Khi chúng tôi quay trở lại biệt thự, đang có một vụ ầm ĩ ghê gớm đang diễn ra.
“Cô chủ, cô cứ hành động tự ý như vậy là làm khó cho chúng tôi. Việc này cần phải có sự cho phép của chủ nhân.”
“Chủ nhân dinh cơ này trong mùa hè là tôi đây. Nào, đừng ngại ngần gì cả, hãy bắt đầu đi.”
“Cô chủ!”
Trong bộ dạng hớt hải nhìn hệt như đang bỏ chạy vì bị Balon rượt sau lưng, chúng tôi vào được cổng chính và ngay lập tức thấy chị Maki và bác quản gia đang tranh cãi. Người giúp việc và người làm vườn cũng mang gương mặt đầy bối rối, xung quanh đó là những người mặc đồ bảo hộ lao động mang theo dụng cụ đo đạc với vài người mặc vest mà tôi chưa thấy bao giờ đang đứng tụ tập ồn ào.
“G-Gì đây?”
Chị Tooko trợn tròn mắt.
“Ấy, hai người về rồi à, Tooko, Konoha.”
“Rốt cuộc là bắt đầu cái gì vậy?”
“Để kéo sập biệt thự cần có sự chuẩn bị và đo lường ước lượng trước phải không nào?”
Chị Maki đáp lời như chẳng có gì to tát. Chị Tooko hốt hoảng la lên.
“Ơ, việc khởi công không phải đã bị đình lại do động thái phản đối của người dân hay sao?”
“Chỉ có việc xây dựng nhà máy thôi. Còn phá hủy biệt thự cá nhân là toàn quyền của mình chứ? Mãi mãi sợ sệt một Bạch Tuyết mà chẳng ai dám chắc có tồn tại thật hay không là một chuyện thật ngu ngốc. Mình sẽ kéo sập hết và chứng minh rằng không có lời nguyền nào trên đời cả”.
“Gì chứ... Rủi như lời nguyền lại ứng nghiệm thì làm thế nào hả?”
“Ô kìa, không phải Tooko không tin vào lời nguyền hay ma quỷ hay sao?”
“Ư... Đúng là vậy nhưng...”
Chị Tooko cứng họng, mặt xanh như tàu lá.
Cảm thấy một luồng khí lạnh toát, tôi quay đầu lại và thấy Uotani đang đứng trong góc hành lang, gườm gườm nhìn chị Maki.
Đôi mắt lạnh băng chứa đầy giận dữ và thù hận...
Cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, toàn thân tôi căng cứng.
Ánh mắt đó là sao chứ.
Hơn nữa, sao cô bé ấy lại như thế? Vì sợ hãi lời nguyền chăng? Hay cô bé đang trách móc chị Maki vì định phạm vào điều cấm kị?
“Ông đã quá lạc quan rồi. Tôi sẽ làm theo cách của tôi. Không có Bạch Tuyết nào hết. Lời nguyền cũng không. Chỉ toàn là hoang tưởng tầm bậy thôi. Kể cả lời nguyền có linh nghiệm đi chăng nữa, tôi cũng sẽ đón nhận tất cả. Cứ yên tâm mà bắt tay vào việc đi.”
Nở nụ cười quý phái, bà chị tuyên bố như thể không biết sợ hãi là gì.
Trước thái độ và khẩu khí oai vệ như của “công chúa” đích thực, bác quản gia có vẻ cũng không dám thuyết phục gì thêm.
“Nhưng làm vậy là quá thô lỗ.”
Chị Tooko lẩm bẩm đầy lo ngại.
Đúng thế! Đột ngột tập hợp biết bao nhiêu thương nhân không một lời báo trước là hành động vô cùng hấp tấp. Chẳng phải không dưng tự nhiên lại đi mua lấy sự thù địch của người dân hay sao. Uotani vẫn còn đang lườm chị Maki kia kìa. Bàn tay nắm chặt lấy mép tạp dề đang run lên khe khẽ.
Chị Maki lên tiếng với người đàn ông lớn tuổi mặc vest.
“A, bác là người mua sách cổ nhỉ. Bác có thể mang hết chúng đi với giá đúng với giá bìa, không sao cả. Sayo, dẫn người này đến kho sách giùm chị.”
Uotani giật nảy mình, rồi ngay lập tức đỏ bừng mặt mũi. Bộ dạng ấy là sự xấu hổ và nỗi tức giận pha trộn vào nhau. Trong lúc bờ môi cô bé đang run run như thể muốn nói gì, chị Tooko đã cuống cuồng xen vào.
“Đợi chút, bồ định bán toàn bộ sách sao?!”
“Ừ. Có giữ lại cũng chẳng để làm gì. À, tôi có thể nhờ luôn bác tùy ý thải loại đi những cuốn nào không được giá nữa không nhỉ.”
Chị Maki quay qua người phụ trách và lên tiếng.
A, hỏng bét.
Từ “thải loại” đã chọc vào đúng huyệt của chị Tooko.
Tôi có cảm giác mình nghe thấy một tiếng “bựt” phát ra, từ thân hình của chị Tooko, ngọn lửa giận dữ phừng phừng bốc lên xuyên thủng bầu trời.
“Bồ đang nói chuyện ngu xuẩn gì vậy? Trên đời này không có cuốn sách nào có thể ‘thải loại’ cả, dù một cũng không!”
Bị giọng nói vang khắp tòa nhà và cơn giận không bình thường chút nào áp đảo, những người đang chuẩn bị bắt tay vào công việc của họ giật mình và ngừng di chuyển. Những người làm công đang tái mặt đứng bên quan sát liền quay ra nhìn về hướng chị Tooko.
Cả Uotani cũng không thốt nên lời.
Tôi cảm thấy muốn lấy tay ôm đầu, trời... phải dàn xếp ổn thỏa vụ này ngay. Chỉ mình chị Maki là vẫn thản nhiên, cười khẩy và nói với vẻ giễu cợt.
“Sách cũ thì chỉ làm bữa ăn cho mối mọt và bốc mùi, làm gì có giá trị để đọc chứ. Đằng nào thì những cuốn này cũng phát hành bản mới rồi, đọc chúng là được chứ gì?”
Tất nhiên là thế. Vì đâu phải nội dung sẽ bị sai khác đi.
Thế nhưng những lời lẽ đó sẽ không bao giờ đến được với một “cô gái văn chương” yêu sách. Chỉ tổ đổ thêm dầu vào lửa mà thôi.
“Không được! Trong những cuốn sách cũ không chỉ có cảm xúc của người viết mà còn chất chứa tình cảm của người đã đọc nó đấy! Hành động coi thường những cảm xúc ấy, ‘cô gái văn chương’ tôi đây sẽ không cho phép!”
Không biết vì sao, Balon ở ngoài cổng cũng sủa rất to.
Chị Tooko đẩy những người thương nhân ra để lấy đường đi, đứng dang chân dang tay chắn trước lối ra vào tiền sảnh.
“Tôi sẽ không đế một cuốn sách nào trong biệt thự này bị vứt bỏ! Tôi sẽ bảo vệ chúng!”
Bởi lẽ đó, chị Tooko cố thủ trong kho sách và tuyên bố đình công tuyệt thực.
“Tôi không cần nước hay bữa chính, bữa phụ gì cả. Cho đến khi Maki ân hận và dừng việc phá hủy biệt thự bao gồm cả kho sách này, tôi sẽ không ăn uống bất cứ cái gì! Nguyện vọng cả đời tôi là được ở chung với sách, dù có chết đói cũng không sao!”
Chết đói á... Từ đầu chị Tooko vẫn ăn thứ khác để sống nên dù bỏ cơm thì cũng đâu có vấn đề gì...
Nhưng những người khác thì không có chuyện “tưởng tượng” ra được điều đó, ai cũng cuống quýt cả lên trước cơn giận thật sự của chị Tooko và lẳng lặng rút lui.
Mười tiếng trôi qua từ lúc chị Tooko giam mình cố thủ. Đương nhiên là không ăn bữa trưa, bữa chiều hay bữa tối. Tôi bỗng nhiên bị đẩy vào vai trò đi đi về về giữa hai đàn chị Tooko và chị Maki.
“Chị Tooko, bữa tối chuẩn bị xong rồi đây.”
“Không cần.”
“Có vẻ chị Tooko sẽ không ăn gì cho đến khi chị Maki khóc xin lỗi và thề ‘Từ nay trở đi tôi sẽ trân trọng tất cả mọi cuốn sách như mạng sống của chính mình’.”
“À thế à!”
“Chị Maki nói rằng ‘Nên nhượng bộ sớm thì tốt hơn, cần gì cái trò ăn kiêng vô bổ đó. Bồ mà còn gầy nữa, thì cái bộ ngực vốn không có gì của bồ sẽ xẹp quá mà biến mất luôn đây’.”
“Cái gì cơ!”
“Chị Tooko nói rằng ‘Chưa nhìn thấy bao giờ thì đừng có phán vội. Tôi là mẫu mặc quần áo vào trông sẽ gầy đi đấy. Tôi khuyến khích bồ đọc thật nhiều sách và mài giũa trí tưởng tượng của mình đi’...”
“Sự kháng cự chẳng có giá trị gì cả nhỉ?
“Chị Maki nói...”
“Đồ lòng dạ đen tối! Đáng ghét!”
“Chị Tooko bảo là..
“Úi chà úi chà.”
Cứ nhận tin nhắn rồi đi lên đi xuống cầu thang và hành lang như thế, tôi dần không hiểu nổi thật ra mình đang làm cái trò vô nghĩa gì.
Mặc kệ chị Tooko có cố gắng chống đối hay chui rúc vào một xó như thế nào, chị Maki sẽ không bao giờ thay đổi ý kiến. Chị Tooko dù có làm to chuyện lên thì chị Maki vẫn cứ mặc sức đùa bỡn với bà chị mà thôi.
“Nào, Maki đã nói gì? Lần này cô ả hẳn không phát ra nổi tiếng nghẹn ngào nào khi nghe lời nói của chị phải không?”
Thấy tôi quay lại phòng sách, chị Tooko xông tới. Bước chân loạng choạng, chẳng biết có phải tại đói bụng quá hay không.
Bà chị cứ ăn mấy cuốn sách tôi tặng cũng được, thế mà kinh ngạc thay, hình như bà chị thực sự đang tuyệt thực. Từ sau khi ăn truyện của Thomas Mann lúc sáng sớm, ngoài sasa dango ra, chị ấy chẳng cho gì vào miệng cả nên chắc chắn vụ này tương đối khổ sở với một người phàm ăn như chị Tooko.
Tôi có chút lưỡng lự khi chuẩn bị thốt ra những lòi mà chị Maki ủy thác.
“Gì hả, Konoha?”
“... Tôi yêu em.”
“!”
Ngay lập tức chị Tooko lùi phắt ra đằng sau, đỏ bừng từ cổ đến tận mang tai.
“C-caaaaaaaaaaaái....”
“Kết hôn đi.”
“K-Konoha.”
“Tôi sẽ làm em hạnh phúc.”
“~~~~~~~~~~~!”
Bà chị vẫn dán mắt vào tôi, mồm cứ liên tục mở ngậm vào.
Hai má tôi cũng nóng bừng như đang bốc cháy.
“Chị Maki bảo em truyền đạt lại cho chị Tooko như thế.”
“M-Maki á?”
Chị Tooko mặt đỏ phừng phừng, khoảnh khắc sau đó bà chị ngồi thụp xuống chiếc ghế dài như thể mất hết sức lực, rồi gục cơ thể mềm oặt về đằng trước y như một loài động vật thân mềm.
“Ư ư ư... Mất cảnh giác rồi. Tại chuyện vừa rồi mà chị lại càng thêm đói.”
Bà chị ngồi đó co giật, không còn sức để mà ngẩng đầu lên.
Chà, quả nhiên chị Maki lão luyện hơn nhiều. Chị Tooko tuyệt đối không thể trở thành đối thủ ngang tầm được.
“Chị Tooko, chị nên dùng bữa đi. Để em viết gì đó nhé?”
“A, không được! Bởi vì chị đã nói là sẽ tuyệt thực cho đến khi Maki từ bỏ vụ phá dỡ rồi”.
“Chỉ cần chị không ăn cơm bình thường là được đúng không? Chị có lén lút ăn giấy chị ấy cũng không biết đâu.”
“Đó là ăn gian mà.”
Chị ấy vẫn cố chấp đến cùng. Những lúc thế này bà chị thực sự là một kẻ cứng đầu.
“Konoha... Giúp chị chuyển lời cho Maki.”
“Vẫn còn làm tiếp ạ?!”
Tôi kinh ngạc la lên.
Chị Tooko chẳng còn sức lực, uể oải ngẩng mặt lên. Chị ấy phụng phịu phồng má ra, hai khóe miệng trễ xuống nhìn như một chú hamster bị treo đồ ăn trước mặt mà không được cho ăn, rồi nói.
“Dù có chết tôi cũng không trở thành cô dâu của kẻ đối xử tàn tệ với sách.”
Vẫn ngồi yên vị trên chiếc ghế bọc da, chị Maki cười khúc khích.
“Ái chà, bị từ chối mất rồi.”
“Làm ơn từ bỏ đi. Lời nhắn kết thúc.”
“Đáng tiếc, chị đã phải nghĩ ra những ngôn từ yêu thương mãnh liệt tưởng như có thể làm cho Tooko lăn đùng ra bất tỉnh rồi mà.”
“Lại còn bắt em nói cái đó nữa? Sở thích của chị tai quái quá đấy ạ.”
Chỉ nhớ lại lời “tỏ tình” vừa rồi cũng khiến tôi thấy lửa bốc ra từ mặt.
“Chị Tooko là người thẳng tuột không biết suy nghĩ, nên chị ấy thực sự sẽ tiếp tục tuyệt thực cho đến khi ngã gục đấy. Chị có thể hoãn việc phá hủy biệt thự, ít nhất là trong kỳ nghỉ hè không? Sau đó chị Maki muốn làm gì cũng chẳng ảnh hưởng tới ai hết.”
“Cậu em cũng xấu xa phết đấy.”
“Em không muốn bị chị nói vậy đâu.”
Tập hợp con cháu của nạn nhân 80 năm trước, bảo chú Takamizawa dẫn tôi đến, gài tôi nói ra lời thoại gây nên sự hoảng loạn, không biết chị Maki đang âm mưu cái gì đây.
Dù tôi có tra hỏi, hẳn chị ta cũng không mở miệng. Bản thân tôi cũng xin kiếu, chẳng muốn dây vào mấy chuyện phiền hà này.
Chị Maki nở nụ cười sắc lẹm như lưỡi dao.
“Nhưng mà Konoha này. Đợi đến sau khi mùa hè kết thúc thì sẽ muộn mất. Nếu không làm ngay bây giờ mọi chuyện sẽ thành ra vô nghĩa.”
Gió thổi lạch cạch vào khung cửa sổ hướng ra ban công.
Tôi đột nhiên thấy ớn lạnh bởi luồng khí mát phả ra từ máy điều hòa.
Chị Maki lập tức lấy lại thái độ tươi tỉnh thân thiện:
“Chuyện đã thế rồi, Konoha hãy làm gì đó để bắt Tooko ăn đi. Em quen việc đối phó với Tooko rồi đúng không? Trông cậy vào em đấy.”
Và nói một câu ích kỷ như thế.
Tôi thở dài rồi bỏ ra ngoài.
Tôi mà hoàn toàn đối phó được với chị Tooko thì đâu có cần lần nào cũng lao tâm khổ tứ đến thế này.
Nào, giờ thì làm gì đây. Vừa tính toán trong đầu vừa quay lại căn phòng nơi “cô gái văn chương” ngực lép đang đợi, giữa đường, tôi đụng mặt Uotani.
Vói vẻ mặt lầm lì, cô bé giơ về phía tôi một cái khay, ở trên có cơm nắm, dưa muối và súp miso.
“Uotani?”
“... Cho chị Tooko đấy!”
Rì rầm mấy chữ như thế, cô bé quay mặt đi giữ nguyên điệu bộ sưng sỉa.
“C-Cảm ơn em.”
Tôi ngạc nhiên đón lấy chiếc khay và nói tiếng cảm ơn. Cô bé liếc nhanh lên nhìn tôi một chút rồi ngay lập tức quay lưng, nói cụt lủn:
“Bát đũa dùng xong xin hãy đặt trong bếp.”
Rồi rảo bước đi mất dạng.
... Nhìn qua thì có vẻ nghiêm khắc nhưng có khi nào lại là một cô bé hiền lành tốt bụng không?
Cả cách bỏ đi đó, quả nhiên là giống Kotobuki.
Mở cửa ra, tôi thấy chị Tooko đang ngồi rũ rượi trên chiếc ghế dài.
“A... Konoha. Cái đó là gì vậyyy?”
Như thế đói quá đến nỗi mọi vật đều nhòe đi trước mắt, bà chị mếu máo ngó lom lom vào thứ ở trên tay tôi.
“Đồ ăn đêm ạ.”
“Em ăn một mình hả? Trong khi đã ăn cả bữa tối rồi, đồ khôn lỏi. Xấu tính. Ác quỷ.”
“Sai rồi. Phần của chị Tooko đấy.”
Tôi đặt chiếc khay lên bàn.
“Uotani lo cho chị nên đã cất công mang đến đây”.
“Thế à?”
Chị Tooko nhẹ nhàng chạm tay vào chiếc khay và nhìn đăm đăm vào chỗ cơm nắm.
“Là nhờ chị đã ăn ở hiền lành đúng không.”
Tôi tí thì ngã bổ chửng.
Bộ dạng ấy trông như bà chị cảm động vô cùng sâu sắc trước việc Uotani mang cơm nắm cho mình.
“Nếu vậy, vì chuyện này không tính là đã ăn được, mong chị hãy dọn dẹp vì Uotani đi ạ.”
“Ư... Chị hiểu rồi.”
Với bộ mặt ỉu xìu, bà chị cầm lấy miếng cơm nắm không có mùi vị gì và cắn từng tí một từ đỉnh xuống.
“Có vị của tình người... Mặn nhưng lại ngọt ngào.”
Tôi ngồi xuống cạnh chị Tooko và bắt đầu viết chữ lên cuốn sổ tay.
“... Em viết gì vậy?”
“Giết thời gian thôi ạ.”
Khi chén bát đã trở nên trống trơn, cũng là lúc tôi hoàn thành một câu chuyện tầm phào trên hai trang sổ tay.
Một người mẹ đi đón con lúc hoàng hôn.
Một câu chuyện chỉ có thế.
Tôi chìa cuốn sổ tay về phía chị Tooko đang trưng ra bộ mặt ngờ vực.
“Chị đọc cho em được không? Nếu chỉ đọc thì không tính là ăn, đúng chứ?”
“...Ơ, ừ.”
Chị Tooko đón lấy cuốn sổ bằng cả hai tay và bắt đầu chậm rãi đọc.
Ban đầu có vẻ hoang mang... Rồi dần dần sau đó biểu cảm dịu đi, từ đôi mắt đang nheo tỏa ra thứ ánh sáng nhẹ nhàng.
Chị ấy đưa mắt đến tận phần cuối và khẽ thì thầm.
“Một câu chuyện hay. Cách sử dụng ngôn từ... rất đẹp.”
“Chủ đề là ‘chuồn chuồn’, ‘hoàng hôn’ và ‘người đi đón’.”
Nói vậy, tôi lấy cuốn sổ khỏi tay chị Tooko, gộp hai trang giấy lại và xé cái roẹt.
Tôi tiếp tục xé chúng nhỏ hơn nữa và rải chúng như những cánh hoa rơi lả tả trên đùi của chị Tooko.
Chị Tooko tròn mắt nhìn.
“Konoha...”
“Giờ không ai đọc được nữa rồi. Chị mà không ăn cho em thì đành bỏ phí thôi.”
Nghe tôi đáp cụt lủn như thế, chị ấy nhìn tôi hồi lâu với gương mặt hơi ửng đỏ.
Em không muốn chị soi em kỹ thế đâu. Nó đang khiến em nhột vùng quanh sườn kinh khủng đây này.
“Cảm ơn.”
Chị Tooko mỉm cười.
Ngón tay mảnh dẻ nhặt lấy những mẩu giấy tôi xé ra rồi đưa chúng lên miệng, Bình thường lúc nào bà chị cũng luôn mồm bình phẩm mà hôm nay không nói lời nào, vui vẻ ăn như thế đang nhâm nhi từng hương vị một.
Trông thấy vậy, cảm giác nhồn nhột trong bụng tôi lại càng rõ hơn, không sao bình tĩnh được, tôi vội quay mặt đi và cầm lấy cuốn sách có hình thêu trên bìa, cuốn Hồ dạ xoa.
“Gửi con gái của ta.”
Lật giở trang giấy có dòng chữ viết tay, tôi ngồi xuống mép còn lại của chiếc ghế dài mà chị Tooko đang ngồi, giả vờ đọc nội dung trong sách.
Thực ra là hầu như chẳng có gì vào đầu tôi cả.
Những con chữ như đang chảy trên giấy tuy nhìn thì rất đẹp, nhưng không thích hợp để đọc, lại thêm không quen với chữ cổ nên tôi càng lúng túng,
“Cảm ơn vì bữa ăn.”
Chị Tooko thì thầm vẻ hạnh phúc.
Tôi tiếp tục giả vờ là mình đang đọc cuốn sách thủ công.
Thế là, chị Tooko rướn người về phía trước và nhòm vào từ bên cạnh tôi.
Mùi hương hoa violet tỏa ra, tim tôi như muốn nảy tung ra ngoài.
“Chả tiến thêm được mấy nhỉ?”
“T-Tại khó đọc mà. Em cũng... không rõ lắm về hoàn cảnh... và câu văn.”
“Nhưng trong số tác phẩm của Kyouka thì Hồ dạ xoa thuộc dạng dễ đọc rồi đó. Ở Mê cung cỏ chẳng hạn. Trong câu chuyện lại còn kể một câu chuyện khác, nên thỉnh thoảng người đọc bị loạn vì không biết ai đang nói cái gì. Chính sự nguy hiểm ấy lại mê hoặc lòng người, cảm giác giống như đang xoay vòng quanh trong mê cung vậy.
Tác phẩm của Kyouka không phải vừa đọc vừa suy nghĩ, mà là phó mặc bản thân, chỉ cần đắm chìm trong những ngôn từ ấy là đủ. Không khua khoắng chân tay, chỉ đơn thuần chìm sâu vào đó...
Không phải suy nghĩ bằng đầu mà là cảm nhận bằng trái tim.
Nếu vậy mà em vẫn không hiểu, phải rồi... Thử đọc ra tiếng có khi lại được đây.”
Gương mặt chị Tooko bừng sáng như thể vừa nghĩ ra điều gì hay ho lắm.
“Chúng mình phân vai rồi cùng nhau đọc thử nhé! Kịch mà đọc lớn thành tiếng hẳn là có mùi vị rõ ràng hơn đây!”
“Ớ?”
Tôi định từ chối nhưng chị Tooko đã lấy lại được phong độ sau khi no bụng và hoàn toàn hưng phấn.
“Chị là con gái nên sẽ làm Yuri, Konoha là Akira nhé. Konoha đóng cả Bạch Tuyết nha.”
“Bạch Tuyết là nữ đấy ạ!”
“Đừng để ý mấy chuyện vụn vặt thế. Chị sẽ làm tay sai của Bạch Tuyết và nhũ mẫu. A, bạn thân của Akira và dân làng cũng là Konoha nha.”
“Chị không thấy em phải làm nhiều hơn à?”
“Giữa chừng chị sẽ trợ giúp tùy tình hình mà. Nào, bắt đầu nhé. Bắt đầu~~~~u!”
Tôi còn đang lưỡng lự thì liền bị chị Tooko huých cùi chỏ vào ngực.
Hết chịu nổi, sao tôi phải làm cái trò này nhỉ.
Tôi bắt đầu đọc thoại của Akira bằng chất giọng đều đều như khi bị chỉ định đọc sách giáo khoa trên lớp.
“Nước thật đẹp. Nhìn lúc nào... cũng rất đẹp. “
“Vâng.”
Chị Tooko trong vai Yuri dịu dàng trả lời.
“Nước trong trẻo xinh đẹp.”
“Nhưng thứ này có màu trắng.”
Giống như đoạn văn diễn tả hành động chạm tay vào bộ tóc giả màu trắng của Yuri, chị Tooko cũng đưa tay lên tóc. Con gái khoái mấy trò chơi nhập vai như kiểu chơi đồ hàng đóng giả gia đình hay búp bê ghê ấy nhỉ...
Chúng tôi tiếp tục đoạn đối thoại ấm lòng của hai vợ chồng thêm một lúc.
“Yuri soi bóng xuống mặt nước xuyên qua những bông diên vĩ nở muộn sẽ còn đẹp hơn rất nhiều.”
“Em không biết điều đó.”
“Có người lại nổi giận khi được khen sao?”
“Chàng chỉ đang vui vẻ khi chọc ghẹo em thôi.”
A... Đoạn hội thoại này thật quá xấu hổ. Kể cả chỉ là đang diễn đi chăng nữa.
Đã thế chị Tooko còn đang tràn trề cảm xúc một cách khó hiểu..chị ấy đọc sát ngay bên cạnh, hơi thở chị ấy phả vào tai tôi, bím tóc đuôi sam cọ cọ vào mu bàn tay tôi.
Dù tôi muốn kết thúc cho nhanh, nhưng câu chuyện mới chỉ đang ở cảnh mở đầu, sau đó bạn thân của Akira là Gakuen vô tình đi ngang qua khi Yuri chỉ có một mình và kể cho Yuri nghe về người bạn đang mất tích.
Yuri không muốn để cho Akira quay về và định đuổi Gakuen đi, thì đúng lúc đó, Akira xuất hiện.
Thấy Yuri lo lắng, Akira an ủi nàng “Ta sẽ không về đâu”. Gakuen cũng động lòng thương cảm khi nhìn hai người đó.
“Khi cậu vỗ vào lưng tôi đánh thức tôi khỏi giấc mộng; tôi lo ngại rằng có phải cậu trở về Tokyo hay không.”
“Không, Hagiwara... Chỉ nhìn thấy mặt tôi không đủ làm cậu tỉnh dậy khỏi giấc mộng này phải không... Sao nào, nếu là một giấc mơ đẹp, cậu sẽ không ép mình tỉnh giấc...”
“Từ đây trở đi là đoạn hội thoại dài của Akira với Gakuen đấy ạ.”
“Hiểu rồi. Chị sẽ đóng Gakuen cho.”
Không rõ có phải vì đã hết phân đoạn của Yuri với Akira không, mà khi tiếp tục đọc, cảm giác ngượng ngập của tôi cũng dần dần dịu bớt.
Không chỉ thế, tôi còn có thể cảm thấy dễ chịu khi ngồi sát bên chị Tooko trong căn phòng bao phủ bởi sách này, đuổi theo từng con chữ trong cùng một cuốn sách, dùng giọng của mình phát ra những ngôn từ của nó.
Chị Tooko lẩm bẩm “Diễn kịch vui thật đấy, thành thói quen mất thôi” và tôi cũng suýt thì lơ đễnh đáp lời “Đúng thế.. .”
“Như cậu biết đấy... Với dự định tìm hiểu hỏi thăm về những câu chuyện ở các quốc gia trên dải đất phía Bắc, tôi đã thực hiện chuyến du hành. Thế nhưng bản thân... chính tôi đã trở thành một phần của câu chuyện ấy.”
Từ ngữ mở rộng trí tưởng tượng.
Tựa như hai con người, trên con thuyền mang hình dạng của một chiếc ghế dài, trôi nổi dập dềnh trong giấc mơ.
Xung quanh hoàn toàn là nước.
Mặt nước nhuộm sắc bạc bởi ánh trăng và những bông hoa trắng ngát hương trôi trên dòng chảy ấy.
Chúng tôi như bị cuốn vào thứ ảo ảnh ngắn ngủi phù du phi thực tế đó.
Chị Tooko nhịp nhàng tuôn ra những lời văn đẹp đẽ tươi tắn.
Tôi cũng đáp lại bằng vô số ngôn từ.
Những từ ngữ như có phép màu, chạm vào vành tai, như hoa như trăng, như mời gọi tôi hòa mình vào ảo mộng.
Chẳng mấy chốc, Bạch Tuyết xuất hiện, kể về xúc cảm nôn nóng hướng đến người thương đang sống ở một cái hồ gần miệng núi lửa.
Thế nhưng, hễ dân làng còn giữ giao ước, đều đặn đánh chuông ba lần một ngày, Bạch Tuyết vẫn mãi bị phong ấn. Không thể rời khỏi cái hồ của mình.
Đã vậy, chỉ cần đánh đổ cái chuông đó là xong!
“Nhũ mẫu, dù nghĩ bao nhiêu đi nữa ta đều thấy rằng ta sẽ phải đi. Ta phải đi tới miệng núi lửa. Cái chuông đó không còn thì lời thề cũng mất... Chỉ cần mọi người lấy chiếc chuông rồi đập nó nát vụn thì mọi chuyện sẽ kết thúc.”
“Làm sao ta biết sinh mạng của người khác sẽ ra sao! Trong tình yêu thì kể cả mạng sống của bản thân ta cũng không màng!”
Khi đọc lời thoại của Bạch Tuyết, tôi bị cuốn vào tâm trạng nóng nảy và cảm xúc nồng nhiệt ấy, đầu tôi nóng lên đến mức cảm thấy như tê dại.
Sao có thể dữ dội đến thế; công chúa của rồng.
“Ta sẽ không vứt bỏ tình yêu vì sinh mệnh này. Lui đi, lui đi.”
“Dù cơ thể hóa thành tro bụi hay bị xé ra thành từng mảnh, khiến người ta yêu quý trở nên vấy máu, linh hồn khát khao cháy bỏng này vẫn sẽ bay đến miệng núi lửa dù có biến thành ánh đom đóm lu mờ.”
Tiếng hét như tia chớp rạch ngang giông tố gợi tôi nhớ lại một cô gái mà giờ này không còn ở đây nữa.
Amemiya Hotaru...
Tôi nhớ về cô gái mong manh mà mạnh mẽ, đã yêu bằng cả tính mạng của mình.
Tình yêu của cô ấy là một tình yêu không được ai chúc phúc, một tình yêu chỉ mang đến sự hủy diệt mà thôi. Cô ấy, bằng cả tâm hồn mình, đã yêu một người mà đáng ra cô không được phép yêu.
Cả đời này tôi sẽ không quên được nụ cười của cô ấy, nụ cười mỉm trong nước mắt khi cô tựa vào người cô yêu thương và thì thầm tiếng “Bố”.
Một tình yêu bị cuốn vào trong bão lốc rồi tan vỡ, một tình yêu đau khổ.
Cùng lúc đó, hình ảnh hung hăng dữ dội của Bạch Tuyết chồng lên hòa với chị Maki.
Mạng sống của người khác có ra sao thì can hệ gì đến tôi! Dáng vẻ tuyên bố đầy ngạo nghễ ấy...
Tôi sẽ làm theo cách của tôi. Không có Bạch Tuyết nào hết. Lời nguyền cũng không. Chỉ toàn là hoang tưởng tầm bậy thôi. Kể cả lời nguyền có linh nghiệm đi chăng nữa, tôi cũng sẽ đón nhận tất cả.
Amemiya và chị Maki.
Hai người ấy, cả diện mạo lẫn tính cách hoàn toàn trái ngược nhau, thế mà lúc này đây cả hai lại giống nhau đến lạ lùng, như hai mặt sấp ngửa của một đồng xu.
Có lẽ là thứ cảm xúc dữ dội mà họ mang trong mình khá giống nhau.
Giống như Amemiya, để biến khát vọng từ sâu thẳm trái tim thành hiện thực, chị Maki chắc chắn dù phải lấy cả thân mình đón nhận cơn mưa lửa cũng không ngại ngần.
Cả “Bạch Tuyết”, kẻ bị coi là đã thảm sát tất cả những người trong biệt thự, có lẽ cũng giống như vậy chăng.
Người phụ nữ đó, bị phong ấn dưới đáy hồ tối tăm, ôm trong mình những xúc cảm cuồng điên và giận dữ.
Giống như Bạch Tuyết của Hồ dạ xoa đã gây ra hận lũ nuốt chửng cả ngôi làng... Bạch Tuyết mà Himekura Yuri vẫn luôn sợ hãi đã nhuộm biệt thự bằng màu đỏ của máu.
Bạch Tuyết của Hồ dạ xoa, nhờ nghe bài hát ru của Yuri khi đợi Akira về mà bình tâm trở lại. Vì Yuri, cô ấy đã quyết định giữ lời hứa với con người.
Thế nhưng...
“Ta ghen tị nhưng lại muốn được giống như hai người đó. Nhũ mẫu, hay ta cũng sống kín đáo trầm lặng từ bây giờ để trở nên giống họ nhỉ.”
“Ta cũng sẽ ẵm búp bê và hát...”
Trong lúc đọc lời thoại ra miệng, cảm xúc trong tôi gần như biến thành nỗi hoảng sợ. Giả sử không nghe được bài hát của Yuri, có phải Bạch Tuyết vẫn sẽ đánh đổ chiếc chuông dù bản thân phải hứng chịu sự nguyền rủa hay không. Chính khi ấy...
Có tiếng thủy tinh vở vang lên trên tầng hai.
“!”
Vai của cả tôi và chị Tooko đều giật nảy lên một phát.
“G-Gì thế, vừa nãy?”
“Ở tầng hai thì phải.”
“Lẽ nào là phòng của Maki?”
Vẻ mặt rất nghiêm trọng, chị Tooko đứng bật dậy và lao như bay ra khỏi phòng.
Tôi cũng vội vã đuổi theo sau.
Giờ đã khoảng hai giờ đêm, chúng tôi vừa bật đèn hành lang vừa chạy và lao lên cầu thang.
Trên đường đến phòng chị Maki, chúng tôi nhìn thấy từng đốm từng đốm chất lỏng màu đỏ nhỏ trên hành lang và mặt chị Tooko ngày một thêm tái mét.
“Ơ, đây... là máu à?”
Rồi như để xua đi nỗi sợ hãi, chị ấy run rẩy lắc đầu và mở cửa phòng chị Maki.
“Maki, tôi vào nhé!”
Khoảnh khắc sau đó, chị Tooko nín thở và đứng sững ở cửa ra vào.
Từ bên cạnh chị ấy, tôi cũng nhòm vào bên trong, rồi sau đó toàn thân tôi đông cứng.
Tấm kính cửa sổ hướng ra ban công vỡ tan hoang, những mảnh vụn văng tung tóe trên sàn và mặt bàn.
Chị Maki cầm trong tay một tờ giấy nhàu nhĩ và đang nhìn chằm chằm vào nó.
“Chuyện gì đã xảy ra vậy, Maki?”
“Ô kìa, bồ đến rồi à?”, chị Maki nhìn về hướng chúng tôi.
“Tôi chỉ ngẫu nhiên đi ngang qua đây thôi.”
Cố pha lẫn chút độc địa vào trong lời nói của mình, chị Tooko bước vào phòng. Sau khi ngó vào tờ giấy trên tay chị Maki, chị ấy lắp bắp.
“Ccccccc-cái này là...”
Chị Maki giơ tờ giấy về phía chúng tôi.
Đó là một tờ giấy kiểu Nhật nhàu nhĩ, giống loại dùng để luyện chữ. Nó bị xé mất một nửa phần trên.
Trong đó là những nét chữ viết bằng bút đỏ.
“Không được quên giao ước.”
Cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng tôi.
Đây rõ ràng là một lời cảnh cáo... Nhung là kẻ nào làm? Và với mục đích gì?
Chị Maki giơ hòn đá to bằng nắm tay đang đặt trên bàn ra và nói.
“Tờ giấy đó bọc xung quanh cái này. Mình đang chuẩn bị đi ngủ thì bỗng dưng ai đó ném nó vào. Nửa đêm nửa hôm thế này, thật là phiền nhiễu.”
“S-Sao mà bồ bình thản như không thế? Hòn đá lớn thế này mà trúng vào không phải rất nguy hiểm sao. May mà lúc đó bồ không ở gần cửa sổ thôi, chứ đen đùi là bị thương nặng rồi đó. Chưa kể lại còn có cả những con chữ đỏ... đỏ như máu này nữa.”
Chị Tooko nói mà run lên cầm cập, thế rồi khi đưa mắt về phía cửa sổ, chị ấy như hóa đá.
Một con bướm đêm đang bám dính trên tấm kính vỡ.
Xung quanh nó, những hạt màu đỏ li ti nhỏ xuống từng chút từng chút một.
Chúng đã trở thành những vệt vân màu đỏ, chảy xuống như một con sên đang trườn trên mặt thủy tinh.
Trong một khắc tôi thấy lạnh hết cả gáy.
Bướm đêm màu trắng.
Những đường màu đỏ chậm chạp chảy.
Khi chạm đến chỗ thủy tinh vỡ, dòng chảy biến thành giọt và rơi tong tỏng vào trong phòng.
Tôi không thể thốt nên lời, tưởng như bị một bàn tay lạnh ngắt siết chặt lấy cổ họng.
Mọi người đều chằm chằm nhìn về phía đó với bộ mặt cứng đờ. Bầu không khí nóng ấm thổi vào từ bên ngoài và luồng khí lạnh của máy điều hòa trộn lẫn vào nhau, tạo ra thứ mùi giống như cá ôi vậy.
“Ơ... C-cái gì vậy?”
Sau một hồi, chị Tooko cũng thì thào được bằng giọng nói có vẻ phải cố lắm mới phát ra được thành tiếng.
Chị Maki can đảm tiến về phía cửa số.
“Nguy hiểm đấy, Maki...!”
Lờ đi sự ngăn cản của chị Tooko, chị Maki mở cửa ban công và bước ra ngoài.
Con bướm trắng đột ngột bay lên.
Chị Tooko hét.
“Maki! Quay lại đi!”
“Ổn cả mà!”
Khoảnh khắc chị Maki ngẩng mặt lên, chuyện đó đã xảy ra.
Một lượng lớn nước màu đỏ đổ ụp xuống đầu chị ấy.
Cùng với âm thanh do nước gây ra, nghe như một cú va đập, dòng nước đỏ ào ào đổ xuống nuốt chửng toàn thân chị Maki chỉ trong một khoảnh khắc.
“Maki!”
“Chị Maki!”
Tôi cùng chị Tooko lao ra phía cửa. Một mùi sặc sụa bốc lên, như mùi pho mát thối, như lòng ruột của cá bị mổ phanh ra bằng dao rồi lôi ra ngoài.
Chúng tôi bất giác dừng chân, đưa tay lên bịt mũi. Chị Maki chầm chậm quay mặt về hướng chúng tôi đang đứng.
“!”
Mặt trăng xanh nổi trên bầu trời chiếu sáng một hình thù kinh dị.
Mái tóc dài lượn sóng dính bết vào toàn bộ khuôn mặt, và từ đó thứ chất lỏng màu đỏ bốc mùi tanh tưởi nhỏ tong tỏng xuống.
Cả chiếc áo lụa lẫn chiếc quần rộng thùng thình đều ướt đẫm chất lỏng, những đường cong nơi ngực, nơi eo, nơi bắp chân nhìn thấu được qua lớp vải và nổi lên đầy vẻ dâm đãng.
Không chỉ thế, hình như lẫn trong chất lỏng đó thực sự có cả ruột cá, vảy cá, cầu mắt. Chúng mắc lủng lẳng trên đầu, trên vai chị ấy và bốc ra thứ mùi khó chịu đến mức buồn nôn.
Bác quản gia và những người tới trễ khác kêu “Oái” lên từ ngưỡng cửa và lùi phắt lại.
Phải chăng với họ, chính chị Maki lúc này trông mới y hệt như yêu quái đẫm máu bò lên từ đáy hồ.
Tôi và chị Tooko cũng không cựa quậy được chút nào, vẫn lấy tay che nửa mặt và nhìn chằm chằm vào chị Maki.
Bằng một tay, chị Maki gạt chỗ tóc đang bết vào mặt mình.
Nửa bên phải gương mặt lộ ra còn làm chúng tôi rùng mình hơn cả cảnh tượng trước đó.
Bởi vì, hình như chị Maki đang mỉm cười.
Tắm trong ánh trăng, khóe môi nhếch lên, mắt lóe sáng, toàn thân đẫm máu và bốc mùi thiu thối thế nhưng lại tràn đầy vui sướng.
Tôi không thể nhìn thấy ở đó một chút sợ hãi, hoảng hốt hay tức giận nào, chỉ đơn thuần tồn tại một niềm hân hoan hiểm ác.
Tôi cảm thấy cơn rùng mình chạy dọc sống lưng và lông tóc toàn thân dựng đứng.
Chúng tôi đang nhìn thấy một thứ không phải là con người chăng?
Những từ ngữ xinh đẹp bóng bẩy thoát ra từ bờ môi đang mỉm cười.
“Cuối cùng Bạch Tuyết đã xuất hiện nhỉ.”
Những lời đó nghe cứ như đang bày tỏ khao khát trông đợi và hoan nghênh chuyến viếng thăm của kẻ thù truyền kiếp vậy.
Cùng với động tác hất mạnh mớ tóc ở nửa mặt còn lại của chị ta, đám ruột cá văng ra và một ít trong số đó dính cái bẹt vào trán chị Tooko.
Chị Tooko không hề hét lên kinh hãi.
Mà chỉ lăn đùng ra ngất xỉu.
Tôi bắt đầu cảm thấy sự rạn vỡ từ lúc nào nhỉ.
Vì cô ấy luôn chú ý cẩn thận, sửa lại câu chuyện và che giấu điều đó, nên tôi đã không sao nhận ra được.
Vậy nhưng, trong căn phòng nhỏ chứa đầy sách, cô ấy đã cho tôi một vài gợi ý.
Ví dụ như khi đột nhiên cô ấy im lặng.
Ví dụ như khi cô ấy cụp mắt xuống buồn rầu.
Ví dụ như khi cô ấy thay đổi sắc mặt và dần nhích ra xa.
Khi cô ấy để lộ vẻ tức giận và nói không được lại gần.
Những lời lẽ không thể hiểu được, lúc nào cũng mang ý nghĩa nào đó.
Có cả những ngày, cô ấy đột nhiên trở nên xa cách, căng thẳng bất an và lảng tránh tôi.
Dù thế, chuyện đó chỉ kéo dài khoảng hai, ba ngày.
Sau đó cô ấy sẽ ngủ mê mệt do bệnh cảm một thời gian và lần chạm mặt tiếp theo, cô ấy sẽ lại nắm chặt tay tôi với nụ cười tươi tắn như trước.
Vì thế, tôi đã ngay lập tức lãng quên...