Tôi đã nhận được thư của cậu.
Ngay từ những dòng đầu tiên, tôi đã cảm thấy dường như lồng ngực của mình đang bị ai đó xé toang, trời đất xung quanh tôi quay cuồng.
Cậu hoàn toàn không hiểu được ý nghĩa đằng sau việc tôi tạo khoảng cách với cậu. Trên lá thư mà cậu gửi cho tôi đầy ắp những con chữ chửi mắng tôi là kẻ hèn nhát, là đồ dối trá, tất cả chỉ là những dòng mệnh lệnh cậu muốn tôi làm để thực hiện nguyện vọng ích kỉ của cậu, chỉ là những câu nguyền rủa của cậu với quá khứ... và những lời đe dọa dành cho tôi.
Tôi hi vọng cậu hãy nhận ra một điều, việc cậu dễ dàng viết ra những chuyện như cắt cổ tay, nhảy ra ngoài cửa sổ hay uống thuốc độc chỉ là một hành vi ngu ngốc làm giảm giá trị bản thân của cậu mà thôi.
Cậu không phải một người rất cao ngạo sao?
Tôi biết bên trong vẻ bề ngoài mạnh mẽ của cậu là một tâm hồn mong manh dễ vỡ. Việc cậu bị tổn thương, bị dồn vào chân tường bởi sự mong manh đó, việc cậu bị quá khứ trói buộc và khát khao báo thù, nỗi đau của cậu, sự tuyệt vọng của cậu, sự phấn đấu của cậu, nước mắt của cậu... Tôi đều đã chứng kiến tất cả.
Từ tận đáy lòng mình, tôi hi vọng cậu có được hạnh phúc. Chính vì vậy, tôi muốn cậu hiểu rõ rằng, những hành vi không thành thật tràn đầy ác ý của cậu sẽ chỉ càng xé rách trái tim cậu ra mà thôi. Hạnh phúc của cậu cũng sẽ là sự chuộc tội của tôi, thế nên nếu nguyện vọng của cậu là điều đúng đắn, tôi sẽ vui vẻ mà dốc sức thực hiện nó.
Thế nhưng, tôi lại không phải nô lệ của cậu.
Tôi không sợ những lời uy hiếp của cậu, tôi sẽ không bị cậu sai khiến.
Cho dù bị cậu căm hận thì tôi cũng sẽ không vì vậy mà cảm thấy tức giận, khổ sở hay bi thương.
Nếu như cậu biết được bây giờ trái tim tôi đang hi vọng nhất điều gì, có lẽ cậu sẽ không ngừng run rẩy vì sợ hãi. Ngay cả tôi cũng cảm thấy do dự khi viết về nó.
Sự nhẫn nại của tôi sắp tới cực điểm rồi. Tôi đã không thể chịu đựng được nữa rồi, tôi sắp phát điên rồi. Tuy rằng tất cả mọi việc đều là do tôi tự rước vào thân, thế nhưng mọi chuyện càng lúc càng vượt ra ngoài tầm tay của tôi, càng lúc càng chồng chất như núi, khiến những đêm dằn vặt không ngủ được của tôi tiếp tục kéo dài.
Kể từ ngày sự kiện đó xảy ra, tôi vẫn luôn bắt bản thân mình trở thành một người thành thật. Dù vậy, bây giờ tôi lại bắt đầu không biết liệu mình nên thành thật với ai, thành thật về điều gì.
Với ba tôi sao?
Với mẹ tôi sao?
Hay là bạn bè tôi? Về quá khứ của tôi ư? Về tương lai của tôi ư?
Với cậu ư?
Sáng hôm sau, khi tôi gặp Akutagawa trong lớp, trông cậu ấy rất mệt mỏi. Khi tôi vừa định lên tiếng bắt chuyện thì cậu ấy đã ngẩng đầu lên và nói: “Chào ông, Inoue”, kèm theo đó là một nụ cười.
Nét mặt của cậu ấy thực sự quá bình thản, nó khiến tôi cảm thấy khổ sở đến mức như có ai đó đang níu chặt lấy lồng ngực tôi vậy.
- À, chào ông, Akutagawa.
Cuối cùng, tôi đành lúng túng đáp lời như vậy.
Hôm qua Takeda đã nói với tôi bằng giọng lạnh lẽo: “Anh Konoha tốt nhất là cứ mặc kệ chuyện vừa rồi đi. Em cũng sẽ làm như mình chưa từng thấy gì cả”.
Có lẽ đây là lựa chọn chính xác nhất. Dù sao chúng tôi cũng chẳng phải bạn bè, tôi không nên chõ mũi vào chuyện của người khác. Tôi nên xử sự với cậu ấy như bình thường.
Tuy nhiên, cứ mỗi khi nhìn thấy khuôn mặt Akutagawa, tôi lại không nhịn được mà nhớ về việc xảy ra hôm qua và trở nên mất bình tĩnh kết quả là ngay cả trao đổi với nhau vài câu chuyện phiếm chúng tôi cũng chẳng thể làm được.
Mặt khác, Kotobuki trông có vẻ như vẫn còn giận, cứ thấy tôi là cô nàng lại quay phắt mặt đi rồi chạy về phía Mori - bạn thân của cô nàng. Việc này càng khiến tôi cảm thấy khổ sở hơn.
Vào giờ sinh hoạt chung của tiết năm hôm nay, lớp chúng tôi bắt tay vào chuẩn bị cho gian hàng cà phê manga trong lễ hội trường. Mọi người cùng nhau trang trí biển hiệu, làm các giá để truyện và các bảng dán tranh ảnh anime để trưng bày trong lớp.
Sau khi được giao nhiệm vụ làm giá sách, tôi cầm một con dao rọc giấy và bắt đầu cắt các thùng các tông.
Akutagawa đang sơn màu cho các tấm bảng.
Có vài bạn nữ đến gần Akutagawa và nhờ cậu ấy chuyện gì đó. Akutagawa gật đầu và thả tấm bảng trong tay xuống, sau đó cậu ấy đi về phía biển quảng cáo, nhổ ra chiếc đinh bị cong ở sau tấm biển rồi đóng một chiếc đinh khác vào một cách gọn gàng.
- Cảm ơn bạn nha, Akutagawa.
Sau khi mấy bạn nữ vui vẻ nói cảm ơn, Akutagawa bình thản gật đầu nói gì đó, rồi cậu ấy quay trở về phía tấm bảng của mình. Đám con gái thì vẫn tiếp tục nhìn về phía Akutagawa và bàn luận xôn xao.
- Chậc, sao Akutagawa được bọn con gái hâm mộ ghê thế nhỉ.
Tôi có thể nghe được tiếng của một cậu chàng nào đó đang ngồi làm việc phía sau tôi than phiền.
- Nhưng mà tao nghe nói Akutagawa vẫn chưa có bạn gái đâu mày.
- Hả, không phải hồi lớp 10 có tin đồn Akutagawa cặp với một cô bạn cùng lớp à? Cái gì mà, à đúng rồi, là cái bạn Sarashina xinh xinh đó.
Vừa nghe thấy tên của Sarashina, tay tôi vô thức trượt một cái. Rất không may là lúc này tôi lại đang cầm dao rọc giấy, thế nên khi tay tôi bị trượt, lưỡi dao đã đi quá đà và khứa một đường vào mu bàn tay trái đang đè lên thùng các tông của tôi.
- Ui da!
- Ặc, Inoue! Ông chơi cái trò gì thế hả!
- Chết cha, tay ông chảy nhiều máu quá kìa!
Cả lớp nhốn nháo cả lên. Máu tươi ướt đẫm mu bàn tay tôi và rơi xuống tạo thành từng vệt trên thùng giấy, thấy thế, đám con gái thét lên.
Đúng lúc này, có ai đó nói “Không sao cả” rồi lấy một chiếc khăn tay màu xám đè lên mu bàn tay của tôi, sau đó người này bắt lấy cánh tay của tôi và vịn tôi đứng dậy.
Người vừa lấy khăn ấn lên tay tôi chính là Akutagawa.
- Tôi sẽ đưa cậu ấy tới phòng y tế.
Sau khi thông báo với lớp trưởng như vậy, cậu ấy nhỏ giọng hỏi tôi: “Ông ổn chứ?”
- À, ừm.
Tôi gật đầu.
- Ừ, ông nhớ ấn chặt vào đấy.
Akutagawa cầm lấy tay phải của tôi rồi bắt nó ấn lên trên chiếc khăn, sau đó cậu ấy đỡ lấy bả vai của tôi và dìu tôi bước ra phòng học.
Lúc ra khỏi cửa lớp, tôi nhìn thấy Kotobuki đang đứng đó sững sờ với vẻ mặt tái xanh.
Trong phòng y tế không có ai cả, có vẻ giáo viên phụ trách đã đi ra ngoài.
Akutagawa để tôi ngồi xuống giường, sau đó cậu ấy cũng kéo một cái ghế tới ngồi xuống bên cạnh rồi bắt đầu dùng bông thấm thuốc sát trùng lau sạch chỗ vết thương trên tay tôi.
- Xin lỗi vì đã làm phiền ông... lên cấp ba rồi mà còn bị dao rọc giấy cắt vào tay, thật là xấu hổ.
- Ông đang có tâm sự gì à?
Sau khi sát trùng xong, Akutagawa vừa lấy một miếng gạc đặt lên miệng vết thương rồi dùng băng y tế cố định nó lại vừa thấp giọng hỏi tôi.
Tôi không thể nói với Akutagawa là tôi đang bận tâm về chuyện của cậu ấy, thế nên tôi chỉ im lặng. Nhưng Akutagawa lại tiếp tục hỏi tôi bằng giọng trầm thấp, đầu cậu ấy vẫn cúi xuống.
- Ông có chuyện muốn nói với tôi phải không?
Tôi có cảm giác như trái tim của mình đang bị ai đó bóp chặt.
Bàn tay thô ráp và ấm áp của cậu ấy nắm chặt lấy tay trái của tôi.
- ...Từ sáng tới giờ trông ông vẫn có vẻ như muốn hỏi tôi chuyện gì đó, tôi nói không sai chứ?
Chẳng lẽ thái độ của tôi dễ đoán đến vậy sao? Nghĩ đến kĩ xảo diễn kịch hạng ba của mình, tai tôi bất giác nóng lên.
Tôi hít một hơi thật sâu bầu không khí chứa đầy mùi thuốc cay nồng trong phòng y tế, sau đó ấp úng mở miệng và nhỏ giọng nói:
- Hôm qua, tôi vô tình thấy ông bị một người lạ đánh ở sau dãy nhà học. Cả Sarashina cũng ở đó.
Những ngón tay đang cố định băng dính của Akutagawa dừng lại. Từ bờ môi khô khốc của cậu ấy phát ra một tiếng thở dài khó nhọc.
- Ra thế... Vậy là ông cũng có mặt ở đó, Inoue.
- Xin lỗi. Tôi vốn định làm như chưa từng nhìn thấy chuyện đó... Nhưng mà, thực sự thì tôi đã biết Sarashina từ trước. Bạn ấy là... bạn gái của ông phải không?
Vẻ mặt của Akutagawa càng trở nên u ám, đôi mắt cậu ấy phảng phất như bị một hình bóng mờ ảo che khuất, hai hàng lông mày nhíu chặt lại, cậu ấy nói:
- ...Sarashina không phải bạn gái của tôi.
- Lúc trước ông cũng nói với tôi như vậy. Nhưng nếu thế thì tại sao Sarashina lại nói với tôi là hiện tại bạn ấy vẫn đang hẹn hò với ông chứ? Người đã đánh ông hôm qua là ai vậy? Tại sao ông là người bị đánh mà lại còn phải quỳ xuống xin lỗi anh ta?
Vừa mở miệng ra tôi đã không thể ngừng lại. Akutagawa khẽ nói, giọng cậu ấy khàn đặc như thể đang có thứ gì đó bị tắc nghẹn trong cổ họng.
- Tất cả... đều là lỗi của tôi. Bởi vì tôi đã gây ra những chuyện rất đáng bị đánh. Đối với Sarashina cũng thế... mà đối với anh Igarashi cũng thế... tôi là một kẻ hèn hạ. Cho dù bị hai người đó căm hận thì tôi cũng không có tư cách nói gì cả.
Tôi khổ sở quay mặt đi khi nhìn thấy Akutagawa tự trách mình như vậy.
Linh tính của tôi mách bảo mình không nên đào sâu hơn vào chuyện này nữa, tôi nên làm như việc này chẳng có liên quan gì tới mình, thế nhưng, tôi vẫn không thể làm được điều đó, tôi mở miệng an ủi cậu ấy một cách vụng về.
- Nếu một người thật sự là kẻ hèn hạ, họ sẽ không tự ý thức được điều đó đâu... Tôi nghĩ ông chỉ đang gắng sức quá mức thôi, Akutagawa. Ông là người rất giỏi giang, nghiêm túc, thành thật và biết quan tâm đến người khác, tuy nhiên, nếu lúc nào cũng như vậy thì chắc ông sẽ cảm thấy mệt mỏi lắm đúng không? Tôi nghĩ thỉnh thoảng ông nên thả lỏng một chút và thư giãn thì sẽ tốt hơn.
Khi Akutagawa ngẩng mặt lên, tôi giật nảy cả người.
Đôi mắt của cậu ấy nhìn tôi trừng trừng, sâu dưới đôi mắt đó, tôi dường như thấy được một tia sáng lạnh lẽo. vẻ mặt bình thản mọi khi của cậu ấy bị thay thế bằng một sự phẫn nộ mãnh liệt.
- Tôi không phải người giỏi giang như ông nghĩ, Inoue!
Tiếng hét của Akutagawa vang vọng khắp phòng y tế. Bàn tay vừa được băng bó của tôi bị cậu ấy dùng sức nắm chặt đến mức tôi cảm thấy xương cốt của mình như sắp vỡ vụn, cơn đau nhức nhối chẳng khác gì bị một mũi khoan xuyên qua não khiến tôi suýt chút nữa thì thét lên.
Akutagawa tiếp tục gào.
- Nghiêm túc, thành thật, quan tâm tới người khác ư!? Không! Đó không phải là tôi! Inoue ông- hoàn-toàn-không-hiểu-gì-cả!
Vừa dùng sức nắm thật chặt lấy tay tôi một cách không thương tiếc, Akutagawa vừa dí sát mặt vào mặt tôi. Tôi có thể cảm nhận được sự điên cuồng trong ánh mắt tràn ngập sự tức giận, hơi thở ngắt quãng một cách khổ sở và hai bờ môi tái nhợt đang run rẩy của cậu ấy. Điều này khiến toàn thân tôi lạnh run, một nỗi sợ hãi chạy dọc sống lưng tôi.
- Từ rất lâu về trước, tôi đã xáo tung cuộc đời của một người khác. Giống như Oomiya thật ra là một kẻ hèn hạ khoác lên mình lớp vỏ thành thật, tôi cũng là một kẻ phản bội những người đã đặt niềm tin vào tôi!
Thật đáng sợ, tay tôi đau quá. Thế nhưng tôi lại bị những cảm xúc mãnh liệt của cậu ấy giam cầm, cơ thể tôi không thể cử động được. Những lời cậu ấy thốt ra chẳng khác nào một đám bùn đen kịt nhồi vào trong ngực tôi.
- Tôi không thể thư giãn, cho dù chỉ là một giây, tôi phải tiếp tục nghiêm khắc quản chế bản thân. Thế nhưng tôi lại không thể áp chế những xung động trong mình. Hiện tại ông có biết tôi đang nghĩ gì không? Hả, Inoue? Ông có biết tâm tình của tôi lúc này là thế nào không? Ông biết nguyện vọng thật sự của tôi là gì không!? Ông có biết tôi đang suy nghĩ chuyện đáng kinh tởm thế nào không!? Không biết, ông không biết đúng không? Ông không biết tôi là một kẻ dơ bẩn đến thế nào... Inoue, ông... ông chẳng hiểu gì cả!
Akutagawa nghiến răng nghiến lợi, khuôn mặt cậu ấy đằng đằng sát khí, hai mắt nhìn tôi trừng trừng.
Người này là ai vậy?
Đây không phải Akutagawa mà tôi biết...
Đột nhiên, Akutagawa thả tay tôi ra, khuôn mặt cậu ấy trông rất khổ sở và đau đớn.
- ...Tôi đã làm tổn thương ông, Inoue. ông hãy quên chuyện này đi, đừng dính dáng gì tới tôi nữa.
Sau khi nói bằng giọng khàn khàn, cậu ấy đứng dậy khỏi ghế.
- Tôi xin lỗi.
Khổ sở thốt ra những lời như vậy xong, Akutagawa đi ra khỏi phòng y tế.
Bị bỏ lại một mình, tôi lấy hai tay ôm lấy cơ thể đang run lẩy bẩy vì cơn lạnh đang xộc lên từ lòng bàn chân.
Chỉ có duy nhất miệng vết thương trên tay trái mà Akutagawa đã nắm lấy là vẫn nóng rực như bị lửa thiêu. Máu từ từ thấm ra và nhuộm đỏ tấm gạc.
Ông không hiểu, Inoue. Ông hoàn toàn không hiểu gì cả.
Những lời đó đâm xuyên qua ngực tôi, cổ họng tôi như bị ai đó bóp nghẹt, làn da tôi đau nhức như bị nướng trên than hồng. Và kí ức mà tôi đã cố khép kín sâu trong đầu lại một lần nữa hiển hiện rõ nét.
“Konoha, Konoha”, một giọng nói vui vẻ gọi tên tôi. Bên cạnh tôi, một đôi mắt thật đẹp ngước lên nhìn với vẻ tinh nghịch. Mái tóc đuôi ngựa đung đưa theo từng nhịp chân.
... Konoha, cậu nhất định, sẽ không hiểu được đâu.
Miu quay đầu lại đằng sau song sắt trên sân thượng, trên môi nở một nụ cười cô đơn lạnh lẽo, sau khi thì thầm với tôi như vậy, cậu ấy ngửa người ra sau và rơi xuống.
Trong đầu tôi, cảnh tượng đó hiện lên rõ mồn một, thế nhưng tôi lại kinh ngạc phát hiện khuôn mặt của Akutagawa đang chồng lên khuôn mặt của Miu.
Cơn lạnh thấu xương vẫn không dừng lại, nỗi sợ hãi không cách nào áp chế khiến đầu óc tôi trở nên tê liệt.
Không được!
Đã quá đủ rồi!
Tôi không được tới gần Akutagawa hơn nữa!
Trong vòng một ngày, lồng ngực tôi trào dâng cảm xúc nôn nóng như thể có một con dã thú đang tồn tại ở trong đó không biết bao nhiêu lần.
Khi tôi nghĩ tới việc không biết lúc nào thì bản thân sẽ bị những cảm xúc đó khống chế và làm tổn thương ai đó, hai mắt tôi lại trở nên tối sầm, mồ hôi lạnh túa ra không ngừng.
Tôi phải làm sao để có thể kiềm chế được cơn xung động đáng ghét này?
Làm ơn, xin đừng ép tôi nữa. Chính tôi cũng không biết hiện tại mình sẽ có thể gây ra chuyện gì.
Trong đầu tôi nhiều lần tái hiện cảm xúc khi cắt sách ở thư viện.
Ở một nơi tĩnh lặng cách xa bàn thủ thư, chẳng có âm thanh nào ngoại trừ hơi thở của tôi và tiếng lật sách. Cảm giác của tôi khi đó giống như mình đang đứng lẻ loi ở nơi tận cùng của thế giới, tôi cảm thấy thật cô độc và sợ hãi. Cả người tôi run rẩy vì hành vi bất chính mà mình sắp làm.
Tôi đã lấy ra từ trong cặp một con dao rọc giấy, đặt nó vào đường nối giữa các trang rồi kéo thẳng tắp mũi dao xuống dưới. Khi trang sách đã hoàn toàn bị cắt rời khỏi quyển sách, lòng tôi bỗng trở nên nhẹ nhõm, một cảm giác khó tả giải thoát trái tim tôi.
Đến bây giờ, tôi vẫn khát khao cảm giác lâng lâng tê dại đó.
Tôi muốn cắt.
Sách... không, tôi muốn cắt rời một thứ gì đó mềm hơn, ấm hơn, tinh khiết hơn nữa...
Chỉ cần làm vậy, có lẽ nỗi đau khổ đang chồng chất trong ngực tôi sẽ được giải thoát.
Có lẽ tôi sẽ không còn phải nghe thấy giọng nói đang trách cứ tôi hàng đêm nữa.
Bây giờ tôi không thể đi gặp cậu được. Xin cậu hãy hiểu cho tôi. Điểm tựa dưới chân tôi sắp sụp đổ rồi.
Tôi quay lại lớp học trước khi tiết sáu bắt đầu. Sau khi đáp lời một cách qua loa những người bạn cùng lớp, tôi ngồi xuống chỗ của mình.
Akutagawa đang ngồi lật vở trên ghế của cậu ấy. Vừa nhìn về phía đó, tôi liền giật nảy mình và vội vàng ngoảnh mặt đi, sau đó lấy ra một quyển sách giáo khóa đặt lên trên bàn. Chỉ nội cái việc ở chung một gian phòng với cậu ấy cũng đã khiến hô hấp của tôi trở nên khó khăn.
Giờ trực nhật, khi tôi vừa cầm cây lau sàn ở ngoài hành lang thì Kotobuki đã mặt sưng mày sỉa di tới và duỗi tay ra.
- Đưa đây.
- Hả...
- Tay chân của cậu thế kia thì có lau được không mà cầm nó làm gì hả?
Trong khi tôi còn đang ngạc nhiên, cô nàng đã giật lấy cây lau sàn và bắt đầu chùi.
- Vậy mà còn bị dao rọc giấy cắt vào tay, Inoue đúng là đồ vụng về. Trông chẳng khác gì một thằng ngốc cả.
- ...Ơ...à, ừm, cảm ơn cậu.
- Không cần cậu cảm ơn, tôi chỉ muốn nhanh quét dọn xong mà thôi.
Kotobuki bĩu môi nói, sau đó cô nàng quay lưng vê phía tôi.
- Inoue... cậu và Akutagawa cãi nhau à?
- Sao cậu lại hỏi thế?
- Tại tôi thấy Akutagawa quay về lớp khá sớm, rồi hình như hai người còn không hề nói chuyện với nhau nữa.
- ...Là cậu nghĩ nhiều quá thôi.
Khi tôi nhỏ giọng nói một cách yếu ớt như vậy, Kotobuki đột nhiên quay lại trừng mắt nhìn tôi vói vẻ giận dữ.
- Ừ sao cũng được, đằng nào thì cũng chẳng liên quan gì tới tôi cả!
Mà nghe cô nàng nói tôi mới sực nhận ra là Akutagawa hiện không ở trong lớp. Cậu ấy đi đâu rồi nhỉ? Không, tốt hơn hết là tôi không nên tìm hiểu về chuyện này. Tôi không nên dính líu tới Akutagawa nữa...
- Inoue, hôm nay cậu cũng sẽ đi tập kịch chứ?
- À, ừm.
Tôi ngập ngừng trả lời. Ở phòng y tế, Akutagawa đã bảo tôi nên quên chuyện này đi, thế nhưng tôi thật sự có thể làm như chưa từng có chuyện gì xảy ra sao? Hiện tại, chỉ cần chạm mặt cậu ấy, tôi đã cảm thấy sợ run lên rồi.
Sau khi Kotobuki lau sàn xong, chứng tôi trở lại lớp học.
Đột nhiên, Kotobuki tỏ ra kinh ngạc khi ánh mắt của cô nàng rơi vào chiếc cặp sách móc ở bên cạnh chỗ ngồi.
- Ô hay?
Cô nàng nhìn đăm đăm vào chỗ móc khóa trên chiếc cặp.
- Sao thế?
- Con thỏ biến mất rồi.
- Hả?
- Tôi đã mua nó khi đi cùng với chị Tooko tới cửa tiệm hôm nọ. Làm sao giờ, nó mất đâu rồi nhỉ?
Kotobuki loay hoay quanh chỗ ngồi và nhìn dáo dác khắp sàn, trông vẻ mặt cô nàng cứ như thể sắp khóc tới nơi.
- Tôi giúp cậu tìm nó nhé?
- Không cần. Cậu đi trước đi.
- Nhưng mà...
- Tôi đã nói là không cần mà!
Nghe cô nàng khăng khăng như vậy, tôi không còn cách nào khác là một mình rời khỏi lớp học.
Mang theo tâm trạng như đeo đá trong lồng ngực, tôi đi về hướng sảnh tập. Khi ngang qua phía sau dãy nhà học, tôi bất giác hướng mắt về phía dó, kết quả là tôi bắt gặp bóng lung của Akutagawa.
Tôi đứng sững tại chỗ như bị sét đánh.
- !
Akutagawa hướng tấm lưng thẳng tắp của cậu ấy về phía tôi.
Trên tay phải của cậu ấy đang cầm một vật gì đó có màu trắng.
Vật đó là... một con thỏ.
Nó không phải đồ trang trí, mà là một con thỏ bằng xương bằng thịt.
Trên chiếc cổ bao phủ bởi bộ lông mềm mại trắng muốt của nó, từng giọt máu đang rỉ xuống, bàn tay Akutagawa đang nắm tai con thỏ cũng bị nhuộm hồng.
Một cảm giác buồn nôn mãnh liệt trào lên cổ họng tôi, tôi vội vàng chạy khỏi chỗ đó.
Con thỏ đó làm sao vậy? Akutagawa rốt cuộc đã làm gì? Những câu hỏi đó cứ quay mòng mòng trong đầu tôi, đồng thời, toàn thân tôi như bị đông cứng bởi nỗi sợ hãi đang lan tràn khắp lồng ngực. Tôi hận mình tại sao lại không có thêm một đôi chân để rời khỏi hơi này càng sớm càng tốt, cách Akutagawa càng xa càng tốt.
Thật đáng sợ!
Akutagawa thật đáng sợ!
Thay vì tới sảnh tập, tôi guồng chân chạy về phía cổng trường rồi về nhà.
Sau khi về đến phòng mình, tôi khóa cửa lại, ngồi xuống trước bàn học và ôm đầu.
Tim tôi vẫn đập liên hồi, trong đầu tôi, ánh mắt dữ tợn của Akutagawa lúc ở phòng y tế cùng ánh mắt tràn ngập căm hận của Miu lúc ở trên sân thượng không ngừng hoán đổi cho nhau, tôi nhịn không được mà gào lên “Đủ rồi!”.
Tại sao vậy!? Đáng lẽ ra mối quan hệ giữa chúng tôi chỉ nên dừng lại ở mức hài hòa, thỉnh thoảng nói vài câu chuyện phiếm, thinh thoảng trao đổi bài tập để đối chiếu thôi mà.
Tại sao cậu lại cho tôi thấy những cảm xúc mãnh liệt của cậu? Tại sao cậu lại hướng sự thù hận về phía tôi?
Miu... cả Miu cũng thế.
Giống như Nojima yêu Sugiko say đắm, tôi cũng từng say mê Miu. Tôi từng tin rằng Miu cũng thích tôi. Mỗi ngày của chúng tôi đều trôi qua cùng với những nụ cười. Thế nhưng vào cái ngày năm tôi học lớp 9 đó, ở trước mặt tôi, Miu đã nhảy xuống từ sân thượng của trường học.
... Konoha, cậu nhất định, sẽ không hiểu được đâu.
Những lời khó hiểu này là thứ duy nhất cậu ấy để lại cho tôi.
Kể từ mùa hè năm đó, thế giới của tôi đã sụp đổ.
Cho đến bây giờ tôi vẫn không hiểu được tại sao Miu lại làm vậy. Lý do Miu nhảy xuống là vì tôi sao? Tôi đã làm gì Miu sao?
Trái tim tôi dường như đang bị Miu dùng những ngón tay mảnh khảnh trắng muốt của cậu ấy bóp chặt, cảm thấy khó thở, tôi ôm lấy ngực. Tầm nhìn của tôi mờ ảo như đang đứng dưới bầu trời cháy nắng, cổ họng tôi khát khô, hô hấp của tôi trở nên dồn dập. Tôi tập tễnh bước chân về phía giường rồi đổ ập xuống, sau đó, vừa hít ra thở vào theo quãng ngắn, tôi vừa cố làm dịu cơ thể đang gào thét của mình.
Khi ý thức quay về, tôi nhận ra hai mắt của mình đã nhắm lại, đôi bờ vai của tôi đang nhấp nhô cùng với những tiếng thở dốc. Mồ hôi túa ra khiến đầu tóc và áo sơmi của tôi đều trở nên nhớp nháp.
Cho đến bây giờ, tôi vẫn không thể nào quên được Miu.
Tôi không chịu được nữa rồi. Tôi không thể chịu nổi việc tâm hồn mình lại gắn kết sâu sắc một người, tin tưởng vào tương lai với người ấy, để rồi đến một lúc nào đó đột nhiên sợi dây liên kết giữa chúng tôi lại bị chặt đứt.
Chuyện với Miu đã là quá đủ với tôi rồi.
Khi tôi hơi mở mắt ra, quyển Tình bạn đang nằm chỏng chơ trên sàn nhà đập vào mắt tôi. Có lẽ lúc nãy, khi tôi đứng lên từ trên ghế, tay tôi đã đụng phải và khiến nó rơi xuống.
Vừa nhìn đăm đăm vào quyên sách trên sàn bằng ánh mắt nhạt nhòa vì mồ hôi và tâm trạng đắng chát, tôi vừa nghĩ.
Akutagawa, người đã trách cứ tôi với ánh mắt u tối tràn đầy tuyệt vọng, có lẽ cũng giống như Oomiya, có lẽ cậu ấy đang phải khổ sở vì sở hữu một bí mật không thể thổ lộ với bất kì ai...
Tuy nhiên, tôi nghĩ tốt hơn hết là mình không nên biết bí mật đó là gì. Bởi vì, chúng tôi không phải bạn bè. Tôi không được suy nghĩ về những lời quá khích của cậu ấy ở phòng y tế nữa, không được bận tâm xem chuyện gì đã xảy ra với con thỏ đó nữa!
Bữa tối, vì lồng ngực cứ như bị thứ gì đó chặn lại, tôi chỉ ăn được một ít và để thừa hơn phân nửa bữa cơm.
- Con cảm thấy... hơi mệt. Con không sao đâu. Ngày mai con lại khỏe lên ngay ấy mà.
Thấy mẹ tỏ ra lo lắng, tôi viện một cái cớ để giải thích. Khi em gái tới làm nũng: “Anh Konoha ơi chơi tiếp với em đi”, tôi cũng chỉ xoa đầu con bé và nói: “Xin lỗi nhé Maika, hôm nay không được rồi, để ngày mai đi”, sau đó tôi nhốt mình trong phòng,
Khi tôi đang nằm ngửa ra giường và lắng nghe một bản ballad phát ra từ tai nghe trong căn phòng tối thui, mẹ mở cửa và đi vào.
- Cu anh ơi... ngủ chưa con? Con có điện thoại của chị Amano đấy.
Tôi bỏ tai nghe xuống và ngồi dậy.
- ...Cảm ơn mẹ. Để con bắt máy.
Sau khi bóng dáng mẹ khuất đằng sau cánh cửa, tôi cầm lấy ống nghe phụ lắp trong phòng
- ...Alô.
Một giọng nói yếu ớt mà đến tôi nghe thấy cũng cảm thấy thật mất mặt phát ra từ đôi môi của tôi.
Chắc là chị Tooko gọi đến để hỏi tội tôi vì hồi chiều đã cúp mất buổi tập kịch và chạy thẳng về nhà.
Không ngoài dự đoán, một giọng sáng sủa phát ra từ phía đầu dây bên kia.
“Này, Konoha, chị đã cho phép chưa mà em dám lẳng lặng chuồn buổi tập kịch thế hả. Nanase đã rất lo lắng cho em đấy!”
- Em xin lỗi. Khi chiều vừa ra khỏi lớp thì tự dưng em cảm thấy trong người không được khỏe.
“Thật chứ?”
Tiếng hỏi thăm ân cần của chị ấy khiến lồng ngực tôi dâng lên một cảm giác ôn hòa giống hệt như khi tôi nằm nghe nhạc lúc nãy.
“Cho dù em nói dối thì cũng không qua mặt được chị đâu. Hôm nay em không tới là do không muốn gặp Akutagawa đúng không?”
Tôi giật mình hỏi:
- Akutagawa đã nói chuyện với chị Tooko rồi à!?
Chị ấy bật cười khúc khích.
“Chị hiểu ngay mà. Hôm nay Akutagawa cũng tới muộn. Vừa nghe chị nói hôm nay em không tới là em ấy đã có vẻ rất khổ sở và không nói thêm gì ngoài một câu “Vậy ạ...” Theo chị quan sát thì Akutagawa có vẻ rất muốn biết tại sao Konoha lại không tới. Thế nên chị đã thử ‘tưởng tượng’ xem đã có chuyện gì xảy ra giữa hai đứa.”
- Chị vậy mà lại lừa em, chị Tooko thật xấu xa.
“Ai bảo em dám xem thường một cô gái văn chương như chị chứ.”
Tôi cảm thấy chẳng còn chút sức lực nào khi nghe chị ấy nói một cách đắc ý như vậy. Thiệt tình, tại sao tôi cứ luôn thua dưới tay của cái người này vậy? Thật không cam lòng, thật không khoa học.
“Hì hì, thế nên em cứ chuẩn bị tinh thần mà nói ra hết toàn~ bộ mọi chuyện cho chị đi.”
Bị chị Tooko thúc giục, tôi đành đem chuyện của Akutagawa kể cho chị ấy.
Chị Tooko vừa nghe tôi kể, thỉnh thoảng lại nhẹ nhàng chêm vào một hai câu để ra dấu cho tôi biết chị ấy vẫn đang lắng nghe. Chờ đến lúc tôi kể xong mọi chuyện, chị ấy mới bắt đầu nhỏ giọng nói.
“Konoha nè, hôm nay ở thư viện chị nghe người ta nói về việc lại có thêm những quyển sách khác bị cắt. Hình như là tuyển tập của Jane Yolen, thi tập của Kitahara Hakushuu, còn có tuyển tập đồng thoại của Muku Hatojuu và tuyển tập truyện ngắn của Komatsu Sakyou nữa... Không chỉ thế, trước đó chị còn nghe mọi cô bạn ở câu lạc bộ Thú cưng nói là có một con thỏ do câu lạc bộ chăm sóc đã mất tích.”
Bàn tay đang cầm ống nghe của tôi trở nên lạnh cóng.
Sách của thư viện lại bị cắt sao? Còn cả việc có một con thỏ bị mất tích...
“Nhưng mà chị không nghĩ Akutagawa là người đã cắt sách đâu. Cả lần này và lần trước cũng thế.”
Tôi chỉ im lặng khi đột nhiên nghe chị Tooko nói vậy bằng giọng vui vẻ.
“Thế nào Konoha? Em có muốn cùng chị đi xác nhận sự thực không?”
Mẹ à, tại sao con trai mẹ vẫn tiếp tục làm ra những chuyện ngu xuẩn như vậy chứ?
Con cảm thấy những lá thư gần đây mình viết thật không bình thường. Tuy nhiên, nếu không tiếp tục viết thư, con sẽ không thể dằn lại cơn xung động đang gào thét bên trong nữa.
Hôm nay, con đã to tiếng với Inoue. Con biết cậu ấy không hề có ý xấu khi nói vậy, cậu ấy làm thế chỉ là vì lo lắng cho con thôi. Thế nhưng tính cách mềm yếu dễ bị tổn thương của cậu ấy lại kích thích con, khiến con càng muốn ra sức làm tổn thương cậu ấy.
Sau khi tan học, Inoue đã không đến buổi tập. Bởi vì con vẫn đang không biết nên làm gì khi đối mặt với cậu ấy, cho nên nói thật là con đã thở phào nhẹ nhõm khi nghe được tin này.
Mặt khác, trạng thái tinh thần của cô gái kia càng lúc càng trở nên nguy hiểm, mọi việc đã vượt ra ngoài tầm kiểm soát của con rồi. Con đã đem chôn con thỏ bị cắt cổ chết dưới gốc cây anh đào tại sân trong. Cho dù con đã lấy nước rửa bao nhiêu lần, mùi máu trên tay con vẫn không chịu biến mất, con cảm thấy thật buồn nôn.
Mẹ à, những lá thư gần đây của con chắc chắn đã khiến mẹ lo lắng có phải không, mẹ nhất định sẽ không hiểu được ý nghĩa của chúng có phải không? Thế nhưng, chỉ có chuyện này là con không có cách nào nói cho mẹ biết được.
Bởi vì cơn vượt cạn khó khăn khi sinh con ra, sức khỏe của mẹ đã trở nên rất yếu.
Thế nên con đã quyết tâm sẽ không là gánh nặng của mẹ mà sẽ trở thành một người thật giỏi giang. Vì không muốn mẹ lo lắng, vì không muốn thấy mẹ bị họ hàng thân thích thương hại, con đã quyết định rằng mình sẽ không bao giờ khiến mẹ phải cảm thấy buồn lòng vì đã sinh con ra.
Nhưng, vào cái ngày đó sáu năm về trước, hành vi không thành thật của con đã hủy hoại cuộc đời của một người khác và sự trừng phạt dành cho con khi đó là con đã mất đi mẹ.
Vậy mà, mẹ à, ngày hôm nay con lại tiếp tục làm một việc sai trái khác.
Mẹ, mẹ ơi, hãy nói cho con trai của mẹ biết rốt cuộc sự ngu xuẩn này của con còn sẽ tiếp tục đến khi nào đây?
Giờ nghỉ trưa ngày hôm sau, khi tôi mang hộp bento mẹ đã chuẩn bị tới phòng sinh hoạt của câu lạc bộ Văn học, tôi phát hiện chị Tooko đã tới đó từ trước. Chị ấy đang ngồi ôm chân trên ghế xếp và ăn “cơm”.
Chị ấy để quyển Em còn yêu Brahms không? của Francoise Sagan tựa lên đùi, sau đó lật từng trang, thỉnh thoảng dùng ngón tay xé lấy một mẩu sách bỏ vào miệng nhấm nháp rồi nuốt một cách ngon lành, mỗi lần như vậy chị ấy đều nở một nụ cười cực kì vui vẻ.
- Món ăn của Sagan có phong vị tao nhã của vùng đô thị. Nó mang một mùi hương thanh khiết và cảm giác mát lạnh tuyệt vời giống như món patê thịt vịt khai vị trong ẩm thực Pháp.
Sự miêu tả tâm lý tinh tế của một người phụ nữ dao động giữa một bên là chàng thanh niên trẻ đẹp yêu cô ấy tha thiết và một bên là người tình lâu năm với bản tính lăng nhăng thật sự rất tuyệt vời!
Khi ta dùng đầu lưỡi thưởng thức vị thanh khiết của miếng patê và hương vị mộc mạc của thịt vịt, rồi đưa vào miệng một thìa súp đông lạnh trong vắt màu hổ phách đựng trong cái bát để bên cạnh, hương vị của chúng sẽ hòa quyện trong miệng của ta, khiến ta run lên vì cảm xúc phức tạp mà nó mang tới và rồi ta sẽ bất giác cảm thấy như ngực mình đang thắt lại. Lúc Sagan vào nghề năm 18 tuổi, bà đã viết về câu chuyện của một cô thiếu nữ 17 tuổi qua tác phẩm Buồn ơi, chào mi, thế nhưng khi bà viết ra câu chuyện xoay quanh người phụ nữ trung niên 39 tuổi này, bà chỉ mới 24 tuổi.
Vừa nghe chị ấy lảm nhảm, tôi vừa cúi đầu yên lặng ăn hộp bento mà mẹ đã chuẩn bị.
- Chuyện tối hôm qua là sao vậy ạ?
Khi tôi nhỏ giọng hỏi như vậy, chị Tooko đã vui vẻ trả lời.
- Em nói cái vụ cùng chị đi xác nhận sự thật hả?
- Không phải.
Tôi ngẩng đầu phản bác.
Chị Tooko đang nhìn tôi với một nụ cười dịu dàng trên môi, tai tôi bất chợt trở nên nóng bừng, thế là tôi lại cúi đầu xuống và lầu bầu.
- Hôm qua chị đã nói với em người phá hoại sách của thư viện không phải Akutagawa. Nhưng mà chẳng phải chị Tooko cũng đã nhìn thấy cậu ấy lấy dao rọc giấy cắt sách sao?
Hôm nay, khi ở trong lớp, tôi và Akutagawa vẫn không thể nói chuyện bình thường với nhau được. Khi cậu ấy hỏi thăm tay tôi đã đỡ chưa thì chỉ nội việc trả lời cậu ấy rằng tôi không sao cả cũng đã rút hết toàn bộ sức lực của tôi rồi. Hơn nữa trông cậu ấy cũng rất miễn cưỡng. Rõ ràng tôi đã tự nhủ rằng mình sẽ không dính líu gì tới Akutagawa nữa, vậy mà tại sao tôi lại nghe theo lời đề nghị của chị Tooko và có mặt ở đây chứ?
Chị Tooko gấp lại quyển sách đang ăn dở.
- Đúng là chúng ta đã chứng kiến Akutagawa cắt ra một trang giấy từ tuyển tập của Arishima Takeo. Nhưng mà em nhìn nè, Konoha.
Chị ấy cầm lấy quyển tuyển tập và hướng nó về phía tôi, tay lật nhanh từng trang sách.
Đến chỗ trang sách bị cắt, chị ấy mở rộng quyển sách ra hai bên. Rồi chị ấy lại tiếp tục lật, đằng sau lại xuất hiện một trang bị cắt khác. Tiếp sau đó lại là một trang khác, thêm một trang khác nữa...
- Em thấy chưa? Quyển sách này không chỉ bị cắt ở một chỗ. Lúc đó, rõ ràng là chúng ta đã chứng kiến Akutagawa chỉ cắt ra một trang duy nhất thôi đúng không? Còn nữa, em nhìn chỗ này đi.
Chị Tooko giở ra trang kế tiếp của trang sách bị cắt, rồi chị ấy lấy ngón tay lần theo trang sách. Khi nhìn kĩ, tôi phát hiện ở đó có một vết cắt khác đang chạy dọc cách 5mm từ đường nối giữa quyển sách.
- Tất cả các trang giấy đều được cắt dọc theo đường nối, vết cắt đó cũng sẽ để lại vết ở trang tiếp theo. Thế nhưng, ở vị trí này lại có một vết khác nữa, em không thấy điều này rất kì lạ sao?
Chị Tooko chỉ vào hai vết cắt song song và nói bằng giọng thần bí.
- Theo suy đoán của chị thì có lẽ nó không phải bị cắt bởi dao rọc giấy mà là một thứ gì đó khác chăng? Hơn nữa, trước khi Akutagawa lấy dao cắt quyển sách này, chắc chắn nó đã bị cắt rất nhiều lần. Thế nhưng, khi nói chuyện với chúng ta ở phòng sinh hoạt câu lạc bộ, Akutagawa lại chẳng hề đề cập tới chuyện này. Từ giọng nói của cậu ấy, chị thấy có vẻ đây là lần đầu tiên Akutagawa làm việc này. Thế nên chị cho rằng người cắt quyển sách không phải cậu ấy mà là một người khác. Những quyển sách khác cũng thế, có lẽ một người khác chứ không phải Akutagawa đã cắt sách.
- Cũng có thể tất cả đều là do Akutagawa làm. Dù sao chúng ta cũng chẳng có chứng cứ nào để chứng minh việc này.
- Đúng vậy. Nhưng mà chẳng lẽ em lại cho rằng Akutagawa là loại người sẽ làm một việc như thế này mà không có bất kì nguyên nhân nào sao?
- Đó chỉ là do chị Tooko tự tưởng tượng mà thôi. Có lẽ Akutagawa vốn dĩ là một người hoàn toàn khác với Akutagawa mà chúng ta biết cũng nên.
Nhớ lại vẻ mặt tràn đầy căm hận của cậu ấy lúc ở phòng y tế, cơ thể tôi bất giác rùng mình một cái.
- Với lại, việc Akutagawa đã cắt sách trước mặt chúng ta vẫn là một sự thật không thể chối cãi. Nếu như cậu ấy không phải thủ phạm thì tại sao cậu ấy cố tình làm ra một việc như vậy? Theo em thấy thì lời giải thích vì áp lực mà dẫn tới việc cắt sách của cậu ấy nghe còn dễ tin hơn.
Chị Tooko thấp giọng lầu bầu:
- Nhưng mà cũng có thể là em ấy đang bao che cho ai đó mà.
Nói xong, chị ấy nhìn tôi với ánh mắt buồn bã.
- Konoha nè, chị đã thử hỏi một người bạn cùng lớp cũng tham gia câu lạc bộ Bắn cung về chuyện của Akutagawa. Nghe nói hồi Akutagawa còn học lớp 10, đã có một đàn anh trong câu lạc bộ rất ghét cậu ấy. Anh ta đã bắt Akutagawa dọn dẹp một mình, ép cậu ấy tập theo chương trình huấn luyện quá sức, rồi còn bắt chạy chân trần quanh sân trường mấy chục vòng nữa... Nghe bạn chị nói lúc đó trông cậu ấy rất đáng thương...
- Người đó là ai vậy ạ?
- Chính là cái người tên Igarashi mà Konoha đã nhìn thấy ở sân trong đấy.
Hình dáng của một nam sinh cao lớn và cơ bắp còn hơn cả Akutagawa hiện lên trong đầu tôi. Hôm đó, ở sân trong, Akutagawa đã đứng yên chịu đòn của anh ta, sau đó cậu ấy còn quỳ xuống xin lỗi anh ta nữa.
- Nghe nói ban đầu mối quan hệ giữa Igarashi và Akutagawa rất tốt. Igarashi đánh giá cao năng lực của Akutagawa và thường xuyên nói chuyện cũng như đối xử tốt với cậu ấy. Akutagawa cũng rất tôn trọng Igarashi.
- Vậy thì tại sao cái anh Igarashi đó lại trở nên căm ghét Akutagawa?
Khuôn mặt của Sarashina thoáng hiện lên trong đầu tôi. Hôm đó Sarashina đã dựa vào lưng của Akutagawa và khóc nức nở. Chắc hẳn bạn ấy cũng có liên quan tới chuyện này.
Câu trả lời của chị Tooko không ngoài dự đoán của tôi.
- Theo những gì bạn chị nói thì hình như Akutagawa đã cướp bạn gái của Igarashi. Cô gái này năm ngoái cũng học cùng lớp với cậu ấy, và hiện là Sarashina lớp 11-C.
Tôi bất giác thở dài.
Quả nhiên nguyên nhân là vì Sarashina.
Bây giờ khi thử ngồi lại và suy ngẫm, tôi mới nhận ra dường như Akutagawa rất chán ghét hành động của Oomiya khi anh ta phản bội bạn thân và chọn Sugiko. Lúc tôi khen cậu ấy vào vai Oomiya rất hợp, Akutagawa đã có một vẻ mặt khó coi, cả lúc chị Tooko cùng Kotobuki và Takeda tranh luận sôi nổi về Oomiya và Nojima cũng thế, cậu ấy đã đưa ra một lời phê bình cực kì nghiêm khắc đối với Oomiya.
Những lúc như vậy, chắc hẳn trong đầu Akutagawa đang hiện ra chuyện của anh Igarashi và Sarashina. Có lẽ cậu ấy đã nghĩ mình thật giống Oomiya và cảm thấy khổ sở vì điều đó.
- Chị còn nghe nói hình như chính Akutagawa là người đã giới thiệu Sarashina cho Igarashi. Lúc đầu thì quan hệ của họ có vẻ rất tốt, mùa hè năm ngoái, có lúc người ta còn thấy ba người cùng đi chơi với nhau. Thế nhưng kể từ cuối mùa thu, thái độ của Igarashi đối với Akutagawa bắt đầu thay đổi. Vì những việc làm của anh ta thật sự rất quá đáng, thế nên những đàn anh lớp 12 đã không chịu được và thử hỏi nguyên do sự tình, kết quả là Igarashi đã nói rằng “Akutagawa đã cướp bạn gái của tôi”... Akutagawa cũng không hề đưa ra lời biện minh nào mà chỉ trả lời “Đúng như anh Igarashi nói. Tất cả đều là lỗi của em”. Về sau thì Igarashi đã xin rút lui khỏi câu lạc bộ Bắn cung.
Hai hàng lông mày của chị Tooko rũ xuống.
Những gì chị ấy vừa nói chẳng khác gì một câu chuyện tình tay ba thường thấy. Dù sao thì cái chuyện thích người yêu của người khác, hay lừa gạt bạn thân và hẹn hò với bạn gái của cậu ta cũng thường xuyên xảy ra. Trong tiểu thuyết hay phim truyền hình thì tình huống như vậy quả thật là vô cùng phổ biến.
Hơn cả trăm năm trước thì những câu chuyện như thế cũng đã xuất hiện, mà thực ra thì còn sớm hơn thế - ngay từ thuở xa xưa, con người đã liên tục kể lại những câu chuyện thần thoại về tình yêu liên quan đến việc cướp đoạt hoặc bị cướp đoạt, yêu nhau cuồng nhiệt rồi sau đó chia tay nghe thật ngu ngốc.
Tuy nhiên, đối với người trong cuộc mà nói, loại quan hệ này không phải là thứ mà họ có thể dễ dàng tìm ra cách giải quyết.
Giống như Oomiya cảm thấy áy náy vì những gì anh ta đã làm với Nojima, Akutagawa có lẽ cũng đang tự dày vò bản thân bởi việc làm của mình. Lúc ở phòng y tế, cậu ấy cũng đã nói với tôi tất cả tội lỗi đều là của cậu ấy.
...Tôi là một kẻ hèn hạ. Cho dù bị hai người đó căm hận thì tôi cũng không có tư cách nói gì cả.
Không đúng? Tại sao Sarashina lại căm hận Akutagawa chứ? Nếu là cái anh Igarashi đã bị cướp mất bạn gái đó thì tôi còn hiểu được, nhưng tại sao lại có thêm Sarashina nữa? Tôi chẳng thấy có chút xíu căm hận nào trong cái cách Sarashina dựa lưng vào Akutagawa cả.
Việc này thật là kì lạ. Chẳng lẽ giữa Akutagawa và Sarashina còn có chuyện gì khó nói hơn sao...
Cùng với lúc sự nghi hoặc trong lòng, một cảm giác bất an cũng theo đó dâng lên và khiến toàn thân tôi tê dại. Không được. Tôi đã quyết định là mình sẽ không dính líu gì tới chuyện này nữa rồi.
Tôi cố gắng hít thở và nhỏ giọng nói:
- ...Chị Tooko. Lúc nãy chị đã nói là Akutagawa đang bao che cho ai đó có phải không? Từ câu chuyện vừa rồi, chúng ta có thể biết được có hai người là đối tượng quan trọng... đồng thời cũng là người khiến cậu ấy cảm thấy hổ thẹn đến mức phải bao che, đó là Sarashina và anh Igarashi, em nói không sai chứ?
- Đúng thế.
Chị Tooko gật đầu.
- Vậy chị nghĩ ai mới là người được Akutagawa bao che?
- Theo chị thì...
Đúng lúc bờ môi màu hồng đào của chị Tooko hé ra một cách do dự, một tiếng pi pi phát ra từ trong túi áo chị ấy. Chị ấy thò tay vào túi và móc ra... không phải điện thoại mà là chiếc đồng hồ bấm giờ màu bạc yêu thích của mình. Xem ra cái đồng hồ này cũng có đầy đủ các chức năng như những chiếc đồng hồ điện tử bình thường khác.
- Chết, còn năm phút nữa là hết giờ nghỉ trưa rồi.
Sau khi nhìn vào chiếc đồng hồ, hai mắt chị Tooko mở lớn.
Chúng tôi vội vàng đứng dậy rời khỏi phòng sinh hoạt. Sau đó, khi chúng tôi đang chạy dọc theo hành lang, chị Tooko mở miệng nói thật nhanh.
- Chị vẫn chưa biết chắc ai là thủ phạm đã cắt sách của thư viện. Cả việc tại sao người đó lại làm thế nữa.
Đến trước hành lang nơi chúng tôi tách ra, chị ấy đột nhiên dừng lại.
- Konoha nè, chị sợ em lo lắng nên vẫn giữ im lặng về chuyện này, nhưng chị nghe nói là lại có thêm một con thỏ của câu lạc bộ Vật nuôi bị mất tích rồi. Sáng nay, trông các thành viên của câu lạc bộ rất lo lắng.
Tôi nín thở khi hình ảnh con thỏ rỉ máu, lỗ tai bị xách lên hiện ra trong đầu. Thấy tôi như vậy, chị Tooko nắm lấy tay tôi và kéo tôi lại gần chị ấy, rồi chị ấy nói vào tai tôi như muốn tiếp thêm dũng khí.
- Hôm nay em không được chuồn buổi tập đâu đấy. Buổi tập hôm nay mọi người sẽ thử phục trang, thế nên em nhất định phải đến đấy? Hứa nhé?
Bờ môi mềm mại và hơi thở ấm áp của chị Tooko khẽ chạm nhẹ vào tai tôi trong thoáng chốc rồi lại nhanh chóng tách ra.
- Hẹn gặp em sau giờ học nhé! Em mà dám chuồn thì chị sẽ tới tận nhà em để dẫn độ đấy!
Vừa cười vừa nói vậy xong, chị ấy vội lao lên cầu thang.
Tôi có thể thấy được... phía dưới váy của chị Tooko. Chị ấy đang mặc quần thể dục... không, không có chiếc quần thể dục nào cả...
Là màu trắng.
Tôi xấu hổ tới mức mặt đỏ tới mang tai. Sau đó, tôi cũng vội vàng chạy về phía lớp của mình.
Đúng lúc này...
Bóng Akutagawa đang bước đi trên hành lang xoẹt qua tầm mắt tôi.
Hai gò má đang nóng như thiêu như đốt của tôi ngay lập tức trở nên lạnh buốt, cứ như thể tôi vừa bị ai đó tạt một xô nước vào mặt vậy.
Sắp vào tiết đầu giờ chiều rồi mà cậu ấy còn đi đâu chứ? Akutagawa mà lại bùng học ư?
Không, không được, cứ làm như mình không thấy gì cả. Đừng nghĩ tới việc đi theo cậu ấy. Mình không được dính líu gì tới cậu ấy nữa!
Mặc cho nội tâm giằng xé, cổ họng khô khốc, hai chân tôi vẫn làm trái với suy nghĩ của chủ nhân chúng và đi về phía mà bóng lưng của Akutagawa đã biến mất.
Khi tôi ngoặt qua góc hành lang, tôi có thể nghe thấy tiếng bước chân đang đi xuống cầu thang. Tôi nín thở, vểnh tai lên và tiếp tục đuổi theo cậu ấy. Chuông báo vào tiết vang lên trên đầu tôi. Lý trí thúc giục tôi phải nhanh quay trở lại lớp học, thế nhưng cho dù tôi cố ra lệnh thế nào thì hai chân tôi vẫn không chịu dừng lại, chúng vẫn tiếp tục bước tới. Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc theo cổ tôi.
Trước mặt tôi bây giờ là dãy tủ khóa đựng giày ở lối vào. Núp đằng sau một ngăn tủ bằng nhôm, tôi cố gắng tìm kiếm Akutagawa.
Và rồi tôi cũng tìm thấy cậu ấy đang đứng trước tủ đựng giày của lớp chúng tôi.
Cậu ấy đang nhìn đăm đăm vào một phong thư trên tay với vẻ mặt nghiêm trọng. Phong thư này là cậu ấy vừa mới lấy ra từ trong tủ đựng giày sao?
Không giống phong thư hình chữ nhật màu trắng tôi đã thấy hôm trước, phong thư này có màu xanh da trời, phía trên đó in nổi hình một đôi cánh thiên sứ trắng muốt... Nó thuộc cùng loạt sản phẩn với chiếc cặp tài liệu của Takeda, là loại mà Miu thích nhất. Có lẽ người gửi phong thư này cho cậu ấy cũng là một cô gái chăng?
Từ ánh mắt của Akutagawa, tôi có thể cảm nhận được sự tức giận khôn cùng, cơ thể tôi không tự chủ mà run lên bần bật.
Lần trước, khi tôi nhìn thấy Akutagawa đứng trước thùng thư, vẻ mặt cậu ấy trông rất đau đớn và khổ sở.
Nhưng bây giờ, trong ánh mắt của cậu ấy lại đang rực cháy ngọn lửa của sự căm hận.
Akutagawa lấy tay xé bức thư ra làm đôi.
Tim tôi đập nhanh hơn theo tiếng giấy bị xé rách.
Sau đó, cậu ấy chập hai mảnh của bức thư bị xé lại và xé nó ra làm tư, rồi cậu ấy bước về phía thùng rác đặt bên cạnh tủ đựng giày và định ném đống giấy vụn trong tay vào đó.
Tuy nhiên, tay cậu ấy đột nhiên dừng lại.
Akutagawa khẽ rên rỉ, hai mắt cậu ấy nhíu lại như không biết phải làm sao. Cuối cùng, cậu ấy cắn răng vo tròn bức thư thành một cục rồi nhét thằng nó vào túi quần.
Tất cả những gì tôi chứng kiến dừng lại tại đó. Bởi vì không chịu nổi cảm giác hồi hộp đang đè ép lồng ngực, tôi đã xoay người chạy trốn về phòng học.
Giáo viên vẫn chưa tới.
Khoảng 10 phút sau, khi cả lớp đã vào học, Akutagawa mới mở cửa và bước vào.
- Em xin lỗi, em phải trả sách ở thư viện nên vào trễ.
Cậu ấy cúi đầu xin lỗi giáo viên rồi trở về chỗ ngồi. Tôi đảo mắt qua túi quần của cậu ấy, tuy nhiên, nhìn từ bên ngoài thì trông nó chẳng hề có khác biệt cả.
Không biết lá thư đó là do ai gửi tới cho cậu ấy nhỉ...
Câu hỏi đó, cùng với ý nghĩ tôi không nên dính líu gì tới cậu ấy nữa cứ xoắn xuýt lấy nhau trong ngực tôi.
... Cậu thích tôi đúng không?
Cậu đã không hề ngại ngần viết như thế trong bức thư gửi cho tôi.
Kể từ khi sự kiện đó diễn ra, tôi vẫn luôn tránh thân thiết với người khác giới, đã có lúc tôi cho rằng mình sẽ không bao giờ yêu một ai nữa.
Thế nhưng vào mùa đông đó, khi tôi bắt gặp cậu... Khi cậu lườm tôi với ánh mắt hận thù như thể tôi là thứ dơ bẩn nhất trên cõi đời này tôi đã rất kinh ngạc, tôi vẫn nhớ như in cơn đau như thế lồng ngực bị xuyên thấu khi đó.
Nhìn cái cách cậu thống mạ tôi một cách không thương tiếc, tôi đã nghĩ cậu thật xinh đẹp làm sao. Tôi đã bị thu hút bởi hai gò má đỏ rực cùng ánh mắt sắc bén như dao của cậu, tôi không tàỉ nào rời mắt khỏi cậu được.
Tôi biết rõ hơn ai hết rằng cậu hoàn toàn không muốn chấp nhận chút xíu tình cảm nào của tôi. Điều duy nhất cậu muốn làm là thỏa mãn khát vọng tàn độc tăm tối đang ngự trị bên trong bản thân cậu.
Mặt khác, tôi cũng biết mình không phải một người ưu tú, giỏi giang để có thể có được trái tim cậu.
Tôi biết rất rõ những điều đó, vậy mà tôi vẫn không thể không hướng về phía cậu. Tôi hi vọng được gặp cậu, được cậu nhìn bằng ánh mắt lạnh lẽo đó. Tôi muốn được nghe cậu chửi bới tôi.
Có lẽ tôi vẫn luôn chờ mong được cậu trách mắng.
Ai cũng khen tôi là một con người thành thật, giỏi giang. Thế nhưng sự thật lại không phải vậy... Có lẽ vì thế mà tôi vẫn luôn khát khao mọi người sẽ nhận ra tôi là một kẻ hèn hạ, ti tiện, một kẻ đáng bị ăn chửi.
Cậu đã tra hỏi tôi về chuyện ở trường.
Mỗi ngày tôi làm những gì? Tôi có bạn bè không? Tôi có bạn gái không?
Cậu cố gắng che giấu gai nhọn ác ý bằng những lời lẽ bình thản, cậu nghiêng tai lắng nghe tôi trả lời với khuôn mặt tái xanh, và rồi, đến cuối cùng, lần nào cậu cũng sẽ tỏ vẻ không vui và nói với tôi.
“Cậu về đi!”
Về sau, cậu lại bắt đầu dùng những ngôn từ xấu xí nguyền rủa chuyện đã xảy ra trong quá khứ và rồi vào một ngày, cậu bắt tôi phải đưa ra quyết định.
Tôi biết nguyên cớ nào đã khiến cậu làm vậy, tôi cũng biết cậu đang ở trong một mê cung tối đen không có lối thoát, cậu bị những kí ức trong quá khứ trói buộc, cậu bị chúng dày vò khổ sở, dù vậy, cậu vẫn tiếp tục cuộc chiến của mình.
Tôi muốn hoàn thành tâm nguyện của cậu.
Bởi vì làm thế đối với tôi cũng là một sự chuộc tội.
Tuy nhiên, nếu như tôi cứu vớt cậu, tôi sẽ trở thành một kẻ phản bội ti tiện.
Tâm nguyện của cậu là dơ bẩn! Là không đúng đắn! Nó sẽ làm người khác tổn thương!
Dẫu biết vậy, cậu vẫn yêu cầu tôi thực hiện nó sao? Cậu vẫn ra lệnh cho tôi thực hiện một hành vi giả dối như vậy sao?
Làm ơn, tôi xin cậu, xin cậu đừng gửi thư cho tôi nữa. Xin cậu đừng viết ra những điều thử lòng tôi nữa.
Sự ngạo mạn và vô tâm của cậu khiến tôi cảm thấy giận dữ đến toàn thân run rẩy.
Đúng, tôi không phủ nhận việc tôi bị cậu hấp dẫn. Tuy nhiên, tôi sẽ không vì thế mà trở thành một kẻ ngu ngốc hơn cả bây giờ nữa.
- Oa, Nanase, cả Chia nữa, hai em đáng yêu quá đi~
Nhìn Kotobuki và Takeda mặc furisode và quần hakama vào người, chị Tooko hưng phấn kêu lên.
Kotobuki loay hoay trông có vẻ xấu hổ, tóc cô nàng được chia thành hai búi và được cột lại bằng những chiếc nơ màu đỏ.
Lúc tan học, khi tôi đang do dự có nên về nhà hay không thì Kotobuki đã đứng khoanh tay trước ngực chặn đường tôi, sau khi lườm tôi một cái, cô nàng dẩu môi nói:
- Hôm nay chúng ta sẽ thử phục trang, tôi cấm cậu lại chuồn tiếp đấy.
- Cả Akutagawa cũng thế, đừng có mà lề mề ở đó nữa! Mau đi tập kịch với bọn tôi nhanh lên!
Cứ như vậy, cả tôi và Akutagawa đều bị cô nàng lùa tới sảnh tập.
Sau khi mặc vào phục trang dành cho nhân vật Sugiko, Kotobuki trông cứ như bị biến thành một người khác, hai má cô nàng đỏ rực, đầu cúi gằm không dám ngẩng lên nhìn ai. Mấy bộ trang phục này là chúng tôi mượn của một chị năm trên trong câu lạc bộ Trà đạo. Trong khi tôi còn đang cảm thán làm sao mà đám con gái lại có thể thay đổi nhanh như vậy chỉ sau khi thay một bộ đồ, Kotobuki đã bĩu môi ngẩng đầu lên trừng mắt với tôi.
- S-sao... Có gì mà cậu nhìn tôi dữ thế hả, có vấn đề gì à?
- Không có, tôi chỉ đang nghĩ bộ kimono và chiếc hakama này rất hợp với cậu thôi.
Tôi vừa trả lời thành thật như vậy xong thì hai má của cô nàng lại đỏ bừng cả lên.
- Đ-Đáng ghét, cậu ăn nói bậy bạ cái gì thế hả Inoue. Đằng nào thì cậu cũng chỉ đang khách sáo với tôi chứ gì, đồ đần, đần, đần!
- Ơ, nhưng mà tôi nói thật mà.
- Hả!?
Kotobuki im lặng. Thấy thế, tôi cười nói:
- Kotobuki, và cả Takeda nữa, hai người mặc bộ này trông hợp thiệt mà.
- Oa! Em cảm ơn anh Konoha~
Trong lúc tôi còn đang không hiểu mô tê gì, thì đứng bên cạnh tôi, chị Tooko đã nhảy tưng tưng một cách vui vẻ.
- Ôi, lúc trước chị còn phân vân mãi là nên mặc mỗi furisode theo phong cách tiểu thư đài các hay là nên mặc thêm hakama và búi tóc lên theo phong cách Tây thời thượng mới tốt, nhưng mà thế này mới chuẩn nè! Kịch lãng mạn những năm đầu thế kỉ XX quả nhiên là phải mặc thêm hakama và cột nơ thế này.
Trên người của chị Tooko bây giờ mặc một chiếc áo sơ mi cổ đứng màu trắng, bên ngoài là một lớp áo khoác haori* với hoa văn cài răng lược. Tôi và Akutagawa cũng thay một bộ trang phục y hệt chị ấy.
Haori là một loại áo khoác ngoài truyền thống của nam giới Nhật.
- Hì hì, chị Tooko cũng không kém đâu ạ, chị mặc bộ đồ này trông tuyệt lắm.
- Thật đấy ạ. Em có cảm giác mình sắp xiêu lòng mất rồi.
- Vậy sao~ có khi mình sẽ nhận được rất nhiều thư tình của các cô gái cũng nên~
Có vẻ như chị Tooko đã bắt đầu tưởng tượng tới viễn cảnh những lá thư tình viết tay ngọt ngào tràn ngập cái thùng thư tư vấn tình cảm mà chị ấy đặt trong sân trường, hai mắt chị ấy nhìn ra xa với vẻ mơ mộng. Không ngoài dự đoán của tôi, với bộ ngực bằng phẳng của mình, chị ấy không hề gặp chút khó khăn nào khi mặc áo sơmi. Tuy nhiên, từ nãy tới giờ hai cái bím tóc dài như đuôi mèo của chị ấy vẫn đang lủng lẳng sau đầu, thế nên cho dù tôi nhìn kiểu gì thì chị ấy trông cũng chẳng giống một người đàn ông Nhật Bản những năm đầu thế kỉ XX chút nào cả. Đúng lúc tôi đang nghĩ như vậy, chị Tooko đã lấy ra một cái mũ lưỡi trai màu nâu sậm và đội lên đầu, đồng thời nhét luôn hai cái bím tóc vào bên trong.
- Thế nào, bây giờ trông chị càng giống một anh chàng đẹp trai phong độ chứ?
- Vâng ạ, em thật muốn gọi chị Tooko một tiếng Tooko đại nhân~
- Gọi đi, em cứ gọi thoải mái~
- Tooko đại nhân~
- Chia!
Hai người bọn họ hồ hởi ôm lấy nhau và hét lên vui vẻ.
- Takeda, em ồn ào quá đấy.
Vẻ mặt Kotobuki vừa lộ vẻ khó chịu thì Takeda đã chạy tới ôm chầm lấy cô nàng.
- Đừng mà, em cũng yêu chị Nanase nữa. Tỉ tỉ đại nhân~
- E-Em nói ngu ngốc cái gì thế hả, mau thả chị ra!
Kotobuki trợn trừng hai mắt và kêu lên khi bị ôm.
Trong bầu không khí rộn ràng đó, tôi nín hơi và liếc sang nhìn Akutagawa một cái.
Akutagawa trông như đang suy nghĩ chuyện gì đó, nét mặt cậu ấy có vẻ u uất. Dáng người thẳng tắp cao ráo của Akutagawa rất hợp với chiếc kimono màu tối, tôi có thể cảm nhận được từ cậu ấy một sự cứng rắn và khắc khổ quyến rũ có thể hớp hồn những khán giả nữ đến xem chúng tôi diễn. Tuy nhiên, đôi mắt nheo lại của cậu ấy lại dường như bị bao phủ bởi một màn sương mờ.
Lồng ngực tôi nhói lên. Tôi có cảm giác như chỉ cần tôi nhìn cậu ấy lâu thêm một chút nữa thôi thì nỗi đau trong lòng cậu ấy sẽ truyền sang cho tôi, thế nên tôi vội rời mắt sang chỗ khác.
- Được rồi, chúng ta bắt đầu tập thôi!
Cùng với tiếng hô của chị Tooko, chúng tôi bắt đầu buổi tập, trên người vẫn mặc trang phục.
Hiện tại là cảnh quyết đấu bóng bàn giữa Sugiko và Oomiya, sau khi liên tục đánh bại những người bạn của anh trai bằng môn bóng bàn sở trường của mình, Sugiko được mọi người tán thưởng nhiệt liệt.
“Tiếp theo đến lượt cậu rồi đấy Nojima, thế nào, chịu thua luôn cho đỡ mất mặt chứ hả?”
Bị tình địch Hayakawa khiêu khích như vậy, Nojima chỉ ngậm miệng không nói gì cả. Anh ta không giỏi bóng bàn. Khi mọi người xung quanh đang hò reo bắt anh ta phải phân một trận thắng bại với Sugiko thì Oomiya bước ra.
“Tôi sẽ chơi ván này thay cho Nojima.”
Đúng lúc này, chỗ ngực áo của lại Akutagawa rung lên.
Akutagawa nhíu mày. Tôi cũng nín thở nhìn cậu ấy.
- Xin lỗi.
Nhỏ giọng nói xin lỗi như vậy xong, Akutagawa lấy điện thoại ra và nhìn vào màn hình.
Giây tiếp theo, cậu ấy hít một hơi, hai mắt mở lớn với vẻ kinh ngạc.
- Em sẽ quay lại ngay. Thật sự xin lỗi chị và mọi người.
Sau khi giải thích thật nhanh, Akutagawa cắn môi và nhảy xuống khỏi sân khấu.
- A, khoan đã nào, Akutagawa!
Cho dù chị Tooko đã cất tiếng gọi, cậu ấy vẫn không quay lại mà tiếp tục chạy băng qua hàng ghế ngồi và rời khỏi sảnh tập.
Chúng tôi nhìn nhau với vẻ lo lắng.
- Dạo trước cũng có một lần Akutagawa xem điện thoại rồi đi ra ngoài thì phải?
- Không biết anh ấy có việc gì thế nhỉ?
Takeda quăng về phía tôi một ánh mắt. Trong đầu tôi hiện lên cảnh Akutagawa quỳ gối ở sân trong. Lúc đó, Akutagawa đã đứng yên để cho anh Igarashi đánh.
Chẳng lẽ người gửi tin nhắn cho cậu ấy là anh Igarashi sao...
Không, chuyện này không liên quan gì tới mình cả, mình cũng chẳng giúp được gì cho cậu ấy cả. Đừng suy nghĩ về nó nữa.
Đúng lúc này, có thứ gì đó lướt qua tầm mắt của tôi.
Khi tôi định thần lại và nhận ra đó là ống tay áo từ chiếc kimono của chị Tooko thì chị ấy đã chạy ào xuống sân khấu rồi. Chiếc mũ lưỡi trai rơi xuống sàn, làm tung bay hai bím tóc của chị ấy lên không trung.
- Konoha! Chúng ta cũng đi thôi!
- Hả!? Đi đâu cơ!?
Trong lúc tôi còn đang hoang mang, chị Tooko đã xắn ống quần lên và cố định nó vào quanh đùi, rồi chị ấy trả lời.
- Tất nhiên là đuổi theo Akutagawa rồi!
Nói xong, chị ấy tiếp tục chạy lên con đường giữa các hàng ghế với đôi chân lộ hết cả ra ngoài.
Tôi vội vàng nhảy xuống sân khấu và đuổi theo sau chị Tooko. Thấy thế, Kotobuki và ngay cả Takeda cũng chạy theo chúng tôi, hai người họ vẫn đang mặc trang phục furisode kết hợp với quần hakama.
Sau khi ra khỏi sảnh tập, chị Tooko chạy dọc hành lang, băng qua đại sảnh rồi phóng ra ngoài tòa nhà, nhìn chị ấy chạy mà hình tượng mỹ nhân cải nam trang hay là cô gái văn chương hiền thục ưu nhã trong tôi hoàn toàn sụp đổ. Trông chị ấy bây giờ chẳng khác gì mấy bà hàng cá vai vác đòn gánh hay một nữ nhân viên cứu hỏa đang gấp rút chạy tới hiện trường thường xuất hiện trong mấy vở kịch cổ trang.
Tôi đã quyết định là sẽ không dính líu gì tới Akutagawa nữa rồi, vậy mà sao tôi lại vẫn hành động chẳng khác gì con thiêu thân lao vào đống lửa như thế này chứ, tốt hơn hết tôi nên quay lại. Vừa đuổi theo chị Tooko, trong đầu tôi vừa nghĩ như vậy.
Nhưng mà chỉ cần nhìn thấy chị Tooko vung vẩy hai bím tóc chạy phía trước, tôi lại không tài nào dừng chân lại được. Bởi vì chỉ cần tôi rời mắt khỏi bà chị này một phút thôi là chị ấy sẽ lại làm ra một cái trò điên khùng gì đó mà chỉ có trời mới biết được!
Những học sinh đi ngang qua đều hướng mắt nhìn về phía chúng tôi với vẻ kinh ngạc.
- Khoan đã! Chờ em đã nào! Chị Tooko!
Chị Tooko vẫn guồng chân chạy như thể chị ấy không hề nghe thấy tôi gọi. Thôi thì mặc kệ chị ấy, nhưng mà chị ấy thực sự biết Akutagawa đã đi đâu sao? Nếu chị ấy chỉ là đang chạy tầm bậy thì...
Tuy nhiên, có vẻ là chị Tooko biết mình đang đi đâu, sau khi chạy tới dãy lớp học, chị ấy vòng ra đằng sau và ép người vào tường. Chẳng lẽ chị ấy định nhìn lén vào sân trong sao?
Đúng lúc này, một tiếng hét thảm thiết vang lên như muốn xé rách bầu không khí.
- Khôngggggggggggg!
Là giọng nữ! Chẳng lẽ là Sarashina sao!?
Chúng tôi vội chạy tới, khi vừa rẽ qua khúc ngoặt, chị Tooko bỗng dừng lại và đứng ngây ra tại chỗ như thể dưới chân chị ấy đã mọc rễ.
Trái tim tôi cũng như bị đâm một nhát khi tôi nhìn thấy khung cảnh chẳng khác gì một cơn ác mộng đang bày ra trước mắt mình.
Đằng sau tôi, Kotobuki cố nén để không phát ra tiếng hét.
Akutagawa đứng ở đó, tay cậu ấy nắm chặt một con dao điêu khắc. Từng giọt máu nhỏ xuống từ lưỡi dao hình chữ V, ở xa hơn một chút về phía trước là một nam sinh với dáng người cường tráng đang nằm gục trên nền đất. Akutagawa nhìn máu chảy lênh láng khắp nơi với ánh mắt trống rỗng.
Bên cạnh Akutagawa là Sarashina đang co người ôm đầu gào khóc trên thảm cỏ, đồng phục của bạn ấy tung tóe vết máu.
- Khônggggg! Tại sao! Tại sao chuyện này lại xảy ra! Là do cô ta! Là cô ta làm! Là cô ta đã đâm anh ấy!!!
Đột nhiên, tay của tôi bị ai đó bắt lấy.
Là Kotobuki.
Nhìn thấy cô nàng hai mắt mở to, toàn thân run rẩy như sắp khuỵu xuống tới nơi, tôi vội đỡ lấy.
Takeda nhìn cảnh tượng trước mặt bằng ánh mắt bình thản. Chị Tooko vẫn xoay lưng về phía tôi.
Nghe thấy tiếng hét của Sarashina, mọi người xung quanh bắt đầu tụ tập lại. Sau lưng tôi thỉnh thoảng vang lên tiếng hét của các nữ sinh và rồi cuối cùng cũng có vài giáo viên tách đám đông ra và chạy tới.
Nhìn thấy cảnh tượng kinh khủng trước mặt, mấy giáo viên này cũng nín thở không biết nói gì. Đúng lúc này, Akutagawa thẳng lưng và nói bằng một giọng khô khan không mang theo chút tình cảm nào.
- Là em đã đâm bị thương anh Igarashi.
Tôi đã tới giới hạn rồi. Tôi không thể ngủ được. Cho dù tôi rúc vào trong chăn, cho dù cơ thể tôi mệt mỏi nặng nề như một vũng bùn đầu óc của tôi vẫn rất tỉnh táo, trong lòng tôi như có một con quái vật hung bạo đang điên cuồng phá phách.
Hôm nay tôi lại nhận được thư của cậu. Tôi tự hỏi không biết rốt cuộc thì cậu đã phí bao nhiêu thời gian vào việc viết lá thư này? Là thù hận đã thôi thúc cậu làm điều đó sao? Sự thù hận của cậu lớn đến thế sao? Cậu không thể thử một lần tha thứ sao? Xin cậu, đừng trách cứ tôi nữa. Tôi rất yếu đuối. Tôi không thể chịu thêm bất kì lời trách cứ nào nữa.
Tôi đã thử dùng dao rọc giấy cắt vào thảm tatami, vào cửa giấy, vào tập vở, vào sách giáo khoa, vào con thỏ. Tôi cũng dùng dao cắt vụn sách giáo khoa môn Anh văn thành từng mảnh và rắc chúng lên trên đầu, tôi khắc dấu thập tự lên trên cửa giấy, tôi chặt đứt tay chân của con thỏ.
Dù vậy, sương mù trong lòng tôi vẫn không chịu tản đi. Tiếng gào thét sâu trong lồng ngực tôi vẫn không dừng lại. Cô gái bị dao điêu khắc đâm vào ngực vẫn tiếp tục trách cứ tôi.
Tôi muốn cắt, tôi muốn cắt, tôi muốn phá hủy tất cả, toàn bộ, không chừa thứ gì, cho dù đó là cậu, là thế giới, là quá khứ, là tương lai, là dối trá, hay là chân thật, tôi muốn cắt, tôi muốn cắt, tôi muốn cắt...
Mẹ à, con trai của mẹ đã phát điên rồi.