Cô Gái Văn Chương

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 83 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3: Đó Là Một Cái Bẫy Thuần Khiết
Chương 3: Đó Là Một Cái Bẫy Thuần Khiết

❊ ❊ ❊

Khi tôi về tới nhà thì đã qua giờ cơm tối.

- Con xin lỗi... Con ăn ở ngoài rồi ạ.

- Nếu vậy con phải gọi điện báo cho cả nhà một tiếng chứ.

- Con xin lỗi...

Sự thực là bây giờ tôi cảm thấy mình chẳng thể nuốt được thứ gì vào bụng cả...

- Mẹ!

- Sao thế?

Mẹ quay đầu lại mỉm cười.

- Con làm sao vậy hả Konoha?

Tôi mở miệng ấp úng nói.

- Mẹ... còn nhớ Miu không?

Nét mặt của mẹ đột nhiên trở nên sững sờ.

- Ừ... ừ, nhớ chứ.

Bầu không khí xung quanh như những cây kim chọc vào da thịt tôi, tôi nói tiếp một cách khó khăn.

- Mẹ, mẹ không giấu con... chuyện gì liên quan tới Miu đúng không?

- !

Hai mắt mẹ mở lớn như bị sốc, rồi mẹ nhìn tôi, bờ môi khẽ run rẩy.

- Con nói gì vậy? Mẹ làm sao có thể làm chuyện đó được chứ. Tự dưng con làm sao vậy? Đã có chuyện gì liên quan tới Miu xảy ra sao?

- Không ạ... chỉ là, con... tự dưng thấy nhớ Miu thôi.

Nhìn mẹ mặt tái mét hỏi với vẻ lo lắng như vậy tôi đành phải nói dối.

- Vậy à... nhưng mà, mẹ nghĩ có lẽ đã đến lúc con nên quên chuyện của con bé đi được rồi.

- Dạ.

Hơi thở của tôi trở nên khó khăn, ngay cả trái tim cũng như bị nghiền nát. Phản ứng của mẹ trước câu hỏi của tôi thật sự quá bất thường. Nhưng cũng có thể chỉ là mẹ quá mẫn cảm với chuyện của Miu, bởi vì từ sau sự kiện đó, tôi đã có một khoảng thời gian dài tự giam mình trong phòng không tới trường.

Tuy nhiên...

Cái cách mẹ tránh nhìn vào mắt tôi, cái cảm giác có lỗi ẩn hiện trong ánh mắt mẹ, tất cả những điều đó chỉ là do tôi suy diễn sao?

- Chơi game với em đi anh Konoha!

Em gái chạy tới bên cạnh tôi và nói một cách ngây thơ.

- Để lần sau được không, giờ anh bận lắm.

Tôi giả vờ phải làm bài tập và bỏ về phòng như đang chạy trốn.

Điện thoại đột nhiên vang lên tiếng nhạc dịu dàng, tôi cúi xuống nhìn, là Kotobuki gửi tin nhắn tới.

Nhớ lại việc bỏ mặc cậu ấy ở hành lang bệnh viện, trái tim và cổ họng tôi lại như bị bóp nghẹn.

Khi tôi nín thở mở tin nhắn ra đọc, từ đầu tiên khắc sâu vào tâm trí tôi chính là “Xin lỗi...”.

“Xin lỗi... Tôi đã không nói chuyện của Asakura cho cậu biết.

 Từ khi nghe Inoue kể về chuyện của Asakura, tôi đã rất hi vọng sẽ có một lần được gặp cậu ấy.

Sau đó, bởi vì tôi sợ nếu mình nói chuyện này cho Inoue, cậu sẽ nhớ lại những kí ức về Asakura và thấy đau khổ... cho nên tôi đã không kể cho cậu chuyện  Asakura đang nằm viện ở đó.

Tôi thật sự xin lỗi.

Nhưng thực ra Asakura mới chính là người liên hệ với tôi trước.

Có lẽ nói thế này sẽ khiến cậu ghét tôi, nhưng mà...

Xin cậu đừng tin những gì Asakura nói.

Tôi thật sự rất lo lắng. Bởi Asakura là người không hề giống với những gì Inoue tưởng tượng đâu.”

Lồng ngực tôi tràn ngập cảm giác áy náy, cổ họng tôi run rẩy.

Người nên xin lỗi là tôi mới đúng...

Khi đó tôi đã coi Kotobuki là người xấu, tôi đã không hề nghe cậu ấy giải thích mà cứ thế đi theo Miu.

Thế nhưng cậu ấy lại chẳng trách cứ tôi lấy một lời mà chỉ nói rằng cậu ấy xin lỗi.

Kotobuki rốt cuộc đã nghĩ như thế nào khi soạn tin nhắn này? Lúc bị tôi bỏ lại một mình cậu ấy đã có tâm trạng như thế nào?

Nhưng... cho dù tin nhắn của Kotobuki khiến trái tim tôi lay động, tôi vẫn không thể nào tiếp nhận câu nói “Xin cậu đừng tin những gì Asakura nói”.

Tôi chưa một lần nghĩ rằng Kotobuki sẽ bắt nạt Miu. Tôi cũng muốn tin tưởng mẹ.

Nhưng tại sao Miu lại phải nói dối. Tôi không tài nào khiến bản thân nghi ngờ Miu được, cậu ấy đã ôm lấy tôi và nở nụ cười hạnh phúc, cậu ấy đã thì thầm vào tai tôi rằng cậu ấy rất vui vì cuối cùng cũng được gặp lại tôi.

Hai năm rưỡi không gặp, Miu gầy đi rất nhiều. Mái tóc dài mềm mượt màu hạt dẻ từng bay bay trong gió cũng bị cắt ngắn trông như kiểu tóc của con trai.

Nhưng chỉ có đôi mắt nhìn thẳng vào tôi kia là vẫn lấp lánh như những ngôi sao trên bầu ười đêm, nó chẳng khác gì đôi mắt mà tôi vẫn hằng hoài niệm trong các hồi ức xa xưa.

Cả tiếng gọi “Konoha” ngọt ngào như có ma thuật, cả nụ cười rạng rỡ đó, tất cả đều không hề thay đổi!

Kí ức về Miu như một con bão quét qua cơ thể tôi, tôi cảm thây tuyệt vọng và khổ sở, đầu đau như búa bổ.

Tôi phải làm gì bây giờ? Tôi phải trả lời Kotobuki như thế nào?!

Nói ra suy nghĩ thực sự của mình sẽ chỉ khiến Kotobuki bị tổn thương. Nhưng nếu không làm vậy, tôi sẽ trở thành một kẻ nói dối.

Những ngón tay siết chặt lấy điện thoại lạnh dần. Tôi nhìn chằm chằm và màn hình, cảm giác buồn nôn dâng lên.

Đúng lúc này, tiếng gõ cửa vang lên, sau đó mẹ do dự bước vào phòng.

- Konoha à, có bạn của con tới kia.

- Dạ?

- Là Akutagawa.

Tôi nín thở.

- Xin lỗi... đột nhiên lại tới thăm ông vào giờ này...

- Không có gì.

Một phút đồng hồ sau, chúng tôi ngồi đối diện với nhau trong phòng của tôi.

Akutagawa ngồi trên ghế, còn tôi ngồi trên giường.

Bởi vì không thể nhìn thẳng vào cậu ấy, tôi đành nhìn xuống chân.

- Bởi vì có chuyện dù thế nào tôi cũng phải nói trực tiếp với ông trong hôm nay, Inoue.

- Ừm.

- Có lẽ ông cũng đoán được, là về chuyện của Asakura.

... Nghe mình nói nè, Konoha.

Trong phòng bệnh, Miu ngước lên nhìn thẳng vào mắt tôi và nói khẽ, những lời cậu ấy nói khi đó vào lúc này dường như đang vang vọng trong tai và siết chặt lấy trái tim tôi.

... Tối nay nhất định Kazushi sẽ tới gặp Konoha.

... Sau đó, cậu ta sẽ nhìn thẳng vào mắt Konoha, làm như mình là người thành thật hơn bất kì ai trên cõi đời và nói dối cậu.

Tôi ngẩng đầu lên, Akutagawa đang ngồi thẳng lưng, hai mắt toát lên vẻ bình thản và nhìn vào tôi. Trong thái độ tỉnh táo và nét mặt nghiêm túc của cậu ấy, tôi hoàn toàn không nhận ra chút xíu dấu hiệu nào của sự lừa dối.

- Ông còn nhớ những gì chúng ta nói lúc ở trong phòng học vào lễ hội trường không?

- Ừm. Lúc đó tôi đã nói với ông rằng tôi muốn chúng ta trở thành bạn.

Nhớ lại cảnh tượng hai chúng tôi bắt tay tại lớp học bị nhuộm đỏ bởi ánh chiều tà trong khi gió lạnh rít gào bên ngoài, cổ họng tôi nóng lên.

- Khi đó, tôi đã nói vẫn còn chuyện giấu ông. Và có lẽ chuyện đó một ngày nào đó sẽ khiến ông bị tổn thương.

- Đúng thế. Tôi vẫn còn nhớ.

Cho dù vậy, tôi vẫn trả lời là không sao cả. Rằng cho dù một ngày nào đó chúng tôi cãi nhau, không còn nhìn mặt nhau nữa thì vào lúc này, tôi vẫn muốn hai chúng tôi là bạn.

Ngực tôi khẽ run rẩy.

- Chuyện mà tôi vẫn giấu ông chính là Asakura Tôi biết cậu ấy từ khá lâu về trước rồi, tôi cũng được nghe từ cậu ấy những chuyện đã xảy ra giữa hai người.

Akutagawa nói cậu ấy bắt đầu quen biết Miu trong một dịp tới thăm mẹ vào mùa đông năm lớp 10. Khi lên lớp 11 và chúng tôi trở thành bạn học cùng lớp, ngay từ đầu cậu ấy cũng đã biết về tôi. Cậu ấy cũng không hề giấu giếm việc mình đã xé lá thư Miu nhờ cậu ấy gửi cho tôi.

- Tôi phải xin lỗi ông về việc đã giấu ông chuyện của Asakura và việc vứt lá thư đó đi. Tôi thành thật xin lỗi.

Akutagawa cúi đầu.

- Tại sao... ông lại làm vậy?

Giọng của tôi nghe khàn khàn và yếu ớt.

... Kazushi ngay từ đầu sẽ nói rõ ràng chuyện có quen mình cho Konoha biết, cậu ta làm vậy để khiến Konoha lơ là cảnh giác...

Lời của Miu khiến lòng tôi dao động.

... Sau đó cậu ta chắc chắn cũng sẽ xin lỗi Konoha về chuyện đã vứt lá thư đi.

... Cậu ta sẽ lấy cớ là vì nội dung trong bức thư đó toàn những điều không nên để Konoha đọc. Sau đó cậu ta sẽ nói mình bị rối loạn tâm thần và khuyên Konoha không nên tới gặp mình. Chắc chắn cậu ta sẽ nói những điều tồi tệ như vậy để lừa Konoha.

Akutagawa ngẩng đầu lên và nhìn tôi một lần nữa.

- Bởi vì tôi cho rằng trong lá thư đó có lẽ chỉ viết toàn những từ ngữ không hay dành cho ông, thế nên tôi không muốn ông đọc được nó. Ngoài ra, bây giờ tinh thần của Asakura đang rất không ổn định. Cho đến khi cậu ấy bình tĩnh trở lại, tôi nghĩ tốt hơn ông không nên đến gặp cậu ấy. Như vậy sẽ tốt hơn cho ông, và cả Asakura nữa.

Sau khi nói một hơi như vậy xong, khuôn mặt cậu ấy cau lại với vẻ có lỗi.

- Có lẽ phán đoán của tôi là sai lầm. Nhưng ngoài cách đó ra, tôi không thể làm gì khác để có thể đồng thời bảo vệ cả Asakura và ông, Inoue.

Từ lời nói và nét mặt của Akutagawa, tôi có thể nhận thấy cậu ấy đã khổ sở thế nào vì phải giữ bí mật với tôi. Tuy nhiên, những lời cậu ấy vừa nói lại quá giống với những gì Miu đã dự đoán, mặc dù tôi thật sự rất muốn tin tưởng Akutagawa, nhưng đồng thời trong tai tôi cũng văng vẳng tiếng thì thầm của Miu.

... Kazushi tới gặp là để nói dối cậu. Đừng tin những gì cậu ta nói.

- Còn nữa, những điều Asakura nói với tôi lúc ở bệnh viện không hoàn toàn là sự thật. Ít nhất thì tôi cũng không gọi Kotobuki tới gặp Asakura, ngoài ra, Kotobuki cũng không hề làm chuyện gì có lỗi với Asakura cả. Tôi muốn ông ít nhất hãy tin tưởng những điều này.

... Sau đó cậu ta nhất định sẽ bao che cho Kotobuki, khiến Konoha nghĩ chỉ có mình là người xấu.

Tôi muốn tin lời của Akutagawa.

Nhưng làm vậy cũng đồng nghĩa với việc tôi đang nghi ngờ Miu.

Tại sao cả Kotobuki và Akutagawa đều nói như thể Miu là kẻ chỉ biết nói dối chứ? Miu không phải là người như thế! Không thể nào!

Cảm xúc mãnh liệt như những cây gai nhọn hoắt giằng xé trong cơ thể tôi, tôi không biết phải làm sao mới có thể đè nén những cảm xúc này, tôi nghĩ mình sắp không nhịn được nữa và sẽ nói ra một điều gì đó cực kì quá đáng. Hơi thở trở nên khó khăn, không biết phải làm thế nào, tôi đành cúi đầu và nói với Akutagawa:

- Xin lỗi... xin ông cho tôi chút thời gian suy nghĩ.

Hiện tại, tôi thật sự không thể đưa ra câu trả lời được. Chỉ riêng việc nói ra những lời vừa rồi cũng đã khiến tôi phải dốc hết toàn bộ sức lực của mình.

Akutagawa nhìn tôi với ánh mắt lo âu.

- Tôi hiểu rồi...

Sau khi khẽ nói một cách khổ sở như vậy, cậu ấy đứng dậy đi về.

Chỉ còn lại một mình, tôi gục xuống giường, ngực như bị thiêu đốt bởi những cảm xúc hỗn loạn.

Hôm sau, cả tôi và Akutagawa đều gần như không hề nói chuyện với nhau trong lớp.

Chúng tôi chỉ lúng túng trao đổi một lần duy nhất theo kiểu xã giao “Chào buổi sáng” rồi vội vàng trở về chỗ ngồi của mình, sau đó cả hai chúng tôi không hề mở miệng nói thêm câu nào, ngay cả bữa trưa cũng không ăn chung.

Nhìn thấy chúng tôi như vậy, Mori - một người bạn của Kotobuki chạy tới bắt chuyện với tôi với vẻ lo lắng.

- Inoue, bạn và Akutagawa cãi nhau à?

- Cũng không hẳn là vậy... chỉ là...

Có lẽ cảm thấy bản thân không nên đụng chạm đến vấn đề này dựa vào ngữ điệu của tôi, Mori vội vàng thay đổi chủ đề.

- À đúng rồi. Nanase lại phải nhập viện rồi đấy, Inoue, bạn đi thăm cậu ấy chưa?

- Ừm... hôm qua, mình đi gặp cậu ấy rồi... Hôm nay sau khi tan học mình cũng sẽ tới bệnh viện xem thử.

- Ồ!

Mori trợn tròn hai mắt.

- V-Vậy à. Ra thế, quan hệ giữa bạn và Nanase vẫn đang tiến triển tốt đẹp sao. A ha ha... ra là vậy. Không cần mình phải nhiều chuyện làm gì cả. Ưm, tốt quá tốt quá. Lúc nào Nanase đi học lại phải bắt cậu ấy khao mới được.

Sau khi cười xấu hổ, cậu ấy vội chạy đi.

- Cậu nhớ chăm sóc Nanase cho tốt nhá!

Ngực tôi đau nhói khi nghe Mori vui vẻ nói như vậy.

Khi mang theo bánh pudding vị hồng trà bước vào phòng bệnh, tôi nhìn thấy Kotobuki nằm cuộn tròn trên giường có vẻ như đang ngủ, tấm rèm trắng được kéo ra che quanh giường.

“Nanase, bạn trai cậu tới rồi kìa”, cô gái cùng phòng với cậu ấy cất tiếng gọi.

Ngay lập tức tấm rèm được kéo ra cái soạt, Kotobuki ló mặt ra ngoài, hai mắt cậu ấy đỏ bừng. Mi mắt cũng hơi sưng lên. Có lẽ đêm qua cậu ấy đã khóc rất nhiều. Cảm giác có lỗi như cào xé lồng ngực, hơi thở của tôi trở nên khó khăn.

Cô gái cùng phòng đi ra ngoài, để lại hai chúng tôi một mình.

- Tôi xin lỗi vì... đã không trả lời tin nhắn của cậu. Cả chuyện chiều qua nữa... tôi thành thật xin lỗi vì đã không nghe cậu giải thích.

- Cũng... dễ hiểu thôi.

Kotobuki cúi đầu nói với giọng đứt quãng.

- Dù sao tôi cũng giấu Inoue chuyện của Asakura lâu như vậy... Hơn nữa tôi cũng thực sự đã nói ra những điều quá đáng với Asakura...

Tôi thấp giọng hỏi.

- Miu liên lạc với cậu từ khi nào?

- Đầu tháng 12... Tôi nhận được tin nhắn của Asakura từ lúc đó.

- Tin nhắn? Sao Miu lại biết được số của cậu chứ?

Kotobuki do dự như thể không biết nên nói thế nào cho đúng.

Cậu ấy đang do dự liệu có nên nói ra chuyện của Akutagawa hay không chăng?

- Là Akutagawa... nói cho cậu ấy biết sao?

Vừa nghe tôi thì thầm như vậy, Kotobuki liền ngẩng phắt đầu lên, rồi cậu ấy nói với vẻ khẳng định.

- Không phải. Akutagawa không đời nào làm chuyện như vậy cả. Chắc hẳn Asakura đã tự tiện nhìn lén điện thoại của cậu ấy.

Có lẽ cảm thấy mình đã nói hơi quá, Kotobuki cắn môi rồi cúi đầu xuống.

Sau đó, cậu ấy rụt rè ngẩng lên nhìn tôi.

- Cậu biết chuyện giữa Akutagawa và Asakura rồi à?

- Tối qua Akutagawa đã tới nhà nói chuyện với tôi.

Giọng nói của tôi tràn ngập đau đớn. Cảm giác đắng chát lan khắp miệng.

- Cậu ấy đã nói gì?

- Hệt như những gì cậu nói... Rằng những gì Miu nói không hoàn toàn là sự thật...

- Vậy Inoue... cậu nghĩ sao?

Nét mặt của Kotobuki thoáng buồn khi thây tôi im lặng. Sau đó, trông thấy trên tay tôi còn cầm một cái túi khác y hệt cái túi đựng bánh pudding mà tôi đã đưa cho cậu ấy, trông Kotobuki như bị tổn thương, cậu ấy nói nhỏ.

- Bây giờ... cậu định đi gặp Asakura sao?

Tôi không tài nào trả lời câu hỏi đó được.

- Konoha! Ôi vui quá, cậu lại tới gặp mình rồi!

Với ánh mắt rạng ngời, Miu nhổm người ra khỏi giường.

- Cẩn thận kẻo ngã, Miu!

Tôi vội vàng chạy tới ôm lấy cậu ấy, nhưng Miu chỉ cười hì hì và rúc vào cơ thể tôi.

- Không sao hết. Bởi vì... Konoha chắc chắn sẽ tới đỡ mình.

Khi Miu dựa sát khuôn mặt đầy vẻ tinh nghịch của cậu ấy tới gần, một mùi hương xà bông thoáng lướt qua mũi tôi, mùi hương này vẫn như trước kia, không hề thay đổi.

Đột nhiên, cổ tôi bỗng dấy lên một cơn đau nhói, tôi vô thức bật ra tiếng kêu. Miu vội lùi lại, cậu ấy đặt ngón tay với những móng tay thật dài lên môi và nở một nụ cười đáng yêu.

- A... Mình xin lỗi. Mình lỡ dùng sức hơi quá.

Mái tóc ngắn ngủn như một cậu con trai, bộ quần áo pyjama đơn giản, ngón tay sắc nhọn như móng mèo, tất cả những điều này tạo nên một cảm giác không hài hòa, nhưng lại quyến rũ tới kì lạ.

- Mình không tự cắt móng tay được... nên cứ để một hồi là nó lại dài ra thế này rồi. Xin lỗi nha, cậu còn đau không?

Miu dùng cặp mắt long lanh của mình nhìn tôi với vẻ lo lắng, bờ môi màu hồng phớt của cậu ấy khẽ hé ra. Mặc dù tóc cậu ấy ngắn cũn như con trai, nhưng thoạt nhìn, so với trước kia, trông cậu ấy càng trưởng thành, càng nữ tính hơn, làn da trắng muốt cùng cặp mắt to tròn tỏa ra một sức hấp dẫn như muốn hút người đối diện vào trong đó.

- Mình không sao.

Nghe tôi trả lời như vậy, Miu thở phào rồi cười nói.

- May quá... À Konoha này, bây giờ chỉ cần có nạng là mình có thể đi lại bình thường được rồi đấy. Hồi mới chuyên viện minh chỉ toàn té ngã thôi à... Mình đã luyện tập trên hành lang và cầu thang rất nhiều, rất nhiều lần... Bởi vì mình có một mục tiêu.

- Mục tiêu?

- Bởi vì mình muốn gặp lại Konoha.

Hai mắt Miu dịu dàng nheo lại. Khuôn mặt tươi cười vui vẻ của cậu ấy khiến ngực tôi bất giác siết chặt.

Nhìn thấy cái túi trên tay tôi, Miu hân hoan kêu lên.

- Oa! Đó là bánh pudding hồng trà phải không? Konoha vẫn còn nhớ cửa tiệm yêu thích của mình nhỉ?

- Ừ-ừm... Cậu tự ăn một mình được không?

Miu lại cười hì hì.

- Có gì mà không được chứ... Mình cũng viết được chữ rồi, mặc dù hơi xấu một chút, điện thoại và cả bàn phím mình cũng dùng được... Nhưng mà mình muốn Konoha tới mở nắp hộp cho mình cơ.

Trái tim tôi lỡ mất một nhịp khi nghe thấy từ “điện thoại”.

Tôi dùng hai tay đỡ lấy hộp bánh pudding mà Miu chìa ra, vừa mở nắp vừa hỏi.

- Cậu... dùng điện thoại rồi à?

Miu gật đầu và nói “ừm”.

- Mình nhớ... hồi trước cậu rất ghét điện thoại.

Chính xác thì Miu không thích tiếng chuông điện thoại.

Theo lời cậu ấy thì việc đột nhiên bị một thứ gì đó tự tiện nhảy vào thế giới của mình khiến cậu ấy cảm thấy khó chịu. Thế nên trước kia Miu đã nói với tôi là đừng gọi điện cho cậu ấy.

Nhận lấy hộp pudding tôi đưa trả, Miu cầm lấy chiếc muỗng bằng nhựa và bắt đầu ăn một cách chậm rãi.

- Đúng thế. Nhưng mà chỉ cần để điện thoại ở chế độ im lặng thì sẽ không phải nghe thấy âm báo, hơn nữa nhắn tin cũng không khác gì thư từ cả... với cả như vậy cũng dễ hơn là cầm bút viết chữ... A đúng rồi, Konoha cũng dùng điện thoại đúng không? Lát nữa cho mình biết số với nhé.

- Ừm.

Rốt cuộc thì Miu có gửi tin nhắn cho Kotobuki không?

Cậu ấy có lén xem điện thoại của Akutagawa không?

- Ưm, pudding của cửa tiệm này đúng là ngon nhất trên đời.

Vừa ăn, trên mặt Miu vừa hiện lên vẻ hạnh phúc.

Đúng lúc này, tôi nhìn thấy một quyển sách lòi ra dưới mép nệm, hơi thở của tôi như ngừng lại.

- !

Bìa cứng mỏng màu xanh da trời. Đây là sách của tôi... sách của Inoue MIU!

Toàn thân tôi run lẩy bẩy như thể bị xối nước lạnh vào đầu.

Dường như đã nhận ra tôi đang nhìn vào thứ gì, Miu đặt hộp bánh trên tay xuống bàn, rồi rút quyển sách ra từ dưới nệm.

Tựa như bầu trời xanh - Inoue MIU.

Miu ôm lấy quyển sách trước ngực như muốn để tôi nhìn thấy tiêu đề, rồi cậu ấy nhẹ nhàng nở nụ cười.

Bầu trời in trên bìa đã hơi phai màu vì bị nắng chiếu vào lâu ngày. Những trang giấy cũng ngả vàng, quăn mép, trông quyển sách khá cũ rồi.

- Mình đã đọc đi đọc lại quyển sách này rất nhiều lần.

Miu dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng lần theo tên tác giả rồi nói khẽ.

- Thật sự là rất nhiều... rất nhiều lần... có lẽ... phải cả trăm lần rồi...

Cổ họng như bị siết chặt, mồ hôi túa ra như tắm, hơi thở của tôi bắt đầu trở nên khó khăn. Miu ngước lên nhìn tôi chăm chú với đôi mắt long lanh của một chú mèo con. Bờ môi sắc anh đào khẽ nhếch lên.

Tôi có cảm giác hiện tại mình như một con chuột đang bị dồn vào chân tường.

- Đây đúng là một câu chuyện thật tuyệt vời, thật xinh đẹp, Konoha có nghĩ vậy không?

Tôi cố gắng khiến cho âm thanh phát ra từ cái cổ họng khô khốc.

- Cậu đọc nó nhiều lần như vậy rồi sao? Mình còn tưởng Miu sẽ rất giận chứ...

- Tại sao Konoha lại nghĩ vậy?

Bầu không khí dần trở nên u ám và nặng nề.

- Bởi vì mình...

Bởi vì mình đã cướp đi giấc mộng của cậu.

Bởi vì mình đã được lựa chọn để trao giải thưởng mà cậu hằng mong ước.

Thế nên ngày hôm đó, cậu mói nhảy xuống từ sân thượng trước mắt mình, không phải sao?

Những lời đó xoay mòng mòng trong đầu tôi.

Tôi không tài nào nói chúng ra khỏi miệng được.

- Sao vậy Konoha, sao tự dưng cậu lại im lặng. Mình đọc sách của Konoha thì lạ lắm à? Mình thật sự rất thích quyển sách này đây. Nhân vật chính Itsuki và cả cậu bạn thuở nhỏ Hatori đều rất dễ thương. Konoha giỏi thật đấy.

Giọng nói đó cực kì dịu dàng, cực kì vui vẻ, Miu cười thuần khiết như thể không hề bận tâm về việc tôi đã cướp đi giải thưởng đó... Thế nhưng tôi vẫn chẳng thể nào đè xuống nỗi bất an đang dâng trào trong lòng.

Tôi hít thở thật sâu nhiều lần rồi nói.

- Miu, tại sao lúc đó cậu lại nhảy xuống? Đã có chuyện gì xảy ra với cậu vậy?

Vẫn ôm quyển sách đã ố vàng trước ngực, Miu mỉm cười, một nụ cười đáng yêu, trong vắt.

- Konoha nghĩ là tại sao?

- Mình không biết.

Nụ cười của Miu biến mất, sự bi thương hiện lên trong mắt cậu ấy.

Konoha, cậu nhất định, sẽ không hiểu được đâu...

Ánh mắt đó y hệt ánh mắt mà cậu ấy đã dùng để nhìn về phía tôi trên sân thượng, ngực tôi như nứt vỡ.

- Mình xin lỗi. Mình thật sự không biết. Thế nên, xin cậu nói cho mình... tại sao cậu lại làm như vậy.

Tôi ra sức khẩn cầu, thấy vậy, Miu chỉ lặng yên nói.

- Theo cậu thì mong ước của Campanella là gì?

Sau khi để lại những lời này, Miu im lặng nhìn ra ngoài cửa sổ.

Hạnh phúc thực sự rốt cuộc là gì?

Ít nhất, tôi biết chắc một điều, kết hôn với người đàn ông có nhiều tiền, có sự nghiệp thành công sẽ không mang lại hạnh phúc.

Bởi vì người nhà tôi lúc nào cũng chỉ biết than phiền, thở dài và cáu giận, tôi chẳng thể tìm được chút xíu hạnh phúc nào trong đó cả.

Như vậy, được ở bên người mình yêu cho dù có phải sống trong nghèo đói có mang lại hạnh phúc? Tôi nghĩ là không.

Bởi vì cô ta chưa bao giờ thấy thỏa mãn khi có được tình yêu, lúc nào cô ta cũng gọi điện tới khóc lóc than thở cuộc sống của mình quá khổ, quá khó khăn, cô ta muốn có tiền, muốn có nhiều tiền hơn nữa.

Rốt cuộc thì cái gì mới mang lại hạnh phúc.

Tôi phải đi đâu để tìm được nó?

Mỗi lần nghĩ tới điều này, trái tim tôi lại như đắm chìm trong bóng tối sâu thẳm, cơ thể run lên lẩy bẩy vì sợ hãi, đầu đau như muốn nứt vỡ ra.

Mà ở bên cạnh tôi, cậu chỉ biết cười ngu ngốc.

Chắc hẳn cậu chưa một lần thử nghĩ xem hạnh phúc rốt cuộc là gì.

Tương lai cậu muốn làm gì? Khi lớn lên, cậu muốn trở thành một người như thế nào?

Nghe tôi hỏi vậy, cậu tỏ ra bối rối, sau khi suy nghĩ chừng năm phút, cậu rụt rè nhìn tôi và trả lời một câu mà tôi không thể nào tin được.

“Mình muốn trở thành một cái cây.”

Ngu ngốc! Thật sự quá ngu ngốc! Ngu ngốc đến độ tôi muốn lấy chân đạp chết cậu!

Đã là học sinh cấp hai rồi mà ước mơ trong tương lai lại là muốn trở thành một cái cây! Cậu có phải là con người không vậy?!

Nếu đã muốn trở thành một cái cây như vậy thì sao không đi vào rừng Aokigahara* mà làm phân bón cho cây luôn đi! Còn đứng ở đây làm cái gì!

Rừng Aokigahara là một khu rừng nguyên sinh nổi tiếng ờ Nhật, còn có tên gọi khác là “rừng tự sát”.

Gương mặt ngu ngốc của cậu nhiều lúc khiến tôi cảm thấy bực bội đến mức không thể chịu đựng được.

Những lúc như vậy, hoặc những lúc có điện thoại gọi tới, hoặc khi thùng rác bị nhét đầy tôi lại đi làm “chuyện đó”.

Mỗi lần làm “chuyện đó”, tôi lại cảm thấy trái tim mình như bị bóp chặt, mồ hôi túa ra, dây thần kinh toàn cơ thể căng như dây đàn, tôi cảm thấy lo lắng, sợ hãi.

Rồi mắt tôi sẽ hoa lên, tôi lại thấy buồn nôn.

Nhưng chỉ cần vượt qua những điều đó, tâm trí tôi sẽ đột nhiên trở nên thanh thản, những thứ dơ bẩn trong tôi sẽ hoàn toàn biến mất, tất cả lại trở nên xinh đẹp và sạch sẽ.

Và tôi lại cảm thấy mình thật mạnh mẽ, thật thông minh, thật tỉnh táo, trái tim tôi tràn đầy sự tự tin rằng mình là một con người tuyệt vời. Những câu chuyện sẽ lại kéo tới, lại hối thúc tôi viết chúng ra.

Thế nên tôi nhiều lần lặp đi lặp lại “chuyện đó”.

Cảm giác choáng váng càng lúc càng kinh khủng hơn, nhưng tôi mặc kệ.

Nếu không làm “chuyện đó” nữa, tôi sẽ không còn là tôi.

Ghi chú

Nhận được tin nhắn trả lời rồi.

Mặc dù cố gắng che giấu nhưng mà rất rõ ràng là cậu ta đang sợ hãi. Tưởng gì, cậu ta yếu đuối thế này sao.

Nhắm mắt tôi cũng giải quyết được.

Đừng làm phiền, B! Cút đi!

Ngày hôm sau tôi vẫn không thể nói chuyện với Akutagawa.

Giờ nghỉ trưa, tôi mang theo hộp cơm đi tới phòng sinh hoạt của câu lạc bộ Văn học ở góc phía Tây lầu ba.

Trong căn phòng đầy bụi bặm và chất đầy những núi sách này không có ai cả. Ngoài cửa sổ là bầu trời âm u, gió mạnh đập ầm ầm, tạo nên những âm thanh cọt kẹt.

Cho dù nắp hộp cơm mở ra, tôi vẫn không có cảm giác muốn ăn. Tôi ngây người nhìn những món ăn nhiều màu sắc xếp thành hàng trong đó. Cứ nghĩ tới việc tôi và Akutagawa sẽ thế này mãi, tôi lại cảm thấy rất khổ sở.

Akutagawa ngay từ đầu cũng đã nói rõ ràng là cậu ấy đang có chuyện giấu tôi.

Cậu ấy không hề nói dối.

Vào lễ hội trường, lúc trở thành bạn với Akutagawa, tôi đã rất vui. Tôi có cảm giác như mình đã vượt qua được bản thân hèn nhát luôn cố gắng không có bất kì mối liên hệ nào với người khác. Khi chúng tôi bắt tay, niềm hân hoan của cả hai như hợp thành một, lòng tôi ấm áp như ánh chiều đang dần lặn bên ngoài.

Akutagawa vẫn luôn là một người bạn tốt và thành thật. Tôi biết rõ điều đó.

Nhưng nếu tôi tin lời Akutagawa, điều đó cũng đồng nghĩa với việc tôi đang hoài nghi rằng Miu nói dối.

Tôi còn nhớ vào năm lớp ba, khi Miu mới chuyển tới lớp chúng tôi, đám con gái luôn thì thầm với nhau Miu là đồ nói dối và tránh không làm bạn với cậu ấy. Nhưng sự thật không phải như vậy, Miu không hề nói dối. Kể từ khi đó, tôi cứ nghĩ rằng chỉ có mình mới là người hiểu được Miu.

Thế nhưng, khi đó Miu lại nói tôi nhất định sẽ không hiểu rồi nhảy xuống. Lần này cậu ấy cũng đưa cho tôi một câu hỏi khó.

“Theo cậu thì mong ước của Campanella là gì?”

Hồi còn nhỏ, tôi và Miu từng nằm lăn ra giữa phòng tôi và đọc một quyển sách tranh của Miyazawa Kenji có tên Đường sắt Ngân Hà.

Campanella là một nhân vật xuất hiện trong đó, cậu ta là bạn với nhân vật chính Giovanni. Giovanni rất thần tượng Campanella người chẳng khác gì lãnh đạo của cả lớp. Hai người sau đó leo lên một đoàn tàu hỏa chạy xuyên qua những vì sao và bắt đầu cuộc hành trình của mình.

Vì quyển sách chúng tôi đọc là phiên bản rút gọn xuất bản hướng tới đối tượng trẻ em, cho nên có lẽ nó đã bỏ bớt khá nhiều tình tiết, những từ ngữ phức tạp cũng được thay thế.

Trên thực tế, tôi chưa từng có dịp đọc Đường sắt Ngân Hà do chính Miyazawa Kenji viết.

Cho dù vậy, chứng kiến những phong cảnh huyền ảo trải rộng theo từng hình ảnh minh họa rực rỡ màu sắc như thông qua một lăng kính vạn hoa, gặp gỡ những con người kì lạ bên trong đoàn tàu, cả tôi và Miu đều đắm chìm vào trong đó và quên đi hết thảy thời gian.

Trong khi đọc, tôi có cảm giác mình thật giống Giovanni. Còn Campanella dũng cảm thông minh lại chẳng khác gì Miu.

Mong ước của Campanella là gì?

Nếu như tìm ra lời giải, tôi sẽ biết được nguyên nhân tại sao Miu lại nhảy xuống vào ngày hôm đó sao?

Nhưng rốt cuộc thì nguyện vọng của Campanella là cái gì mới được?

Không thể kiềm chế hơn được, tôi đậy lại nắp hộp cơm gần như chưa được đụng vào rồi đứng dậy.

Trên giá sách dựa sát tường xếp đầy những quyển sách đủ thể loại đông tây kim cổ lộn xộn với nhau, dạng như kiểu kế bên Vũ công của Mori Ougai là Đỏ đen của Stendhal, bên cạnh đó lại là tuyển tập thơ của mẹ Ngỗng Mother Goose. Không chỉ vậy, chúng còn được xếp liên hoàn ba tầng, đằng sau một quyển sách được nhét vào một quyển sách khác, và đằng sau của quyển sách đằng sau đó lại cũng có thêm một quyển sách khác nữa.

Tôi nhớ trong Tuyển tập truyện ngắn của Miyazawa Kenji có in cả Đường sắt Ngân Hà thì phải.

Mỗi khi chuyển vị trí của một quyển sách, bụi lại bốc lên mù mịt khiến tôi thiếu chút nữa thì hắt xì, khắp người cũng trở nên ngứa ngáy.

Đúng lúc này, sau lưng tôi vang lên một tiếng nhảy mũi.

- Em đang làm gì thế Konoha?

Quay đầu lại, tôi thấy chị Tooko đang xoa xoa mũi, trước ngực nâng niu quyển Sách gối đầu giường của Sei Shounagon.

- Ôi chao, sao bụi khắp nơi thế này.

Sau khi thốt lên với vẻ kinh ngạc như vậy, chị ấy mở cửa sổ ra.

Gió bấc ngay lập tức lùa vào trong phòng.

- Á!

Chị Tooko quay mặt đi theo bản năng.

Hai bím tóc chị ấy vung lên rồi quật vào má tôi, tôi cũng la lên.

Mấy quyển sách xếp chồng lên nhau lật phành phạch theo gió, trông mấy trang giấy đó như sắp đứt lìa tới nơi.

Chị Tooko vội vàng đóng cửa sổ lại.

- Phù, hết cả hồn. Té ra thế gian đang trong mùa đông.

- Chỉ có trong đầu chị Tooko thế giới mới là mùa xuân thôi.

- A, sao em có thể nói như vậy hả.

Chị ấy phồng má lên tỏ vẻ kháng cự.

Nhưng cũng nhờ cơn gió bấc lạnh tê người vừa nãy mà bụi đã được thổi đi bớt, mũi tôi không còn ngứa nữa, đầu cũng trở nên tỉnh táo hơn.

- Chị tới đây ăn trưa. Konoha thì sao?

- Em cũng thế... lâu lâu lại muốn thử ngồi ăn ở đây.

- Ồ, em ăn xong rồi hả? Nhanh thật đấy~

Chị Tooko nhìn vào hộp cơm đã đậy nắp lại của tôi và nói.

- Đúng rồi, Konoha đang định tìm gì ở giá sách thế?

Tôi nhỏ giọng lầu bầu.

- Đường sắt Ngân Hà của Miyazawa Kenji ạ... Tự dưng em muốn đọc nó.

Chị Tooko mở to mắt với vẻ ngạc nhiên.

- Miyazawa Kenji?

- Dạ.

- Em đọc á?

- Ừm.

Làm sao vậy nhỉ? Chị Tooko hơi nghiêng đầu nhìn chằm chằm vào tôi ra vẻ đăm chiêu. Trực giác của bà chị này thường rất nhạy bén với những chuyện chẳng liên quan gì với bản thân, chẳng lẽ chị ấy đã nhận ra điều gì rồi sao? Như vậy không được. Biết chị Tooko lắm, chắc chắn chị ấy sẽ chĩa mũi vào cho mà xem. Từ giờ tới kì thi chỉ còn chưa đến mười ngày, tôi không thể để công sức của chị ấy đổ sông đổ bể được.

- Em phải về lớp đây.

Khi tôi chuẩn bị đi ra ngoài sau khi bọc lại hộp cơm, chị Tooko kêu lên “Đợt chút”.

Quay đầu lại, tôi thấy chị Tooko đang nở nụ cười tươi như một bông hoa violet và đi nhanh về phía một trong vô số những chồng sách trên sàn.

Vươn tay nắm lấy một quyển sách ở ngay chính giữa chồng sách đó, ánh mắt của chị ấy trở nên chăm chú, rồi chị ấy kêu lên một tiếng và rút quyển sách ra thật nhanh.

Chồng sách lung lay như sắp đổ, chị Tooko vội dùng hai tay đỡ lấy nó, chờ cho chồng sách đứng thẳng trở lại, chị ấy mới thở phào nhẹ nhõm.

Rổi chị ấy chìa quyển sách về phía tôi và cười nói.

- Đây này, chị tìm thấy rồi.

Đó là Tuyển tập truyện ngắn của của Miyazawa Kenji.

Chẳng lẽ bà chị này biết rõ vị trí của mọi quyển sách trong cái mớ hỗn độn này sao?!

Không để ý tới việc tôi đang sững sờ như thể vừa được nhìn thấy một màn ảo thuật thần kì, chị Tooko dịu dàng lật từng trang sách và bắt đầu kể chuyện.

- Miyazawa Kenji sinh năm 1896 ở tỉnh Iwate, ông là một nhà thơ đồng thời cũng là một tác giả truyện cổ tích.

Ngoài ra, người ta còn đặt biệt danh cho ông là “người dẫn dắt nền nông nghiệp”, không chỉ nghiên cứu phát triển phân bón, Kenji còn trực tiếp chỉ đạo thực hiện những kế hoạch và phương pháp canh tác mang tính khoa học ở vùng nông thôn. Ông cũng đem những loài cây vốn rất hiếm lạ vào thời đó như tuy-líp, súp-lơ và cà chua về trồng ở Iwate. Mặt khác, Kenji còn rất tận tụy với việc chấn hưng văn hóa trong vùng, ông đã học đàn organ và chơi cello rồi tự mình đứng ra tổ chức những buổi hòa nhạc địa phương.

Tác phẩm để đời của ông là Đường sắt Ngân Hà, nó cũng được in trong tuyển tập truyện ngắn này, ngoài ra còn có Quán ăn mè nheo lắm chuyện, Matasaburou - Đứa con thần gió, Gauche - Nhạc công cello, Cuộc đời Guskou Budori. Dĩ nhiên ta cũng không thể quên tập thơ Mùa xuân và địa ngục. Tuyệt tác này giúp ta trải nghiệm một cách đầy đủ nhất sự nhạy cảm tinh tế của văn học Kenji.

Tôi lắng tai nghe thanh âm dịu dàng, cuốn hút của chị Tooko, nó hệt như tiếng nước chảy róc rách phát ra từ một con suối mùa xuân.

Những ngón tay trắng muốt của chị ấy chậm rãi lật từng trang giấy, tiếng kể chuyện tiếp tục vang lên như tiếng hát.

- Tác phẩm của Kenji rất chất phác, chúng phảng phất hương đất, gió và nắng, rạng ngời nhưng cũng xót xa, khiến người đọc có được một cảm giác thân thương. Cảm giác đó giống như việc ta đứng trên cánh đồng gió thổi vi vu, dùng vạt áo lau sạch quả cà chua lấm đất rồi cắn một miếng... Quả cà chua vẫn còn xanh mang theo chút chua chua đắng đắng, nhưng cũng phảng phất vị ngọt lan ra khắp miệng, thấm ướt cổ họng ta.

Giống như ăn trái dưa chuột được ngâm lạnh dưới sông, hay như cắn một miếng vào quả cà tím tươi ngon, hoặc uống nước sôđa chanh lamune vào đêm lễ hội... Không chỉ cốt truyện, mà cả cách hành văn, biểu đạt, nhịp điệu, cách dùng từ của Kenji đều mang những hương vị độc đáo rất riêng!

Chị Tooko nhìn lơ đãng vào trang giấy ố vàng, ngón tay vươn ra như muốn xé ra một mẩu, nhưng rồi chị ấy lại vội lắc đầu nguầy nguậy, lông mày nhíu lại với vẻ tiếc nuối.

Tôi nhớ mình từng nghe chị Tooko nói nếu ăn những quyển sách không được bảo quản tốt thì chị ấy sẽ rất dễ bị đau bụng.

Có lẽ trong thâm tâm chị ấy cực kì muốn nhưng dù sao kì thi cũng sắp tới gần, cho nên chị ấy chỉ đành tưởng tượng ra “hương vị” trong đầu rồi ráng chịu đựng.

Thế là chị ấy tiếp tục huyên thuyên như để quên đi cảm giác thèm ăn.

- Marivron và thiếu nữ mang theo bầu không khí yên bình và xinh đẹp, miêu tả cuộc tiếp xúc ngắn ngủi giữa một nữ ca sĩ và một cô gái hâm mộ cô, chị rất thích câu chuyện này, nó có vị chua chua ngọt ngọt như những trái nho rừng. Hay như Con sò lửa kể về chú thỏ con Homoi cứu bạn sơn ca và được tặng báu vật, nhưng rồi vì dần dần trở nên kiêu căng thành ra cuối cùng chú thỏ con phải nhận hình phạt thích đáng, câu chuyện này cũng rất ngon, cứ như được cắn một miếng củ cải trắng hồng giòn giòn lại có chút đắng. Ngoài ra, Kenji cũng sử dụng nhiều từ láy tượng thanh trong tác phẩm, tạo nên sự độc đáo rất riêng khi đọc, ví dụ như tiếng hoa chuông reo lên trước nắng sớm chẳng hạn.

Chị Tooko bắt đầu ngâm nga bắt chước.

- “Lanh canh lanh canh, canh coong canh coong”, đại loại như vậy. Phương pháp dùng chữ viết để miêu tả lại trạng thái, hình dạng hoặc âm thanh của sự vật như thế này gọi là từ tượng thanh hoặc từ hình thanh... Trong tiếng Pháp nó có tên gọi là onomatopoeia. Các tác phẩm của Kenji đều tràn ngập những từ láy dễ thương, kì lạ mà lại cực kì ngon như vậy!

“Lạch cạch lạch cạch”, đây là tiếng bẫy chuột rung lên trong Chú chuột Tsue. Ngoài ra còn có tiếng “Ào ào” của gió thổi mạnh trong phần mở đầu Matasaburou - Đứa con thần gió. Rồi tiếng “Vù vù” khi Chunse và Pouse nắm lấy đuôi sao chổi và bay vào bầu trời đêm trong Chòm sao Song Tử.

Chị Tooko vừa lật sách sột soạt vừa tiếp tục giới thiệu cho tôi những từ tượng thanh vui tai.

Tôi làm sao thế này...

Chẳng hiểu sao, tôi bỗng cảm thây khó thở, ngực thắt lại...

Chẳng lẽ... “nó” lại phát tác sao? Ngực tôi như một chiếc khăn rửa mặt bị vắt kiệt nước...

Hơi thở dần trở nên khó khăn, nỗi sợ hãi như bóng tối đen kịt sắp bóp nghẹt tôi...

Đừng nghe nữa!

Trong đầu tôi bỗng hiện lên ý nghĩ này.

Tôi không biết tại sao, nhưng tôi không được phép nghe thêm điều gì về Miyazawa Kenji nữa.

Chị Tooko vẫn tiếp tục nói.

- Chị cũng rất thích Quả cà chua vàng. Pempel và Nely là hai anh em rất thương yêu nhau, họ có một cánh đồng trồng cà chua. Một hôm, trên cánh đồng mọc ra một trái cà chua màu vàng, khi nhìn thấy nó, hai anh em cứ tưởng rằng quả ca chua này làm từ vàng thật. Rồi ngày nọ, có đoàn kịch đến thị trấn nơi họ sinh sống. Pempel và Nely đã mang trái cà chua màu vàng tới để trả tiền xem kịch, thế nhưng họ đã bị những người trong đoàn kịch cười nhạo và ném cà chua vào người, hai anh em sau đó vừa khóc vừa đi về nhà. Câu chuyện này có một kết thúc buồn, nhưng nó lại để lại nhiều dư vị trong lòng người đọc. “Pempel thật sự là một cậu bé tốt nhưng lại gặp phải chuyện đáng thương”, “Em gái Nely cũng thật dễ thương vậy mà lại gặp chuyện như vậy”, “Ôi, thật đáng thương. Thật sự rất đáng thương”...

Đúng lúc này, chị Tooko la lên.

- Konoha!

Tôi giật mình phát hiện hai tay tôi đang níu chặt lấy ngực, đầu gối khuỵu xuống, vai nhấp nhô liên tục vì thở dốc.

Không được, không được! Không được nghe! Không được!

- Em sao vậy, Konoha!

Chị Tooko ngồi xổm xuống trước mặt tôi. Bàn tay mềm mại của chị ấy nắm chặt lấy hai tay tôi.

- Không sao, sẽ không có việc gì đâu.

Bàn tay dịu dàng, lành lạnh. Tiếng thì thầm khẽ rót vào tai.

Khoảnh khắc nghe thấy thanh âm đó, trong lòng tôi dường như thoáng qua một cơn mưa phùn mát rượi phảng phất hương hoa violet.

- Không sao nữa rồi, bình tĩnh lại đi, Konoha.

Những ngón tay đang được bàn tay của chị Tooko nắm lấy thôi không còn run rẩy, mồ hôi ngừng chảy ra. Hơi thở của tôi dần trở nên bình thường.

- ...Thử hít vào một hơi chị xem nào, Konoha.

Tôi hít một hơi thật sâu theo lời chị ấy...

- Nào, bây giờ thở ra.

Sau đó thở ra.

- Có vẻ ổn rồi.

Chị Tooko thở phào nhẹ nhõm rồi buông lỏng những ngón tay, vai rũ xuống. Tôi ngẩng đầu lên, trên trán chị Tooko cũng lấm tấm rất nhiều mồ hôi.

- Em xin lỗi, tự dưng em không tài nào thở được...

- Em không sao chứ, trước kia cũng từng xảy ra chuyện tương tự rồi.

- Ơ...

Đôi mắt đen láy trong suốt của chị ấy nhìn chăm chú vào mặt tôi với vẻ lo lắng.

- Hồi năm ngoái ấy, lúc chị đang kể chuyện của Miyazawa Kenji thì đột nhiên Konoha níu lấy ngực rồi gục xuống bàn. Lúc đó, Konoha chảy mồ hôi rất nhiều, thở cũng rất khó khăn nữa.

Đúng vậy...

Lúc mới lên cấp ba tôi từng có lần bị “nó” phát tác khi đang ở chung với chị Tooko, sau đó tôi được được đưa đến phòng y tế.

Lúc ấy, bởi vì thường xuyên bị khó thở mỗi lần nhớ lại cảnh tượng Miu nhảy xuống, cho nên tôi cũng không hề liên tưởng chuyện này với Miyazawa Kenji. Nhưng mà ngẫm lại thì đúng là khi đó sau khi nghe thấy chuyện của Miyazawa Kenji, trạng thái của tôi bắt đầu xấu đi.

Rốt cuộc là vì sao?

Chuyện liên quan tới Miu, tới Akutagawa, tói Kotobuki quay mòng mòng trong đầu tôi, tôi lẩm bẩm vói giọng nghẹn ngào.

- Nhưng... em phải biết về Miyazawa Kenji. Em phải biết được nguyện vọng của Campanella...

- Tại sao?

Chị Tooko hỏi một cách chân thành.

- Đã có chuyện gì xảy ra vậy, Konoha?

Bị chị ấy nhìn với ánh mắt lo lắng như vậy tôi bỗng cảm thấy không thể giấu chị ấy thêm được nữa.

Chính bản thân tôi cũng không biết đang có chuyện gì xảy ra, có quá nhiều điều tôi không biết, sự thật là tôi chỉ muốn chị Tooko lắng nghe tâm sự của mình mà thôi.

Lúc nào cũng vậy, cứ hễ đứng trước chị Tooko, tôi lại không thể giấu giếm sự yếu đuối của mình. Tôi đã quyết tâm phải trở nên mạnh mẽ hơn dù chỉ là một chút đi nữa, thế nhưng một lần rồi lại một lần, tôi lại dừng lại, lại rúc người trốn tránh.

Tiêng chuông thông báo vào học buổi chiều vang lên trên đầu chúng tôi.

Chị Tooko vẫn ngồi yên.

Thế nên, tôi cũng lê cơ thể mệt rã rời của mình ngồi xuống chiếc ghế xếp... sau đó, vẫn cúi đầu, với giọng ngắt quãng... tôi kể cho chị ấy nghe câu chuyện về người con gái là mối tình đầu của tôi...

Năm lớp 3, tôi thích một cô bạn chuyển trường tới lớp chúng tôi.

Mỗi ngày, chúng tôi đều chơi đùa cùng nhau.

Cô bạn kia lúc nào cũng viết ra những câu chuyện và đưa cho tôi xem.

Tôi thật sự rất thích những câu chuyện tràn ngập sắc màu đó.

Mong ước của cô bạn đó là trở thành một nhà văn.

Mùa đông năm lớp 8, cậu ấy nói với tôi giấc mộng của cậu ấy, rằng cậu ấy sẽ tham gia giải thưởng nhân vật mới của một tạp chí văn nghệ và trở thành tác giả trẻ tuổi nhất đoạt giải.

Nhưng người đoạt giải lại là tôi, thế rồi, vào mùa hè năm lớp 9, cô bạn ấy nhảy xuống từ tầng thượng trước mắt tôi...

Mỗi một câu nói lại như cào ra một khối thịt trong ngực tôi, cho dù cảm nhận được sự thống khổ đó, tôi vẫn tiếp tục nói.

Tôi gặp lại cô bạn đó ở bệnh viện.

Kotobuki và Akutagawa cũng biết cậu ấy.

Hai người nói với tôi cô bạn đó đang nói dối.

Cậu ấy đọc sách của tôi nhiều đến mức nó trở nên cũ kĩ, cậu ấy rất trân trọng nó. Tôi không tài nào hoài nghi cậu ấy được.

Khi tôi hỏi lý do tại sao lúc đó cậu ấy lại nhảy xuống, cậu ấy hỏi ngược lại tôi: “Theo cậu thì mong ước của Campanella là gì?”.

Thật khổ sở, cứ như thể tôi sắp không thể thở được nữa.

Nếu như chị Tooko không ở bên cạnh tôi, có lẽ tôi đã đập đầu xuống sàn và gào lên khóc.

Nhưng đồng thời, khi thấy chị Tooko nghiêng tai lắng nghe câu chuyện của tôi với ánh mắt trong vắt, lòng tôi lại dịu lại, nước mắt như sắp trào ra.

Liệu chị Tooko có biết về tác giả Inoue MIU, người ra mắt công chúng vào năm 14 tuổi rồi biến mất khi chỉ vừa cho xuất bản một quyển sách bán chạy?

Liệu chị ấy có nhận ra đó chính là tôi không?

Trong suốt khoảng thời gian tôi nói, chị Tooko không hề mở miệng lấy một lần.

Không hề kinh ngạc, không hề tỏ ý kiến gì, cũng chẳng lo lắng, chị ấy chỉ nhìn tôi, im lặng, nhưng cũng rất kiên cường, rồi lại lẫn chút bi thương.

Một lúc lâu sau, khi câu chuyện của tôi kết thúc, chị Tooko mới nói khẽ.

- Tên của cô bạn đó là... Miu, đúng không?

- ...!

Tôi nín thở.

Nhìn thấy ánh mắt của tôi như đang chất vấn tại sao chị ấy lại biết, chị Tooko nói một cách rụt rè.

- Lúc trước, khi Konoha không khỏe... em đã gọi tên cô bạn đó. Như thế này này, “Miu... mình xin lỗi... Miu...”.

Tôi nghẹn lại, cảm xúc vỡ òa như sắp khiến lồng ngực vỡ tung. Chị Tooko vẫn còn nhớ những âm thanh rên rỉ trong cơn quằn quại của tôi. Và chị ấy vẫn giữ nó trong lòng cho đến tận bây giờ mới hỏi.

- Vì Miu nên Konoha mới muốn biết được mong ước của Campanella đúng không?

Tôi gật đầu.

- Hai năm trước, em đã không thể hiểu được Miu đang nghĩ gì, thế nên lần này em không thể lại dẫm vào vết xe đổ đó được.

- Vậy em có manh mối nào không?

- Em không biết. Em chỉ nhớ hồi cấp một, bọn em từng cùng nhau đọc quyển sách tranh Đường sắt Ngân Hà tại nhà của em, sau đó bọn em còn vẽ ra một tấm bản đồ...

- Bản đồ?

- Bọn em tưởng tượng thị trấn mình đang sống là vũ trụ, sau đó dùng bút chì màu vẽ lên giấy nơi này là nhà ga nơi đoàn tàu Ngân Hà xuất phát, nơi này là trạm dừng chân... nơi này là ngôi sao có các sinh vật kì lạ sinh sống... đại loại vậy.

Chị Tooko khẽ đặt ngón trỏ lên môi.

Đó là thói quen của chị Tooko mỗi khi suy tư. Sau khi im lặng một lúc, hàng lông mi dài của chị ấy khẽ nhấc lên, rồi chị ấy nhìn tôi và nói.

- Theo chị nghĩ thì, có lẽ, nếu Miu là Campanella, vậy thì hẳn là bên trong Giovanni, hay nói cách khác là bên trong Konoha, đang nắm giữ câu trả lời cho câu hỏi ấy.

- Em ư...?

- Em còn giữ tấm bản đồ đã vẽ cùng Miu không?

- Chắc vẫn còn, để về em tìm thử xem sao.

Nghe vậy, chị Tooko cười tươi.

- Thế thì chúng ta cùng thử lần theo tấm bản đồ đó đi.

8 Tập Nguyên tác: 文学少女 - Bungaku Shoujo - ebook©MotSAch —★— TVE-4u©Hà Du Xuất bản: NXB Văn Học 2014/2015
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Nomura Mizuki

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.