Cô Gái Văn Chương

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 103 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 6: Chủ Trương Của “Cô Gái Văn Chương”
Chương 6: Chủ Trương Của “Cô Gái Văn Chương”

❊ ❊ ❊

Vài ngày sau sự kiện xảy ra trên tầng thượng hôm đó, tôi chưa một lần nói chuyện với Takeda, nói đúng hơn là tôi còn chẳng gặp mặt cô bé.

Hôm qua, Kotobuki có hỏi tôi thế này: “Dạo gần đây không thấy bạn gái cậu tới, hai người chia tay rồi hả?” Khi hỏi tôi câu đó, hai má cô nàng hơi ửng đỏ, mặt thì cúi xuống trông rất bối rối, giọng nói nghe cũng có vẻ lo lắng.

- Ngay từ đầu bọn tôi có hẹn hò đâu mà giờ chia tay được. Với lại, cô bé cũng không cần lời khuyên của tôi nữa rồi, tôi nghĩ cô bé sẽ không tới nữa đâu.

- D-Dù sao thì việc này cũng chẳng liên quan tới tôi, chỉ là... tôi nghĩ hôm trước... tôi đã hơi quá đáng... thế nên... cái này...

Cô nàng ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào mặt tôi, mặt càng lúc càng đỏ.

- C-Chẳng có việc gì hết!

Nói xong cô nàng quay lưng về phía tôi rồi bỏ đi.

Tuy nhiên, đi được nửa đường thì cô nàng đột nhiên đứng lại, liền sau đó, Kotobuki lại chạy ào trở về chỗ của tôi.

- Thế nên... cái này... ờ, à... thật sự là không có gì cả!

Sau khi ngắc nga ngắc ngứ một lúc, cô nàng lại hét lên như vậy rồi bỏ chạy.

Tôi đoán cô nàng đang định xin lỗi tôi. Mặc dù cái miệng thì hơi “độc” một chút nhưng có lẽ Kotobuki cũng không phải người xấu...

Mỗi ngày, tôi vẫn đến câu lạc bộ Văn học, vừa nghe tai này lọt tai kia những lời bình sách hoặc bình luận đủ thứ trên trời dưới đất của chị Tooko, vừa viết những câu chuyện tam đề làm món điểm tâm cho chị ấy.

- Đề tài hôm nay là “Dập ghim”, “Công viên trò chơi” và “Cừu nhúng”. Thời gian là năm mươi phút. Được rồi, bắt đầu!

Tách!

Chị Tooko tựa khuỷa tay vào thành ghế rồi nhổm người ra phía trước, tay kia bấm vào chiếc đồng hồ đếm giờ màu bạc. Sau đó chị ấy cởi giày ra vứt cái cạch xuống sàn rồi nửa quỳ nửa ngồi trên ghế. Như mọi khi, tư thế của chị ấy thật chẳng tao nhã chút nào cả.

- “Cừu nhúng” là cái quỷ gì thế?

- Ồ, em không biết cái này à? Là món thịt cừu thái mỏng nhúng lẩu đó. Hôm qua chị đã thấy một quán bán món này ở Ginza được giới thiệu trong mục tin tức buổi chiều trên tivi. Người ta lấy những miếng thịt cừu được thái mỏng đến mức này rồi nhúng vào nồi lẩu và ăn. Nghe nói là hoàn toàn không có mùi hôi đặc trưng của thịt cừu, tươi ngon đến mức chỉ cần để vào trong miệng là nó sẽ tan ra trên đầu lưỡi luôn. Món tráng miệng họ phục vụ là món kem rượu nho, trông cũng ngon cực kì á. Sau khi ăn món nóng xong lại được tráng miệng bằng món lạnh, đúng là hết sảy. Thế nên tóm lại là em hãy viết cho chị một bài văn mà vừa bỏ vào miệng thì tan ra trên đầu lưỡi như món cừu nhúng và có vị ngọt ngào mát lạnh như đang ăn kem nhé.

- Chị làm ơn đừng gọi mấy món mà chẳng ai hiểu nổi nó là cái gì như vậy có được không. Thiệt tình... chị Tooko đúng là dễ bị tivi và sách báo ảnh hưởng ghê. Với lại, rốt cuộc là làm sao mà xâu chuỗi “Dập ghim”, “Công viên trò chơi” và “Cừu nhúng” lại với nhau được chứ?

- Cái-đó-phải-xem tay nghề của đâu bếp rồi. Hì hì, chị đang rất mong chờ món ăn của Konoha đấy.

- Thỉnh thoảng chị tự viết cho mình ăn không được à?

Nghe tôi nói vậy, chị Tooko đột nhiên dựng thẳng ngón trỏ lên và nói với vẻ mặt nghiêm túc.

- Konoha, với tư cách một người đi trước, chị sẽ cho em biết chân lý của đời người là cái gì.

- Là cái gì thế ạ?

- Món ăn do người khác làm ra luôn ngon hơn gấp mười lần những thứ do chính mình làm.

- Vãi cả chân lý...

- Còn nữa còn nữa, những món ăn được đầu bếp dồn cả tấm lòng vào sẽ càng ngon hơn gấp trăm lần. Cái này là sự thật.

“Thế nên em nhớ dồn hết tấm lòng vào viết nhé”, nói xong, chị ấy tựa cằm vào thành ghế cười hì hì nhìn tôi.

OK, tôi quyết định. Tôi sẽ viết ra một câu chuyện mà ở trong đó có một con cừu bị đính trên lưng vô số dập ghim như một con nhím đi lạc vào công viên trò chơi, sau đó nó sẽ bị mấy mụ phù thủy lừa và trở thành món lẩu cừu nhúng.

Khi tôi vung bút lia lịa trên năm mươi tờ giấy bản thảo, chị Tooko chỉ ngồi đó và thoải mái chăm chú nhìn tôi.

- Chị nhìn làm em khó tập trung viết quá, chị mau đọc sách hay làm gì khác đi.

- Vâng, thưa ‘anh đầu bếp’.

Nói xong, chị ấy quay lưng về phía tôi và bắt đầu đọc một quyển sách cũ ở trong phòng, hai chân đung đưa qua lại.

Một lúc sau, chỉ có duy nhất tiếng bút chạy rào rào trên giấy và tiếng lật sách sột soạt vang lên trong gian phòng chật hẹp đầy bụi bặm.

Đột nhiên, vẫn quay lưng về phía tôi, chị Tooko khẽ nói:

- Konoha này, không biết Chia thế nào rồi nhỉ?

Tay của tôi thoáng dừng lại trong chốc lát. Tuy nhiên, bởi vì không muốn chị ấy nhận ra trái tim tôi đang dao động, tôi lại bắt đầu viết tiếp.

- Làm sao em biết được...dù sao em và cô bé cũng chẳng còn liên quan gì với nhau nữa.

- Nhưng chị vẫn chưa nhận được báo cáo của cô bé.

Chị Tooko quay người về phía tôi.

- Konoha, hay là em đi gặp Chia và lấy bản báo cáo đó cho chị được không?

Tôi ngẩn ngơ mất một lúc.

- Chị đang nói cái quỷ gì vậy? Còn lâu em mới đi!

- Nhưng mà... nhưng mà, chị đã giao kèo với Chia là sau khi hợp đồng kết thúc thì cô bé phải viết báo cáo cho chị...

- Chị mà ăn thứ đó thì sẽ bị đau bụng đấy! Em không đi! Còn lâu em mới đi! Nếu chị Tooko muốn ăn thứ bẩn thỉu đó đến như vậy thì chị tự đi mà lấy, nhờ em làm cái gì!

Nét mặt của chị Tooko đột nhiên trở nên buồn xo.

Hỏng bét. Tôi nói quá lời rồi chăng?

- ... Konoha, có lẽ Chia đã từng nói dối Konoha, nhưng lỡ bên trong những lời nói dối đó có một phần là sự thật thì sao? Konoha chưa từng hỏi Chia tại sao cô bé lại làm vậy đúng không? Em định để mọi chuyện kết thúc như thế này sao? Không phải lúc Konoha viết ra những bức thư tình đó, Konoha cũng từng nghĩ trong đầu là muốn giúp đỡ Chia sao?

- ...

Tôi không nói gì mà chỉ im lặng viết tiếp câu chuyện tam đề.

- Xong rồi.

Tôi xé ba trang giấy bản thảo và đưa cho chị Tooko.

- Chị ăn hết đi nhé.

Tôi nghĩ vị của câu chuyện con cừu đính dập ghim bị làm thành lẩu nhúng này hẳn là rất kì quái. Dù sao thì chị Tooko cũng đang hai mắt rưng rưng cố sống cố chết nuốt vào ba trang giấy bản thảo mà tôi đã đưa cho chị ấy.

- Ọe... dở quá... k, đó chỉ là tiếng lòng. V-Vị rất là đặc biệt, cái này thật sự là, dở... k-không... ngon quá... ngon... quá... ọe... chỉ cần nghĩ nó rất ngon... thì nó sẽ ngon... ọe...

Thiệt tình, bà chị này đúng là...

Rốt cuộc thì chị ấy cũng ăn sạch câu chuyện quái đản mà tôi viết với lối hành văn cực kì lộn xộn.

Khi tôi mới gia nhập câu lạc bộ Văn học vào mùa xuân năm ngoái, tình hình cũng gần gần giống thế này.

Có lần tôi đưa cho chị ấy câu chuyện mà tôi đã cố tình viết một cách cực kì cẩu thả, không dấu câu, không có trợ từ, một câu chuyện đáng sợ tới mức chính tôi cũng chẳng dám đọc lại những gì mình viết ra, nhưng chị Tooko đã kiên trì ăn sạch nó với một vẻ mặt như sắp khóc tới nơi.

- Cảm ơn bài văn của em, ờ, nói thế nào nhỉ... Theo chị thì dấu câu là một công cụ để đánh dấu điểm ngắt hơi khi kể chuyện. Đúng là quá lạm dụng dấu câu thì sẽ khiến mạch văn bị gãy, nhưng mà theo ý của chị thì cũng nên thêm nó vào chứ đừng bỏ đi hoàn toàn thế này. Còn nữa, chị thấy sẽ tốt hơn nếu em bớt đi kiểu kết thúc câu bằng danh từ.

Chị ấy còn rất nghiêm túc đưa ra lời khuyên cho tôi như vậy. Bà chị này thật là khùng...

Bất kể tôi cố tình chơi khăm chị ấy bao nhiêu lần, cho dù thứ mà tôi nguệch ngoạc ra nó kì cục tới mức nào, chị Tooko cũng ăn hết sạch những bài văn mà tôi đưa cho chị ấy, và đến ngày tiếp theo thì chị ấy lại tươi cười chạy đến tìm tôi.

- Konoha ơi, tới giờ sinh hoạt câu lạc bộ rồi.

Có lẽ bởi vì chị ấy nhận ra khi đó tôi đang tự thu mình trong vỏ ốc và tránh tiếp xúc với những người xung quanh, cho nên chị ấy không thể bỏ mặc tôi như vậy chăng?

Mặc dù nhìn bề ngoài thì chị Tooko chẳng khác gì một ‘cô gái văn chương’ hoàn toàn đắm chìm trong thế giới của chính mình, ích kỷ và chẳng thèm quan tâm đến suy nghĩ của người khác, lúc nào cũng ngơ ngơ như mới từ trên trời rơi xuống, nhưng thực ra chị Tooko cũng có những nguyên tắc mà chị ấy không bao giờ phá vỡ.

Có lẽ sau một năm ở chung với chị Tooko, tôi đã được cảm hóa.

Giờ tan trường ngày hôm sau, tôi tới thư viện tìm Takeda.

- Cho dù Takeda lừa mình vì lý do gì đi nữa thì mình cũng chẳng quan tâm. Chỉ là vì chị Tooko nổi máu tham ăn rồi quấy phá nên mình mới phải đi giục Takeda viết báo cáo cho chị ấy ăn mà thôi.

Vừa lẩm bẩm tự thuyết phục bản thân như vậy, tôi vừa bước xuống chiếc cầu thang xoắn ốc rỉ sét dẫn tới kho sách dưới tầng hầm.

Rắc rắc rắc...

Tiếng bước chân của tôi dần bị sự im ắng của tầng hầm nuốt chửng.

Tôi đặt chân xuống bậc thang cuối cùng, lấy tay gõ lên cánh cửa trước mặt, sau đó, một âm thanh cảnh giác vang lên.

- A-Ai đấy?

- Anh là Inoue ở câu lạc bộ Văn học.

- Anh Konoha! Anh chờ em một chút!

Bên trong phòng vang lên tiếng sách đổ ập xuống sàn, tiếng bước chân và tiếng chuột kêu chít chít, sau đó là giọng của Takeda “Xùy xùy, ra đằng kia chơi đi”. Sau khi gian phòng đã yên tĩnh lại được một lúc, Takeda mở cửa rồi rụt rè thò đầu ra nói với tôi.

- À... M-Mời anh vào. Anh đừng lo... em đã đuổi chuột đi rồi...

- ... Cảm ơn.

Tôi gật đầu và bước vào trong.

Kho sách chẳng khác gì lúc tôi đến dạo trước, âm u, bụi bặm, trong không khí phảng phất mùi giấy cũ.

Chiếc đèn bàn đặt trên chiếc bàn học phát ra ánh sáng yếu ớt, tựa như một chiếc đèn đường đứng cô độc trong trời đêm. Trên mặt bàn để một bi đông nước màu cam, một chiếc cốc in hình con vịt và một hộp bánh quy.

- Chị Tooko bảo anh tới hỏi em báo cáo viết tới đâu rồi.

Takeda cúi gằm đầu xuống.

- Em xin lỗi. Em đã ghi xong một bản nháp, nhưng khi đọc lại em mới thấy nó... hoàn toàn không dùng được... xem ra em thật sự không có chút năng khiếu viết văn nào cả.

Không biết trả lời cô bé thế nào, tôi đành im lặng. Takeda nói tiếp trong khi đầu vẫn cúi gằm, người cô bé càng lúc càng co rúm lại.

- Em thật sự xin lỗi vì đã nói dối anh Konoha và chị Tooko. Em... đã rất muốn trở thành một thám tử. Bởi vì em đã phát chán cuộc sống bình thường mỗi ngày... Thế nên em nghĩ nếu mình có ai đó để thích thì chắc sẽ có thứ gì đó thay đổi, em đã nghĩ chỉ cần em kết giao với một bạn và hết lòng yêu thích bạn ấy, em sẽ được hạnh phúc, nhưng... vịt con xấu xí sẽ mãi mãi là một vịt con xấu xí... nó sẽ không thể trở thành thiên nga được. Lúc đầu đúng là em đã rất vui, nhưng khi dần quen với cảm giác đó, em lại nghĩ trong đầu là “À, thì ra nó cũng chỉ là thế này”...

Đúng lúc này, em tìm ra lá thư của anh Shuuji. Ngực em thắt lại khi đọc thư của anh ấy, em không nhịn được mà bật khóc. Em có cảm giác như toàn bộ thế giới của mình đã thay đổi. Em muốn biết nhiều hơn về con người này. Em muốn đến gần con người này. Có lẽ nếu em làm như vậy, em có thể trở thành một con người khác với hiện tại. Có lẽ một người như em rồi rốt cuộc cũng có thể gặp được một câu chuyện tuyệt vời khiến em hưng phấn, khiến em chờ mong.

Em đã từng... nghĩ như vậy.

- ... Người cắt tấm hình trong album tốt nghiệp cũng là em phải không?

- Vâng. Càng điều tra về anh Shuuji, em càng muốn biết liệu anh Shuuji có thật sự đã tự tử hay không...

Sau khi tan học em đều tự giam mình trong căn phòng này, em cảm thấy thích thú với việc tự mình suy luận đủ thứ chuyện. Em đã từng có cảm giác giống như một thám tử chân chính.

Lẽ ra em nên từ bỏ...

Một hôm, em chứng kiến anh Konoha phát truyền đơn mời các học sinh lớp 10 gia nhập câu lạc bộ trước cổng trường... Em đã rất kinh ngạc khi thấy anh Konoha trông giống hệt anh Shuuji.

Lúc đó, trong đầu em nảy ra một ý nghĩ.

Nếu em để cho mấy người cựu thành viên của câu lạc bộ bắn cung gặp anh Konoha, có lẽ em sẽ biết được S là ai, em sẽ biết được chân tướng cái chết của anh Shuuji.

Và thế là Takeda quyết định lợi dụng hòm thư giải quyết các vấn đề tình yêu mà chị Tooko lập nên để đạt được mục đích tiếp cận tôi.

Anh Shuuji thật sự có tồn tại! Em nói thật!

Takeda đã từng nhiều lần lặp đi lặp lại với tôi như vậy. Đối với Takeda, cái người tên Kataoka Shuuji này không chỉ là một hình bóng do cô bé tưởng tượng qua những lá thư mà là một nhân vật có tồn tại.

Takeda đã muốn tin tưởng như vậy.

Sự tồn tại của Kataoka Shuuji bên trong Takeda đã lớn tới mức đó.

Nhưng bây giờ, trông Takeda lại cực kì cô đơn.

- Em xin lỗi, bởi vì những hành vi ngu xuẩn của mình, em đã khiến anh Konoha gặp nhiều rắc rối. Cho dù em đã biết được chân tướng thì ngoài cảm giác khổ sở ra, vẫn chẳng có gì thay đổi cả.

Takeda đưa tay khẽ nắm lấy chiếc cốc hình con vịt.

- Chiếc cốc này là quà của một người bạn thân tặng cho em, cậu ấy đã qua đời trong một tai nạn giao thông hai năm về trước. Bị xe tông giống như chị Sakiko...

Thì ra là vậy.

Có lẽ lý do tại sao Takeda lại có một sự cố chấp đến như vậy với Kataoka Shuuji là vì cô bé cũng đã mất đi người thân của mình trong một vụ tai nạn, giống như Shuuji. Khi nghĩ như vậy, tôi cảm giác như mình cũng có thể hơi hiểu được cảm xúc của Takeda, ngực tôi trở nên đau nhói.

- ... Cậu ấy là thủ lĩnh các phong trào trong lớp, rất mạnh mẽ và có cá tính, đầu óc cũng rất thông minh. So với em, cuộc sống của cậu ấy tuyệt vời hơn rất nhiều, thế nhưng...

Takeda nói nhỏ với giọng ngắt quãng.

Cô bé nhìn đăm đăm vào chiếc cốc, khuôn mặt đượm buồn.

- Takeda... anh nghĩ sống một cuộc sống bình thường cũng chẳng có gì là xấu. Ít nhất thì đối với anh, anh thích một cuộc sống như vậy hơn.

- Có lẽ vậy...

Takeda mỉm cười, nụ cười của cô bé thật cô đơn.

Sau đó cô bé đột nhiên ngẩng đầu lên và nói với giọng vui vẻ.

- Anh Konoha biết không? Hôm nay là ngày giỗ tròn 10 năm của anh Shuuji. Thế nên... em đã muốn đắm chìm trong kí ức về anh ấy một lần cuối cùng, nhưng bây giờ em phải đi rồi. Hiro đang chờ em.

Takeda bắt đầu thu dọn đồ vật trên bàn học.

Miệng cô bé vẫn cười vui vẻ, nhưng mà nước mắt đã ẩn hiện trong mắt cô bé, để ngăn không cho nước mắt trào ra, cô bé cố hết sức mở mắt thật lớn, thỉnh thoảng còn chớp mắt rất không tự nhiên.

Ôm lấy đồ của mình, Takeda cười và nói với tôi.

- Vậy thôi em xin phép đi trước ạ. Em rất vui vì đã được nói chuyện với anh Konoha. Cảm ơn anh vì đã đến gặp em.

- Takeda... báo cáo ấy mà, em không cần cố viết cũng được. Đối với em việc này cũng chẳng vui thú gì đúng không? Nên anh nghĩ dù cho em cố viết thì cũng chẳng thay đổi được gì cả...

Trong thoáng chốc, ánh mắt của Takeda trở nên trống rỗng, sau đó cô bé lại chớp mắt và hơi ngẩng đầu lên, rồi cô bé nhìn về phía tôi, môi cong lên thành hình một nụ cười.

- Đúng vậy... cho dù em có viết... thì chắc chắn câu chuyện của em cũng chỉ đầy những chuyện đáng xấu hổ... Nó sẽ chẳng thay đổi được gì cả...

Đó là lời khuyên do chính tôi đưa ra, nhưng khi nghe Takeda lặp lại chúng, tôi có cảm giác lồng ngực mình như đang bị thứ gì đó xuyên thủng.

À, đúng vậy. Cho dù tôi có viết thì cũng chẳng thay đổi được gì cả. Viết lách không cứu được mạng người.

Takeda nói khẽ.

- Em đi đây...

Nụ cười cuối cùng của cô bé thật rạng rỡ.

Rắc rắc rắc rắc...

Đứng trong kho sách tỏa ra mùi hương thoang thoảng, tôi nghe tiếng bước chân của Takeda leo lên chiếc cầu thang xoắn ốc và dần đi xa.

Tôi nhớ lại cảnh Takeda vừa khóc vừa ôm lấy tôi trong cơn mưa. Sau đó tôi nhớ tới nụ cười vui vẻ của cô bé khi ăn cơm cùng bạn trai tại sân trong.

Anh Soeda và chị Rihoko đã lựa chọn tiếp tục sống cùng với những kí ức về Kataoka Shuuji. Còn Takeda, có lẽ cô bé đã thoát khỏi anh ta. Có lẽ từ bây giờ, cô bé sẽ có thể sống một cuộc sống bình thường với cậu bạn trai Hiro. Tôi hi vọng đối với Takeda, đó là một điều khiến cô bé cảm thấy hạnh phúc. Tuy nhiên, đó chỉ là ý nghĩ một chiều của tôi. Dazai Osamu từng nói trong Mất tư cách làm người thế này: “Thời gian có lẽ cũng chính là một sự cứu rỗi, nó sẽ chữa trị bình đẳng cho tất cả mọi người”.

Bởi vì tâm tình có chút u sầu, tôi bước về phía những giá sách xếp cạnh nhau san sát như rừng và nhìn vào những tựa sách đó. Có những tựa mà tôi biết, có những tựa mà tôi không biết, có những tựa mà chữ in quá mờ tôi không đọc được nó là gì, trong bóng tối mịt mù, đủ loại tựa sách chảy xuôi theo tầm nhìn của tôi.

- A...

Một tựa sách đập vào mắt tôi, bước chân tôi dừng lại.

- Mất tư cách làm người...

Có lẽ đây chính là quyển sách có lá thư của Kataoka Shuuji kẹp trong đó.

Tôi duỗi ngón trỏ và thử rút quyển sách đó ra. Quyển sách được đặt trong một chiếc hộp giấy bìa cứng, mặt ngoài của lớp hộp đã ngả sang màu ố vàng, trên đó còn có những đốm màu nâu nhạt.

- Ặc, sao cứng thế này.

Tôi không tài nào rút quyển sách ra được.

- ... Chẳng lẽ có thứ gì kẹp bên trong nữa sao...? Oa!

Khi tôi vừa dùng hết sức bình sinh lôi được quyển sách ra, một quyển sổ trông có vẻ được kẹp chung vào nó cũng văng ra theo và rơi xuống sàn.

Cạch.

Khi tôi cúi người xuống định nhặt lên, tôi chợt giật mình. Trên sàn là một tấm hình nhỏ trông như thể nó đã bị ai đó dùng kéo cắt ra, trong tấm hình đó, một nam sinh có khuôn mặt y hệt tôi đang ngước lên nhìn tôi.

Bên cạnh tấm hình là một quyển sổ nhỏ in hình một con vịt trên bìa.

Tấm hình này... là tấm hình trong album tốt nghiệp? Mà đây không phải là quyển sổ Takeda vẫn mang theo bên người sao?

Tại sao cô bé lại để nó ở đây như thể muốn che giấu nó vậy?

Đã thế lại còn kẹp trong Mất tư cách làm người...

Việc này không phải y hệt...

Một dự cảm xấu dâng lên trong tôi.

Tôi vội cầm quyển sổ lên và đọc lướt qua những hàng chữ nhỏ đều tăm tắp được viết trong đó.

Vừa đọc câu đầu tiên, cả người tôi lạnh ngắt, tôi có cảm giác như mặt đất dưới chân đang sụp đổ.

Tôi tiếp tục xem, sau đó tôi không kìm nổi mà giở ra trang cuối cùng, vừa nhìn thấy nội dung ghi trên đó, tôi vừa nguyền rủa mình thật ngu ngốc vừa khép lại quyển sổ rồi xông ra ngoài.

Tôi đã sống một cuộc đời đầy hổ thẹn.

Lần đầu tiên tôi cảm nhận được sự kỳ lạ của bản thân là khi người bà yêu thương tôi nhất mực qua đời.

Khi đó, bởi vì căn bệnh tim quái ác, bà của tôi lúc nào cũng nằm liệt giường. Dù vậy, mỗi khi tôi tới bên cạnh, bà luôn cười hiền từ, xoa đầu tôi và nói: “Cháu ngoan quá”.

Thế nhưng, tôi không phải là một đứa bé ngoan như những gì bà tôi vẫn nghĩ. Bàn tay gầy trơ xương của bà, khuôn mặt nhăn nhúm của bà, mái tóc xơ xác của bà, hơi thở ám mùi các loại thuốc điều trị của bà, tất cả chỉ khiến tôi cảm thấy chán ghét đến mức không thể chịu được. Mỗi lần gặp bà tôi đều cảm thấy cực kì sợ hãi.

“Cháu là một đứa bé ngoan”.

Mỗi lần tôi ghé tai để nghe cái âm thanh khàn khàn đó, tôi lại cảm giác như mình đang bị nguyền rủa, cổ tôi trở nên cứng ngắc, da gà nổi khắp người.

Tôi rất sợ, sợ rằng một khi bà biết được thật ra tôi không phải là một đứa bé ngoan, thật ra trong thâm tâm tôi rất chán ghét bà, bà sẽ bật dậy rồi chồm tới ăn thịt tôi, mái tóc trắng xóa của bà sẽ dựng lên như quỷ dạ xoa, đôi mắt của bà sẽ trở nên đỏ rực như lửa. Hàng đêm, tôi đều bị nỗi sợ hãi đó ám ảnh đến không ngủ được, tôi nằm trên giường mà mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm cả người.

Mỗi khi thêm một tuổi, tôi lại một lần nữa nhận ra sự khác biệt trong cách suy nghĩ và cảm nhận của mình với những người xung quanh lớn đến nhường nào. Đứng trước những điều người khác thấy vui vẻ hoặc bi thương, tôi đều không có cảm xúc gì, trái tim tôi không hề dao động dù chỉ là một chút.

Hà cớ gì mọi người lại cảm thấy vui?

Hà cớ gì mọi người lại cảm thấy buồn?

Lúc mọi người hào hứng cổ vũ cho đồng đội tại đại hội thể thao hoặc trong một trận đấu bóng, lúc mọi người lưu luyến không nỡ rời xa một người bạn sắp chuyển trường, tôi lại có cảm giác khó chịu tựa như một người nước ngoài không thạo ngôn ngữ đang đứng lẫn vào giữa bọn họ. Cơ thể tôi co rúm lại, bụng tôi thắt lên từng cơn đau đớn. Tôi hoàn toàn nghe không hiểu những ngôn từ ồn ào náo nhiệt mà người xung quanh đang nói.

Tại sao vậy? Tại sao mọi người lại khóc? Không biết, tôi hoàn toàn không biết. Thế nhưng nếu như tất cả đều đang khóc mà chỉ có một mình tôi bình tĩnh thì mọi người sẽ nghĩ tôi là đứa lập dị. Tôi phải khiến bản thân cũng khóc. Nhưng khuôn mặt tôi cứng ngắc, tôi không thể khóc được. Hai má tôi nóng bừng. Nếu như mọi người biết mình đang giả khóc thì phải làm sao bây giờ? Mình không được ngẩng đầu lên. Mình phải cúi đầu, khuôn mặt phải tỏ ra u ám. Ôi, lần này mọi người lại đang ôm bụng cười. Có gì vui đến vậy nhỉ? Không biết, mình không biết. Nhưng nếu mình không làm theo mọi người, mọi người sẽ nghĩ mình là thứ khác người, mọi người sẽ xa lánh mình.

Cười. Cười. Cười đi. Không, khóc, khóc đi, không, cười đi, mình phải cười.

Trước mặt cha mẹ, thầy cô, bạn bè, tôi dồn toàn bộ tâm trí vào việc ép bản thân phải cười, tôi cư xử nhố nhăng để làm cho mọi người vui vẻ. Ôi, làm ơn, xin đừng để ai nhận ra tôi là một con quái vật không hiểu lòng người. Làm ơn hãy để tôi có thể sống tiếp cuộc đời của một con người vô dụng ngu ngốc vụng về, làm cho mọi người cười vui vẻ, làm cho mọi người thương xót, làm cho mọi người tha thứ...

Cho đến khi lên cấp hai và gặp được S, tôi chưa một lần nhận ra bản thân chỉ là một tên hề.

Tôi vừa thở hồng hộc vừa guồng chân lao lên những bậc thang dẫn tới sân thượng.

Bản ghi chép thứ ba do Takeda viết chứ không phải Kataoka Shuuji.

Làm sao tôi có thể ngu xuẩn đến mức này chứ.

Từ trước đến giờ, tôi vẫn chỉ dùng sự ngây thơ nông cạn cùng kiến thức cơ bản của bản thân để nhìn nhận về cô gái có tên là Takeda Chia.

Tại sao Takeda phải đi tìm S?

Tại sao cô bé lại cố chấp muốn biết được khoảnh khắc cuối cùng của Takeda Shuuji đến như vậy?

Tôi chưa một lần dùng trí tưởng tượng của mình để nghĩ về điều đó.

Tất cả những gì tôi nhìn thấy ở Takeda chỉ là một khuôn mặt tròn tròn bầu bĩnh, cặp mắt nhỏ linh động, những hành vi trẻ con, nụ cười rạng rỡ, nét thơ ngây như một chú cún, tâm tư đơn thuần, vẻ hoạt bát hiếu động.

Tôi chưa một lần thử nghĩ rằng tất cả những điều đó chỉ là một màn kịch của Takeda.

Hãy để tôi kể cho các bạn nghe về S.

S là người hiểu tôi nhất và cũng là kẻ thù không đội trời chung, S là bạn thân nhất, là một nửa tính mạng của tôi, tính cách của chúng tôi cũng đối lập như nước với lửa.

Bằng trí thông minh đáng sợ của mình, S đã nhìn thấu tất cả.

Vai diễn tên hề đã giúp tôi lừa dối một cách hoàn hảo tất cả người đời, nhưng chỉ có duy nhất S là tôi không thể qua mặt.

Vì lẽ đó, tôi sợ S.

Vì sợ S, tôi đã không thể chạy trốn khỏi S.

Cho dù ở lớp học, hay tham gia câu lạc bộ, tôi đều ở bên cạnh S.

Ánh mắt của S như lời phán quyết từ trời cao, nó khiến tôi sợ hãi, xấu hổ, chân run rẩy, mồ hôi túa ra.

Thế giới này là địa ngục.

Và tôi là nô lệ của S.

Vào sinh nhật năm tôi 14 tuổi, S tặng tôi một chiếc cốc in hình con vịt.

S nói với tôi “Mặt của con vịt vụng về ngốc nghếch này trông giống hệt cậu”.

Tôi chỉ cười hì hì và nói “Đúng ha~”. Thấy thế, S nhíu mày nhìn tôi chằm chằm và hỏi “Chi này, cậu thật sự cứ định như vậy mãi sao?”

Tôi cảm thấy sợ hãi.

Tôi là một con quái vật dưới lớp vỏ ngoài vịt con vụng về, và S rất ghét điều đó.

Để khiến S vui vẻ, tôi cố làm ra những vẻ mặt khôi hài và kể chuyện cười liên tục.

Nhưng S không cười, S chỉ nổi giận và nói “Đủ rồi. Chi cứ mãi là một con vịt con vụng về ngốc nghếch như vậy đi” sau đó S bỏ đi, để tôi lại một mình.

Tôi đuổi theo S.

Nếu như tôi bị S vứt bỏ, S sẽ kể cho mọi người biết chuyện tôi là một con quái vật.

Tôi phải làm cho S cười...

Tôi phải ngăn S lại...

Nếu tôi bị S bỏ rơi, tôi thà chết còn hơn!

Khi ý nghĩ đó vụt hiện ra trong đầu tôi, tôi cố ý ngã lăn ra giữa đường cái.

S kinh ngạc quay đầu lại, sau đó S nhíu mày như thể không biết phải làm gì với tôi, rồi S chạy về phía tôi.

Khi tôi thầm thở phào nhẹ nhõm trong lòng, một chiếc xe hơi đột nhiên trờ tới và hất cơ thể mảnh mai của S lên cao, rồi S té xuống mặt đất, sau đó, S không còn cử động nữa.

Vì con quái vật mang tên Takeda Chia, cô gái có tên Saitou Shizuka đã chết.

Ngày đó, thịt mềm nát vụn, dòng máu đào tỏa ra mùi hương ngòn ngọt chua chua lan rộng trên mặt đường nhựa đen kịt, còn tôi chỉ đứng đó nhìn, với một trái tim trống rỗng.

Tôi, đã, giết, một, “con người”.

Có lẽ, ngay cả Chúa cũng sẽ không dang tay đón nhận tôi nữa.

... Em rất tầm thường.

... Cho dù em đọc Mất tư cách làm người bao nhiêu lần, em cũng hoàn toàn không hiểu được.

... Em thật đần, em thật tầm thường, em thật sự quá tầm thường, quá ngu ngốc, cho dù mất cả đời em cũng không thể hiểu được tại sao Dazai và anh Shuuji lại muốn được chết. Em đã đọc đi đọc lại Mất tư cách làm người năm lần, thế nhưng mà em vẫn hoàn toàn không thể có được cảm giác đồng cảm... Cuối cùng em chỉ biết bật khóc.

Takeda đã nghĩ gì khi cô bé nói rằng cô bé không hiểu được Mất tư cách làm người?

... Em chỉ biết bật khóc.

Cô bé đã nghĩ gì khi bật khóc?

... Quá kì lạ, người đó bị nuông chiều đến hư hỏng mất rồi. Người đó hoàn toàn đâu cần phải cảm thấy khổ chứ.

Rốt cuộc thì cô bé đã nghĩ gì khi nói ra những lời tự làm tổn thương bản thân như vậy?

Tôi nói với cậu ấy rằng tôi sẽ hẹn hò với cậu ấy.

Cậu ấy ngay lập tức nở nụ cười hồn nhiên, ngây thơ tựa như một chú cún con.

Với một sự tin tưởng không chút hoài nghi, cậu ấy đến bên tôi.

Cậu ấy là một con cừu trắng đơn thuần, tốt bụng, hoạt bát vui vẻ, là đứa con cưng của Chúa.

Tôi thấy ghen tị và khó chịu với cậu ấy, nhưng đồng thời tôi cũng không thể kiềm chế được lòng khát khao đối với sự ngây thơ của cậu ấy.

Có lẽ cậu ấy có thể khiến tôi thay đổi.

Người ta thường nói yêu thương sẽ khiến con người ta thay đổi.

Vì vậy, có lẽ cậu ấy có thể cứu vớt tôi.

Tôi sẽ không còn là một con quái vật không biết đến tình yêu và lòng tốt nữa, tôi sẽ có thể trở thành một con người bình thường.

Ôi, hi vọng điều đó trở thành hiện thực.

Với khát khao cháy bỏng như thiêu rụi cả lồng ngực, tôi cầu nguyện như vậy.

Tôi sẽ thích cậu ấy.

Cho dù ban đầu là giả dối đi chăng nữa, có lẽ một ngày nào đó tình cảm của chúng tôi sẽ trở thành sự thật.

Những lời Takeda từng nói xoay chuyển trong đầu tôi, chúng dần biến thành những ngôn từ mang một hàm ý hoàn toàn khác hẳn.

Ngày mưa đó, khi cô bé ôm lấy tôi trước cổng trường, và cả khi tôi chất vấn cô bé rằng Kataoka Shuuji không hề tồn tại, trông Takeda rất buồn.

Và tôi hoàn toàn hiểu sai nỗi buồn đó của cô bé đến từ đâu.

Trước mặt cậu ấy, tôi giả vờ cười, tôi giả vờ làm nũng, lặp đi lặp lại với cậu ấy rằng tôi thích cậu ấy.

Tôi có thể cảm nhận được cậu ấy càng lúc càng thích tôi nhiều hơn, nhưng tôi thì càng ngày càng cảm thấy một sự bi thương không thể kìm nén.

Nhìn từ bên ngoài, tôi vẫn đang tiếp tục vai diễn một tên hề như trước, nhưng ở bên trong, trái tim tôi đã yếu đuối và mệt mỏi như một người bệnh sắp lìa đời. Đôi lúc, tôi lại cảm nhận cơn đau như toàn thân bị xé rách.

Ngày mưa đó, đằng sau khu nhà học, khi đôi môi của cậu ấy vụng về chạm vào môi của tôi, có thứ gì đó trong tôi như muốn vỡ tung. Đó không phải cảm giác vui mừng, nó là một sự ghê tởm khiến lông tơ toàn thân tôi dựng đứng lên.

Tôi giả vờ xấu hổ và mỉm cười “Đáng ghét, cậu làm cái gì vậy” rồi bỏ chạy.

Đầu tôi quay mòng mòng, cổ hỏng tôi như mắc nghẹn một cục gì đó nóng bỏng khiến tôi cảm thấy buồn nôn, tôi vừa lấy tay chà xát miệng nhiều lần vừa chạy vội trong làn mưa.

Không muốn, tôi không muốn sống như thế này nữa, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, không muốn, tôi không muốn như thế này nữa. Tôi không chịu nổi nữa.

Tại sao sau khi giết S tôi vẫn còn sống chứ?

Không phải mọi chuyện nên ngược lại sao?

Tôi phải bị S giết mới đúng chứ?

Không phải bởi vì tôi mong muốn điều đó, tôi mới hầu hạ dưới chân S như một tên nô lệ, tôi mới nói ra những lời nịnh nọt S sao?

Tôi căm hận S, tôi cũng sợ hãi S. Nhưng sâu thẳm trong trái tim, tôi cầu nguyện cho S tới hủy diệt tôi.

Chỉ có S mới có thể giết tôi, nhưng...

Nhưng mà, S đã không còn nữa rồi.

Tôi, một con quái vật hạ đẳng yếu hèn nhát không thể chịu nổi nỗi thất vọng, chỉ trích và xa lánh của mọi người, chỉ có thể dành hết quãng đời còn lại để đóng vai một tên hề lừa gạt người đời.

Đó là một địa ngục còn tàn khốc hơn cả khi tôi ở cùng S, tôi sẽ không thể được cứu rỗi.

“Anh nghĩ sống một cuộc sống bình thường cũng chẳng có gì xấu. Ít nhất thì đối với anh, anh thích một cuộc sống như vậy hơn”.

... Có lẽ vậy...

Làm sao tôi có thể nói ra những lời vô tâm đến như vậy cơ chứ?

Tôi đã không hiểu. Tôi đã chẳng biết gì cả.

“Sống một cuộc sống bình thường cũng chẳng có gì là xấu”, khi nghe tôi nói ra những lời đó, Takeda đã bị tổn thương và tuyệt vọng đến thế nào?

Tôi đọc được lá thư của một người rất giống tôi.

Tôi có cảm giác như đang nhìn vào chính bản thân, ngực tôi nghẹn lại, nước mắt lăn dài trên má.

Ôi, cuối cùng tôi cũng gặp được một người giống mình.

Chỉ có người này mới hiểu được nỗi khổ tâm của tôi.

Bản ghi chép này cũng là tôi bắt chước người ấy.

Khi tôi đặt bút viết, tôi có cảm giác như mình càng lúc càng tới gần người ấy.

Lý do tại sao khi Takeda đọc thư của Kataoka Shuuji, cô bé lại bị anh ta thu hút mãnh liệt đến như vậy, cô bé lại muốn điều tra chân tướng cái chết của anh ta đến như vậy, đó không phải là vì anh ta là người sở hữu những thứ mà cô bé không có.

Cũng không phải vì hai người quá trái ngược nhau mà cô bé mới bị thu hút.

Mà chính là vì cô bé đã biết được trên cõi đời này còn có một người được sinh ra với tâm hồn giống hệt cô bé, cho nên cô bé mới muốn chứng minh sự tồn tại của người đó đến như vậy.

S của anh ấy rốt cuộc là ai?

Tôi phải làm gì mới có thể nắm bắt được điểm yếu của S?

Tôi phải làm gì mới có thể tìm ra được bí mật khiến cho trái tim S dao động?

Đúng vậy, chỉ có S là người duy nhất biết được thời khắc cuối cùng của anh ấy.

Anh ấy đã chết như thế nào? Là anh ấy tự lựa chọn cái chết sao? Hay là anh ấy đã bị S giết chết? Vào thời khắc cuối cùng đó, anh ấy đã nói gì, anh ấy có vẻ mặt như thế nào?

Anh ấy, người sở hữu tâm hồn giống hệt tôi, câu trả lời mà anh ấy tìm được là gì?

Nếu tôi tìm ra câu trả lời đó, nó sẽ trở thành người dẫn đường cho tôi.

Tôi có nên sống tiếp? Hay tôi nên chết?

Ôi, tôi muốn biết. Tôi thật sự muốn biết. Tôi phải biết được câu trả lời của anh ấy.

Tôi liên tục suy nghĩ về điều đó, cả trong mơ hay khi đang tỉnh. Và rồi, sau một tình huống không ngờ tới, tôi đã nhận được chiếc chìa khóa khiến S sụp đổ.

Cùng với cơn đau kịch liệt như bị một thanh sắt nóng bỏng gí vào lồng ngực, cuối cùng tôi cũng đã hiểu được.

Takeda và Kataoka Shuuji đều cùng một loại người.

Cả hai đều hi vọng mình bị hủy diệt bởi nhân vật tên là S, người hiểu rõ họ nhất, đồng thời cũng là kẻ thù của họ và cả hai đều vì sai lầm của mình mà đánh mất người gần gũi với họ nhất.

Chính vì vậy, cả hai người bọn họ đều mang trong mình cảm giác tự trách mãnh liệt đối với bản thân, và họ dần dần sụp đổ.

Kể từ khi mất đi người bạn thân nhất Saitou Shizuka, Takeda đã mang trong mình một ý thức chuộc tội với cô gái đó, và cô bé liên tục bị giày vò bởi ý thức này. Chính lúc này, lá thư của Kataoka Shuuji có thể được xem là kim chỉ nam để cô bé thoát khỏi sự giày vò này.

Chính vì vậy, Takeda đã hành động.

Cô bé đã để những thành viên cũ của câu lạc bộ bắn cung tiếp cận tôi, người vốn trông rất giống Kataoka Shuuji, sau đó cô bé tìm ra mục tiêu của mình, xác định S là anh Soeda, tiếp đó viết thư cho anh ta.

Như bị rót vào từng giọt, từng giọt độc dược, S dần dần trở nên điên cuồng, còn tôi, tôi chỉ dùng ánh mắt tỉnh táo quan sát S.

Thông qua thái độ của S, tôi biết S không còn bình tĩnh như ngày thường nữa.

Đôi mắt của S không ngừng dao động, giọng nói của S đang run rẩy.

Dần dần, mỗi khi ở một mình, S bắt đầu thở dài, vò đầu bứt tóc, chốc chốc lại quay người nhìn về phía sau.

Takeda muốn biết trước khi chết, Kataoka Shuuji, đồng loại của cô bé, đã nghĩ gì...

Anh ta đã chết như thế nào?

Anh ta bị người khác giết chết? Hay anh ta đã tự giết chính mình?

Là người khác muốn giết anh ta, hay là anh ta đã tự lựa chọn cái chết của mình?

Takeda rất muốn biết được những điều đó.

Cho dù phải làm ra chuyện gì đi chăng nữa, cô bé cũng muốn biết được những điều đó.

Sắp rồi.

Mọi thứ đã được chuẩn bị.

Tất cả những gì tôi cần làm chỉ là lấy chìa khóa và mở ra cánh cửa đó mà thôi.

Để quyết định tương lai của bản thân, cho dù phải làm ra chuyện gì đi chăng nữa, Takeda cũng phải biết được những điều đó.

Tôi viết thư cho S.

“Mình chờ cậu trên tầng thượng.

Chúng ta sẽ nói chuyện thật lòng”.

Ở trang cuối cùng của quyển sổ lưu lại những lời thật lòng của Takeda với những dòng sau.

Anh Shuuji đã cho tôi đáp án rồi.

Bây giờ thì... đi tới sân thượng thôi.

Lầu 2,

Lầu 3,

Lầu 4,

Cầu thang cứ hướng lên vô tận không có điểm dừng, trong lòng tôi dần sinh ra cảm giác bất an và sợ hãi rằng mình sẽ vĩnh viễn không thể tới được chỗ của Takeda.

Cho dù tôi leo hết những bậc thang này, điều gì sẽ chờ tôi ở phía trước? Lại là một bi kịch mà tôi chỉ có thể đứng nhìn nó diễn ra sao?

Giống như Miu lúc đó, tôi chỉ có thể tuyệt vọng nhìn Takeda nhảy xuống từ sân thượng sao?

Trái tim tôi như vỡ ra, mắt tôi hoa lên, suýt chút nữa thì tôi khuỵu xuống tại chỗ.

Không được... quá muộn rồi...

Tôi sẽ lại không đến kịp, giống như lúc đó.

Tôi không nên đi tới sân thượng. Nếu tôi đi và nhìn thấy thứ tôi không muốn nhìn, tôi sẽ chỉ lại khiến bản thân thêm đau khổ mà thôi.

Tôi không được đi!

Môi và đầu ngón tay tôi tê dại, tôi thở phì phò như một con thú, mọi thứ trước mắt tôi dần chuyển thành một màu trắng xóa.

Từ khi tôi lên cấp ba đến giờ ‘nó’ chưa một lần phát tác, nhưng từ lúc anh Soeda kéo tôi lên tầng thượng, tôi lại bắt đầu không thể thở được.

Cảm giác đói khát và bất an bủa vây lấy tôi giống hệt như lúc đó, toàn thân tôi trở nên lạnh buốt, từng hơi thở đứt quãng theo cổ họng tôi thoát ra ngoài, cơ thể tôi run rẩy dữ dội, tôi phải dựa vào tay vịn cầu thang mới có thể đứng được.

Đau quá.

Mình chết mất.

Aa, tôi sẽ không đến kịp. Đã quá trễ. Cho dù tôi có lên sân thượng thì cũng quá trễ rồi. Tất cả đều đã quá trễ rồi. Cho dù tôi có làm gì đi nữa thì kết quả tôi nhận được vẫn là nỗi bất hạnh. Tôi chẳng thể làm được gì cả. Đã quá trễ rồi.

... Không, không phải vậy.

Đúng lúc tôi đang đắm chìm trong vực sâu tuyệt vọng, một bàn tay vô hình vươn ra nắm lấy tay của tôi và kéo tôi dậy.

Có lẽ đó là tay của chị Tooko.

Khi tôi cảm thấy vô lực nhất, người đã không chịu từ bỏ và nắm lấy tay của tôi đưa tôi đến tận đây chính là chị Tooko.

Chị Tooko sẽ không bao giờ vứt bỏ tôi.

Khi tôi khóc lóc muốn từ bỏ tất cả và nói rằng tôi không thể hiểu nổi, chị ấy sẽ nói với tôi chính tôi phải tự mình đi tìm ra câu trả lời đó.

Cho dù đau khổ tới đâu, cho dù bi thương tới đâu, tôi cũng phải tự giãy giụa trên chính đôi chân của mình để tìm ra câu trả lời đó.

Giống như Melos nhận được sự tin tưởng vô điều kiện từ Selinuntius*, tôi lại đứng dậy và guồng chân lao lên cầu thang.

Melos và Selinuntius là hai nhân vật trong truyện Chạy đi! Melos! của Dazai Osamu.

Tôi không còn cảm thấy cơn đau nữa, trái tim tôi không còn như sắp rách ra nữa, hơi thở không còn khó khăn nữa, đôi mắt không còn mịt mờ nữa, tôi chỉ tiếp tục chạy như điên hướng về sân thượng.

Một cánh cửa nặng nề hiện ra ở đoạn cuối của chiếc cầu thang mà tôi đã tưởng chừng như dài vô tận, tôi dùng toàn thân đụng vào cánh cửa và khiến nó mở ra.

Bầu trời tháng Năm trong xanh không một gợn mây như mọi khi.

Takeda đang đứng bên ngoài hàng rào.

Tấm lưng nhỏ nhắn của cô bé trông thật cô đơn, như thể nó đã mất đi tất cả chỗ dựa.

- Đừng làm thế! Takeda!

Tôi vừa hét lên vừa chạy về phía cô bé. Nghe thấy tiếng tôi, Takeda cũng giật mình, cô bé quay đầu lại. Hai tay của cô bé đang ôm một chiếc cốc in hình con vịt, một ý nghĩ vang lên trong đầu tôi “Ôi, cô bé thực sự đã định tìm tới cái chết sao?”, ngực tôi như thắt lại.

- Đừng làm thế, Takeda. Em đừng tự tìm tới cái chết như vậy. Em không được kết thúc mọi chuyện như vậy! Em không phải là Kataoka Shuuji! Em là Takeda Chia! Em và Kataoka Shuuji là hai con người khác nhau! Em không được tìm tới cái chết chỉ vì Kataoka Shuuji đã lựa chọn như vậy!

Takeda nhìn tôi, trông cô bé như thể sắp khóc.

Tôi vươn người ra khỏi hàng rào và nắm chặt tay của Takeda.

Vừa thở hổn hển, tôi vừa hét lên với cô bé.

- Em phải tìm ra một câu trả lời khác với Kataoka Shuuji!

Nhìn thấy quyển sổ con vịt bị tôi nắm thành cuộn trong tay, Takeda khẽ cười buồn.

- Anh Konoha... anh đã đọc... quyển sổ đó rồi phải không. Vốn theo dự định của em... phải 10 năm sau mới có người tìm ra nó. Đó là lời nhắn dành cho em của 10 năm sau. Giống như anh Shuuji đã để lại lá thư của anh ấy cho em...

- Em đừng nói chuyện ngu ngốc nữa! Em không cần phải lựa chọn cùng một con đường với Kataoka Shuuji. Em mau quay về bên này đi!

Những giọt nước mắt trong suốt tuôn ra từ đôi mắt của Takeda. Đó là những giọt nước mắt đau khổ của một người có tâm tình không thể được người khác lý giải.

- Nhưng anh Konoha... phải sống tiếp trên cõi đời này là một việc quá khó khăn đối với em, em đã quá hổ thẹn khi phải làm vậy, em không còn lựa chọn nào khác nữa.

Nghe cô bé gào lên nghẹn ngào đầy bi thương như vậy, ngực tôi như bị xuyên thủng, tôi không biết tiếp theo mình nên nói gì.

Konoha, cậu nhất định, sẽ không hiểu được đâu.

Trời ơi, tôi sẽ lại để cho mội chuyện lặp lại như với Miu sao?

- Anh Konoha biết không. Lý do anh Shuuji lựa chọn cái chết không phải vì anh ấy cảm thấy có tội với chị Sakiko. Mà là vì cho dù đã thấy chị Sakiko bị xe tông ngay trước mắt, anh ấy vẫn không hề có một cảm giác bi thương nào, anh ấy đã quá tuyệt vọng, quá ghê tởm với chính mình, cho nên anh ấy đã lựa chọn cái chết.

Em cũng vậy.

Em đã giết Shii.

Nếu em không cố tình ngã ra đường, Shii sẽ không quay lại và cậu ấy cũng sẽ không bị xe tông. Chính vì vậy, việc này chẳng khác nào chính em đã giết Shii.

Thế nhưng, khi Shii chảy máu lênh láng và chết ngay trước mắt em, em lại chưa từng có một chút cảm giác bi thương nào.

Trong tang lễ của Shii, em cũng chưa từng rơi một giọt nước mắt nào.

Em chỉ ngồi đó ngẩn ngơ như một con ngốc.

Gia đình, bạn bè, và cả cha mẹ của Shii đều thì thầm với nhau rằng em thật đáng thương, chắc em đã quá sốc khi phải chứng kiến người bạn thân thiết chết ngay trước mắt mình nên trái tim em mới đóng chặt như vậy, rằng hãy để em được một mình.

Thế nhưng sự thật không phải vậy!

Em không hề cảm thấy buồn!

Cho dù em đã cố tìm kiếm trong trái tim mình những kỉ niệm về Shii để ép bản thân phải khóc. Em vẫn không thể tìm được một chút cảm xúc nào gọi là bi thương. Cho dù Shii đã chết, em vẫn không hề cảm thấy bi thương!

Một người như em... thật quá kì lạ đúng không ạ? Cho dù đã có người chết, cho dù người chết là bạn thân của em, em vẫn không hề cảm thấy bi thương, em thật quá khác người đúng không ạ?

Giọng của Takeda càng lúc càng kịch liệt, cặp mắt ướt đẫm của cô bé càng lúc càng trở nên tuyệt vọng.

Tôi đã không thể nói ra lời phủ nhận cô bé.

Đúng thế, trong suy nghĩ của tôi, cô bé thật sự quá khác người nên tôi đã không thể phủ nhận cô bé.

Tôi cũng từng nếm trải sự đáng sợ của việc bị lấy mất cuộc sống bình thường. Nhưng dù sao đó cũng chỉ vì tôi là một đứa con được nuông chiều bao bọc bởi cha mẹ mà thôi, tôi không thể hiểu được nỗi đau của Takeda, tôi chưa từng nếm trải sự tuyệt vọng của cô bé.

- Em lựa chọn cái chết cũng không phải vì em cảm thấy có tội với Shii. Chỉ là em thấy bản thân mình, kẻ đã không thể cảm thấy bi thương trước cái chết của Shii, thật đáng hổ thẹn, thật đáng ghê tởm, thật quá đáng sợ, cho nên em đã lựa chọn cái chết.

Dazai Osamu cũng từng nói “Chỉ cần chúng ta còn sống trên cõi đời này, những tội lỗi dơ bẩn của chúng ta sẽ bị những tội lỗi đáng hổ thẹn hơn chồng chất lên, sự khổ não của chúng ta sẽ chỉ càng trở nên mãnh liệt hơn”. “Tôi muốn chết, tôi phải chết, việc sống trên cõi đời sẽ chỉ gieo mầm cho tội ác!” Em không chịu nổi việc phải tiếp tục sống với gánh nặng này nữa rồi! Anh Konoha, anh hãy nói cho em biết, cho dù vậy em vẫn phải tiếp tục sống sao? Anh sẽ nói với em rằng em phải tiếp tục sống sao? Rằng việc em lựa chọn cái chết là sai lầm sao? Em không thể tự giải thoát cho chính mình sao?

Bàn tay đang nắm chặt lấy Takeda của tôi hơi buông lỏng.

Chị Rihoko vì muốn giải thoát cho anh Shuuji mà đã lựa chọn thực hiện nguyện vọng của anh ấy.

Thế nhưng...

Thế nhưng tôi...

Tôi nắm chặt bàn tay vừa lỏng ra.

Takeda mở to mắt đầy ngạc nhiên.

- Anh không biết... anh thực sự không biết. Có lẽ những việc anh sắp làm là sai lầm, có lẽ đối với em những điều anh sắp nói là rất quá đáng. Nhưng anh không thể để cho em chết được. Tại sao lại không được ư? Bây giờ thì chính anh cũng không biết, nhưng anh sẽ giúp em tìm ra một lý do để tiếp tục sống! Thế nên em hãy đợi thêm một thời gian nữa rồi hãy quyết định có nên chết hay không! Em hãy thử sống thêm một lần nữa! Hãy cố gắng sống! Anh sẽ suy nghĩ cùng em, chúng ta sẽ lo lắng cùng nhau! Anh biết anh có thể làm được điều đó!

Nước mắt chảy dài trên má Takeda.

- Cho dù... anh nói như vậy thì...

- Xin em, Takeda, qua bên này đi!

- Không được... em đã...

Takeda vung tay của tôi ra. Động tác này khiến cơ thể cô bé mất thăng bằng, chân cô bé trượt ra khỏi rìa sân thượng.

- Takeda!!!

Quyển sổ con vịt rơi trên nền xi măng, gió lật từng trang giấy phành phạch.

Tôi nằm sấp trên đất, hai tay nắm chặt lấy tay của Takeda.

Hai chân của cô bé, cùng với cánh tay còn lại đang cầm chiếc cốc hình con vịt đang đung đưa ngoài khoảng không như một chiếc diều đứt dây bị vướng vào cột điện.

- Thả em ra đi... cứ để em chết như thế này...!

Takeda cầu xin tôi với giọng khàn khàn.

- ... Anh không làm được!

Tay tôi như sắp đứt lìa. Đáng chết, nếu tôi không tự giam mình trong nhà suốt như vậy, nếu tôi rèn luyện để có nhiều cơ bắp và sức mạnh hơn thì tốt rồi.

- Làm ơn! Anh Konoha...

- Không được!

Tôi sẽ không buông tay, tôi có thể buông tay sao? Khi Miu ngã xuống trước mắt tôi, tôi chỉ đứng sững ở đó mà không làm gì cả.

Cho dù tôi không hiểu được tâm tình của Miu, cho dù tôi không thể khuyên nhủ cậu ấy, tôi vẫn có thể chạy tới và ôm lấy Miu.

Tôi đã có thể duỗi tay và ngăn cậu ấy lại.

Cho nên lần này tôi sẽ không buông tay, không bao giờ!

- Anh sẽ không cho em chết. Chỉ cần còn sống trên cõi đời này thì ai cũng phải đối mặt với vô số điều đáng hổ thẹn! Anh cũng thế, hai năm trước anh bị người ta gọi là cô gái, là thiếu nữ xinh đẹp bí ẩn, anh quá xấu hổ nên đã tự giam mình trong phòng không chịu đến trường, anh đã cảm thấy tương lai của mình mờ mịt, nhưng bây giờ, em nhìn anh đi, anh vẫn sống, vẫn sống rất tốt!

Takeda mở to mắt ngạc nhiên khi nghe thấy những lời tôi thốt ra.

- C-Cô gái...?

Đúng lúc này, bởi vì mồ hôi, tay của Takeda trở nên trơn tuột.

- Á!

Tay cô bé trượt khỏi tay của tôi.

Tuy nhiên, có thêm hai cánh tay khác lại duỗi ra từ bên cạnh tôi và bắt lấy tay cô bé.

- Đúng thế, ai cũng có những nổi hổ thẹn mà họ muốn giấu kín trong lòng. Chị cũng thế, dạo trước chị đã lỡ ăn mất quyển Đại gia Gasby mượn từ thư viện.

Chi Tooko ép bộ ngực lép của chị ấy xuống nền xi măng, nhăn nhíu mặt mày một cách khổ sở, hai tay chị ấy đang duỗi ra từ khe hở của song sắt và nắm chặt lấy tay của Takeda.

Tôi cũng vội vàng vươn cả hai tay ra nắm chặt lấy tay của Takeda.

- ... Chị Tooko... sao chị lại ở đây?

- ... À, lúc nãy chị đến thư viện thì được một cô bé đang trực ở đó nói cho chị biết là Konoha đã chạy như điên ra ngoài... thế nên chị chạy đi tìm em...

Đối với chị Tooko, người vốn ở trong nhà còn nhiều hơn cả tôi, có lẽ việc giữ tư thế này với chị ấy là rất vất vả.

Takeda thì thào, trông cô bé rất hỗn loạn.

- Lỡ ăn mất... Gasby... là sao... ạ?

Mồ hôi chảy ròng ròng trên vầng trán trắng ngần, chị Tooko trả lời.

- ...Ư ư... Trên đời này còn nhiều điều em không thể hiểu nổi đâu. Đi tìm lời giải cho những điều đó cũng là một thú vui trong đời này.

Phía dưới chúng tôi đột nhiên vang lên những tiếng la hét ầm ĩ.

Xem ra đã có ai đó nhận ra chúng tôi và trở nên hoảng loạn.

Takeda thở dài nhìn xuống phía dưới. Có lẽ cô bé cảm thấy lề mề mãi mà vẫn không chết được thế này thật phiền phức cho nên cô bé bắt đầu giãy giụa, để thoát khỏi tay của chúng tôi, thấy thế chị Tooko la lên.

- Takeda, ngoài Mất tư cách làm người ra thì em đã từng đọc tác phẩm nào khác của Dazai Osamu chưa?

- Ơ?

Động tác của Takeda dừng lại trước câu hỏi bất ngờ của chị Tooko.

Chị Tooko vừa lôi kéo tay của Takeda vừa nói một cách kích động.

- Có rất nhiều người chỉ đọc Mất tư cách làm người rồi cho rằng tác phẩm của Dazai rất tăm tối và u sầu, không tốt cho sức khỏe gì gì đó, nhưng mà, đó chỉ là những đánh giá chủ quan phiến diện. Chúng ta không thể chỉ thông qua Mất tư cách làm người mà đánh giá toàn bộ các tác phẩm của Dazai được. Chẳng lẽ em chưa đọc Chạy đi! Melos! trong tiết Giáo dục công dân sao? Em chưa từng yêu thích Melos, người vốn đi tới thành thị để mua lễ vật cho lễ kết hôn của em gái, cuối cùng vì nghe thấy những việc ác của đức vua mà nổi lòng hiệp nghĩa rồi xông thẳng vào cung định giết chết đức vua, sau đó bị bắt lại, em chưa từng yêu thích một nhân vật nhiệt huyết như vậy hay sao? Lồng ngực của em cũng không hề rung động trước tình bạn thắm thiết giữa Selinuntius và Melos sao? Melos đã ở trần chạy tới bên Selinuntius đấy, em có biết không?!

Ôi trời ơi, chị lại đang nói cái quái gì vậy, chị Tooko?

Tôi thật sự rất muốn ôm lấy đầu mình.

Tuy nhiên, chị Tooko vẫn rất nghiêm túc nói tiếp, bất chấp mồ hôi chảy nhễ nhại.

- Em hãy thử tưởng tượng đi! Cho dù thời đại có khác nhau đi chăng nữa, thì cái việc ở truồng chạy giữa phố cũng rất đáng hổ thẹn đúng không? Nhưng Melos đã mình trần chạy thẳng tới đích, tới nơi có người bạn của anh ta đang đợi. Ngay cả một vị vua không tin tưởng lòng tốt của con người, bạo ngược, lạnh lùng vô tình như vua Dionysus cũng vì thế mà bị cảm hóa!

Trong trí nhớ của chị thì câu nói của Selinuntius “Melos, sao cậu trần truồng thế kia?” ở cảnh cuối cùng không được in trong sách Giáo dục công dân cấp một. Em hãy thử đọc nguyên tác một lần đi! Chỉ cần câu nói đó của Selinuntius cũng đã rất đáng để đọc thử rồi.

Không chỉ Melos, Dazai còn có rất nhiều tác phẩm tuyệt vời khác mà ở trong đó chan chứa niềm tin và tình yêu đối với con người! Em đọc Cây diệp anh đào và Chiếc sáo ma thuật chưa, chưa đọc thì nhớ về tìm đọc ngay nhé! Tình thương của người chị dành cho người em gái mắc căn bệnh nan y sẽ bóp nghẹt trái tim người đọc. Cảnh cuối cùng không chỉ có bi thương, nó còn bao hàm sự dịu dàng và tràn ngập ánh sáng, hi vọng. Cả chuyện người em gái muốn cho chị dâu nhìn thấy cảnh tuyết rơi lộng lẫy trong Câu chuyện đêm tuyết, và người vợ yêu chồng tha thiết như thời còn là một thiếu nữ trong Làn da và trái tim nữa, tất cả bọn họ đều rất ngây thơ và dịu dàng, khiến người ta không thể không yêu quý họ. Cả hình ảnh năm anh chị em xuất hiện trong Ánh đèn lãng mạn thay nhau viết cùng một quyển tiểu thuyết, nhìn họ mà chị như đang xem một bộ phim về tình cảm gia đình. Còn cô gái trong truyện Nữ sinh thì đáng yêu đến mức khiến người ta muốn ôm lấy cô ấy mà cưng nựng.

Truyện Hổ thẹn lấy bản gốc từ lá thư của một nữ độc giả gửi tới Dazai, Good Bye – tác phẩm cuối cùng của Dazai – và Cậu bé thời thượng – truyện vẽ nên hình tượng những cậu chàng yêu thích quần áo đắt tiền – đều là những tác phẩm đầy hài hước khắc họa đời sống thu nhỏ của con người. Trong tùy bút Chính tai tôi nghe, em sẽ có thể thấy được một Dazai rất “người” khi ông khiêu khích Shiga Naoya. Nếu em ưa thích những câu chuyện cảm động, vậy hãy đọc Chuyện con chó cưng hoặc Tiền! Chúng đều chứa chan sự dịu dàng của Dazai và niềm tin với con người của ông. Chúng đều là những tuyệt tác rung động lòng người. Nếu em chưa đọc hết những truyện đó mà đã chết thì thật là phí phạm!

Thể loại thuyết phục gì đây?

Có người sẽ thuyết phục người sắp tự tử thế này sao?

Thế nhưng, chị Tooko rất nghiêm túc.

Cực kì, cực kì nghiêm túc, như thể chị ấy đang đặt cược cả tính mạng vào việc này.

Takeda không nói gì, đôi mắt ngước lên nhìn chị Tooko của cô bé dần dần trở nên ướt đẫm, rồi nước mắt trào ra.

Có lẽ cô bé không biết phải làm sao trước một bà chị quá kì lạ, quá ngốc như vậy.

Khuôn mặt cô bé nhăn nhúm lại, Takeda nở một nụ cười mà như mếu.

Mồ hôi tuôn ra nhễ nhại, mắt đầy tơ máu, nhưng chị Tooko vẫn dùng hết sức tiếp tục nói.

- Em cũng phải đọc Truyện cổ tích, đây là tập hợp những truyện dân gian được cải biên theo lối hài hước ra đời trong thời kì xã hội Nhật Bản bị quản chế nghiêm ngặt sau thất bại trong thế chiến thứ hai. Mẩu truyện Thỏ và Chồn trong đó sẽ khiến em ồ lên ngạc nhiên bất ngờ lại còn có cả cách viết truyện như thế này.

Em thấy chưa! Dazai không chỉ có Mất tư cách làm người thôi đâu!

Đúng là sau khi viết xong Mất tư cách làm người thì Dazai đã lựa chọn cái chết. Đúng là ông ấy cũng từng viết rất nhiều tác phẩm đầy u ám, có lẽ Mất tư cách làm người chính là câu trả lời mà Dazai tìm được.

Nhưng chỉ có vậy thì không phải toàn bộ tư tưởng của Dazai.

Trong tác phẩm của Dazai, vẫn còn rất nhiều người tốt bụng và dịu dàng. Vẫn còn rất nhiều người bình thường và yếu đuối nhưng họ luôn cố gắng trở nên kiên cường.

Lấy nguyên mẫu từ quyển nhật ký của người tình Ooda Shizuko, Dazai đã viết truyện Tà dương miêu tả sự xuống dốc của một quý tộc gây chấn động một thời. Nhân vật nữ chính Kazuko bởi vì gia cảnh sa sút mà mất đi tình yêu, nhưng cho dù vậy, cô vẫn chấp nhận một mình sinh ra và nuôi dưỡng đứa con trong bụng và kiên cường sống tiếp. Kết truyện cũng không phải Tà dương mà là cảnh bầu trời im ắng ban sớm dần sáng ngời bởi ánh mặt trời mọc khiến người đọc cảm thấy rất hưng phấn! Cho dù mặt trời đã lặn, thì chỉ cần vượt qua đêm tối, ta vẫn sẽ thấy nó mọc lên!

Còn nữa, trước khi đọc hết những câu chuyện tuyệt vời về những cảnh sắc mĩ lệ được Dazai khắc họa trong Phong cảnh hoàng kim, em tuyệt đối không được tìm tới cái chết! Ít nhất thì em phải sống cho đến khi em đọc đi đọc lại Dazai Osamu toàn tập 100 lần, rồi viết một bài báo cáo 1000 trang về Dazai cho chị.

Một giọt nước mắt lăn xuống và rơi vào chiếc cốc con vịt mà Takeda đang cầm.

Những ngón tay của cô bé lỏng ra.

Chiếc cốc rơi thẳng xuống dưới, chạm vào mặt đất và vỡ tan.

Takeda vươn bàn tay trống không ra, nắm chặt lấy tay của chị Tooko và tôi.

8 Tập Nguyên tác: 文学少女 - Bungaku Shoujo - ebook©MotSAch —★— TVE-4u©Hà Du Xuất bản: NXB Văn Học 2014/2015
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Nomura Mizuki

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.