Cô Gái Văn Chương

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 103 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1: Hai Người Con Gái
Chương 1: Hai Người Con Gái

❊ ❊ ❊

- Thi tập của Kaneko Misuzu có hương vị của một chiếc bánh nếp anh đào. Nhân đậu đỏ ngọt ngào được ôm ấp dịu dàng trong lớp bột sần sùi màu hồng phấn anh đào.

Chị Tooko thì thầm với nét mặt hạnh phúc tột độ sau khi nuốt xuống mẩu giấy vừa bị xé ra.

Đôi lúc tôi tự hỏi đã tháng Hai rồi mà một thí sinh sắp dự thi đã được miễn lên lớp như chị ấy lại còn ngồi “gặm sách” nhàn nhã ở phòng sinh hoạt câu lạc hộ như thế này liệu có vấn đề gì không, nhưng chị Tooko chỉ phát ngôn theo cái cách không biết nên nói là tự tin hay bất cần đời kiểu:

“Chị đã vượt qua kì thi thử rồi, sẽ chẳng có vấn đề gì hết! Giờ là lúc để xả hơi!”

Cuối cùng thì như các bạn đã chứng kiến, chị ấy lại thò mặt ra ở phòng câu lạc bộ.

Trong khi chờ tôi hoàn thành câu chuyện tam đề điểm tâm, chị Tooko vừa ngồi ôm chân trên chiếc ghế xếp đặt cạnh cửa sổ, vừa huyên thuyên đủ điều một cách vui vẻ, tay không quên lật sách gặm ăn nhóp nhép.

- Kaneko Misuzu là nhà thơ đồng dao quê ở tỉnh Yamaguchi, bà sinh vào ngày 11 tháng 4 năm Minh Trị thứ 36 - tức năm 1903. Quê của bà là một thị trấn cảng nổi tiêng với nghề câu cá voi, gia đình bà vốn mở một tiệm sách. Sau khi kết hôn và sinh con, bà vẫn tiếp tục sáng tác thơ.

Thơ của bà mang phong vị của sự tự do, nhàn nhã, vừa đáng yêu lại rất dịu dàng.

Bánh nếp anh đào có hai loại chính là choumeiji mang phong cách vùng Kanto với nhân đậu đỏ được bọc bên trong lớp vỏ láng mịn và doumyouji mang phong cách vùng Kansai với vỏ bánh sần sùi. Mà thơ của Misuzu lại mang trong nó vẻ sần sùi, cảm giác đó cứ như cắn nhẹ một miếng vào lớp vỏ mềm với những hạt da cóc trông thật đáng yêu, bên trên là chiếc lá anh đào ngâm muối, sau khi cắn vỡ chiếc lá thoang thoảng mùi hương anh đào, hàm răng trắng bóng từ từ chìm sâu vào lớp vỏ, cuối cùng sẽ chạm tới lớp nhân đậu đỏ ngọt ngào! Này Konoha, em đã từng nghe bài thơ này chưa?

Chị Tooko nhắm mắt lại và khẽ ngâm nga bài thơ bằng giọng thanh thoát.

Dù tôi dang rộng hai tay,

Tôi vẫn không thể vươn tới bầu trời,

Tựa chim non kia,

Không thể tung tăng trên mặt đất.

Dù tôi lay động thân mình,

Tôi vẫn không thể phát ra âm thanh xinh đẹp,

Tựa như lục lạc kia,

Không thể ca hát suốt ngày.

Lục lạc, chim non, và cả tôi,

Mọi người đều khác nhau, ai cũng có ưu điểm.

Chị Tooko mở mắt ra nhìn tôi với vẻ mặt hạnh phúc và nở nụ cười.

- Em thấy sao, câu cuối cùng “Mọi người đều khác nhau, ai cũng có ưu điểm” thật tuyệt vời đúng không? Đoạn này là chỗ ngon nhất, ngọt ngào nhất đấy!

Sau đó chị ấy lim dim hai mắt tiếp tục bữa ăn của mình, miệng liên tục lẩm bẩm những câu đại loại như “Đậu đỏ quyện quanh đầu lưỡi” hoặc “Ngọt mà không ngán, ăn bao nhiêu cũng được”.

- Misuzu qua đời khi mới 26 tuổi, bà là người rất chân thành, dịu dàng và ấm áp. Mặc dù có một cuộc đời nhiều gian khổ, nhưng em trai bà, người hiểu rõ Misuzu hơn ai hết, vẫn trân trọng và cất kĩ quyển sổ chứa những bài thơ mà bà từng sáng tác.

Nói rồi chị Tooko ôm lấy quyển sách đã bị xe hơn phân nửa trước ngực, tôi còn tưởng chị ấy sẽ tiếp tục bày tỏ tình cảm bất diệt của mình nhưng kết quả là chị ấy lại nhìn về phía tôi và hối thúc với vẻ mặt háo hức:

- Konoha ơi, sắp đến giờ rồi này. Điểm tâm của chị xong chưa?

- Đây đây, “Cú mèo”, “Suối nước nóng” và “Cửa xếp” đúng không. Mời chị dùng bữa.

Tôi xé ra ba tờ giấy bản thảo của câu chuyện tam đề vừa viết xong đưa cho chị ấy, chị Tooko ngay lập tức duỗi hai bàn tay trắng nõn ra và nở một nụ cười tươi rói.

- Cảm ơn em. Chị ăn đây!

Sau đó, chị ấy vừa vui vẻ đọc từng con chữ, vừa dùng những đầu ngón tay mảnh khảnh nhẹ nhàng xé ra một mẩu giấy rồi bỏ nó vào trong miệng nhai nhóp nhép.

- Ăn xong chị nhanh về nhà học bài đi nhé.

- Thiệt tình, uổng công chị lo lắng nên mới đến thăm vậy mà em lại lôi chuyện đó ra nói. A, cái này ngon ghê~

Bản mặt sưng sỉa cáu bẳn của chị ấy nhanh chóng trở nên hớn hở.

- Cú mèo bị đau vai nên đến tắm trị liệu ở suối nước nóng. Bao quanh suối nước nóng là những cánh cửa xếp tạo thành hình vòng tròn. Dễ thương ghê, chẳng khác gì truyện cổ tích cả. Hệt như một chiếc bánh bao hấp tỏa hương thơm ngào ngạt. Nhân khoai tây bên trong cũng mềm mại nóng hổi. A, cửa xếp bắt đầu lay động tấu lên giai điệu rồi kìa.

Vừa kêu ngon không ngớt miệng, chị ấy vừa tiếp tục xé ra từng mẩu giấy.

- Konoha này, lúc đầu em toàn viết những bài điểm tâm kì cục chẳng có chấm phẩy, kết thúc thì cụt lủn kiểu làm cho người ta rơi tọt xuống lỗ cống hoặc là bị hồn ma tóm chân kéo lại mát xa, nhưng giờ thì Konoha đã lên tay rất nhiều rồi!

- Vậy sao...

Thực ra nguyên nhân cũng dễ hiểu thôi, khi đó tôi vốn chẳng thích gì chuyện viết lách nhưng chị Tooko lại bắt tôi viết nên tôi mới cố tình trêu chị ấy. Chị Tooko tiếp tục nhấm nháp từng mẩu giấy và nở nụ cười vui vẻ.

- Chị Tooko, khi nào thì chị thi ấy nhỉ?

- Khoảng giữa tháng Ba á. Vì là đợt thi cuối cùng nên còn lâu lắm.

- Cái gì mà còn lâu hả! Nháy mắt là tới rồi!

Chẳng lẽ chị ấy đã quên việc mình bị loại ngay vòng gửi xe ở kì thi đầu vào khoa Y đại học Tokyo sao? Mặc dù người trong cuộc đến giờ vẫn cứ khăng khăng rằng lần đó chỉ là thi cho có kỉ niệm, nhưng nghĩ đi nghĩ lại kiểu gì thì việc đó cũng thật tào lao. Chẳng có thầy cô nào ngăn chị ấy lại sao? Cho dù dùng chân để suy luận thì cũng biết ngay được là thể nào chị ấy cũng rớt. Chẳng lẽ chị ấy tự tin vào kì thi chính thức đến như vậy sao? Không không, biết bà chị này lắm, tôi dám cá một ăn một trăm rằng chị ấy chỉ đơn thuần là chẳng thèm suy nghĩ gì cả mà cứ phó mặc cho dòng đời xô đẩy thôi.

- Rốt cuộc chị Tooko định thi đại học trường nào đây?

- Bí mật.

Vừa ăn câu chuyện của tôi, chị Tooko vừa lơ đễnh trả lời như vậy.

- Khi nào đậu chị sẽ nói cho em biết. Đến lúc đó em phải chúc mừng chị thật hoành tráng đấy.

- Thế em phải chờ bao năm nữa mới có vinh hạnh làm việc đó?

- A, thật quá~ đáng. Em đang trù ẻo chị sẽ rớt phải không~~~. Sao em lại chẳng có chút niềm tin nào vào chị thế hả.

- Chị bảo em làm sao có thể đặt niềm tin vào loại người đi nhờ người học thua mình một lớp làm hộ bài tập hè như chị hả.

- Cái đó, đó chỉ là vì chị không đủ thời gian ghi bài thôi. Thiệt tình, đã thế chị càng nhất định phải đậu để cho Konoha thấy thực lực thật sự của chị.

Sau khi hăng hái nói như vậy, chị Tooko lại bỏ một mẩu giấy bản thảo vào trong miệng, nhưng ngay lập tức hai mắt chị ấy trợn ngược lên.

- Ặc. C-Cay quá!!!

Chị ấy lấy tay bụm miệng, hai mắt rơm rớm.

- C-Cái gì, thế này. Cú mèo đang ngâm mình trong suối nước nóng lắng nghe âm nhạc du dương, đột nhiên cửa xếp mở ra, từ đằng sau xuất hiện một con cú mèo khác toàn thân máu chảy đầm đìa. Hả hả, báo thù? Cái gì thế này? Khônggg, sao chính giữa bánh bao hấp lại có một cục mù tạt thế này~~~. Đáng ghét, em thật là quá đáng, đồ hư đốn. Ui cay quá đi~~~.

Vừa khóc chị Tooko vừa ngước cặp mắt đen láy của mình lên nhìn tôi trừng trừng với vẻ uất hận.

- Uiii... em lừa chị.

- Cho não một chút kích thích thì suy nghĩ cũng thông thoáng hơn đấy.

Nghe tôi cười nói như vậy, chị Tooko làu bàu: “Chị không cần kiểu kích thích này”.

Màn đối đáp chẳng khác gì mọi ngày này khiến lòng tôi bất chợt trở nên ấm áp.

Tôi bỗng nảy ra một ý nghĩ kì cục rằng sẽ tốt biết mấy nếu chúng tôi có thể ngồi trong căn phòng nhỏ ngập tràn ánh chiều tà rực rỡ và nói với nhau những chuyện không đâu mãi như thế này.

Nhưng...

Ngước lên nhìn đồng hồ treo tường, tôi giật mình nói.

- Xin lỗi, em phải về rồi.

Thấy tôi vội vàng dọn dẹp xấp giấy bản thảo và bút chì, chị Tooko ngước lên trong khi vẫn ngồi bẹp trên ghế thút thít.

- Em có hẹn vói Nanase hả?

- Ờ... c-cái này...

Tại sao những lúc thế này trực giác của chị ấy lại nhạy bén như vậy chứ!

Không đúng, tôi và Kotobuki cũng bắt đầu hẹn hò rồi, cho dù chị Tooko biết việc chúng tôi sẽ về nhà cùng nhau thì tôi cũng chẳng có gì phải bối rối cả. Tôi cứ trả lời “Đúng rồi” một cách bình thường là được.

Thế nhưng không hiểu sao tim tôi lại đập loạn cả lên, hai má nóng bừng, cổ họng tắc lại không nói nên lời. Thấy vậy, chị Tooko khẽ cười và nhìn tôi với ánh mắt hiền từ như một người mẹ.

- Vậy em đi đi. Đàn ông con trai gì mà lại để con gái chờ chứ.

- V-Vâng.

Tôi xách cặp lên, xỏ tay vào áo khoác một cách vụng về. Nhưng rồi ngón tay lại kẹt ở cổ tay áo, làm cách nào cũng không xỏ vào được.

Trong khi tôi đang bối rối thì chị Tooko vẫn ngước lên nhìn với ánh mắt ấm áp. Thấy thế tôi lại càng khẩn trương hơn, mồ hôi rịn ra trên trán.

- Chị Tooko cũng về nhà sớm đi nhé.

- Chị biết rồi~

Vẫn ngồi ôm chân trên ghế xếp, chị Tooko khẽ vẫy tay tiễn tôi dưới ánh nắng vàng trong suốt của buổi chiều tà.

Nét mặt đó thật rạng rỡ, không có lấy một chút gợn nào... nhưng chẳng hiểu sao ngực tôi lại khẽ nhói đau.

Tôi nghĩ cảm giác phiền muộn như bầu trời giăng kín sương mù này chắc hẳn là do chị Tooko đang giấu tôi chuyện gì đó quan trọng.

Tại sao chị Tooko lại biết được lời thoại mà tôi viết trong bản thảo dự thi dưới cái tên Inoue MIU.

Sau sự kiện ở cung thiên văn, tôi đã tìm đủ cách gặng hỏi nhưng lần nào chị Tooko cũng chỉ khẽ cười rồi nói một lúc nào đó chị ấy sẽ cho tôi biết đáp án.

Chính tôi còn không biết liệu nhà xuất bản còn giữ lại bản thảo đó không, vậy mà tại sao, từ khi nào, chị Tooko lại đọc được bản thảo viết tay của tôi chứ?

Có khi nào lý do chị ấy không chịu nói cho tôi biết việc mình định dự thi trường nào cũng có liên quan tới chuyện này không?

A, thật là nhức đẩu.

Tôi nhíu mày nhưng rồi lại nhanh chóng tỏ ra bình thường. Tôi không thể để Kotobuki trông thấy mình trong bộ dạng ủ rũ này được.

Trong ánh nắng đỏ rực, Kotobuki đang ngồi chờ tôi tại quầy tiếp tân của thư viện, trên người cậu ấy mặc một chiếc áo khoác màu lam sẫm, cổ quấn khăn quàng màu hồng.

Tay nắm cặp sách, đầu cúi xuống hơi có vẻ rầu rĩ, nhưng khi thấy tôi, cậu ấy khẽ ngước lên nở một nụ cười ngượng ngùng. Nụ cười rạng rỡ chân thật đó khiến lòng tôi cũng trở nên khoan khoái dễ chịu, tôi bất giác cười theo.

- Xin lỗi vì để cậu phải đợi. Chúng ta về thôi nhỉ.

- Ừm.

Kotobuki khẽ gật đầu rồi vui vẻ đứng dậy.

- Inoue này, sắp tới lễ Tình nhân rồi nhỉ. H-Hôm đó tôi tặng... sôcôla cho cậu được không?

Sáng hôm sau, tại phòng học, Kotobuki đỏ mặt hỏi tôi như vậy, trông cậu ấy căng thẳng tới mức nếu có ai đó từ ngoài nhìn vào thì sẽ có cảm tưởng như cậu ấy đang trừng mắt với tôi.

Bây giờ còn sớm nên trong lớp gần như chẳng có ai cả. Dù vậy Kotobuki vẫn thấp giọng thì thào.

- Với lại... đây là sôcôla tôi tự làm, cậu không phiền chứ?

- Đương nhiên là không rồi. Cảm ơn cậu nha, tôi vui lắm.

Nghe tôi trả lời như vậy, Kotobuki hơi xấu hổ một chút, nhưng rồi cậu ấy lại vội vàng ngoảnh mặt sang một bên và nói nhanh:

- N-Năm nào tôi cũng làm tặng cho ba hết nên đây chỉ là tiện tay thôi. À nhưng mà tôi sẽ dùng nguyên liệu tốt hơn phần của ba, tạo hình cũng sẽ khác. Thế nên nói là tiện tay nhưng cũng không phải là tiện tay đâu. Vậy nên...

A, Kotobuki đúng là con gái. Chỉ cần quen với cách nói chuyện cụt lủn và thái độ không thân thiện đó rồi thì sẽ thấy những phản ứng bối rối của cậu ấy thật là đáng yêu muốn chết.

- Chà hồi hộp quá. Bánh quy cậu nướng dạo trước cũng ngon lắm, không biết lần này sẽ thế nào đây.

- Đ-Đó là tôi nướng cho mọi người thôi. Thỉnh thoảng mới có thôi à.

Cái cách cậu ấy phân bua với vẻ không vui thật sự rất đáng yêu, thế nên khóe miệng của tôi bất giác nhếch lên.

- T-Tôi nói gì kì cục à?

- Đâu có đâu.

- Nhưng mà, cậu vừa cười kìa.

- Có không ta.

Nhìn Kotobuki dẩu môi trừng mắt, tôi bỗng không nhịn được ý nghĩ muốn nói cho cậu ấy biết cậu ấy thật dễ thương, nhưng đúng lúc này từ sau lưng chúng tôi vang lên một giọng nói vui vẻ.

- Chào buổi sáng! Nanase, bạn Inoue!

Mori, bạn thân của Kotobuki, cười tươi rói tới bắt chuyện với chúng tôi.

- Nè nè, mình nghe nói bạn Inoue và Nanase đang hẹn hò phải không? Hôm qua mình thấy rồi nhé, hai người cùng nhau đi về trông đẹp đôi lắm á. Thế là mình vội gọi điện cho Nanase để ép cung cậu ấy.

- Ồ.

- M-Mori..i!

Kotobuki nghẹn họng kéo tay Mori. Nhưng Mori chẳng bận tâm tới cậu ấy mà tiếp tục nói với tôi bằng giọng vui vẻ.

- Đừng lo đừng lo. Tạm thời mình sẽ giữ bí mật chuyện của hai người. Dù sao nếu đám con trai biết được chuyện Nanase xinh đẹp đã có người yêu thì sẽ rắc rối to cho mà xem.

Tôi thật sự quan ngại về cái khoảng thời gian được gọi là tạm thời đó. Mặc dù ngay từ đầu tôi cũng không có ý định giấu chuyện mình hẹn hò với Kotobuki, nhưng tôi cũng không muốn làm mọi chuyện rùm beng quá.

Mori gật gù liên tục.

- Ừm ừm, mình hiểu rồi. Một mối quan hệ thầm kín phải giữ bí mật với mọi người sẽ càng khiến nó trở nên khăng khít hơn. Thế nên trong khoảng thời gian này mình sẽ không nói cho ai biết hết.

Rốt cuộc thì khoảng thời gian này nó kéo dài được bao lâu nhỉ?

- Nanase mặc dù hơi dễ xấu hổ một chút, ăn nói thô lỗ một chút nhưng cậu ấy tốt lắm đấy, vậy nên bạn phải trân trọng Nanase nhé, Inoue. Nếu muốn biết điều gì về Nanase, như là cậu ấy thích màu gì, thích ăn gì, địa điểm hẹn hò ưa thích là ở đâu hoặc điều cậu ấy vẫn mơ ước là gì, thì cứ hỏi mình nhé!

Chắc hẳn Mori là người rất quan tâm tới bạn bè. Nhưng nghe cậu ấy nói thẳng mặt thế này cũng khiến tôi cảm thấy hơi xấu hổ.

- M-Mori! Ra đây một chút!

Kotobuki dùng hai tay nắm lấy tay của Mori rồi kéo cậu ấy tới một góc phòng học.

- Oa oa, có chuyện gì thế Nanase!?

- Đừng hỏi, đi theo mình!

Hai người cứ như vậy bỏ đi mất. Khi tôi nhìn sang thì thấy Kotobuki đang nhướn mày càu nhàu với Mori trông rất dữ, còn Mori chỉ cười trấn an. Xem ra giữa con gái với nhau cũng chẳng dễ dàng gì.

- Inoue, có chuyện gì mà mặt ông khó đăm đăm thế?

Tôi quay đầu lại thì thấy Akutagawa đang đứng ở đó.

- Chào ông. Cũng không có gì to tát, chỉ là tôi đang nghĩ đám con gái thích mấy chuyện bí mật ghê.

Sau khi phóng tầm mắt về hướng tôi đang nhìn và thấy Kotobuki đang tranh luận gay gắt(?) với Mori, Akutagawa gật đầu với vẻ đã hiểu.

- Chà, đúng là chẳng có gì to tát cả.

Sau đó cậu ấy nheo mắt nhìn tôi với vẻ chọc ghẹo.

- Có vẻ như ông và Kotobuki đang tiến triển tốt đẹp nhỉ.

- Ừ, cũng nhờ sự giúp đỡ của mọi người cả.

- Vậy sao. À mà Kotobuki được đám con trai hâm mộ lắm đấy, ông cứ chuẩn bị sẵn tâm lý lúc mọi chuyện bị lộ đi, chắc chắn Inoue sẽ thành tâm điểm oán hận của mọi người cho xem.

- Uầy, quả nhiên là như vậy sao...

- Chà, được phiền não như kiểu của ông thì cũng sướng chết đi được.

Sau đó Akutagawa nói với tôi chuyện cậu ấy hôm qua đến thăm Miu ở bệnh viện. Có vẻ vi Miu cũng rất nỗ lực nên quá trình hồi phục của cậu ấy khá thuận lợi. Nghe nói khả năng là mùa xuân năm sau cậu ấy có thể ra viện rồi. Dĩ nhiên để hoàn toàn hồi phục thì vẫn phải quay lại tái khám, ngoài ra còn có cả vấn đề về việc Miu sẽ sống cùng ba hay mẹ nữa.

- Có vẻ Asakura muốn tự thuê nhà sống một mình. Ngoài ra tôi cũng nghe cậu ấy nói về chuyện sẽ quay lại với việc học, phương thức thì vẫn chưa được quyết định là sẽ học ban đêm hay theo chương trình học từ xa. Hiện tại cậu ấy đang thương lượng với ba mẹ. Có vẻ không suôn sẻ lắm nhưng tôi cũng sẽ cố gắng giúp đỡ nếu có thể.

- Vậy sao... Miu cũng đang rất nỗ lực nhỉ.

Mỗi khi nghe chuyện của Miu, tôi lại cảm thấy đau nhói. Tựa như có ai đó lấy tay khẽ chạm vào vết thương hằn sâu trong tim. Dù vậy trên hết, tôi vẫn thấy vui vì Miu đang bước về phía tương lai. Cứ nghĩ tới điều đó là lòng tôi lại dâng lên cảm giác ấm áp.

- Nếu tôi giúp được gì thì ông cứ nói nhé.

Akutagawa cưòi bình thản và gật đầu.

- Ừ, tôi biết rồi.

Sau đó cậu ấy đột nhiên nhíu mày và nói với vẻ khó chịu.

- Thực ra tôi không tán thành việc Asakura thuê phòng ở riêng lắm. Con gái mà ở một mình như vậy quả thật không an toàn gì cả, nhất là những kẻ lăng nhăng như Sakurai giờ cũng đầy đường cả ra.

Giọng điệu của Akutagawa như có gai. Hiếm khi nào tôi thấy cậu ấy tỏ vẻ khó chịu với người khác như vậy.

- Chẳng lẽ Ryuuto lại tới thăm à?

Nghe tôi hỏi, nét mặt của Akutagawa càng nhăn lại với vẻ ghen ghét.

- Ừ. Cuối tuần trước cậu ta tới bệnh viện mang theo một bó hoa lớn nói là được tặng ở cửa hàng hoa. Mặc dù Asakura không vui ra mặt, nhưng Sakurai chẳng hề bận tâm và tiếp tục bắt chuyện với cậu ấy, về sau thậm chí cậu ta còn bắt đầu huyên thuyên rằng vì Asakura rất hợp khẩu vị của mình nên đề nghị hai người hẹn hò.

- Hả?! Ryuuto đang cặp với Takeda cơ mà!

Vừa mới hôm trước tôi còn thấy nó chống khuỷu tay lên quầy tiếp tân nói chuyện vui vẻ với Takeda, thế nên tôi mới ngạc nhiên đến vậy khi nghe chuyện này.

Hình như Ryuuto đã cưa được cô thủ thư rồi, bây giờ nó có thể ra ra vào vào thư viện như chốn không người. Vì nó có mặc thêm áo khoác che lại đồng phục nên cũng chẳng ai phát hiện ra nó là học sinh trường khác, nhưng vóc dáng cao ráo, vẻ mặt điển trai cùng khí chất lịch lãm của nó vẫn rất chói mắt.

Thỉnh thoảng tôi lại sốt hết cả vó lên khi nghe được đám con gái thì thầm với nhau kiểu: “Nè bồ thấy không, dạo này mình hay bắt gặp anh chàng kia lắm, không biết anh ta học lớp nào nhỉ. Trông bảnh dễ sợ~”, “Hay là thử bắt chuyện với anh ta nhỉ”, “Nhưng mà cô bé ở bàn tiếp tân trông cứ như bạn gái của anh ta ấy”.

Nhưng Ryuuto chỉ cười cười và nói.

“Em đang cặp với Chii mà. Việc đến gặp cô gái mình thích mỗi ngày thì có gì sai?”

Vậy mà giờ nó lại còn đề nghị Miu hẹn hò với nó... Thằng này vẫn chứng nào tật nấy! Takeda phải làm sao bây giờ?!

- Tôi cũng chất vấn cậu ta như vậy. Nhưng Sakurai chỉ trả lời bình thản rằng cậu ta cũng đang hẹn hò với Takeda. Chưa hết! Tôi nghe nói hôm trước có một cô gái trường khác tới thư viện và lấy tay tát Sakurai một cái.

- Oa...

Thực ra cái hôm Ryuuto bị đánh tôi cũng có mặt ở hiện trường và được chứng kiến toàn bộ sự việc. Mặc dù người trong cuộc có vẻ như đã quen với việc này và chẳng tỏ thái độ gì cả. Nhưng chuyện đó lại xảy ra ở trường chúng tôi! Lại còn ở thư viện! Mặc dù tôi chẳng nghe Kotobuki đề cập gì tới chuyện này cả...

- Nghe nói ngay cả chị Himekura cũng từng đánh cậu ta.

- Chị Maki á?!

Tôi hỏi lại với vẻ kinh ngạc tột độ.

- Chuyện đó cũng xảy ra ở thư viện sao? Chị Maki đã tới thư viện sao?

Vẫn nhíu mày Akutagawa gật đầu xác nhận.

- Có vẻ như chị ấy đã tung một cú đấm rất đẹp vào ngay mặt Sakurai.

- Ồ ồ ồ ồ!

Tôi trợn tròn hai mắt. Kotobuki không hể kể cho tôi biết chuyện này!

Theo lời Akutagawa thì sau đó chị Maki chỉ cười cười rồi ngay lập tức đi ra khỏi thư viện, còn Ryuuto sau khi bị đấm thì ngã ngửa trên sàn với vẻ khó chịu.

Với vẻ khó chịu... Tôi bỗng chú ý tới chi tiết này. Không phải Ryuuto rất thích mấy vụ đánh ghen này sao, cho dù bị con gái đánh hay chửi mắng đi nữa nó cũng chỉ cười khểnh nói: “Đằng nào em cũng là masochist mà”.

À, nhưng Ryuuto và chị Maki vốn dĩ cũng đã như chó với mèo rồi.

Không biết có phải vì vẻ ngoài cũng như tính cách có nhiều điểm giống nhau hay không, nhưng cả Ryuuto và chị Maki đều xem nhau như thiên địch. Mùa hè vừa rồi ở biệt thự của chị Maki cũng thế, hai người cũng gây lộn với nhau một hồi. Khi đó Ryuuto bị chị Maki tung một cước vào người ngã thẳng cẳng ra sàn, sau đó nó còn gào lên rằng “Đồ con gái bạo lực!”.

- Chắc hẳn Ryuuto đã nói gì đó chọc giận chị Maki. Tự làm tự chịu thôi.

- Thiệt tình. Ngày hôm qua thiếu chút nữa tôi cũng đánh cậu ta một trận rồi. Dĩ nhiên là dù Sakurai nói gì thì Asakura cũng chẳng để ý tới cậu ta.

Xem ra Akutagawa thật sự rất tức giận.

Ryuuto rốt cuộc đang làm gì vậy. Còn nữa, Takeda nghĩ như thế nào về những hành vi của nó? Càng nghĩ về chuyện này, đầu óc tôi lại càng rối hết cả lên.

Giờ giải lao, khi tôi thử hỏi, Kotobuki bỗng sững lại, ánh mắt cậu ấy dời sang chỗ khác với vẻ bối rối, cuối cùng cậu ấy cúi đầu nói.

- Đúng là, có xảy ra, chuyện như vậy... n-nhưng mà, Takeda có vẻ như, chẳng bận tâm gì cả.

- Vậy sao.

- Cô bé chỉ cười nói “Vì Ryuu có nhiều bạn gái lắm”,

- Ừm...

Thấy tôi gật đầu trầm ngâm như vậy, Kotobuki khẽ ngước lên với vẻ lo lắng.

- Này, cậu nghe Sakurai nói chuyện này à? Inoue đã gặp cậu ta hả?

- Hả? Không có. Akutagawa kể cho tôi nghe thôi.

- Vậy à...

Vẻ mặt của Kotobuki trông không được sáng sủa cho lắm. Thế nên tôi vội nói thêm:

- A, nhưng tôi không giống với Ryuuto đâu. Tôi chỉ có một bạn gái duy nhất thôi à.

Vừa nghe vậy hai má của Kotobuki đã đỏ rực lên.

- Đáng ghét... cậu nói hươu nói vượn cái gì vậy! Tôi đâu có hỏi chuyện đó đâu mà tự khai thế hả, đồ đần!

Nói rồi, cậu ấy cong môi quay mặt sang chỗ khác.

- C-Còn nữa, hôm nay tôi có hẹn đi ăn bánh xèo với đám Mori rồi, thế nên không về cùng cậu được...

Tôi gật đầu cười.

- Tôi biết rổi. Dù sao cũng phải quý trọng tình bạn mới được.

“Ư...”, Kotobuki ngập ngừng ngước lên nhìn tôi. “Này, cậu không giận chuyện tôi lỡ nói cho Mori biết chứ?”

- Sao tôi lại giận chứ?

- Bởi vì, cái này... Tôi cứ nghĩ Inoue sẽ không thích như vậy.

- Không có chuyện đó đâu. Tôi cũng nói với Akutagawa là hai chúng ta đang hẹn hò mà.

Tôi vừa dứt lời thì nét mặt của Kotobuki đã sáng rực lên.

- Vậy sao?! Cậu đã nói với Akutagawa rằng tôi và cậu đang hẹn hò hả?!

- Chủ nhật này cậu rảnh không? Chúng ta đi chơi đâu đó nhé?

- Ừm, rảnh chứ.

- Để xem nên đi chỗ nào nhỉ. Kotobuki, cậu thích đi đâu?

- Tôi...

Khuôn mặt của Kotobuki lại đỏ lựng lên như quả gấc chín.

- Tôi muốn... đến nhà của Inoue.

- Nhà của tôi á?

- N-N-N-N-Nếu, nếu không được thì cũng không sao hết. Dù sao tôi cũng không phải muốn đến nhà cậu tới vậy. Cho dù đi xem phim hay là đi thủy cung tôi cũng chẳng có...

Không nhịn được, tôi bật cười.

- Được chứ sao không. Phòng của tôi cũng chẳng có gì hay ho cả, nhưng nếu cậu thích thì Chủ nhật này cứ tới chơi.

Nét mặt của Kotobuki ngay lập tức trở nên rạng rỡ, một nụ cười đầy nữ tính nở trên khuôn mặt cậu ấy.

- Ừm, cảm ơn cậu. Tôi nhất định sẽ tới.

Tan học, sau khi nhìn Kotobuki cùng hội Mori vui vẻ dắt tay nhau ra khỏi lớp, tôi đi tới câu lạc bộ Văn học.

Vừa mở cửa ra tôi đã ngây ngẩn cả người, hôm nay trong phòng cũng có một cô gái văn chương mặc đồng phục với hai bím tóc đen dài đang ngồi ôm chân trên ghế xếp đọc sách. Chị Tooko nở nụ cười khi thấy tôi.

- Chị lại đến nữa hả?

- A, em nói vậy là có ý gì. Em có biết chị đã phải rút thời gian học bài quý báu ra để đến thăm em không hả!

- Hôm qua, hôm kia, hôm trước nữa không phải chị cũng đến sao. Lòng biết ơn của em sắp bị chị gọt giũa sạch trơn rồi.

- Ư ư ư, Konoha chẳng dễ thương chút nào cả.

Chị Tooko phồng má lên.

- Nhưng cũng vừa đúng dịp. Có chuyện về Ryuuto em đang muốn...

- Konoha nè, cuối tuần này chị tới nhà em được không?

- Hả?

Tôi phát ra một âm thanh cực kì ngu ngốc. Có lẽ ngay cả vẻ mặt tôi bây giờ cũng đần thối chẳng kém.

Tại sao tự dưng chị ấy lại muốn tới nhà tôi? Lại còn cuối tuần này?

- Vì chị nghĩ mình ít nhất cũng phải tới thăm gia đình em một lần mới được. Em thấy thế nào?

- Em thấy thế nào là sao... cái này...

Chị Tooko cười hì hì nhìn tôi.

- Hôm đó em bận à?

- Không có.

- Vậy quyết định như vậy nhé. Hai giờ chiều thứ Bảy, chị sẽ tới thăm nhà của Konoha.

Trước khi tôi kịp hoàn hồn, chị Tooko đã quyết định xong chuyến viếng thăm.

Tôi đã không thế hỏi chị ây chuyện của Ryuuto. Nói đúng hơn là tôi đã quên béng mất.

Tại sao mọi chuyện lại thành ra như vậy. Thứ Bảy là chị Tooko, Chủ nhật tới phiên Kotobuki đến nhà tôi.

Oa... biết nói với mẹ thế nào đây trời.

- Ồ, cô bé Amano đó sẽ tới chơi nhà chúng ta sao?!

Tối thứ Sáu, khi nghe tôi truyền đạt việc chị Tooko sẽ tới chơi, mẹ phản ứng một cách quá khích tới mức tôi muốn tìm cái lỗ nào đó mà nhảy xuống.

- Ôi ôi ôi, cô bé Amano vẫn luôn chăm sóc cho Konoha sẽ đến chơi nhà chúng ta thật sao?!

Mẹ nói liến thoắng, hai mắt tỏa sáng như một cô gái đôi mươi.

- Konoha có thể vui vẻ trở lại cũng là nhờ công của cô bé đó cả. Mẹ chỉ mới nói chuyện với cô bé qua điện thoại thôi, nhưng ngay từ đầu mẹ đã ấn tượng với sự lễ phép đúng mực như một tiểu thư con nhà gia giáo của cô bé rồi. Mẹ vẫn luôn hi vọng sẽ có một ngày được gặp mặt và cảm ơn cô bé. Dù sao đó cũng là ân nhân của Konoha mà.

- Không đến mức đó đâu mẹ.

Bởi vì mẹ làm quá lên như vậy nên ngay cả bố, người thường xuyên vì công việc mà thứ Bảy ít khi ở nhà, cũng tỏ ra hào hứng và nói: “Sao sao?! Ân nhân của Konoha tới thăm nhà chúng ta hả? Vậy ngày mai bố phải ở nhà mới được”.

- Mẹ mẹ, ai tới nhà chúng ta thế?

- Hì hì, là một người cực kì quan trọng với anh của con đấy.

Nghe mẹ cười tươi rói nói với đứa em gái vẫn đang học tiểu học như vậy, hai má tôi nóng rực lên như bị hơ lửa.

- Mẹ! Tuyệt đối không phải như vậy!

- Nhìn Konoha xấu hổ chưa kìa. Ôi mẹ mong tới ngày mai quá. Cô bé Amano đó không chỉ giọng nói rất êm tai mà ngay cả ngoại hình cũng là một tiểu thư xinh đẹp, mảnh khảnh.

- Tại sao mẹ lại biết bộ dạng của chị Tooko chứ?

- Bởi vì lúc dọn dẹp phòng Konoha mẹ đã nhìn thấy hình của cô bé mà. Tấm hình mặc đồ bơi với hai bím tóc đen dài ấy?

Nghe mẹ thản nhiên nói như vậy, tôi bỗng không rét mà run.

Chẳng lẽ mẹ đang nói về mấy tấm hình chị Tooko mặc đồ thể dục và đồ bơi mà mấy thành viên của câu lạc bộ Nhiếp ảnh đã bán cho tôi sao? Là mớ hình mà vì bộ ngực của chị ấy phẳng lì như sân bay nên tôi không đành lòng để nó trưng ra làm đau mắt thiên hạ do đó đã mua nguyên cả xấp sao?

- Cái đó con có được không phải vì lý do kì quái nào đâu nhé! Đó là một sự hi sinh cao cả! Hơn nữa cũng không thể để người khác nhìn thấy chúng được! Thế nên con mới đành phải giữ hết lại!

Ngay cả bố cũng bắt đầu cười nham nhở khi thấy tôi liều mạng thanh minh. Chỉ đến khi bị Maika hỏi với vẻ ngây thơ rằng “Lý do kì quái là gì thế anh Konoha?”, tôi mới nghẹn họng và câm miệng lại.

Mẹ vẫn đang rất cao hứng, “Không biết nên làm món điểm tâm gì nhỉ. Hôm nay phải đi chợ chuẩn bị đồ mới được. Đúng rồi, con mời Amano cùng ở lại ăn tối với nhà chúng ta nhé? Mẹ cũng phải cho cô bé thấy tài nấu ăn của mẹ mới được”.

- Bữa tối... chắc là không được rồi. Điểm tâm cũng thế, mẹ không cần chuẩn bị nhiều làm gì đâu.

- Ồ? Sao thế?

- V-Vì chị ấy ăn ít lắm. Bữa trưa cũng chỉ ăn một lượng cỡ tờ giấy là cùng à, có vẻ như dạ dày của chị ấy nhỏ hơn người bình thường.

Thực ra chị Tooko sống được là dựa vào ăn giấy nên nói thế này cũng chẳng phải hoàn toàn là nói dối.

- Vậy à... thế nên cô bé mới gầy như vậy nhỉ.

Mẹ lẩm bẩm với vẻ đáng tiếc.

- Chủ nhật cũng có khách tới đây ạ, đến lúc đó mẹ chiêu đãi người ta cũng không muộn.

- Ồ? Bạn của con à?

- À ừm... bạn cùng lớp ạ.

Tôi không tài nào nói cho mẹ biết đó là bạn gái của tôi được. Hơn nữa, chị Tooko vừa đến thăm hôm trước mà hôm sau lại có một cô gái khác tới nữa...

- Ai thế? Akutagawa hả?

- Không phải, là người khác...

- Ồ! Konoha lại có thêm bạn rồi sao! Thật tốt quá, cũng là nhờ công của Amano cả. Đúng rồi, nếu là con trai thì chắc sẽ ăn nhiều lắm nhỉ. Mẹ sẽ làm món gì ăn no no một chút.

Rốt cuộc tôi vẫn không tài nào mở miệng nói cho mẹ - đang háo hức chuẩn bị thực đơn - rằng người sắp tới là một cô gái.

Ngày hôm sau, thứ Bảy, là một ngày trời đông nắng ráo.

- Chào cả nhà, cháu là Amano Tooko, chủ nhiệm câu lạc bộ Văn học ạ.

Chị Tooko đứng trước cửa và cúi chào một cách tao nhã, trên người chị ấy là bộ đồng phục và áo khoác màu xanh sẫm muôn đời không thay đổi.

Giọng nói dịu dàng lễ phép, ánh mắt ôn hòa, bím tóc dài tết lại gọn gàng, mép váy cũng chẳng có lấy một nếp nhăn. Nhìn thấy chị Tooko trong bộ dạng của một tiểu thư xinh đẹp đài các như vậy, bố mẹ tôi đều cùng phát ra một tiếng thở dài thán phục.

- Ôi chào cháu chào cháu! Cô là mẹ của Konoha. Cảm ơn cháu vì vẫn luôn chăm sóc cho Konoha nhà cô.

- Chú là bố của Konoha. Nhờ cháu sau này cũng giúp đõ con trai chú nhé.

Tôi bỗng nảy ra ý nghĩ quay người bỏ chạy khi thấy bố mẹ mình cúi đầu thật sâu đáp lễ như vậy.

- Em chào chị. Em là Maika ạ.

Maika cũng nhanh nhảu cúi đầu chào.

- Ồ đây là bé Maika sao, chị chào em.

Thấy chị Tooko ngồi xổm xuống cho vừa tầm với ánh mắt của Maika rồi chào con bé, bố mẹ tôi càng nhìn chị ấy với ánh mắt thiện cảm hơn.

Chị Tooko đưa cái túi giấy đang cầm trong tay cho mẹ tôi.

- Đây là bánh su kem cháu tự nướng, mời mọi người nếm thử ạ. Cháu nghe nói tay nghề nấu ăn của cô nhà rất giỏi nên chắc là không so được. Nhưng cháu cũng rất thích làm bánh ngọt ạ.

Nói xong, hai má chị ấy hơi đỏ lên với vẻ thẹn thùng.

Tôi choáng váng mặt mày. Chị ấy đang nói cái quái quỷ gì thế, có bao giờ tôi thấy chị ấy làm bánh ngọt đâu trời! Thích hư vinh thì cũng có mức độ thôi chứ!

Mẹ cầm lấy túi bánh su kem với vẻ cảm kích.

- Ôi đúng là một tiểu thư lễ phép con nhà gia giáo. Nhìn ngoài đời còn đẹp hơn cả trong hình nữa.

- Hình ạ?

Chị Tooko nghiêng đầu khó hiểu.

Thừa dịp việc tôi đang sở hữu mấy tấm hình mặc đồ bơi của chị ấy còn chưa bị lộ, tôi vội nắm lấy tay chị Tooko.

- Mẹ, chào hỏi như vậy cũng đủ rồi ha! Chị Tooko, lên phòng em ngồi chơi đi!

Tôi lôi theo chị Tooko vẫn còn đang kinh ngạc lên cầu thang, sau khi đóng cửa phòng lại, mồ hôi bắt đầu túa ra như tắm khắp người tôi.

- Konoha thật là, chẳng lễ phép gì cả.

- Khoan nói chuyện đó, chị giả vờ giả vịt gì mà ghê thế hả! Đây có thể gọi là lừa đảo rồi đấy. Mà bánh su kem lúc nãy là chị mua ở đâu ra?!

- Ô hay, sao em lại nói thế. Đó là do chính chị vừa xem sách nấu ăn vừa làm mà.

- Hả? Chứ không phải chị ra tiệm mua rồi thay hộp khác à?

Chị Tooko cốc một phát vào đầu tôi.

- Chị đời nào lại làm chuyện đó hả.

- Ai mà biết, tại em có thấy chị Tooko làm bánh ngọt khi nào đâu.

- Hì hì. Nói cho em biết, chẳng có gì mà cô gái văn chương chị đây không làm được hết. Chẳng phải trong lớp nữ công gia chánh chị đã làm bánh vỏ sò và cơm nắm thập cẩm cho Konoha sao.

- Mấy cái đó là cả nhóm làm chứ chị ở đó mà khoe khoang gì hả. Em nhớ rõ ràng chị Tooko chỉ cân bơ rồi rửa cà rốt thôi.

- Làm gì có, chị còn trộn bơ và gọt vỏ cà rốt nhé. Thiệt tình, em cứ thử ăn bánh su kem chị làm đi là biết, đến lúc đó Konoha sẽ khóc òa lên vì hạnh phúc cho mà xem.

Đúng lúc chúng tôi sắp tái diễn màn đấu khẩu thường ngày ở câu lạc bộ thì cửa phòng nhẹ mở ra.

Thế là chị Tooko vội vàng giả vờ giả vịt trở lại.

- Hì hì, đúng rồi đấy, Konoha.

Cái gì mà đúng rồi đấy hử? Tôi quay đầu về phía cửa thì thấy Maika đang giương cặp mắt to tròn lên nhìn chúng tôi.

Nhận ra người đến chỉ là một cô bé mới học tiểu học, chị Tooko thả lỏng toàn thân rồi nở một nụ cười tươi rói và tiến về phía Maika.

Maika cũng ngước lên nhìn chăm chú vào chị Tooko, có lẽ con bé cảm thấy tò mò khi phái nữ trong nhà lại có thêm một người nữa ngoài mẹ.

Chị Tooko ngồi xổm xuống giống như lúc nãy và nhoẻn miệng cười.

- Sao thế, Maika?

- ...Chị là, chị Tooko, phải không ạ?

- Đúng rồi! Chị là chị Tooko, một cô gái văn chương xinh đẹp đáng tin lại giỏi nấu ăn nữa.

- Chị khoác lác vừa thôi.

- Cô-gái-văn-chương?

- Ừ. Đó là từ để chỉ cô gái yêu thích những cuốn sách đến mức muốn ăn sạch chúng đây.

- ?

Maika nghiêng đầu tỏ vẻ khó hiểu. Sau đó con bé đột nhiên “A” một tiếng, rồi quay người chạy lạch bạch ra khỏi phòng.

- Với học sinh tiểu học thì chị cứ nói thẳng ra là yêu quái chẳng phải sẽ dễ hiểu hơn sao.

- Em quá đáng vừa thôi, chị là yêu quái bao giờ chứ.

Đúng lúc chị Tooko vừa giơ tay lên thì Maika đã quay trở lại, con bé ôm trước ngực một quyến sách tranh, hai má đỏ bừng.

Chị Tooko vội vàng giấu nắm đấm ra sau lưng.

- Cái này...

Maika chìa cuốn sách tranh ra.

- Chị Tooko, giống Anne.

Đó là quyển Anne tóc đỏ phiên bản giản lược dành cho thiếu nhi. Bìa của nó in hình một cô gái tết bím tóc mặc váy đang cười.

Chị Tooko nheo mắt lại với vẻ hoài niệm. Khóe miệng chị ấy khẽ nở một nụ cười ngọt ngào tựa đóa hoa violet.

- A, cuốn sách này ngon lắm đấy.

Rồi chị ấy dịu dàng nói nhỏ như đang nhớ lại một điều gì đó thân thương.

- Ngon?

- Ừ, Anne tóc đỏ giống như một bữa tiệc buffet với rất nhiều hương vị bánh ngọt khác nhau. Có chiếc bánh tạc phủ đầy kem trứng sữa bên trên với những quả dâu tây chín mọng. Có bánh charlotte được vòng quanh bởi những chiếc bánh quy hình ngón tay phủ lớp sữa đông lạnh bavarois mểm mại, Có bánh torte với lớp caramen đăng đắng cùng sôcôla ngọt lịm... Đoạn sau khi Anne tuyệt giao với Gilbert để rồi không có cách nào bày tỏ lòng mình và trở nên cáu gắt thì lại tựa như một chiếc bánh chanh nướng.

- Bánh chanh nướng...?

Maika ôm chặt lấy quyển sách, lắng nghe say sưa.

- Đúng rồi, vị chanh là vị của tuổi xuân... cũng là vị của tình đầu.

Nói rồi chị Tooko nhoẻn miệng cười, Maika mở to hai mắt ngước lên nhìn chăm chú vào chị ấy.

Đúng lúc này mẹ bước vào, trên tay cầm một cái khay có hồng trà và bánh ngọt.

- Ôi, Maika! Sao con lại quấy rầy anh thế? Xin lỗi cháu nhé, Amano.

- Không sao đâu ạ. Maika, lần sau chị em mình lại nói chuyện về sách nữa nhé.

- Dạ. Lần tới chị lại kể chuyện bánh ngọt nhé.

Nói rồi Maika quay người lạch bạch chạy ra khỏi phòng.

Mẹ đặt xuống sàn hai tách hồng trà, một đĩa bánh tạc trái cây nhỏ nhỏ xinh xinh và bánh su kem.

- Bánh su của cháu phồng lên đẹp thật đấy.

- Dạ, tại cháu thích làm bánh ngọt lắm ạ.

Chị Tooko quyết tâm giả vờ giả vịt tới cùng.

- Vậy thôi cô không làm phiền hai đứa nữa nhé.

- Cảm ơn cô ạ.

Sau khi cửa khẽ đóng lại, chị Tooko vẫn nhìn về hướng mẹ tôi rời đi với ánh mắt dịu dàng.

Tôi đang tự hỏi chị ấy bị làm sao thì đột nhiên chị Tooko nói khẽ bằng giọng nhẹ nhàng.

- Gia đình của Konoha thật ấm áp.

Tôi bối rối khi nghe chị ấy đột ngột nói như vậy, chị Tooko tiếp tục thì thầm.

- Cả ba và mẹ đều dịu dàng. Em gái lanh lợi sáng sủa, tình cảm của mọi người cũng rất tốt...

Ánh mắt của chị Tooko từ từ đảo qua khắp phòng. Cửa sổ rạng ngời ánh trời chiều, tấm rèm cửa màu rêu mẹ tự tay làm, giá sách với những quyển truyện tranh và tiểu thuyết xếp lẫn với nhau, chiếc bàn tôi dùng từ khi còn học tiểu học, chị ấy nhìn một cách chậm rãi và trìu mến những món đồ in dấu kí ức.

- Konoha đã lớn lên trong ngôi nhà này... được bao quanh bởi những con người dịu dàng như vậy nhỉ...

Ngực tôi khẽ siết lại.

Tại sao chị ấy lại có vẻ mặt đó?

Tại sao chị ấy lại nói ra những lời như vậy?

Và, tại sao, hôm nay, chị ấy lại tới nhà tôi?

- ...Gia đình của chị Tooko thì sao ạ?

Cho đến bây giờ tôi vẫn chưa từng hỏi chị ấy. Lý do tại sao chị ấy lại sống nhờ tại nhà của Ryuuto, bây giờ ba mẹ chị ấy đang làm gì ở đâu, chẳng hiểu tại sao tôi có cảm giác mình không nên hỏi những điều này.

Cảm giác bất an đắng chát quặn lên trong lồng ngực tôi, khiến nó xao động không thôi.

Chị Tooko dịu dàng nhìn tôi rồi nhoẻn miệng cười.

- Từ khi còn bé chị vẫn thường thi ăn sách với ba chị. Chị sẽ ngồi trên đùi ba, hai người cầm một quyển sách và cùng nhau xé ra từng mẩu từ hai góc, vừa ăn vừa nói chuyện quyển sách này có vị của cơm trứng cuộn xốp xốp, hay là vị của bánh vòng vừa nướng xong... Mặc dù cùng ăn một quyển sách nhưng thỉnh thoảng chị và ba lại nếm ra hương vị khác nhau... Khi chị còn nhỏ, ba thường đút cho chị ăn sách... vừa đút ba sẽ vừa nói đây là vị hamburger này, còn đây là vị súp đặc này...

Cả giọng nói và nét mặt của chị ấy đều trông thật hạnh phúc. Tôi có thể cảm nhận được tình yêu của chị Tooko dành cho gia đình chị ấy lớn đến nhường nào.

- ...Vậy là ba của chị Tooko cũng ăn sách ạ?

- Ừ. Nhưng mẹ chị thì lại ăn cơm bình thường. Mẹ lúc nào cũng viết ra những bữa cơm thật ngon cho chị và ba. Cũng giống như chị, mẹ là một cô gái văn chương, từ khi còn đi học mẹ vẫn luôn muốn trở thành tác giả.

Chị Tooko nở một nụ cười tươi như hoa.

Hơi hồng trà tỏa lên uốn lượn từ chiếc tách màu trắng.

- Ba chị kể khi ba cầu hôn mẹ, ba đã nói “Xin em trở thành tác giả của riêng anh”.

Trong đôi mắt đen láy của chị ấy hiện lên vẻ ước ao ngọt ngào.

... Bởi vì anh Konoha là tác giả của chị Tooko mà.

Những lời của Ryuuto đột nhiên vang lên trong đầu tôi, tim tôi bỗng đập loạn cả lên, tôi dường như nghe thấy tiếng tim mình đập ngay bên tai.

Tôi đã không biết đó lại chính là lời cầu hôn mà ba chị Tooko dành cho mẹ chị ấy.

Làm sao bây giờ, tôi không tài nào bắt tim mình trở lại bình thường được!

Ngay cả mặt tôi cũng bắt đầu đỏ bừng lên.

Để che giấu sự xấu hổ của mình, tôi vươn tay cầm lấy một cái bánh su kem được bày trên chiếc khăn giấy với những viền ren lộng lẫy.

Đúng như mẹ đã tán dương, bánh su kem của chị Tooko có lớp vỏ nướng màu nâu nhạt phồng lên rất đẹp, cầm cũng khá nặng nữa.

- Xem ra tay nghề của chị cũng không đến nỗi nào nhỉ.

Tôi thuận miệng nói như vậy rồi cắn một miếng.

Từ bên trong lớp vỏ bị cắn vỡ, lớp kem trứng sữa sền sệt chảy ra ngập khắp miệng của tôi.

Giây tiếp theo, cảm giác kích thích như một tia sét truyền thẳng từ đầu lưỡi tôi lên tới đỉnh đầu.

- ~~~~~~~!

Quái quỷ, cái gì đây?!

Mặn quá... không, là vừa mặn vừa ngọt ! Nhưng nó không phải vị mặn ngọt của bánh nếp xiên nướng chấm xì dầu mà là một thứ đậm hơn gấp nhiều lần, là muối tinh, không, hương vị kì quái này tựa như ăn một chiếc bánh pudding được rắc muối hột lên bên trên... mà không đúng, cái này đâu phải đồ ăn!

- Em sao thế, Konoha?

Nhìn tôi cầm bánh su ngồi ngây ra như phỗng, chị Tooko cất tiếng hỏi với vẻ lo lắng.

Tôi miễn cưỡng nuốt xuống miếng bánh trong miệng, sau đó uống một ngụm hết sạch tách hồng trà nóng bất chấp khả năng bị phỏng, sau khi làm xong hết thảy cuối cùng tôi cũng có thể nói thành lời.

- Chị Tooko, chị nhầm đường thành muối khi làm kem rồi!

- Hả?!!

Chị Tooko trợn tròn hai mắt.

- Không thể nào... chị đã rất chú ý mà... Konoha, em không gạt chị đấy chứ?

- Em gạt chị làm gì. Không tin chị ăn một miếng là biết ngay mà.

Tôi vội vàng ngậm miệng sau khi buột mồm nói ra những lời đó. Nét mặt của chị Tooko trông như chị ấy vừa bị tổn thương.

- Em xin lỗi...

- Không có gì...

Sau khi vụng về lắc đầu, chị ấy đột ngột la lên.

- A! Không xong rồi! Chị lỡ nói với ba mẹ của Konoha là mời mọi người ăn thử rồi!

Chúng tôi vội vàng lao như bay ra khỏi phòng và chạy xuống cầu thang.

Khi mở cửa phòng khách, cảnh tượng mà tôi chứng kiến là ba mẹ với vẻ mặt phức tạp không nói thành lời với chiếc bánh su kem cắn dở trên tay và Maika đang khóc thét “Mặn quá đi”.

- ...

- Chị không cần thất vọng như vậy đâu.

- ...Chị xin lỗi.

Chị Tooko vẫn ôm gối ủ rũ từ khi chúng tôi quay về phòng. Cảm xúc nặng nề dường như hiện thực hóa thành một bức rèm lay lắt sau lưng chị ấy.

- Bố mẹ em không để ý đâu.

Cả hai người đều cười bảo “Không sao đâu”, “Nhầm đường với muối cũng là chuyện bình thường mà”. Mặc dù Maika thì vẫn thút thít suốt từ đó tới giờ...

- Chị Tooko!

Cho dù tôi cất tiếng gọi thì chị ấy vẫn cúi đầu ủ rũ. Xem ra việc này khiến chị ấy rất thất vọng. Chẳng lẽ chị ấy đang cho rằng hình tượng tiểu thư giỏi giang đáng tin cậy của mình đã bị phá hủy tan tành sao?

Đúng lúc này chị Tooko cất tiếng nói bằng giọng uể oải.

- ...Chị cứ nghĩ là mình sẽ làm được bánh su kem thật ngon cho mọi người ăn.

Ngực tôi khẽ đau nhói.

Chị Tooko không biết được hương vị của những thứ mà chúng tôi vẫn ăn hàng ngày.

Có lẽ bình thường chị ấy chẳng có mấy cơ hội sử dụng muối hoặc đường. Dù vậy, để làm bánh ngọt cho chúng tôi, chị ấy vẫn xem sách và tự tay làm bánh.

Mặc dù bản thân chị ấy chẳng thể nếm được hương vị của những chiếc bánh mình làm ra.

- ...

Tôi cầm lấy chiếc bánh su ăn dở từ lúc nãy và bỏ vào mồm.

- Thực ra cũng chẳng đến nỗi nào đâu.

- Konoha...!

Chị Tooko ngẩng đầu lên tròn mắt nhìn tôi.

Hương vị kì dị trộn lẫn giữa vị ngọt và mặn quyện lấy đầu lưỡi tôi.

Tôi tiếp tục ăn, sau khi nuốt hết toàn bộ cái bánh, tôi vươn tay cầm lấy cái thứ hai.

- Đừng làm thế, em không cần miễn cưỡng đâu.

- ...Em không miễn cưỡng.

Tôi bỏ cái bánh thứ hai vào miệng.

- Nhưng mà...

Trông chị Tooko như sắp khóc tới nơi.

- Em ăn chỉ vì em muốn ăn mà thôi.

- Sẽ bị đau bụng đấy!

- Bụng em tốt lắm, mới thế này ăn nhằm gì.

Trong khoang miệng tràn ngập vị mặn xen lẫn ngọt, thật khó chịu, thật khổ sở.

Tôi vươn tay cầm lây cái bánh thứ ba.

- Đủ rồi mà. Em đừng làm vậy nữa.

- Không phải chị Tooko vẫn luôn ăn đến miếng cuối cùng sao?

Chị Tooko mở to hai mắt.

- Không phải chị vẫn luôn ăn hết mọi thứ em viết ra mà không chừa lại chút nào sao?

Lông mày của chị Tooko rủ xuống, hàng mi khẽ run rẩy, nước mắt ứa ra.

Tôi nuốt xuống cái bánh su thứ ba, sau đó vừa cố nén cơn quằn quại trong bao tử, vừa chậm rãi cầm lấy cái bánh thứ tư và cũng là cái cuối cùng bỏ vào miệng.

Chỉ cần sơ sẩy một chút thôi thì có khi những thứ đang nằm trong dạ dày tôi sẽ trào ngược ra ngoài.

Thường thường người ta hay nói nếu cứ ăn hoài thức ăn mặn thì lưỡi sẽ bị tê không cảm thấy gì nữa, nhưng không biết có phải bây giờ vì có thêm vị ngọt hay không mà cảm giác kích thích như bị đấm từng nhát này vẫn không hề giảm bớt, mồ hôi lạnh bắt đầu rỉ ra trên trán tôi

Tôi bỗng nhớ lại bộ dạng khóc thút thít của chị Tooko khi ăn những câu chuyện kì quái mà tôi viết ra sau giờ tan trường ở câu lạc bộ Văn học.

... Không~~~~, vị gì kì thế này~~~~! Thay vì phủ sữa đặc lên lớp đá bào hương dâu thì lại dùng sốt mayonnaise!

Ban đầu là vì muốn chị ấy ghét tôi.

Sau đó là vì thích thú với phản ứng của chị Tooko.

Thế nên mỗi ngày mỗi ngày tôi lại tiếp tục viết ra đủ loại câu chuyện kì quái.

Dù vậy cho dù gào thét thế nào, cho dù khóc sướt mướt thế nào, thì cuối cùng chị Tooko vẫn không để sót lại những câu chuyện mà tôi đã viết.

Lần nào cũng thế, chị ấy sẽ nuốt tới miếng cuối cùng, rồi nhoẻn miệng cười vui vẻ.

- Cảm ơn em đã chiêu đãi. Ngày mai nhớ tới sinh hoạt câu lạc bộ tiếp nha.

Tại sao chị ấy lại có thể làm được điều đó.

Tại sao chị ấy lại có thể ngày nào cũng tiếp tục ăn những thứ không thể gọi là đồ ăn như thế này.

Nghĩ đến điều đó, không chỉ dạ dày mà ngay cả ngực tôi cũng bắt đầu trở nên khó chịu. Chị Tooko im lặng nhìn khi tôi cố gắng nuốt xuống miếng bánh cuối cùng.

- ...

Khi tôi cuối cùng cũng giải quyết xong toàn bộ, bụng tôi như nứt ra, ngực nghẹn ứ cảm giác buồn nôn, ngay cả cổ họng cũng đau nhói từng cơn.

- Cảm ơn chị đã chiêu đãi.

Nghe tôi nói vậy, chị Tooko khẽ cười trong khi hai mắt vẫn rưng rưng.

- ...Cảm ơn em.

Rồi chị ấy cầm lấy ấm và rót cho tôi một tách trà đầy.

Tôi từ từ uống từng ngụm hồng trà ấm để làm dịu lại đầu lưỡi.

Dạ dày vẫn đang quặn thắt. Tôi tuyệt đối, tuyệt đối sẽ không bao giờ làm một việc điên rồ như thế này nữa.

Chị Tooko cầm lấy một cái bánh tạc dâu tây và cam nhỏ xinh mà mẹ tôi làm.

- Đáng yêu quá.

Cười nói như vậy xong, chị ấy bỏ nó vào miệng.

Sau một thoáng im lặng kì lạ, vừa ấm áp, vừa nghẹt thở, chị Tooko khẽ thì thầm bằng giọng đầy hoài niệm.

- Konoha còn nhớ không... hồi lớp 10, em là một cậu bé rất xấu xa, ủ rũ, lại thích chống đối nữa.

Tôi suýt nữa thì phun ngụm trà trong miệng ra.

- Cái gì đây hả! Té ra hồi đó chị nghĩ về em như thế sao?!

Vẫn nhoẻn miệng cười, chị Tooko tiếp tục nói.

- Thì tại vì khi đó em xấu thật mà. Lúc nào cũng chuồn giờ sinh hoạt câu lạc bộ, chị hỏi thì trả lời cộc lốc, toàn nói mấy thứ khó nghe, đã thế lại còn cố ý viết đủ thứ chuyện kì quặc, làm chị đau đầu lắm ấy.

- Ai bảo chị Tooko ép em gia nhập câu lạc bộ Văn học làm gì. Em chẳng muốn tham gia câu lạc bộ, cũng chẳng muốn viết nữa.

Mùa đông dài thật dài kết thúc. Năm đó, mùa xuân tới rất trễ.

Sau khoảng thời gian tự giam mình trong nhà, tôi trở thành một học sinh cấp ba mà trong thâm tâm vẫn bị chuyện của Miu níu chặt, mỗi ngày khi đó đều thật u ám.

Tôi không muốn liên hệ với bất kì ai. Tôi không muốn bị tổn thương nữa. Tôi chỉ muốn có một cuộc sống bình thường. Trong khi tôi đang cầu nguyện từ tận đáy lòng mình điều đó thì chị Tooko xuất hiện trước mặt tôi.

Một học sinh năm trên với hai bím tóc dài đen nhánh ngồi đọc sách dưới tán cây mộc liên trăng xóa ở sân trong.

Tôi đã rất kinh ngạc khi thấy chị ấy đột nhiên xé ra một mẩu sách rồi bỏ nó vào miệng.

... Chị quyết định sẽ ở bên cạnh trông chừng để em không làm lộ bí mật của chị.

... Chị là Amano Tooko, học lớp 11-H. Như em chứng kiến, chị là một “Cô gái văn chương”.

Như một đóa violet đáng yêu báo tin mùa xuân tới, chị ấy xưng tên rồi nắm lấy tay tôi trong khi tôi còn đang bối rối và dẫn tôi đến căn phòng câu lạc bộ chật hẹp ở một góc phía Tây của tầng ba dãy nhà học.

Tôi dám chắc chẳng có ai đầu óc bình thường ở trong tình huống này mà lại có thể mở lòng với một bà chị kì quái thích ăn giấy cả. Những câu chuyện tam đề với câu cú lộn xộn, tình tiết hỗn loạn khó hiểu mà tôi viết khi đó hẳn là mang hương vị cực kì khó ăn.

- A, quả nhiên em đã cố ý hả?!

Chị Tooko sưng sỉa mặt mày trừng mắt nhìn tôi.

Rồi nét mặt chị ấy lại giãn ra.

- Nhưng mà, thỉnh thoảng Konoha cũng viết cho chị những câu chuyện rất ngon. Những câu chuyện chua ngọt, đắng chát làm trái tim thắt lại... Konoha thật sự đã viết cho chị rất nhiều câu chuyện.

Bầu không khí bỗng u buồn trở lại.

Tôi bỗng cảm thấy bất an khi nhận ra ánh mắt, giọng điệu của chị Tooko dường như... có điểm gì đó khác với bình thường.

- Vậy chứ sau khi lên đại học điểm tâm của chị phải làm sao giờ? Đừng nói là mỗi ngày em lại phải gửi thư cho chị nhé.

Chị Tooko cười khẽ.

- Chị sẽ không nói vậy đâu.

Cổ họng tôi khô khốc, cảm giác bất an càng lúc càng mạnh hơn.

Bầu không khí trong phòng thật ấm áp và dịu dàng, nhưng chẳng hiểu sao lại có thứ gì đó nặng nề và u tối chất đầy lồng ngực tôi.

Cứ như thể chị Tooko sẽ biến mất bất cứ lúc nào...

Chị Tooko nhìn tôi chăm chú bằng cặp mắt trong vắt như đang nhìn một thứ gì đó cực kì quan trọng.

Tôi không tài nào rời ánh mắt của mình sang chỗ khác được.

- Mặc dù sau này sẽ không còn được ăn điểm tâm nữa, nhưng nếu một lúc nào đó Konoha viết tiểu thuyết thì nhất định em phải để chị đọc nó nhé.

Trái tim tôi đột ngột truyền tới cơn đau nhức như bị một bàn tay ấm áp siết chặt.

Chị Tooko vẫn đang nhìn tôi với ánh mắt dịu dàng.

Cho đến tận bây giờ chị Tooko vẫn luôn nói với tôi điều tương tự.

Rằng chị ấy hi vọng tôi sẽ viết tiểu thuyết.

Cơn đau từ từ nhưng dai dẳng tiếp tục bóp nghẹt lồng ngực tôi.

Đến cuối cùng, như từ trước đến giờ, tôi vẫn im lặng và không thể đưa ra câu trả lời.

Thấy tôi như vậy, chị Tooko chỉ im lặng dõi theo như một người chị dịu dàng.

Chị Tooko ra về khi mặt trời lặn và bên ngoài bắt đầu tối dần.

- Lần sau cháu nhớ lại tới chơi nhé, Amano.

- Dạ, cháu cảm ơn cô.

Sau khi cúi đầu lễ phép chào mẹ tôi, chị ấy khẽ nói bằng giọng lí nhí “Cho cháu xin lỗi về chuyện bánh su kem”, hai má đỏ bừng. Thấy thế, bố mẹ tôi cùng bật cười và nói “Không sao đâu”.

- Bai bai chị Tooko.

Sau khi khẽ vẫy tay với Maika đang vung tay chào và nói “Bai bai Maika”, chị Tooko bước ra ngoài.

Tôi đi theo tiễn chị ấy một đoạn.

- Em đưa chị tới đây là được rồi.

Dưới ánh đèn đường trắng xanh, chị Tooko nhoẻn miệng cười, rồi chị ấy đưa cho tôi một cái túi giấy khác mà lúc tới chị ấy có cầm theo.

- Đây là bao tay và khăn quàng mà em cho chị mượn, cả bút chì nữa. Cho chị xin lỗi vì mãi chưa trả lại chúng.

Tôi cầm lấy cái túi và nhìn thấy chiếc khăn quàng màu trắng như tuyết ở bên trong.

- Chị không cần bút chì nữa sao, sắp tới vẫn còn một kì thi nữa mà.

Nó là bùa hộ mệnh sẽ khiến kì tích xảy ra. Là thứ mà tôi đã đưa cho chị Tooko trong một đêm đông lạnh buốt trong khi hai má nóng bừng vì xấu hổ.

Chị Tooko lại nở một nụ cười ra dáng người lớn.

- Cảm ơn em, nó đã giúp chị rất nhiều rồi. Từ giờ trở đi chị sẽ nỗ lực bằng chính sức của mình chứ không nhờ vào kì tích nữa.

Cứ như thể chị ấy biết chúng tôi sẽ không còn gặp lại nhau nữa...

Nên mới đem trả lại cho tôi mọi thứ mà mình đã mượn từ trước tới giờ.

Hồi nãy tôi cũng có cảm giác tương tự.

Rằng bóng hình của chị Tooko đang dần trở nên mờ ảo và sẽ biến mất bất kì lúc nào.

Làm sao có thể như vậy... Chân tôi lảo đảo khi cảm giác bất an lèn chặt lồng ngực, cuối cùng, không nhịn được nữa, tôi vươn tay giữ chị Tooko lại khi chị ấy chuẩn bị quay người đi.

- Chị chờ chút... Bây giờ vẫn còn lạnh lắm!

Tôi đang lo sợ điều gì vậy? Một con người bằng xương bằng thịt làm sao lại có thể biến mất trước mắt tôi được chứ?

Tôi lấy ra chiếc khăn quàng màu trắng từ trong túi giấy rồi quấn nó quanh cổ chị Tooko như tôi đã làm vào cái đêm hôm đó, chiếc khăn tỏa ra mùi hương xà bông.

- Em cho chị mượn nó một lần nữa đấy. Chị mang nó về nhà đi.

Chị Tooko kinh ngạc mở to hai mắt, rồi chị ấy cụp mắt xuống với vẻ khổ sở, cuối cùng chị ây mỉm cười hạnh phúc.

- Cảm ơn em. Đúng là có khăn quàng vẫn ấm hơn thật.

- Em không có cho luôn chị đâu nhé! Chị nhất định phải mang trả nó cho em đấy!

- Rồi rồ~i.

Sau khi trả lời một cách tinh nghịch, chị Tooko bước đi và biến mất vào màn đêm, để lại tôi đứng một mình tại chỗ cầm túi giấy dõi theo chị ấy mà lòng như muốn khóc.

Kana à, Tooko đúng là con gái của anh Fumiharu.

Cứ đến ngày nghỉ là con bé lại ngồi tót lên đùi anh Fumiharu và hai bố con bắt đầu cùng nhau ăn sách thật vui vẻ.

Mỗi khi anh Fumiharu cười hiền từ xé từng mẩu giấy đút vào miệng con bé, Tooko lại ngẩng đầu lên vòi vĩnh với giọng bập bẹ “Ba ơi, nữa, nữa”.

Cửa sổ phòng khách tràn ngập nắng ấm là vị trí yêu thích của cả Tooko và anh Fumiharu.

Hai người sẽ lấy gối trải ra đó, vừa đón những tia nắng vàng rực của buổi chiều tà len qua cửa sổ vừa đọc và ăn sách ngon lành trong lúc nói chuyện với nhau.

“Ba ơi con biết rồi! Nàng muỗng nhỏ có vị của một thìa súp với thiệt nhiều sữa”, hay “Chuyện Ise giống như hộp sushi được trang trí bằng hoa cải”.

“Cảnh tranh cãi giữa Anne và Gilbert trong Anne tóc đỏ có vị chua chua ngọt ngọt của một chiếc bánh chanh nướng. Nó là hương vị của tuổi xuân, cũng là vị của tình đầu”. Anh Fumiharu vừa lấy ngón tay khều tóc mái của Tooko vừa nói với ánh mắt hiền từ.

Khi mình phàn nàn với anh Fumiharu rằng ăn vặt nhiều quá sẽ không ăn được cơm...

“Làm sao có chuyện đó được chứ. Tuyệt đối sẽ không xảy ra chuyện bố con anh không ăn được cơm tối. Bởi vì đối với anh và Tooko, những bữa cơm mà em viết cho hai bố con anh luôn ngon hơn bất kì quyển sách nào.”

Anh ấy lại cười nói như vậy.

Anh Fumiharu rất khéo nói chuyện, lần nào mình cũng bị anh ấy qua mặt. Nhưng đúng là cả anh Fumiharu và Tooko đều chưa từng một lần chừa lại bữa cơm mà mình viết cho hai người.

Hôm trước ở khu truyện dành cho thiếu nhi trong thư viện, Tooko đã xé sách định ăn, kết quả là con bé bị anh thủ thư mắng cho một trận.

Tooko rất thích anh thủ thư đeo kính dịu dàng đó, thế nên việc này khiến con bé rất sốc. Sau khi về nhà con bé cứ khóc mãi.

- Con chỉ định ăn sách thôi mà.

- Sách của thư viện là sách chung, cho nên con không được ăn chúng. Cả sách bán ngoài tiệm cũng thế. Trừ khi con bỏ tiền ra mua, con không được tự tiện ăn.

Anh Fumiharu bế Tooko đặt lên đùi rồi vừa vuốt ve tóc mái của con bé vừa dịu dàng khuyên bảo.

- Hơn nữa từ nay về sau con không được ăn sách trước mặt người khác, trừ khi người đó là người thân của con. Điều này rất quan trọng cho nên Tooko phải nhớ kĩ cho ba nhé.

- Người thân ạ?

- Đúng rồi, như ba này, mẹ này... còn có cả tác giả của Tooko... người mà một ngày nào đó sẽ khiến Tooko của ba cảm thấy thật thân thiết. Ngoại trừ những người này, con không được để ai thấy mình ăn sách cả.

- Tác giả của con?

Thế là anh Fumiharu kể cho Tooko nghe chuyện khi anh ấy cầu hôn mình.

Tooko lắng nghe rất chăm chú, con bé hào hứng đến mức hai má đỏ bừng.

- Mẹ là tác giả của ba ạ?

- Đúng rồi, mẹ là tác giả của cả ba và Tooko đấy.

Nói xong, anh Fumiharu bật cười vui vẻ.

- Giỏi quá ba ơi. Mẹ giỏi thật đấy.

Có lẽ một ngày nào đó Tooko cũng sẽ gặp được tác giả của riêng con bé.

Không biết đó sẽ là người như thế nào nhỉ?

Tóc của Tooko dài ra rồi, cho nên mình giúp con bé cột bím tóc.

- Thời còn đi học mẹ cũng để bím tóc đấy. Tóc bím chính là dấu hiệu của cô gái văn chương.

Nghe mình nói vậy, Tooko vui vẻ kêu lên.

- Con cũng giống mẹ!

Rồi con bé xõa tóc ra, nhảy lên thật vui vẻ, mái tóc xõa bồng bềnh.

- Con với mẹ giống nhau!

Cứ như vậy, Chủ nhật tới và tôi vẫn chẳng thể nói ra chuyện của Kotobuki.

11 giờ trưa, Kotobuki đến nhà chúng tôi.

- C-Chào cả nhà...! C-C-Cháu là Kotobuki Nanase, b-bạn cùng lớp với Inoue ạ!

Sau lời chào hỏi cà lăm đầy căng thẳng ấy, nét mặt của bố mẹ tôi cùng trở nên có chút kì lạ, như thể không biết nên nói gì. Cảm nhận được sự bối rối của hai người, lòng tôi bỗng dâng lên cảm giác tội lỗi.

- A, à, cái này. Đây là bánh do tự tay tô... à không, là bánh do tự tay cháu nướng ạ. Mời cả nhà nếm thử!

Nói xong, Kotobuki đưa ra một cái túi giấy y hệt như chị Tooko đã làm.

- Ôi... cô cảm ơn, cháu khách sáo quá.

Mẹ tôi lật đật nhận lấy. Tuy nhiên, từ ngôn từ tới biểu cảm của mẹ đều rất mất tự nhiên, thỉnh thoảng mẹ lại liếc sang phía bố.

- Làm bánh ngọt là sở thích của cháu ạ. Nhưng chắc là cũng không được ngon lắm.

Lại thêm một câu nói giống hệt những gì chị Tooko đã nói hôm qua, nét mặt của bố mẹ tôi càng lúc càng trở nên kì lạ hơn.

- Kotobuki “thật sự” thích làm bánh ngọt đấy ạ, tay nghề của cậu ấy cũng rất khá nữa.

Tôi vội vàng mở miệng nói giúp, nghe vậy, Kotobuki đỏ bừng hai má thẹn thùng phủ nhận.

- K-Không có chuyện đó đâu, cô chú đừng nghe Inoue nói, cháu cũng không biết nó có hợp vói khẩu vị của cả nhà mình không nữa. À, cái này là bánh chanh nướng ạ.

- Oa, bánh chanh nướng!

Maika, người duy nhất không bị ảnh hưởng bởi bầu không khí kì lạ tại hiện trường, vui vẻ nhảy cẫng lên.

- Bánh chanh nướng có vị chua chua ngọt ngọt của Anne và Gilbert~! Chị ơi, cảm ơn chị nha, em thích bánh này lắm! Vui quá đi, vui quá đi!

Bộ dạng quá khích của Maika khiến Kotobuki tròn xoe mắt kinh ngạc, đồng thời nét mặt của cậu ấy cũng rạng rỡ lên khi không ngờ điều đó lại khiến con bé vui đến vậy.

- Thôi nào Maika, sao lại mất lịch sự trước mặt khách như vậy.

Mẹ vội ra hiệu cho Maika dừng lại.

Nhưng có vẻ như tâm trí của con bé đã hoàn toàn bị chuyện cái bánh nướng hấp dẫn, nó háo hức nhìn vào bên trong chiếc túi trên tay mẹ.

- Cậu vào nhà đi Kotobuki. Lên phòng của tôi nhé.

- Ừ-ừm.

Đúng lúc Kotobuki cúi người xuống cởi giày thì Maika la lên, con bé vừa ngửi được mùi bánh tỏa ra từ túi giấy.

- Thơm quá~. Bánh su kem của chị hôm qua thiệt mặn, nhưng bánh của chị hôm nay chắc ngon lắm đây~

Kotobuki khựng lại.

- Chị... hôm qua?

Cả tôi và bố mẹ, cùng chết đứng.

Vẫn nở nụ cười hồn nhiên trên mặt, Maika ra đòn quyết định.

- Dạ, là chị Tooko ấy. Có hai bím tóc y hệt Anne!

- ...

Vài phút sau tại phòng tôi, trong phòng chỉ có tôi và Kotobuki.

- À...

Kotobuki xụ mặt ngồi thẳng người trên thảm, hai tay nắm chặt thành hai nắm đấm đặt trên đùi.

Bầu không khí trong phòng nặng nề đến nghẹt thở.

- Cậu không cởi áo khoác à?

Nghe tôi nói vậy, Kotobuki im lặng đứng lên cởi ra chiếc áo khoác màu trắng với những họa tiết mềm mại trông rất nữ tính, hôm nay cậu ấy mặc áo len màu hồng nhạt và váy ngắn màu đen.

Khi tôi định lấy móc đưa cho cậu ấy thì Kotobuki đã vo tròn áo khoác của mình thành một cục và đặt xuống thảm. Sau đó cậu ấy lại xụ mặt ngồi xuống, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim.

Thôi xong rồi... Trong lúc tôi cố loay hoay tìm cho ra chủ đề nào đó vui vẻ để đánh lạc hướng cậu ấy, Kotobuki nhỏ giọng nói.

- ...Thì ra chị Tooko đã tới đây rồi.

Oa...

Tôi vội vàng giải thích trong khi mồ hôi lạnh túa ra khắp mọi lỗ chân lông, tim thì đập mạnh tới mức sắp nhảy tót ra khỏi vòm họng.

- Xin lỗi, tôi thật sự không định giấu giếm việc này đâu! Chỉ là trùng hợp... đúng rồi, là trùng hợp! Vì chị Tooko muốn bàn bạc chuyện câu lạc bộ nên chị ấy có ghé qua nhà tôi một lúc, chỉ một lúc thôi. Thật sự chỉ là ngẫu nhiên!

- ...Mang theo bánh su kem muối?

- Không không, không phải loại bánh su kem muối thời thượng đó đâu. Đó đơn giản chỉ là thứ bánh vừa mặn vừa ngọt do chị ấy nhầm lẫn đường với muối thôi.

- ...Vậy ra chị Tooko là ngẫu nhiên trùng hợp mang bánh su kem tự làm tới đây. Này, chẳng lẽ chị ấy hay tới nhà Inoue lắm hả?

- L-Lần đầu tiên! Hôm qua là lần đầu tiên chị ấy đến nhà tôi, bánh su kem tự làm cũng là lần đầu tiên, cái gì cũng là lần đầu tiên hết, nó hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của tôi mà!

Chết tiệt, tôi đang nói cái quái gì vậy trời. Đúng lúc tôi sắp bó tay chịu trói thì mẹ bước vào như một vị cứu tinh.

Trên khay đặt ấm và hai tách hồng trà cùng với bánh chanh nướng đã được cắt ra gọn gàng, ngoài ra còn có cả một đĩa bánh dango vừng. Rất tốt, tôi chỉ cần tận dụng cơ hội này cùng cậu ấy uống trà ăn bánh, thay đổi bầu không khí là mọi chuyện sẽ ổn cả...

- Cho cô xin lỗi nhé, lẽ ra cô nên chuẩn bị chút bánh kẹo gì đáng yêu một chút. Mà Konoha cũng thiệt là, chẳng chịu nói có bạn gái tới chơi gì làm cô cứ tưởng cháu là con trai.

Nhìn bả vai của Kotobuki run bắn lên, tôi có cảm giác như cổ họng của mình vừa bị một con dao thọc vào. Mẹ! Mắc gì mẹ lại lôi chuyện đó ra chứ!

- Không sao đâu ạ... cháu cũng thích bánh dango vừng lắm. Cảm ơn cô.

Mặc dù nói cảm ơn một cách lễ phép, nhưng giọng nói của Kotobuki lại đang run rẩy. Nét mặt cậu ấy cũng cứng đờ như đá.

Có lẽ đã nhận ra bầu không khí có chút không ổn, mẹ vội vàng rời khỏi phòng như đang chạy trốn.

- Cái này... Chuyện này là... Tôi vừa nói có bạn cùng lớp tới chơi thì mẹ tôi lại hiểu nhầm đó là một bạn nam. Mà tôi lại không tìm ra cơ hội để giải thích cho mẹ, với lại tôi nghĩ đằng nào đến hôm đó mẹ cũng biết nên cứ đinh ninh sẽ chẳng sao cả...

- ...

- Bánh của Kotobuki trông ngon quá! Tôi thử một miếng nhé!

Tôi kéo một cái đĩa lại gần rồi lấy dĩa chọc vào phần trứng đường trắng phau.

Bánh nướng cực kì mềm, vỏ cũng rất giòn cho nên chỉ cần dùng nĩa tôi cũng có thể dễ dàng xắt ra một miếng. Khi tôi vừa bỏ miếng bánh vào miệng, lớp trứng đường mịn màng, cùng vị kem chua ngọt làm từ chanh và kem sữa, thêm vào đó là cảm giác xốp giòn của vỏ bánh lan ra khắp đầu lưỡi tôi, hương vị của nó hoàn toàn tương xứng với vẻ ngoài.

- Ngon quá! Hệt như bánh do thợ chuyên nghiệp làm ấy!

Tôi thẳng thắn nói ra cảm tưởng của minh.

Kotobuki ngẩng đầu lên nhìn tôi với ánh mắt do dự. Bờ môi của cậu ấy vẫn còn bĩu lên, nhưng gò má đã hơi phơn phớt hồng.

- Thật sự rất ngon, quả thật là như vậy.

Nhìn tôi xắt ra từng miếng bánh lớn bỏ vào trong mồm, hai má của Kotobuki càng lúc càng đỏ hơn, cậu ấy nhìn tôi chăm chú.

Thấy vậy, tôi liền nhoẻn miệng cười, nhưng Kotobuki lại vội vàng cúi đầu, rồi đột nhiên ánh mắt cậu ấy rũ xuống như chực khóc.

- ...Khóe miệng cậu dính kem kìa.

- Ồ.

Tôi vội lấy tay quẹt.

Vẫn cúi đầu, Kotobuki nói tiếp với giọng ủ rũ.

- T-Tôi, thật sự rất ghen tị. Hồi nãy khi nghe chị Tooko đã tới đây, ngực tôi liền nghẹn lại, làm cách nào cũng không cười được. X-Xin lỗi, chắc cậu cũng khó xử lắm phải không. Nhưng mà, Inoue lúc nào ở bên chị Tooko rất tự nhiên... hơn nữa, dường như chị Tooko cũng hiểu về Inoue nhiều hơn tôi.

- Không có chuyện đó đâu! Tôi chỉ coi chị Tooko như chị gái của mình thôi. Giữa tôi và chị ấy tuyệt đối không có chuyện gì cả.

Nói rồi, tôi nhổm người dậy và lấy tay đặt lên bờ vai mảnh khảnh của Kotobuki.

Thật ra những lòi vừa nãy không hoàn toàn là sự thật, điều này khiến ngực tôi đau nhói.

Chị Tooko, không-chỉ-là-một-người-chị-gái.

Trong hai năm qua, chị ấy vẫn luôn ở bên cạnh tôi, quan hệ của chúng tôi rất khăng khít. Không phải người nhà, cũng không phải bạn bè... đối với tôi, chị Tooko là một người rất đặc biệt. Nhưng chị ấy không phải người yêu.

Bạn gái của tôi bây giờ là Kotobuki!

- Inoue...

Kotobuki nín thở.

Mắt chúng tôi gặp nhau, cổ họng như bị thứ gì đó nhét đầy khiến tôi không tài nào thở được... đúng vào lúc chuẩn bị có một nụ hôn...

- A, cô cứ kệ cháu, tự cháu lên là được rồi ạ!

Từ dưới nhà vọng lên một giọng nói quen thuộc.

Tiếp theo đó là tiếng bước chân dẫm lên cầu thang thình thình.

Rồi cửa mở ra mà không có tiếng gõ nào, Ryuuto bước vào phòng với trang phục áo khoác phao và quần jean bạc màu, mang theo nụ cười tươi rói trên mặt.

- Uây, chào hai anh chị.

- Ryuuto!

- ...!

Cả tôi và Kotobuki cùng sững lại. Mặt của Kotobuki tái mét, còn tay của tôi vẫn đặt trên vai cậu ấy.

- A, hai người sắp đến đoạn cao trào hả?

Chứng kiến nụ cười nham nhở của nó, tôi vội vàng lui ra sau.

- R-Ryuuto, sao tự dưng em lại tới đây?

- Không có gì, chỉ là em tiện đường ghé qua thôi mà. Chà chà, cho em tham gia với nhé?

Nói xong nó đặt mông ngồi phịch xuống đệm mà không thèm chờ câu trả lời của tôi, và bắt đầu thò tay bốc một cái bánh dango vừng do mẹ chuẩn bị.

Cái lúc Ryuuto ngồi xuống, hai bả vai của Kotobuki khẽ run lên.

- Ồ, ngon quá. Đây là bánh do mẹ anh Konoha làm phải không? Còn bánh nướng này là của chị Kotobuki nhỉ.

- Này, Ryuuto...

Chuyện này là sao? Đang xảy ra chuyện gì vậy? Hàng tá câu hỏi quay mòng mòng trong đầu tôi.

Từ trước tới giờ không phải nó chưa từng một lần tới nhà tôi sao? Còn nữa, làm sao nó lại có thể thản nhiên đến thế trong khi Kotobuki cắn răng nhìn nó trừng trừng với vẻ mặt chực khóc chứ?

Lúc mẹ bước vào phòng mang theo phần bánh nướng và hồng trà cho Ryuuto, nó đang nhét vào mồm cái bánh dango vừng thứ ba.

- Cô ơi, tay nghề của cô giỏi thật đấy.

- Ôi, cháu quá khen rồi. Còn nhiều lắm, cháu cứ ăn đi. Cô cũng đang chuẩn bị cơm trưa rồi, để lát nữa cô mang lên cho mấy đứa nhé.

- Oa tuyệt vời, cô chu đáo quá!

Ryuuto dễ dàng làm thân với mẹ tôi. Mẹ cũng nói chuyện với nó thân thiết hơn hẳn với chị Tooko và Kotobuki. Trên hết là hai má của mẹ đang bắt đầu ửng đỏ lên vì được Ryuuto tâng bốc.

Ryuuto bốc một miếng bánh nướng của Kotobuki rồi bắt đầu ăn.

Bả vai của Kotobuki lại run lên.

- Ồ...

Sau khi phát ra tiếng cảm thán khe khẽ, Ryuuto tiếp tục chậm rãi thưởng thức miếng bánh.

Kotobuki co người lại, hai tay nắm chặt mép váy và cúi đầu xuống như thể việc phải nhìn thấy Ryuuto khiên cậu ấy cảm thấy ghê tởm. Mỗi khi Ryuuto khẽ thì thầm cái gì đó, hoặc lúc nó cử động, bả vai của Kotobuki lại run lên, trông cậu ấy như sắp bật khóc. Trông như thể cậu ấy đang ngồi trong một cái lồng đầy gai nhọn.

Tôi cũng sốt hết cả ruột khi nhìn thấy cảnh tượng này.

Sau khi ăn hết miếng bánh nướng, Ryuuto vừa liếm tay vừa nói.

- Cảm ơn chị nha, bánh ngon lắm. Chị Tooko nếu chỉ là so tài nấu ăn với chị thì thật là chẳng có chút cơ hội thắng nào cả. Chẳng mấy khi có cơ hội làm bánh su kem cho anh Konoha vậy mà cuối cùng lại nhầm đường với muối, sau khi về chị ấy cứ ủ dột suốt thôi. Em cũng thử lén ăn một cái trong số bánh còn thừa ở nhà rồi, chà chà, đúng là khủng khiếp thật đấy. Phải nói là đó chẳng phải thứ cho người ăn, ném cho chó có khi nó cũng chẳng thèm đụng vào.

Bầu không khí càng trở nên nghiêm trọng hơn.

Thấy tôi bối rối, Ryuuto quay sang nhìn tôi với ánh mắt ác ý.

- Nhưng mà, anh Konoha đã ăn hết toàn bộ nhỉ.

Khuôn mặt của Kotobuki nhăn lại như thể sẽ bật khóc bất cứ lúc nào.

- Ryuuto, không cần...

Tôi vừa định ngăn nó lại thì Ryuuto đã tiếp tục nói thật nhanh, át mất giọng của tôi.

- Nếu không có thật nhiều quyết tâm thì chắc chẳng thế nào ăn hết cái đống đó đâu. Hai người biết không, chị Tooko mỗi đêm đều tập nướng vỏ bánh đấy. Ban đầu cái nào cũng chẳng chịu phồng lên, dẹp lép như ngực của chị Tooko vậy. Thế là chị ấy lại tiếp tục nướng... cũng nhờ chuyện này mà bữa sáng của em trong suốt một thời gian dài đều là vỏ bánh không nát thì cháy. Cái lúc chị Tooko nướng thành công mẻ bánh đầu tiên, chị ấy đã cao hứng đến mức xoay vòng vòng trước lò nướng đây.

Nếu không phải chị ấy nhầm nguyên liệu làm kem trứng sữa thì chắc cũng ra được loại bánh hoàn mỹ chẳng kém gì ở tiệm.

Chà, dù sao cái kiểu nhầm đường với muối như vậy cũng rất có phong cách của chị Tooko nhỉ. Cũng nhờ thế mà chúng ta mới biết được tấm lòng thật sự của anh Konoha, đúng không?

Khóe miệng của nó nhếch lên và lộ ra một nụ cười sắc sảo.

- Anh Konoha, thật sự cảm ơn anh vì đã ăn hết cái mớ bánh khủng khiếp đó.

Toàn thân Kotobuki run rẩy.

Dạ dày của tôi cũng co thắt từng cơn. Tôi không biết ý đồ của Ryuuto là gì. Nhưng tôi phải bảo vệ Kotobuki. Mang theo quyết tâm, tôi nói một cách gay gắt.

- Giả sử Kotobuki có nhầm đường với muối khi làm bánh nướng thì anh cũng ăn hết không chừa lại miếng nào cả!

Kotobuki vụt ngẩng đầu lên nhìn tôi với ánh mắt kinh ngạc, rồi nét mặt cậu ấy lại bắt đầu như chực khóc.

- Kotobuki, cậu cũng đã rất cố gắng nướng bánh cho tôi phải không?!

Nghe tôi nói vậy, Kotobuki gật đầu, hai gò má đỏ rực.

- V-Vì tôi hi vọng Inoue có thể vui vẻ.

- Ái chà, mùi mẫn quá nhỉ.

Ryuuto cố ý cao giọng, sau đó nó đặt mạnh khuỷu tay xuống bàn.

- Như~ng mà cặp nào vừa bắt đầu hẹn hò cũng thế cả thôi. Tuy nhiên, theo ý kiến của em thì anh Konoha và chị Kotobuki không hợp nhau đâu.

Trên mặt nó hiện lên một nụ cười khinh khỉnh.

- T-Tôi không cần cậu nói chuyện đó!

Kotobuki nắm chặt hai tay đứng bật dậy như thể Ryuuto đã đi quá giới hạn.

Trong lúc tôi đang bất ngờ, Kotobuki nhíu mày và trừng mắt nhìn Ryuuto vói ánh mắt phẫn nộ trong khi toàn thân vẫn run rẩy, rồi cậu ấy hét lên với giọng kích động.

- Tại sao?! Tại sao cậu lúc nào cũng nói vậy hả?! Rằng tôi không hợp với Inoue. Rằng Inoue chỉ đang miễn cưỡng tỏ ra vui vẻ. Cậu có quyền gì mà nói vậy?! Bây giờ lại còn cố tình đến nhà Inoue nói mấy chuyện đáng ghét này...! Cậu thật kém cỏi, chẳng lẽ cậu ghét tôi đến vậy sao?!

- Không không, em là em thích mỹ nữ muốn chết đi được ấy chứ. Nhưng mà chị Kotobuki này, người ta nói giận dữ tức là không có tự tin đấy. Xem ra chị cũng biết thân biết phận đấy nhỉ.

Vẫn giữ nụ cười khinh khỉnh trên mặt, Ryuuto nói thẳng thừng.

Tôi nhìn hai người nói chuyện mà chẳng hiểu gì cả. “Lúc nào cũng vậy” là sao?!

Chẳng lẽ Ryuuto bình thường cũng nói vói Kotobuki những lời này ư?!

- Khi hẹn hò với chị Kotobuki, anh Konoha lúc nào cũng phải để ý từng li từng tí, chẳng thể thật tâm, cũng chẳng thể nhõng nhẽo. Cả chị Kotobuki cũng vậy, chẳng phải chị lúc nào cũng rất căng thẳng sao, đến nói chuyện cũng chẳng bình thường được, hẹn hò như vậy có gì vui à? Những cặp như vậy sẽ chỉ khiến nhau mệt mỏi rồi cuối cùng là chia tay mà thôi. Nhưng anh Konoha khi ở bên chị Tooko thì lại khác, trông anh ấy thoải mái và vui vẻ gấp ngàn lần.

- C-Chuyện đó...

- Không có chuyện đó! Anh là vì thích Kotobuki nên mới hẹn hò với cậu ấy!

Ryuuto nhìn tôi với ánh mắt khinh thường.

- Thích ấy hả? Đó là anh tự ép bản thân nghĩ vậy thôi, anh Konoha hẳn còn nhớ tình cảm của mình với Miu chứ nhỉ? Hoàn toàn khác, đúng không? Khi đó em nhớ tình cảm của anh mãnh liệt hơn bây giờ nhiều.

Những lời nói không chút nương tình như xoáy sâu vào tim tôi. Đúng như Ryuuto nói, tình cảm mà tôi dành cho Miu và cho Kotobuki hoàn toàn khác nhau. Với Miu là thứ tình cảm nồng cháy khắc khoải khôn nguôi, muốn ôm lấy tất cả những gì thuộc về Miu. Mà tình cảm dành cho Kotobuki thì lại thanh bình và tĩnh lặng. Nhưng...

Ryuuto đang ngước lên nhìn Kotobuki và cười.

Đó không phải kiểu cười đầy ác ý như trước... mà là một nụ cười thoải mái, hồn nhiên, đầy mê hoặc, khiến lòng người say đắm.

- Tốt hơn hết là chị nên sớm chia tay với anh Konoha đi, như vậy chị sẽ ít bị tổn thương hơn. Dù sao thì chị Kotobuki cũng rất xinh, đằng nào chị cũng tìm được bạn trai mới ngay thôi mà. Mà nếu chị thích thì em hẹn hò với chị cũng được, chị thấy thế nào?

Kotobuki nắm lấy bánh nướng và ném thẳng vào mặt Ryuuto làm kem sữa văng tung tóe khắp mặt nó.

- Đ-Đừng có thích nói gì thì nói! Đừng xía vào chuyện của tôi nữa! Đừng bao giờ tới thư viện nữa!

Sau khi cắn chặt răng hét lên như vậy, cậu ấy nhặt áo khoác và túi xách lên rồi lao ra khỏi phòng.

- Khoan đã, Kotobuki!

Tôi vội chạy theo và giữ lấy vai cậu ấy trước cầu thang. Nhưng đáp lại tôi chỉ là tiếng nức nở: “X-Xin lỗi... tôi phải về, xin lỗi, xin lỗi cậu”, thế nên tôi cũng chẳng thể nói thêm được lời nào.

Nhìn tấm lưng nhỏ bé của Kotobuki dần biến mất dưới cầu thang mà lòng tôi như vỡ vụn.

Sau khi trở lại phòng, tôi bắt gặp Ryuuto đang dùng ngón tay quẹt đi tàn dư của miếng bánh nướng dính trên mặt.

- Em không thấy mình quá đáng sao, Ryuuto! Làm sao em có thể nói với Kotobuki những lời như vậy hả?! Rốt cuộc hôm nay em tới đây làm gì vậy?!

- Dĩ nhiên là tới-để-phá-bĩnh-hai-người-rồi.

Vừa liếm kem sữa dính trên đầu ngón tay, nó vừa trả lời một cách bình thản như vậy.

Kinh ngạc trước câu trả lời ấy, tôi hoàn toàn không biết nên nói gì tiếp.

- Em nghe lén được chuyện hôm nay chị Kotobuki tới nhà anh Konoha nên canh đúng giờ chị ấy đến rồi chạy tới đây, đơn giản vậy thôi.

Ryuuto nói mà không mang theo chút cảm giác có lỗi nào.

Sống lưng tôi chợt lạnh buốt, tôi hỏi.

- Tại sao em lại làm vậy?

Vừa nghe thấy thế, Ryuuto ngẩng phắt đầu lên trừng mắt nhìn tôi.

Ánh mắt đó bao hàm sự giận dữ, khó chịu, nó hung ác tới mức khiến toàn thân tôi cứng đờ lại như đá.

- Bởi vì anh Konoha rõ ràng là tác giả của chị Tooko vậy mà lại hẹn hò với chị Kotobuki.

Âm thanh đáng sợ đầy xa lạ ấy như một con rắn độc quấn lấy cổ tôi, đầu tôi nóng bừng lên vì sốc và đau đớn.

Ryuuto đứng dậy.

Từ trên cao, nó nhìn xuống tôi đang sững người vì sợ hãi.

- Anh Konoha đừng quên mình là tác giả của chị Tooko.

Sau khi thấp giọng nói như vậy, nó rời khỏi phòng.

Tâm trạng như đang có một cơn gió nóng bỏng thổi trực diện vào mặt, tôi đứng sững sờ nhìn về phía cánh cửa để mở.

Rốt cuộc chuyện này là sao vậy, Ryuuto?

8 Tập Nguyên tác: 文学少女 - Bungaku Shoujo - ebook©MotSAch —★— TVE-4u©Hà Du Xuất bản: NXB Văn Học 2014/2015
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Nomura Mizuki

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.