi vừa ăn câu chuyện tôi viết, khi tôi chuẩn bị ra về.
“Cho em này, Konoha.”
Chị Tooko tươi cười đưa cho tôi một cái gói được bọc ngoài bởi lớp giấy màu violet mềm mại như vải, viền quanh là những tua rua trắng.
Ở trên đỉnh có cột một chiếc nơ màu vàng kim và lam nhạt được xoắn lại với nhau theo hình trôn ốc, ngoài ra còn đính thêm mấy bông hoa giả màu vàng và trắng. Chỉ riêng việc nhìn cái gói bộc lộ hết sự nữ tính đó thôi cũng khiến tôi đỏ hết cả mặt.
“Cái, cái này là...”
“Em thiệt là, không nhớ hôm nay là lễ Tình nhân sao?”
“Em có nhớ, nhưng như vậy thì sao?”
“Đây là quà của chị cho em.”
Thấy tôi vụng về nhận lấy cái gói quà đầy nữ tính ấy, chị Tooko càng cười tươi hơn và giục tôi.
“Em thử mở ra xem đi.”
Chẳng lẽ trong này là sôcôla do chính tay chị ấy làm ư?
Tôi tháo nơ nhìn vào bên trong một cách căng thẳng, và rồi, hiện ra trước mắt tôi là cơ man sôcôla, từ sôcôla sữa, sôcôla đắng đến sôcôla hạnh nhân, tất cả đều là loại mini thường được bày bán theo từng gói 100 yên trong siêu thị.
Trong khi tôi còn đang sững sờ vì sự chênh lệch một trời một vực giữa giấy gói và nội dung món quà, chị Tooko thò mặt ra từ sau lưng ghế và nở một nụ cười rạng rỡ như mặt trời.
“Hì hì, cái này chỉ là sôcôla bạn bè thôi.”
Rồi chị ấy nói như vậy.
Vừa nhớ tới những kỉ niệm này, tôi lại không kìm được ý nghĩ muốn gặp chị Tooko.
Nhưng cho dù gặp chị ấy, tôi cũng không biết mình nên nói gì, nếu như nguyện ước của chị Tooko là Inoue MIU sẽ viết ra tác phẩm thứ hai, vậy thì tôi chỉ có một lựa chọn duy nhất là từ chối.
Chúng tôi sẽ lại gào thét, lại khiến từng người bị tổn thương, giữa chúng tôi không tồn tại quan điểm chung.
Dù vậy, tôi vẫn không kìm nén được ý nghĩ muốn gặp chị Tooko.
- ...
Vừa cắn chặt môi, tôi vừa cố xua đuổi nụ cười của chị Tooko đang lởn vởn trong đầu mình, sau đó đi về phía lớp học.
Nhìn thấy tôi bước vào lớp, Kotobuki khẽ thở phào, nét mặt cậu ấy thoáng giãn ra.
- Inoue, hôm nay cậu không bận gì chứ?
- Ừm, tôi đã hứa với cậu rồi mà.
Nghe tôi nói vậy, hai má cậu ấy đỏ bừng lên.
- V-Vậy... tan học nhé.
Sau khi lí nhí trong miệng như thế, cậu ấy quay người chạy đi.
Hôm nay Akutagawa xin nghỉ.
Nhờ vậy mà cả lớp được một phen nháo nhào cả lên bởi mấy bạn nữ định mang sôcôla tới tặng cậu ấy.
- Hảảảảảả, hôm nay Akutagawa không đến lớp sao?!
- Không thể nào, sao lại như vậy được chứ!
- Thật uổng công tôi mang sôcôla tới!
- Vậy có là gì, tôi còn cắn răng mua sôcôla đắt tiền đây này!
- Ủa, anh Akutagawa không có ở đây ạ?!
Tôi cũng tự hỏi có chuyện gì với cậu ấy. Rất hiếm khi Akutagawa xin nghỉ như thế này. Hôm qua trông cậu ấy còn rất khỏe, chẳng lẽ cậu ấy bị cảm lạnh sao...
Vào giờ nghỉ trưa, Takeda mang sôcôla tới tặng tôi.
- Đây là sôcôla “chăm sóc” để cảm ơn anh Konoha vì vẫn luôn chiếu cố cho em ạ.
Cô bé vừa cười nói vui vẻ, vừa đùa ra một cái hộp màu xanh nước biển có nơ chấm bi màu lam.
Đang đứng gần đó, Kotobuki liếc xéo về phía tôi một cái cháy xém lông mày. Thấy thế, Takeda tiếp tục lấy ra một cái hộp màu đỏ có cùng cách trang trí với hộp của tôi.
- Còn đây là cho chị Nanase. Cái này cùng cái của anh Konoha là một cặp đấy ạ!
- Hả, c-cho chị á?
Nhìn Kotobuki bối rối, Takeda cười nói.
- Em cũng tặng sôcôla cho bạn nữ~. Hơn nữa chị Nanase lúc nào cũng chiếu cố cho em trong công việc ở thư viện.
- A... vậy thì... cảm ơn em.
- Lễ Tình nhân trắng chị nhớ trả lại cho em gấp ba lần nhé.
- ...Cái gì?! Đó mới là mục đích thực sự của em sao?
- Em đùa thôi mà~. Nhưng dù sao em cũng rất chờ mong đấy ạ.
Takeda vui vẻ nói.
- Thiệt tình, em thật sự có thành ý không đấy? Đ-Được rồi, dù sao chị cũng nhận...
Sau khi làu bàu như vậy, Kotobuki xoay người bỏ đi. Tôi hỏi Takeda.
- Hôm nay em có hẹn với Ryuuto hả?
- Dạ~. Dù sao em cũng là bạn gái cậu ấy mà. Nhưng ngoài em ra còn có nhiều bạn gái khác nữa cũng đi chung.
Nghe vậy, mặt tôi tối sầm lại.
- Thiệt tình, anh đừng có làm cái bản mặt nghiêm trọng đó mà. Không khéo có ai nhìn thấy lại tưởng em tỏ tình với anh Konoha rồi bị từ chối mất.
Sau khi nói giỡn như vậy, cô bé cười khẽ.
- Em rất vui khi được ở bên bạn trai và tặng cậu ấy sôcôla vào lễ Tình nhân thế này. Nếu có đối thủ cạnh tranh nữa thì lại càng kích thích chứ có gì đâu ạ.
- Em thật sự nghĩ như vậy sao?
Takeda cười khúc khích trông hệt như một chú cún con.
- Chà, anh thử đoán xem? À, đúng rồi, anh Konoha muốn nhắn gì cho Ryuu không?
- Không có. Hôm nay em cứ đi chơi với nó cho vui vẻ đi. Tốt nhất là cứ túm chặt lấy Ryuuto để nó không rảnh đi làm trò gì khác được.
Ít nhất thì hôm nay tôi muốn được ở bên Kotobuki trong yên bình. Tôi không muốn làm cho cậu ấy lo lắng hơn nữa.
- Tuân lệnh~
Sau khi trả lời với giọng đầy phấn chấn, Takeda vẫy tay tạm biệt tôi rồi chạy đi.
Sau khi kết thúc sinh hoạt cuối giờ, Kotobuki mặc áo khoác và cầm theo cặp sách đi về phía tôi, môi cậu ấy mím chặt đầy căng thẳng.
- C-Chúng ta đi về cùng nhau đi, Inoue.
- Ủa, vậy chứ không hẹn gặp ở thư viện á?
Môi cậu ấy càng mím chặt hơn.
- Tôi không muốn lại lỡ mất cơ hội này. Hơn nữa hôm nay cũng là lễ Tình nhân, chẳng ai rảnh mà bận tâm tới người khác. Mori trông cũng bồn chồn lắm.
Đúng thế thật...
Thế rồi Kotobuki bắt đầu bước đi như rôbốt. Tôi cũng vội khoác áo choàng vào rồi cầm cặp sách đuổi theo.
- Inoue. Cậu đi xa tôi một chút.
- Cậu vừa nói sẽ không có ai để ý tới chúng ta mà?
- Đúng... đúng là vậy, nhưng mà...
Kotobuki trông có vẻ rất ngượng ngùng, cho nên tôi đành đi lùi lại sau cậu ấy vài bước.
Thỉnh thoảng Kotobuki lại liếc ra sau xác nhận xem tôi có đi theo cậu ấy không. Nếu tôi có quyền phát biểu ý kiến, tôi sẽ nói cho cậu ấy biết thế này trông còn khả nghi hơn...
Khi chúng tôi đi tới tủ giày, Kotobuki cúi xuống đổi giày trong nhà thành giày thường.
- Tôi phải chuẩn bị tâm lý đã, tôi đi trước đây.
Sau khi rên rỉ như vậy, cậu ấy ôm lấy cặp sách trước ngực rồi cắm đầu cắm cổ bước đi.
Có cái gì mà phải chuẩn bị tâm lý vậy trời...
Ra tới cổng trường, tôi không thấy bóng dáng của Kotobuki đâu cả.
- Ủa?
Trong lúc tôi xoay ngang xoay dọc khắp nơi thì một âm thanh khẽ vang lên.
- Inoue...
Nhìn về phía âm thanh phát ra, tôi thấy một khuôn mặt đỏ hồng đang thò ra từ sau góc tường.
Nghĩ thầm trong đầu trông cậu ấy thật đáng yêu, tôi vừa cười vừa bước tới chỗ Kotobuki.
- Cậu chuẩn bị tâm lý xong rồi hả?
Nghe tôi hỏi vậy, Kotobuki gật đầu ngượng ngùng rồi nhẹ nắm lấy tay tôi.
Tôi cũng nắm chặt tay cậu ấy, rồi hai chúng tôi cùng sóng vai bước đi.
Nhà của Kotobuki là một tiệm giặt ủi nằm trong khu dân cư. Ba mẹ cậu ấy là viên chức bình thường, thế nên mọi công việc quản lý cửa hàng đều do bà nội cậu ấy đảm nhiệm.
- Ủa, chúng ta không chào bà của cậu một tiếng sao?
- H-Hôm nay không cần. Để lần sau đi.
Kotobuki cầm tay tôi kéo lên cầu thang.
- Kotobuki, cậu là con một à?
- Tôi có một anh trai, nhưng tuổi hai chúng tôi cách nhau xa lắm, giờ anh ấy đang đi làm nên chuyển ra ngoài sống một mình.
- Vậy là ngược lại với nhà tôi rồi.
Vừa nói chuyện, chúng tôi vừa leo lên cánh cửa dẫn tới lầu hai.
Kotobuki lấy chìa khóa trong túi áo khoác ra và mở cửa. Động tác của cậu ấy rất lóng ngóng, xem ra cậu ấy lại bắt đầu căng thẳng.
Kotobuki bước vào trước, sau đó mới quay lại lườm tôi một cái và giục.
- Vào đi.
- Ừ.
Trong lúc tôi cởi giày, Kotobuki thỉnh thoảng lại liếc về phía tôi.
- A, đây là phòng của cậu đúng không, Kotobuki?
Vừa bước vào nhà, tôi liền bắt gặp một cánh cửa với bảng tên màu hồng hình cá sấu bên trên viết chữ “Phòng của Nanase”.
Kotobuki trợn tròn mắt, sau đó cậu ấy vội dùng lưng che tấm bảng tên lại.
- R...Rõ ràng tôi đã tháo ra rồi mà. Bà nội thiệt là...
Vừa làu bàu với giọng nhỏ xíu, cậu ấy vừa thò tay ra sau lưng tháo tấm bảng tên xuống kẹp vào dưới nách.
- Sao cậu lại tháo nó ra vậy?
- Bình thường tôi vẫn tháo nó ra mà.
- Vậy chứ lúc nào cậu treo nó lên?
- Đại loại như vào ngày Tết...
- Sao lại vào ngày Tết mới treo lên?
- C-Cậu nhiều chuyện quá, nhanh vào đi!
Nói rồi cậu ấy mở cửa đẩy tôi vào phòng.
- Tôi đi chuẩn bị một chút, cậu cứ chờ ở đây.
Sau khi bối rối đóng cửa lại cái rầm, cậu ấy lại ngay lập tức quay lại.
Rồi cậu ấy bắt đầu bật điều hòa, đem mấy cái gối nệm trên giường đặt xuống thảm, lấy ra vài quyển manga và tiểu thuyết bỏ túi từ giá sách, vài cái đĩa CD, rồi chất đông chúng lên một cái bàn nhỏ.
- Cậu ngồi xuống đây, nghe thì lấy cái này, đọc thì có cái này.
Nói xong, cậu ấy lại đi ra ngoài.
Tôi cởi áo khoác ra rồi ngồi xuống trên nệm theo lời Kotobuki.
Sau đó tôi bắt đầu quan sát khắp phòng.
Màn cửa màu hồng san hô nhạt với họa tiết hoa tulip trắng. Bàn là loại bàn học dạng có thể mở ra gập lại, trên ghế có một cái nệm sọc carô màu đỏ.
Có đủ loại sách trên kệ, từ các tác phẩm văn học cổ đến tiểu thuyết ăn khách, văn học thiếu nhi, manga dành cho con gái... Tầng dưới cùng là các loại tạp chí manga, tạp chí thời trang và sách ảnh.
Khắp mọi nơi trong phòng đều được trang trí, còn có cả thú nhồi bông hình gấu trúc hay hươu cao cổ. Vừa nhìn tôi vừa nghĩ thầm trong đầu quả nhiên là phòng con gái có khác, đúng lúc này, một con chim cánh cụt nhồi bông lọt vào mắt tôi.
- Ủa...
Con chim cánh cụt này cũng được xếp thành một hàng bên góc giường với những con thú nhồi bông khác, tuy nhiên chẳng hiểu tại sao chỉ có mỗi mình nó là quay mặt vào tường.
Khi tôi thử vươn tay xoay nó lại, tôi thấy trên cổ nó có đeo một cái nơ màu đỏ. Chính giữa cái nơ đó là chiếc huy hiệu hình lá phong... cái này hình như là...
Tôi ôm lấy con chim cánh cụt và quan sát nó thật kĩ.
A, quả nhiên là vậy.
Cái này là huy hiệu trường hồi tôi học cấp hai.
Đồng thời, kí ức về lần gặp gỡ đầu tiên giữa tôi và Kotobuki cũng hiện về.
Khi ấy, tôi đã tháo chiếc huy hiệu này ra đưa cho một cô bạn đang lúng túng vì váy bị rách.
“Bạn lấy cái này kẹp chỗ bị rách lại đi.”
Vì cũng không dám nhìn kĩ mặt đối phương nên khi lên cấp ba và gặp lại Kotobuki, tôi đã chẳng nhận ra cô bạn đó chính là cậu ấy.
Tuy nhiên, Kotobuki vẫn nhớ tới tôi, cậu ấy nói vẫn luôn thích tôi từ đó tới giờ.
Kotobuki... vẫn luôn giữ cái huy hiệu này sao?
Khuôn mặt tôi dần nóng bừng lên, trong lòng nghẹn lại vì cảm động, lúc tôi ôm lấy con chim cánh cụt và chăm chú ngắm nhìn chiếc huy hiệu, sau lưng tôi vang lên một tiếng hét.
- A, không được!
Khi quay đầu lại, tôi thấy Kotobuki đang đứng ở đó, tay cầm khay bên trên đặt một cái bánh sôcôla tròn và hai tách cà phê, hai mắt cậu ấy mở to, mặt đỏ tới mang tai.
Có vẻ như cậu ấy vừa đi thay đồ, lúc đi ra cậu ấy vẫn còn mặc đồng phục, nhưng bây giờ thì đã là áo len trắng cộc tay và váy kẻ sọc màu đỏ. Tôi không thấy cậu ấy mang quần áo ra khỏi phòng, chắc cậu ấy đã chuẩn bị sẵn đồ.
Kotobuki đặt cái khay xuống bàn rồi vươn tay cướp con chim cánh cụt khỏi tay tôi, sau đó cậu ấy ôm chặt lấy nó trước ngực.
- Tôi đã bảo là cậu không được nhìn ngó lung tung trong phòng rồi mà.
- Ơ... tôi nhớ cậu đâu có nói vậy.
- C-Cho dù tôi không nói thì cậu cũng phải biết phép lịch sự cơ bản là không được nhìn ngó lung tung trong phòng của một cô gái chứ!
- Thì tôi cũng đâu có nhìn ngó lung tung đâu, chỉ là ngẫu nhiên bắt gặp nó thôi mà. À, cái huy hiệu đó là của tôi phải không.
- Đ-Đ-Đ-Đ-Đ-Đ-Đúng vậy thì sao?!
- Ừm, cảm ơn cậu vì vẫn luôn giữ gìn nó.
Nghe tôi cảm ơn, Kotobuki lại càng đỏ mặt hơn, cậu ấy làu bàu với vẻ ngượng ngùng.
- K-Không cần cậu cảm ơn...
Nói rồi cậu ấy quỳ trên thảm, giấu con chim cánh cụt ra sau lưng và bắt đầu dọn bánh cùng với cà phê lên bàn.
- Cậu ăn đi không nguội hết bây giờ.
Cậu ấy nói trong khi ngoảnh đầu sang một bên.
- Cảm ơn.
Tôi cũng ngồi ngay ngắn lại trên nệm và cầm lấy nĩa.
Chiếc bánh sôcôla được đặt trên một cái đĩa trắng, bên cạnh có một lớp kem tươi mát lạnh.
Khi tôi chọc cái nĩa vào, sôcôla nóng hổi chảy ra từ bên trong, kèm theo mùi hương ngọt ngào.
Là sôcôla dung nham*.
Tên tiếng Pháp là fondant au chocolat, một loại bánh sôcôla có nhân bên trong là sôcôla nóng chảy.
Bỏ một miếng vào miệng, vị đắng nhân nhẩn cùng chút chua thanh tan ra trên đầu lưỡi tôi.
Khi ăn cùng với kem tươi, cảm giác ấm áp của sôcôla và mát lạnh của kem tươi hòa quyện với nhau càng làm tăng thêm hương vị của món bánh.
- T-Thế nào?
- Ừm, ngon lắm.
- K-Không ngọt quá chứ?
- Không hề, đắng vừa đủ.
- Tốt quá.
Nét mặt của Kotobuki giãn ra, cậu ấy nở nụ cười vui vẻ như vừa trút được gánh nặng.
Nhìn thấy nụ cười ấy, mặc dù trong miệng đang ăn sôcôla đắng, lòng tôi lại cảm thấy thật ngọt ngào.
- Đúng rồi, cậu muốn nghe nhạc không?
- Có chứ.
- Cậu thích nghe loại nhạc nào?
- Để xem nào, Người đẹp và quái thú chẳng hạn.
- C-C-C-C-C-C-Cái đó...
- Cậu không có à?
- C-Có thì có. Nhưng mà...
- Vậy thì nghe nó đi.
- Ừ...ừm.
Kotobuki đi về phía kệ CD tìm kiếm.
Tôi tiếp tục ăn bánh sôcôla và quan sát xung quanh phòng, đúng lúc này tôi lại phát hiện một điều kì lạ.
- Kotobuki, cậu sưu tập tiền xu à?
- Hả.
Kotobuki bỗng dưng run bắn lên và quay lại, trên tay cậu ấy đang cầm đĩa nhạc Người đẹp và quái thú của Disney.
Khi nhận ra tôi đang nhìn vào thứ gì, chẳng hiểu sao nét mặt của cậu ấy lại trở nên tái mét.
Tại tầng thứ hai của giá sách, bởi vì Kotobuki vừa rút ra vài quyển tiểu thuyết bỏ túi nên những quyển sách còn lại bị nghiêng và để hở ra một khoảng trống. Đằng sau những quyển sách bị nghiêng là một tấm nhựa trong suốt có kích cỡ gần bằng cái thẻ đánh dấu sách, bên trong tấm nhựa kẹp một đồng năm trăm yên và một đồng mười yên.
- Mấy đồng xu đó là loại đặc biệt chỉ phát hành số lượng hạn chế hả?
- Cái này, thực ra là...
Kotobuki ngập ngừng mãi không nói thành lời.
- Tôi xem một chút được không?
- Không được!!!
Kotobuki nhảy dựng lên lao tới chộp lấy tấm nhựa kẹp đồng năm trăm và mười yên bằng cả hai tay rồi giữ chặt lấy nó trước ngực như muốn giấu đi không cho tôi thấy, hệt như khi cậu ấy giằng con chim cánh cụt khỏi tay tôi.
- Tại sao?
- Chẳng tại sao cả!
Cậu ấy từ chối thẳng thừng.
- Ờ... a, tôi nhớ rồi, cái hồi đầu học kì một cậu có đòi tôi trả tiền bồi thường nhỉ. Là cuốn Đại gia Gatsby thì phải. Lúc đó hình như tôi đã đưa cho cậu năm trăm yên...
Chuyện là khi ấy vì chị Tooko lỡ miệng ăn mất quyển sách mượn ở thư viện nên Kotobuki đã bắt tôi phải đền tiền.
Ủa?
Cái miệng của Kotobuki cong lên, cậu ấy trừng mắt nhìn tôi như chực khóc, hai má đỏ bừng.
- Chẳng lẽ đồng năm trăm yên đó...
Còn cả đồng mười yên nữa...
- Là đồng năm trăm yên tôi đã đưa cho cậu sao?
Nói cho đúng thì phải là năm trăm mười yên.
- A-Ai biết!!!
Kotobuki nói như hụt hơi, vẫn níu chặt đồng năm trăm yên trước ngực, cậu ấy ngoảnh mặt sang một bên.
Thấy phản ứng của cậu ấy như vậy, tôi biết mình đã đoán đúng, hai má của tôi cũng bắt đầu nóng bừng lên.
Thì ra không chỉ huy hiệu mà ngay cả một thứ như vậy cậu ấy cũng cất kĩ. Có lẽ vì xấu hổ sợ tôi thấy được nên cậu ấy mới giấu nó ra đằng sau giá sách.
- Không biết, tôi không biết gì hết! Inoue là đồ đần!
Tôi ngồi xổm xuống thảm rồi di chuyển bằng đùi về phía Kotobuki đang rên rỉ với khuôn mặt đỏ bừng, thấy tôi để sát mặt lại gần, cậu ấy bỗng trở nên im lặng, hai mắt mở to.
- A, ơ...
Mùi hương sôcôla tỏa ra từ mái tóc của Kotobuki, có lẽ là bị ám lúc chuẩn bị đồ ăn. Ngoài ra còn phảng phất mùi tinh dầu cam quýt.
Khuôn mặt tôi nóng bừng.
- Thực ra thì tôi rất vui.
- ...!
Đôi mắt của Kotobuki càng mở to hơn.
- V-Vậy à?!
Nói rồi cậu ấy cúi đầu với vẻ ngượng ngùng, khóe miệng khẽ mỉm cười.
Như thể vừa có một ngọn đèn được thắp sáng trong tim, tôi vừa đỏ mặt vừa nói.
- Mình nghe nhạc đi!
- Ừm...
Cuối cùng thì ca khúc chủ đề của Người đẹp và quái thú cũng vang lên trong phòng.
Đây là bài hát kỉ niệm của tôi và Kotobuki.
Trên mái nhà đầy tuyết, chính giai điệu thuần khiết này đã níu giữ tôi lại, trao cho tôi dũng khí.
- Đây là bản tiếng Anh nhỉ?
- Có cả bản tiếng Nhật đấy.
- Vậy nghe xong bản này mình đổi sang nghe bản tiếng Nhật nhé.
- Ừm.
Chúng tôi ngồi đối diện bên chiếc bàn nhỏ, vừa ăn bánh uống cà phê, vừa nghe nhạc và nói chuyện phiếm.
Chỉ có vậy thôi nhưng nó lại khiến tôi cảm thấy thật thoải mái, cũng có chút ngượng ngùng.
Chúng tôi đều cảm nhận được sự tồn tại của nhau, trái tim chúng tôi như cùng chung nhịp đập.
Kotobuki có vẻ rất để ý tới phần quà mà Takeda tặng cho tôi, sau khi đề nghị tôi mở ra xem bên trong là loại sôcôla gì, cậu ấy cũng cầm lấy gói quà của mình và bắt đầu tháo nơ, mở giấy gói ra.
- Không phải Takeda đã nói quà của hai chúng ta là một cặp sao?
- Ai biết được cô bé có nói thật hay không chứ? Có khi của tôi lại là một cục gôm bên trên viết chữ “Ngạc nhiên chưa” thì sao.
Xem ra cậu ấy không hề tin tưởng Takeda một chút nào...
Sau khi chúng tôi mở giấy gói quà, bên trong hiện ra một cái hộp hình vuông có thiết kế y hệt, chỉ có màu là khác nhau. Của tôi là màu xanh da trời, còn Kotobuki là màu đỏ. Màu này cũng giống hệt với giấy gói.
- Cùng mở ra nhé. Một... hai... ba!
Theo hiệu lệnh của Kotobuki, chúng tôi cùng mở nắp hộp ra.
Bên trong hộp là một miếng sôcôla hình nửa trái tim.
Của Kotobuki là nửa phải, còn tôi là nửa trái.
- Thì ra một cặp là ý này. May là nó không phải cục gôm nhỉ.
- Ư... lúc nãy là, là tôi nói đùa thôi mà.
Khi tôi đề nghị thử ghép hai mảnh lại với nhau, Kotobuki hơi ngẩn ra. Chỉ đến khi tôi giục “Nhanh lên nào, Kotobuki”, cậu ấy mới đỏ bừng mặt đưa tay cầm lấy trái tim của mình và đặt nó lại gần trái tim của tôi.
Hai nửa trái tim khẽ chạm vào nhau rồi hợp lại thành một.
- Vừa khít luôn.
- Ừm.
Chúng tôi cùng bật cười ngượng ngùng.
Sau khi cẩn thận đặt hai nửa trái tim vào lại trong hộp, chúng tôi nhìn nhau với vẻ xấu hổ.
- Lễ Tình nhân năm ngoái tôi cũng có chuẩn bị sôcôla cho cậu đây, Inoue.
Kotobuki bỗng thú nhận.
- Ủa, thật vậy à?
- Chỉ là sôcôla mua ở tiệm thôi, vì tôi sợ nếu là sôcôla tự làm thì cậu sẽ ngại, chỉ là... tôi chọn mãi mới được đấy. A, nhưng rốt cuộc tôi vẫn không thể đem nó tặng cho cậu. Tôi đã tới tận cửa phòng học nhưng rồi lại xấu hổ quá nên đành thôi, về sau, tôi ngồi ở nhà ăn một mình hết nửa số sôcôla đó...
Đột nhiên cậu ấy cúi đầu buồn bã.
- Cậu sao vậy?
- ...Tôi nhớ tới... Yuuka...
Ngực tôi khẽ nhói lên.
Mito Yuuka là bạn thân học cùng lớp với Kotobuki hồi cấp hai. Bạn ấy đã qua đời vào trước đêm Noel năm ngoái.
- ...Khi tôi đang cố nhét sôcôla vào miệng thì Yuuka gọi điện tới. Cậu ấy nói với tôi “Nhớ chừa cho mình. Cấm cậu ăn hết đấy.”... Ngày hôm sau, cậu ấy tới nhà cùng ăn sôcôla với tôi...
Nhìn Kotobuki cúi đầu buồn bã, lòng tôi cũng trở nên khó chịu.
Sau đó, như muốn xua đi nỗi buồn, cậu ấy chớp chớp mắt rồi ngẩng đầu lên nở nụ cười.
- Xin lỗi cậu nhé. Tự dưng tôi lại nói mấy chuyện này. Nếu biết được chắc Yuuka sẽ giận cho mà xem.
- Không đâu. Tôi nghĩ bạn Mito sẽ rất vui nếu biết cậu vẫn luôn nhớ tới bạn ấy.
- Ừm, tôi sẽ không bao giờ quên Yuuka. Chúng tôi sẽ mãi mãi là bạn thân của nhau.
Khi nói ra những lời ấy bằng chất giọng sáng sủa và kiên cường, trông Kotobuki thật mạnh mẽ.
Trong đầu tôi bỗng hiện lên hình ảnh cô Yui, mẹ của chị Tooko và cô Kanako.
Bác Sasaki đã nói với tôi hai người họ là bạn thân.
Quan hệ giữa cô Yui và cô Kanako cũng bền chặt như của Kotobuki và bạn Mito sao. Hay là...
- A đúng rồi. vẫn còn một thứ nữa tôi chưa đưa cho cậu.
Kotobuki bỗng đứng dậy, dòng suy nghĩ của tôi cũng bị cắt ngang.
Sau khi kéo ngăn bàn ra, Kotobuki cầm lấy một tờ bưu thiếp rồi ngượng ngùng đưa nó về phía tôi bằng cả hai tay.
- B-Biết là đã rất muộn, nhưng đây là thiệp cảm ơn tôi viết hồi hè. X-Xin cậu nhận lấy...
Trên tấm bưu thiếp có in hình một đóa bìm bìm màu hồng pha lẫn xanh nhạt là những dòng chữ ghi bằng bút dạ lam.
“Cảm ơn cậu đã đến thăm tôi.
Cho tôi xin lỗi vì đã đuổi cậu về.
Thật ra tôi rất vui.
Hi vọng học kì hai tôi và Inoue có thể nói chuyện với nhau nhiều hơn.”
Tình cảm của Kotobuki trong tấm bưu thiếp khiến tim tôi rung động.
Cảm xúc ngọt ngào lan tỏa khắp lồng ngực. Chỉ một tấm bưu thiếp nho nhỏ nhưng lại khiến lòng tôi tràn đầy ấm áp, yêu thương.
Kotobuki nhìn tôi với ánh mắt lo lắng.
Tôi cũng nhìn lại cậu ấy và nở nụ cười.
- Cảm ơn cậu, tôi sẽ nhận nó.
Kotobuki cười vui vẻ.
Tôi tự nhủ mình phải biết trân trọng nụ cười đó.
Học kì hai đã kết thúc, học kì ba cũng chỉ còn lại rất ít thời gian, cho dù vậy, từ bây giờ tôi và Kotobuki sẽ nói chuyện với nhau nhiều hơn, hiểu về nhau nhiều hơn.
Trong lúc cúi đầu nhìn đóa bìm bìm và những dòng chữ trên tấm bưu thiếp với cõi lòng ấm áp, tôi bỗng nhớ ra.
- Đúng rồi, tôi cũng có một thứ định đưa cho cậu.
- Hả, cái gì thế?
- Bí mật, chờ tới ngày mai cậu sẽ biết.
Kotobuki bật cười nói với vẻ háo hức.
- Gì mà bí mật vậy, cậu làm tôi tò mò quá.
- Vậy ngày mai chúng ta hẹn gặp nhau ở đâu đó rồi cùng tới trường nhé.
Nghe tôi nói vậy, Kotobuki nở một nụ cười tươi rói rồi gật đầu.
Vừa về tới nhà, chưa kịp thay đồ tôi đã vội leo lên cầu thang và bắt đầu lục tìm trong tủ quần áo.
- Đâu rồi nhỉ, mình nhớ là để trong góc này mà.
Vừa gạt ra mớ khăn tay và dây nịt, tôi vừa đảo mắt khắp nơi với tâm trạng như đang đi tìm kho báu.
Cuối cùng, tôi cũng tìm ra thứ mình đang tìm kiếm trong đống bít tất.
- Đây rồi!
Tôi reo lên.
Khi tôi xé rách lớp bao bì nhăn nhúm có in tên của một cửa tiệm bán đồ lưu niệm, từ bên trong rơi ra một cái móc điện thoại hình quả cầu temari màu hồng*.
Temari là tên gọi một loại quả cầu truyền thống nhiều màu sắc của Nhật, xuất hiện từ thời Nara (thế kỷ VIII).
Đây là món quà mà tôi đi mua cùng chị Tooko vào dịp hè, lúc đang ở tạm tại biệt thự của chị Maki. Vì mãi mà không tìm ra cơ hội để đưa cho Kotobuki nên tôi vẫn cứ để nó trong tủ quần áo suốt từ đó tới giờ.
Tôi cầm cái móc lên trước mặt và nhìn quả cầu nhỏ khẽ lay động một cách đáng yêu.
Hi vọng Kotobuki sẽ thích.
Mang theo chút ngượng ngùng, tôi bật cười ngắm nhìn quả cầu màu hồng khẽ đung đưa.
Hương cỏ xanh.
Mép nước, mùa hè.
Đột nhiên...
Dường như có thứ gì đó khẽ lướt qua nơi sâu thẳm trong trái tim tôi.
Ồ? Cảm giác này là sao?
Đau quá... trong chớp mắt, ngôi biệt thự nằm sâu trong núi được chiếu rọi bởi ánh chiều tà bỗng hiện lên thật rõ nét trong đầu tôi.
Quả cầu màu đỏ lăn tròn trên thảm cỏ.
Con đường lớn với những cửa hàng đồ lưu niệm mọc san sát.
Cỏ cây xanh bát ngát. Hồ nước kì ảo tràn trề, lặng yên, thâm trầm, giấu mình sau những hàng cây.
Tiếng chim hót. Ngọn gió mùa hè khoan khoái lướt qua bên người.
Chiếc đầm một mảnh màu trắng khẽ đung đưa. Hai bím tóc dài nhẹ bay trong gió...
Kỉ niệm lần lượt hiện lên tựa như những trang sách bị gió lướt qua.
Đắm mình trong ánh chiều tà đỏ rực, chị Tooko chạy về phía tôi, mái tóc xõa tung, hai mắt tỏa sáng lấp lánh: “Cuối cùng em cũng tới rồi!”.
Rồi lúc chị ấy vì sợ ma mà núp trên giường tôi chẳng dám cử động, mặt mếu máo nói: “Chị sẽ trông chừng không cho ma tới bắt em đi”.
Hình ảnh chị Tooko vui vẻ chọn sách trong cửa tiệm nhỏ. Lúc chị ấy hưng phấn gọi to trước quầy tính tiền: “Nhờ chú gói lại thành quà cho cháu”. Giấy gói màu nâu, nơ màu vàng kim.
Phòng sách của Yuri và Akira. Chị Tooko ngồi trên ghế dài vừa lật sách vừa nở nụ cười hạnh phúc. Tôi ngồi bên chị ấy, hai người đọc cùng một cuốn sách, cùng đọc lời thoại của các nhân vật.
Cảm xúc cuồn cuộn tuôn trào tựa như thác nước đổ xuống vực sâu không cách nào ngừng lại được.
Mùa hè kì lạ đó.
Câu chuyện của trăng và hoa, huyền ảo mà xinh đẹp.
Trong làn mưa và sấm chớp, chị Tooko đội áo mưa, vừa run rẩy vì bóng tối vừa cố gắng tìm kiếm tôi.
Tiếng chị ấy gọi tên tôi.
Bàn tay nắm lấy tay tôi.
Và cả ánh mắt buồn hiện lên trong ánh nắng mờ ảo của sớm mai...
Chị Tooko cúi đầu nhìn tôi đang ngủ.
Những lời thì thầm như mộng như ảo phát ra từ bờ môi chị ấy.
... Không biết chị còn được... ở bên em tới khi nào nhỉ.
Cứ như chị ấy đang đứng giữa thực tại và hư ảo, có thể biến mất bất cứ lúc nào.
Chị Tooko quay lưng về phía tôi không ngừng lặp lại “Chị không thể nói được”, rồi chị ấy níu chặt lấy tôi cắn răng nói: “Em chỉ toàn bắt nạt chị thôi”.
Mu bàn tay bị chị Tooko cắn khi ấy nay lại nóng bừng lên, truyền tới cơn đau mơ hồ.
... Chị sẽ không quên.
... Bởi vì Konoha đã ở bên chị.
Trên con đường mòn được ánh trăng chiếu rọi, chị Tooko nắm tay tôi nở nụ cười ấm áp.
... Chị sẽ không quên.
Mùa hè mộng ảo... tựa như một câu chuyện cổ tích.
... Chị sẽ không quên.
Ngực tôi run rẩy, cổ họng nghẹn lại.
Tại sao đến tận bây giờ tôi mới nhớ ra.
Tại sao tôi lại nhớ ra nó vào lúc này, ở đây, theo cách này chứ.
Rằng khi ấy chị Tooko đang giấu tôi điều gì đó.
Rằng chị ấy đang buồn khổ một mình, nhưng dù vậy, chị ấy vẫn luôn vờ như không có chuyện gì, vẫn nở nụ cười dịu dàng xinh đẹp tựa đóa hoa đắm mình trong ánh trăng bạc.
Tại sao tôi lại quên.
Rằng vào buổi sáng hôm đó, khi khẽ vuốt những sợi tóc vương trên má tôi và thì thầm những lời ấy, trông chị Tooko rất cô đơn...!
Nắm chặt dây móc khóa hình quả cầu trong tay, tôi ngồi bệt xuống thảm.
Đầu tôi cúi xuống, răng cắn chặt để chịu đựng cơn đau xé tâm can khi kí ức lần lượt hiện về.
Ở dưới nhà có tiếng mẹ gọi “Ăn cơm nào”. Nhưng bây giờ tôi không xuống được, tôi không thể để mọi người thấy mình lúc này được. Cảm xúc tràn ngập lồng ngực như sắp xé toang cơ thể tôi, tôi không tài nào di chuyển được. Cổ họng tôi nóng rực, mí mắt cũng như bị lửa thiêu đốt.
Tôi im lặng chịu đựng cơn đau không dứt, trong đầu hiện lên nụ cười dịu dàng và bàn tay trắng muốt của chị Tooko.
Đêm đó, tôi không ngủ được.
Chỉ mới vài tiếng đồng hồ trước tôi vẫn còn nói chuyện vui vẻ với Kotobuki, nhưng giờ trong đầu tôi chỉ toàn hình ảnh của chị Tooko, toàn thân tôi đau nhức như bị xé thành từng mảnh.
Khi bầu trời phía sau rèm cửa sáng lên, mắt tôi đã sưng vù, cổ họng khô không khốc.
Tôi chậm chạp bò xuống giường rồi đi xuống bồn rửa mặt tại lầu một trong khi vẫn mặc đồ ngủ.
Sau khi rửa mặt bằng nước ấm, tôi nhìn vào trong gương, khuôn mặt phản chiếu trong đó thật tiều tụy.
Sáng nay mình vẫn còn một cuộc hẹn với Kotobuki...
Tôi lại vúc nước vỗ vào mặt, lần này là nước lạnh, như để ép bản thân thay đổi cảm xúc, dù vậy hình bóng của chị Tooko vẫn ẩn hiện trong đầu tôi.
Sau khi thay đồng phục, tôi cố gắng nhét mớ thịt xông khói, trứng luộc, sa lát và bánh mì nướng do mẹ chuẩn bị vào miệng.
Trước kia cũng từng xảy ra chuyện tương tự.
Vào buổi sáng của lễ hội văn hóa.
Khi tôi cảm thấy sợ hãi, bị tổn thương vì cơn đau tái hiện khi chứng kiến nỗi đau của Akutagawa và muốn trốn chạy thì chị Tooko bỗng xuất hiện trên con đường vừa tạnh mưa tràn ngập ánh nắng mai trong suốt, tay cầm tuyển tập thơ của Robert Browning. Rồi chị ấy nở nụ cười với tôi.
... Chào em, Konoha.
Tôi mặc áo khoác và rời khỏi nhà sớm hơn mọi khi.
Bầu trời bên ngoài nặng trịch như chì, không khí lạnh buốt như muốn làm đông cứng bàn tay của tôi.
Cho dù tôi đã rời khỏi khu dân cư và bước đi trên con đường với những hàng cây thì hình bóng của cô gái văn chương đang đọc sách vẫn không hiện ra.
Chị Tooko không có ở đây.
Ngực tôi như nứt ra vì sự thật đó.
Nhưng tôi phải tươi tỉnh lên, bởi vì sắp tới cửa hàng tạp hóa nơi tôi hẹn gặp Kotobuki rồi.
Khi tôi nắm chặt tay, cố ép khóe miệng nhếch lên và rẽ qua khúc cua...
- Chào em, Konoha.
Chị Tooko đang đứng ở đó.
Mặc áo khoác màu xanh đậm bên ngoài đồng phục, tay cầm cặp sách và túi giấy. Miệng vừa thở ra khói trắng vừa khẽ nở nụ cười dịu dàng...
Tôi sững người, đầu nóng rực lên, trái tim bắt đầu đập như điên.
Tại sao chị Tooko lại ở đây? Tôi đang chứng kiến ảo giác sao? Không, không phải. Đây là chị Tooko bằng xương bằng thịt.
Mấy ngày trước còn xuất hiện ở nhà tôi với khuôn mặt tái mét như người bệnh và trách cứ tôi, nhưng giờ đây chị Tooko lại đang nhìn tôi với ánh mắt dịu dàng hệt như trước kia.
- Chị tới trả khăn quàng cổ cho em. Vì chị bận ôn thi quá nên mãi mà không tìm được cơ hội.
Nói rồi, chị ấy đưa túi giấy đang cầm trên tay cho tôi.
- ...Chị đứng chờ ở đây từ nãy tới giờ sao?
Cảm thấy hoang mang vì giọng điệu và ánh mắt của chị Tooko chẳng khác gì bình thường, tôi buột miệng hỏi.
- Cũng chỉ mới một lúc thôi.
Nhưng bàn tay mà tôi khẽ chạm vào khi nhận lấy túi giấy lại lạnh buốt như băng giá.
- Konoha, mắt em sưng to quá. Em mất ngủ à?
Tại sao chị ấy lại lo lắng cho tôi chứ.
Cổ họng tôi siết lại vì cơn giận vô lý bỗng dâng trào.
Rõ ràng chị ấy vẫn luôn giấu giếm tôi. vẫn luôn ép tôi viết tiểu thuyết, dù tôi không hề muốn. Vậy mà tại sao bây giờ chị ấy lại quan tâm tới tôi chứ? Tại sao tay chị ấy lại lạnh đến vậy chứ?
- Như vậy không được đâu, em phải nhớ ngủ đủ giấc nhé. Cho dù không ngủ được thì cũng phải nằm xuống nhắm mắt nghỉ ngơi. Như vậy sẽ có thể thiếp đi lúc nào không hay đấy.
Vừa khuyên bảo tôi như một người chị, chị Tooko vừa mở cặp sách.
- Cho em này, đây là quà tặng kèm.
Chị ấy lấy ra một cái gói thon dài được bọc gọn gàng rồi nhoẻn miệng cười.
- Hôm qua là lễ Tình nhân đúng không?
Cái gói được bọc bởi giấy kiếng màu hoa violet, bên trên cột một cái nơ màu vàng kim.
Tôi nhận lấy, cái gói khá nặng.
- Là sôcôla ạ...
- Không, là chè youkan.
Chị Tooko cười trả lời.
Trước kia chị Tooko từng nói với tôi rằng chị ấy rất thích chè youkan...
- Đây là, chè youkan tình bạn.
Trong một thoáng, ánh mắt nhìn về phía tôi của chị Tooko dường như trở nên cô đơn, chỉ có khóe miệng là vẫn nở nụ cười nhẹ... rất nhẹ, tựa như mộng ảo.
“Hì hì, cái này chỉ là sôcôla bạn bè thôi.”
Vẻ mặt đó chồng lên nụ cười tựa mặt trời mà tôi chứng kiến một năm trước, ngực tôi thắt lại.
Chị Tooko rất nhanh lại trở nên rạng rỡ.
- Vậy thôi, cảm ơn em vì chiếc khăn nhé. Chị đi đây.
Nói rồi, chị ấy quay lưng lại.
Cũng không hề nói hẹn gặp lại.
“Chị đi đây.”
Khi chị Tooko nói ra những lời ấy, trong lòng tôi như có lửa đốt.
Bầu không khí rét lạnh đâm xuyên da thịt, tầng mây dày đặc nhuộm mọi thứ trong một màu xám.
Chị Tooko sắp đi rồi!
Chị ấy sắp biến mất rồi, tôi sẽ không được gặp lại chị ấy nữa!
Khi tôi định đuổi theo ngăn chị ấy lại, cảnh tượng tôi chứng kiến khiến tôi sững sờ.
Tại ngã rẽ đối diện, Kotobuki đang nhô đầu ra nhìn tôi với ánh mắt lo lắng.
- ...!
Đôi chân tôi khựng lại như bị đóng đinh.
Cảm xúc hừng hực trong lòng tan biến hệt như vừa bị dội một chậu nước đá. Kotobuki nắm chặt hai tay trước ngực nhìn về phía tôi với ánh mắt khẩn cầu.
Bóng lưng mảnh mai của chị Tooko... bím tóc dài khẽ đung đưa như mộng ảo... dần rời xa.
Tôi chẳng thể phát ra âm thanh nào.
Trên con đường buổi sáng rét lạnh thấu xương, tôi và Kotobuki cùng nhìn nhau im lặng.
Đến khi hình bóng của chị Tooko khuất sau ngã rẽ, Kotobuki mới gượng nở nụ cười.
- Cậu gặp chị ấy trên đường tới đây à?
- ...Ừ
Tôi cố gắng bắt khóe miệng mình nhếch lên. Nhưng có lẽ nhìn thế nào thì đó cũng không thể được gọi là một nụ cười.
- Cậu cũng hẹn gặp chị Tooko nữa hả?
- Không, chị ấy chỉ tới trả tôi cái khăn quàng mà tôi cho chị ấy mượn thôi. Ngoài ra còn có chè youkan tặng kèm.
- Vậy à...
Kotobuki không nói thêm gì về việc trong gói quà được bọc lại một cách dễ thương này là chè youkan chứ không phải sôcôla. Cậu ấy nghe được câu chuyện giữa tôi và chị Tooko từ lúc nào vậy? Nét mặt của tôi khi nhìn chị Tooko là như thế nào?
- Sắp muộn học rồi, chúng ta tới trường thôi, Inoue.
Ngực tôi thắt lại khi nhìn thấy nụ cười gượng gạo của Kotobuki.
Tôi khẽ ừm một tiếng rồi bỏ gói chè youkan vào trong túi giấy. Gió lạnh đột nhiên thổi tới khiến cổ tôi rụt lại. Khi lấy ra chiếc khăn quàng vừa được trả lại, tôi thoáng ngửi được mùi hoa violet.
... Chị đi đây.
Trên chiếc khăn quàng dường như hiển hiện nụ cười của chị Tooko, khiến cổ họng tôi lại nghẹn ứ như có thứ gì đó sắp trào ra.
Lúc tôi lắc đầu để khiến mình tỉnh táo trở lại.
Kotobuki bỗng vươn tay ra nắm lấy mu bàn tay của tôi.
Tôi cúi đầu nhìn cậu ấy với vẻ ngạc nhiên, đôi môi cậu ấy mím chặt, nét mặt trông như chực khóc.
- Cậu... cho tôi cái khăn quàng này được không?
- Hả?
- Tôi vẫn luôn muốn có một chiếc khăn màu này.
Kotobuki ép mình ngước lên nhìn thẳng vào tôi. Tay cậu ấy khẽ run rẩy.
- Tôi muốn, cái khăn quàng, của Inoue.
Dưới bàn tay của Kotobuki, mu bàn tay từng bị chị Tooko cắn vào ngày hè ấy lại nóng rực lên.
- ...Ừ.
Tôi gượng cười rồi gật đầu.
- Được chứ.
- Inoue... cậu quàng nó lên cổ giúp tôi được không?
Tôi làm theo yêu cầu của Kotobuki, hai tay cầm lấy khăn quàng rồi quấn quanh cổ cậu ấy. Kotobuki nín thở nhìn chiếc khăn quàng được quấn hai vòng quanh cổ với ánh mắt bất an.
Khi buông tay khỏi chiếc khăn quàng, tôi có cảm giác dường như mình vừa buông ra bàn tay trắng muốt của chị Tooko.
- Như vậy được chưa?
Trên khuôn mặt chực khóc của Kotobuki hiện lên nụ cười rạng rỡ.
- Ừm. Cảm ơn cậu. Tôi vui lắm. Tôi sẽ trân trọng nó.
Mối liên hệ giữa tôi và chị Tooko đã bị cắt đứt. Vừa cảm nhận nỗi đau này, tôi vừa nhìn nụ cười vụng về... nhưng vô cùng rạng rỡ của Kotobuki, trong đầu thầm nghĩ có lẽ như thế này cũng tốt.
Nếu như tôi giữ nó lại bên cạnh, nó sẽ chỉ lại khiến tôi nhớ tới chị Tooko. Nếu vậy thì cứ như thế này sẽ tốt hơn.
Dù sao thì Kotobuki cũng đang cười.
Chúng tôi nắm tay nhau đến trường.
Sau khi bước vào phòng học, tôi mới nhận ra mình đã để quên cái móc điện thoại hình quả cầu ở nhà.
Từ khi Takumi qua đời tới giờ đã được bảy năm rồi.
Đến bây giờ thỉnh thoảng mình vẫn nhớ tới cậu ấy.
Ngày hôm đó mình có hẹn với Kana trước một tòa nhà ở khu Shinjuku, nhưng cuối cùng mình lại tới trễ một chút. Khi tới nơi, mình thấy một cậu con trai xa lạ đang bắt chuyện với Kana.
Mặc dù Kana ngoảnh mặt đi với vẻ khó chịu, nhưng cậu con trai đó vẫn không hề để ý, vẫn vui vẻ nở nụ cười rạng rỡ đầy quyến rũ...
Người đó chính là Takumi.
Mặc dù khi đó Kana chỉ lạnh lùng nhận xét Takumi là “Một tên cò của mấy quán bar. Ồn ào nhặng xị phiền chết người”, nhưng mình thì lại thầm giật mình thán phục không ngờ lại có người đủ dũng khí đi giới thiệu Kana làm việc ở quán bar.
Bởi vì Kana rất xinh đẹp, cho nên đám con trai hầu như không dám bắt chuyện với cậu. Nhưng Takumi lại không hề bận tâm tới chuyện này.
Đó là lần đầu tiên mình chứng kiến một người con trai có thể vui vẻ tiếp cận và nói chuyện với Kana đến vậy bất chấp việc bị cậu ấy làm ngơ.
Buổi hẹn hò đầu tiên của Takumi và Kana là vào nửa năm sau thì phải.
Hôm đó, mình mời Kana tới nhà để chúc mừng ngày lễ búp bê* đầu tiên của Tooko, nhưng không ngờ ngay cả Takumi cũng đi cùng.
Hina matsuri: Một ngày lễ truyền thống của Nhật cho các bé trai, bé gái. Ngày lễ búp bê đầu tiên mang ý nghĩa gần giống ngày đầy tháng ở Việt Nam.
Theo lời Takumi thì hai người đã ngẫu nhiên gặp lại ở cùng một nơi tại Shinjuku.”Đây rõ ràng là vận mệnh nhỉ! Yui cũng nghĩ vậy đúng không? Đúng không?”, cậu ấy nói bằng giọng vui vẻ cởi mở hệt như nửa năm trước.
Đó cũng là lần đầu tiên mình biết Takumi chỉ mới mười tám tuổi.
Vì cậu ấy thật sự quá trẻ, cho nên lúc đầu khi nghe Takumi và Kana bắt đầu hẹn hò, mình còn lo lắng mất một hồi. Dù sao, Takumi - không biết có phải do đặc thù công việc hay không - là một người rất đào hoa, quen biết nhiều cô gái và cũng nhiều lần gặp rắc rối vì chuyện này.
Tuy nhiên, mặc dù Takumi trông có vẻ cao to, nhưng ở bên trong, cậu ấy lại tồn tại chút gì đó thuần khiết của trẻ con.
Cậu ấy rất giỏi làm nũng, cũng rất biết cách xin lỗi, nhìn cái cách cậu ấy nói xin lỗi với ánh mắt tinh nghịch, người ta lại không nhịn được phải bật cười và tha thứ.
Thật ra, đối với mình thì Takumi giống như một đứa em trai đầy rắc rối. Bởi vì sự quan tâm thái quá của mình, Takumi cũng bắt đầu gọi mình là “chị Yui” rồi.
Khi Tooko chập chững tập đi, cậu ấy ôm lấy con bé nâng lên cao cười nói, “Lớn lên bé về làm dâu nhà chú nha”, khiến mình không khỏi bật cười.
Ngoài ra, Takumi cũng là một người rất biết lắng nghe.
Tựa như một chú mèo con tinh nghịch. Bình thường thì chạy lung tung khắp nơi, nhưng đến khi mình nhận ra thì cậu ấy đã ngồi xuống bên cạnh nghiêng tai chăm chú lắng nghe rồi.
- Chị Yui đang lo lắng chuyện gì à? Nói thử cho em trai xem nào.
Khi nghe Takumi nói với giọng tùy hứng như vậy, mình đã rất kinh ngạc.
Bởi vì, mình đáng lẽ không nên lo lắng chuyện gì cả.
- Ái chà chà, Takumi. Em lại định trở thành quân sư quạt mo cho chị hả? Nhưng mà rất tiếc là chị phải khiến em thất vọng rồi, bởi vì chị cực kì hạnh phúc.
- Thật vậy á? Nhưng mà dạo gần đây chị không ngủ được đúng không?
- Đó là tật cũ ấy mà. Mỗi lần chờ anh Fumiharu về là chị lại thức thâu đêm không ngủ được. Vì chị muốn khi anh Fumiharu về tới nhà, chị có thể tươi cười ra đón anh ấy và nói “Mình về rồi đấy à”.
- Chồng chị Yui lúc nào cũng về trễ thế sao? Anh ấy làm cái gì mà về trễ vậy?
- Dĩ nhiên là làm việc rồi. Mà dù sao thì từ khi sinh Tooko, trừ những lúc phải hiệu đính cho kịp thời hạn, thì anh ấy đều về nhà đúng giờ cả. Ngày nghỉ anh ấy cũng cùng chơi với Tooko đấy.
Nhưng mà, Kana này.
Vì mình rất hạnh phúc, nên mình bắt đầu cảm thấy sợ.
- A, biết ngay là sẽ trễ mà. Tại cậu cả đấy, Inoue!
- Xin lỗi.
Chúng tôi lao vào phòng học ngay trước khi sinh hoạt đầu giờ bắt đầu.
Trong khi hai chúng tôi đứng thở dốc, Mori cười nhăn nhở tiến lại gần.
- Nhìn bộ dạng hai người thế này là biết chuyện ngày hôm qua thành công mĩ mãn rồi nhỉ. Hôm nay lại còn cùng nhau tới trường nữa cơ, ôi thật đáng ghen tị mà.
- A, ơ...!
- K-Không phải vậy, Mori!
Thấy tôi bối rối, Mori nghiêng đầu ngước lên nhìn với ánh mắt tinh nghịch.
- Sôcôla của Nanase ăn ngon không, bạn Inoue?
- ...N-Ngon lắm.
- Oa! Nghe thấy chưa Nanase? Chúc mừng cậu, cuối cùng mình cũng có thể yên tâm rồi!
Mori ôm chầm lấy Kotobuki.
- C-Cậu nói to quá đấy, Mori!
Kotobuki hoảng hốt níu Mori lại.
Đúng lúc này thầy giáo bước vào lớp, nhờ vậy mà chúng tôi có thể ngồi vào chỗ của mình.
Vừa ngồi xuống Kotobuki đã bắt đầu bấm tin nhắn như điên. Có lẽ cậu ấy đang yêu cầu Mori bớt lời.
Nhận ra hôm nay chỗ ngồi của Akutagawa cũng trống không, tôi hơi ngạc nhiên.
Cậu ấy nghỉ hai ngày liên tiếp rồi...
Chẳng lẽ cậu ấy gặp vấn đề gì nghiêm trọng sao? Lát nữa tôi sẽ nhắn tin cho cậu ấy xem sao.
Khi giờ học bắt đầu cũng là lúc cảm giác mệt mỏi đặc quánh như bùn kéo tới. Cơ thể tôi uể oải, đầu óc không tập trung được vào việc gì. Toàn thân như tê dại, nội tâm cũng không còn cảm thấy gì nữa.
Khi tôi gặp và nói chuyện với chị Tooko sáng nay... khi chị ấy trả khăn quàng lại cho tôi... nụ cười dịu dàng khi chị ấy nói lời từ biệt... tất cả những chuyện đó dường như đã xảy ra từ rất lâu rồi.
Không, không đúng.
Ngực tôi khẽ nhói đau.
Đó là vì tôi đang cố đánh lừa bản thân, để tôi không cảm nhận được gì nữa.
Bởi nếu không, lòng tôi sẽ vỡ tan thành từng mảnh. Bởi thiếu chút nữa thôi, tôi đã đuổi theo nắm lấy tay chị Tooko và gào khóc như một đứa trẻ.
Thiếu chút nữa thôi, tôi đã vừa khóc vừa gặng hỏi chị ấy rốt cuộc bí mật của chị ấy là gì, rằng việc chị ấy rời đi mà không nói với tôi một lời như vậy thật hèn hạ.
Giờ giải lao, Kotobuki bị Mori bám chặt không tha, nhìn cái cách Kotobuki đỏ mặt mím môi thì có vẻ Mori đang truy hỏi chuyện xảy ra hôm qua.
Sau khi gửi tin nhắn cho Akutagawa, tôi ngồi ngẩn người trên ghế.
Ngoài cửa sổ, phong cảnh mùa đông rét lạnh và xám xịt đang trải rộng.
Chắc lại sắp có tuyết rơi rồi...
Tiết Anh văn tiếp theo, điện thoại trong túi áo tôi rung lên.
Có lẽ là tin nhắn trả lời của Akutagawa.
Nhưng khi lén lấy điện thoại ra xem tên người gửi, tôi mới phát hiện đó là tin nhắn từ Kotobuki.
Khi tôi ngạc nhiên quay sang nhìn cậu ấy, Kotobuki đỏ mặt quay đầu sang chỗ khác.
“Trưa nay tôi định tìm phòng học nào trống rồi cả hai chúng ta cùng ăn cơm, cậu thấy thế nào?
Đây không phải là vì Mori bày cho tôi đâu đấy nhé!
PS: Thứ cậu định đưa cho tôi là gì thế?”
A, móc điện thoại... tôi để quên nó ở nhà rồi!
Đây cũng là lúc tôi nhận ra sơ suất của mình, thế nên tôi vội nhắn tin trả lời.
“Xin lỗi cậu. Tôi để quên ở nhà mất rồi. Để hôm sau tôi mang đi cho.
Chuyện ăn trưa thì được thôi.”
Kotobuki nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại với nét mặt cực kì lo lắng.
Sau đó, cậu ấy khẽ liếc sang phía tôi một cái rồi mỉm cười ngượng ngùng.
Tuy nhiên ngay lập tức cậu ấy lại ngoảnh mặt đi rồi quyết không chịu nhìn về phía tôi thêm lần nào nữa.
Khi tiết học sắp kết thúc, điện thoại của tôi lại trung lên.
Kotobuki...?
Tôi lấy điện thoại đặt dưới bàn rồi mở ra xem, có một tin nhắn mới. Vừa nhìn thấy tên người gửi, đầu óc vốn từ nãy tới giờ vẫn mơ mơ hồ hồ của tôi bỗng trở nên tỉnh táo, như thể vừa bị ai nện cho một cú vào đầu.
Ryuuto!
Trái tim tôi đập nhanh, toàn thân nóng rực, mồ hôi bắt đầu túa ra.
“Trò chơi kết thúc.
Khi tiếng chuông vừa điểm, hãy mang theo đồ đạc tới cổng trường.”
Hãy cứ mặc kệ tin nhắn này.
Chỉ cần làm thế, tôi sẽ có thể quay lại cuộc sống bình thường. Tôi sẽ không còn khiến Kotobuki phải lo lắng nữa.
Tôi trừng mắt nhìn chằm chằm vào màn hình, răng nghiến chặt.
Tiếng chuông báo hết giờ vang lên lạnh lùng trên đầu tôi. Thầy giáo thu dọn sách giáo khoa rồi bước ra khỏi lớp.
Trong phòng học đầy những âm thanh ồn ào của giờ nghỉ trưa.
Kotobuki ngượng ngùng đi về phía tôi.
Tôi gập điện thoại lại và đứng dậy.
- Xin lỗi. Trưa nay tôi có việc rồi.
- Ơ, Inoue...
Không dám nhìn về phía Kotobuki, tôi nắm lấy cặp sách và áo khoác rồi bước nhanh ra khỏi phòng học.
Toàn thân tôi bừng bừng lửa giận.
Giận Ryuuto, đồng thời cũng giận sự nhu nhược của mình.
...Xin anh lý giải Amano Tooko.
Nếu nó đã muốn vậy thì cũng đừng trêu đùa kiểu này nữa, hãy cứ nói thẳng cho tôi biết!
Rốt cuộc chị Tooko đang nghĩ gì?! Tại sao chị ấy lại muốn tôi tiếp tục viết văn?!
Đến cửa ra, tôi dừng lại thay giày rồi phóng ra ngoài. Bởi vì áo khoác vẫn nằm trên tay, bầu không khí lạnh ngắt cắt qua da thịt tôi như những lưỡi dao.
Tuyết bắt đầu rơi từ bầu trời xám xịt như chì.
Vừa thở ra từng làn khói trắng, tôi vừa chạy về phía cổng trường.
Kana này, cậu biết Ole Lukoje không?
Là Ole ông thần ru ngủ xuất hiện trong truyện cổ tích Andersen ấy.
Ông ấy không đi giày và thường rón rén bước tới giường của đám trẻ con rồi khẽ nhỏ một giọt sữa lên mắt để dụ chúng ngủ thiếp đi.
Trên hai tay ông đều có một cái dù, trẻ ngoan sẽ được ông mở cái dù có vẽ tranh ra che lên. Chỉ cần làm thế, đứa bé đó cả đêm sẽ được mơ thấy những giấc mơ đẹp.
Còn đối với trẻ hư, ông sẽ lấy ra chiếc dù không vẽ gì cả. Đứa bé đó sẽ ngủ say như chết tới sáng mà không nằm mơ.
Một ngày trước khi qua đời, Takumi đã đưa cho mình một cái bình nhỏ màu hoa vioiet.
Cái bình có hình trái tim trông rất dễ thương, bên trong chứa một loại bột màu bạc mịn.
... “Đây là bột ngủ của Ole Lukoje”, Takumi nhìn vào mắt mình rồi khẽ nói như vậy.
“Chỉ cần uống nó, chị sẽ có một giấc ngủ thoải mái trong vòng tay của Chúa, mọi nỗi đau phiền muộn sẽ tan biến như tuyết, không điều gì có thể khiến chị thù hận, nghi ngờ, ghen ghét nữa.”
Cuối cùng, Takumi nói mình có thể uống nó, cũng có thể để người khác uống thứ bột ngủ này.
Ngày hôm sau, Takumi lao ra đường cái và được Chúa mang về trời. Khi đó cậu ấy chỉ mới mười chín tuổi.
Tuyết rơi trên mặt tôi tan ra thành những giọt nước ấm áp.
Những bông tuyết rơi trên mí mắt che khuất tầm nhìn của tôi.
Khi đến cổng trường, tôi thấy một chiếc taxi đang đỗ ở đó. Cửa xe mở ra, rồi một ai đó bước xuống.
Tóc ngắn, lưng cao thẳng tắp.
Ánh mắt thành thật quen thuộc...
Akutagawa...!
Tại sao Akutagawa lại xuất hiện ở đây, không phải hôm nay cậu ấy nghỉ học sao?! Sự xuất hiện của cậu ấy vào lúc này là ngẫu nhiên sao?
Hay là...
Akutagawa cúi người đưa tay vào trong xe. Dường như cậu ấy đang muốn đỡ ai đó xuống.
Cạch... tiếng đầu nạng bằng nhôm va vào mặt đường vang lên.
Không thể nào...
Tôi ngừng thở.
Tuyết rơi lả tả như những cánh hoa, váy đung đưa theo gió.
Làn da trắng muốt. Cơ thể mảnh mai.
Đôi mắt to tròn.
Bờ môi sắc anh đào.
- Konoha.
Đứng bên này cổng trường, tôi nghe thấy người ấy gọi tên mình bằng giọng nói trong trẻo.
Miu, người đang được Akutagawa dìu, khẽ nở nụ cười.