“Sao ạ, thăm bệnh? Tất nhiên là đi rồi ạ, đây là chuyện đương nhiên mà!”
Bên kia điện thoại, Takeda la lên với vẻ khó hiểu.
- Nhưng Kotobuki nhắn tin bảo anh đừng đến.
Tôi đáp lại cô bé với giọng hoang mang.
Lúc biết nguyên nhân Kotobuki hủy cuộc hẹn ngay trước ngày đi xem phim là do phải nhập viện, tôi đã rất lo lắng. Nhưng rồi khi nhận được tin nhắn cụt lủn của cậu ấy viết rằng “Xấu hổ lắm, đừng tới thăm tôi”, tôi lại chẳng biết mình nên làm thế nào.
Kotobuki cũng giải thích lý do không thông báo cho tôi chuyện mình nhập viện là vì hồi hè cậu ấy đã nhập viện một lần rồi mà giờ lại phải vào viện lại, chuyện như vậy khiến cậu ấy cảm thấy thật mất mặt.
Thực ra tôi cũng không phải không hiểu được tâm trạng của Kotobuki...
Trong kì nghỉ hè vừa rồi, khi tôi cùng chị Tooko tới thăm cậu ấy, Kotobuki đã tỏ ra khó chịu ngay từ đầu. Cả lúc chỉ còn lại mỗi hai chúng tôi trong phòng cũng thế, cậu ấy một mực ngoảnh mặt ra chỗ khác không thèm nhìn tôi, cứ như thể sự hiện diện của tôi khiến cậu ấy cảm thấy rất phiền.
Dựa theo tính cách của Kotobuki thì việc này có lẽ là vì cậu ấy không muốn tôi nhìn thấy bản thân trong bộ dạng yếu đuối. Có lẽ cậu ấy thật sự không hi vọng tôi tới thăm. Hơn nữa, nếu đã được dặn trước là đừng tới mà tôi vẫn cứ chường mặt ra hẳn cậu ấy sẽ cảm thấy không vui...
Lo nghĩ một hồi, tôi quyết định nhắn tin cho Takeda nhờ giúp đỡ, ngay lập tức tôi nhận được điện thoại của cô bé và bị lên lớp một hồi với chủ đề chính là ”Anh Konoha thật chẳng hiểu tâm lý con gái gì cả”.
“Cho dù ngoài miệng tỏ ra cứng rắn như vậy nhưng chắc chắn trong lòng chị Kotobuki vẫn muốn anh tới thăm chị ấy. Ôi trời ơi, thiệt tình, anh Konoha thiệt là vô dụng quá đi. Rõ ràng quan hệ vừa tốt lên một chút rồi mình nhập viện mà bạn trai lại không thèm tới thăm hỏi gì cả, anh có thấy một gã bạn trai như vậy rất tồi không? Có khi bây giờ chị Nanase đang khóc sưng cả mắt rồi cũng nên~”
Cô bé nói liến thoắng với chất giọng dễ thương như một nhân vật trong phim hoạt hình.
- Là vậy sao...
- Chính-là-như-vậy-đó-ạ.
Nghe Takeda khẳng định chắc nịch như vậy, tôi quyết định ngày mai sẽ đi thăm Kotobuki.
Hôm sau, tôi tới cửa hàng hoa mua một bó hồng đỏ nho nhỏ, bên trên trang trí những cây nến hình quả dâu tây, rồi mang theo nó đi tới bệnh viện.
- Xem nào... Kotobuki ở phòng số...
Từng tới đây một lần, tôi vừa đi dọc theo hành lang rộng rãi tràn ngập mùi thuốc vừa xác nhận những con số ghi trên cửa các căn phòng.
- Inoue!
Ngẩng đầu lên khi nghe có người gọi tên mình, tôi nhìn thấy Akutagawa trong trang phục quần jean áo len màu tối đang đứng ở đó với vẻ mặt kinh ngạc.
- Ông tới thăm Kotobuki à?
- Ồ, Akutagawa, ông cũng biết chuyện Kotobuki phải nhập viện sao?
Ánh mắt Akutagawa như bị phủ một lớp sương mờ, khuôn mặt nghiêm túc của cậu ấy hơi nhíu lại
- Ừ... Tôi vừa gặp cậu ấy xong.
Mẹ Akutagawa mấy năm nay vẫn nằm trên giường bệnh trong tình trạng sống thực vật.
Như vậy thì cũng không quá khó hiểu khi thấy cậu ấy ở đây. Hẳn là Akutagawa đang tới thăm mẹ mình.
- Ông gặp Kotobuki rồi à?
- Ừ...
Cậu ấy trả lời một cách khó khăn.
Sao vậy nhỉ? Trông Akutagawa như thể đang lo lắng chuyện gì đó.
- Tình trạng của Kotobuki thế nào? Chẳng lẽ cậu ấy bị thương nặng lắm hả?
- Không... Cậu ấy sẽ được ra viện nhanh thôi.
- Vậy à, thế thì may quá. Nhưng mà tôi nghe nói cậu ấy bị ngã từ cầu thang xuống, không biết là cầu thang ở đâu vậy nhỉ? Ở nhà ga chăng? Ông à nghe nói gì về chuyện này không Akutagawa?
- Không.
Akutagawa tránh nhìn vào mắt tôi và im lặng, trông cậu ấy có vẻ rất khổ sở.
Sau đó, cậu ấy mở miệng nói một cách chậm rãi.
- Phòng bệnh của Kotobuki nằm ở hướng kia. Nhưng tôi thấy cậu ấy hình như hơi mệt, có lẽ ông không nên ngồi lại lâu quá.
- Ừm, tôi biết rồi, cảm ơn ông.
Tôi cảm ơn Akutagawa rồi quay người bước đi.
Cảm thấy ánh mắt ai đó đang dõi theo sau lưng, tôi ngoảnh đầu lại, Akutagawa vẫn đang đứng giữa hành lang và nhìn chằm chằm về phía tôi.
Cậu ấy lo tôi lạc đường chắc? Tôi có còn là trẻ con nữa đâu mà không tự tìm được một căn phòng chứ...
- A, đây rồi!
Tôi dừng chân trước căn phòng có số trùng với con số trên tờ giấy ghi chú. Bảng tên treo trước cửa phòng cũng có ghi “Kotobuki”.
Tôi có thể nghe thấy tiếng nói chuyện vọng ra từ bên trong.
Có lẽ là bạn cùng phòng với cậu ấy chăng?
Sau khi gõ lên cánh cửa, tôi đưa tay khẽ đẩy nó ra. Trong phòng có bốn giường, hai trong số đó đang có người ngồi, một cô gái có vẻ đang học cấp ba và một bà lão dáng người thấp bé, họ quay đầu nhìn về phía tôi.
- Xin lỗi, tôi đến thăm Kotobuki Nanase.
- Nanase ra ngoài rồi bạn.
Cô gái trả lời với nét mặt rạng rỡ. Tiếp theo đó, bà lão cũng nói.
- Giờ chắc cũng sắp tới lúc cháu nó kiểm tra xong rồi...
- Vậy ạ.
Hai người khuyên tôi cứ ở lại trong phòng chờ, nhưng vì ngại quá nên rốt cuộc tôi vẫn đi ra ngoài hành lang.
Trong lúc tôi đang thơ thẩn đứng chờ ở đó, một người mà tôi không ngờ tới xuất hiện.
- Konoha!
- Chị Tooko!
Đang kì nghỉ đông nhưng trên người “cô gái văn chương” với hai bím tóc đong đưa này vẫn mặc đồng phục, bên ngoài là một chiếc áo khoác có mũ trùm. Chị ấy cười rạng rỡ, trên tay cầm một bó hoa màu hồng phấn.
- Em cũng tới thăm Nanase hả?
- Dạ, nhưng còn chị Tooko thì sao, chị không phải đang học ôn à? Kì thi chung loáng cái là tới thôi đấy. Đừng nói với em là bây giờ chị vẫn còn đang giải Toán 11 nhé.
Chị Tooko phồng má lên với vẻ bất mãn.
- Chị làm tới Toán 12 rồi. Mặc dù giải được hay không lại là chuyện khác...
- Chuyện khác ư... Thế này thì hỏng bét rồi...
- Đáng ghét, lúc nghe Chia nói cho biết Nanase phải vào viện, chị đã rất lo lắng và chạy vội tới đây đây. Em đừng có chỉ nói mấy chuyện khiến người khác phiền lòng như vậy có được không hả? Cẩn thận vết thương của Nanase sẽ càng nặng hơn đấy.
- Chuyện chị Tooko đi thi và tình trạng vết thương của Kotobuki chẳng liên quan gì tới nhau hết. À mà bây giờ cậu ấy không có trong phòng đâu.
- Ồ, vậy à?
Cặp mắt đen láy của chị Tooko chớp chớp vài cái, sau đó chị ấy khẽ nở một nụ cười.
- Thế thì chị cũng đợi ở đây vậy.
Nói xong, chị ấy tựa bả vai mảnh khảnh của mình vào tường.
- Đúng rồi, chị nhận được thiệp chúc mừng năm mới của Konoha rồi đấy.
- Chị nghĩ ai là người cứ lải nhải hối thúc em gửi thiệp hử?
- Tại nếu không được ăn điểm tâm của Konoha thì năm mới của chị đâu có bắt đầu được chứ bộ.
- Thiệt tình, chị có biết vì phải viết truyện tam đề trên một tấm thiệp mà em đã phải khổ sở thế nào không?
- Ừm, cảm ơn em nhiều. Câu chuyện đó ngon lắm. Cảm giác lành lạnh mềm mềm đó cứ như được cắn một miếng bánh nếp nhân kem tươi vậy
Chị Tooko nhắm mắt lại rồi thở ra một hơi ngọt ngào.
Mỗi lần được chị ấy khen một cách thẳng thắn như vậy, ngực tôi lại khẽ rung động vì cảm giác thẹn thùng, tôi lại không thể giữ được bình tĩnh. Thế nên kết quả là tôi toàn viết ra những câu chuyện kì lạ khiến chị Tooko thét lên thảm thiết “Konoha xấu quá~, dở quá đi~”. Nhưng mà bây giờ chị Tooko sắp đi thi rồi, nếu tôi cho chị ấy ăn thứ gì đó kì kì để rồi lỡ chị ấy gặp chuyện thì...
Hành lang ngập tràn mùi thuốc yên tĩnh tới mức chúng tôi có thể nghe thấy tiếng hít thở của nhau, trong đầu tôi bỗng nảy ra một ý nghĩ kì lạ rằng vào lúc này chỉ còn lại mỗi mình tôi và chị Tooko đang ở trong tòa nhà trắng xóa này.
- Chị Tooko định dự thi trường nào?
Tôi chỉ biết là chị ấy đã liều mạng đăng kí thi vào một trường đại học thuộc khối công lập, nhưng cụ thể là trường nào thì tôi vẫn chưa hỏi. Nó nằm ở Tokyo sao, hay là ở khu vực quanh đó?
Đừng nói là...
- À, đại học Tokyo.
- Đại học Tokyo?!
Quá kinh hãi, tôi buột miệng hét toáng lên, nhưng rồi chợt nhớ ra mình đang ở trong bệnh viện, tôi vội vàng hạ giọng thì thào.
- Chị đang đùa em phải không? Một người mà điểm Toán không được 0 thì cũng được 3 như chị mà cũng định thi vào đại học Tokyo sao, rốt cuộc cái đại học Tokyo đó là của nước nào vậy?!
Chị Tooko nói một cách vô tội.
- Konoha thiệt là. Nhắc tới đại học Tokyo thì chỉ có một trường đại học Tokyo chứ mấy. Là cái trường đã tồn tại từ thời đế quốc Nhật Bản, nơi Ougai, Souseki, Dazai và Akutagawa đã trải qua thời tuổi trẻ của mình ấy. Là trung tâm giáo dục cao cấp nhất nước, nổi tiếng với cánh cổng đỏ, giảng đường của Sanshirou Ike và Yasuda cùng những hàng cây rẻ quạt.
- Chị có chắc là mình không nhầm lẫn địa điểm đăng kí thi đại học với nơi tham quan du lịch đấy chứ hả? Chị thật sự định thi vào chỗ đó sao?
- Ừ, đương nhiên rồi, đời học sinh ai chẳng muốn một lần thử thách bản thân bằng đại học Tokyo chứ. Dĩ nhiên là chị cũng thi thêm một trường khác nữa, nhưng lỡ mà trượt hết thì vẫn còn có thể ngẩng cao đầu mà nói “Tôi trượt kì thi vào đại học Tokyo mất rồi...”, em không thấy như vậy nghe rất oách sao?
- Trượt hết trơn mà chị vẫn còn muốn sĩ diện hão làm quái gì vậy?!
Tôi thật sự không còn lời nào để nói với chị ấy nữa. Ôi trời đất ơi, bà chị sẽ rớt thật sao? Chẳng lẽ số phận chúc may mắn lần sau của chị ấy đã được định sẵn rồi ư? Ai đó đem trả 50 yên mà tôi đã bỏ vào hòm công đức lúc cầu nguyện đi!!!
- ...Chị Tooko. Chị mau về nhà đi. Bây giờ có lẽ đã quá muộn rồi, nhưng mà nếu không học thì sẽ hết hy vọng thật đấy.
- Ơ nhưng mà chị vẫn chưa gặp Nanase.
- Để lần sau đi, bây giờ em cũng phải về rồi. Chị Tooko nhanh về nhà giải bài tập Toán đi.
Đã đợi gần một tiếng đồng hồ rồi, có khi buổi kiểm tra của cậu ấy bị kéo dài hơn dự định cũng nên.
Từ bên ngoài vang lên tiếng chuông thông báo bây giờ đã là ba giờ chiều. Âm thanh đó phát ra từ chiếc đồng hồ đặt trước nhà ga.
Chị Tooko thở dài.
- Ừm, vậy chúng ta chỉ để lại hoa vậy, tiếc thật đấy.
Chúng tôi quay trở vào phòng bệnh, gộp chung bó hoa của tôi và chị Tooko lại rồi cắm vào bình sau khi để lại lời nhắn cho Kotobuki, hai chúng tôi rời khỏi bệnh viện.
- Konoha, em và Nanase đang hẹn hò hả?
Trong khi sóng vai đi dưới bầu trời xám xịt như sắp mưa, chị Tooko đột nhiên hỏi tôi.
Giọng của chị ấy hoàn toàn bình thường, như thể đang hỏi một chuyện hiển nhiênNhưng chẳng hiểu sao lòng tôi lại xẹt qua một cảm giác tội lỗi, thế nên tôi chỉ đáp một cách mơ hồ.
- À, ờ, có thể xem là vậy ạ.
Tôi cố tránh không nhìn về phía chị Tooko, là vì xấu hổ sao, hay vì một lý do nào khác?
Trong khi tôi tiếp tục bước đi và cố không nhìn về phía chị Tooko, tôi nghe thấy tiếng chị ấy dịu dàng nói với giọng của một người chị cả.
- Vậy à... Thế thì em nhớ đừng học cái thói đứng núi này trông núi nọ của Ryuuto nhé.
Ngực thắt lại, tôi nói cụt lủn.
- Có muốn học theo Ryuuto thì em cũng chẳng làm được.
Sau đó, để thay đổi chủ đề, tôi kể cho chị ấy chuyện gặp Ryuuto dẫn theo một đám con gái khi đi viếng đền đầu năm, vừa nghe vậy, hai má chị Tooko phồng lên hết cỡ.
- Thiệt tình, sao nó lại lăng nhăng đến thế cơ chứ.
Rồi chị ấy bắt đầu lầu bầu phàn nàn như một người chị lo lắng cho đứa em trai có bản tính chẳng hề lấy làm phiền về việc được các cô gái tranh giành tình yêu.
Đối với chị Tooko, tôi cũng giống như Ryuuto sao, trong mắt chị ấy tôi cũng là một đứa em trai bướng bỉnh sao...
Chẳng hiểu sao, ngực tôi bỗng nhói lên.
Cử như vậy, chúng tôi đi tới chỗ rẽ.
Chị Tooko quay sang nhìn tôi vói ánh mắt dịu dàng và hỏi.
- Ngày mai em cũng sẽ tói thăm Nanase chứ?
- Dạ, dự tính là vậy.
- Ngày mai chắc chị không đi được rồi, em chuyển lời cho Nanase hộ chị bảo em ấy nhớ giữ gìn sức khỏe và nhanh bình phục nhé.
- Em biết rồi. Em sẽ nói với cậu ấy.
Nghe tôi trả lời, chị Tooko nở một nụ cười tinh khiết tấp nập rồi quay người bước đi.
Bước một mình trên rìa của con đường xe cộ qua lại như nước, tôi vừa đi vừa suy nghĩ.
Tôi đang bắt đầu thích Kotobuki.
Tôi hi vọng khoảng cách giữa mình và Kotobuki sẽ dần dần rút ngắn như những gì đang diễn ra.
Còn chị Tooko, sau khi kì thi kết thúc, sau khi mùa đông ảm đạm này qua đi và mùa xuân đến, chị Tooko sẽ tốt nghiệp. Điều đó cũng có nghĩa là khoảng cách giữa tôi và chị ấy sẽ xa dần.
Bầu trời dường như càng lúc càng trở nên nặng nề và u ám.
- Không biết chị Tooko sẽ thi vào trường đại học nào nhỉ...
Vừa thầm suy nghĩ tên của những trường đại học công lập nằm trong khoảng cách có thể đi đến bằng tàu điện mà chị ấy có khả năng dự thi, tôi bước vào tiệm tạp hóa.
Khi đi ngang quầy tạp chí, ánh mắt tôi dừng lại ở một tuần san.
- !
Hai chân tôi như dính chặt vào sàn nhà, nguyên nhân của việc này là vì tôi đã nhìn thấy cụm từ “Inoue MIU”.
Đó là một tuần san đăng toàn những tin lá cải mà tôi thường thấy trong các quảng cáo dán đầy trên tàu điện. Bình thường có lẽ sẽ chẳng ai để ý tới nó.
Đúng vậy, nếu như bản thân tôi không phải là “Inoue MIU”, người được gọi là nữ tác giả bí ẩn thiên tài xinh đẹp...
“Inoue MIU đã tự sát?!”
Tôi cảm thấy khó thở, như thể cổ họng đang bị một bàn tay vô hình bóp chặt, những đầu ngón tay tôi trở nên lạnh buốt.
Cố gắng nuốt xuống ngụm nước bọt trong miệng, bằng bàn tay run rẩy, tôi cầm lấy tờ tạp chí đăng tin cái chết của “tôi” rồi đi về phía quầy tính tiền.
Sau khi đóng cửa phòng, tôi bắt đầu đọc ngấu nghiên bài báo, quên cả việc bật công tắc điều hòa, trên người vẫn mặc áo khoác ngoài.
“Inoue MIU, người trẻ tuổi nhất trong lịch sử từng đoạt giải thưởng nhân vật mới của một tạp chí văn học năm 14 tuổi, tác giả sở hữu sách bán chạy nhất trên thị trường một thời, tại sao lại đột nhiên biến mất? Tại sao người được gọi là nữ tác giả bí ẩn thiên tài xinh đẹp này lại không viết tiếp tác phẩm thứ hai?”
“Trên thực tế, không lâu ngay sau khi tác phẩm của mình được công bố, Miu đã nhảy lầu tự sát trên sân thượng của trường cấp hai đang theo học.”
Bài báo đưa ra lời giải thích như vậy.
“Thân phận thật sự của MIU là một cô gái bình thường theo học ở một trường cấp hai tại Tokyo. Thường bị bạn bè trong lớp cô lập nên ngay cả trong giờ giải lao cô vẫn luôn ngồi một mình và tiếp tục sở thích viết tiểu thuyết”
Không chỉ vậy, bài báo còn phỏng vấn một số bạn cùng lớp khi đó và đăng trích dẫn.
”Khi Inoue MIU đoạt giải, trong trường chúng tôi đã bắt đầu xuất hiện tin đồn có lẽ A chính là MIU. Dù sao thì thì hai người cũng có tên giống nhau, hơn nữa ngôi trường được miêu tả trong tiểu thuyết có vẻ như đã được lấy hình mẫu từ trường chúng tôi.”
“Ngoài ra, ngay sau khi đoạt giải, trạng thái của cậu ta bắt đầu trở nên kì lạ...”
“Ngay từ đầu A đã rất làm cao, có cảm giác như cậu ta không muốn nói chuyện với chúng tôi, nhưng lúc đó trông A đặc biệt bồn chồn lo lắng, còn thường xuyên về sớm. Tôi nghĩ có lẽ vì A bận chuẩn bị cho tác phẩm tiếp theo... Nhưng càng ngày sắc mặt cậu ta càng kém, mắt cũng thường xuyên sưng đỏ, cứ như đang bị bệnh vậy.”
Mọi việc không dừng lại ở đó...
“Chúng tôi còn thử đem sách của Miu đưa cho A xem và hỏi ‘Là cậu viết à?’. Nhưng vừa nghe thấy thế, A đã trừng mắt nhìn chúng tôi, ánh mắt cậu ta lúc đó rất đáng sợ, rơi đột nhiên A giằng lấy quyển sách và ném xuống sàn. Sau đó cậu ta vừa lấy chân dẫm lên nó vừa hét lên đầy giận dữ ‘Chuyện đó chẳng liên quan gì tới mấy người cả!’. Không lâu sau đó, A nhảy xuống từ trên sân thượng.”
“Mặc dù A giữ được tính mạng, nhưng ngay sau đó cô đã chuyển trường và không một ai biết về tung tích của cô.
Như vậy, e là những người chờ mong sự xuất hiện trở lại của Inoue MIU, thiên tài chợt xuất hiện trên bầu trời văn đàn như một ngôi sao băng, có lẽ sẽ phải thất vọng. Bởi vì A, vào khoảnh khắc nhảy xuống từ sân thượng, cũng đã giết chết tác giả ‘Inoue MIU’ rồi.”
Bài báo dừng lại ở đó.
Tôi nắm chặt lấy trang báo, rồi cứ thế xé to nó thành hai nửa.
Bằng bàn tay lạnh cóng đã mất đi cảm giác, tôi tiếp tục xé vụn tờ giấy. Ngực tôi thắt lại, đầu đau như búa bổ.
Tôi không biết những câu nói trích dẫn của các bạn học cùng lớp là sự thực hay chỉ là do nhà báo bịa đặt ra. Nhưng tôi rõ ràng một điều, Inoue MIU được viết trong này... không phải tôi!
Đây, chính là Miu!
Tại sao, vì cớ gì lại nhầm lẫn Miu và tôi, tại sao lại viết ra một bài báo đáng kinh tởm như thế này, lại đem nó đăng trên một tờ báo lá cải thế này!
Miu, không phải Inoue MIU!
Inoue MIU là tôi!
Mắt tôi vằn lên tơ máu vì phẫn nộ, cổ họng như sắp bị thiêu cháy. Tại sao, tại sao lại viết ra một bài báo ghê tởm đến vậy! Chỉ vì lòng hiếu kì mà lấy chân dẫm đạp lên lòng tự trọng của người khác... những bài báo như thế này thật sự, thật sự quá dơ bẩn!
A, nhưng mà... Tôi nhớ lại những điều Kotobuki nói, “Cô gái vẫn luôn đi cùng Inoue lúc đó chính là tác giả Inoue MIU đúng không?”.
Bởi vì khi đó Miu lúc nào cũng viết tiểu thuyết trên những trang bản thảo rồi, cậu ấy còn từng nói rằng muốn tham gia giải thưởng nhân vật mới, và vì tên của cậu ấy cũng là “Miu”. Cho nên khi Inoue MIU đoạt giải, Kotobuki đã nghĩ rằng người đó chính là Miu.
Như vậy, chuyện các bạn cùng lớp nhầm tưởng điều tương tự cũng không phải việc khó hiểu. Không, nói đúng ra, so với một người chỉ biết bám theo sau Miu, chỉ biết lắng nghe Miu kể chuyện, so với một học sinh cấp hai bình thường như tôi khi đó, sẽ hợp lý hơn nếu người ta nghĩ Miu chính là Inoue MIU.
Vừa nghĩ như vậy, một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng tôi, cảnh vật trước mắt tôi nhòa đi.
Lúc ấy tôi đã quá hoang mang vì chẳng hiểu sao tác phẩm của mình lại đoạt giải thưởng. Thêm vào đó, tôi còn không biết phải làm sao vì đột nhiên bị Miu tránh mặt, có quá nhiều chuyện ập đến, thế nên tôi đã không hay biết những lời đồn đại giữa các bạn học về chuyện của Miu.
Tôi đã không biết mọi người lại cho rằng thân phận thật sự của Inoue MIU chính là Miu!
Miu cũng biết chuyện này sao?! Thế nên cậu ấy mới ném sách của Inoue MIU xuống sàn, lấy chân dẫm lên nó... Nhớ lại những gì viết trong bài báo, ngực tôi như bị xé toang.
Khi đó, Miu đã mang theo tâm trạng như thế nào khi nghe những lời đồn đại của các bạn học? Cậu ấy đã phải chịu đựng những ánh mắt tràn ngập hiếu kì và ghen tị quăng về phía mình như thế nào?
Người đoạt giải thưởng lẽ ra không nên là tôi, Miu mới là người nên trở thành tác giả! Đó là giấc mộng của Miu! Là giấc mộng mà cậu ấy chỉ nói cho một mình tôi biết!
Ngay cả tôi cũng nói vói Miu rằng tôi tin chắc Miu sẽ đoạt giải nhất, rằng tôi ủng hộ cậu ấy!
- !
Cho dù tôi tiếp tục xé và xé, những con chữ dơ bẩn đó vẫn không biến mất khỏi đầu tôi. Cho dù đầu ngón tay bị mép giấy cắt đứt rỉ máu, tôi vẫn tiếp tục điên cuồng xé nát mọi thứ .
Hơi thở của tôi bắt đầu trở nên dồn dập, đầu càng lúc càng nóng, ở giữa những mảnh vụn của bài báo bị xé nát, tôi níu chặt lấy ngực mình và khuỵu xuống.
Cổ họng tôi trở nên bỏng rát, tôi không thể thở được!
Áp mặt vào thảm, những tiếng rên rỉ đau đớn phát ra từ miệng tôi. Mồ hôi túa ra cướp đi nhiệt độ cơ thể tôi.
Tôi chưa từng một lần dám nghĩ về chuyện này.
Nhưng nếu như Miu nhảy xuống từ sân thượng là bởi vì tôi, độc giả trung thành nhất của cậu ấy, đã đoạt được giải thưởng mà Miu hằng mong ước thì sao?
Nếu là vì tôi đã cướp đi giấc mộng của Miu thì sao?!
Không, không phải! Không phải vậy! Lý do tôi viết tiểu thuyết tham gia cùng một cuộc thi với Miu tuyệt đối không phải vì tôi muốn vứt bỏ Miu và đoạt giải thưởng!
Cơn đau như bị một lưỡi dao xoáy sâu vào ngực khiến ý thức của tôi dần rời xa.
Tôi bấu chặt lấy thảm, cho dù tôi rên rỉ thế nào, nỗi đau đớn vẫn không hề giảm bớt. Cứ như thể đang có một bàn tay lạnh buốt bóp chặt lấy trái tim tôi và xé nát nó thành từng mảnh.
Miu, cứu mình với, hãy tha thứ cho mình! Miu!
Tôi sẽ cướp đi mọi thứ thuộc về cậu. Chẳng biết từ lúc nào, tôi bắt đầu có ý nghĩ như vậy.
Cậu còn nhớ không, hồi còn học tiểu học, tôi thường tới nhà cậu chơi.
Phòng của cậu treo rèm màu xanh da trời in hình những đám mây trắng, trải thảm màu cỏ non xanh nhạt, có rất nhiều những gối ôm hình động vật nằm lăn lóc.
Khi đó, cậu ôm lấy một cái gối ôm ngựa vằn và cười nói đây là do mẹ cậu lỡ tay làm nhiều quá.
Bên cửa sổ để mở còn đặt một chiếc lồng chim màu vàng, tôi nhớ con chim nhỏ trắng muốt trong đó lúc nào cũng kêu chiêm chiếp một cách dễ thương.
Khi cậu nghiêng mặt tới gần lồng chim, con chim nhỏ sẽ nhích lại gần. Khi cậu cất tiếng cười, nó cũng vui vẻ vỗ cánh. Cậu còn mở lồng và để nó đậu lên ngón tay của mình, hôn lên mỏ của nó, hát cùng nó nữa.
Trong phòng cậu, hai chúng ta nằm lăn trên tấm thảm xanh nhạt, cùng làm bài tập về nhà, đọc truyện tranh và nói chuyện về vũ trụ.
Thỉnh thoảng cửa phòng lại mở ra, mẹ cậu bước vào phòng mang theo một cái khay, bên trên đặt những ly trà sữa ngọt ngào cùng bánh ngọt thơm phức.
Rồi mẹ cậu sẽ nở một nụ cười ngọt ngào như mật đường và dịu dàng nói: “Hai đứa nhớ rửa tay rồi ăn nhé”.
Cậu còn nhớ không, khi đó, chỉ cần vừa tan học, tôi sẽ lại tới nhà cậu, mỗi ngày, mỗi ngày, mỗi ngày, mỗi ngày.
Nhưng thật ra, tôi không hề muốn tới nhà cậu.
Ngôi nhà đó chẳng khác nào một chiếc lồng chim xinh đẹp, bước vào trong đó khiến tôi cảm thấy thật khó chịu, cứ như tôi đã biến thành con chim nhỏ trắng muốt bị lấy đi đôi cánh và cầm tù kia.
Mỗi lần đặt chân qua cánh cửa dẫn vào nhà cậu, tôi lại phải dồn hết sức nín thở để không hít vào bầu không khí ngọt ngào tràn ngập mùi bánh kẹo kia.
Nếu không phải vì tôi không muốn quay về ngôi nhà đó, làm sao tôi lại đi tới một nơi kinh khủng như nhà của cậu chứ?
Con chim đó chắc hẳn cũng chỉ vì muốn được cậu cho ăn nên mới phải giả vờ làm bộ dạng quấn quýt như vậy.
Thế nên trong lúc dùng mỏ khẽ mổ nhè nhẹ vào môi cậu, chắc hẳn trong đầu nó cũng đang sôi sục những ý nghĩ kiểu như: “Dám cướp đi tự do của ta, ta hận ngươi!”, “Ta muốn mổ nát môi của ngươi, móc ra tròng mắt của ngươi!”.
Ngay cả mẹ của cậu cũng là một con lợn xấu xa.
Mỗi lần tôi tới, ẩn sau nụ cười đó đều là ánh mắt lạnh lùng độc ác như rắn rết, trong ánh mắt mụ ta lóe lên ngọn lửa màu xanh của sự ghen ghét, mụ nhìn tôi trừng trừng như muốn giết chết tôi.
Giả vờ mang đồ ngọt tới cũng là vì lén quan sát tôi, cứ khi nào tôi xuống lầu rửa tay, mẹ cậu lại thò mặt ra từ nhà bếp và dõi theo tôi.
Em bé nhỏ nhắn trông giống hệt cậu, miệng chảy nước miếng kêu bập bẹ bò về phía tôi, khi tôi vừa định ôm lấy nó cưng nựng thì mẹ cậu đã lao tới như một mụ La Sát, ôm em bé lên, không cho tôi tới gần nó.
Cách mẹ cậu đối xử quá đáng với tôi cứ như thể mụ ta đang không ngừng dùng đầu kim tẩm đầy chất độc đâm từng nhát vào da thịt tôi. Giọng hệt như những phần bánh ngọt dùng lớp đường ngọt ngào bên ngoài để phủ lấy phần nhân thối rữa đắng nghét mà mụ để dành cho tôi.
Lúc mẹ cậu nói với tôi không muốn tôi thường xuyên tới nhà cậu nữa, tôi đã muốn dùng cây kéo trong tay đâm thủng cổ họng của mụ.
Tôi ghét ngôi nhà của cậu.
Tôi căm ghét gia đình của cậu, cứ nghĩ tới nó là tôi lại thấy buồn nôn.
Nhưng cậu mới chính là người tôi ghét nhất căm hận nhất trên cõi đời này.
Sáng hôm sau, khi tỉnh lại tôi chỉ cảm thấy thật lạnh.
Đầu đau buốt. Có lẽ tôi bị cảm rồi.
Ánh mắt tôi hướng về phía thảm trải sàn.
Những mảnh vụn của bài báo ngày hôm qua đã không còn vương vãi ở đó nữa. Hôm qua, vì không để mẹ phát hiện, tôi đã cố hết sức bò dậy thu nhặt tất cả mảnh vụn, nhét chúng vào trong túi giấy, bỏ vào bao nhựa cùng với những thứ khác rồi đem ra chỗ đổ rác vào nửa đêm.
... Tại sao Inoue MIU lại lựa chọn cái chết?
Những lời đó, đến tận bây giờ, vẫn khắc sâu trong đầu tôi cùng với cơn đau âm ỉ.
Là bởi vì tôi cho nên Miu mới nhảy lầu sao?
Tôi cắn chặt môi, cơ thể nặng nề gượng dậy và bắt đầu thay quần áo.
Lúc tôi đi xuống phòng khách, bữa sáng đã được chuẩn bị xong.
- Con dậy rồi đấy à. Ồ, hôm nay con cũng ra ngoài sao?
- Dạ... Con định đi mua ít đồ sau đó qua bệnh viện thăm bạn.
- Không phải hôm qua con vừa đi rồi à?
- Hôm qua con chưa gặp được cậu ấy.
Vừa nói chuyện với mẹ, tôi lại suy nghĩ tới một chuyện khác.
Lúc cố nuốt xuống cổ họng phần bánh mì sandwich kẹp cá hồi hun khói cùng bát canh súp lơ mà tôi chẳng thể nếm nổi vị, trong đầu tôi chỉ toàn hiện lên bài báo ngày hôm qua.
Tôi đã khiến Miu bị tổn thương sao?
Miu vẫn rất hận tôi sao?
Những câu hỏi không có lời đáp chất đầy trái tim tôi.
Tôi vẫn nên đến thăm Kotobuki trong trạng thái như thế này sao? Liệu tôi vẫn có thể cư xử như bình thường khi đứng trước cậu ấy sao?
- Con đi đây ạ!
Ăn xong bữa sảng, tôi lừ đừ rời khỏi bàn.
Khi tôi đặt chân xuống nhà ga ở trước bệnh viện thì đã qua ba giờ chiều. Trên đường đi, tôi cứ do dự mãi, cho nên mới tốn nhiều thời gian đến vậy.
Lắng nghe tiếng chuông đồng hồ gõ vang, tôi mang theo tâm trạng nặng nề tiến về phía trước.
Tôi biết mình không nên đến thăm Kotobuki mà trong đầu vẫn cứ nghĩ tới Miu.
Nhưng ngày mai học kì ba bắt đầu rồi. Nếu hôm nay không đi có lẽ tôi sẽ khó có thời gian để đến bệnh viện nữa... Vậy nên hôm nay tôi phải tranh thủ đến gặp cậu ấy một lần mới được.
Tôi lết cơ thể tê cóng vì lạnh ngang qua sảnh tiếp tân.
Sau đó tôi đi tới phòng bệnh của Kotobuki, nhưng hôm nay giường cậu ấy vẫn trống không.
Ngẫm lại thì... hôm qua, tôi đã để lại hoa và lời nhắn cho cậu ấy, nhưng Kotobuki chẳng hề nhắn tin hay gọi điện thoại lại. Có lẽ việc tôi tới thăm thật sự khiến cậu ấy cảm thấy phiền chăng?
Đây có lẽ chỉ là một cái cớ mà tôi cố lấy để bao biện cho hành vi của mình. Nhưng nếu Kotobuki đã không muốn gặp, tốt hơn hết chúng tôi không nên chạm mặt nhau.
Sau khi quyết định đi về mà không đợi Kotobuki quay lại, tôi rời khỏi phòng bệnh.
Cơn cảm lạnh càng lúc càng nặng, đầu tôi đau buốt, một cảm giác phiền muộn lan tỏa khắp lồng ngực. Đúng lúc tôi đang bước trên hành lang với tâm trạng có lỗi...
Tiếng hét của một cô gái truyền tới từ chỗ rẽ phía trước.
- Đừng cố tiếp cận Inoue nữa!
Giọng nói này...?
Ngực tôi khẽ run lên.
Đây không phải là giọng của Kotobuki sao?
- Cậu là đồ xấu xa!
Cậu ấy đang nói chuyện với ai vậy? Hơn nữa nghe giọng cậu ấy như thể đang rất tức giận...
Tôi nhanh chân hướng về phía thanh âm phát ra, sau khi rẽ qua góc tường...
- Một người quá đáng như cậu không có tư cách gặp Inoue!
Tôi nhìn thấy Kotobuki trên mặt dán một miếng gạc lớn, tay phải được cố định với một cây gậy làm từ nhôm, phần chân có gắn bánh xe đang đứng ở đó và la hét một cách kích động.
Trên người cậu ấy mặc bộ pijama, bên ngoài khoác áo len.
Đối diện với cậu ấy là một cô gái hai tay chống nạng, lưng quay về phía tôi. Trên người cô gái ấy cũng mặc pijama.
Đó là một cơ thể gầy gò như của con trai.
Một mái tóc cắt ngắn như của con trai.
- !
Kotobuki sững sờ khi thấy tôi xuất hiện.
Khuôn mặt dán băng gạc của cậu ấy ngây dại, rồi nhanh chóng trở nên tái nhợt. Trong cặp mắt mở to tràn ngập cảm giác tuyệt vọng và sợ hãi.
Tôi khựng chân lại khi nhìn thấy vẻ mặt Kotobuki như vậy, đúng lúc này, cô gái chống nạng quay đầu lại.
Khoảnh khắc đó, tôi có cảm giác mọi âm thanh đều biến mất, thời gian như dừng lại.
Gò má trắng xanh nhợt nhạt.
Đôi mắt to tròn.
Bờ môi sắc anh đào.
Cô gái trông như một cậu con trai đang hiện ra trước mắt tôi đây, tôi biết cô ấy. Tôi biết giọng nói, nụ cười của cô gái đang đứng trước mặt mình. Cử chỉ của cô ấy, xúc cảm láng mịn trong lòng bàn tay, sự mềm mại từ bờ môi khi cô ấy ghé miệng vào tai tôi và phả vào đó hơi thở ngọt ngào, tôi biết rõ những điều đó.
... Konoha, Konoha.
Giọng nói thuần khiết cất lên gọi tên tôi. Những kí ức dịu ngọt níu chặt lấy ngực tôi. Thiên sứ trắng ngần nở nụ cười nơi thánh địa!
... Konoha, cậu thích mình phải không? Hãy nhìn vào mắt mình và trả lời.
... Nói đi, có phải cậu thích mình không? Mình thích Konoha lắm. Còn Konoha, cậu thích mình đến mức nào?
Giọng nói đáng yêu tựa như tiếng lục lạc thuỷ tinh vang lên và gọi tên tôi... hệt như khi đó.
- Konoha.
Miu nhìn về phía tôi với ánh mắt lấp lánh đầy hạnh phúc.
Bờ môi cậu ấy khẽ tách ra dịu dàng.
- Cuối cùng, cậu cũng tới gặp mình rồi, Konoha.
Khuôn mặt Miu tràn ngập nụ cười hân hoan, Miu vươn tay ra như muốn chạy về phía tôi.
Nhưng cây nạng trong tay cậu ấy rơi xuống sàn tạo thành một âm thanh chát chúa, rồi cơ thể Miu nghiêng về phía trước.
- Miu!
Tôi giật nảy người lao về phía Miu.
Nhìn cơ thể mảnh mai được bọc trong bộ đồ ngủ ngã xuống sàn, trong đầu tôi lại hiện lên khung cảnh Miu nhảy xuống từ sân thượng, trái tim như ngừng đập, tôi ôm lấy và nâng cậu ấy dậy như trong cơn mê.
- Miu! Cậu không sao chứ?! Miu?!
Miu vòng hai tay qua cổ tôi, tựa cả ngươi về phía tôi.
- Mình quên mất... bây giờ nếu không có nạng mình sẽ không thể đi lại được. Nhưng vì mình rốt cuộc cũng được gặp lại Konoha... Konoha, Konoha, mình nhớ cậu lắm. Mình thật sự rất nhớ cậu. Mình vẫn luôn... chờ cậu tới.
Giọng nói khàn khàn tràn ngập một niềm hân hoan không thể kìm nén.
Hơi thở của Miu phả vào tai tôi. Nhiệt độ cơ thể Miu truyền qua da thịt tôi. Mùi xà bông ngọt ngào lẫn với mùi mồ hôi...
Đầu óc tôi hỗn loạn, tôi chỉ biết ôm chặt lấy Miu.
Ông trời ơi, đây không phải là ảo giác.
Mặc dù cậu ấy đã gầy đi rất nhiều, tóc cũng cắt ngắn đi, nhưng đôi mắt trong suốt này lại không hề thay đổi. Đây chính là Miu. Miu đang ở đây, bên cạnh tôi.
Vẫn ôm lấy tôi, Miu thì thầm với giọng nghẹn ngào.
- Kotobuki nói với mình thật nhiều điều quá đáng. Nói sẽ không cho mình gặp Konoha, rằng người như mình không có tư cách gặp Konoha...
Nghe vậy tôi mới chợt nhớ ra hiện tại mình đang ở tại hành lang bệnh viện và Kotobuki đang đứng ngay bên cạnh chúng tôi.
Đúng rồi! Tại sao Kotobuki và Miu lại ở cùng một chỗ chứ?!
Hơn nữa, tại sao cậu ấy lại nói với Miu những lời như vậy...
Khi ngẩng đầu lên, tôi thấy Kotobuki đang đứng sững sờ nhìn tôi và Miu, hai hàng lông mày nhíu chặt lại như sắp khóc.
Khi ánh mắt chúng tôi gặp nhau, mặt cậu ấy đỏ lên...
- K-Không phải... Tôi...
Đúng lúc Kotobuki đang bối rối chuẩn bị nói ra điều gì đó thì Miu vùi mặt vào ngực tôi và khóc nấc lên như muốn cắt ngang lời của cậu ấy.
- Konoha, lúc nãy cậu cũng nghe thấy những gì Kotobuki la hét đúng không? Cậu ấy thật sự đã nói ra rất nhiều điều quá đáng. Bảo mình cả đời cứ ở trong bệnh viện cho rồi, rằng mình thật chướng mắt, đừng cố tới gần Konoha nữa. R-Rồi cậu ấy còn tự dưng tới phòng mình và bảo Konoha đã quên hết mọi chuyện về mình rồi, thật đáng đời mình... Mình, mình, lúc đó mình đã rất đau khổ, mình chẳng thể nói lại được điều gì...
- Làm gì có chuyện đó hả?!
Kotobuki nhướng mày, tay nắm chặt cây gậy. Bờ môi tái xanh của cậu ấy khẽ run rẩy.
- Ôi, đáng sợ quá, Kotobuki lại trừng mắt nhìn mình nữa rồi. Konoha, mau đưa mình về phòng đi, nhanh lên.
Miu trông rất hoang mang. Cậu ấy co người rúc vào trong lòng tôi như một chú chim non, run rẩy khóc lóc.
- Tôi xin lỗi, Kotobuki.
Kotobuki mở to hai mắt sững sờ khi nghe thấy những lời đó bật ra khỏi môi của tôi.
Nhưng chính tâm trí tôi bây giờ cũng đang rất hỗn loạn vì đột nhiên gặp lại Miu, tôi chẳng thể suy nghĩ kĩ càng điều gì cả.
Vì Miu cứ khăng khăng yêu cầu, cho nên tôi vòng tay ôm lấy và nâng cậu ấy dậy, cơ thể Miu nhẹ quá, nó tựa như không hề có chút trọng lượng nào.
Sau khi nhặt cây nạng lên, tôi quay người đi theo hướng Miu chỉ.
Kotobuki nắm chặt cây gậy trong tay đến mức những ngón tay trở nên trắng bệch, cậu ấy cắn môi im lặng nhìn chúng tôi rời đi mà không nói một lời nào.
Miu chống nạng một cách thành thạo và tiến về phía trước, tôi đang đỡ cậu ấy đi trên hành lang.
Khoảng cách giữa chúng tôi và Kotobuki dần dần kéo dài.
- Konoha... mình thật sự rất nhớ cậu... Mình vẫn luôn muốn được gặp cậu... và chờ đến ngày hôm nay.
Bằng giọng nói nhẹ nhàng, Miu lặp lại những lời đó.
- Cậu giận mình lắm phải không? Bởi vì mình đã làm chuyện như vậy trước mặt Konoha...
Trái tim tôi như đau thắt lại.
Trong đầu hiện lên hình ảnh Miu ngả người ra phía sau rồi rơi xuống, cổ họng tôi run rẩy, hơi thở trở nên khó khăn.
- Không có... chuyện đó.
Vẫn chống nạng, Miu rũ ánh mắt xuống và khẽ nói với giọng khổ sở.
- Không sao cả... cho dù cậu giận mình thì cũng là chuyện đương nhiên thôi. Lúc Konoha tới thăm mình, mình đã rất muốn gặp cậu. Nhưng mẹ và mấy người khác... lại ngăn không cho mình gặp Konoha...
Lúc chuyện đó xảy ra, bởi vì chúng ta ở cùng một chỗ cho nên mẹ mới nghi ngờ Konoha. Còn hỏi mình có phải cậu đã làm gì mình không... Thế rồi, mẹ bắt mình chuyển viện... Xin lỗi nha... Konoha. Sau đó mình đã viết rất nhiều thư gửi cậu. Nhưng mà... Konoha lại chưa một lần trả lời thư của mình.
Tôi kinh ngạc hỏi lại.
- Mình chưa hề nhận được lá thư nào của cậu cả!
Vừa nghe thấy thế, nét mặt của Miu lại càng buồn hơn.
- Mình cũng nghĩ như vậy. Bởi vì mẹ của Konoha... rất ghét mình... cho nên mình nghĩ có lẽ bác ấy đã giấu không đưa thư của mình cho Konoha...
Lòng tôi trở nên lạnh lẽo.
- Cậu nói mẹ mình... đã vứt thư của cậu đi sao?
Miu dừng lại, một tay cậu ấy nắm chặt lấy tay tôi.
- Mình không biết... Tuy nhiên nếu cậu hoàn toàn không nhận được bức thư nào của mình, thì mình nghĩ rất có thể là như vậy... Nhưng có lẽ mẹ Konoha sẽ nói là bác ấy không biết gì về chuyện này cả...
Làm sao mẹ lại có thể tự ý vứt thư mà Miu gửi cho tôi đi được chứ... Nhưng đúng là mỗi khi tôi đi chơi cùng Miu, mẹ đều tỏ ra lo lắng.
“Miu là con gái mà đúng không? Konoha là con trai, phải chơi với các bạn nam chứ?”
Đúng vậy, từ rất lâu về trước, mẹ từng dịu dàng nói với tôi như vậy.
Về sau, Miu không còn tới nhà tôi chơi nữa, thay vào đó chúng tôi bắt đầu gặp nhau ở thư viện trường hoặc thư viện gần nhà.
Mẹ chắc chắn sẽ không bao giờ đem vứt những bức thư gửi tới cho tôi.
Nhưng nếu vậy, những bức thư Miu nói đến đã đi đâu mất rồi chứ?
Tôi đã rất sợ hãi, sợ hãi rằng Miu phải chăng vẫn luôn căm hận tôi.
Vì thế khi Miu tựa cơ thể vào tôi và nói chuyện hệt như trước kia như thế này, trong lòng tôi không khỏi cảm thấy có chút bất an, nghi hoặc và hoang mang, nhưng cảm giác hạnh phúc vô bờ bến lại nhiều hơn cả.
Miu tựa đầu vào ngực tôi. Tôi lấy tay đỡ lấy Miu và chúng tôi lại tiếp tục bước đi.
- Cậu chuyển về đây từ lúc nào vậy?
- Mùa đông năm ngoái.
- Lâu như vậy rồi sao?!
- Mình vẫn luôn chờ Konoha tới gặp Kazushi nói đã đưa thư cho Konoha, cậu ấy cũng hứa sẽ dẫn Konoha tới gặp mình. Nhưng mà...
- Kazushi? Cậu... đang nói về ai vậy?
Chúng tôi dừng lại trước căn phòng có treo bảng tên “Asakura”, Miu khẽ nheo mắt ngước lên nhìn tôi.
Rồi cậu ấy lại cúi đầu xuống, phần tóc mái lòa xòa trước trán che khuất biểu cảm trên gương mặt.
Cái tên mà Miu nói ra tiếp sau đó khiến tôi cảm thấy như bị sét đánh.
- ...Là Akutagama Kazushi, bạn cùng lớp với Konoha ấy.
- !
- Asakura, cậu về rồi đấy à?
Cánh cửa phía trước chúng tôi mở ra, nhìn thấy Akutagawa, tôi sững cả người lại.
Cảm giác của tôi lúc này cứ như thể vừa bị đấm một cú vào mặt.
Tôi không thể tin được những gì đang diễn ra trước mắt mình.
Nhìn thấy tôi, nét mặt của Akutagawa cũng đờ ra.
- ...Inoue.
Âm thanh mơ hồ phát ra từ bờ môi khô khốc của cậu ấy.
Akutagawa nhìn về phía Miu đang đứng bên cạnh tôi, sau đó lại nhìn tôi, cậu ấy nhíu mày với vẻ khổ sở.
Tại sao ông lại ở đây?!
Cổ họng như bị thứ gì chặn lại khiến tôi không thể thốt ra những lời đó.
Miu đột nhiên ngẩng đầu lên và bắt đầu hét vào mặt Akutagawa.
- Cậu thật quá đáng Kazushi! Cậu nói sẽ để tôi gặp Konoha, tôi đã tin cậu! Tôi cũng đưa cậu thư gửi Konoha, nhưng Kazushi không hề chuyển nó cho Konoha đúng không?!
- Asakura, bình tĩnh lại đi.
Akutagawa đặt tay lên vai Miu như muốn làm dịu cơn giận của cậu ấy. Động tác đó rất tự nhiên, như thể cậu ấy đã quen làm việc đó, ngực tôi bỗng đau nhói.
Trên mặt Miu hiện ra vẻ chán ghét rõ ràng, cậu ấy hất tay Akutagawa ra. Bị mất thăng bằng, Miu nghiêng người tựa vào tôi, cậu ấy níu chặt lấy tôi.
- Đừng chạm vào tôi! Trước kia cậu vẫn nói Konoha luôn hận tôi. Bởi vì cậu là bạn thân của Konoha nên tôi mới tin tưởng cậu. Vậy mà cậu lại nói cho Kotobuki biết về chuyện của tôi, để cậu ta tới bắt nạt tôi... Tại sao, tại sao cậu lại làm chuyện quá đáng như vậy?!
- Thôi đi, Asakura. Đừng nói thêm gì nữa. Xin cậu đấy, hãy dừng lại đi!
Khuôn mặt của Akutagawa nhăn nhúm lại, rồi cậu ấy hét lên. Trong đôi mắt tràn ngập đau đớn và khổ não.
- Tôi ghét cậu! Đi ra ngoài cho tôi! Đừng bao giờ tới đây nữa. Đừng xía vào chuyện của tôi và Konoha nữa!
Akutagawa nhìn về phía tôi, bờ môi cậu ấy khẽ giật giật như muốn nói điều gì đó, nhưng...
- Mau cút cho khuất mắt tôi!
Nghe Miu nói như vậy, Akutagawa mím chặt bờ môi đang chuẩn bị hé ra, rồi cậu ấy lại nhìn về phía tôi một lần nữa với ánh mắt khổ sở và thương cảm. Sau khi thở dài một cái, Akutagawa lặng lẽ xoay người rời đi.
Miu vùi mặt vào ngực tôi như không muốn nhìn thấy Akutagawa.
Tôi... có lẽ tôi nên đuổi theo Akutagawa.
Có lẽ tôi nên ngăn cậu ấy lại và hỏi cho ra nhẽ mọi chuyện.
Nhưng hôm nay đã có quá nhiều chuyện xảy ra, tôi thật sự không biết bây giờ mình nên làm gì nữa.
Tiếng bước chân dần đi xa như những lưỡi dao đâm vào ngực tôi.
Cuối cùng, tôi không còn nghe thấy âm thanh nào nữa, hành lang rơi vào sự im lặng kì lạ.
- Konoha... chúng ta vào trong đi. Đưa mình vào trong.
Chẳng còn suy nghĩ được điều gì nữa, tôi làm theo lời Miu như một cái máy.
Phòng của Miu dường như là phòng riêng, trong đó chỉ có một chiếc giường đơn.
Tôi nhẹ nhàng để Miu ngồi lên trên tấm ga trải giường trắng xóa, cẩn thận như thể cậu ấy là một con búp bê đắt tiền chỉ cần không cẩn thận một chút là sẽ vỡ tan...
Miu ôm lấy tôi, khẽ cọ má vào cổ tôi như một chú mèo con cô đơn.
Rồi cậu ấy ngẩng đầu lên, ngọt ngào nheo mắt lại khẽ nói với giọng an tâm.
- Tốt quá, cuối cùng mình cũng được gặp lại Konoha rồi.