Cô Gái Văn Chương

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 162 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 4: Cô Gái Đến Từ Quá Khứ
Chương 4: Cô Gái Đến Từ Quá Khứ

❊ ❊ ❊

Nhà của Akutagawa nằm trong một khu dân cư yên tĩnh, đó là một ngôi nhà được xây theo kiểu truyền thống, từ trường chúng tôi cần khoảng 30 phút đi xe buýt và 10 phút đi bộ mới tới được đây.

Một ngày sau vụ việc của Akutagawa, tôi và chị Tooko cùng tới thăm nhà cậu ấy.

Anh Igarashi - người bị dao điêu khắc đâm bị thương ở ngực và cổ họng - đã được đưa tới bệnh viện điều trị, sau đó anh ta được xuất viện về nhà tĩnh dưỡng. Nghe nói mặc dù vết thương không ảnh hưởng quá nhiều tới sức khỏe, nhưng anh ta vẫn một mực ngậm miệng không chịu nói thêm gì về những chuyện đã xảy ra.

Sarashina có vẻ như đã phải chịu một cú sốc nặng, hôm nay bạn ấy không đến trường. Còn Akutagawa thì bị giáo viên chủ nhiệm lớp chúng tôi đề nghị ở nhà tự kiểm điểm.

Ngoài ra, từ đầu giờ sáng thì khắp mọi ngóc ngách trong lớp tôi đều xôn xao bàn luận về sự kiện này.

Takeda và chị Tooko cũng chạy tới xem tình hình, cùng với Kotobuki - người đã phát run tới mức phải tựa vào tôi ngày hôm qua - khuôn mặt của cả ba người đều tỏ vẻ rất lo lắng.

- Vậy sao, hôm nay cậu ấy không đi học à?

- Em vẫn không thể tin Akutagawa lại là người sẽ dùng dao đâm người khác.

- Theo lời anh Akutagawa thì có vẻ anh Igarashi đã gọi chị Sarashina ra và chọc ghẹo gì chị ấy, thế nên anh ấy mới dùng dao đâm anh Igarashi thì phải?

- Ừ. Nhưng mà chị thấy khó là sao cậu ấy lại có dao điêu khắc nhỉ?

- Em cũng thấy thế, chuyện này thật kì lạ, anh ấy chạy ra ngoài em đâu có thấy anh ấy cầm theo thứ gì đâu...

- ... Không biết... Akutagawa giờ đang thế nào nhỉ?

- Vở kịch của chúng ta nữa, nó sẽ ra sao đây trời...

Nhìn thấy Kotobuki và Takeda cúi đầu ủ rũ, chị Tooko nói như muốn khích lệ hai người họ.

- Tan học chị và Konoha sẽ đến nhà Akutagawa xem cậu ấy thế nào.

Tôi đã không thể thốt ra lời phản bác nào khi nghe chị ấy nói vậy.

Tôi đứng sóng vai cùng chị Tooko và ngước lên nhìn cánh cổng lớn có treo một tấm bảng, trên tấm bảng đó viết chữ “Akutagawa” bằng mực tàu.

- Nhà em ấy trông hoành tráng quá nhỉ Konoha?

Nói thật thì tôi rất muốn quay đầu lại và đi thẳng về nhà ngay bây giờ.

Cho dù có gặp được Akutagawa thì tôi cũng không biết mình nên nói gì hoặc khuyên bảo gì cậu ấy. Tôi cảm thấy dường như dạ dày của mình đang co thắt liên tục.

Không muốn... tôi không muốn tiến thêm bước nào nữa.

Tuy nhiên, chị Tooko đã nhanh chóng bước qua cổng, đạp lên những phiến đá được chôn trên nền đất, rồi chị ấy đi về phía cửa chính và vươn tay nhấn chuông.

“Vâng, ai đấy?”

Từ chiếc chuông vang lên âm thanh của một cô gái trẻ. Khi chị Tooko vừa thông báo chúng tôi đến để gặp Akutagawa, cánh cửa đã trượt mở ra. Một bà chị xinh đẹp khoảng 20 tuổi xuất hiện, chị ấy mặc đồ jean, tóc nhuộm nâu rủ ngang vai.

Thấy chúng tôi cúi người chào, chị ấy cũng xưng danh: “Chị là chị hai của Kazushi, tên Ayame”, sau đó chị ấy nở một nụ cười ngượng ngùng và nói: “Cảm on hai em vì đã lo lắng cho Kazushi nhà chị”. Có lẽ người nhà Akutagawa cũng cảm thấy rất đau lòng vì chuyện lần này của cậu ấy.

- Hai em đợi một chút, để chị đi gọi Kazushi.

Nói xong, chị ấy leo lên những bậc cầu thang làm từ gỗ nguyên khối.

- Kazushi, em có khách này. Kazushi? Em có nghe thấy chị gọi không?

Trên lầu vang lên âm thanh cửa trượt bị đẩy ra, ngay sau đó, màng nhĩ của tôi như bị xuyên thủng bởi tiếng hét của chị Ayame.

- Em đang làm cái gì vậy hả Kazushi??!

Chị Tooko vội vàng cởi giày quăng sang một bên sau đó chạy vào nhà rồi xông lên cầu thang. Tôi cũng đuổi theo chị ấy.

Chị Ayame đang đứng sững trước một căn phòng, khuôn mặt chị ấy tái mét.

Trong gian phòng kiểu Nhật truyền thống rộng tám tấm tatami là một cảnh tượng kinh khủng.

Những vết cắt ngang dọc khắp nơi trên cửa sổ, cửa giấy và các tấm bằng khen dán trên tường. Trên thảm tatami cũng đầy rẫy những mảnh vụn từ trang giấy hoặc bìa của những quyển vở và sách giáo khoa bị cắt nát và vứt lộn xộn.

Không chỉ thế, tôi còn thấy được vài túi bánh quy và bánh nướng cỡ nhỏ trông như được làm thủ công, chúng được bao lại bởi một lớp giấy gói quà trong suốt, bên ngoài cột những chiếc nơ màu đỏ và hồng trông rất đáng yêu. Mặt ngoài của những chiếc bánh quy đó lầm tấm những nốt ban màu tím của nấm mốc.

Cảm thấy buồn nôn, tôi vội vàng lấy tay che miệng.

Ở vị trí trung tâm của gian phòng khủng khiếp này là Akutagawa... cậu ấy đang ngồi ngẩn ngơ trong trang phục quần dài áo sơmi.

Hai mắt cậu ấy trông như mắt của một con cá chết, chúng chẳng hề có chút sinh khí nào, bờ môi khô khốc hơi mở ra, trên tay phải cậu ấy nắm một con dao rọc giấy. Trên mũi dao đang có máu nhỏ xuống.

Ống tay áo trái của cậu ấy được xắn lên tới khuỷu, trên cánh tay trần có vài vết cắt đang chảy máu ròng ròng. Ở bên cạnh cậu ấy có một móc khóa hình con thỏ màu hồng đã bị cắt hết đầu và chân tay nằm lăn lóc, máu tươi nhỏ từng giọt lên con thỏ và nhuộm nó ướt đẫm.

- Kazushi, em... em làm cái trò gì vậy hả...!? Sao tay em lại chảy máu thế kia!?

Chị Ayame nói bằng giọng run run.

Hai mắt Akutagawa vẫn không hề có chút cảm xúc nào, cậu ấy thản nhiên nói:

- Em chỉ... thử cắt xem sao. Không ngờ da người... lại có thể bị cắt dễ dàng như vậy.

Khuôn mặt chị Ayame co quắp lại.

- N-Nhanh cầm máu, nếu không...

Khi chị ấy nơm nớp lo sợ duỗi tay ra, Akutagawa lại vung vẩy cánh tay không cho chị ấy đụng vào. Khuôn mặt thâm trầm không có chút sinh khí nào của Akutagawa vặn vẹo, một âm thanh khàn khàn hộc ra từ bờ môi tái nhợt của cậu ấy.

- Không! Đây là sự chuộc tội của em, Kanomata vẫn chưa tha thứ cho em! Vết thương của Kanomata vẫn chưa lành lại!

Hai bả vai chị Ayame run lên, sau đó chị ấy đứng ngơ ngác tại chỗ không hề nhúc nhích. Đúng lúc này, chị Tooko đi ngang qua chị ấy và vươn tay tóm lấy bàn tay đang nắm chặt con dao rọc giấy của Akutagawa.

Bởi vì sự việc chỉ xảy ra trong nháy mắt, tôi đã không thể ngăn chị ấy lại. Akutagawa cũng ngước lên nhìn chị Tooko với vẻ mặt không hiểu chuyện gì đang diễn ra.

- Tại sao... chị Amano lại ở đây?

- Tại vì em đã khiến chị và bạn bè của em lo lắng chứ sao nữa.

Nhân lúc Akutagawa còn đang kinh ngạc, chị Tooko gỡ con dao rọc giấy ra khỏi tay cậu ấy và đưa nó cho tôi.

- Konoha, em giữ cái này hộ chị.

Tôi vội chìa tay ra và nhận lấy con dao.

- Chị Ayame, phiền chị đi lấy một chậu đầy nước và vài cái khăn mặt lại đây! Konoha, em đi gọi taxi đi!

Tôi tự hỏi tại sao lúc còn bé, ông trời lại để cho hai ta gặp nhau trong gian phòng học đó chứ?

Thứ mà tôi thật sự muốn cắt nát chính là cậu... cậu, là quá khứ của tôi.

Cậu, là người vẫn luôn trách mắng tôi, ra lệnh cho tôi làm những hành vi không thành thật...

Cậu, là người không chịu mở lòng với tôi...

Cậu, là người vẫn tiếp tục cự tuyệt tôi...

Tôi muốn dùng dao cắt nát cậu.

Tôi muốn nhuộm khuôn mặt trắng nõn của cậu bằng máu tươi, tôi muốn khắc lên da cậu vô số vết thương, tôi muốn xắt nát thịt của cậu cho đến khi chúng trở thành những mảnh vụn và rơi xuống lả tả.

Tôi muốn cắt đôi chân, cánh tay, bàn tay và những ngón tay của cậu ra, tôi muốn lột bỏ làn da của cậu.

Chỉ có như thế, lòng tôi mới có thể thanh thản được.

Mẹ à, con có thể đến bên mẹ được không?

Trong lúc Akutagawa được điều trị ở bệnh viện, tôi và chị Tooko cùng ngồi đợi ờ ngoài hành lang với chị Ayame.

- Cảm ơn hai em. Cũng may là có các em, nếu không thì...

Chị Ayame nói, khuôn mặt của chị ấy vẫn còn tái xanh.

Việc duy nhất tôi làm chỉ là gọi taxi, người đã lấy khăn cầm máu cho Akutagawa và ép cậu ấy ngồi vào taxi đều là chị Tooko.

- ...Kazushi rốt cuộc làm sao thế không biết, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì với nó vậy...

Chị Ayame thì thầm bằng giọng khàn khàn.

- Từ nhỏ nó vẫn luôn là một học sinh xuất sắc, vẫn luôn tự lập hơn rất nhiều so với những người chị của nó, Kazushi chưa từng cãi lời cha mẹ, nó cũng chưa bao giờ gây lộn với bọn chị. Vậy mà bây giờ...

Chị Tooko nhẹ giọng hỏi:

- Akutagawa, em ấy hình như đang có phiền não về việc gì đó. Không biết chị có biết gì về chuyện này không ạ?

Khuôn mặt xinh đẹp hao hao Akutagawa của chị Ayame nhăn lại, rồi chị ấy nói, trông như sắp khóc.

- ...Kazushi, cho dù nó đang gặp khúc mắc gì đi nữa thì nó cũng chưa từng một lần tâm sự với bọn chị, chưa một lần nào nó... nhờ bọn chị giúp đỡ.

Nghe chị Ayame khổ sở nói như vậy, hai hàng lông mày của chị Tooko cũng khẽ nhíu lại.

- Ừm, vậy chị có biết... cái người tên “Kanomata” mà cậu ấy đã nhắc đến là ai không ạ?

Hai bờ vai của chị Ayame run lên khi nghe thấy câu hỏi này. Một sự dao động xuất hiện trong đôi mắt mịt mờ của chị ấy.

- Nếu chị biết điều gì đó, chị có thể nói cho em biết được không?

Bị chị Tooko truy hỏi, chị Ayame nhỏ giọng nói.

- Kanomata là một cô bé học cùng lớp Kazushi hồi lớp năm. Tuy nhiên, do một số việc xảy ra vào học kì hai mà cô bé đó đã phải chuyển trường.

- Một số việc?

Chị Ayame do dự, như thể chị ấy không muốn nói ra chuyện này.

- Chị nghe nói là cô bé bị bạn cùng lớp bắt nạt. Sách giáo khoa và đồ thể dục đều bị ai đó dùng dao cắt nát... Thế rồi, trong giờ thủ công, Kanomata đã cầm dao điêu khắc đâm cô bé đã bắt nạt mình.

Dao điêu khắc ư!?

Tôi nuốt một ngụm nước miếng. Chị Tooko cũng mở to hai mắt với vẻ kinh ngạc.

Chị Ayame cúi đầu, hai bàn tay đặt trên đùi siết lại với vẻ khổ sở.

- Kanomata đã chuyển trường ngay sau sự việc này... Sau đó, có vẻ như giáo viên chủ nhiệm của Kazushi đã nói với nó ngay trước mặt mọi người rằng: “Là lỗi của em mà mọi chuyện mới thành ra như vậy”. Kazushi không hề nói chuyện này cho người trong gia đình biết, thế nên khá lâu về sau, khi nghe được một người kể cho nghe chuyện này, chị đã rất kinh ngạc. Em trai của người đó cũng học cùng lớp với Kazushi.

- Lỗi của cậu ấy ư? Điều này có nghĩa là gì ạ?

- ...Chị không biết.

Chị Ayame lắc đầu.

- Chị chỉ nghe được là vì Kazushi đã nói dối giáo viên nên Kanomata mới bị bắt nạt... nhưng mà vì phải nửa năm sau khi sự việc xảy ra chị mới biết chuyện, cho nên đến bây giờ chị vẫn không thể hỏi rõ nó nguyên do được. Hơn nữa, ngay sau sự kiện đó xảy ra, mẹ bọn chị phải nhập viện. Khi đó, sức khỏe của mẹ không được tốt lắm, mẹ thường xuyên phải ra vào bệnh viện, nhưng mà lần này bọn chị cũng không biết đến khi nào mẹ lại mới được ra viện...

Giọng của chị Ayame nhỏ dần.

- Có lẽ Kazushi vẫn nghĩ rằng vì nó nên mẹ mói ra nông nỗi này. Bởi sức khỏe của mẹ xấu đi ngay sau khi sinh nó... Thế nên Kazushi luôn cố gắng không để mẹ lo lắng và tự mình làm mọi việc, nó chưa bao giò tâm sự cho ai những phiền não của bản thân...

Ngực tôi thắt lại.

Akutagawa mà tôi biết là một người nghiêm túc, một học sinh ưu tú, luôn luôn trầm tĩnh, là chỗ dựa cho mọi người. Những điều đó đều là do Akutagawa muốn tự mình phấn đấu vì mẹ cậu ấy sao?

- Thế nên... chị nghĩ, khi bị giáo viên nói như vậy ở trường, Kazushi đã liên tưởng chuyện này với việc mẹ phải nhập viện trường kỳ, nó hẳn đã rất khổ tâm. Thế nhưng vì quá bận rộn với việc của mẹ, bọn chị không có thời gian rảnh để chú ý tới nó. Thế nhưng, cho dù Kazushi trưởng thành đến thế nào đi nữa, thì lúc đó, nó vẫn chỉ là một cậu bé 11 tuổi mà thôi...

Trên khuôn mặt cúi xuống của chị Ayame, tôi có thể cảm nhận được sự áy náy của chị ấy dành cho em trai, bởi vậy, ngực của tôi càng đau nhức hơn, hô hấp của tôi bắt đầu trở nên khó khăn.

Tôi không được nghe thêm điều gì nữa.

Sự bất an lan khắp lồng ngực tôi như một vũng bùn đen kịt.

Nếu nghe tiếp, tôi sẽ không thể rút chân ra được.

- Lúc chị được báo cho biết việc Kazushi lấy dao điêu khắc đâm người, chị đã liên tưởng tới sự kiện lúc nó còn học tiểu học. Cả lúc cái tên Kanomata bật ra khỏi miệng của nó cũng thế, chị cảm thấy mình như bị sét đánh... Có lẽ, tới tận bây giờ... Kazushi vẫn luôn bị sự kiện đó ám ảnh.

Chị Tooko vẫn tiếp tục ghé tai lắng nghe chị Ayame nói, hai hàng lông mày của chị ấy nhíu lại, trông vẻ mặt của chị ấy thật khổ sở.

Đúng lúc này, Akutagawa trở ra, tay cậu ấy được băng bó cẩn thận.

- Kazushi!

Chị Ayame vội chạy về phía Akutagawa.

Thấy thế, Akutagawa nói, khuôn mặt cậu ấy trông bình thản tới mức mất tự nhiên.

- Em xin lỗi vì đã khiến chị lo lắng, vết thương của em không có vấn đề gì lớn cả. Nó sẽ khỏi nhanh thôi.

Có lẽ vì đã buông được gánh nặng trong lòng, giọng chị Ayame trở nên nghẹn ngào.

- Em, thật là... em là học sinh gương mẫu mà, làm sao em có thể gây ra chuyện ngốc nghếch như vậy, cái gì mà xin lỗi chứ, em thật là, thật là...

Akutagawa dùng cánh tay không bị băng bó ôm lấy chị Ayame đang bật khóc nức nở. Mặc dù người gây chuyện và được đưa đến bệnh viện là Akutagawa, thế nhưng bây giờ vị trí của hai người lại hoàn toàn thay đổi. Vẫn ôm lấy bả vai của chị Ayame, Akutagawa cúi đầu xin lỗi chúng tôi.

- Em đã gây phiền toái cho chị Amano và Inoue rồi. Phía trường học vẫn chưa quyết định xử phạt thế nào, nhưng hiện tại em đang tự kiểm điểm bản thân, nếu có cơ hội thì lần sau chúng ta lại nói chuyện tiếp được không ạ?

Trong giọng nói bình thản của cậu ấy, tôi có thể cảm nhận được một sự cự tuyệt uyển chuyển.

Điều khiến tôi bất ngờ ở đây là chị Tooko đã quyết định rút lui một cách rất dứt khoát.

Chị ấy ngẩng đầu lên nhìn vào Akutagawa và nở một nụ cười tươi mát như gió xuân.

- Chị hiểu rồi. Nhưng mà nếu có vấn đề thì em phải nói với bọn chị ngay nhé. Chị và Konoha đều rất muốn được giúp đỡ em đấy.

Tôi cảm thấy nói một câu đồng tình với chị ấy vào lúc này sao mà lại khó khăn đến vậy, thế nên tôi chỉ im lặng và rũ mắt xuống.

Sau khi chúng tôi ra khỏi bệnh viện, bầu trời bên ngoài đã tối đen như mực, gió lạnh thối qua rét đến thấu xương.

Tôi và chị Tooko sóng vai đứng đợi trước trạm xe buýt.

Sau khi sự im lặng kéo dài khoảng một, hai phút, chị Tooko mở miệng nói.

- Chị nghĩ chúng ta nên thử điều tra về vụ việc của cái bạn Kanomata đó. Vì nguyên nhân gì mà Akutagawa lại phải khổ tâm về chuyện đó, vì sao em ấy lại bị chuyện đó dồn vào chân tường đến như vậy... Còn cả việc những quyển sách ở thư viện bị cắt và việc Akutagawa cầm dao điêu khắc đâm Igarashi cũng thế, chị có cảm giác tất cả những chuyện này đều có liên quan tới sự kiện đó.

- Em phản đối. Làm vậy là xâm phạm đời tư người khác, chúng ta không có quyền làm thế.

Hai hàng lông mày của chị Tooko rũ xuống,

- Konoha lúc nào cũng như vậy. Akutagawa đâu phải người lạ, em ấy là bạn của Konoha mà?

Trong một khoảnh khắc, tôi đã muốn hét vào mặt chị ấy.

Chuyện đó không phải đều là do chị Tooko tự tưởng tượng ra sao! Akutagawa không phải bạn của em! Em sẽ không có người bạn nào cả!

Tuy nhiên, nếu tôi nói vậy, chắc hẳn chị Tooko sẽ còn buồn hơn cả bây giờ. Hồi lớp 10, khi tôi mới gia nhập câu lạc bộ Văn học, chị ấy vẫn thường nhìn tôi bằng vẻ mặt đó, mỗi lần như thế tôi đều không biết phải làm sao.

Thấy tôi im lặng, chị Tooko bèn nói tiếp bằng giọng kiên quyết.

- Đợi đến lúc mọi chuyện trở nên không thể cứu vãn được em cảm mới thấy hối hận thì đã quá muộn rồi. Nếu Konoha đã không thích thì chị sẽ tự đi tới trường tiểu học nơi Akutagawa từng học.

Lá thư này là lời cảnh cáo dành cho cậu.

Xin cậu, nhanh chạy trốn đi.

Mỗi lần cậu dùng bàn tay phủ đầy độc dược ngọt ngào kia lay động trái tim tôi, tâm trí tôi lại xao động, lại phát điên. Tôi đã không thể kìm nén được xung động muốn phá hủy mọi thứ trong bản thân mình.

Khát vọng được hủy hoại cậu khiến cơ thể tôi run rẩy. Bất kể ngày đêm, cứ nhắm mắt là trong đầu tôi lại chỉ còn hình bóng của cậu.

Tôi khao khát được xắt nhỏ ánh mắt tràn ngập thù hận, khuôn mặt trắng muốt lạnh lùng và cái cổ họng thon dài cao ngạo kia, tôi muốn cắt rời đôi tai, cái mũi, tôi muốn móc ra đôi mắt kia. Con tim tôi đang gào thét, nó muốn khắc vào lồng ngực mềm mại của cậu vô số thập tự giá, để máu nóng phun ra nhuộm đỏ toàn thân cậu.

Cậu nhanh chạy trốn đi.

Nếu không, tôi... sẽ hủy hoại cậu.

Sau giờ tan học ngày thứ Sáu, rốt cuộc thì tôi cũng đi cùng chị Tooko tới trường tiểu học cũ của Akutagawa.

Cái câu “tự đi một mình” của chị ấy chẳng khác nào một lời đe dọa. Tôi làm sao có thể mặc kệ một người thích làm xằng làm bậy như chị ấy một mình cơ chứ.

Đứng trước quầy tiếp tân, chị Tooko tươi cười giới thiệu: “Bọn em là học sinh cũ của trường mình. Xin cô cho bọn em vào thăm lại trường ạ”, sau đó chị ấy thay giày đi trong nhà và bước vào trường.

Có vẻ hiện tại trường đang tổ chức thi vẽ tranh lấy chủ đề mùa thu hay gì đó, trên tường treo đầy các bức vẽ của học sinh, những tác phẩm đoạt giải còn được dán giấy vàng lên.

- Đầu tiên chúng ta thử tới phòng giáo viên xem thử đi. Chắc là vẫn còn thầy cô biết chuyện đã xảy ra vào lúc đó.

- Nhưng mà họ sẽ nói cho một người ngoài như chúng ta biết sao?

- Chỉ cần chúng ta có thành ý là sẽ chẳng có vấn đề gì đâu.

Chi Tooko nắm chặt nắm đấm với vẻ quyết tâm.

Sau đó, chị ấy đưa mắt nhìn những bức tranh trên tường, nét mặt chị ấy đột nhiên trở nên hiền hòa.

- Thật là nhớ quá đi. Nhìn cảnh này mà chị cũng muốn đi thăm lại trường cũ của mình. Nè Konoha, hồi học tiểu học em thế nào?

- Bình thường thôi ạ. Trong giờ thủ công nặn đất sét hoặc cắt dán tranh gì đó, à, em còn từng là thành viên của ban chăm sóc thú cưng nữa, hồi đó em được giao chăm sóc bể cá vàng của lớp.

Lần đầu tiên tôi gặp Miu cũng là khi học tiểu học.

Vào mùa hè năm lớp 3, Miu đã chuyển trường tới và vào học lớp chúng tôi.

... Mình không thích cậu gọi mình là bạn Asakura hay bạn Miu gì cả, Hãy gọi mình là Miu. Mình cũng sẽ gọi cậu là Konoha.

... Nhưng mà như thế mọi người sẽ cười chúng mình đấy.

... Cậu sợ à? Cậu đúng là đồ nhát gan, nếu cậu đã không muốn gọi thì thôi vậy.

... Không. Mình sẽ gọi mà. Mình sẽ gọi cậu là Miu.

Mắt tôi hoa lên, trong tầm nhìn của tôi dường như xuất hiện ảo ảnh tôi và Miu lúc còn nhỏ cùng nắm tay nhau chạy dọc hành lang.

Để che giấu sự dao động trong nội tâm, tôi hỏi lại chị Tooko:

- Chị Tooko thì sao? Em ca nhất định hồi đó chị cũng là một cô nhóc tình nghịch gây phiền toái cho cha mẹ thầy cô chứ gì?

Thế nhưng, ngoài suy đoán của tôi, chị ấy lại trả lời một cách nghiêm túc.

- Khoảng từ lớp 3 trở về trước, chị vẫn là một cô bé hướng nội và rất ngoan ngoãn đó nha. Chị không đùa đâu. Hồi đó, cứ đến giờ cơm trưa là chị lại cảm thấy buồn thiu. Mỗi ngày, chỉ cần nghĩ tới việc hôm nay mình lại phải đến trường và ăn cơm trưa ở đó là bụng chị lại đau quặn lên.

Tôi khẽ ngậm lại cái miệng đang định mở ra để châm chọc chị ấy.

Chị Tooko không thể cảm nhận được hương vị của những món ăn mà chúng tôi vẫn ăn hàng ngày một cách bình thường.

Lúc chị ấy hào hứng miêu tả hương vị của các quyển sách và ví von với những hương vị mà chúng tôi quen thuộc, tất cả là do chị ấy “tưởng tượng”...

Một cô bé chỉ mới học tiểu học thật sự có thể chịu đựng chuyện như vậy sao...

Chỉ có duy nhất bản thân là không biết được hương vị của món súp hầm hay món bánh pudding mà mọi người đều ăn ngon lành. Chẳng thể nếm được vị gì từ chúng... Tôi tự hỏi không biết chị Tooko đã nghĩ gì lúc chị ấy biết được điều này?

Chị Tooko khẽ nở một nụ cười.

- Nhưng mà chỉ cần chị về tới nhà là chị lại thấy mẹ đang đứng đợi trước cửa, mẹ sẽ xoa đầu chị và nói; “Hôm nay Tooko của mẹ có để thừa cơm trưa không nào? Vậy sao, Tooko của mẹ giỏi thật đấy, Tooko là ngoan nhất, nhỉ?”, sau đó mẹ sẽ viết cho chị một bài điểm tâm thật ngọt. “Điểm tâm” do mẹ chị làm... ngon lắm đấy. Chị và ba đều rất thích những món ăn do mẹ viết.

Hiện tại chị Tooko đang ở nhờ nhà người quen. Ba mẹ chị ấy đi đâu rồi? Còn nữa, theo lời chị ấy vừa nói thì có vẻ như ba chị ấy cũng ăn giấy như chị Tooko thì phải? Gia đình này rốt cuộc bị làm sao vậy trời...

Đột nhiên, hai mắt của chị Tooko sáng lên, rồi chị ấy chạy vào phòng học của một lớp thuộc khối 2.

Tôi còn tưởng chị ấy tìm được manh mối gì, ai ngờ vừa mới chạy theo thì tôi đã thấy chị Tooko đang hào hứng loay hoay trước một giá sách nhỏ chất đầy sách dành cho thiếu nhi.

- Nhìn nè nhìn nè, Konoha. Là giá sách của lớp nè. Ôi, thiệt là nhớ quá đi~ Ồ, ngay cả phiên bản rút gọn của Những người cùng khổ cũng có luôn. Chị nhớ quyển này kết thúc ở đoạn Jean và Cosette bắt đầu sống hạnh phúc với nhau. Khi chị đọc bản gốc và biết đã có bao nhiêu chuyện không may xảy ra với Jean như vậy, chị đã rất sốc. Ôi chao, Những phụ nữ nhỏ bé cũng có nè. Truyện này chị thích nhất là cảnh bốn cô gái gửi đồ ăn tới cho những người nghèo khó vào đêm Giáng Sinh đấy, chị đã đọc đi đọc lại cảnh này không biết bao nhiêu lần. Oa, còn nữa này, Hành trình của ElmerCái cây nhảy múa, ôi, nhớ thật đấy~~~ Muốn ăn quá~~~ à.

Giọng của tôi bất giác tăng lên quãng tám.

- Chị quên mình tới đây để làm gì rồi hả!?

Bị tôi nạt, chị Tooko giấu mặt đằng sau quyển Cái cây nhảy múa đang cầm trên tay, rồi chị ấy thò nửa mặt ra với vẻ chán nản.

- Xin lỗi Konaha nha, chị lỡ...

Vừa ngước lên nhìn tôi và xin lỗi một cách rụt rè như vậy xong, chị Tooko đột nhiên quay phắt xuống nhìn vào quyển sách trong tay, hai mắt mở to và la lên.

- Đúng rồi, chị biết rồi! Konoha!

- Cái gì nữa ạ?

- Những quyển sách bị cắt từ trước đến giờ ấy! Không phải chúng đều là những tác phẩm được in trong sách giáo khoa sao?

Chị ấy tiếp tục nói say sưa.

- Chị nhớ mình từng đọc trong sách Ngữ văn tiểu học tác phẩm Cú mèo đêm trăng của Jane Yolen, còn cả Ông lão Daizou và con nhạn của Muku Hatojuu, Bài tập của người ngoài hành tinh của Komatsu Sakyou, Loài chim choi choi của Kitahara Hakushuu nữa. Ngoài ra, Một chùm nho của Arishima Takeo và Ngôi mộ cúc dại của Itou Sachio cũng là những tác phẩm được giao về đọc viết cảm tưởng vào kì nghỉ hè. Đúng thế, là vào kì nghỉ hè.

Tôi cũng cảm thấy có chút ấn tượng với những tựa sách chị ấy vừa liệt kê. Hình như Cú mèo đêm trăng là câu chuyện về một cô bé cùng với cha mình đi tìm cú mèo vào một đêm mùa đông thì phải?

- Nói vậy thì những quyền sách trong thư viện không phải là bị cắt lung tung sao?

- Chắc là vậy. Nhưng mà, tại sao chúng lại bị cắt chứ...

Đúng lúc chị Tooko vừa đặt ngón tay lên môi và bắt đầu suy ngẫm...

- Hai người đang làm gì ở đây vậy?

Tôi há hốc mồm.

Một cô giáo trạc 50 tuổi tay ôm cặp tài liệu đang đứng nhìn chúng tôi với ánh mắt đầy nghi hoặc.

- B-Bọn em xin lỗi. Cái này, bọn em là, ừm...

Trong lúc tôi còn đang lúng ta lúng túng như gà mắc tóc, chị Tooko đã bước một bước về phía trước.

Sau đó, mang theo vẻ mặt cực kì nghiêm túc, chị ấy đứng đối diện với người giáo viên vẫn còn đang kinh ngạc và bắt đầu nói một cách trôi chảy.

- Chúng em là bạn của Akutagawa Kazushi, người đã tốt nghiệp từ ngôi trường này. Hôm nay chúng em tới quấy rầy trường mình vì có một số chuyện liên quan đến bạn Kazushi mà chúng em rất muốn biết. Xin cô hãy giúp đỡ chúng em! Hiện tại tình hình đang rất khẩn cấp rồi ạ!

Chẳng biết lời thỉnh cầu đầy thành ý của chị ấy đã đánh động trái tim của một người làm công việc giáo dục hay vẻ ngoài như một học sinh ưu tú của chị Tooko đã phát huy tác dụng, nhưng mà...

Chúng tôi đã được cô giáo lúc nãy dẫn vào một gian phòng nhỏ cách phòng tư vấn giáo dục một vách ngăn kim loại, sau đó cô ấy mời chúng tôi ngồi xuống chiếc ghế sôpha màu trắng và lắng nghe câu chuyện của chúng tôi.

Cô Yamamura - người vừa bị chị Tooko hạ gục bằng tài ăn nói của mình - có vẻ đã từng có hai năm làm giáo viên chủ nhiệm của Akutagawa, nên cô vẫn còn nhớ rất rõ về sự kiện năm đó.

- Khi đó, giáo viên chủ nhiệm lớp em Akutagawa là cô Momoki Yuka, cô ấy là một cô giáo trẻ và rất nhiệt tình, tuy nhiên, chính vì vậy mà cô ấy lại kì vọng quá nhiều vào các học sinh của mình, Cô nghĩ cô ấy rất khó có thể tiếp nhận việc trong lớp mình lại có học sinh bị bắt nạt, không những thế học sinh đó lại còn dùng dao tấn công bạn cùng lớp trong giờ học. Dù vậy, cho dù cô ấy có lý do gì đi nữa, với tư cách của một giáo viên, việc cô Momoki nói với em Akutagawa những lời như vậy vẫn là điều không thể chấp nhận được. Có lẽ cô Momoki cũng nhận ra điều đó, sau đó cô ấy đã rất hối hận... Mặc dù về sau cô ấy hình như đã xin lỗi em Akutagawa, tuy nhiên, như người ta thường nói, lời đã ra khỏi miệng thì chẳng thể thu hồi lại được. Có lẽ cô ấy đã cảm thấy mình không còn tư cách đứng trên bục giảng nữa, thế nên không lâu sau khi sự việc xảy ra, cô ấy đã đệ đơn xin nghỉ dạy.

Chị Tooko hỏi:

- Tại sao cô Momoki lại trách Akutagawa ạ? Akutagawa, cậu ấy đã làm sai gì sao?

Cô Yamamura trả lời, vẻ mặt của cô ấy rất u ám.

- Em ấy đã báo với cô Momoki là trong lớp có một bạn bị các bạn khác bắt nạt... Thực ra thì với tư cách lớp trưởng, việc em ấy làm là điều đương nhiên, em ấy không thể bị trách mắng vì một việc như vậy được. Tuy nhiên, trên thực tế lại không có ai bị bắt nạt cả. Ngược lại, cô bé bị tình nghi là bắt nạt bạn học lại nổi giận và bắt đầu thật sự bắt nạt cô bé kia. Với sự cầm đầu của cô bé đó, đã có hơn một nửa số học sinh trong lớp liên kết lại và làm một số việc quá đáng với cô bé bị bắt nạt kia như cách ly, giấu đồ, ngáng chân ...

Mỗi lời của cô Yamamura lại càng khiến lồng ngực tôi trở nên nặng trịch.

Akutagawa không hề làm sai.

Tuy nhiên, nếu tôi là cậu ấy - nếu tôi bị giáo viên chủ nhiệm trách mắng vì những lời mình nói ra lại là nguyên nhân cho một vụ bắt nạt - chắc hẳn lòng tôi sẽ như bị một lưỡi dao lạnh như băng cắt qua và nó sẽ để lại một vết thương vĩnh viễn không tài nào quên được với tôi.

Nét mặt chị Tooko cũng trở nên buồn bã.

Cô Yamamura thở dài.

- Em Kanomata - người bị bắt nạt - và em Akutagawa có quan hệ rất tốt, hai em ấy thường đãt thư viện của trường học bài chung. Cô nhớ khi đó em Kanomata nhiều khi rất cô độc và lẻ loi một mình, chỉ có lúc nói chuyện với em Akutagawa là em ấy mới cười nói vui vẻ. Thế nên, cô nghĩ sự kiện năm đó lại càng khiến em Akutagawa khổ tâm hơn...

... Kanomata vẫn chưa tha thứ cho em!

Nhớ tới hình ảnh Akutagawa toàn thân là máu gào lên với khuôn mặt vặn vẹo, cổ họng tôi như bị thứ gì đó siết chặt.

- Cô đã nói hết những gì mình biết. Hi vọng có thể giúp được em Akutagawa điều gì đó.

- Em cảm ơn cô rất nhiều. À, còn một việc nữa, không biết cô có thể cho bọn em xem hình chụp chung của lớp Akutagawa khi đó không ạ?

Cô Yamamura trông cổ vẻ do dự, nhưng rồi cô ấy vẫn nói nhỏ: “... Hai em đợi một chút”, sau đó cô ấy đứng lên và đi tới một cái kệ đặt trong góc phòng, lấy ra một chồng báo được cột lại bằng dây và quay lại chỗ ngồi.

Đây có lẽ là nguyệt san của trường phát hành, chúng chỉ có kích thước bằng một nửa các tờ báo thông thường. Sau khi lật qua chồng báo đó một lúc, tay của cô Yamamura dừng lại.

- Đây là ảnh chụp của lớp 5-3.

Tấm ảnh này có vẻ là hình chụp tập thể của một chuyến dã ngoại, phía trước đu quay là các học sinh lưng mang balô đứng xếp thành hàng. Thời gian có vẻ cũng là mùa thu như hiện tại? Trong hình, các học sinh đều mang áo dài tay và khoác áo gilê, ngoài cùng là một lớp áo len.

- Đây là em Akutagawa.

Cô Yamamura chỉ vào một cậu bé cao ráo, mặt mày sáng sủa đứng ở ngoài cùng bên trái của bức ảnh.

Sau đó ngón tay của cô ấy di chuyển sang học sinh đứng sát bên cạnh cậu bé.

- Còn đây là em Kanomata.

Tôi ngạc nhiên khi nhìn cô bé với mái tóc dài trông rất ngoan ngoãn này.

Nhìn cô bé, chẳng hiểu sao tôi lại liên tưởng tới Sarashina. Là do kiểu tóc sao? Hay là do cảm giác mà cô bé mang lại?

Không chỉ có vậy, trên cái túi nhỏ mà cô bé đang nắm trong tay còn treo lủng lẳng một móc khóa hình con thỏ trông rất quen mắt.

Đó là một con thỏ có màu hồng nhạt...

Trông nó rất giống con thỏ bị cắt đứt tay chân và đầu nằm trong phòng của Akutagawa... Không, trước đó hình như tôi cũng đã nhìn thấy nó ở đâu đó rồi...

“Con thỏ biến mất rồi... “

“Tôi đã mua nó khi đi cùng với chị Tooko tới cửa tiệm hôm nọ. Làm sao giờ, nó mất đâu rồi nhỉ?”

Đúng rồi! Nó là con thỏ được móc trên cặp sách của Kotobuki!

Vừa nhận ra điều này, ngực tôi như run lên bởi một nghi vấn mới. Chẳng lẽ con thỏ trong phòng Akutagawa chính là con thỏ của Kotobuki sao!?

Không, cho dù sự thật là vậy, có lẽ Akutagawa cũng chỉ tình cờ nhặt được nó ở đâu đó không biết nó là của Kotobuki mà thôi.

Ở bên cạnh tôi, chị Tooko vừa nhìn vào tấm hình vừa dùng ngón tay trắng muốt của chị ấy chỉ vào một cô bé đang đứng ở góc ngoài cùng bên phải.

- Cô bé này là ai vậy ạ?

Tôi suýt nữa la hoảng lên.

Đó là một cô bé có mái tóc cắt ngắn và khuôn mặt lạnh lùng, hai bờ môi mím chặt với vẻ khó chịu. Trên chiếc cặp mà cô bé mang trên lưng cũng treo một con thỏ màu hồng giống như của Kanomata.

Mồ hôi lạnh thấm ướt lưng tôi. Chuyện này thực sự chỉ là ngẫu nhiên thôi sao?

Vừa nghe thấy câu hỏi của chị Tooko, cô Yamamura bỗng trở nên sững sờ.

Sau đó cô ấy nói ra một cách khó khăn tên của cô bé tóc ngắn.

- ...Đó là em Konishi. Có vấn đề gì với em ấy sao?

- Dạ không. Chỉ là em thấy cô bé cũng có một cái móc khóa hình thỏ y hệt của Kanomata, cho nên em nghĩ có lẽ quan hệ giữa hai người rất tốt chăng?

- Vậy sao, cô cũng không rõ lắm. Theo cô được biết thì em Kanomata dường như không có người bạn nào khác ngoài Akutagawa cả. Có lẽ con thỏ này chỉ ngẫu nhiên thịnh hành trong các cô bé lúc đó mà thôi.

Cô Yamamura cắn răng nói một cách qua loa rồi gấp tờ báo lại.

- Em nghĩ thế nào, Konoha?

Trong khi đi ra phía cổng trường, chị Tooko nhẹ giọng hỏi tôi.

- Việc Kanomata và Konishi cùng sở hữu một chiếc móc khóa hình thỏ chỉ là ngẫu nhiên sao? Còn nữa, thái độ của cô Yamamura lúc chúng ta đề cập tới chuyện này có vẻ hơi lạ. Cứ như thể cô ấy không muốn cho chúng ta biết về chuyện của Konishi vậy.

- ...Em cũng cảm thấy vậy.

Chị Tooko dừng bước, sau đó chị ấy nhìn tôi bằng ánh mắt trong veo và nói:

- Chị đang nghĩ, có khi nào Konishi chính là người đã bắt nạt Kanomata không nhỉ?

Tôi không nhớ được người trước tiên nói ra cái câu “Hai chúng ta không nên gặp nhau” là tôi hay cậu?

Nhưng ít nhất thì ở điểm này, cả tôi và cậu đều có cùng một tâm trạng, chúng ta đều cảm thấy đau đớn và hối hận vì việc đó.

Lời thề mà chúng ta đã trao cho nhau hồi còn bé trong gian phòng học đó không gì khác hơn một giấc mộng hư vô, cả cái việc tôi nghĩ rằng trái tim chúng ta đã được kết nối khi hai ánh mắt của chúng ta chạm nhau cũng chỉ là một ảo tưởng ngu ngốc.

Chúng ta chỉ biết nhìn vào bản thân mà không hề quan tâm tới đối phương là ai, là người như thế nào... chúng ta hoàn toàn không hiểu được bên trong nội tâm của người còn lại đang mang theo bí mật gì.

Và... cả con quái vật đang tiềm phục bên trong chúng ta cũng thế.

Hiện tại, chúng ta đều đang mang cùng một nỗi đau.

Và cũng chính nỗi đau đó đã khiến chúng ta tiến lại gần nhau.

Thế nhưng, ham muốn đen tối của cậu lại đang dồn tôi vào chân tường.

Mẹ à, con muốn được giải thoát.

Chủ nhật, tôi ở nhà chơi cùng với em gái Maika.

- Anh Konoha, lại một lần nữa đi mà~

Chúng tôi đang ngồi trước tivi chơi trò chơi điện tử thể loại đối kháng, thỉnh thoảng xen lẫn tiếng nhõng nhẽo của con bé. Nhìn Maika đảo cặp mắt to tròn không chút vẩn đục, hô lên hào hứng và cười vui vẻ, trong lòng tôi bỗng nổi lên một thứ cảm xúc kì lạ. Hỏi nhỏ tôi cũng từng ngây thơ như thế này sao?

Nếu như không xảy ra sự kiện với Miu, liệu tôi có thể duy trì một trái tim thuần khiết mà kiên cường, không hề cảm thấy sợ hãi hay nghi ngờ người khác không?

Mỗi một lần thất bại, con người ta lại trở nên hèn nhát, lại bị vấy bẩn thêm một chút.

Khi còn học tiểu học, Akutagawa cũng đã phải nán một thất bại ê chề. Và cho đến tận bây giờ, cậu ấy vẫn đang phải khổ sở với kí ức đó.

Lòng tôi tràn ngập cảm giác đắng chát khi nghĩ tới việc tôi - người mỗi lần nhớ tới chuyện của Miu đều cảm thấy khó thở - và Akutagawa - người vẫn luôn mang cảm giác áy náy đối với Kanomata - hẳn là rất giống nhau.

- Con đi học đây!

Sáng thứ Hai ngày hôm sau, vì đã hẹn gặp chị Tooko ở phòng sinh hoạt câu lạc bộ, tôi rời khỏi nhà sớm.

Cuối tuần trước, sau khi trở về từ chuyến thăm trường cũ của Akutagawa, chị Tooko vẫn canh cánh mãi trong lòng chuyện cái móc khóa hình thỏ được treo trên cặp của Kanomata và Konishi.

Lúc tôi nói cho chị ấy biết về chuyện con thỏ của Kotobuki, chị ấy nheo mắt lại với vẻ suy ngẫm và lầm bầm.

“Vậy sao... con thỏ của Nanase đã biến mất ư?”

“Ở trong phòng của Akutagawa cũng có một con thỏ bị cắt hết đầu và tay chân thì phải. “

“Đúng thế...”

Sau một thoáng im lặng, chị Tooko đặt ngón tay lên môi vừa suy nghĩ vừa nói.

“Con thỏ đó từ rất lâu về trước cũng từng là một sản phẩm được yêu thích, nghe nói là màu khác nhau thì sẽ có ý nghĩa khác nhau đấy. “

“Ý nghĩa?”

“Theo chị nhớ thì hình như màu đỏ tượng trưng cho đường học tập, màu vàng là đường tài vận, màu xanh da trời là đường bạn bè. “

“Vậy còn màu hồng thì sao ạ?”

“Là đường tình duyên. Nghe đồn là chỉ can mang theo con thỏ đó bên người thì sẽ có thể được toại nguyện với người mình thích. Thế nên màu hồng là màu được yêu thích nhất trong số các màu đấy. “

Tôi cảm thấy kinh ngạc khi biết ngay cả Kotobuki mà cũng bận tâm về chuyện tình yêu. Bình thường trông cô nàng có vẻ gì là quan tâm tới đám con trai đâu cơ chứ?

Mặt khác, việc Kanomata và Konishi đều sở hữu cùng một loại bùa hộ mệnh như vậy lại càng khiến cảm giác bí ẩn mờ mịt trong lòng tôi lan rộng.

Chị Tooko từng nói có thể Konishi chính là người đã bắt nạt Kanomata.

Nếu là vậy, có lẽ mối quan hệ giữa Akutagawa và Kanomata cùng Konishi sẽ còn phức tạp hơn tôi nghĩ.

Tại sao Konishi lại bắt nạt Kanomata? Nguyên nhân mấu chốt của chuyện này là gì...

“Từ trước tới giờ chị vẫn cho rằng Akutagawa không phải là người đã cắt sách trong thư viện, cũng như đâm Igarashi bị thương. Tuy nhiên, nếu thật sự là vậy thì...”

Nói đến đây, chị Tooko hoàn toàn im lặng. Tôi cũng biết chị ấy đang nghĩ tới điều gì, thế nên tôi lại càng cảm thấy bất an hơn, cứ như thể tôi đang bị bao vây bởi bóng tối đen kịt lầy lội.

Lúc chia tay, chị Tooko nói với tôi:

“Sáng thứ Hai, trước khi sinh hoạt đầu giờ bắt đầu, mình tới phòng câu lạc bộ một chuyến nhé. Trong lúc đó, chị sẽ thử điều tra một số chuyện. “

Khi tôi đang bước trên con đường tới trường, và cảm nhận những cơn gió cuối thu lạnh căm như đâm vào da thịt cùng ánh mặt trời ban sớm nhàn nhạt, tôi bắt gặp Akutagawa đang đứng trước thùng thư.

Cuộc chạm mặt bất ngờ này khiến tim tôi trong phút chốc như ngừng đập.

Akutagawa đang mặc đồng phục của trường, xe đạp đỗ bên cạnh, lưng thẳng tắp, mắt nhìn xuống phong thư hình chữ nhật màu trắng đang cầm trên tay.

Khuôn mặt sáng sủa đầy nam tính của Akutagawa tràn ngập một nỗi buồn u uất, ánh mắt đang nhìn vào phong thư của cậu ấy lại càng đau đớn và bi thương, nhìn cậu ấy mà lồng ngực tôi cũng thắt lại.

Tôi không được tới gần cậu ấy.

Tôi không được lên tiếng gọi cậu ấy.

Khuôn mặt tôi cứng ngắc, tôi mím môi, cố gắng lặp lại với bản thân nhiều lần như vậy.

Tuy nhiên, đôi chân tôi vẫn hướng về phía cậu ấy như bị thứ gì đó hấp dẫn.

Có lẽ những lời của chị Ayame và cô Yamamura đã ảnh hưởng tới tôi.

- Akutagawa.

Nghe thấy âm thanh nhỏ như tiếng muỗi kêu của tôi, cậu ấy kinh ngạc quay đầu lại, trên tay vẫn cầm phong thư đó.

- ...Inoue.

Không tài nào bắt bản thân nở một nụ cười, tôi đành nói một cách do dự.

- Ông... được phép tới trường rồi hả?

Vẻ mặt của Akutagawa cũng cứng lại.

- Ừ... Tóm lại thì cứ phải đi học đã.

- Thế thì tốt quá.

Sự im lặng phủ xuống giữa hai chúng tôi. Một lúc sau, Akutagawa khó khăn mở miệng nói.

- ...Xin lỗi vì dạo trước đã làm phiền ông và chị Amano phải đến thăm tôi.

- Không có gì. Vết thương của ông sao rồi?

- Nói chung là đỡ rồi. Lúc tắm rửa cũng chỉ cần giơ tay lên cao là được.

- Vậy à.

Lại im lặng.

Lần này tới lượt tôi mở miệng.

- Ừm...

Akutagawa nhìn tôi bằng ánh mắt khổ sở.

“Lá thư đó...”, tôi ép cái cổ họng đang bị tắc nghẹn của mình phát ra âm thanh, “Tôi thường xuyên thấy ông gửi thư... ông gửi cho ai vậy?”

Ánh mắt Akutagawa hơi dao động.

Sự im lặng khiến bụng tôi quặn thắt lên.

- Lại là người nhà nhờ ông gửi à?

Lúc tôi hỏi bằng giọng yếu ớt như vậy, Akutagawa thở dài một tiếng.

- Không, đây là thư của tôi. Trước kia cũng vậy.

Rồi cậu ấy xoay lưng về phía tôi và nhẹ nhàng bỏ phong thư đó vào thùng.

Sau đó Akutagawa quay lại và nói, trên khuôn mặt trầm tĩnh của cậu ấy phảng phất một chút đau đớn.

- Inoue, ông đi với tôi một lúc được không?

8 Tập Nguyên tác: 文学少女 - Bungaku Shoujo - ebook©MotSAch —★— TVE-4u©Hà Du Xuất bản: NXB Văn Học 2014/2015
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Nomura Mizuki

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.