Bên ngoài, bão tuyết đang càn quét.
Tôi nhanh chóng bỏ cuộc sau khi thử bung dù cố che tuyết, bởi chẳng được mấy chốc thì tuyết đã đọng nặng trĩu, thêm vào đó còn là những trận gió thổi ào ạt. Thế nên được nửa đường tôi quyết định đóng dù lại và liều mạng tiến, về phía trước trong đống tuyết đọng dày đến quá nửa mắt cá chân.
Sau khi nhận được tin báo của Kotobuki, tôi ngay lập tức thay đồ, khoác áo choàng vào rồi lao như bay ra khỏi nhà.
Vừa nãy Akutagawa gọi điện thoại tới. Có vẻ như Kotobuki cũng liên lạc với cậu ấy. Akutagawa nói bây giờ cậu ấy sẽ tới bệnh viện.
“Kể từ dạo Asakura nói thẳng mọi chuyện với ông, cậu ấy càng lúc càng trở nên thất thường. Hôm thứ Bảy lúc tôi tới thăm cũng vậy, Asakura đã hét lên ‘Ngoại trừ Konoha không ai được vào đây!’; rồi cầm đồ dùng trong phòng ném về phía tôi, cậu ấy còn nói ‘Người duy nhất được phép chạm vào tôi, nói chuyện với tôi là Konoha, chỉ có Konoha mà thôi!”... Asakura dường như vẫn đang đợi ông tới thăm cậu ấy.”
“Hãy cứu Asakura”, Akutagawa cầu xin tôi bằng giọng nói đau đớn.
Tại sao Miu lại đột nhiên biến mất?
Tại sao đã nói với tôi rằng cậu ấy căm hận tôi, Miu vẫn muốn giữ tôi lại bên cậu ấy?
Tại sao cậu ấy lại tiếp tục nói dối trước mặt tôi?
Trong khi cố gắng tiến lên một cách khó khăn trong cơn bão tuyết, những lời chân thật của Hatori lần lượt hiện lên trong đầu tôi, những con chữ đó dường như mang trong mình một ý nghĩa khác so với lần đầu tiên tôi đọc.
Hạnh phúc thực sự rốt cuộc là gì?
Ít nhất, tôi biết chắc một điều kết hôn với người đàn ông có nhiều tiền, có sự nghiệp thành công sẽ không mang lại hạnh phúc.
Rốt cuộc thì cái gì mới mang lại hạnh phúc?
Tôi phải đi đâu để tìm được nó?
Mỗi lần nghĩ tới điều này, trái tim tôi lại như đắm chìm trong bóng tối sâu thẳm, cơ thể run lên lẩy bẩy vì sợ hãi, đầu đau như muốn vỡ ra.
Mong ước của Campanella rốt cuộc là gì?
Đối với Campanella, điều gì mới là thứ khiến cậu trở nên hạnh phúc?
Campanella, chàng trai kiên cường cô độc trong cuộc hành trình tìm kiếm hạnh phúc, chẳng phải chính là bản thân Miu sao?
Một ngày nào đó, mình cũng sẽ ngồi lên đoàn tàu ngân hà như Campanella và du hành tới tận cùng vũ trụ.
Khi nói ra những lời đó, phải chăng Miu đang rất đau khổ bởi thứ mà cậu ấy đang tìm kiếm không hề tồn tại trên mặt đất này?
Thế nên cậu ấy mới mong ước được ngồi lên đoàn tàu hướng về những vì sao kia.
Chỉ có “trí tưởng tượng” cho phép cậu ấy chu du tự do trong đại dương của những vì sao là vũ khí duy nhất của Miu, là thứ duy nhất an ủi, cứu rỗi cậu ấy.
Đúng thế, cho đến khi tôi xuất hiện...
Miu, người vẫn luôn sáng tạo những câu chuyện trong cô độc, lần đầu tiên có được một độc giả là tôi. Tôi đến bên Miu, hòa vào thế giới của cậu
Đối với bản thân tôi, điều đó khiến tôi cực kì hạnh phúc, cực kì vui vẻ...
Miu... phải chăng cũng cảm thấy như vậy?
Bởi vì, dù rất căm hận tôi, luôn lén làm những chuyện xấu sau lưng tôi, không phải cậu ấy vẫn muốn tôi ở bên cậu ấy sao?
Không phải cậu ấy vẫn muốn tôi lắng nghe những câu chuyện của cậu ấy sao?
Thế nhưng, chẳng biết từ lúc nào, khoảng cách của chúng tôi dần rời xa, mọi chuyện dần trở nên không thể kiểm soát.
Tôi làm sao thế này!
Thật kì lạ, đây là lần đầu tiên. Cho dù tôi lặp đi lặp lại “chuyện đó”, vẫn chẳng có gì xảy ra cả. Chẳng có ai tới cả. Tôi vẫn chẳng nghe thấy gì! Chẳng nhìn thấy gì! Chẳng cảm thấy gì cả!
Bình thường chỉ cần tôi làm “chuyện đó”, những thứ rác rưởi mà bọn họ ném về phía tôi sẽ bị bị thổi bay, sẽ biến mất khỏi cơ thể tôi.
Nhưng bây giờ lại không được. Cho dù tôi làm “chuyện đó” bao nhiêu lần, vẫn chẳng có gì thay đổi cả. Những thứ đen kịt nhớp nháp tỏa ra mùi hôi thối chất đầy trong tôi.
Hatori rơi vào vòng xoáy của sự hỗn loạn và hoảng sợ.
Khi thử tưởng tượng trong đầu những cảm xúc đó, tôi bắt đầu cảm thấy khó thở.
Tôi đã làm “chuyện đó” rồi mà!
Rất nhiều lần, rất nhiều lần!
Chẳng lẽ như vậy vẫn chưa đủ sao? Tôi vẫn phải tiếp tục làm “chuyện đó” sao?
Miu mở ra chiếc cặp tài liệu màu xanh da trời và viết ra những câu chuyện một cách vui vẻ trên những trang giấy rời.
Thế giới xinh đẹp, ngập tràn những tia sáng trong vắt, những ngôn từ mỹ lệ rực rỡ.
Mỗi ngày, mỗi ngày, lòng tôi đều như đứt thành từng khúc mỗi khi làm “chuyện đó”. Dần dần, chỉ cần nghĩ tới sẽ phải làm “chuyện đó”, đầu tôi lại như nứt ra, tôi lại thấy buồn nôn.
Dù vậy, chỉ cần tôi làm “chuyện đó”, mọi thứ sẽ trở nên tốt hơn. Những thứ dơ bẩn chất chứa trong tôi, cảm giác bất an, sợ hãi, phẫn nộ, tuyệt vọng, tất cả sẽ biến mất, tôi tin tưởng như vậy.
Nếu như... nếu như Miu đã mất đi thế giới đó.
Nếu như những câu chuyện vẫn luôn bao quanh Miu bỗng nhiên một ngày nào đó biến mất...
Nhưng giờ lại chẳng có gì xảy ra cả!
Cho dù tôi làm “chuyện đó”, thùng rác vẫn đầy ắp, chẳng có gì biến mất cả.
Đều là lỗi của cậu! Cậu đã khiến tôi phát điên.
Có một lần ở thư viện, khi tôi định mượn sách của Miyazawa Kenji về đọc thì bị Miu nhìn với ánh mắt khó chịu và nói “Truyện cổ tích chỉ có con nít lớp một mới đọc thôi”.
Thế nên tôi đành trả lại quyển sách đó lên kệ.
Cũng vì lý do này mà tất cả những gì tôi biết về Miyazawa Kenji chỉ vỏn vẹn trong một quyển sách tranh của Đường sắt Ngân Hà.
Thế nhưng...
Khi nghe chị Tooko kể những câu chuyện của Miyazawa Kenji, tôi lại có cảm giác chúng rất quen thuộc.
Cảm giác quen thuộc đó không gợi cho tôi bất kì sự ấm áp hay an tâm nào.
Ngược lại, nó khiến tim tôi như bị bóp nát bởi nỗi sợ hãi và lo lắng.
Tại sao lại như vậy?
Tại sao, tôi, lại sợ hãi Miyazawa Kenji đến vậy?
Tại sao cứ mỗi khi nghe chuyện của Miyazawa Kenji là tôi lại cảm thấy mình như đang làm chuyện rất sai trái, lại không thể thở được?
Tôi biết câu chuyện của Kenji kể về cuộc gặp gỡ ngắn ngủi giữa người nữ ca sĩ và cô gái mến mộ cô.
Tôi biết câu chuyện kể về chú thỏ con giúp đỡ sơn ca và được tặng báu vật.
Những từ tượng thanh rực rỡ màu sắc xoay vòng, vang lên trong đầu tôi.
“Lanh canh lanh canh, canh coong canh coong”
“Lạch cạch lạch cạch “
“Ào ào ào ào”
“Vù vù vù vù”
Giọng nói lúc trầm lúc bổng đang vang lên trong đầu tôi không phải của chị Tooko.
Là-giọng-của-Miu!
Là Miu đã kể cho tôi nghe.
Miu-đã-kể-cho-tôi-những-câu-chuyện-của-Miyazawa-Kenji-như-thể-chính-cậu-ấy-là-người-đã-sáng-tác-ra-chúng!
Đầu tôi như bị một mũi khoan lạnh buốt đâm xuyên.
Cho dù thâm tâm nhiều lần phủ nhận, bắt bản thân phải quên đi, phải che giấu chuyện này.
Nhưng sự thật đúng là vậy.
Miu, đã đạo văn!
Không thể sáng tác ra những câu chuyện, Miu đã lấy những câu chuyện của Miyazawa Kenji và biến chúng thành câu chuyện của bản thân và kể cho tôi nghe.
Thế nên, khi tôi muôn mượn quyển toàn tập Miyazawa Kenji về đọc, Miu mói nhìn tôi bằng ánh mắt đáng sợ đó và ngăn cản tôi.
Cổ họng tôi nghẹn lại. Những bông tuyết tựa như những mũi kim đâm vào má, vào trán, vào mắt tôi.
Tại sao vậy? Tại sao cậu lại muốn kể chuyện cho mình nghe đến vậy, đến mức phải làm những chuyện đó?
Cho dù biết rõ chúng không phải những câu chuyện của bản thân.
Cho dù một mực sợ hãi sẽ có một lúc nào đó mọi chuyện vỡ lở.
Khi tôi thử tưởng tượng lý do tại sao Miu lại làm vậy, mắt tôi hoa lên.
Là vì tôi đã hi vọng điều đó!
Là vì tôi đã năn nỉ Miu kể chuyện cho tôi nghe.
Bởi vì đó là sợi dây bền chắc nhất nối tôi và Miu lại với nhau.
Thế nên, để hai chúng tôi có thể vĩnh viễn ở bên nhau, Miu không còn cách nào khác là phải tiếp tục kể ra những câu chuyện, cho dù đó có là những câu chuyện mà cậu ấy ăn trộm của người khác đi chăng nữa.
Cậu, chính cậu đã cướp đi của tôi! Tất cả! Mọi thứ!
Vậy mà cậu vẫn đứng đó cười không chút tội lỗi nào, vẫn lẽo đẽo bám theo sau tôi.
Cậu còn muốn gì nữa?
Muốn tôi cắt ra ra cơ thể này, trái tim này cho cậu sao?
Tôi, đã chẳng còn lại gì nữa rồi!
Điện thoại di động trong túi áo khoác đột nhiên reo lên, tôi giật mình dừng chân và nhìn vào lên người gọi.
Takeda?
Cô bé gọi cho tôi có chuyện gì thế nhỉ? Hay cô bé chỉ muốn nói chuyện phiếm như mọi khi?
Sau khi do dự trong chốc lát, tôi đút lại điện thoại vào trong túi.
Xin lỗi, lát nữa anh nhất định sẽ gọi lại cho em.
Trên đầu và hai vai đã phủ đầy tuyết trắng, cuối cùng tôi cũng đến được ngôi trường cấp hai mà ngày trước tôi và Miu theo học.
Trong tấm bản đồ mà chúng tôi vẽ lúc còn bé, sân thượng của dãy nhà học chính là nơi chúng tôi sẽ đáp chuyến tàu Ngân Hà cho chuyến du hành vũ trụ.
Tôi ngẩng đầu lên, tuyết rơi lả tả như những cọng lông vũ trắng xóa. Hiện tại đang có chuyện gì xảy ra trên sân thượng? Liệu có ai ở trên đó không? Tôi hoàn toàn không biết.
Thế nhưng tôi tin chắc một điều Miu đang ở trên đó.
Bởi vì đó là tấm bản đồ chỉ thuộc về riêng hai chúng tôi, để nếu có lạc nhau trong vũ trụ thì chúng tôi vẫn có thể tìm lại được nhau...
Hôm trước, lúc đến đây cùng với chị Tooko, mỗi bước chân tiến về phía trước đều khiến ngực tôi thắt lại, đầu đau nhói như sắp nứt thành hai nửa, tôi còn chẳng thể đi hết quãng đường từ cổng trường tới dãy nhà học.
Bây giờ cũng thế, khi tôi đi ngược gió bước qua cổng trường, dạ dày tôi lại như đứt thành từng khúc, hơi thở dường như có thể ngừng lại bất kì lúc nào.
Cho dù vậy tôi vẫn cúi người về phía trước, chân dẫm lên tuyết và đi đến bậc thềm của dãy nhà học.
Có lẽ vì tuyết rơi nên hôm nay trường tạm thời đóng cửa, bên trong dãy nhà học lặng như tờ.
Mặc dù hẳn vẫn còn vài giáo viên ở lại trực, nhưng tôi bỏ qua điều đó, sau khi cởi giày ra cầm trên tay, tôi leo thẳng lên cầu thang dẫn tới sân thượng.
Được nửa đường, vì mang tất trơn khó chạy quá nên tôi cởi nốt chúng ra và nhét vào trong túi.
Lầu một, lầu hai... càng tiếp cận sân thượng, hơi thở của tôi lại càng trở nên khó khăn, mắt tôi mờ đi, đầu như bị ai đó cầm búa nện vào.
Trước kia cũng xảy ra chuyện tương tự như vậy.
Vào cái ngày nắng ráo tháng Năm đó, đứng ở trên sân thượng là Takeda. Vì ngăn cản Takeda với ý định tự sát, tôi cũng đã guồng chân leo lên những bậc thang này.
Lúc đó, vừa cảm nhận cơn đau như thể ngực sắp bị bóp nát, cổ họng như bị ai đó siết chặt, trong đầu tôi vừa hiển hiện hình bóng của Miu.
Tôi đã cầu xin ông trời hãy để tôi đến kịp, đừng để Takeda cũng nhảy xuống giống như Miu.
Trong mắt tôi, Takeda đã bị hình ảnh của Miu chồng lên, vừa chạy tôi vừa khẩn thiết cầu nguyện, trái tim như sắp vỡ ra.
Nhưng bây giờ, người đang đứng ở cuối đoạn đường này lại chính là Miu!
Khoảnh khắc tôi đẩy ra cánh cửa nặng nề dẫn tới sân thượng, gió từ bên ngoài ùa vào.
Tuyết như những viên sỏi đập vào mặt, tôi không tài nào nhìn rõ khung cảnh trên sân thượng.
Nhưng khi cúi xuống dưới chân, tôi thấy được những vết chân nhỏ nhắn cùng vết nạng bị kéo lê để lại trên nền tuyết đọng, chúng tạo thành một đường thẳng nối liền trông hệt như đường ray xe lửa.
Sau khi mang đôi giày đang cầm trên tay vào, tôi nín thở rồi lần theo đường ray đó, thần kinh bị kéo căng như dây đàn.
Và rồi, khi nhìn thây Miu đứng tựa vào song sắt ở rìa sân thượng, trái tim tôi như ngừng đập.
Dưới bầu trời xám xịt, với mái tóc cắt ngắn, khăn choàng màu đỏ, váy dài và mép áo khoác bay phần phật trong những trận gió, Miu nhìn về phía tôi, trong cặp mắt to tròn của cậu ấy đan xen sự căm hận và bi thương.
Làn da của cậu ấy trắng xanh trong suốt như băng, bờ môi và cơ thể đều đang khẽ run vì lạnh.
Cây nạng chống nằm lăn dưới chân cậu ấy, Miu dùng tay nắm chặt vào song sắt đằng sau. Trông Miu cực kì kiên quyết, nhưng đồng thời cũng rất mỏng manh.
Nêu như bây giờ, ngay lúc này, Miu lại nhảy xuống.
Có lẽ trái tim tôi sẽ vỡ nát như một khối băng bị đập vụn.
Miu vẫn tiếp tục nhìn tôi mà không nói một lời nào.
Tôi cũng nhìn thẳng vào đôi mắt đó và bước lại gần Miu.
Tuyết đọng trên má hòa tan theo những nhịp thở.
Khoảng cách giữa chúng tôi dần rút ngắn, ở giữa chúng tôi tuyết rơi lả tả như những cọng lông vũ trắng muốt.
Khi còn cách Miu khoảng hai mét.
- Miu.
Tôi nghẹn ngào cất tiếng gọi cậu ấy, cảm xúc lèn chặt lồng ngực... như thể nó sắp vỡ tung... thật đau đớn...
- Miu, mình đã đọc, tiểu thuyết của cậu rồi.
Vẫn đang trừng mắt nhìn tôi, bả vai của Miu khẽ run lên, bàn tay nắm lấy song sắt càng siết chặt hơn. Trong mắt Miu bây giờ cũng ánh lên những đốm sáng long lanh của nước mắt.
- Mình xin lỗi, Miu... Là mình đã khiến cậu bị tổn thương nhiều đến vậy. Mình đã không nhận ra sự đau khổ của cậu, mình xin lỗi.
- Tại sao cậu lại xin lỗi mình?
Miu nói với giọng nghẹn ngào, trông cậu ấy như sắp bật khóc.
- Mình không cần cậu xin lỗi. Xin lỗi chẳng có tác dụng gì cả. Nó chỉ khiến cảm giác tội lỗi của Konoha phai nhạt, chỉ có Konoha cảm thấy vui vẻ vì nó mà thôi. Còn mình sẽ vẫn mãi đau khổ!
Những lời đó, cùng với những bông tuyết đang nhảy múa, như đâm vào ngực tôi.
- Lúc nào cũng vậy, Konoha lúc nào cũng chẳng hiểu gì cả. Konoha không biết mình căm ghét cậu, gia đình cậu, nhà của cậu đến thế nào... không biết mình hận chúng đến thế nào.
Konoha cũng không biết lúc cậu ôm chiếc gối ngựa vằn được mẹ cậu tự tay làm đem khoe với mình, mình đã khó chịu đến thế nào. Konoha không hề biết lúc cậu không có ở trong phòng, mình đã lấy chân dẫm lên cái gối đó bao nhiêu lần...!
- Đúng là mình không biết gì cả. Về gia đình cậu, về mẹ của cậu... về ba của cậu...
Hai má Miu đỏ bừng lên, rồi cậu ấy hét lớn.
- Làm sao mình có thể nói ra chứ! Làm sao mình có thể nói rằng ba mẹ ghét nhau, cứ gặp mặt là cãi nhau chứ! Ngay cả đứa con gái chỉ mới học tiểu học cũng bị họ đem làm thùng rác để vứt vào đó những lời nói xấu xa, nhưng vì nếu ly hôn thì công việc của ba sẽ bị ảnh hưởng, sẽ bị người ta dèm pha cho nên hai người quyết định sống ly thân! Bởi vì chuyện đó nên mình mới chuyển trường tới đây, làm sao mình có thể kể cho Konoha những chuyện đó chứ!
Trong lời nói của Miu là sự cay đắng, là cảm giác phẫn nộ không thể dung thứ.
- Ngay cả việc mẹ mình dẫn mình theo cũng chỉ là cách để bà ta trả thù ba mình và mẹ của ông ta - bà nội mình mà thôi.
Bà nội sống kế bên nhà mình, thỉnh thoảng bà lại qua và chửi mắng mẹ. So với ba, mẹ càng căm ghét bà nội. Chỉ vì bà nội nói muốn để mình ở lại chỗ của ba nên mẹ mới quyết định dẫn mình theo. Bà ta chẳng yêu thương gì mình!
Cả khi chỉ có hai mẹ con sống với nhau, mỗi ngày bà ta cũng lại bắt mình nghe những lời nói xấu của bà ta dành cho ba và bà nội.
“Ba của mày là đồ cặn bã”, “Bà nội là mụ quỷ cái”, “Mẹ mày thật bất hạnh”, “Thật khổ sở, thật hối hận, không chịu được nữa, tất cả đều là lỗi của ba và bà nội mày”.
Mỗi ngày mình đều phải nghe những lời như vậy, mình mới là người không chịu được nữa!
Khi mẹ không ở nhà, bà nội lại gọi điện tới. Nói là vì lo lắng cho mình nhưng tất cả những gì phát ra từ miệng của bà nội đều là những lời xỉa xói mẹ.
“Mẹ của Miu thật xấu xa”, “Ba của Miu thật bất hạnh vì lấy phải một người phụ nữ như vậy”, “Nó không hề yêu cháu, nó chỉ biết bỏ mặc cháu chạy ra ngoài chơi bời”, “Nó dẫn cháu theo cũng chỉ là vì muốn nhận tiền trợ cấp hàng tháng từ ba cháu để tiêu xài mà thôi”.
Càng quá đáng hơn là lúc mình vừa phải nghe bà nội mắng chửi mẹ vừa bị mẹ đứng một bên oán hận trừng mắt nhìn.
Những việc đó chẳng có gì hiếm lạ! Trong ngôi nhà mà mình sống điều đó là chuyện thường nhật!
Mình chỉ là một cái thùng rác để mấy người bọn họ trút những cảm xúc dơ bẩn vào.
... Thôi đi! Đừng có biến Konoha thành thùng rác của bà!
Ngực tôi như nứt vỡ khi nhớ lại cảnh Miu gào thét với mẹ của mình trong bệnh viện.
Khi đó, bởi vì đột nhiên bị mẹ Miu tới gần trừng mắt nhìn và nói ra những lời đầy oán hận, tôi đã chẳng biết mình nên làm gì.
Cơ thể tôi đờ ra vì những lời lẽ độc địa, trái tim như bị vô số mũi kim đâm vào.
... Mẹ chồng tao mắng vốn tao xối xả rằng giao Miu cho mày đúng là một sai lầm, đáng lẽ ra ngay từ đầu phải để nhà này nuôi dưỡng nó, vậy mà lại để cháu nội của bà ta bị thương.
Trong đầu tôi hiện lên khuôn mặt nhăn nhúm của bác ấy khi nói rằng ba của Miu là đồ rác rưởi, kèm theo đó là giọng nói nhớp nháp buồn nôn khiến sống lưng tôi run lên.
Từ nhỏ Miu đã luôn phải chịu đựng ánh mắt đó, giọng nói đó.
- Không chỉ như vậy. Người tình của ba mình cũng nhiều lần gọi điện thoại tới!
Miu nói tiếp với vẻ mặt mỉa mai.
Theo lời của Miu thì cô ta đã cố tình nhắm đúng lúc mẹ Miu không có nhà để gọi điện cho cậu ấy. “Đều là lỗi của mày nên ba mẹ mày mới không ly hôn”, “Hai mẹ con mày sống tự do thoải mái như vậy trong khi tao lại phải khốn khổ vì tiền”, bằng giọng trầm thấp đều đều cô ta nói với Miu những lời đó.
Cho dù Miu đã theo mẹ chuyển tới thị trấn này, những cuộc điện thoại đó vẫn không hề ngừng lại...
Miu căm ghét điện thoại.
Cậu ấy luôn nhắc tôi tuyệt đối không được gọi điện cho cậu ấy.
Thì ra đằng sau chuyện này lại ẩn chứa một nguyên nhân bi thảm đến vậy.
Gia đình cơm không lành canh không ngọt, mẹ chồng nàng dâu khó chịu với nhau, ba có tình nhân, tất cả những chuyện đó đúng là đều rất bất hạnh. Những việc như vậy trên đời này lại có rất nhiều.
Cho dù vậy, đối với người trong cuộc mà nói... huống hồ người đó lại còn là một cô bé chỉ mới học tiểu học, thì nhất định mỗi ngày đều chẳng khác gì địa ngục.
Mỗi khi điện thoại reo, cơ thể đều không tự chủ mà run rẩy, trái tim như bị ai đó dùng dao cắt nát bấy.
Trong cái thế giới đen kịt không có lối thoát ấy, Miu chỉ có thể dựa vào “trí tưởng tượng” để thay đổi nó.
Giữa trời tuyết hung bạo, Miu nói tiếp, bờ môi tái xanh của cậu ấy khẽ run rẩy.
- Mình không muốn phải nghe thấy những từ ngữ dơ bẩn xấu xí đó nữa... Thế nên mình bắt đầu ép bản thân chỉ nghĩ tới những điều vui vẻ, ấm áp và xinh đẹp.
Cái thế giới có mẹ và những người đó tồn tại thật dơ bẩn, lạnh lẽo và u tối, nhưng thế giới này lại thật rạng rỡ và xinh đẹp. Không một ai trong thế giới này nhổ ra những thứ rác rưởi bẩn thỉu cả.
Thế rồi Miu bắt đầu sáng tác ra những câu chuyện.
Mỗi khi thùng rác đầy ứ lồng ngực, mỗi khi quá đau khổ không biết phải làm thế nào, cậu ấy lại đi ăn cắp vặt.
Cái lúc cậu ấy vươn tay về phía những món hàng và bỏ chúng vào túi hay cặp sách, toàn thân Miu lại đổ mồ hôi như tắm, đầu đau nhức, ngực như sắp bị bóp nát. Thế nhưng chỉ cần về nhà và lấy ra ngắm nhìn những món chiến lợi phẩm đó, tâm trí và thể xác của Miu lại trở nên nhẹ nhõm, như thể cậu ấy vừa giành được một thắng lợi vĩ đại.
Khuôn mặt Miu vặn vẹo vì khổ sở.
- Nhưng... Cho dù mình sáng tạo ra những câu chuyện xinh đẹp đến đâu thì tất cả chúng cũng đều là giả dối. Bởi vì bản thân người kể ra chúng là một sinh vật bẩn thỉu xấu xí! Mình không trong sáng như Konoha! Mình căm hận cậu, chỉ cần nhìn thấy Konoha cũng đã khiến mình cảm thấy khó chịu, ngực mình như muốn nổ tung, mình lại muốn cướp đi mọi thứ của Konoha, lại muốn làm tổn thương, hủy hoại Konoha, khiến Konoha khóc... Mình đã nghĩ như vậy và mình cũng đã làm rất nhiều chuyện quá đáng với cậu!
Thế nhưng Konoha lại chẳng hề nhận ra, cậu vẫn dành cho mình những nụ cười thật thuần khiết, tin tưởng mọi điều mình nói với cậu, vẫn tiếp tục đi theo sau mình, làm theo mọi điều mình nói!
Tiếng gào thét như xé rách gan ruột vang vọng trong cơn bão tuyết.
- Tại sao? Tại sao vậy? Tại sao cậu lại không nhận ra những việc quá đáng mình làm với cậu? Tại sao cậu lại ngu xuẩn, khờ dại đến vậy? Tại sao bị mình ghét như vậy, căm hận như vậy mà chỉ cần mình cất tiếng gọi cậu là cậu lại vui vẻ như vậy? Tại sao cậu lại chạy tới bên mình vẫy đuôi như một con chó như vậy?! Tại sao cậu lại nhìn mình với ánh mắt tin tưởng đó?!
Cứ khi nào ở bên Konoha, mình lại một lần nữa nhận ra nội tâm mình thật dơ bẩn, chỉ cần Konoha nói chuyện với ai đó không phải mình, toàn thân mình lại ngứa ngáy, đầu nóng rực, mình lại thầm nguyền rủa trong đầu cho kẻ đó đi chết đi! Konoha chỉ cần liếc nhìn một cô gái khác là mình lại muốn dùng lửa đốt cháy khuôn mặt đó! Đều là lỗi của Konoha nên mình mới trở nên dơ bẩn như vậy! Vậy mà tại sao Konoha vẫn thuần khiết, vẫn không hề có chút tì vết nào?!
Tuyết quật vào mặt tôi. Cơ thể tôi đông cứng vì cơn lạnh thấu xương, ngay cả cảm giác lạnh cũng dần tê liệt.
Nhưng những từ ngữ kia vẫn tiếp tục cắt nát trái tim tôi, nó vẫn đang yên lặng rỉ máu, dù vậy tôi đã không còn cảm thấy đau đớn nữa.
Tôi sùng bái Miu, tin tưởng mọi thứ thuộc về Miu.
Nhưng tất cả những điều đó lại chỉ mang lại cho Miu sự khổ sở...
Nghe được điều đó từ chính miệng cậu ấy khiến tôi chịu một cú sốc nặng nề, hai chân tôi khuỵu xuống, trái tim như vỡ nát, nhưng Miu vẫn tiếp tục nói.
- Konoha đã lấy đi của mình mọi thứ! Khi nhận ra mình đã không thể sáng tác những câu chuyện nữa, cảm giác của mình lúc đó hệt như bị rơi thẳng xuống hố băng! Mình tự nhủ không thể có chuyện đó! Nhất định có chuyện gì đó không đúng! Mình cố hết sức “tưởng tượng”, nhưng cho dù làm thế nào thì trong đầu mình cũng chỉ là một màn sương đen kịt, đã không còn những thứ xinh đẹp sinh ra từ đó nữa. Mình đã chẳng thể nào kể chuyện được nữa!
Mình rất sợ, thật sự rất sợ hãi, đến mức phát điên. Mình đã nghĩ rằng chỉ cần làm “chuyện đó” thì mọi thứ sẽ quay tại như cũ, nhưng cho dù mình làm “chuyện đó” bao nhiêu lần thì cũng chẳng có gì xảy ra cả!
Trong đầu mình chỉ lặp đi lặp lại giọng nói nói rằng cho dù mình sáng tạo ra những câu chuyện thật xinh đẹp thì chúng cũng chỉ là giả dối, thế giới thực không tồn tại những điều như vậy, không phải ngay cả mình cũng chỉ là một kẻ dối trá nở nụ cười để đánh lừa người khác sao, không phải mình cũng chỉ đang cố che giấu tâm hồn dơ bẩn như nước cống sao?!
Nhưng nếu mình không tiếp tục sáng tác truyện, thế giới của mình sẽ bị sự dơ bẩn và xấu xí đè sập. Cả Konoha cũng thế, nếu mình không còn kể chuyện cho Konoha nghe nữa, nhất định Konoha sẽ thích người con gái khác, cậu sẽ vứt bỏ mình để đi chơi với những bạn khác. Ngoài Konoha mình không còn ai cả, nhưng Konoha thì lại có rất nhiều người yêu quý cậu!
Không muốn! Mình không muốn điều đó! Mình tuyệt đối không cho phép chuyện đó xảy ra! Konoha là chó của mình, mình sẽ không để cậu rời xa mình!
Thế nên mình phải tiếp tục cho Konoha ăn. Nhưng cho dù mình cố gắng thế nào thì những câu chuyện cũng không hiện ra... cuối cùng, mình đã chép lại một đoạn từ quyển sách ở nhà... rồi đưa nó cho Konoha xem!
Miu nhắm mắt lại.
Nỗi tuyệt vọng, cơn đau của Miu nhuộm đen trái tim tôi.
Tuyết càng lúc càng dày.
Một lần rồi lại một lần, cậu ấy sao chép lại những câu chuyện...
Rồi đưa chúng cho tôi đọc...
Nhưng tôi lại không hề hoài nghi và vẫn hết lời khen ngợi, thúc giục cậu ấy viết nhiều hơn nữa. Với khuôn mặt vặn vẹo vì đau khổ, Miu tiếp tục gào thét.
Bởi vì lỗi của tôi nên cậu ấy mới càng ngày càng trở thành một con người xấu xí.
... Konoha, mình nói cho cậu một bí mật này. Tương lai mình sẽ trở thành một tác giả.
...Mình sẽ khiến thật nhiều người đọc sách của mình. Và nếu họ có thể cảm thấy hạnh phúc vì điều đó, mình cũng sẽ rất vui.
Khi nói với tôi những lời ấy, có lẽ Miu đã thật sự mơ ước một ngày nào đó mình sẽ trở thành người như vậy.
Cậu ấy hi vọng những câu chuyện mình sáng tạo ra sẽ có thể khiến thế giới trở nên xinh đẹp hơn.
Để mọi người đối xử dịu dàng với nhau, không còn căm hận, không còn nói xấu nhau nữa.
Miu mở to hai mắt nhìn tôi và tiếp tục nói với giọng đều đều.
- Việc mình tuyên bố sẽ tham gia dự thi giải thưởng nhân vật mới của nhà xuất bản Gió đầu hè cũng là vì mình muốn một lần nữa tự viết truyện... Nếu như đoạt giải, có lẽ mình sẽ thoát khỏi tình cảnh khổ sở hiện tại, sẽ không còn ai dám nhìn mình với ánh mắt coi thường nữa. Nếu mình thực sự trở thành một tác giả, Konoha cũng sẽ không rời xa mình nữa. Mặc dù mình cũng lo lắng không biết liệu mình có đủ sức làm điều đó không, nhưng để giành lại thế giới của mình, mình buộc phải làm như vậy.
Sẽ không sao cả, trước kia mình vẫn luôn dễ dàng sáng tạo ra những câu chuyện, chắc chắn lần này mình cũng sẽ làm được. Ngay cả Konoha cũng say mê những câu chuyện của mình, tán dương mình rằng Miu thật tài năng, rằng Miu chắc chắn sẽ có thể trở thành tác giả.
Thế nên sẽ không sao cả, chắc chắn sẽ không có việc gì, mình sẽ đoạt giải.
Mình nhiều lần tự nói với bản thân như vậy.
Nhưng rốt cuộc mình vẫn chẳng thể viết được chữ nào!
Miu gào lên như xé rách cổ họng, khuôn mặt cậu ấy nhăn nhúm lại. Chiếc khăn choàng màu đỏ bay phần phật trong gió.
- Mỗi ngày, cứ đến buổi tối mình lại ngồi xuống trước bàn học, tay nắm chặt bút... nhưng cho dù chỉ là một chữ mình cũng không thể viết ra được! Thời gian cứ thế trôi qua, mình chẳng thể ngủ nổi... khi bình minh chiếu sáng bên ngoài cửa sổ, lòng mình tràn ngập cảm giác thất bại, đầu mình như vỡ làm đôi!
Cho dù vậy mình vẫn phải viết, vẫn phải viết. Ngay cả Konoha cũng nói với mình là cậu cũng sẽ dự thi, mình phải viết! Thế nhưng cho dù bao nhiêu buổi sáng trôi qua, giấy bản thảo vẫn trắng tinh, cho dù cố thế nào thì mình cũng không thể viết được một chữ...
Hai hàng lông mày của Miu nhíu chặt lại. Cậu ấy nhìn chằm chằm vào tôi với ánh mắt mệt mỏi chực khóc rồi nói bằng giọng khàn khàn.
- Thế nên mình... chỉ đành bỏ xấp giấy bản thảo trắng vào trong phong bì... rồi đem nó đút vào hòm thư trước sự chứng kiến của Konoha...
- !
Đầu như vừa bị ai đấm một cú, cơ thể tôi xiêu vẹo, cùng với đó là cảm giác dường như thế giới bao quanh chúng tôi đang dao động mãnh liệt.
Ngày hôm đó, sau khi Miu đút phong bì đựng bản thảo dự thi vào thùng thư gần trường, cậu ấy đung đưa mái tóc đuôi ngựa sau đầu rồi nhẹ nhàng quay lại nở một nụ cười rạng rỡ với tôi.
... Hì hì, cuối cùng cũng nộp được rồi.
Hai má ửng đỏ thật dễ thương, cậu ấy vòng tay qua tay của tôi rồi nói với giọng hơi phấn khích.
... Công bố kết quả là vào tháng Năm nhỉ. Mình không chờ nổi mất.
Trong phong bì đó vậy mà chỉ toàn là giấy trắng sao?
Nói như vậy khi đó Miu cũng đã biết bản thân sẽ không thể nào đoạt giải sao?!
Nhìn tôi sững người, Miu thì thầm với giọng đều đều, trông cậu ấy thật mong manh như thể sẽ biến mất bất kì lúc nào.
- Nếu bị Konoha biết thì làm sao đây... có khi nào mình sẽ tuyệt vọng hơn cả trước kia không? Thế nên mình bắt bản thân phải vui vẻ, phải cười nhiều hơn bình thường... Khi Konoha hỏi mình dùng bút danh gì để dự thi mình cũng chỉ nói là muốn giữ bí mật...
Mình tin rằng... bản thân có thể giấu giếm Konoha...
Bởi vì Konoha sẽ nghe theo mọi điều mình nói...
Chỉ cần khi công bố kết quả, mình giả vờ tỏ vẻ chẳng thèm quan tâm rồi cười nói “A, trượt rồi sao. Đáng tiếc thật đấy, đời đúng là không như mơ nhỉ” là được.
Mình vẫn chỉ mới 14 tuổi... mình vẫn còn nhiều cơ hội... dù sao thì mới 14 tuổi mà muốn đoạt giải cũng là chuyện không thể nào... người bình thường không thể làm được điều đó...
Lần này chắc chắn mình cũng sẽ có thể gạt được Konoha...
Trên khuôn mặt Miu tràn ngập sự tuyệt vọng. Cậu ấy rũ ánh mắt xuống rồi nghẹn ngào nói.
- Nhưng... người nhận được giải thưởng lại là một người bằng tuổi mình có tên Inoue MIU.
Tôi cắn chặt răng, ngực thắt lại đau đớn.
Chiếc khăn choàng màu đỏ bay phấp phới quanh Miu, trông cậu ấy như sắp bật khóc.
Inoue MIU...
Thời điểm nhìn thấy cái tên đó, Miu đã cảm thấy sốc đến thế nào?
Một người cùng tên cùng tuổi với cậu ấy đã đoạt giải nhất.
- Đám con gái trong lớp đều xì xào kháo nhau không biết có phải mình là Inoue MIU hay không... đó thật sự là một con ác mộng... nhưng hiện thực lại càng tàn khốc hơn... thân phận thật sự của Inoue MIU lại chính là Konoha...
... Mình... chính là Inoue MIU.
Bóng tối như bao trùm tôi khi tôi thử tưởng tượng cơn đau và nỗi tuyệt vọng của Miu cái lúc tôi nói thật cho cậu ấy biết chuyện đó.
Nỗi sợ hãi như thể thế giới dưới chân sắp sụp đổ.
Vào thời khắc đó, Miu đã biết được thiếu niên nhút nhát đang đứng trước mặt mình chính là người đã bức bách, đã dồn bản thân vào đường cùng, cậu ta chính là người đã hủy hoại Miu.
- Khi mình đọc sách của MIU, mình ngay lập tức nhận ra Hatori và Itsuki chính là mình và Konoha... Hatori trong mắt Itsuki thật mạnh mẽ, thật xinh đẹp, luôn nỗ lực hết mình để theo đuổi ước mơ... hoàn toàn khác với mình ngoài đời thực. Vốn dĩ Konoha vẫn luôn nhìn thấy mình trong hình hài như vậy... Cứ nghĩ tới việc hình ảnh của mình phản chiếu trong mắt Konoha là một cô gái xinh đẹp, thuần khiết tựa thiên sứ, mình lại như ngừng thở. Mình đã không còn sức lực để níu kéo Konoha nữa.
Câu chuyện mà Konoha viết còn xinh đẹp hơn bất kì câu chuyện nào mình tưởng tượng ra... Mình không phải một người thuần khiết như Hatori mà Itsuki thích. Mình dơ bẩn, mình xấu xí hơn nhiều!
Nỗi tuyệt vọng của Miu đâm thủng trái tim tôi.
Tôi... chính tôi là người đã dồn Miu vào đường cùng!
- Giá như Konoha cứ mãi mãi là chó của mình thì tốt rồi!
Trong bầu trời đầy tuyết, Miu gào lên.
- Tại sao cậu lại giấu mình viết tiểu thuyết chứ? Tại sao lại tham dự cùng một cuộc thi với mình? Tại sao cậu lại đoạt giải nhất, lại xuất bản sách với cái tên Inoue MIU, lại trở thành nhà văn chứ? Nếu Konoha đã rời khỏi mình theo cách như vậy, vậy thì điều duy nhất mình còn có thể làm cũng chỉ là nhảy xuống trước sự chứng kiến của Konoha, chỉ còn lại cái chết mà thôi! Chỉ có khiến Konoha bị tổn thương, khiến Konoha đau khổ, chỉ có làm vậy mình mới có thể khiến Konoha cả đời này cũng không quên được mình!!!
Konoha nhất định sẽ không hiểu được điều đó! Cậu không hiểu! Sẽ không bao giờ hiểu được!
Tiêng hét của Miu bay theo những cơn gió.
Cùng với tiếng hét đó, những bông tuyết rơi xuống, đọng lại trên mắt cậu ấy, hòa tan, rồi chảy xuôi theo má.
Vào một ngày đầu hè nắng ráo.
Dưới bầu trời xanh thăm thẳm, Campanella quay đầu lại mỉm cười và nói ra mong ước của mình.
Mong ước đó chính là khắc sâu vào trong mắt Giovanni hình ảnh bản thân bước vào cuộc lữ hành.
Để bản thân có thể tồn tại vĩnh viễn trong tâm trí Giovanni.
Khóe miệng của Miu nở một nụ cười buồn hệt như cái ngày hôm đó.
- Trong số các tác phẩm của Miyazawa Kenji... có một bài thơ tên là Bài ca thiếu niên bại trận...
Bên cạnh bài thơ đó... có vẽ hình một con chim trông tựa như quái vật. Mình đã vẽ lại nó vào thiệp chúc mừng và gửi nó cho cậu... cậu cũng nhìn thấy nó rồi đúng không. Con chim đó chính là mình...
Con người chỉ cần thất bại là sẽ trở nên đố kị... giận dữ... tuyệt vọng... họ sẽ biến thành một con quái vật xấu xí... Sáng hôm sau... khi mình nhìn vào bầu trời trắng toát và nhận ra bản thân cũng đã trở thành một con quái vật... mình... gào lên khóc...
Thực ra mình... không muốn Konoha nhìn thấy mình trong hình hài của một con quái vật, chỉ duy nhất với Konoha là mình không muốn điều đó xảy ra.
Thế nhưng... tại sao mình lại sống sót chứ... sau khi chuyển viện, rời xa Konoha... rốt cuộc mình chỉ còn lại một mình...
Thế giới không có Konoha thật dơ bẩn... thật đen tối...
Cho dù vậy, chỉ cần nghĩ tới việc bây giờ chắc chắn Konoha cũng đang nghĩ về mình, mình lại có thể chịu đựng được...
Khi mình đau khổ, Konoha cũng sẽ nhớ đến mình và cảm thấy đau khổ...
Khi mình khóc, Konoha nhất định cũng sẽ đang khóc...
Nỗi đau của mình giờ phút này cũng là nỗi đau mà Konoha đang cảm nhận, nỗi buồn của mình cũng là nỗi buồn của Konoha...
Chỉ cần nghĩ như vậy mình lại có thể bình tĩnh...
Vừa đọc quyển sách của Konoha mình vừa gạch bỏ những điều sai lầm trong đó và viết “sự thật” vào một bên... mỗi ngày mỗi ngày, cho dù là ban đêm, ban ngày hay sáng sớm... mình cũng chỉ nghĩ về Konoha...
Tiếng thì thầm của Miu rơi vào lòng tôi như những bông tuyết mộng ảo và hòa tan trong đó.
Con ngươi thật sự của Miu,
Nguyện vọng của Miu,
Nỗi buồn của Miu,
- Sau khi bà nội chết, mình quay lại thị trấn này, mình quay quắt với ý nghĩ muốn được gặp Konoha... Cho dù lòng tự nhủ không được làm vậy, nhưng mình vẫn không thể kìm nén... mình đã gọi điện tới trường cấp hai... Khi mình hỏi giáo viên chủ nhiệm bây giờ Konoha thế nào rồi, mình được cho biết Konoha đã vào học tại trường cấp ba Seijou. Giáo viên còn nói Konoha dường như đang rất vui vẻ và bảo mình hãy an tâm...
Trong khi mình đang đau khổ thì Konoha đã trở thành một học sinh cấp ba rồi. Bởi vì Konoha mình đã chẳng còn lại gì nữa, vậy mà Konoha lại phản bội mình, lại quên mất mình! Kể từ thời khắc đó, mình bắt đầu muốn báo thù!
Lòng quặn thắt, tôi hét lên.
- Làm sao mình có thể quên cậu được chứ!
Hít vào một hơi đầy gió lạnh lẫn theo tuyết, khuôn mặt của tôi cũng trở nên vặn vẹo, cảm xúc bắt đầu trào dâng.
- Mình vẫn luôn nhớ tới cậu. Mình đã tự nhốt bản thân vào căn phòng tối đen như mực, cho dù là sáng sớm, ban ngày hay ban đêm, trong đầu mình cũng chỉ có hình bóng của cậu.
Tại sao Miu lại nhảy xuống?
Tại sao Miu lại nói những lời đó?
Tại sao chúng mình lại phải chia lìa?
Bây giờ Miu đang ở đâu, đang làm gì, cậu ấy đang nghĩ gì. Lúc nào cũng vậy, tâm trí mình chỉ biết suy nghĩ về cậu...
- Mình chưa từng quên! Mình vẫn luôn nghĩ về Miu! Trong lúc chúng ta bị chia cắt cũng thế, kể từ lúc chúng ta gặp lại cũng thế, luôn luôn là vậy!
Miu nghiêng người về phía hàng rào.
Chiếc khăn choàng màu đỏ và áo khoác của cậu ấy bay phần phật theo gió, trong đầu hiện lên cảnh Miu ngã ngửa ra sau, trái tim tôi như bị tóm chặt, hơi thở như ngừng lại.
- ...!
Miu nhìn về phía tôi với ánh mắt mờ mịt.
- Nếu vậy... đừng phản bội mình nữa, hãy cùng mình lên tàu, được không?
Trong giọng nói của cậu ấy chất chứa đầy hi vọng.
Tôi cuối cùng cũng nhận ra Miu đã không còn muốn ở lại trên mặt đất này nữa.
Ở đây có quá nhiều thứ khiến cậu ấy tuyệt vọng, quá nhiều bi thương.
- Cậu sẽ đi cùng mình đến bất kì đâu... cho dù nơi đó là tận cùng của vũ trụ chứ? Đó... chính là mong ước thật sự của Campanella.
... Chúng ta sẽ đi cùng nhau đến bất kì nơi nào.
Đó là một câu mà Giovanni từng nói với Campanella trong câu chuyện Đường sắt Ngân Hà mà chúng tôi từng đọc lúc còn nhỏ.
... Mình sẽ không sợ hãi bóng tối kia nữa. Mình nhất định sẽ đi tìm hạnh phúc thật sự của mọi người. Chúng ta sẽ đi cùng nhau đến bất kì nơi nào.
Cảm giác chua xót trào dâng trong lồng ngực tôi.
Sẽ đi cùng nhau đến bất kì nơi nào.
Lời hứa thuở nhỏ của hai đứa bé ngoắc tay với nhau, mắt rạng rỡ niềm tin và hi vọng.
Tấm bản đồ duy nhất trên đời do hai chúng tôi chung tay sáng tạo.
“Mình cũng sẽ cố gắng để đi theo Campanella. Thế nên cậu cho mình cùng đi với nhé?”
Đúng thế, Miu, chúng ta, đã hứa với nhau rồi.
Rằng hai ta, sẽ đi cùng nhau đến bất kì nơi nào. Cho dù đến đâu thì mình cũng sẽ đi theo cậu.
Miu nắm chặt lấy song sắt, mái tóc ngắn lay động, khăn choàng màu đỏ và mép áo choàng tung bay theo làn gió, cậu ấy nhìn thẳng vào tôi với ánh mắt đầy khát vọng.
Tuyết không ngừng rơi xuống trên người chúng tôi.
Tôi làm sao có thể cự tuyệt thỉnh cầu mà Miu đã đánh cuộc vào đó mọi thứ thuộc về cậu ấy chứ?
Miu, chỉ cần cậu muốn, mình sẽ cho cậu đôi tay này.
Đôi chân này, cặp mắt này.
Mình sẽ cho cậu tất cả, cho dù điều cậu mong muốn có là trái tim, tính mạng hay là tương lai của mình đi chăng nữa.
Thế nên, xin cậu, đừng rời đi một mình nữa.
Tôi bước về phía Miu, khi ngón tay của chúng tôi chạm vào nhau, Miu ngước lên nhìn tôi, một giọt nước ứa ra từ khóe mắt cậu ấy và lăn dài xuống má.
Tay của chúng tôi lạnh như băng, đến mức chúng tôi chẳng thể cảm nhận được tay của nhau.
- Được chứ. Mình sẽ đi cùng cậu đến bất kì đâu.
Miu vùi đầu vào ngực tôi khi tôi thôi ra những lời đó bằng bờ môi tê cóng vì lạnh.
Sau đó, chúng tôi lấy khăn choàng màu đỏ quấn xung quanh cổ của nhau.
Không gì có thể chia lìa hai chúng tôi nữa.
Cảm giác sợ hãi dần phai nhạt.
Như thể tay chân và cơ thể, tâm hồn của tôi đã tê liệt, tôi dường như chẳng còn cảm thấy điều gì nữa.
Tôi leo qua song sắt trước, sau đó đưa tay đỡ lấy Miu. Cơ thể của Miu nhẹ chẳng khác nào một chiếc lông vũ. Đầu gối tôi khẽ run, gió thổi ngược từ dưới lên, bây giờ chỉ cần bước thêm một bước nữa thôi là chúng tôi sẽ rơi xuống.
Ở trong hoàn cảnh đầy nguy hiểm như vậy nhưng tôi lại chẳng hề có chút cảm giác hiện thực nào cả.
Một tay siết chặt chiếc khăn quàng quanh cổ, một tay nắm lấy song sắt, tôi nhìn xuống cảnh vật bên dưới.
Thế giới đang trải rộng trước mắt tôi là một thế giới màu xám đầy u ám.
Tuyết trắng đang rơi khắp nơi.
Ngay cả một tia sáng le lói cũng không hề tồn tại, những trận gió đen kịt thổi xốc lên từ bên dưới.
Trong khi tôi đang nhìn xuống, tuyết rơi đọng lại trên má, trên mắt tôi, tầm nhìn của tôi dần trở nên mơ hồ.
- Cậu sẽ vĩnh viễn ở bên cạnh mình đúng không Konoha?
Ở bên cạnh tôi, Miu thì thầm với giọng nghẹn ngào. Hàng mi dài của cậu ấy lấp lánh những bông tuyết kết tính.
- Ừm... Đúng thế, Miu.
Tôi cũng đáp lại.
- Đi thôi, Konoha.
Đoàn tàu hướng về vũ trụ cuối cùng cũng đến, nó mở cửa ra chờ đón chúng tôi.
Đúng lúc chúng tôi sắp leo lên đó.
Một giai điệu vang lên thay cho tiếng còi khởi hành.
Những âm sắc dịu dàng đầm ấm...
Âm thanh đó phát ra từ trong túi áo khoác nơi ngực tôi.
Ca khúc chủ đề của Người đẹp và quái vật...
Kotobuki đang gọi tôi.
- Sao thế Konoha?
Chứng kiến tôi sắp bước ra nhưng rồi lại dừng lại, Miu hỏi với giọng bất an.
Giai điệu dịu dàng đó vẫn đang vang lên nơi trái tim của tôi, tựa như một tia sáng nhỏ nhoi, Kotobuki đang gọi tôi.
- Konoha, mặc kệ điện thoại đi!
Miu nói như trách cứ tôi, ở phía bên kia màn tuyết, dường như đang có ai đó gọi tên tôi.
Ai đó đang chạy về phía chúng tôi.
Một hình bóng cao gầy, chạy ở phía trước đó là một hình bóng nhỏ nhắn.
Trên sân thượng vang vọng tiếng kêu thảm thiết.
- Anh Konohaaa!!!
Bên trong cơn bão tuyết cuồng nộ,
Vừa chạy vừa suýt vấp té bao nhiêu lần,
Người đang chạy về phía chúng tôi với khuôn mặt giàn giụa nước mắt đó chính là Takeda.
- Không được!!! Anh không được chết!!! Anh đừng chết! Đừng chết mà! Làm ơn đừng chết, anh Konoha! Anh Konoha!!!
Tại sao vào lúc này Takeda lại xuất hiện ở đây... Trong lúc tôi đang hoang mang, Takeda tiếp tục gào lên trong tiếng khóc “Đừng chết! Anh không được chết! Anh Konoha!”.
Takeda, người mà vào cái ngày tháng Năm đó, đã nhìn về phía tôi bằng đôi mắt ương rỗng của một con búp bê trên sân thượng của trường cấp ba.
Takeda, người với ánh mắt tuyệt vọng đã nói cho tôi biết cho dù bạn thân bị xe hơi cán chết ngay trước mắt mình, cô bé cũng chẳng hề cảm thấy bi thương.
Takeda, người mà lúc đang treo lủng lẳng, một tay bị tôi nắm lấy nhưng vẫn khẩn cầu với tôi: “Xin anh hãy để em được chết!”.
“Là tái phạm ạ.”
“Dù sao việc lâu lâu lại muốn chết cũng sắp trở thành tật xấu của em rồi.”
Takeda, người nói với tôi những lời đó trong khi nở nụ cười.
Cô bé đang chạy về phía tôi, trong đôi mắt mở to tràn ngập nước mắt, toàn bộ cảm xúc đều bộc lộ ra, cô bé vẫn đang gào lên rằng tôi không được chết.
- Anh Konoha! Anh Konoha! Anh Konoha!!!
Đằng sau Takeda là chị Tooko. Hai bím tóc dài của chị ấy đung đưa theo từng bước chạy.
- Konoha!
Bằng giọng nói dịu dàng, chị Tooko từng nói với tôi rằng tôi của hai năm trước không giống với tôi của hiện tại.
Rằng cho dù chỉ là từng chút một đi chăng nữa, nhưng tôi vẫn đang trưởng thành.
Trong khi nắm chặt tay tôi và nở nụ cười, hai mắt lấp lánh như những vì sao, chị ấy đã nói với tôi như vậy.
“Chị là cô gái văn chương vẫn luôn ăn những câu chuyện mà Konoha viết, thế nên lời của chị không thể nào sai được.”
Tôi dường như có thể cảm thấy hơi ấm của chị Tooko từ những ngón tay đã đánh mất cảm giác của mình.
Tiếp theo đó, trong đầu tôi hiện lên hình bóng của Kotobuki với hai má đỏ bừng vì xấu hổ nhìn về phía tôi nở nụ cười.
“Cái này... Tôi sẽ cố gắng nhiều hơn nữa. Hi vọng năm nay cũng nhận được sự giúp đỡ của cậu!”
- Sao vậy, Konoha? Cậu còn do dự chuyện gì nữa? Không phải cậu sẽ đi cùng mình sao?
Miu kéo khăn choàng và hỏi tôi với vẻ mặt khó hiểu.
Chi Tooko và Takeda càng lúc càng đến gần chúng tôi.
Dường như bị sự do dự của tôi khiến cho mất kiên nhẫn, Miu cắn môi, nắm chặt lấy khăn choàng rồi ngả người về phía trước.
Tôi ôm lấy cơ thể Miu và ép cậu ấy về phía hàng rào.
- Mình xin lỗi.
Bên tai tôi vang lên tiếng Miu nín thở, đó là dư âm của nỗi tuyệt vọng không nói nên lời.
Toàn thân tôi đau đớn khi cảm nhận được điều đó, nhưng tôi vẫn níu chặt vào song sắt và ôm lấy cậu ấy để ngăn Miu nhảy xuống, rồi tôi nói bằng giọng run run.
- Mình, không thể đi được.
Miu vẫn đang cố giãy giụa, nhưng khoảnh khắc tôi nói ra những lời này, tất cả động tác của cậu ấy đều dừng lại.
Sự tuyệt vọng mà tôi cảm nhận từ Miu dường như khiến tôi phát điên, cho dù vậy, tôi vẫn biết chúng tôi đã không thể trở lại như trước kia nữa rồi.
Trong hai năm xa cách Miu, tôi đã gặp chị Tooko, gặp Takeda và tiếp nhận tình cảm của Kotobuki.
Thế nên, tôi không thể giữ lời hứa được.
Tôi không thể thực hiện mong ước của Campanella được.
Mình không thể đi với cậu.
Không thể nữa rồi.
Miu bất động trong vòng tay tôi như một con búp bê đã bị rút mất hồn phách.
Chị Tooko và Takeda cùng nhau kéo chúng tôi qua khỏi hàng rào.
Miu ngã gục trên tuyết, hai mắt mở to sững sờ, cậu ấy không phát ra bất cứ âm thanh nào.
Vừa cẩn thận dẫn tôi và Miu ra bên ngoài dãy nhà học, chị Tooko vừa kể cho tôi mọi chuyện trước khi chị ấy tới đây.
Khi chị ấy tới trường thì được biết bởi vì tuyết rơi nên hôm nay trường cho nghỉ học. Sau đó chị ấy gặp Takeda ở thư viện. Rồi hai người quyết định sẽ đi thăm Kotobuki.
Đúng lúc này Takeda nhận được điện thoại của Kotobuki, cậu ấy khóc nói rằng Miu đã biến mất khỏi bệnh viện.
Vừa nghe được lời nhắn “Tôi lên vũ trụ” của Miu, chị Tooko ngay lập tức nhớ tới tấm bản đồ. Thế là chị ấy cùng Takeda đi tới trạm xuất phát của đoàn tàu Ngân Hà. Trên đường đi, bởi vì tôi không bắt máy, hai người đều đã rất lo lắng.
Sau đó, hai người chứng kiến tôi và Miu chuẩn bị tự tử trên sân thượng và vội vàng chạy tới ngăn chúng tôi lại.
Trong khi đứng chờ xe taxi ở trước cổng trường, tôi ôm lấy bả vai Miu để đỡ lấy cậu ấy.
Miu vẫn không nói một lời nào cả.
Bằng đôi mắt trống rỗng, cậu ấy ngước lên nhìn những bông tuyết chậm rãi rơi lả tả sau khi trận bão tuyết đã lắng xuống. Tôi cầm chiếc khăn quàng màu đỏ quấn lại ngay ngắn lên cổ cậu ấy. Miu im lặng mặc cho tôi muốn làm gì thì làm.
Takeda lại hoàn toàn ngược lại, cứ như thể van cảm xúc đột nhiên bị mở ra, cô bé tiếp tục khóc nức nở, nước mắt nước mũi tèm lem. Chị Tooko khẽ nắm lấy tay Takeda và nhẹ giọng an ủi cô bé trong khi Takeda tiếp tục lặp lại những lời xin lỗi.
Cuối cùng một chiếc taxi cũng dừng lại trước cổng trường.
Tôi đỡ Miu chậm rãi bước về phía trước.
Đúng lúc này, Miu đột nhiên... đẩy tôi ra.
Rồi cậu ấy khẽ thì thầm điều gì đó và lao về phía một chiếc xe tải đang chạy tới.
Chiếc xe tải tông thẳng vào Miu, rồi hất tung cậu ấy lên không trung.
- !
Mọi chuyện xảy ra chỉ trong nháy mắt.
Tiếng phanh xe chói tai.
Chiếc khăn choàng màu đỏ tung bay trong gió, cơ thể Miu rớt xuống nền tuyết, và không cử động nữa.
- Khônggggggggg! Không được chếttttttttt!!!!
Takeda hét lên đầy tuyệt vọng.
Nghe thấy âm thanh đó, tôi cũng gào lên đau đớn, thế giới xung quanh dường như sụp đổ.
Này tại sao cậu lại cứ đi theo tôi vậy.
Cho dù tôi căm ghét cậu đến vậy, đã làm bao nhiêu chuyện quá đáng với cậu như vậy.
Tại sao lúc nào cậu cũng có thể cười vui vẻ như vậy chứ?
Chỉ đến khi mất đi cậu, tôi mới nhận ra.
Thứ khiến cho thế giới của tôi trở nên dịu dàng, xinh đẹp và rực rỡ ánh sáng, chính là cậu.
Thế giới khi mất đi cậu thật lạnh lẽo, thật đen tối, tôi không thể chịu đựng được nữa, tôi muốn gặp lại cậu.
Thực ra tôi vẫn luôn muốn ở bên cạnh cậu, mãi mãi.
Nhìn vào tấm bản đồ chỉ thuộc về hai chúng ta, tôi muốn cậu và tôi sẽ cùng nhau đi đến bất kì đâu.
Có lẽ, nếu hai ta cùng nhau đi đến nơi tận cùng của vũ trụ, chúng ta sẽ có thể tìm được “hạnh phúc thật sự” chăng?
Và khi đó, cậu sẽ có thể nhìn thẳng vào mắt tôi... sẽ nhìn vào mắt mình và nói cậu thích mình, phải không?