Cô Gái Văn Chương

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 110 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4: Một Ngày Nắng Tháng Năm, Anh Ta Đã...
Chương 4: Một Ngày Nắng Tháng Năm, Anh Ta Đã...

❊ ❊ ❊

Hãy để tôi kể cho các bạn nghe về S.

S là người hiểu tôi nhất và cũng là kẻ thù không đội trời chung. S là bạn thân nhất, là một nửa tính mạng của tôi nhưng tính cách của chúng tôi đối lập như nước với lửa.

Bằng trí thông minh đáng sợ của mình, S đã nhìn thấu tất cả.

Vai diễn tên hề đã giúp tôi lừa dối tất cả người đời một cách hoàn hảo nhưng chỉ có duy nhất S là tôi không thể qua mặt.

Vì lẽ đó, tôi sợ S.

Vì sợ S, tôi đã không thể chạy trốn khỏi S.

Cho dù ở lớp học hay tham gia câu lạc bộ, tôi đều ở bên cạnh S.

Ánh mắt của S như lời phán quyết từ trời cao, nó khiến tôi sợ hãi, xấu hổ, chân run rẩy, mồ hôi túa ra.

Thế giới này là địa ngục.

Và tôi là nô lệ của S.

Còn giờ nghỉ trưa ngày hôm sau. Tôi tới thư viện tìm album, lưu niệm của các niên khóa trước.

Ngồi trên một chiếc ghế tại phòng đọc, tôi lật từng trang của quyển album đã 10 năm tuổi.

Trên đó có dán hình câu lạc bộ bắn cung lúc họ đoạt chức á quân Đại hội Thể thao toàn quốc. Có anh Manabe khi còn trẻ vẫn chưa để râu, có ông anh đeo kính, có cả chị Rihoko, tất cả bọn họ đều đang cười, tay nâng cúp và bằng khen.

Tuy nhiên, tôi không tìm thấy người nào trông có vẻ giống Kataoka Shuuji.

Không từ bỏ, tôi tiếp tục nhìn qua hình chụp tập thể của các lớp.

Cái cảm giác nhìn chăm chú vào khuôn mặt của từng anh chị đã tốt nghiệp để tìm ra một người giống với bản thân thật là kì lạ.

12-A, 12-B, 12-C, 12-D...

Dường như có một bàn tay lạnh buốt đang vuốt ve cổ tôi khi tôi lật từng trang của quyển album.

Đây rồi.

Hình chụp chung của lớp 12-E.

Trong danh sách học sinh ở bên dưới có tên Takaoka Shuuji.

Tuy nhiên, trong tấm hình chụp chung lại không có sự hiện diện của anh ta. Ngoài ra, ở góc phía trên của trang album có một khoảng trống mà theo hình dạng của nó, tôi đoán trước kia ở đó được dán một tấm hình.

Nó đã được cắt rất ngọt.

Tấm hình đáng lẽ phải tồn tại ở đó đã bị cắt bỏ... điều này có ý nghĩa gì?

Còn nữa, rốt cuộc thì ai là người đã cắt và lấy đi bức hình đó?

Cơ thể tôi khẽ run.

(Chẳng lẽ Kataoka Shuuji đã chuyển trường trước khi tốt nghiệp sao... hay là ... anh ta bị ốm hay bị thương gì đó phải nhập viện nên anh ta đã không thể xuất hiện trong ảnh chụp tập thể của lớp... hay là...)

Tôi khép quyển album lại, đi tới khu máy tính và thử tìm trên mạng với các từ khóa “10 năm trước”, “Kataoka Shuuji” và “trường cấp ba Seijou”.

Một bài báo cũ hiện ra.

Đầu óc tôi trở nên choáng váng khi đọc bài báo đó.

Tháng Năm, 10 năm trước... Kataoka Shuuji (17 tuổi), nam sinh lớp 12 trường cấp ba Seijou đã tử vong sau khi nhảy lầu tự tử từ trên sân thượng.

Những từ ngữ “sân thượng”, “nhảy lầu” bấu chặt lấy trái tim tôi, cánh cửa kí ức xưa cũ trong tôi rung lên bần bật.

Chuyện này là sao?

Cổ họng tôi khát khô, tôi cảm thấy trời đất như đang quay cuồng.

Tại sao lại là sân thượng!?

Tại sao lại là nhảy lầu!?

Cảm giác này thật khó chịu.

Theo như bài báo này thì ngay trước khi nhảy xuống, Kataoka đã lấy dao tự đâm vào ngực mình. Ngoài ra, bởi vì anh ta cũng để lại trong nhà một bức di thư nên cảnh sát đã nhận định đây là một vụ tự tử.

Một cảm giác tuyệt vọng, hối hận cùng bất lực trào lên khiến tôi cảm thấy buồn nôn.

Trời ơi! Tại sao lúc nào cũng thế này vậy!?

Trước khi quyển sổ ghi chép thứ hai xuất hiện, Kataoka Shuuji đã tự kết liễu cuộc đời mình, giống như Dazai Osamu.

- Không thể nào! Cái anh Shuuji đó đã tự tử chết vào 10 năm trước ư?

Tan trường, tại câu lạc bộ Văn học, sau khi nghe tôi kể lại mọi chuyện, chị Tooko kinh ngạc thốt lên.

- Liệu Chia đã biết chuyện này chưa nhỉ?

- Em cũng không rõ.

Tôi bình tĩnh trả lời.

Khi tôi đọc được bài báo trên máy tính của thư viện viết về Kataoka Shuuji đã tự tử, cảm giác choáng váng buồn nôn bủa vây lấy tôi. Lúc tôi đang lo lắng chẳng lẽ “nó” lại bắt đầu sao thì sự hỗn loạn đã rút đi như một cơn thủy triều, chỉ để lại vô số nghi vấn.

- Cô bé không thể nào gặp được một người đã chết 10 năm trước, điều đó có nghĩa là Takeda đang nói dối chúng ta. Tại sao cô bé lại làm như vậy? Takeda được lợi gì khi làm thế?

- Chị nghĩ có lẽ chuyện này liên quan tới việc Konoha trông giống, cái anh Shuuji đó ... Này Konoha, trong số họ hàng của em thật sự không có ai mang họ Kataoka sao?

- Không có. Ít nhất thì em chưa từng nghe nói về một người họ hàng nào như vậy.

Ngày mưa hôm đó, khi nhìn thấy tôi lúc đang bỏ chạy, Takeda đã gọi tôi là “anh Shuuji...”, như vậy Takeda đã biết việc tôi và cái anh Shuuji đó trông rất giống nhau sao?

Nếu vậy thì tại sao cô bé lại tiếp cận tôi?

Mỗi tay của chị Tooko đều đang cầm một bím tóc, đột nhiên chị ấy đứng bật dậy.

- Chị biết rồi! Có khi cái anh Shuuji đó và Konoha là anh em ruột thịt. Nhìn bề ngoài thì đó là một vụ tự sát, nhưng trên thực tế Kataoka Shuuji đã bị cuốn vào một âm mưu đen tối, những người thân thích ngấp nghé tài sản của anh ta vì thế đã liên tục phái thích khách tới ám sát Konoha, vốn là người thừa kế hợp pháp số tài sản kếch xù của một nhà tài phiệt. Còn Chia thực ra là vệ sĩ được phái tới bảo vệ Konoha, và thế là ... và thế là ...

- Chị làm ơn thôi đi được không? Tình tiết trong câu chuyện chị soạn ra nghe rẻ tiền quá đấy ...

Nghe tôi nói vậy, chị Tooko ủ rũ mặt mày.

- Xin lỗi, chị nhịn không được nên...

- Em thấy do đầu chị hâm hấp vì cảm lạnh thì có.

- Đáng ghét! Chị hết cảm rồi nhé! Còn nữa, có khi suy luận của chị cũng không phải là hoàn toàn sai đâu à.

- Suy luận? Mấy thứ từ nãy đến giờ là suy luận của chị sao?

Em thì lại cứ nghĩ đó là chị đang hoang tưởng chứ?

- Ư~~~

Chị Tooko phồng mang trợn má, trông chị ấy hết sức bất mãn.

- Được rồi, em cứ chờ đấy. Sau khi chúng ta điều tra vụ việc này tới nơi tới chốn, em sẽ thấy suy luận của chị cũng có một chút chính xác.

- Chúng ta làm thế nào để điều tra một sự việc đã xảy ra 10 năm trước cơ chứ?

- Thì cứ gặp thầy cô nào đã dạy ở trường từ 10 năm trước hoặc là hỏi các anh chị đã tốt nghiệp từ câu lạc bộ Văn học chẳng hạn.

- Câu lạc bộ chúng ta mà cũng có cựu thành viên sao!?

Chị Tooko ưỡn cao bộ ngực phẳng lì của chị ấy lên sau đó lấy ra một quyển sổ.

- E hèm. Đây là danh sách thành viên của câu lạc bộ Văn học chúng ta, một câu lạc bộ có truyền thống ở trường cấp ba Seijou. Xem nào ~, tốt nghiệp vào 10 năm trước có ... em xem nè! Có tới ba người lận!

“Nhiều” quá nhỉ...

- Chúng ta mau liên lạc với họ đi!

Chị Tooko hưng phấn lôi tôi ra khỏi câu lạc bộ. Một lúc sau, tại lầu 1, chị Tooko vừa nhìn vào số điện thoại ghi trong danh sách vừa bấm từng nút trên chiếc điện thoại công cộng. Bởi vì chị Tooko có thiên phú phá hỏng máy móc (?) nên chị ấy không có điện thoại di động. Còn tôi vì có ít bạn nên tôi cũng chẳng cảm thấy cần phải mang điện thoại theo người làm gì.

Người đầu tiên.

“Số máy này hiện không còn được sử dụng. Xin quý khách vui lòng xác nhận lại số máy...”

Người thứ hai.

“Hả? Kobayashi? Xin lỗi nhưng đây là nhà Kakimoto.”

Người thứ ba.

“Hô hô hô hô hô hô, Masaomi nhà bác đã qua công tác ở một phòng nghiên cứu tại Paris nước Pháp vào mùa xuân năm ngoái rồi. Ô hô hô hô hô hô hô.”

- V-Vẫn còn vài người hồi đó đang học lớp 10 và 11!

Chị Tooko vừa cười vừa lật quyển sổ.

Lớp 11, người đầu tiên.

“Số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được...”

Lớp 11, người thứ hai.

“Hả? Câu lạc bộ Văn học? Bây giờ tôi đang bận túi bụi đây, nửa năm sau gọi lại nhé!”

Dập máy!

Lớp 10.

- Không có ... không có ai học lớp 10 cả... trắng tinh...

Nhìn quyển số trống rỗng không một cái tên, chị Tooko mếu máo như sắp khóc.

Tại sao câu lạc bộ của chúng tôi có thể hoạt động cả một năm trời không có thành viên nào mà lại không bị đóng cửa chứ? Đối với tôi thì vấn đề này còn thần bí hơn cả thân thế của Kataoka Shuuji.

Nhìn chị Tooko ủ rũ trước ống nghe, tay nghịch đuôi bím tóc, tôi nói một cách bình tĩnh.

- Từ bỏ thôi. Chúng ta không nên dính líu gì tới Takeda hay cái anh Shuuji đó nữa.

Thú thực, sau khi biết việc Kataoka Shuuji đã nhảy lầu tự tử, tôi rất sự hãi. Bất cứ thứ gì có liên quan đến sân thượng đều khiến tôi nhớ lại một hồi ức đáng ghét.

Chị Tooko quay người lại và nhìn tôi bằng ánh mắt có vẻ cô đơn.

- Konoha, em định cứ để mọi chuyện như vậy sao?

- Cái này ... em rất không thoải mái khi biết việc có một người giống hệt mình đã tự tử chết. Còn nữa, em cảm giác dường như Takeda và mấy thành viên cũ của câu lạc bộ bắn cung đang che giấu điều gì đó. Tất nhiên những chuyện đó cũng khiến em rất tò mò, nhưng nói thực là em hi vọng mình không phải dính líu gì với chúng nữa.

- ...

Hai hàng lông mày của chị Tooko rũ xuống đầy vẻ thất vọng. Nhưng sau đó chị ấy lại lắc đầu quầy quậy. Hai bím tóc như đuôi mèo của chị ấy đung đưa qua lại.

- Không được. Có lẽ linh hồn của cái anh Shuuji đó vì muốn sự thật được phơi bày cho nên mới cất tiếng gọi chúng ta từ thế giới bên kia. Nếu chúng ta từ bỏ ở đây, Kataoka Shuuji sẽ không thể siêu thoát và chị cũng không nhận được bản báo cáo viết tay thơm ngon từ Chia.

Người ta phải siêu thoát rồi thì mới ở thế giới bên kia được chứ? Rốt cục thì mục đích cuối cùng của bà chị này vẫn là đồ ăn sao ...

Khi tôi đang ủ rũ nghĩ như vậy, chị Tooko đã túm lấy tay của tôi và nói với một giọng đầy quyết tâm:

- Đúng thế, chúng ta không thể yếu đuối như vậy. Chúng ra phải điều tra vấn đề này thêm một chút nữa. Vì chuyện này ... chị .... chị sẽ cởi!

Hả?

Hôm sau, chúng tôi tới thăm sảnh hòa nhạc nằm trong khuôn viên trường.

Nơi này vốn thuộc sở hữu của câu lạc bộ Nhạc giao hưởng chứ không phải cơ sở vật chất của trường. Tôi nghe nói là những thành viên cũ của câu lạc bộ đã góp vốn với một số nhà tài trợ để xây lên gian đại sảnh này.

Câu lạc bộ Nhạc giao hưởng có số lượng thành viên rất lớn, hàng năm họ đều tham dự Đại hội Âm nhạc Toàn quốc và giành được thành tích cao. Trong số những thành viên cũ của câu lạc bộ, có không ít người hiện đang lưu diễn trên khắp thế giới, ngay cả hiệu trưởng hiện tại của trường và con trai của ông cũng từng là thành viên của câu lạc bộ Nhạc giao hưởng.

Chính vì lẽ đó, trong vô số những câu lạc bộ ở trường cấp ba Seijou, câu lạc bộ Nhạc giao hưởng là một thành phần rất đặc biệt. So với câu lạc bộ Văn học chỉ có mỗi hai thành viên, phòng sinh hoạt thì may lắm được người ta rủ lòng thương chừa lại cho một gian nhà kho để sử dụng, ta có thể thấy sự khác biệt giữa hai câu lạc bộ lớn tới thế nào. Để cho dễ hình dung thì các bạn cứ tưởng tượng sự đối lập này nó như sự chênh lệch giữa một tòa biệt thự xa hoa được lắp đặt các trang thiết bị bảo vệ tối tân với một căn hộ xập xệ không có phòng tắm là ra ngay ấy mà.

Vừa đẩy cánh cửa cách âm dày và bước vào bên trong, một đại sảnh với sức chứa cả ngàn người đã đập vào mắt chúng tôi. Các thành viên câu lạc bộ với các loại nhạc khí như viôlông, viôla, viôlôngxen trên tay đang chăm chỉ luyện tập dưới sự chỉ đạo của các giảng viên chuyên nghiệp được mời đến từ bên ngoài.

Vô số âm thanh từ các loại nhạc khí đổ ập vào tai của tôi như một trận hồng thủy.

- Kinh khủng quá... toàn bộ những người này đều là thành viên của câu lạc bộ Nhạc giao hưởng sao...

Tôi cứ tưởng số lượng thành viên của câu lạc bộ bắn cung đã là đông lắm rồi, nhưng thật không ngờ câu lạc bộ Nhạc giao hưởng còn đông hơn. Mới nhìn thoáng qua tôi đã đoán được trong này cũng phải có hơn trăm người là ít.

- Hừm... không phải cứ nhiều người là tốt đâu.

Đứng bên cạnh tôi, chị Tooko không chịu thua và nói như vậy.

Ngoại trừ đại sảnh, trong này cũng có rất nhiều phòng nhỏ. Dưới sự hướng dẫn của một thành viên câu lạc bộ Nhạc giao hưởng, chúng tôi đi tới một trong số những căn phòng đó.

- Chúng ta tới rồi.

- Cảm ơn bạn. Tới đây chúng tôi tự đi vào được rồi.

- Vâng. Vậy tôi xin phép đi trước.

Sau mấy lời xã giao, thành viên của câu lạc bộ quay trở lại luyện tập. Còn lại mỗi hai chúng tôi, chị Tooko nắm chặt hai tay đầy quyết tâm, sau đó chị ấy đẩy cửa ra.

- Này, Maki, mình đến rồi đây!

Trong nháy mắt, một mùi gay nồng của các loại thuốc màu xộc vào mũi tôi.

(Cái quái gì đây...)

Bên trong là một căn phòng tràn ngập ánh nắng vàng lấp lánh chiếu vào từ của sổ, khắp bề mặt tường dán những bức phác thảo hoặc treo các bức tranh được vẽ trên khung vải bố. Chính giữa căn phòng đặt một giá vẽ, trên đó cũng đang đặt một khung vải bố, và ngồi ở phía sau đó là một nữ sinh. Chị ấy đang nhìn về phía chúng tôi và nở nụ cười, tay cầm cọ vẽ.

- A, Tooko~, may quá, mình còn tưởng là bồ sẽ không tới chứ~

Mái tóc dài màu nâu nhạt của chị ấy tắm trong nắng vàng, nó rực rỡ tới mức khiến tôi bất giác nheo mắt lại.

Tướng mạo đoan chính, vóc dáng cân đối, chiều cao không hề thua kém đám con trai. Và trái ngược với chị Tooko, bà chị này sở hữu một cơ thể đầy đặn. Nói tóm lại là toàn thân chị ấy tỏa ra một vầng sáng mãnh liệt hấp dẫn ánh mắt của người khác.

Người này có tên là Himekura Maki...

Chị ấy là cháu nội của hiệu trưởng, chủ nhiệm của câu lạc bộ Nhạc giao hưởng và đồng thời cũng là nhạc trưởng của dàn nhạc. Bởi vì xuất thân cao quý cộng thêm vẻ ngoài lộng lẫy, người ta thường dùng cụm từ “công chúa” mỗi khi nhắc tới chị ấy.

- Hừm... cậu bé này là Konoha phải không. Dễ thương ghê! Chào em, chị là Himekura Maki. Em cứ gọi chị là Maki cũng được.

Bị ánh mất cương nghị, có thần của chị ấy nhìn chăm chú, tôi bỗng trở nên bối rối.

- E-Em chào chị !

Nhìn tôi lúng túng đáp lễ, chị Maki càng cười tươi hơn.

Mặc dù được người khác đặt cho một biệt danh rất tôn quý là “công chúa”, ngay cả ban giám hiệu cũng dành cho chị ấy những quyền lợi đặc biệt nhưng chị Maki lại không hề e dè mà hào phóng chấp nhận tất cả.

Có lẽ đó là sự khác nhau giữa tôi và chị ấy, chị ấy là một người thuộc tầng lớp thượng lưu “thứ thiệt”. Sau khi dùng ánh mắt đầy hứng thú quan sát tôi, chị Maki chuyển tầm nhìn sang chị Tooko và híp mắt lại vui vẻ.

- Hì hì... còn dẫn theo Konoha nữa cơ đấy. Tooko, công nhận bồ “gan” thật~ Bồ biết chúng ta sắp làm gì chứ?

Chị Tooko phồng má lên càu nhàu.

- Maki, bồ đã điều tra vụ mình nhờ chưa?

- Bồ đừng coi thường mình thế có được không. Với lại câu lạc bộ của bồ làm sao mà so được với câu lạc bộ của mình chứ? Bọn này có nhiều cựu thành viên tới mức lấy xẻng xúc đổ đi cũng không hết ấy chứ. Muốn tìm người cung cấp thông tin chả có gì gọi là khó cả.

- T-Tại câu lạc bộ Văn học bọn mình theo đường lối “trọng chất lượng hơn số lượng” thôi!

- Ừ ừ, mà dù sao thì trong nhà mình cũng có rất nhiều họ hàng từng theo học ở trường Seijou. Trong đó có một người hiện đang rất có máu mặt trong ngành cảnh sát, thế nên mình đã nhờ người đó điều tra một số việc liên quan tới Kataoka Shuuji.

- Rồi sao nữa? Rồi sao nữa?

Khóe miệng của chị Maki nhếch lên, sau đó chị ấy nhìn chị Tooko với một ánh mắt rất “không đứng đắn” ...

- Thông tin ấy à ~ nó là điều kiện trao đổi của mình mà ~. Thế nào, bồ đã sẵn sàng chưa? Tooko ~

- Thiệt tình, mình biết rồi mà...

- Tốt lắm, vậy bồ cởi đồ ra rồi ngồi lên cái ghế đằng kia đi. À, đúng rồi, tư thế tùy bồ chọn, thích thay đổi thế nào cũng được. Mình sẽ tự chọn góc độ phù hợp.

- Ư...

Đôi má của chị Tooko ửng hồng, chị ấy đặt những ngón tay mảnh mai của mình lên chiếc nơ trước ngực.

- Xin hai chị chờ một chút! “Cởi đồ” là sao ạ? Hai chị định làm cái trò gì ở đây vậy ạ?

Thấy tôi hoàn toàn không hiểu mô tê gì cả, chị Tooko xấu hổ trả lời:

- L-Là người mẫu.

Còn chị Maki thì cười vui vẻ:

- Đúng rồi, là người mẫu khỏa thân ~

K-Khỏa thânnnnn!

- Từ khi theo học trường Seijou tới giờ chị đã để mắt tới Tooko rồi. Chị cứ thuyết phục cậu ấy mãi với hi vọng có thể được vẽ một bức chân dung của Tooko trước khi tốt nghiệp. Theo quan điểm của chị thì một người con gái đẹp nhất khi cô ấy ở trong trạng thái nguyên thủy nhất. Còn cái đám đeo trang sức mặc quần áo gì gì đó chỉ là một đám bàng môn tà đạo! Và hiện tại, cuối cùng thì cơ hội của chị cũng đã đến, chị thật may mắn!

Khuôn mặt của chị Tooko đã đỏ như quả cà chua, chị ấy lầm bầm trong miệng:

- Đáng ghét ~~~ k-không đúng... mình đâu có nói là sẽ cởi hết đâu ~. Với... với lại ... còn dựa trên thông tin của bồ nữa...

- Nói vậy có nghĩa là nếu có đủ thông tin, bồ sẽ cởi đến mảnh cuối cùng đúng không?

- C-Cái này... để mình suy nghĩ đã...

- Hì hì, được rồi, chúng ta bắt đầu thôi. À, Konoha, em cứ lấy ghế ngồi đại chỗ nào đó thưởng thức chị Tooko của em khỏa thân đi.

- Mình đã nói là mình không khỏa thân cơ mà!

Tôi thản nhiên nói:

- Bộ ngực phẳng lì như sân bay của chị Tooko thì có gì mà ngắm ạ. Chị Maki thật sự định dùng một người mẫu như vậy sao?

- Konoha!

- Ôi trời ơi! Em từng nhìn thấy Tooko ở trần rồi sao!?

- Nhìn từ bên ngoài là em đã suy ra được rồi. Đấy, chị thử nhìn kĩ xem có đúng không? Vì thế em nghĩ chị Maki nên chọn người khác làm người mẫu thì sẽ tốt hơn đấy ạ.

- Quá ~~~~ đáng! C-Chị làm gì tới mức đó hả, của chị cũng hơi nhô lên một chút đấy nhẽ! Đâu ra mà phẳng lì hả!?

Chị Maki phì cười, sau đó chị ấy ôm lấy bụng và bắt đầu cười như điên.

- A ha ha ha ha, a ha... ha ha ha ha ha ha, cậu bé ~ tính cách của em thật thú vị. Đúng thế ~ Tooko đúng là phẳng lỳ nhỉ... A ha ha ha ha ha ha...

- Maki! Bồ mà còn cười thêm tiếng nào nữa là mình đi về đấy!

- Khục... phụt... tuân lệnh.

- Đáng ghét ~ mấy người toàn trên chọc tôi thôi ~

Vẫn tỏ ra tức giận, chị Tooko lấy tay cởi chiếc nơ trước ngực ra.

Sau đó chị ấy cởi chiếc cúc áo đầu tiên từ trên xuống.

Phần xương quai xanh trắng ngần của chị ấy đập vào mắt tôi.

- Nhưng mà Tooko này, nói thật là mình rất vui khi được vẽ bồ.

Chị Maki bắt chéo chân, mở ra quyển sổ phác thảo và đặt nó lên đùi rồi dùng ánh mắt sắc sảo nhìn về phía chị Tooko.

- Vốn dĩ mình muốn gia nhập câu lạc bộ Mỹ thuật chứ không phải câu lạc bộ Nhạc giao hưởng. Nhưng mà bởi vì cái truyền thống ~ kì quái nào đó mà ông nội và mấy người thân trong nhà cứ ép mình phải vào đây. Căn phòng này là điều kiện mình đề ra để chấp thuận việc gia nhập việc gia nhập câu lạc bộ Nhạc giao hưởng. Một nửa thời gian sau khi tan học, mình toàn ở đây vẽ tranh thôi. Những lúc mình đi tìm đối tượng yêu thích để làm mẫu, nghiên cứu triệt để và thử đủ cách sao cho có thể vẽ ra hình dáng chân chính của chúng cũng là lúc mình cảm thấy hạnh phúc nhất.

Vừa hăng hái nói chuyện, chị Maki vừa dùng bút chì than phác họa lên tờ giấy trắng hình dáng của chị Tooko.

Chị Tooko ngồi ôm một chân trên ghế, tay kia cởi một chiếc giày đang đi ra và thả nó xuống sàn.

Tiếp theo, chị ấy cởi luôn cả tất. Sau khi chiếc tất nhẹ nhàng rời xuống sàn, mắt cá chân trắng nõn cùng những đầu ngón chân đều tăm tắp của chị ấy lộ ra. Móng chân của chị Tooko có màu hồng nhạt y hệt móng tay.

Sau đó, chị Tooko nghiêng mặt tựa lên đầu gối và thì thầm bằng một giọng điềm tĩnh khác hẳn bình thường:

- Maki, nói cho mình biết đi. Cái anh Shuuji đó thật sự đã tự sát sao? Khi anh ta nhảy lầu tự tử từ tầng thượng, không phải trên ngực của anh ta có găm một con dao sao? Có khi nào anh ta đã bị ai đó đâm không?

Tay vẫn di chuyển lia lịa, chị Maki trả lời.

- Đúng là cũng có người nghi ngờ anh ta bị mưu sát. Tuy nhiên, trên con dao đó người ta chỉ tìm thấy mỗi vân tay của Kataoka Shuuji mà thôi. Hơn nữa, người ta cũng phát hiện ra di thư của anh ta tại nhà riêng, thế nên phía cảnh sát đã nhận định vụ việc của Kataoka Shuuji là một vụ tự sát có chủ đích.

- Có chủ đích ư...?

Soạt!

Chị Tooko lấy tay cởi dây buộc và xõa một bên bím tóc ra. Chứng kiến mái tóc đen tuyền bồng bềnh như những gợn sóng đó, cơ thể tôi không tự chủ mà nghiêng về phía trước, cứ như thể nó đang bị những sóng tóc đó cuốn đi.

Chị Maki khẽ hít nhẹ một hơi.

Vẻ mặt của chị Tooko bây giờ trông quyến rũ tới mức khiến người ta phải run rẩy. Đôi môi khép hờ, ánh mắt mơ màng nhìn về phía trước.

(Thật khó tin... không ngờ chị Tooko cũng có thể gợi cảm đến như vậy.)

- Lúc bấy giờ, Kataoka Shuuji có hẹn hò với một cô gái cùng khóa tên là Kijima Sakiko. Nghe nói mối quan hệ giữa hai người đó rất tốt. Sakiko là một cô gái dịu dàng, nhu mì và xinh đẹp. Shuuji rất yêu chị ấy, anh ta thường khen ngợi Sakiko hết lời trước mặt mọi người. Dù sao thì bình thường Shuuji cũng là một người thích pha trò để làm những người xung quanh vui vẻ và lên tinh thần rồi, cho nên chỉ cần có ai đó hỏi về chuyện của anh ta và Sakiko, Shuuji sẽ đem toàn bộ mọi chuyện nói cho người đó biết, từ việc hai người hẹn hò ở đâu, đến việc hôm qua họ gọi điện thoại nói với nhau chuyện gì.

Sakiko cũng rất say mê Shuuji, nghe nói là ngày nào chị ấy cũng đến đứng đợi trước sân huấn luyện chờ Shuuji kết thúc hoạt động của câu lạc bộ. Sau đó hai người họ sẽ cùng về nhà.

Cộp!

Chị Tooko thả chiếc giày còn lại xuống sàn.

- Tuy nhiên... chỉ vài ngày sau khi hai người họ lên lớp 12, bởi vì hôm đó Shuuji có việc tại câu lạc bộ nên anh ta phải ở lại trễ, thế nên Sakiko đành đi về một mình, trên đường về, chị ấy gặp tai nạn giao thông và qua đời.

- Tại nạn ư...

Chị Tooko thì thầm với ánh mắt mơ màng.

- Theo lời nhân chứng thì khi đó không hiểu vì sao dù đèn tín hiệu đã chuyển sang màu đỏ nhưng Sakiko vẫn lao ra đường. Thế là chị ấy bị một chiếc xe tải đang vào cua tông phải... nghe nói chị ấy đã tử vong tại chỗ.

- ...

Chị Tooko im lặng xõa bím tóc còn lại xuống.

Từng đợt sóng tóc đen tuyền dài tới hông rũ xuống ôm trọn lấy cơ thể mảnh mai, trông chị Tooko bây giờ đẹp tựa một nàng thơ của nghệ thuật. Tôi bỗng dưng nhận ra cổ họng của mình sao lại khát đến như vậy.

- Tại sao Kijima Sakiko lại băng qua đường lúc đèn đỏ...?

- Không ai biết nguyên nhân thực sự cả... có thể chị ấy có việc đột xuất. Hoặc là vì chị ấy thấy đường không có xe nên nghĩ là không sao... Nhưng dù sao đi nữa thì Sakiko cũng đã chết và Shuuji đã mất đi người anh ta yêu thương nhất trên đời. Theo lời kể thì khi đó Shuuji đã rất hối hận, anh ta tự trách rằng nếu hôm đó anh ta đi về cùng với Sakiko như mọi khi, có lẽ mọi việc đã không thành ra như vậy. Một tháng sau... anh ta tự sát.

Trong đầu tôi hiện lên hình ảnh một nam sinh gieo mình từ tầng thượng xuống, đầu ngón tay của tôi tê dại, khóe miệng tôi trở nên cứng đờ.

Không được, đừng nghĩ về chuyện đó nữa.

Đây là chuyện xảy ra 10 năm trước rồi.

Nó không liên quan gì tới chuyện đó cả.

Tôi cố gắng điều chỉnh hô hấp của mình để chị Tooko và chị Maki không nhận ra sự thay đổi khác thường trong cơ thể tôi.

Chị Tooko khẽ cất tiếng hỏi.

- Trong bức di thư tìm được tại nhà của Kataoka Shuuji có viết những gì?

- Trong đó Kataoka Shuuji viết cái chết của Sakiko là lỗi của anh ta, rằng anh ta không thể chịu được cuộc sống không có Sakiko, anh ta cũng muốn đi theo chị ấy. Còn có ...

Đột nhiên chị Maki ngậm miệng không nói nữa.

Póc!

Chị Tooko cởi ra chiếc cúc áo thứ hai.

- Anh ta còn viết “tôi xin lỗi vì đã sinh ra trên cõi đời này”...

Da gà nổi khắp toàn thân, như thể tôi đang trực tiếp nghe Kataoka Shuuji nói vào tai mình câu đó.

Chị Tooko nghiêng má tựa lên đầu gối, ngón trỏ chạm vào môi và bắt đầu suy tư.

Cố chịu đựng cảm giác siết chặt trong lồng ngực, tôi cất tiếng hỏi chị Maki:

- Vậy rốt cuộc Kataoka Shuuji là người như thế nào ạ?

- Theo lời kể của những người xung quanh thì có vẻ anh ta rất được yêu quý, hài hước, tính tình vui vẻ, thích chọc đùa người khác, chỉ cần ở đâu có anh ta thì ở đó sẽ không thiếu tiếng cười. Dù vậy, khi ở một mình, vẻ mặt anh ta lại trở nên nghiêm túc, có cảm giác buồn man mác. Đứng trước loại con trai này, các cô gái gần như không có sức chống cự, thế nên nhân duyên giữa anh ta và phái nữ rất tốt, số lượng bạn nữ của anh ta vì thế cũng rất đông. Các cô gái đều dùng cụm từ “dịu dàng tốt bụng” khi nói về anh ta, rằng anh ta là một người cực kỳ hiền lành... Họ còn nói thỉnh thoảng anh ta lại lộ ra vẻ mặt ngượng ngùng xấu hổ có một sức hấp dẫn không thể cưỡng lại.

Mỗi khi anh ta luyện tập tại câu lạc bộ bắn cung, đều có một đám con gái tụ tập ở đó khiến cả câu lạc bộ không luyện tập dược. Nghe nói vì việc này, Shuuji thường xuyên bị quản lý câu lạc bộ mắng. Dù vậy, anh ta chỉ mỉm cười thản nhiên như không có việc gì cả, kết quả là quản lý lại càng tức giận hơn, những lúc như vậy, mọi người đều bật cười... Nói tóm lại thì bầu không khí xung quanh Kataoka Shuuji lúc nào cũng rộn ràng vui vẻ cả.

Hình tượng Kataoka Shuuji này và hình tượng tôi tưởng tượng ra khi nói chuyện lần đầu với Takeda giống hệt nhau.

Một người vui vẻ, lạc quan, dịu dàng, tốt bụng ....

Lúc bình thường rất hài hước, nhưng khi bắn tên thì nét mặt lại trở nên nghiêm túc.

Tuy nhiên, đó không phải là con người thực của anh ta, tất cả vẻ ngoài rạng rỡ mà mọi người yêu thích ấy đều chỉ là một trò hề đáng buồn do chính Kataoka Shuuji dựng nên. Trong bức thư Takeda đưa cho tôi, anh ta đã nhiều lần lặp lại một điều, rằng anh ta là một con quái vật không thể yêu thương con người, rằng anh ta cảm thấy hổ thẹn vì đã sống trên cõi đời này, rằng anh ta thà chết còn hơn là để người khác biết được sự thật đó. Bức thư đó được kẹp bên trong cuốn sách Mất tư cách làm người của Dazai Osamu.

Vì lý do gì Kataoka Shuuji lại chuẩn bị một bức di thư khác nữa?

Bức thư đó rốt cuộc là viết cho ai?

Là cho S, người hiểu rõ anh ta nhất, người sẽ hủy diệt anh ta sao?

Hay là... cho một người khác?

Chị Tooko cởi ra chiếc cúc thứ ba.

Từ khe hở của lớp áo ngoài, tôi có thể liếc thấy làn da nõn nà và chiếc váy lót mỏng viền ren màu trắng của chị ấy, tim tôi bỗng dưng đập rộn lên.

- Cái anh Shuuji đó có bạn bè nào đặc biệt thân thiết không, Maki?

Tay vẫn di chuyển, chị Maki nhìn chằm chằm vào chị Tooko như muốn nuốt chửng chị ấy.

- “Bạn thân” thì có vẻ là có rất nhiều, nhưng mà “đặc biệt” lại khá ít. Bạn cùng lớp kiêm bạn cùng câu lạc bộ, Manabe Shigeru và Soeda Yasuyuki... người ta thường thấy anh ta đi cùng với hai người này. Trong ba người thì Manbe được xem là thủ lĩnh, Soeda là quân sư kiêm vai “đổ vỏ”, còn Shuuji là thành phần chuyên gây rắc rối và khuấy động các sự kiện. Khi đó, Manabe đang hẹn hò với Sena Rihoko, vốn là quản lý của câu lạc bộ. Nghe nói bọn họ thường mang theo bạn gái và đi du lịch năm người. Sau khi tốt nghiệp thì Rihoko chia tay với Manabe và bắt đầu hẹn hò Soeda, bây giờ thì hai người đó đã kết hôn và tên của chị ta đổi thành Soeda Rihoko.

Manabe Shigeru.

Soeda Yasuyuki.

Sena Rihoko.

Và người yêu... Kijima Sakiko.

Họ hoặc tên của toàn bộ những người này đều có chữ cái S trong đó.

- À đúng rồi, mình đã mượn được một tấm hình của Kataoka Shuuji.

Chị Maki ngưng vẽ tranh và đưa mặt sau của tấm hình về phía chúng tôi.

Sau đó chị ấy hỏi một câu rất “ngụ ý”:

- Bồ muốn xem không, Tooko?

- Maki... xấu quá.

Sau khi thì thào như nhận thua, chị Tooko cởi chiếc cúc thứ tư ra.

Chị Maki cười tươi rói, tay chị ấy không hề cử động.

Chị Tooko trừng mắt lườm chị Maki một cái xém lông mày, sau đó chị ấy lấy tay cởi chiếc cúc thứ năm ... cũng là chiếc cúc áo cuối cùng ra.

Áo ngoài của chị Tooko đã hoàn toàn rộng mở, lộ ra bộ ngực được che bởi một lớp váy lót mỏng. Và ở dưới lớp váy màu trắng đó, tôi có thể thoáng nhìn thấy một chiếc áo ngực màu tím phơn phớt. Tôi thực sự không biết hiện tại nên đặt tầm nhìn vào đâu nữa...

Dù vậy, chị Maki vẫn không hề bị lay động, thấy thế, hai má của chị Tooko thoáng ửng hồng.

- Nè Maki, mình vừa mới ốm dậy đó. Bồ mà bắt mình cởi nữa là mình sẽ lại bị cảm lạnh mất.

- Đừng lo, bồ mà bị cảm lạnh thì mình sẽ mang bồ tới bệnh viện tư của nhà mình và để bồ dưỡng bệnh ở một gian phòng được chuẩn bị đặc biệt.

- Đáng ghét... bồ mà còn không chịu cho mình xem là mình sẽ từ mặt bồ đấy...

Chị Tooko phồng má lên và nói. Nhân lúc này, tôi cũng chen vào.

- Chị Tooko trẻ con lắm nên chị ấy sẽ thật sự từ mặt chị Maki đấy ạ. Với lại theo em thấy thì cho dù chị Tooko có cởi nữa thì bộ ngực phẳng lỳ của chị ấy cũng sẽ chẳng thay đổi gì. Nhìn cách một lớp váy lót thế này cũng đủ để ta thấy ngực của chị Tooko lép tới mức nào rồi.

Vừa dứt lời, một khung tranh gần đó đã phi thẳng vào đầu tôi.

- Đáng ghét! Konoha là đồ đần!!!

Vẻ trưởng thành, quyến rũ vừa nãy đã hoàn toàn biến mất, chị Tooko hai tay cầm khung tranh vừa nện lịa lịa xuống đầu tôi vừa la lên, khóe mắt rưng rưng.

- Đần! Đần! Konoha là đồ đần!!!

- Ài, thôi được rồi, tha cho em nó đi, Tooko. Thiệt tình, mình chịu thua bồ đấy.

Chị Maki cuối cùng cũng chịu xoay mặt kia của bức hình về phía chúng tôi.

Chị Tooko thôi nên khung tranh xuống đầu tôi, sau đó cả hai chúng tôi cùng nghiêng người về phía trước.

Trong bức hình là ba nam hai nữ mặc đồng phục theo lối cũ trước khi diễn ra cuộc vận động “Cải cách khuôn mẫu”*. Nam sinh vạm vỡ này là anh Manabe, người đeo kính có nét thư sinh này là anh Soeda, còn bà chị xinh đẹp trông có vẻ dữ dằn này là chị Rihoko. Cô gái có làn da trắng nõn, dáng người mảnh khảnh này có lẽ là Kijima Sakiko. Và người đứng bên cạnh, trông hơi ngượng ngùng đang nắm tay Sakiko là Kataoka Shuuji.

Cuộc cải cách này diễn ra vào cuối những năm 80 của thế kỉ XX, với mục đích giúp hình ảnh trường học Nhật bản trở nên phong cách và có cá tính hơn.

Tóc mái dài, rẽ lệch sang một bên trán, trên khuôn mặt thon gọn nữ tính của anh ta là một nụ cười hiền hòa.

Anh ta cao hơn tôi, trông anh ta cũng trưởng thành hơn tôi.

Tuy nhiên, ngoại trừ những điều đó ra...

Tôi nuốt nước bọt, chị Tooko cũng trợn tròn mắt.

- Anh ta... trông giống hệt Konoha!

Đúng thế, Kataoka Shuuji trông rất giống tôi, cứ như thể anh ta là anh trai hoặc cậu ruột của tôi vậy.

Tại sao tôi lại trở thành bạn thân của S? Bây giờ, khi ngồi nghĩ lại, tôi mới thấy việc này đúng là kì diệu.

Ban đầu S rất ghét tôi, lúc nào cũng trừng mắt nhìn tôi chằm chằm, luôn nói với tôi những từ ngữ khắc nghiệt.

Khi tôi đóng giả làm một tên hề chọc cười mọi người, chỉ có duy nhất S là đứng đó và nhìn tôi với vẻ khó chịu.

S nhìn thấu tất cả.

Ý nghĩa này khiến tôi run sợ từ tận đáy lòng, tôi hoảng loạn tới mức muốn phủ phục trên mặt đất như một chú chó nhỏ.

Dù vậy, tôi vẫn tới gần S, khúm núm như một thằng ngốc vô dụng hèn nhát trước mặt với hi vọng làm như vậy sẽ đánh động lòng trắc ẩn của S.

Có lẽ S đã thương hại tôi, S bắt đầu cười với một kẻ vô dụng như tôi. Càng ngày tôi càng muốn tới gần S, tán thưởng S, thề trung thành với S. Và thế là, dưới danh nghĩa những người bạn thân, S và tôi đã trở thành chủ nhân và nô lệ.

Tuy nhiên, có một việc vẫn không hề thay đổi, S là kẻ thù của tôi.

Thỉnh thoảng, khi tôi đóng vai tên hề, S lại nhìn tôi bằng ánh mắt thương hại và trách cứ tôi với thái độ lạnh lùng. Khi S nói với tôi rằng tôi chỉ đang làm những điều dối trá, tôi cảm giác như mình bị hụt chân và ngã xuống vực sâu tăm tối.

Đó là tội của tôi sao? Việc tôi sinh ra trong một cơ thể gớm ghiếc không hiểu được lòng người là tội của tôi sao? Tôi, con quái vật không thể hiểu được niềm vui, nỗi buồn, tình yêu, luôn phải đóng vai trong những vở kịch đáng sợ. Tất cả những điều mà tôi cố gắng đều là sai sao? À... có lẽ thực sự là vậy. Từ khi sinh ra tôi đã là một tội nhân, tôi chỉ là Cain đang khoác lên mình lớp da của Abel mà thôi*. Cho dù tôi than thân trách phận cũng chẳng giải quyết được gì cả. Tôi chỉ có thể chịu đựng nỗi đau bất tận này.

Theo Sách Sáng Thế thuộc kinh Cựu Ước của Thiên Chúa giáo, Cain và Abel là con trai của Adam và Eva, vì Abel được Chúa Trời ưu ái nên Cain đã ghen ghét và ra tay sát hại em trai mình.

S sẽ làm gì tôi?

S sẽ bắt tôi không được đóng vai tên hề nữa sao?

Nếu việc tôi là một con quái vật bị người đời biết được, họ sẽ lấy đá xua đuổi tôi chăng?

Nhưng các người chẳng biết gì cả! Các người không hiểu được nỗi đau như thiêu như đốt cùng sự sợ hãi của một kẻ từ khi sinh ra đã là một con quái vật! Các người... chẳng hiểu gì cả!

Vào khoảnh khắc đó, tôi nhận ra sự “ngay thẳng” của S đáng hận đến nhường nào, sự căm hận đó khiến cổ họng tôi nóng lên, toàn thân tôi run rẩy.

Rốt cuộc Takeda biết về Kataoka Shuuji đến đâu?

Giờ nghỉ tiết thứ ba của ngày hôm sau. Tôi ngồi tại bàn của mình và ngẫm nghĩ về những chuyện đã xảy ra từ trước tới giờ.

Hôm nay, Takeda vẫn chưa xuất hiện.

Takeda rốt cuộc đang nghĩ gì? Mục đích của cô bé là gì?

Còn nữa, tại sao Kataoka Shuuji lại tự tử ngay sau cái chết của người yêu?

Trong một bức “di thư” khác, anh ta đã nói về nỗi khổ không thể hiểu được tình yêu là gì. Vậy tại sao sau khi Kijima Sakiko chết, anh ta cũng chết theo?

Nếu cái chết của người yêu không phải là lý do, vậy điều gì mới là nguyên nhân thực sự khiến anh ta quyết định chấm dứt cuộc đời mình?

Trong thư anh ta cũng từng thú nhận mình đã giết người, nhưng tôi thật sự không hiểu điều đó nghĩa là gì.

Cũng có thể bởi vì anh ta cảm thấy bản thân có trách nhiệm trước cái chết của Sakiko nên anh ta mới viết như vậy, nhưng cho dù là vậy, từ những gì anh ta viết trong thư, tôi có cảm giác dường như anh ta đã tận mắt chứng kiến cảnh một ai đó chết...

Aaa, không được! Có quá nhiều bí ẩn. Có thể anh ta đã lưu lại bản ghi chép thứ hai ở đâu đó giống như Dazai đã làm với Mất tư cách làm người cũng nên. Ở trong một quyển sách khác của Dazai Osamu chẳng hạn... A, nhưng mà làm thế chẳng phải sẽ bị người ta phát hiện ra ngay lập tức sao... Ơ, khoan đã nào?

Một vấn đề đột nhiên nảy ra trong đầu tôi.

Takeda từng nói là cô bé phát hiện bức thư của cái anh Shuuji đó kẹp bên trong quyển Mất tư cách làm người.

Nhưng từ khi Kataoka Shuuji nhảy lầu chết tới nay đã là 10 năm rồi.

Trong 10 năm đó chẳng lẽ chưa từng có một ai phát hiện ra bức thư đó sao? Như vậy không hợp lý, Mất tư cách làm người hẳn là phải có rất nhiều người đến mượn đọc rồi mới đúng chứ...

Cảm thấy có ai đó đang nhìn tôi, tôi ngẩng đầu lên.

- ...

Đứng trước mặt tôi là Kotobuki, cô nàng đang trừng mắt nhìn tôi như thể có chuyện muốn nói.

- Tiền lẻ.

Đột nhiên cô nàng nói cụt lủn như vậy.

- Hả?

- 10 yên, cậu còn chưa thối lại tiền lẻ cho tôi.

- A, x-xin lỗi ...

Hỏng bét, tôi hoàn toàn quên béng chuyện này. Tôi vội vàng móc ví ra, tuy nhiên, rất không may là trong đó chẳng có đồng 10 yên nào cả.

- Cái này, cái này...

- Được rồi. Hôm sau trả tôi cũng được.

- Xin lỗi.

Oa, thật mất mặt. Nhưng theo ý kiến của tôi, có 10 yên vặt thì cô nàng cho tôi luôn cũng được, mắc gì cứ phải...

Không biết có phải định than phiền gì nữa hay không mà Kotobuki vẫn đứng nguyên tại chỗ. Hai má hơi ửng đỏ, mắt liếc ngang liếc dọc, sau đó cô nàng đột ngột mở miệng nói:

- Này, cậu đã biết việc Takeda Chia đang hẹn hò với một nam sinh lớp 10 chưa? Nghe nói quan hệ của hai người đó rất tốt.

- Hả...

Tôi ngớ người. Kotobuki tiếp tục nói một cách bình tĩnh.

- Tôi được một em lớp 10 làm chung tại thư viện nói cho biết, thế nên thông tin này có lẽ không sai được. Nghe nói hai người bọn họ đã hẹn hò từ hồi tháng Tư, mỗi ngày họ đều ăn trưa với nhau rất vui vẻ tại sân trường. Inoue, cậu không phải đang bị cô bé đó bắt cá hai tay đấy chứ? À nhưng mà cậu cũng đã nói là không có hẹn hò với cô bé Takeda đó rồi mà nhỉ. Như vậy là chuyện này chẳng liên quan gì tới cậu cả đúng hơn.

- Cảm ơn cậu đã nói cho tôi biết...

Kotobuki giật nảy mình. Có lẽ nét mặt hiện giờ của tôi trông rất đáng sợ.

Đột nhiên chuông vào lớp vang lên, sau khi để lại câu nói “Lần sau nhớ đem 10 yên trả tôi đấy,” Kotobuki rời đi, trông cô nàng như đang bỏ chạy. Tôi có thể thấy vẻ mặt cô nàng như thể sắp khóc, nhưng bây giờ tôi thực sự không có tâm trí nào để bận tâm tới Kotobuki.

- Takeda đang hẹn hò với một nam sinh lớp 10? Chuyện này rốt cuộc là sao?

Giờ nghỉ trưa. Tôi đi tới sân trong.

Những áng mây trắng trôi bồng bềnh trên bầu trời trong xanh của tháng Năm, gió cũng rất ấm áp. Khắp nơi đều là cảnh các học sinh đang mở nắp cơm hộp ra chuẩn bị ăn trưa. Trong số đó, tôi thấy Takeda và bạn trai của cô bé, một nam sinh lớp 10.

Hai người ngồi trên bãi cỏ, trên đùi mỗi người trải một lớp khăn ăn, trên mỗi lớp khăn ăn là một hộp cơm đã mở nắp.

Màu sắc tấm khăn ăn của hai người khác nhau, của Takeda là màu hồng, của bạn trai cô bé là màu xanh da trời. Tuy nhiên, hai hộp cơm có vẻ là một đôi, dù hộp cơm của bạn trai Takeda lớn hơn hẳn của cô bé.

Takeda đang nói chuyện rất vui vẻ với bạn trai.

- Nè nè Hiro, đồ ăn có ngon không? Món tôm viên này là tác phẩm mới của mình đấy.

- Ngon tuyệt cú mèo! Cay cay, ăn ngon lắm.

- Hì hì, tại mình có thêm chút ớt vào mà. Còn nữa, mình cũng bỏ thêm chút hành lá, ăn với cơm rất hợp đúng không.

- Ừ, Chi nấu ăn giỏi ghê!

- Mình đã nỗ lực rất nhiều vì Hiro đấy.

- À Chia này, Chủ nhật này câu lạc bộ bóng rổ không phải luyện tập. Hai đứa mình đi xem phim nhé?

- Oa, đi, đi chứ! Tuyệt vời, như vậy đây là buổi hẹn hò thứ tư của chúng ta rồi.

Người bạn trai có vẻ ngượng ngùng đang ngồi bên cạnh Takeda hình như cũng là người đã đuổi theo tìm cô bé vào ngày mưa hôm nọ. Tóc cắt ngắn, trông cậu ta có vẻ là một thiếu niên chất phác thích thể thao.

Hai người nói chuyện rất vui vẻ. Cho dù tôi nhìn kiểu gì đi nữa thì hai người cũng là một cặp tình nhân đang yêu nhau tha thiết.

- A ...

Đột nhiên, Takeda phát hiện ra tôi, nụ cười trên khuôn mặt cô bé cứng lại.

Tôi cũng biết mình chẳng làm gì sai cả, nhưng tai và má của tôi vẫn nóng bừng lên. Cảm thấy xấu hổ và khó chịu vì việc này, tôi liếc Takeda một cái sau đó lập tức quay người bước vội về lớp học.

(Cái quái gì chứ!)

(Chuyện quái gì vậy chứ!)

Tan học, khi tôi vừa bước ra khỏi lớp để đến câu lạc bộ, tôi thấy Takeda đang đợi tôi ngoài hành lang.

Bởi vì cô bé chỉ ngậm chặt miệng đứng đó một cách bồn chồn, tôi im lặng và đi ngang qua Takeda.

- A...

Takeda bước theo tôi.

Sau khi yên lặng đi được một lúc, tôi cất giọng lạnh nhạt, mắt vẫn nhìn về phía trước.

- Chuyện gì?

- ...

- Em đến giải thích chuyện bạn trai của em hả?

- Thực ra... thực ra, em và Hiro...

- Em định nói hai người đã hẹn hò từ tháng Tư phải không? Ngày nào cũng ăn trưa bằng cơm hộp em tự tay làm tại sân trong, và hai người đã có ba cuộc hẹn hò rồi đúng không?

Ngay cả tôi cũng biết là giọng của mình hiện giờ đang rất khó nghe, nhưng tôi thực sự không thể nào nhịn được cơn tức này.

Trong hai tuần nay, tôi đã vất vả giúp đỡ Takeda rất nhiều, từ việc viết thư tình đến việc đi tới câu lạc bộ bắn cung, rồi còn cả vụ tới thư viện tìm album tốt nghiệp của các cựu học sinh nữa.

Nhìn Takeda kể chuyện say sưa về anh Shuuji, tôi đã từng nghĩ mình phải truyền đạt được tình cảm của Takeda tới cho anh ta. Tôi cũng từng cảm thấy rất vui vẻ, bất chấp những lời trêu ghẹo của bạn cùng lớp khi mỗi ngày Takeda đều tới để báo cáo cho tôi về chuyện giữa cô bé với cái anh Shuuji đó đã tiến triển thế nào. Tôi cũng từng cảm thấy khổ sở khi Takeda mếu máo nói với tôi rằng cô bé muốn giúp đỡ anh Shuuji của cô bé, đúng vậy, tất cả chỉ là đã từng.

Đã có bạn trai từ tháng Tư? Hiện tại quan hệ cũng rất tốt?

Giỡn mặt nhau à!

Đến dưới chân cầu thang, tôi dừng lại, quay người trừng mắt nhìn Takeda.

Takeda co rúm người, đầu cúi gằm xuống nền nhà.

- Đã có bạn trai rồi vậy mà còn giả vờ giả vịt thầm mến một anh ở câu lạc bộ bắn cung, em rốt cuộc muốn anh làm gì vậy hả? Mục đích của em là cái quái gì vậy hả!?

Takeda vẫn tiếp tục im lặng, trông cô bé rất khổ sở.

- Em không trả lời cũng không sao. Dù sao tất cả những chuyện em nói với anh từ trước đến giờ cũng chỉ là nói dối thôi, đúng không? Bởi vì Kataoka Shuuji đã nhảy lầu tự tử chết từ 10 năm trước rồi.

Khi tôi nói ra những lời đó, Takeda giật mình ngẩng đầu lên. Tôi cũng biết là cho dù bây giờ mình trách cứ Takeda thêm nữa thì cũng chẳng giải quyết được vấn đề gì, nhưng miệng của tôi vẫn không chịu khép lại.

Kataoka Shuuji chỉ là một nhân vật tồn tại trong tưởng tượng của em. Mà em cũng thôi cái trò này đi. Cho dù đã là chuyện 10 năm trước, nhưng mà biết việc có một người với khuôn mặt y hệt mình nhảy lầu tự tử chết cũng khiến anh cảm thấy rất khó chịu. Anh muốn nhanh chóng tống khứ chuyện này ra khỏi đầu, thế nên xin em làm ơn đừng có tới tìm anh nữa!

Tôi quay lưng lại với Takeda và bước lên cầu thang. Đúng lúc đó, Takeda nói, giọng cô bé như bị bóp nghẹt.

- Người ... người như anh Konoha ... sẽ chẳng bao giờ hiểu được ...

Khi quay đầu lại, tôi nhìn thấy Takeda đang ngẩng đầu nhìn tôi với vẻ mặt cô đơn.

Tôi choáng váng, khuôn mặt đó rất giống khuôn mặt một người con gái tôi quen nhìn tôi lần cuối cùng.

(Miu...!)

Takeda cắn môi, cúi đầu, sau đó quay người chạy xuống cầu thang.

Tôi sững người đứng như trời trồng tại chỗ.

... Konoha, cậu nhất định sẽ không hiểu được đâu.

8 Tập Nguyên tác: 文学少女 - Bungaku Shoujo - ebook©MotSAch —★— TVE-4u©Hà Du Xuất bản: NXB Văn Học 2014/2015
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Nomura Mizuki

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.