Hạnh phúc thực sự rốt cuộc là gì?
Tại góc nào đó của vũ trụ, có một cậu bé đang suy ngẫm về vấn đề này.
Hạnh phúc của tôi, chính là Miu.
Khoảng thời gian đó, chỉ cần ở bên cạnh Miu, tim tôi lại đập liên hồi, mỗi khi Miu kể ra những câu chuyện bằng giọng nói vui tươi rạng rỡ, không gian xung quanh chúng tôi lại như được bao bọc trong ánh sáng của bảy sắc cầu vồng.
- Tương lai mình sẽ trở thành một tác giả. Mình sẽ khiến thật nhiều người đọc sách của mình. Và nếu họ có thể cảm thấy hạnh phúc vì điều đó mình cũng sẽ rất vui.
Ngồi dưới những vệt nắng ấm áp hắt xuống từ tán cây, Miu kể cho tôi nghe về ước mơ của cậu ấy với ánh mắt rạng ngời, mái tóc đuôi ngựa nhẹ đung đưa theo gió.
- Konoha là người rất đặc biệt với mình, thế nên mình sẽ chỉ nói ước mơ của mình cho một mình Konoha biết thôi.
Miu thì thầm rồi nghiêng đầu như một chú chim con, ánh mắt tinh nghịch của cậu ấy nhìn chăm chú vào tôi.
- Konoha thì sao? Giấc mộng của cậu là gì? Tương lai cậu muốn trở thành người như thế nào?
Khuôn mặt của Miu ghé sát vào tôi, khoảng cách giữa chúng tôi gần tới mức chỉ cần nhích thêm một chút nữa thôi là tôi sẽ có thể hôn lên bờ môi căng mọng kia. Mồ hôi rịn ra trên trán, tôi chẳng còn biết mình nên nhìn vào đâu nữa.
Tôi vắt óc suy nghĩ, cố gắng tìm ra một câu trả lời phù hợp, cuối cùng, với hai gò má nóng bừng, tôi nói...
- Mình muốn trở thành... một cái cây.
Miu ôm bụng cười phá lên khi nghe tôi trả lời như vậy.
Ba năm đã trôi qua kể từ ngày đó.
Hình bóng của Miu không còn bên cạnh tôi, tôi đã đánh mất thánh địa của mình. Sau khoảng thời gian u tối tự giam mình trong phòng, tôi trở thành một nam sinh cấp ba bình thường.
Ngày hôm nay, khi học kì hai của lớp 11 sắp kết thúc, tôi vẫn không thể trở thành một thân cây, vẫn chưa thể hiểu được ý nghĩa của hạnh phúc. Ngồi trong gian phòng sinh hoạt của câu lạc bộ Văn học nhuộm ánh chiều tà vàng rực, tôi tiếp tục viết những bài “điểm tâm” cho “cô gái văn chương”.