Cô Gái Văn Chương

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 110 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8: Mình Đi Nhé
Chương 8: Mình Đi Nhé

❊ ❊ ❊

Thứ Hai đầu tuần, tôi cùng chị Tooko đi tới thư viện khi giờ đóng cửa vừa qua được một lúc.

Ánh chiều tà chiếu rọi khắp phòng.

Quầy tiếp tân trống rỗng, khu tự đọc cũng không có lấy một bóng người. Vào lúc này, tôi bỗng nghe thấy những tiếng gõ bàn phím lách cách mơ hồ truyền vào tai.

Khi thử đi tới khu máy tính ở một góc thư viện...

Chúng tôi nhìn thấy Omi đang gõ bàn phím một cách thuần thục, ánh nắng hắt vào gương mặt cậu ta.

Bởi vì ánh sáng phản chiếu từ cặp kính, tôi không thể biết trên khuôn mặt cậu ta bây giờ đang có cảm xúc gì.

- Omi...

Khi tôi khẽ cất tiếng gọi, bàn tay đang gõ bàn phím dừng lại, rồi cậu ta nhìn về phía chúng tôi.

Khuôn mặt đó cực kì bình thản. Cứ như thể cậu ta đã đoán được chúng tôi sẽ tới đây.

- Mito đang ở đâu? Cậu hẳn phải biết điều này đúng không?

- Chờ tôi ba phút.

Omi thấp giọng nói, sau đó tiếp tục gõ bàn phím, cuối cùng cậu ta nhấn phím Enter.

Rồi cậu ta tắt nguồn máy tính, đứng dậy và bỏ kính ra.

- Chỗ đó hơi xa đấy, hai người không có vấn đề gì chứ?

Vừa xuống tàu điện, tôi bắt đầu nhắn tin. Sau khi đi bộ mất một lúc, chúng tôi đặt chân tới một nhà xưởng hoang vắng cũ nát được bao quanh bởi những bụi cỏ rậm rạp. Omi quay lưng về phía cửa chính đóng chặt và giải thích rằng nơi này không còn được sử dụng nữa. Tôi lại nhắn một tin khác ở đây.

Trên mặt sàn nhà xưởng mọc đầy cỏ dại là một cây thông Nôen cao gần bằng chúng tôi đang được ánh trăng chiếu rọi.

... Bây giờ cậu đang ở đâu?

... Tôi đang ở trong cây thông Nôen. Đó là nhà của tôi.

Nhớ lại cuộc nói chuyện điện thoại đó, một cảm giác đau đớn xót xa lan rộng trong ngực tôi.

Omi đứng trước cây thông, ngồi xổm xuống trên bãi cỏ và bật công tắc điện đặt ở đó lên. Thế rồi những ngôi sao, giáo đường thủy tinh, đôi cánh thiên thần trang trí trên cây thông bắt đầu tỏa sáng lấp lánh.

- Mito... đang ngủ dưới đó sao?

Chị Tooko thì thầm một cách bi thương.

Omi vẫn cúi đầu và trả lời bằng giọng khàn khàn.

- Yuuka rất thích cây thông Nôen. Lúc tôi mang cái cây này tới đây, cậu ấy đã cực kì vui vẻ. Tất cả những thứ trang trí trên này đều là do Yuuka treo lên.

Mito muốn được sống bên trong cây thông Nôen, thế nên Omi đã giúp bạn ấy hoàn thành tâm nguyện cuối cùng này.

Giọng nói bình thản của cậu ta lúc này mang theo một cảm giác trung tính kì lạ, nó gần với giọng nữ trầm alto, hoàn toàn khác với chất giọng trầm thấp thầm thì mà tôi nghe được lúc ở trường, hay thanh âm cao vút áp đảo ở buổi công diễn, hoặc giọng nữ lạnh lùng nghiêm nghị khi nói chuyện điện thoại với tôi.

Cậu ta rốt cuộc sở hữu bao nhiêu chất giọng?

Tối qua, tôi đã thử dùng máy tính tra cứu về người thiếu niên được tôn xưng là “thiên thần” ở Paris hoa lệ năm xưa.

Tuổi tác, nơi sinh, xuất thân, tất cả đều được bao phủ trong sương mù, chàng trai trẻ đến từ phương Đông được phát hiện vài năm trước khi đang hát trong một dàn hợp xướng của nhà thờ, sau đó cậu ta nhanh chóng trở nên nổi tiếng.

Những bài thánh ca được hát lên bởi giọng ca tràn ngập ánh sáng của cậu ta mang trong mình một âm hưởng thần thánh, tựa như thiên thần mời gọi con người đến với vườn địa đàng, khiến ai nghe thấy cũng như mê như say, khen không dứt miệng.

Cho dù đã qua tuổi dậy thì, chất giọng của cậu ta vẫn cao vút và trong vắt như nước, khiến thính giả chỉ biết sợ hãi thán phục, thậm chí còn có người tung ra tin đồn thiên thần có lẽ là nữ đóng giả nam.

Thiên thần không giới tính...

Chẳng biết từ lúc nào, người ta bắt đầu gọi cậu ta như vậy.

Người chị Maki nhắc tới cũng không phải thầy Mariya mà là Omi. Chắc hẳn chị ấy đã cố tình để tôi hiểu nhầm. Ngoài ra, chị Maki cũng từng nói giới nghệ thuật thỉnh thoảng lại sinh ra một vài con quái vật rất kinh khủng. Sự tồn tại của thiên thần có lẽ cũng vậy.

Cho dù là nam giới, nhưng từ khi sinh ra đã sở hữu âm vực của nữ, ca sĩ như vậy được gọi là các sopranista, hay những nam ca sĩ sở hữu giọng countertenor có thể hát ra âm vực của nữ bằng giọng gió, hoặc các castrato, những người tình nguyện bị thiến ở tuổi thiếu niên để giữ lại giọng nữ cao soprano.

Tôi không biết rốt cuộc thiên thần thuộc loại nào.

Tuy nhiên, cậu ta đã trình diễn giọng ca kì diệu trước sự chứng kiến của chúng tôi, cậu ta còn có thể mô phỏng chất giọng của Mito.

Về sau Kotobuki có nói là nếu nghe kĩ thì có thể biết được giọng của cậu ta hơi khác với giọng của Mito.

Tôi nghĩ có lẽ vì cậu ta đã bắt chước y hệt tốc độ nói chuyện cũng như những thói quen khi phát âm, cộng thêm bầu không khí lúc đó, chúng tôi mới sinh ra ảo giác như thể chính Mito đang nói chuyện.

Có lẽ tiếng cười nhạo của rất nhiều người trong con hẻm mà tôi nghe thấy hôm nọ cũng là một trò đùa ác ý của cậu ta.

Một năm sau khi thiên thần bộc lộ tài năng, có người tự sát ở buổi công diễn và rồi thiên thần đột nhiên biến mất khỏi ánh mắt người đời.

Tiếng ca của thiên thần là tiếng ca đưa con người tới bờ vực hủy diệt... Những lời đồn đại như vậy nổi lên và vấy bẩn thanh danh của thiên thần.

Cho dù vậy, vẫn có nhiều người hi vọng được nghe lại tiếng ca đó, tuy nhiên thiên thần không hề trở lại sân khấu. Vậy nên người ta bắt đầu nói rằng thiên thần quả nhiên là con gái, cũng có người cho rằng thiên thần đã bị người hâm mộ cuồng nhiệt bắt cóc, thậm chí có người còn đưa ra giả thuyết tuổi dậy thì tới trễ đã cướp đi giọng ca trong vắt của thiên thần.

Đã nhiều năm trôi qua nhưng sự thật đến bây giờ vẫn chưa được làm rõ.

Bây giờ, đứng trước chúng tôi và nhìn vào cây thông Nôen với ánh mắt cô độc, trông Omi hoàn toàn khác với lúc vẫn còn là một nam sinh bình thường dùng kính mắt để che giấu khuôn mặt, từ trên người cậu ta tỏa ra một bầu không khí kì ảo.

Tuổi thực của cậu ta là bao nhiêu...? Khuôn mặt cúi xuống của cậu ta trông gọn gàng đến bất ngờ, như một thiếu niên, như một thiếu nữ, như một người lớn, lại cũng như một đứa bé.

Một sự tồn tại không tì vết, không giới tính, vượt qua thời gian... Đúng thế, tựa như thiên thần...

- Tôi vẫn luôn dạy Yuuka hát ở đây.

Omi nói với chất giọng nghiêm khắc, không hàm chứa chút tình cảm.

- ...Ban đầu tôi vốn không định quan tâm tới cậu ấy.

Cậu ta tặc lưỡi như thể đang tức giận với chính bản thân mình.

Cái đêm hai người gặp nhau, Mito mang theo đôi giày cao gót một bên bị gãy đế, quần áo rách rưới, má phải sưng đỏ, bạn ấy vừa đứng khóc ở đây vừa cất tiếng hát.

Có vẻ hôm đó bạn ấy gặp phải khách xấu và bị ném ra từ trong xe.

Như muốn nuốt xuống bi thương, bạn ấy cất tiếng hát một bài ca hạnh phúc và vui tươi, nhưng rồi lại nhịn không được mà khiến giọng nghẹn ngào, vừa liên tục dùng mu bàn tay lau đi những giọt nước mắt lăn trên má, Mito vừa tiếp tục hát. Ban đầu, Omi chỉ giấu mình trong bóng tối nhìn Mito, thế nhưng bạn ấy cứ hát mãi hát mãi không chịu ngừng lại, vậy nên cậu ta đã không nhịn được mà lên tiếng.

“Đừng hát như vậy. Cổ họng của cô sẽ bị hỏng đấy.”

Đêm hè phảng phất mùi hương cỏ dại.

Nhìn thấy cậu đột nhiên xuất hiện dưới ánh trăng, Mito đã rất kinh ngạc.

Thế rồi hai mắt cô mở lớn khi nghe cậu cất tiếng hát tiếp bài hát đang gián đoạn.

Sau đó, Mito cũng bắt đầu hòa cùng tiếng ca của cậu.

Thỉnh thoảng, cậu lại đưa ra vài lời khuyên cho Mito, sau đó hai người lại tiếp tục hợp xướng thật lâu. Dường như được tiếng ca của cậu nâng lên, giọng hát của Mito dần dần lên cao, nụ cười rạng rỡ hiện lên khuôn mặt cô.

Cậu cũng rất vui vẻ.

Cậu đã quyết định không bao giờ hát trước người khác nữa, vậy nên đã rất lâu rồi cậu chưa từng hợp xướng cùng ai. Cảm giác giọng hát của mình hòa làm một với giọng của người khác khiến cậu cảm thấy thật hạnh phúc, cậu có cảm giác dường như mình có thể hát mãi không ngừng.

Sáng hôm sau, cậu mang cho Mito một bộ quần áo mới, sau đó rời đi mà không nói ra tên của mình cũng như để lại lời hứa hẹn nào.

Cậu không có ý định tiếp xúc với người khác, cũng không muốn phải chờ đợi điều gì cả.

Dù vậy Mito, vào đêm hôm sau và cả hôm sau nữa rồi lại đêm hôm sau sau nữa, vẫn tới tìm cậu và hi vọng cậu có thể dạy hát cho cô.

Bởi vì cậu không chịu nói ra tên của mình, Mito bèn cười nói rằng: “Vậy mình sẽ gọi cậu là ‘thiên thần’ nhé. Thiên thần âm nhạc trong Bóng ma trong nhà hát ấy. Nếu cậu không thích bị mình gọi như vậy thì mau nói cho mình biết tên đi”.

Cậu vẫn kiên trì không xưng tên, vậy nên “thiên thần” trở thành tên của cậu.

Đáng lẽ bị người khác gọi bằng cái tên đó sẽ khiến cậu cảm thấy rất đau khổ, thế nhưng khi nghe Mito dùng giọng nói trong vắt của cô gọi cậu là “thiên thần”, lòng cậu bỗng trở nên thanh thản.

Bị sự kiên trì của Mito đánh bại, cậu đồng ý dạy cô hát, dưới sự chỉ đạo của cậu, giọng ca của Mito dần dần thay đổi. Ngoại trừ sự tiến bộ trong kĩ thuật, có lẽ việc tâm hồn cô được giải phóng mới là điều quan trọng.

Khi hát, Mito rất vui vẻ, trông cô rất có sức sống.

Mito nói cho cậu biết rất nhiều chuyện.

Về người bạn thân Kotobuki Nanase, về bạn trai Mariya Keiichi, về những quyển sách cô ưa thích, về giấc mơ trong tương lai của cô... Không chỉ những điều vui vẻ, cô còn nói cho cậu biết những chuyện khiến cô khổ sở.

“Mình cũng lạc lối như Trà Hoa Nữ rồi sao? Mình cũng sẽ mất đi tất cả giống như Violetta sao?”

Cô buồn bã thì thầm như vậy.

“Nhưng mình cũng chẳng còn cách nào cả. Mỗi ngày đám chủ nợ đều đến nhà mình, ba mình không thể tiếp tục làm việc ở công ty, dù vậy mình vẫn muốn em trai có thể tiếp tục học lên cấp ba. Mình... Mình chỉ có thể cố gắng làm tất cả những gì mình làm được... Đúng thế, mình không thể đòi hỏi gì nữa. Bây giờ chỉ cần có thể ca hát là mình đã rất hạnh phúc rồi.”

Nói xong, cô nở nụ cười.

“Lừa dối Keiichi và Nanase khiến mình rất khổ tâm, nhưng mình vẫn muốn tin tưởng mình ở thế giới ban ngày mới thật sự là mình, giống như mình trước kia, như thế chưa từng có chuyện gì xảy ra. Tất cả những chuyện xảy ra ban đêm chỉ là một cơn ác mộng, chỉ khi tỉnh giấc mình mới thật sự là mình.”

Sau khi nói vậy, khuôn mặt cô lại đột nhiên trở nên buồn bã, rồi cô khẽ nói.

“Nhưng mà gần đây, mình lại bắt đầu nghĩ rằng có khi nào mình của thế giới ban đêm mới thật sự là mình không nhỉ? Rằng mình trong thế giới ban ngày chỉ là do mình tưởng tượng ra.”

- Tôi là kẻ đã từ bỏ âm nhạc... Nhưng Yuuka thật sự rất thích hát. Cậu ấy là người tốt, lại có cả tài năng cho nên tôi không hi vọng cậu ấy sẽ giống như tôi, chỉ biết náu mình trong màn đêm và sống tách biệt với con người. Tôi muốn cậu ấy thành công dưới ánh mặt trời.

Omi vừa đưa mắt nhìn những ngọn đèn lập lòe trên cây thông Nôen, vừa tiếp tục lặng lẽ kể lại những kí ức về Mito. Trên khuôn mặt cậu ta tràn ngập sự cô độc và đau thương của một người đã đánh mất điều quan trọng nhất.

Có lẽ đối với Omi đã phải chịu đựng sự cô độc trong một khoảng thời gian quá lâu, Mito chính là người đã mang tới cho cậu ta ánh sáng và cảm giác ấm áp.

Đúng vậy, tựa như một cây thông Nôen nhỏ nhắn lập lòe trong màn đêm.

Cỏ lẽ đối với Omi, Mito chính là hi vọng.

Khi tôi thử tưởng tượng khoảng thời gian hai người ở đây, về những chuyện họ đã nói với nhau, ngực tôi lại rung lên, cổ họng và khóe mắt tôi nóng bừng và đau nhói.

Có lẽ chị Tooko cũng đang nghĩ tới những điều giống hệt tôi chăng. Mắt chị ấy ướt át, bờ môi mím chặt đầy vẻ bi thương.

Lý do Mito đắm chìm đến lạ kì vào ca hát cũng là vì bạn ấy biết tin cả nhà đã chết. Như để quên đi hiện thực tàn khốc, bạn ấy ca hát và đồng thời, bắt đầu mãnh liệt theo đuổi thành công.

Mito uy hiếp phó hiệu trưởng Tsutsumi và giành được vai nữ chính trong buổi công diễn, bạn ấy dốc toàn tâm toàn lực vào việc luyện tập. Diễn vai công chúa Turandot khát vọng báo thù cho tổ tiên, Mito như thể đang gào thét với thế giới đã đem lại cho bạn ấy quá nhiều đau khổ, nhìn bạn ấy như vậy, Omi đã rất lo lắng.

Đúng lúc này, bi kịch xảy ra.

- ...Đêm hôm đó, Yuuka tới đây mang theo thương tích đầy mình. Trên cổ cậu ấy nổi lên vết bầm tím như thể bị ai đó dùng tay siết, đầu cũng bị thương. Yuuka chỉ nói cậu ấy gặp chút phiền phức với khách hàng, ban đầu cậu ấy vẫn còn rất khỏe mạnh. Thế nhưng trạng thái của cậu ấy dần dần trở nên kì lạ... Đến sáng hôm sau, Yuuka trút hơi thở cuối cùng.

Chị Tooko nhìn về phía Omi với ánh mắt u buồn và nói khẽ.

- Thế nên cậu đã dùng cái tên Trà Hoa gửi vé mời tới những vị khách của Mito sao? Cậu làm thế là vì muốn dẫn hung thủ quay lại chỗ đó có phải không?

- ...Cho dù không làm vậy, từ thái độ của Yuuka... tôi đại khái cũng có thể đoán ra được.

Giọng Omi khàn khàn, hai tay nắm chặt như muốn cố chịu đựng sự đau đớn.

- Ngoại trừ hắn, tôi không thể nghĩ ra ai có thể khiến Yuuka bao che đến như vậy...

Ngực tôi đau nhói khi chứng kiến Omi căn chặt môi ngửa đầu nhìn trừng trừng lên bầu trời.

Sau khi chôn thi thể của Mito dưới cây thông Nôen, Omi bắt đầu điều tra mọi chi tiết về thầy Mariya. Có lẽ cậu ta đã nhiều lần cố phủ nhận sự nghi ngờ trong khi quan sát thái độ của thầy ấy. Chắc hẳn Omi cũng rất hi vọng hung thủ thật sự là một người khác.

Vì Mito, có lẽ hơn ai hết, cậu ta muốn tin rằng thầy Mariya không phải hung thủ.

Dù vậy, nguyện vọng của cậu ta đã không thành hiện thực.

Mito đã bị giết bởi chính đôi tay của người bạn ấy yêu nhất. Và cho đến tận lúc chết, bạn ấy vẫn cố che chở cho người yêu của mình.

- Cho dù đã chết, Yuuka vẫn không chịu buông chiếc nhẫn, thế nên tôi chặt đứt cổ tay cậu ấy và đoạt lấy nó. Vì lời thề báo thù...

Omi cố chịu đựng không để lộ ra tình cảm trên khuôn mặt của mình.

Chị Tooko dịu dàng hỏi.

- Cậu tiếp tục gửi tin nhắn cho Nanase bằng điện thoại của Mito là vì không muốn em ấy lo lắng phải không?

Như thể không muốn cho người khác nhìn thấy cảm xúc trên gương mặt mình, Omi cúi đầu xuống.

- Bởi vì nếu việc liên lạc đột nhiên bị gián đoạn, Nanase sẽ tới nhà của Yuuka tìm, như vậy sẽ chỉ khiến mọi chuyện trở nên phức tạp hơn...

Từ đằng sau vang lên tiếng chân dẫm lên cỏ xào xạc.

Có lẽ là Kotobuki. Hẳn cậu ấy đã đọc tin nhắn của tôi. Bởi vì chỗ này cách trạm dừng tàu điện rất xa, trong tin nhắn tôi đã khuyên cậu ấy nên bắt taxi.

Hôm nay Kotobuki bị sốt nên không đến trường. Khi tôi gọi điện hỏi thăm cậu ấy vào giờ nghỉ trưa, cậu ấy xin lỗi tôi và nói bây giờ đã hạ sốt rồi, ngày mai cậu ấy sẽ đi học lại.

Khi quay đầu lại, tôi thấy Kotobuki đang đứng nhìn về phía chúng tôi từ sau góc một tòa nhà với ánh mắt chực khóc, mặt cậu ấy đỏ bừng, hơi thở đứt quãng.

Không nhận ra điều này, Omi vẫn tiếp tục nói.

- Nếu lúc đó Nanase không đi về phía Mariya... nếu như Mariya nhìn thấy chiếc nhẫn của Yuuka mà không rơi giọt nước mắt nào... chắc hẳn tôi đã lấy dao cắt cổ hắn. Cho dù biết Yuuka không hi vọng như vậy, tôi vẫn sẽ làm. Chính Nanase... đã ngăn tôi làm vậy.

Tôi đau đớn nhớ lại khung cảnh tuyệt vọng tràn ngập bóng tối và bế tắc khi đó.

Không thể hiểu được nhau, những đường thẳng song song vô tận.

Những lời nói chỉ làm tổn thương lẫn nhau.

Chính nhờ có những tình cảm thẳng thắn của Kotobuki mà khung cảnh tuyệt vọng đó mới được hóa giải.

“Đừng cuốn Nanase vào chuyện này.”

“Inoue, cậu chỉ cần quan tâm đến mình Nanase là được rồi.”

Omi cắn chặt môi rồi cúi đầu xuống.

Chắc hẳn cậu ta cũng rất muốn bảo vệ người thân nhất của bạn Mito.

Việc cậu ta giả làm bạn Mito và gọi điện thoại nói với tôi những điều nghiêm khắc đó cũng là vì cậu ta lo lắng cho Kotobuki... Bởi lúc đó tôi quá mềm yếu, quá không đáng tin cậy nên cậu ta mới không nhịn được mà làm vậy.

Omi ngẩng đầu lên nhìn tôi với ánh mắt bối rối.

- ...Tôi xin lỗi vì nói cậu là đồ giả nhân giả nghĩa... Cảm ơn cậu vì đã giúp đỡ Nanase.

Những lời nói đó lay động trái tim tôi.

- Người được giúp đỡ là tôi mới đúng.

Cặp mắt mở to của Omi tràn ngập sự cô đơn và trở nên có chút yếu đuối.

Tôi bỗng ngạc nhiên nhận ra những lời vừa rồi của cậu ta nghe thật giống một lời từ biệt.

- Từ nay về sau cậu định làm gì?

Nét mặt Omi đột nhiên trở nên nghiêm túc, cậu ta khẽ dời mắt sang chỗ khác.

- Tôi sẽ đi tới một nơi nào đó. Từ trước đến nay tôi vẫn luôn lang thang như vậy.

- Còn trường học thì sao?

- Nghỉ. Dù sao thì tôi có mặt ở đó cũng chỉ vì thực hiện một “giao kèo”. Nó đã kết thúc rồi.

Chị Tooko hỏi.

- Giao kèo ư... với Maki sao?

- Tôi không thể trả lời chuyện đó được.

Ngực tôi thắt lại khi cảm nhận được sự tuyệt vọng như muốn buông bỏ tất cả trong những lời lẽ cứng rắn của Omi, tôi nói.

- Cậu thật sự phải đi sao? Sao cậu không ở lại đây? Cậu rất tự do mà đúng không? Nếu vậy, tại sao cậu lại không tiếp tục sống ở nơi này như trước?

- Không được... cha mẹ nuôi kiêm người quản lý bây giờ vẫn đang ra sức tìm kiếm tôi. Có lẽ họ nghĩ tôi vẫn còn có chút giá trị để khai thác. Sẽ rất nguy hiểm nếu tôi ở lại một nơi nào đó quá lâu.

- Vậy cậu định cứ sống trốn tránh như vậy mãi sao? Cậu sẽ không bao giờ hát trước mặt mọi người nữa sao?

Tôi nhìn vào khuôn mặt cô độc được chiếu sáng bởi những ngọn đèn mờ ảo trên cây thông Nôen mà lòng như muốn khóc.

Cậu ta cũng giống tôi.

Omi, người sở hữu giọng hát của một cô gái, cậu ta từng được vây quanh bởi những lời ca ngợi hào nhoáng, nhưng rồi lại đột nhiên biến mất khỏi tầm mắt công chúng.

Và tôi, tác giả mang cái tên của một cô gái, sau khi cho ra đời một quyển sách bán chạy đã không hề viết tiếp nữa.

Tôi cảm thấy đau đớn như thể đang nhìn vào chính bản thân mình.

Omi ngẩng đầu lên và nhìn tôi với ánh mắt bi thương ảm đạm.

- Cậu cho rằng Inoue MIU sẽ viết ra tác phẩm thứ hai sao?

Trái tim tôi như bị đâm xuyên.

Tôi sẽ không bao giờ viết tiểu thuyết nữa.

Có chết tôi cũng sẽ không bao giờ trở thành tác giả nữa.

Hai năm trước, tôi đã vừa khóc vừa thề với chính mình như vậy.

Tôi không biết tại sao Omi lại biết được bí mật của tôi. Có lẽ cậu ta cũng đã điều tra về tôi chăng.

Nhưng chắc hẳn cậu ta hiểu được sự đồng cảm tôi đang mang trong lòng.

Rằng chúng tôi giống nhau.

Thế nên cậu ta mới hỏi ngược lại tôi liệu Inoue MIU có viết ra tác phẩm thứ hai không.

Có lẽ Omi cũng biết tôi sẽ không thể đưa ra câu trả lời.

Và cậu ta cũng rnuổh nói cho tôi biết đó chính là câu trả lời của cậu ta.

Thiên thần, sẽ không ca hát nữa.

- Ca hát không mang lại cho tôi hạnh phúc.

Tim tôi đau nhói khi nghe Omi nói một cách cô đơn như vậy.

Tiểu thuyết chỉ mang lại tai họa cho tôi. Vì bản thân mà tôi hư cấu ra, tôi đã phải chịu tổn thương, tôi đã đánh mất Miu. Cái tên Inoue MIU lẽ ra là một cái tên rất đẹp... nhưng chẳng biết từ lúc nào, nó đã trở nên xấu xí nhơ bẩn, nó đã trở thành cái tên chỉ mang lại cho tôi đau đớn và hối hận.

Đau thương lan ra trong lòng tôi như những gợn sóng trên mặt hồ.

Omi nói tiếp, khóe miệng nở một nụ cười tự giễu.

- Mariya nói cho dù trở thành quái vật, hắn cũng muốn làm bóng ma. Nhưng tôi thì lại chỉ muốn được là Raoul.

Đó có lẽ là nguyện vọng từ tận sâu thẳm trái tim cậu ta.

Trong Bóng ma trong nhà hát, bóng ma cũng từng nói hắn đã quá mệt mỏi với việc không được làm một người bình thường nữa rồi.

... Từ nay tôi muốn được sống một cuộc đời như những người bình thường.

... Có một người vợ như những người khác, mỗi Chủ nhật chúng tôi sẽ tản bộ cùng nhau.

... Tôi phát minh một chiếc mặt nạ khiến khuôn mặt tôi trở nên bình thường. Sẽ không còn ai ngoái đầu quay lại nhìn tôi nữa.

Bóng ma xấu xí, người kiến tạo nên vương quốc chỉ thuộc về chính hắn bên dưới lòng đất nhà hát nhạc kịch xa hoa, vừa đánh đàn piano vừa sáng tác những ca khúc, vẫn luôn ước mơ có một cuộc sống bình thường trong thế giới ban ngày.

Vẫn luôn như vậy, trong bóng tối cô độc, nơi không một ai gọi tên thật của hắn...

Chị Tooko từng nói câu chuyện này nhất định phải đọc đến cuối cùng, nếu không sẽ không thể biết được sự thật đằng sau nó.

Vẫn im lặng từ nãy tới giờ, chị Tooko rốt cuộc cũng mở miệng và nói một cách buồn bã.

- Đúng thế. Tôi cũng cho rằng có thể được là Raoul là một chuyện thật tuyệt vời, thật hạnh phúc biết bao.

Omi nhìn về phía chị Tooko.

Chị Tooko cũng nhìn lại Omi với ánh mắt trong suốt. Một cơn gió nổi lên khiến hai bím tóc của chị ấy đung đưa.

- Bóng ma trong nhà hát là một câu chuyện tàn khốc. Người đàn ông đeo mặt nạ để che giấu khuôn mặt xấu xí yêu một cô gái có cảnh đời bất hạnh, nhờ ma pháp của người đàn ông, cô gái trở thành một nàng công chúa. Thế nhưng người cô gái yêu lại là chàng hoàng tử trẻ tuổi đẹp trai.

Christine sẽ không lựa chọn bóng ma.

Cho dù bóng ma không có vẻ ngoài xấu xí, dù bóng ma có trở thành “người cao quý nhất trong toàn bộ nhân loại”, có sở hữu tài năng hơn người, có là một nhân vật đáng thương đi chăng nữa... thì đến cuối cùng, Christine vẫn lựa chọn Raoul.

Giọng nói đau đớn phiêu tán trong làn gió lạnh.

Omi mang theo nét mặt khổ sở lắng nghe những gì chị Tooko nói.

- Bóng ma trong nhà hát chính là một câu chuyện như vậy.

Tuy nhiên... chính vì là một câu chuyện tràn ngập bi thương, nó mới có thể trở nên đẹp đến vậy.

Nhờ có sự thật mà bóng ma thể hiện ra, cuốn tiểu thuyết mang phong cách Gothic nhuộm một vẻ đẹp u ám thê lương này đến cuối cùng đã thay đổi thành một câu chuyện trong sáng lay động lòng người...

Tựa như ăn xong miếng gan ngỗng Pháp lại nâng lên chiếc ly xa hoa đựng đầy sâm panh Pierre lạnh buốt và nhấp một ngụm, cảm giác béo ngậy đọng trên đầu lưỡi bị cuốn trôi trong chớp mắt, chỉ để lại sự tinh khiết.

Ánh trăng nhàn nhạt chiếu sáng khuôn mặt và cơ thể mảnh mai của chị Tooko.

Tại sao ánh mắt của chị Tooko lại đau thương như vậy?

Cặp lông mày của chị ấy nhíu lại, như đang nỗ lực kể ra một câu chuyện hư ảo sắp biến mất.

- Trong kho tàng của Leroux, Bóng ma trong nhà hát không nhận được đánh giá cao khi so với các tác phẩm mang phong cách án mạng phòng kín như Bí mật căn phòng màu vàng. Từ góc độ một quyển tiểu thuyết trinh thám, quyển sách này tràn ngập những điều hoang đường vô căn cứ, nhìn từ góc độ một tác phẩm văn học, nó lại quá đại chúng.

Tuy nhiên, trong câu chuyện này, Leroux đã sáng tạo ra một nhân vật mà khó ai có thể quên được, đó chính là bóng ma.

Khi đọc hết tác phẩm, rất nhiều người vì niềm thương cảm với bóng ma mà đấm ngực dậm chân. Họ không ngừng suy đoán quá khứ của ông ta từ những manh mối còn sót lại trong truyện. Và rồi họ chờ mong ông được cứu rỗi theo một cách nào đó. Sau khi đọc xong câu chuyện, bóng ma khiến người ta có cảm giác ông là một con người bằng xương bằng thịt có tồn tại trong hiện thực.

Mặc dù không được Christine lựa chọn.

Nhưng độc giả sẽ không quên bóng ma.

Họ sẽ không quên được những tiếng than thở, cuộc đời và tình yêu của bóng ma.

Họ yêu bóng ma xấu xí đã gỡ mặt nạ xuống.

Chị Tooko hai mắt rưng rưng tiếp tục nói, như thể muốn gửi tới một điều gì đó cho Omi đã mất đi hết thảy và sắp rời đi.

Những lời nói sẽ trở thành ngọn đèn nhỏ bé sưởi ấm trái tim băng giá cô độc của cậu ta trên con đường sau này.

Trong khoảng thời gian ít ỏi còn lại, chị Tooko tiếp tục trút hết tâm tình vào lời nói.

- Cậu biết không, thật sự có rất nhiều người sau khi đọc Bóng ma trong nhà hát xong đã rất yêu mến bóng ma đây! Những bộ phim, vở kịch hay tác phẩm ăn theo nhiều vô số kể. Người ta thực hiện rất nhiều khảo sát khác nhau về bóng ma, trong số đó thậm chí còn xuất hiện bóng ma tóc vàng đẹp trai không hề đeo mặt nạ.

Tác giả người Anh Frederick Forsyth nổi tiếng với Ngày của chó rừng trong tác phẩm Bóng ma ở Manhattan đã viết về câu chuyện của bóng ma sau này khi tới nước Mĩ. Nữ nhà văn Susan Kay, bằng tình yêu tinh tế và trí tưởng tượng phong phú của mình đã khắc họa một cách rõ nét cuộc sống hàng ngày của bóng ma vốn rất ít nói trong nguyên tác, và cả những chuyện ông đã trải qua trước khi tới sống ở nhà hát nhạc kịch. Bóng ma của Susan là một tuyệt tác nhất định phải đọc.

Nhân vật có tên bóng ma được sinh ra từ một quyển sách đã đạt được sinh mệnh mới, một thế giới rộng lớn được mở ra và càng có nhiều độc giả xuất hiện, bằng trí tưởng tượng của mình lại khai sinh ra những câu chuyện khác. Nhờ có trí tưởng tượng của mọi người, bóng ma đã có thể hồi sinh.

Bóng ma được mọi người yêu thích, từ nay về sau cũng sẽ tiếp tục được yêu thích. Bóng ma, và cả câu chuyện này, chính là có sức hấp dẫn như vậy. Tuy nhiên...

Chị Tooko nắm chặt hai tay, nhíu mày rồi dốc hết sức hét lên.

- Người ta sẽ không thể hiểu được điều đó nếu không đọc hết Bóng ma trong nhà hát!

Omi kinh ngạc mở to mắt nhìn chị Tooko.

Gió lay động những ngọn cỏ xào xạc.

Khuôn mặt chị Tooko trông như thể sắp bật khóc vì không biết phải làm sao. Giọng nói trong vắt của chị ấy vang lên như một thứ âm thanh đau đớn buồn thương.

- Tôi rất thích sách, đọc sách khiến tôi có được rất nhiều niềm hạnh phúc, chúng khiến tôi được an ủi, chúng chữa lành tâm hồn tôi.

Cho dù là một câu chuyện như thế nào, tôi cũng nhất định đọc nó đến cuối cùng, chậm rãi thưởng thức hương vị của nó. Nhưng đôi lúc tôi lại nghĩ. Nếu như câu chuyện này đột nhiên kết thúc thì sẽ ra sao đây?

Giả dụ như tác giả không viết nữa...

Mỗi khi tưởng tượng như vậy, tôi lại cảm thấy rất buồn, rất khổ sở, như thể ngực của mình bị ai đó lấy dao đâm vào.

Nếu như Gaston Leroux không viết hết Bóng ma nhà hát Opera, bóng ma sẽ mãi mãi là một con quái vật xấu xí. Raoul cũng sẽ không thể cứu được Christine.

Ngẩng cặp mắt đen láy ướt át của mình lên nhìn vào Omi đang hoang mang, chị Tooko nói như đang cầu nguyện.

- Xin cậu cũng hãy viết tiếp câu chuyện của chính mình.

Và để những người đang chờ đợi tiếng ca của cậu được đọc nó.

- !

Omi nín thở.

Chị Tooko tiếp tục nói với giọng nghiêm túc đầy nhiệt tình.

- Có lẽ ca hát không mang tới hạnh phúc cho cậu. Nhưng lại có rất nhiều người vì nghe tiếng ca của cậu mà trở nên hạnh phúc. Nếu không cậu cũng sẽ không được gọi là “thiên thần”. Tựa như bóng ma được rất nhiều độc giả yêu quý, cậu cũng được yêu quý bởi những thính giả của mình. Cậu chỉ là không nhận ra điều đó mà thôi... không, không đúng, cậu chỉ đang bịt tai lại cố ý không nhận ra điều đó mà thôi.

Tôi nhìn thấy trên gương mặt của Omi đang phải hứng chịu một cú sốc nặng nề.

“Người như anh không phải là không nhận ra, anh chỉ là không muốn biết mà thôi.”

Những lời đó bây giờ lại quay trở lại chính bản thân cậu ta.

- Tiếng ca của cậu sở hữu sức mạnh khiến người khác cảm nhận được hạnh phúc. Chắc hẳn Mito cũng đã được cứu rỗi bởi tiếng ca của cậu.

- Không đúng!!!

Vốn đang đứng sững người, khuôn mặt của Omi nhăn nhúm lại, cậu ta hét lên đầy kích động.

- Yuuka không hề được tôi cứu rỗi! Nếu không gặp tôi... nếu tôi không dạy Yuuka hát... Mariya sẽ không hận cậu ấy đến vậy, Yuuka sẽ không bị giết!

Như thể những cảm xúc cậu ta đang cố gắng đè nén cuối cùng cũng bùng nổ, hai mắt Omi trở nên điên cuồng, tay nắm chặt, má đỏ bừng, bờ môi run rẩy.

- Tôi không biết Mariya khi ở Paris đã nghe được tiếng ca của “thiên thần”, không biết hắn lại hận “thiên thần” đến vậy, đến mức bị ép phải tự cắt cổ tay! Tất cả đều chỉ vì tiếng ca của Yuuka trở nên giống với tiếng ca của tôi... tiếng ca của thiên thần! Chính tôi là kẻ đã hủy diệt Yuuka!

Nỗi đau, sự bi thương và hối hận mà cậu ta đang cảm nhận đâm xuyên vào ngực tôi.

Tiếng thét đau đớn làm sao, thê thảm làm sao.

Khi thầy Mariya nói ra những lời căm hận thiên thần, có lẽ dưới lớp mặt nạ, cậu ta cũng đã rất tuyệt vọng, rất bi thương!

Chị Tooko nghiêm nghị nói.

- Tôi hiểu cậu rất buồn và cảm thấy có trách nhiệm với cái chết của Mito. Tuy nhiên, cậu không nên hiểu nhầm. Trước khi gặp cậu, em ấy đã phải làm thêm với thân phận Trà Hoa trong đau đớn rồi. Mito chết không phải là lỗi của cậu. Ngược lại, vì gặp gỡ tiếng ca của cậu, em ấy mới có thể có được sự an ủi trong cuộc sống gian nan hàng ngày.

Omi dùng sức lắc đầu.

- Không, không đúng! Nếu tôi không làm chuyện thừa thãi, Yuuka đã không chết thảm như vậy! Đúng như Mariya nói, là tôi mê hoặc Yuuka, tôi chính là người đã kéo cậu ấy vào bóng tối. Nhất định trong thâm tâm, Yuuka rất hận tôi!

“Thật sự như vậy sao!?”, chị Tooko nghiêm mặt hỏi lại. “Mito thật sự hận cậu sao? Không phải đó chỉ là những gì cậu nghĩ vì muôn tự dằn vặt bản thân sao?”

- Không phải, không phải vậy...

- Nếu vậy cậu hãy kể cho chúng tôi nghe Mito đã như thế nào trước khi chết đi! Lời cuối cùng Mito nói với cậu là gì?

Omi cắn môi im lặng trong đau đớn. Có lẽ chỉ nhớ tới cảnh tượng lúc đó cũng đã khiến cậu ta cảm thấy rất khổ sở rồi. Nhìn cậu ta nhắm chặt hai mắt mà ngực tôi đau nhói.

Bên trong bóng râm của tòa nhà, Kotobuki nín thở dõi theo Omi. Khuôn mặt cậu ấy cũng nhăn nhúm lại.

- ...Làm ơn, nói cho chúng tôi biết đi.

Chị Tooko bình tĩnh nói, giọng điệu chị ấy kiên quyết không cho phép Omi trốn tránh.

Cơ thể Omi run rẩy, cậu ta mở mắt ra như thể đang phải chịu đựng một điều gì đó cực kì đau đớn. Sau khi cắn môi nhiều lần với vẻ do dự, cậu ta cúi đầu nhìn xuống chân và bắt đầu nói với giọng khàn khàn.

- ...Đêm đó, Yuuka hưng phấn một cách khác thường... Tôi khuyên cậu ấy đã bị thương rồi thì nên nằm nghỉ đi nhưng cậu ấy không nghe, cậu ấy khăng khăng nói mình phải luyện tập cho buổi công diễn.

Cậu ấy còn nói mình sẽ diễn thật tốt trên sân khấu...

Giọng nói của Yuuka lúc đó dường như ổn định và vang dội hơn cả bình thường. Yuuka cũng cười nói hôm nay cậu ấy muốn được hát tới sáng... Có lẽ từ cái đêm chúng tôi gặp nhau lần đầu tiên, Yuuka đã định dùng âm nhạc để quên đi tất cả...

Nếu tôi mặc kệ, có lẽ cậu ấy sẽ thật sự tiếp tục hát, thế nên tôi bắt cậu ấy phải nghỉ ngơi. Ngồi trên bãi cỏ, Yuuka vừa nhìn vào cây thông Nôen vừa nói, “Cây thông của chúng mình thật đáng yêu, thật xinh đẹp làm sao”. Rồi cậu ấy tiếp tục nói những chuyện vụn vặt, sau một lúc, Yuuka đột nhiên tựa đầu vào vai tôi và nói với giọng ngọt ngào.

“Keiichi, nếu như đêm Nôen năm nay của chúng ta cũng hạnh phúc như năm ngoái thì tốt biết mấy nhỉ.”

Giọng nói của Omi gián đoạn.

- Yuuka nói chuyện mà cứ nghĩ tôi là Mariya.

Tôi nín thở lắng nghe lời bộc bạch đầy tuyệt vọng của cậu ta.

- Sau đó thì sao? Đã có chuyện gì xảy ra?

Chị Tooko tiếp tục hỏi với ánh mắt không hề lay chuyển.

- ...Mặc dù phát hiện trạng thái của Yuuka lúc đó rất lạ, tôi lại không biết mình nên làm gì cả... Yuuka... trông rất hạnh phúc.

- Thế là cậu đã tiếp tục dùng thân phận của thầy Mariya và nói chuyện với em ấy sao?

- ...Gần như chỉ có một mình Yuuka nói. Như là “Đêm Nôen sẽ tổ chức tiệc ở nhà anh nhé, Keiichi”, rồi “Cứ giao chuyện bếp núc cho em, anh muốn ăn gì nào?”, “Em xin lỗi vì gần đây chúng ta không gặp nhau thường xuyên được”... Cậu ấy còn nói lúc nào mình cũng mang theo chiếc nhẫn bên người...

Ngực tôi đau nhói.

Omi đã cảm thấy như thế nào khi nghe bạn Mito nói chuyện?

Cùng với sự bất lực, trong tim cậu ấy còn mang theo cảm xúc gì...

Sau đó, Mito gọi điện thoại cho Kotobuki. Lần cuối cùng Kotobuki nói chuyện với Mito, người đang ôm lấy bạn ấy không phải thầy Mariya, mà là Omi.

... Bây giờ mình đang ở bên bạn trai. Cây thông Nôen thật đẹp, anh ấy đang ôm mình, ấm quá. Nanase nè, cậu cũng mau có bạn trai đi. Như vậy bốn chúng ta có thể có một cuộc hẹn hò kép. Chắc hẳn sẽ rất vui cho mà xem.

Kotobuki cắn môi, mắt híp lại như đang cố nhịn không bật ra tiếng khóc nghẹn ngào.

Không muốn cho chúng tôi nhìn thấy nét mặt cậu ta bây giờ, Omi ngoảnh mặt đi.

- Rồi sao nữa?

Chị Tooko tiêp tục dịu dàng hỏi.

- ...Thế rồi cậu ấy cúp máy và nói Nanase thật đáng yêu... nếu như tình cảm của Nanase có thể thành hiện thực thì tốt biết bao... hi vọng Nanase cũng được hạnh phúc như nhân vật trong tiểu thuyết của Inoue MIU...

Trái tim tôi đập mạnh.

Hạnh phúc như nhân vật trong tiểu thuyết của Inoue MIU!

Mito đã nói như vậy sao!?

Omi bắt đầu nói về MIU. Rằng Mito đã khuyên cậu ta “Keiichi cũng thử đọc tiểu thuyết của MIU đi”. Rằng tiểu thuyết của MIU rất hồn nhiên, dịu dàng, giản dị, khiến người đọc cảm thấy thoải mái, bình tâm. Rằng cả hai nhân vật Itsuki và Hatori trong truyện đều thật đáng yêu, bạn ấy rất thích họ...

... Hứa với em đi. Anh nhất định phải thử đọc tiểu thuyết của MIU nhé. Đó là tiểu thuyết em thích nhất đấy. Khi đọc sách của MIU, cho dù gặp chuyện rất đau đớn, em cũng có thể quên chúng đi.

Tôi... tôi chưa từng nghĩ rằng sách của mình có thể khiến ai đó cảm động đến vậy.

Chưa từng nghĩ rằng một người tôi không hề quen biết, chưa một lần gặp mặt lại yêu thích sách của tôi đến vậy...

Đầu tôi nóng bừng, cảm xúc khó tả lấp đầy trong cổ họng.

Kotobuki lấy hai tay che mặt và ngồi thụp xuống trên bãi cỏ, bả vai cậu ấy khẽ lay động.

Chị Tooko hỏi với giọng trong suốt như ánh trăng.

- Rồi sao nữa? Cậu đã làm gì?

Omi cũng đang run rẩy. Cậu ta cúi đầu, cắn môi và cố khiến cho giọng nói của mình phát ra.

- Yuuka muốn tôi hát thánh ca. Cậu ấy nói hiện tại cậu ấy rất muốn nghe... Cậu ấy xin tôi hát... Ánh mắt cậu ấy đầy hi vọng... thế nên... thế nên...

- Thế nên cậu đã hát đúng không?

Chị Tooko dịu dàng nói.

- Cậu đã làm một chuyện rất tuyệt vời cho em ấy.

Khuôn mặt Omi nhăn lại. Cậu ta dùng mu bàn tay lau vội những giọt nước mắt vừa ứa ra.

- Tôi đã thề không bao giờ hát nữa. Bởi vì đã có rất nhiều người chết khi nghe thánh ca tôi hát. Thế nên, tôi không bao giờ muốn hát nữa... Nhưng lúc đó tôi có cảm giác mình sẽ không thể gặp lại Yuuka, rằng đây chính là lời thỉnh cầu cuối cùng của cậu ấy... thế nên tôi đã hát! Yuuka nhắm mắt lại rồi bất động. Đến sáng hôm sau, tim cậu ấy ngừng đập! Cho dù tôi gọi cậu ấy bao nhiêu lần, Yuuka cũng không tỉnh lại! Vì tiếng ca của tôi mà Yuuka chết!

“Không phải!”, chị Tooko hét lên đầy kích động. “Cậu nhớ kĩ lại đi, khi Mito nghe cậu hát, vẻ mặt của em ấy thế nào!?”.

Omi lắc đầu.

- Nhớ lại đi! Ánh mắt của Mito, bờ môi, hơi thở của em ấy... Mito đã muốn nói gì với cậu vào khoảnh khắc cuối cùng đó!?

Chị Tooko không ngừng đặt câu hỏi. Đứng trước Omi lấy hai tay bịt chặt tai, chị ấy lay động hai bím tóc của mình, dưới ánh trăng chiếu rọi, trông chị Tooko rất kích động, rất nghiêm túc... Hệt như những bóng ma Giáng Sinh xuất hiện trước mặt lão nhà giàu keo kiệt Scrooge vào đêm Nôen trong Giáng Sinh yêu thương, chị ấy đập nát lớp áo giáp đang bao trùm trái tim Omi, giúp cậu ta nói ra sự thật.

- Nói đi, nói cho chúng tôi biết câu chuyện của Mito mà cậu đã nhìn thấy! Đừng vấy bẩn kí ức của Mito trong cậu!

Vẫn cúi đầu, Omi nắm chặt hai tay. Rồi cậu ta nói ra... sự thật mà cậu ta đã chứng kiến.

- Yuuka... tựa vào ngực tôi, tay nắm chặt chiếc nhẫn... cậu ấy nhắm mắt lại... và nở nụ cười suốt khoảng thời gian tôi hát... Rồi cậu ấy nói, “Ôi, hay quá... Keiichi... anh hát hay như thiên thần vậy...”, sau đó...

Giọng Omi nghẹn lại, cậu ta bắt đầu khóc nức nở.

Rồi cậu ta khẽ nói ra câu cuối cùng của Mito.

- Cậu ấy nói...”Em hạnh phúc biết bao”...

Ngay sau đó, những giọt nước mắt bắt đầu lăn dài trên má Omi. Cậu ta ép chặt tay vào miệng, cúi đầu và khóc rống lên như một đứa trẻ.

... Em hạnh phúc biết bao.

Mito đã mỉm cười nói ra những lời này rồi qua đời.

Nhắm mắt lại, vây quanh bởi tiếng ca của thiên thần, an lành, hạnh phúc...

- Đó chính là “sự thật” của Mito.

“Cô gái văn chương” nói khẽ, câu chuyện đắng chát dài dằng dặc này, vào phút cuối cùng, đã thay đổi thành một câu chuyện tràn ngập ánh sáng dịu dàng tinh khiết cùng những lời cầu nguyện.

Kotobuki đứng lên và chạy về phía chúng tôi.

Hai tay cậu ấy đặt lên bàn tay đang nắm chặt của Omi, Omi kinh ngạc ngẩng đầu lên.

- !

Cậu ta mở to đôi mắt ngập đầy nước mắt, Kotobuki cũng hai mắt đỏ hoe nhìn lại cậu ta.

Rồi cậu ấy đặt một nụ hôn lên bàn tay nắm chặt của Omi.

Hệt như Christine đặt nụ hôn lên trán bóng ma...

- Cảm ơn cậu vì đã chăm sóc cho Yuuka.

Nhìn Kotobuki khuôn mặt lấm lem nước mắt cố gắng nở nụ cười, những giọt nước mắt lại lăn dài trên má Omi. Cậu ta nhìn Kotobuki với ánh mắt yếu ớt, rồi ghé miệng vào tai cậu ấy thì thầm điều gì đó.

Kotobuki giật mình, sau đó lại nước mắt tràn mi.

Sau khi khẽ rút tay ra khỏi tay của Kotobuki, Omi dùng mu bàn tay thô bạo lau đi nước mắt, rồi cậu ta quay người bước đi với nét mặt như muốn rũ bỏ mọi thứ.

Khi thấy tôi bước tới và muốn gọi cậu ta lại, Omi nhỏ giọng nói.

- Hãy chăm sóc Nanase thật tốt.

Thế rồi, không một lần quay đầu, bỏ lại sau lưng Kotobuki không ngừng run rẩy, hai mắt đẫm lệ, bỏ lại tôi đứng ngẩn người mang trong tim những cảm xúc giằng xé, bỏ lại chị Tooko đang dõi theo cậu ta với ánh mắt như đang cầu nguyện, Omi biến mất vào màn đêm.

Đó là lần cuối cùng chúng tôi nhìn thấy thiên thần.

8 Tập Nguyên tác: 文学少女 - Bungaku Shoujo - ebook©MotSAch —★— TVE-4u©Hà Du Xuất bản: NXB Văn Học 2014/2015
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Nomura Mizuki

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.