Cô Gái Văn Chương

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 110 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Cuối: Bạn Bè
Chương Cuối: Bạn Bè

❊ ❊ ❊

Sau khi vở kịch kết thúc, Sarashina đến thăm gian phòng học được trưng dụng làm phòng chuẩn bị cho các diễn viên. Hai mắt bạn ấy đỏ hoe, tuy nhiên trông bạn ấy rất thanh thản, cứ như thể bạn ấy đã vượt qua được điều gì đó.

- Akutagawa, mình xin lỗi vì đã gây nhiều rắc rối cho bạn trong thời gian này. Từ nay mình sẽ không đến tìm bạn nữa... Mình rất sợ phải cô độc, từ nhỏ tới lớn ba mẹ mình vẫn luôn cãi nhau, thế nên lần sinh nhật nào mình cũng chỉ có một mình. Mình rất hi vọng sẽ có ai đó cùng mình trải qua ngày sinh nhật. Thế nhưng, sau khi xem vở kịch của các bạn, mình cảm thấy bây giờ cho dù chỉ có một mình thì mình vẫn sẽ chịu đựng được.

- Tôi mới là người phải xin lỗi cậu.

Akutagawa cúi đầu về phía Sarashina.

Trông Sarashina... và Akutagawa... vẫn còn hơi buồn.

- Hai em nè, chị có một thứ muốn cho hai em xem.

Chị Tooko vui vẻ nói, sau đó chị ấy đưa cho chúng tôi xem một hợp tuyển văn học của trường cấp hai nào đó.

- Thực ra chị vốn định đưa cái này cho Akutagawa đọc trước khi vở kịch diễn ra, tuy nhiên vì chuyện Nanase té xỉu nên chị bối rối quá và không kịp đưa cho em. Em thử đọc từ trang mà chị đã đánh dấu đi.

Akutagawa cầm lấy quyển hợp tuyển với nét mặt khó hiểu, sau đó cậu ấy lật ra trang đã được đánh dấu lại bằng một tấm thẻ màu tím phớt.

Chúng tôi cũng nghiêng đầu nhìn vào từ bên cạnh.

Đập vào mắt tôi là tiêu đề và một cái tên được viết tay.

... Hái quýt, Kanomata Emi, lớp 8-A.

Chẳng lẽ đây là bài văn của Kanomata sao?

Chị Tooko cười không đáp.

Akutagawa và Sarashina đã bắt đầu ngấu nghiến đọc.

“Chủ nhật, tôi cùng ba mẹ đi hái quýt ở vườn trái cây cạnh nhà.”

Trong bài văn mở đầu bằng một câu như vậy là quang cảnh ấm áp của một gia đình cùng nhau vui vẻ hái quýt. Ngoài ra còn có một chuyện khác được viết.

“Khi tôi bóc quýt ăn cùng ba mẹ, tôi chợt nhớ đến một mẩu truyện ngắn tên là Trái quýt của Akutagawa Ryuunosuke. Ngày xưa, tôi từng đọc câu chuyện này cùng một người bạn. Khi vừa mới chuyển trường, những lúc cảm thấy cô đơn, tôi lại đọc đi đọc tại mẩu truyện này để cổ vũ bản thân. Nó là câu chuyện quan trọng nhất với tôi, là câu chuyện mà tôi thích nhất.”

Trên khuôn mặt của Akutagawa và Sarashina đang đọc bài văn đều hiển hiện một nụ cười xen lẫn chút đau xót.

Chị Tooko nhỏ giọng dịu dàng nói:

- Trong tương lai mà chị đã kể ra trên sân khấu thực ra cũng có trộn lẫn một chút sự thật vào đó.

Kanomata, người chỉ có thể phát tiết sự phiền muộn trong nội tâm với cha mẹ qua việc cắt sách giáo khoa - đã làm lành với cha mẹ mình ở miền đất mới và có một cuộc sống bình thường yên ổn.

Kanomata đã không còn bất hạnh nữa, bạn ấy không còn căm hận ai nữa. Những chuyện xảy ra trong quá khứ bây giờ được bạn ấy nâng niu ôm ấp như những kỉ niệm ấm áp.

Sau khi biết được chuyện này, tôi nghĩ hẳn Akutagawa và Sarashina sẽ cảm thấy thanh thản hơn.

Và đúng thế, hiện tại nét mặt của hai người đều phảng phất như đang nhìn thấy những trái quýt nhảy múa trên bầu tròi rực ánh chiều tà...

Sarashina nói khẽ:

- Từ trước đến nay mình vẫn rất ghét Trái quýt của Akutagawa Ryuunosuke. Tuy nhiên, mình sẽ thử đọc nó một lần nữa. Mình có cảm giác lần này mình sẽ có thể đọc nó với một tâm tình hoàn toàn khác với trong quá khứ...

Khi Sarashina chuẩn bị đứng dậy rời đi, Akutagawa gọi bạn ấy lại.

- Konishi, lúc nãy chị Tooko có nói chiếc móc khóa hình thỏ mà Kanomata đã lựa đó thật ra là một món quà sinh nhật tôi định tặng cho cậu. Đó cũng là sự thật. Cái lúc tôi đi ngang qua trước nhà cậu và nhìn thấy cậu ngồi khóc trong vườn, tôi đã thích Konishi từ lúc đó.

Cái tên mà Akutagawa nói ra không phải “Sarashina” mà là “Konishi”.

Ở bệnh viện, lúc tôi hỏi cậu ấy có thích Sarashina không, Akutagawa đã trả lời với ánh mắt bi thương rằng: “Tôi từng thích cậu ấy”.

Đó cũng là một sự thật không hề có chút dối trá nào. Ngay cả việc Akutagawa đã không thể bỏ mặc Sarashina cũng thế, đó không chỉ là vì cảm giác phải chuộc tội, mà còn vì Sarashina chính là người cậu ấy đã thích từ thưở còn bé.

Khóe mắt của Sarashina hơi rưng rưng, rồi bạn ấy mỉm cười.

- Cảm ơn cậu. Tạm biệt, Kazushi.

Ngay khi Sarashina vừa bước ra khỏi cửa, chị Maki đi vào.

- Mọi người vất vả rồi! Tooko, bồ diễn trên cả tuyệt vời! Nể mặt bồ đã cho mình xem một màn diễn đầy tài năng như vậy, mình đây sẽ không tính toán với bồ việc bồ đã bắt mình mặc đồ hầu gái phục vụ ở gian hàng cơm cà ri nữa.

- Phục vụ!? Chị thật sự đã làm vậy sao!? Lại còn trong trang phục hầu gái?

Nghe tôi thất thanh kêu lên, chị Maki trả lời không hề ngại ngùng.

- Đương nhiên, em thấy chị đã có khi nào từ chối thỉnh cầu của Tooko chưa? À đúng rồi đúng rồi, Tooko nè, thằng phá gia chi tử của cái nhà mà bồ đang tá túc cũng đã đến gian hàng cơm cà ri đấy.

- Ryuuto á?

- Ừ. Còn dẫn theo cả bầy con gái nữa mới ghê chứ. Thiệt tình, thằng nhóc đó vẫn chứng nào tật nấy. Lúc mình định đến ghi thực đơn nó còn dám trợn mắt nhìn mình nói: “Tôi vừa nhìn thấy thứ đáng sợ nhất trên đời”. Thế nên mình đạp luôn một phát vào chân ghế cho nó ngã chổng kềnh ra đất.

Nói xong, chị ấy nở một nụ cười ngọt ngào.

Khi tôi vừa thử tưởng tượng bộ dạng của bà chị này mặc đồ hầu gái nói: “Hoan nghênh quý khách”, lòng tôi bỗng dâng lên sự đồng cảm sâu sắc với phát ngôn của Ryuuto. Tuy nhiên, nếu tôi dám nói điều này ra khỏi miệng, chắc hẳn tôi sẽ bị chị ấy đá bay ra khỏi phòng cho mà xem.

- Cảm ơn bồ nha, Maki. Vì vở kịch, cũng như những chuyện khác... nếu không có Maki, lần này mình thật sự không biết phải làm sao luôn.

Chị Tooko, bình thường vẫn tránh chị Maki như tránh tà, lần này lại cúi đầu và nói ra một câu cảm ơn chân thành.

Có lẽ cái quyển hợp tuyển lúc nãy cũng là do chị Maki vận dụng những mối quan hệ của mình lấy được và đưa cho chị Tooko.

Tuy nhiên, tôi tự hỏi không biết “thù lao” lần này sẽ là gì đây?

Cặp mắt chị Maki lóe sáng, chị ấy nói với vẻ thỏa mãn.

- Cuối cùng thì mình cũng đã truyền tải được tình yêu của mình đến bồ sao? Bây giờ nếu mình khẩn cầu, bồ sẽ cởi đồ cho mình xem chứ?

- Còn lâu!

Thấy chị Tooko đỏ mặt hét lên, chị Maki cười nhăn nhở.

- Tiếc quá. Mà thôi được rồi. Dù sao thì mình cũng nhận được “thù lao” xứng đáng với công sức bỏ ra.

Chị Tooko im luôn không biết nói gì.

Sau đó, chị Maki nghiêng đầu về phía tôi và thì thầm:

- Lát nữa ở sảnh chính sẽ diễn ra một buổi hòa tấu của câu lạc bộ Nhạc giao hưởng, em nhất định phải đến đấy, Konoha. Có thứ này hay lắm.

- Aa!!! Bồ lại đang nói bậy bạ cái gì thế Maki!

Sau khi ném cho chị Tooko đang vung vẩy ống tay áo kimono một cái nháy mắt tràn đầy yêu thương, chị Maki rời khỏi căn phòng.

- Ồ? Không biết có thứ gì hay ho thế nhi?

Đứng ở đằng sau nghe chúng tôi nói chuyện, Takeda nghiêng đầu tự hỏi.

- K-Không có gì đâu, Chia. Maki nói bậy ấy mà! Konoha cũng thế, em tuyệt đối không được đi xem buổi hòa tấu của câu lạc bộ Nhạc giao hưởng đâu đấy.

Vội vàng thay đồ xong, tôi tạm biệt Takeda và Akutagawa, sau đó không quay về lớp mà chạy thẳng tới sảnh âm nhạc nơi diễn ra buổi hòa tấu.

Bám sát đằng sau tôi là chị Tooko đã đổi trở lại đồ đồng phục, với hai bím tóc buộc vội.

- Nè, Konoha, em định đi xem thật đấy à? Em thật sự phải đi xem à? Nhạc cổ điển có gì hay ho đâu, buồn ngủ chết đi được ấy chứ. Hay là em đi ăn chè trái cây với chị đi?

- Chị Tooko có ăn được mấy thứ đó đâu mà rủ em đi làm gì hử?

- Vậy chúng mình quay về phòng câu lạc bộ đi, Konoha sẽ viết cho chị một câu chuyện tình mang hương vị chè trái cây ngọt ngào, nhé?

- Em không muốn trong lễ hội trường mà còn phải đi viết điểm tâm cho chị Tooko đâu.

- Rốt cuộc là tại sao em lại muốn đi xem hòa tấu của câu lạc bộ Nhạc giao hưởng đến thế hả?

- Câu đó em hỏi chị mới đúng, rốt cuộc thì tại sao chị phải tức tốc đuổi theo em hả?

- Bởi vì... bởi vì...

Vừa đuối theo tôi, chị Tooko vừa vung vẩy hai nắm tay với vẻ mặt rất không tình nguyện. Cứ như vậy, trong khi vẫn còn đang lời qua tiếng lại với nhau, chúng tôi đã đến được sân trong nơi hội trường hòa nhạc tọa lạc.

- Không được, không cho em vào đâuuu~~~

Mặc kệ chị Tooko níu lấy ống tay áo và cố gắng ngăn tôi lại, tôi vẫn mua vé và bước vào bên trong.

Vừa bước qua cửa, tôi đã chứng kiến một tấm biển quảng cáo đang treo trong hành lang to đến mức tôi phải ngẩng đầu lên mới hết được.

Đó là một bức hình phóng lớn của chị Tooko.

Trong bức hình, chị Tooko ăn mặc chẳng khác gì một hoạt náo viên với áo thun ba lỗ và váy ngắn, trên tay cầm cục tua rua, chị ấy đang cười tươi rói và nhảy lên với một phong cách rất Yomost. Tóc chị ấy được cột thành hai cái đuôi ngựa, cộng thêm đó là... không biết cái này là sở thích của chị Maki hay yêu cầu của chị Tooko... nhưng chị ấy còn đeo thêm một cặp kính mắt.

Dưới sự hỗ trợ của chiếc áo thun ba lỗ mỏng manh, bộ ngực của chị Tooko hoàn toàn thể hiện ra hết cái sự phẳng của chúng, ngoài ra tôi còn có thể thấy một chút da thịt trắng nõn của chị ấy dưới vạt áo. Ở góc độ này tôi có thể nhìn được cái rốn của chị Tooko như ẩn như hiện, mặt khác, cái váy ngắn tung bay cũng khơi gợi trí tò mò của người xem với chiếc quần lót của chị ấy. Cặp giò trắng muốt thì đang gập lại và dừng ở giữa không trung.

Bên cạnh biển quảng cáo là một hàng chữ: “Gửi tới tất cả thành viên của câu lạc bộ Nhạc giao hưởng trường Seijou, hướng đến tương lai, cố lên!”

Hiểu rồi, té ra đây là “thù lao” lần này.

Mà nhìn cái này tôi mói sực nhớ, dạo trước hình như tôi đã từng thấy chị Tooko mang theo hai bím tóc được buộc lộn xộn không đều nhau trông rất kì quặc chạy vội trên hành lang thì phải. Lúc đó có lẽ buổi chụp hình vừa kết thúc cũng nên.

Thấy tôi gật gù như hiểu ra, chị Tooko đỏ mặt tới mang tai lí nhí giải thích:

- K-Không phải... người này, không phải chị. Bạn này chắc học lớp nào đó. Đi mà, Konoha, đừng nhìn nữa... đừng nhìn nữa mà...

Tôi bật cười.

- Tốt quá, cuối cùng chị Tooko cũng tìm ra được một người ngực phẳng như chị rồi.

Vừa nói xong, đầu tôi đã bị cốc một phát.

- Đáng ghét! Sao em có thể vô tâm thế hả. Uổng công hồi sáng chị lấy khăn cho em mượn.

- Đó rõ ràng là khăn của em cơ mà. Được rồi, buổi hòa tấu sắp bắt đầu rồi kìa. Với lại chị càng làm lớn chuyện thì chỉ càng khiến người ta để ý hơn thôi.

Nhận ra người xung quanh đang chỉ trỏ thì với nhau: “Ê mày, nhìn kìa, đằng kia không phải là...”, chị Tooko vội cúi đầu núp vào sau lưng tôi.

- C-Chúng mình nhanh vào chỗ ngồi thôi, Konoha.

Thiệt tình, thế này còn khiến người ta chú ý hơn...

Hai tay chị Tooko nắm chặt lấy áo của tôi, cảm nhận hơi ầm từ khuôn mặt đang nép sát vào sau lưng, tôi đành bước đi, trong lòng có chút tức cười.

- Ư ư... đáng ghét, lần sau chị sẽ không nhờ Maki chuyện gì nữa hết~~~

Sau khi ngồi vào ghế, chị Tooko vẫn tiếp tục lầu bầu.

- À đúng rồi, anh bạn trai săn gấu của chị vẫn khỏe chứ?

BỊ tôi bất ngờ hỏi một câu như vậy, khuôn mặt chị Tooko đỏ bừng lên như trái cà chua, hai mắt chị ãy mở to với vẻ ngạc nhiên.

- Ý-Ý-Ý-Ý em là sao?

- Hokkaido cũng sắp tới mùa đông rồi, chị nhớ chuẩn bị khăn quàng cổ màu trắng cho anh ấy nhé.

- Ư...

- Lúc nào hai người tổ chức đám cưới nhớ gửi thiệp mời em đấy. Đừng quên kèm thêm vé máy bay khứ hồi nữa.

Hai má vẫn đỏ bừng, chị Tooko cúi đầu và lườm sang tôi đang ngồi bên cạnh với ánh mắt yếu đuối.

- K-Konoha đúng là đồ xấu xa, xấu xa tới tận xương tủy luôn.

Màn sân khấu kéo lên, buổi hòa tấu của câu lạc bộ Nhạc giao hưởng là niềm tự hào của trường cấp ba Seijou cuối cùng cũng bắt đầu.

Chị Maki mặc áo đuôi tôm và đang vung vẩy gậy chỉ huy, trông chị ấy tràn đầy sức sống và hết sức vui vẻ.

Lúc tôi đi ra ngoài sau khi buổi hòa tấu khiến người ta cảm động kết thúc, sân trường đã được nhuộm bởi ánh nắng chiều ấm áp.

“Lễ bế mạc sắp diễn ra, yêu cầu tất cả học sinh tập trung về nhà thi đấu.”

Tiếng thông báo của các ủy viên lễ hội vang lên giữa bầu trời màu cam.

Tôi chia tay với chị Tooko và quay về lớp của mình, khi bước vào lớp, tôi thấy Akutagawa đang đứng một mình bên cạnh cửa sổ và nhìn ra phong cảnh bên ngoài.

- Akutagawa.

- Inoue...

Akutagawa quay đầu lại. Tôi bước về phía cậu ấy.

- Ông không đi dự lễ bế mạc à?

- Cứ nghĩ tới lễ hội trường sắp kết thúc là tôi lại thấy có chút cô đơn, thế nên tôi muốn đứng ở đây thêm một lúc nữa.

- Không ngờ ông mà cũng nói ra được một câu như vậy.

Gió mát thổi vào từ cửa sổ đang mở.

Phòng học cũng được nhuộm bởi ánh nắng chiều.

- Nhưng mà có lẽ tôi cũng không khác gì ông. Trong ngực tôi cứ như thiếu đi thứ gì đó. Tuy nhiên tôi cũng không ghét cảm giác này... cho dù từ sáng tới giờ phải tất bật khắp nơi, nhưng như vậy cũng rất vui.

Akutagawa cười nói:

- Đúng thế.

Bầu không khí hiền hòa này khiến tôi cảm thấy thật thoải mái, tôi muốn đắm chìm trong nó mãi.

- Tôi... từ lúc lên cấp ba tới giờ, tôi chưa từng hăng hái tham gia bất kì hoạt động trường học nào như lần này. Tôi vẫn luôn nghĩ những chuyện thế này thật phiền phức, cứ tham gia cho có là được. Nhưng mà lần này... tôi cảm thấy thật tốt là tôi đã có thể cùng ông đứng diễn trên sân khấu.

- Tôi cũng giống như ông, Inoue. Từ trước đến giờ, tôi vẫn luôn coi lễ hội trường và đại hội thế thao như một nghĩa vụ phải thực hiện của học sinh. Chưa bao giờ tôi cảm thấy vui vẻ khi làm những điều đó với bạn của mình như lần này. Cũng nhờ có chị Amano và ông mà tôi mới có được trải nghiệm đó.

- Chỉ có chị Tooko là đã giúp ông nói ra lời thoại thôi. Tôi chẳng làm được gì cả.

- Không, nếu Inoue không nói với tôi cái câu “Cùng đối mặt với sợ hãi” đó, có lẽ tôi đã chạy trốn trước khi lên sân khấu rồi.

- Vậy sao. Nhưng mà tôi cảm thấy nếu là ông, ông sẽ không làm vậy đâu... Tuy nhiên tôi cũng rất vui vì đã giúp được ông.

Akutagawa cũng cười thoải mái. Đó là một nụ cười mà chỉ những người đã vượt qua được nỗi đau của bản thân mới có thể có. Cậu ấy đã tự chặt đứt xiềng xích đang trói buộc bản thân bằng chính đôi tay của mình và bắt đầu bước về phía tương lai.

Còn tôi...

- Akutagawa, tôi muốn trở thành bạn của ông.

Hai mắt Akutagawa mở lớn, cậu ấy nhìn tôi có chút kinh ngạc.

- Từ trước đến giờ tôi vẫn luôn tránh tiếp cận người khác. Vì một chuyện đau lòng xảy ra trong quá khứ, tôi không muốn mình bị tổn thương vì đến quá gần ai đó nữa. Giống như ông vậy. Tuy nhiên, bây giờ tôi muốn chúng ta hiểu nhau hơn, chúng ta có thể là bạn của nhau không, Akutagawa?

Akutagawa nhẹ cúi đầu, cậu ấy nói với vẻ khó khăn.

- ... Tôi vẫn còn có chuyện giấu ông, Inoue. Có lẽ một ngày nào đó, tôi sẽ khiến ông bị tổn thương.

Lời bộc bạch của cậu ấy khiến tôi cảm thấy kinh ngạc.

Akutagawa rốt cục vẫn còn đang giấu giếm bí mật nào nữa? Là về mẹ cậu ấy? Hay là...

Mặc dù còn vô số câu hỏi trong đầu, tôi vẫn cười nói với cậu ấy:

- Không sao cả. Nếu ông không muốn nói thì ông cứ giữ bí mật đó mãi là được.

Akutagawa ngẩng đầu lên.

Sự kinh ngạc lại một lần nữa phủ khắp khuôn mặt góc cạnh đầy nam tính của cậu ấy.

Tôi duỗi tay phải ra.

- Chúng ta làm bạn đi. Có lẽ một ngày nào đó, chúng ta sẽ cãi nhau, sẽ không nhìn mặt nhau nữa, nhưng hiện tại, tôi vẫn muốn là bạn của ông.

Hai mắt Akutagawa vẫn mở to, cậu ấy nhìn tôi chằm chằm.

Tôi cũng nhìn lại cậu ấy một cách nghiêm túc.

Cho dù sau này chúng tôi làm nhau tổn thương đi chăng nữa thì chúng tôi vẫn có những điều mới mẻ đã nảy sinh và mối ràng buộc mà chúng tôi nuôi dưỡng.

Tôi tin như vậy...

Akutagawa nhẹ nhàng nheo mắt lại.

Sau đó, cậu ấy duỗi bàn tay to lớn của mình ra và nắm chặt lấy tay tôi.

Tôi cũng dùng sức nắm chặt lấy bàn tay trái ấm áp của cậu ấy.

Chúng tôi không cần ngôn từ để xác nhận.

Chúng tôi, đã trở thành bạn bè của nhau.

Đã rất lâu rồi tôi không viết thư cho cậu.

Xin cậu hãy tha thứ cho tôi vì trong hai tháng này, mặc dù đã nhận được rất nhiều thư của cậu, tôi lại chưa một lần viết thư hồi âm.

Trong những lá thư gửi cho tôi, cậu liên tục viết muốn tôi đến gặp cậu, tôi hiểu rất rõ cậu đang lo lắng chuyện gì, tuy nhiên đã xảy ra một số việc khiến tôi không thể đến gặp cậu.

Nói thật là tôi sợ phải đối mặt với cậu.

Lần đầu tiên tôi gặp cậu là vào mùa đông năm ngoái, khi đó là học kì ba năm tôi học lớp 10.

Khi đó, tôi đi thăm mẹ và gặp được cậu cũng đang nằm viện ở đó.

Cậu đang luyện tập đi bộ một mình trong hành lang.

Cho dù té ngã bao nhiêu lần, cậu vẫn gượng đứng dậy và lại tiếp tục loạng choạng bước đi, rồi cậu lại ngã xuống, lại đứng dậy bước đi. Lúc đó, cậu dường như rất khó chịu vì cơ thể không làm theo ý mình, cậu lầm bầm tự nói một mình, trông cậu còn như sắp khóc.

Nét mặt của cậu khi đó khiến tôi rất để ý, thế là về sau, mỗi ngày tôi đều đứng ép sau ngã rẽ của hành lang và nhìn cậu tập đi, nhưng tôi lại không thể cất tiếng gọi cậu được.

Rồi một ngày nọ, lúc cậu lại té ngã trên hành lang và ngồi khuỵu dưới sàn, cậu đã tức giận nói to rằng:

- Này! Làm gì mà lúc nào cũng đứng nhìn tôi thế hả? Tôi là hàng triển lãm à?

Hẳn là cậu đã không biết lúc đó tôi kinh ngạc đến nhường nào đâu.

Cậu cũng không biết khi cậu ngẩng đầu lên và nhìn tôi bằng ánh mắt cháy rực lửa hận và giận dữ đó, tôi đã có cảm giác như ngực mình bị một lưỡi dao đâm xuyên qua... kể từ khoảnh khắc đó, trái tim của tôi đã hoàn toàn bị cậu nắm giữ...

Tôi xin lỗi cậu, nhưng cậu chỉ dành cho tôi những lời lẽ lạnh lùng và cố giữ khoảng cách với tôi.

Về sau, mỗi lần tôi đến gặp cậu, nói chuyện với cậu, cậu đều tỏ ra khó chịu và bỏ đi.

Khi tôi định vươn tay giúp đỡ cậu, cậu đã nổi trận lôi đình và nói mình có thể tự làm được bất kì chuyện gì, rằng cậu không cần sự thương hại của tôi, cậu còn bảo tôi đừng tự ý xía vào chuyện của người khác.

Tôi biết điều này sẽ khiến cậu tức giận, nhưng tôi vẫn muốn thú nhận với cậu.

Ngay từ đầu, tôi thấy được hình bóng của cô gái mà ngày xưa tôi từng làm tổn thương trong con người cậu.

Cô gái đó tên là Konishi Mayuri, là bạn học cùng lớp của tôi hồi tiểu học. Có lẽ cậu cũng từng nghe tôi nói về chuyện này rồi.

Mỗi lần bị cậu mắng chửi, tôi đều có cảm giác như mình đang bị cô gái ấy trách cứ. Và tôi lại cảm thấy thanh thản hơn một chút.

Bởi vì tôi vẫn luôn cho rằng mình là một kẻ rất đáng bị mắng.

Về sau, mọi chuyện bắt đầu trở nên phức tạp, tôi lên cấp ba và gặp lại Konishi, rồi chúng tôi bắt đầu hẹn hò.

Tuy nhiên, Konishi đã không còn là Konishi trước kia nữa rồi, cho dù cố gắng đến đâu, tôi cũng không thể thích Konishi hiện tại với tư cách một người khác phái. Hơn nữa, tôi còn từng phản bội một đàn anh của tôi, anh ấy rất thích Konishi, có lẽ điều này cũng là một trong những lý do khiến tôi không thể thích Konishi.

Konishi chưa một lần trách mắng hay oán hận việc tôi không có tình cảm với cậu ấy. Cậu ấy luôn dõi theo tôi, tin tưởng tôi, dựa dẫm vào tôi, như thể chỉ việc được ở bên cạnh tôi cũng đã khiến cậu ấy cảm thấy thỏa mãn.

Nhưng tôi lại là một kẻ hèn nhát, tôi cảm thấy thật khó đối mặt với một Konishi như vậy. Bởi thế, cảm giác có tội trong tôi ngày càng nặng nề hơn.

Thế nên, mỗi lần cậu nhìn tôi với ánh mắt ghê tởm, tôi lại nhớ tới Konishi ngày trước, tôi lại cảm thấy đau đớn như thể ngực mình bị cắt nát bởi trăm ngàn vết dao, cổ họng tôi lại như bị ai đó bóp nghẹt. Thế nhưng, cho dù đau đớn là vậy, tôi đồng thời cũng cảm thấy những tội lỗi của mình như đang được trừng phạt, lòng tôi lại cảm thấy thanh thản hơn.

Vì vậy tôi càng ngày càng bị cậu hấp dẫn.

Ban đầu, cậu đối xử với tôi như thể tôi là con sâu cái kiến, tuy nhiên, sau khi cậu biết được tôi đang học ở trường cấp ba Seijou, thái độ của cậu thay đổi, cậu dường như chờ đợi tôi đến thăm. Mỗi lần, cậu đều hỏi tôi rất nhiều chuyện ở trường. Tôi biết cậu làm vậy là vì muốn có được thông tin về người vẫn luôn sống trong lòng cậu, người vẫn luôn khiến cậu cảm thấy đau khổ.

Bằng ánh mắt cháy rực lửa hận, cậu kể cho tôi nghe về người đó, về việc người đó đã khiến cậu tổn thương cậu sâu sắc thế nào, rằng người đó đã đánh cắp tương lai của cậu ra sao.

Khi tôi lên lớp 11 và trở thành bạn cùng lớp với người đó, quan hệ giữa tôi và cậu càng trở nên gần gũi hơn trước, đồng thời, những thay đổi mà tôi khó có thể chịu được cũng bắt đầu xuất hiện.

Thật không may, cậu đã vô tình gặp lại người đó ở bệnh viện.

Đó là khi kì nghỉ hè vừa mới bắt đầu, lúc tôi đến thăm cậu, khuôn mặt cậu tái nhợt và cậu nói cho tôi biết người đó đã đến bệnh viện.

Người đó như đến thăm một bạn cùng lớp. Cậu đã đổ lên đầu tôi vô số câu hỏi, cậu muốn biết nữ sinh đi cùng với người đó là ai, còn cô gái mà người đó đến thăm, hai người đó có thân thiết không, quan hệ của họ thế nào?

Có lúc đang ngẩn người nhìn ra ngoài cửa sổ, cậu lại đột nhiên nổi giận, trông cậu rất bất an, rồi cậu bắt đầu gào khóc và trút sự bực tức lên người tôi.

Một ngày nọ, khi đến thăm cậu, tôi thấy trên giường cậu có một tờ giấy viết thư bị xé vụn.

Kể từ dạo đó, cậu càng lúc càng trở nên kì lạ.

Đó là tờ giấy cậu đã nhờ tôi đi mua, bởi vì cậu nói cậu muốn viết thư.

Tôi đoán hẳn là cậu đã định gửi cho người đó một bức thư được viết trên tờ giấy mà cậu yêu thích.

Có lẽ những gút mắc trong lòng đã khiến cậu xé nát bức thư còn đang dang dở.

Sâu trong ánh mắt của cậu sau khi xé nát bức thư là sự căm hận không thể dập tắt, cậu cắn môi chặt đến mức máu ứa ra. Trên má cậu còn lưu lại ngấn nước mắt.

Về sau, cậu ép tôi trợ giúp cậu báo thù người đó.

Đó không phải lời khẩn cầu, nó gần như một lời đe dọa, tôi nghĩ chính cậu cũng hiểu được điều đó.

Cậu đã không từ bất kì thủ đoạn nào để khiến tôi đứng về phía cậu, cậu hét lên sẽ lấy dao cắt cổ tay chết nếu tôi không nghe lời cậu, cậu còn thử quyến rũ tôi và khi thấy tôi không chịu làm theo lời cậu, cậu mắng tôi là đồ hèn nhát rồi lấy đồ vật nện tôi.

Khi tôi không đến bệnh viện nữa, mỗi ngày cậu đều gửi thư cho tôi.

Tôi biết rõ cậu đã phải bỏ ra bao nhiêu nghị lực và vất vả để có thể viết ra những lá thư này, nhìn tờ giấy lấp đầy những con chữ được đánh máy và phần địa chỉ viết tay xiêu vẹo trên bì thư, tôi thật sự không biết phải làm sao.

Sẽ thật tốt nếu tôi có thể mặc kệ những lá thư của cậu, thế nhưng điều khiến tôi tuyệt vọng là tôi không thể xem cậu là thế thân của Konishi nữa rồi, tình cảm của tôi bắt đầu hướng tới chính bản thân cậu.

Tôi bắt đầu lo lắng, liệu cậu có thật sự nghĩ quẩn và tự kết thúc sinh mệnh của mình hay không?

Mỗi khi nghĩ như vậy, ngực tôi đau thắt lại và bởi tôi cũng biết cậu rất có thể sẽ thật sự làm như vậy, tôi lại càng cảm thấy bị giày vò.

Trong đầu tôi không thể dừng suy nghĩ rằng liệu cậu có đang đau khổ hay không, liệu cậu có đang khóc cô độc một mình hay không, liệu cậu có đang tìm kiếm sự giúp đỡ của tôi hay không ... và thế là tôi lại không thể cầm lòng được mà mở thư ra đọc.

Chẳng biết từ lúc nào, tôi bắt đầu nghĩ có lẽ nếu như tôi thực hiện nguyện vọng của cậu, tôi sẽ có thể chuộc lại những lỗi lầm mình đã gây ra trong quá khứ.

Nếu như tôi có thể chẳng suy nghĩ gì, chỉ sống và làm theo theo ý chí của cậu, có lẽ tôi sẽ cảm thấy thật nhẹ nhõm cũng nên.

Và thực sự thì đã có một lần tôi định mang lá thư của cậu bỏ vào trong tủ đựng giày của người đó. Lúc ấy trong đầu tôi nghĩ chỉ cần mình làm vậy, có lẽ mọi chuyện sẽ được giải quyết.

Tuy nhiên, lý trí trong tôi vẫn ngoan cố nói với tôi rằng tôi không thể làm vậy, thế nên cuối cùng thì tôi đã xé bức thư đó và vứt nó đi.

Tôi sẽ trở thành một con người thành thật.

Tôi nhớ mình từng kể với cậu là tôi đã quyết định sẽ sống với nguyên tắc đó từ sau sự kiện trong quá khứ ấy. Cho dù xảy ra chuyện gì, cho dù trong tình huống nào, tôi cũng phải là một con người thành thật, tôi không được khiến thêm bất kì ai tổn thương nữa.

Thế nhưng cậu lại yêu cầu tôi làm vậy.

Cậu muốn tôi phản bội bạn học của tôi, cậu muốn tôi khiến người đó tổn thương.

Tôi sẽ không thực hiện thỉnh cầu này. Làm thế là sai trái. Tuy nhiên, trong những bức thư gửi cho tôi, cảm xúc của cậu càng lúc càng trở nên nôn nóng và mãnh liệt, không chỉ vậy, Konishi cũng bắt đầu trở nên kì lạ vì thái độ của tôi, tôi thật sự không biết mình nên làm gì nữa.

Cho dù tôi cố gắng thế nào, cho dù tôi muốn cứu giúp Konishi đến đâu thì tất cả công sức tôi bỏ ra cũng là công dã tràng. Hành động của Konishi đã trật khỏi quỹ đạo bình thường và ngày càng điên cuồng hơn.

Thay vì gửi cho cậu, tôi gửi những lá thư hồi âm cho mẹ, tôi mượn điều đó để chèo chống bản thân không gục ngã.

Nhưng cho dù làm vậy, tôi cũng bắt đầu sắp đến giới hạn của mình rồi, tôi đã không thể cứu Konishi khi cậu ấy rơi vào sự điên cuồng. Không chỉ thế, ở trong hoàn cảnh đó, tôi vẫn còn nghĩ đến cậu, tôi cảm thấy mình thật kém cỏi, tôi trở nên tuyệt vọng như thể bị bóng tối vô tận nuốt chửng.

Tôi không có tư cách đến gặp cậu. Mỗi lần đến thăm mẹ, tôi đều ngăn bản thân đi đến phòng cậu.

Trong hai tháng này, tôi cũng đã rất khổ sở. Nhưng tôi chưa từng có ý định bỏ mặc cậu. Tôi biết điều này nghe chẳng khác nào một lời ngụy biện, nhưng xin cậu hãy hiểu cho tôi. Đối với tôi thì khoảng thời gian hai tháng này là rất quan trọng.

Hiện tại, tôi đã giải quyết xong chuyện của Konishi, tôi đã được giải thoát khỏi quá khứ, tôi cuối cùng cũng có thể viết thư cho cậu.

Tôi sẽ nói cho cậu biết quyết định của mình.

Tôi sẽ không gài bẫy người đó, cũng sẽ không đẩy người đó vào cái bẫy nào.

Bởi vì tôi và người đó đã trở thành bạn bè của nhau. Tôi coi trọng người đó như tôi quý trọng cậu vậy.

Một ngày nào đó, vì chuyện của cậu, có lẽ tôi sẽ khiến người đó bị tổn thương. Cho dù vậy, từ nay về sau, tôi vẫn muốn đối xử thành thật với bạn của tôi. Tôi không muốn có hành vi đê tiện nào như bày mưu tính kế với người đó.

Đó là điều mà tôi muốn nói rõ cho cậu biết.

Trong hai tháng này, tôi đã không thể truyền đạt cho cậu một điều đơn giản như vậy, tôi chỉ biết lặp đi lặp lại những hành vi ngu xuẩn như lấy dao cắt nát những lá thư cậu gửi cho tôi, tự cắt vào chính cơ thể của mình hay gửi cho mẹ những lá thư hồi âm tôi viết cho cậu.

Có lẽ bây giờ tôi vẫn là một gã khờ.

Tuy nhiên, đã có một người nói với tôi thế này.

Là người thì ai cũng khờ khạo cả.

Đã vậy thì hãy cứ tiếp tục làm một gã khờ và thực hiện những lý tưởng trong trái tim mình.

Thế nên, tôi sẽ chấp nhận sự ngu ngốc của bản thân, tôi sẽ đối mặt với cậu và người đó trong khi tiến về phía trước.

Một tuần sau lễ hội trường.

Vở kịch của chúng tôi nhận được rất nhiều lời khen ngợi, hòm thư yêu quái... à không, hòm thư gỡ rối tình yêu đặt tại sân trong cũng nhận được rất nhiều lời động viên như: “Vở kịch cực kì thú vị. Tôi rất cảm động”, “Tôi sẽ thử đọc tác phẩm của Mushanokouji Saneatsu”, vv... Việc này khiến chị Tooko vui vẻ không thôi.

Chị ấy vừa lấy tay xé một mẩu từ xấp giấy lấy ra từ hòm thư vừa bỏ vào mồm, sau đó hạnh phúc nói:

- Ngon quá điiii~, hương vị thật giống những trái nho hoặc đào tươi ngon vừa được thu hoạch sau bao tháng ngày chăm bẵm vất vả~ Trong lòng như được bao phủ bởi cảm giác khoan khoái nhẹ nhàng.

Ngoài ra, ngay cả những lá thư kiểu: “Lần sau xin cosplay* trang phục y tá” hoặc “Lần sau xin diễn câu chuyện tình yêu giữa Nojima và Oomiya” chị ấy cũng bỏ vào mồm ăn sạch. Kết quả là...

Cosplay là từ để chỉ việc ăn mặc và hành động như một nhân vật (thường là nhân vật xuất hiện trong các tác phẩm mà bản thân yêu thích.

- Uiii, vị gì kì quá~ cứ như bánh khoai lang hạt dẻ nghiền lại xịt thêm mayonnaise lên ấy~ cái này thì giống vị mực hun khói phủ sữa đặc~

Chị ấy vừa ăn vừa mếu máo kể lể như vậy.

- Konoha nè, Akutagawa thế nào rồi?

Tan học, khi tôi bước vào phòng câu lạc bộ, chị Tooko hỏi tôi, chị ấy đang ngồi ôm chân trên ghế, trong tay là quyển Vườn anh đào của Chekhov.

- Rất tốt ạ. Cậu ấy còn nói hôm qua anh Igarashi đã đến câu lạc bộ Bắn cung và xin lỗi cậu ấy. À, đúng rồi, tuần sau sẽ có một trận thi đấu, em đã nhận lời đến cổ vũ cho cậu ấy rồi. Em còn phát hiện sở thích xem phim của cậu ấy và em rất giống nhau nữa, thế nên chúng em định khi nào đó sẽ đi xem phim cùng nhau.

Tôi vừa lấy ra tập giấy bản thảo và hộp bút đặt lên bàn vừa hào hứng nói.

- Vậy à.

Ánh mắt chị Tooko trở nên hiền hòa, sau đó khóe miệng chị ấy tách ra như một đóa hoa violet thành hình một nụ cười.

Tôi cảm thấy có chút xấu hổ.

Đúng lúc này, Kotobuki mở cửa bước vào.

- Ừm... chị Tooko, em xin lỗi vì đã khiến chị lo lắng ở lễ hội trường. À, ừm, em lại nướng bánh quy, mời chị ăn ạ.

Cô nàng vừa cúi đầu xin lỗi chị Tooko, vừa lén nhìn về phía tôi, mặt đỏ bừng cả lên.

- Oa, cảm ơn em nha. Konoha, lại đây ăn cho vui nào. Nanase cũng cùng ăn với bọn chị nhé?

- Ơ, cái này, em, hôm nay em phải trực ở thư viện. Bây giờ em phải đi rồi.

- Vậy sao, tiếc quá nhỉ.

- Vậy lần sau có dịp chúng ta cùng ăn nhé, Kotobuki.

Nghe tôi cười nói như vậy, Kotobuki mở to hai mắt, khuôn mặt cô nàng lại càng đỏ hơn.

- T-Thôi, em xin phép đi trước ạ.

Nói xong, Kotobuki vội vàng đi ra khỏi phòng. Nhìn cô nàng như vậy cũng dễ thương đấy chứ, tôi thầm nghĩ trong đầu.

Đang ôm lấy bịch bánh quy được gói lại rất khéo trong ngực, chị Tooko ngước lên nhìn tôi rồi hỏi một cách tinh nghịch.

- Nè, Konoha, em với Nanase có chuyện gì hay ho à?

- Bí mật ạ.

- A~ quả nhiên là có hả~

Chị Tooko cao giọng, phồng má nói với vẻ bất mãn.

Có lẽ tôi nên tìm lúc nào đó nói chuyện tử tế với Kotobuki... hồi cấp hai, chúng tôi đã gặp nhau ờ đâu nhỉ?

- Konoha ơi, nói nhỏ cho chị biết đi mà.

- Em không thể trả lời câu hỏi về đời tư cá nhân của mình được.

- A, Konoha thật hư đốn~

- Cái gì nữa ạ? Chị đang nghĩ đi đâu vậy.

Chị Tooko làm loạn lên “Vậy mà dám giữ bí mật với chị” mất một hồi, sau đó, chị ấy cúi đầu nhìn xuống gói bánh quy và thì thầm với nét mặt cô đơn.

- Chị... đã nói dối Nanase và mọi người.

Ngực tôi thắt lại khi đột nhiên nghe thấy những lời này.

Chị Tooko tháo dây cột hình chiếc nơ và mở gói bánh ra. Bên trên khăn giấy lót với họa tiết bông hoa chất đầy những chiếc bánh quy hình ngôi sao hoặc trái tim, mùi hương ngọt ngào của bơ và đường lan ra khắp gian phòng chật hẹp.

Đó là những chiếc bánh rất ngon, nhưng chị Tooko lại không thể nếm được hương vị của chúng...

Chị Tooko nhón tay bốc lấy một chiếc bánh quy hình ngôi sao và bỏ vào miệng, vừa nhai, chị ấy vừa nở nụ cười:

- Miếng bánh này hẳn là có vị giống như Mary Poppins của Travers! Ngọt ngào, giòn tan, hạt hạnh nhân phủ bên trên thật là thơm!

Vừa nói, chị ấy vừa tiếp tục bỏ từng chiếc bánh quy vào miệng, sau đó nhai chúng một cách có tiết tấu, rồi nuốt xuống và nở nụ cười.

- Miếng này lại có vị giống như Ông chân dài của Webster! Hương chanh dịu dàng tan tỏa trên khắp đầu lưỡi! Miếng này thì giống như Khu vườn bí mật của Barnette! Mứt hoa quả màu hoa hồng chua chua ngọt ngọt, thật lãng mạn quá đi. Còn chiếc bánh hình lá hồng trà này thì có vị như Alice ở xứ sở thần tiên thì phải? Sau khi ăn xong thì để lại trên đầu lưỡi chút đắng chát, thật sự là ngon quá đi!

Nhìn chị Tooko khi kể ra hương vị “tưởng tượng” của những chiếc bánh quy thật sự rất lạc quan tích cực.

Tất cả mọi người, ai cũng mang trong mình bí mật không thể nói cho người khác biết.

Chị Tooko vừa giấu đi cảm xúc u ám mang tên “Không giống với mọi người” vừa tưởng tượng ra hương vị của những chiếc bánh ngọt ngào và nở nụ cười hạnh phúc.

Giống như chúng tôi, “Cô gái văn chương” đang ngồi ở đây cũng sẽ cười, cũng tức giận, khóc lóc, thử trồng cây chuối và thất bại, mặc đồ hoạt náo viên nhảy lên, cổ vũ người khác, cảm thấy thất vọng và đứng dậy tiến về phía trước.

Tôi ngồi xuống ghế và mở ra xấp giấy bản thảo 50 trang đặt trên bàn.

Sau đó, tôi bắt đầu viết ra một món “điểm tâm” với hương vị ngọt ngào mà chị Tooko có thể thưởng thức.

Đúng thế, chủ đề hôm nay là “Bạn bè”, “Bạn bè” và “Bạn bè”...

Chờ cậu nhận được lá thư này, tôi sẽ đến thăm cậu.

Đến lúc đó, tôi sẽ nói cho cậu biết những tình cảm mà tôi đã không thể viết ra trong thư, tôi cũng sẽ tự mình nói rõ cho cậu về việc tôi đã trở thành bạn với Inoue Konoha - người cho đến bây giờ vẫn luôn chiếm giữ trái tim cậu.

Akutagawa Kazushi

Gửi Asakura Miu

8 Tập Nguyên tác: 文学少女 - Bungaku Shoujo - ebook©MotSAch —★— TVE-4u©Hà Du Xuất bản: NXB Văn Học 2014/2015
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Nomura Mizuki

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.