Này Inoue, tôi đang suy nghĩ xem lễ Tình nhân này sẽ làm loại sôcôla nào, cậu cho tôi ý kiến nhé. Ừ-m... Inoue chắc không thích sôcôla quá ngọt nhỉ? Hoa quả sấy thì thế nào? Mà cậu có yêu cầu gì đặc biệt không?
- Ừm... Tôi thích hoa quả sấy, ăn bao nhiêu cũng được hết.
Buổi sáng ở phòng học, Kotobuki vui vẻ bắt chuyện với tôi nhưng tôi thì lại trả lời một cách qua loa, trong đầu đầy ắp những câu hỏi về cuộc viếng thăm của chị Tooko ngày hôm qua. Còn cả cú điện thoại của Ryuuto nữa.
Ryuuto có ý gì khi nói chị Tooko sẽ biến mất? Ngoài ra nó còn nói từ nay nó sẽ trở thành người viết truyện. Nó đang định làm gì?
- Này, Inoue, cậu có nghe tôi nói không đấy?
- Hả?
Tôi sực tỉnh và phát hiện Kotobuki đang phồng mang trợn mắt nhìn mình.
- A, xin lỗi. Vụ sôcôla phải không. Ừm, sao cũng được hết á.
- Thiệt tình, sao cũng được mới là khó nhất đấy.
Môi của cậu ấy càng dẩu lên cao hơn.
- À ờ, vậy thì sôcôla đắng đi. Loại đơn giản không có nhân gì ấy.
Nghe tôi trả lời như vậy, Kotobuki bật cười vui vẻ.
- Ừ-ừm. Tôi biết rồi, sôcôla đắng không nhân đúng không.
Lớp học bắt đầu trở nên đông đúc và ồn ào. Nếu là bình thường thì Kotobuki đã nhanh chóng chuyển sang thái độ lạnh nhạt rồi kéo giãn cự ly, thế nhưng hôm nay cậu ấy lại vẫn đứng trước bàn học của tôi. Toàn thân bất động, hai má đỏ hổng.
- Hế lô Nanase, cả bạn Inoue nữa!
Đúng lúc này, Mori chạy tới vui vẻ chào chúng tôi.
- Sao sao? Hai người đang bàn chuyện lễ Tình nhân hả? Ây dà, mới sáng sơm tinh mơ mà đã mặn nồng thế rồi.
- M-Mori...! Đi ra đây với mình!
Kotobuki ôm lấy Mori và kéo cậu ấy ra chỗ khác.
- Mình bảo này, nếu đằng nào cũng là ăn thì sao hai người không tới nhà Nanase nhỉ, một cái bánh sôcôla nóng hổi vừa ra lò nghe cũng có lý đấy chứ.
Bị kéo đi xềnh xệch, Mori cao giọng nói với lại.
- Mori!
- Cái gì? Bồ ra mắt nhà người ta rồi mà phải không, kế tiếp phải mời bạn trai tới nhà mình chiêu đãi chứ? Nói cho bồ biết, lễ Tình nhân là cơ hội tuyệt hảo để xúc tiến quan hệ tiến thêm một bước nữa đấy. Đừng để lỡ mất cơ hội này đấy!
- Được rồi, Mori, chúng ta so bài tập đi!
Kotobuki hai má đỏ bừng lôi Mori ra chỗ khác.
Còn lại một mình, tôi lại sa vào trầm tư. Về chuyện của chị Tooko... về Ryuuto...
Về những cái tên Ryuuto đã nhắc tới, Juliette, Jérome, Alissa...
“Juliette bị tổn thương đến phát điên, Jérome uống thuốc độc, Alissa một mình bước qua khung cửa hẹp!”
Câu nói đó có nghĩa là gì?
Juliette? Đây là tên của một nhân vật trong kịch Shakespeare... Nhưng còn Jérome và Alissa thì sao?
- Anh Konoha!
Tôi giật thót khi nghe có người gọi tên.
Quay đầu lại, tôi thấy Takeda đang đứng vẫy tay ở cửa sau phòng học.
Khi tôi vội vã đi ra hành lang, tôi được cô bé đưa cho một quyển sách có dán tem của thư viện.
Trái tim tôi đập loạn cả lên khi nhìn thấy tiêu đề Khung cửa hẹp.
Alissa một mình bước qua Khung cửa hẹp! Chẳng lẽ đây là...
Takeda nở nụ cười thơ ngây như một chú cún con.
- Ryuu nhờ em đưa cho anh Konoha quyển sách này.
- Rốt cuộc Ryuuto đang định làm gì vậy, Takeda?
- Chia không biết. Chia chỉ là chân chạy vặt của Ryuu thôi.
Cô bé vừa mỉm cười vừa trả lời.
- À, nhưng mà em cũng đang lợi dụng Ryuu, nên nói chung cũng là có qua có lại.
- Lợi dụng ư?
- Bởi vì cho dù Ryuu biết bộ mặt thật của em thì cậu ấy vẫn nói muốn em hẹn hò với cậu ấy. Ở bên Ryuu em cảm thấy rất vui vẻ, rất thoải mái. Cậu ấy chấp nhận để em giả vờ làm bạn gái cậu ấy.
- Đó không phải là vì em thích Ryuuto nên mới hẹn hò với nó sao, Takeda?
Nét cười biến mất khỏi khuôn mặt của Takeđa, cô bé nói một cách hờ hững.
- ...Em nghĩ có lẽ không phải vậy. Hơn nữa Ryuu cũng có người mà cậu ấy thích rồi.
- Hả?
Giọng điệu của Takeda rất chắc chắn, thế nên tôi không khỏi sững lại.
Takeda lại đeo mặt nạ lên và nở nụ cười ngây thơ.
- Người đó không phải đám con gái mà Ryuu vẫn vui đùa, đó là một “người đặc biệt”, người Ryuu yêu từ tận đáy lòng, nhưng lại không thể bày tỏ tình cảm cho người ấy biết. Bởi vì không thể có được người ấy, cho nên Ryuu mới tìm kiếm những cô gái chỉ yêu mình cậu ấy. Tất cả mọi người đều chỉ là kẻ thay thế cho người kia.
Tim tôi đập nhanh hơn.
Người đó là chỉ Amemiya sao?
Không, không đúng.
Ryuuto từng nói Amemiya là “cô gái có lẽ sẽ trở thành người đặc biệt”. Nếu vậy, người mà nó thực sự thích là...
Má tôi như bị ai đó tát mạnh khi hình ảnh Ryuuto dõi theo chị Tooko với ánh mắt ngưỡng mộ hiện lên trong đầu. Mỗi khi bị chị Tooko la mắng vì chọc ghẹo đám con gái, Ryuuto lại lấy cớ một cách qua loa rồi sau đó lại chứng nào tật ấy, những lúc như vậy trông nó như đang cảm thấy vui vẻ vì chuyện đó.
Hai người đó từ nhỏ vẫn ở bên nhau, ngay cả bây giờ Ryuuto cũng đang sống chung một mái nhà với chị Tooko.
Chẳng lẽ người mà Ryuuto thích chính là chị Tooko sao?!
- Thôi em phải đi đây, sắp sinh hoạt đầu giờ rồi.
Takeda vui vẻ nói, rồi cô bé khẽ ghé sát vào tai tôi và thì thầm:
- Ryuu khi trở nên nghiêm túc đáng sợ lắm đấy ạ. Anh Konoha phải chú ý nhé.
Đúng lúc này tiếng chuông vang lên.
Takeda xoay người chạy đi như một chú cún con, để lại tôi sững sờ nhìn theo bóng lưng cô bé.
- Sao thế lnoue? Ông không nghe thấy chuông reo à?
- Akutagawa...
- Đã xảy ra chuyện gì vậy?
Trông thấy bộ dạng thất thần của tôi, cậu ấy nhíu mày hỏi.
- Không... không có gì. Chỉ là hôm qua tôi thức hơi muộn.
- Nếu là vậy thì tốt...
Cho dù là đối với Akutagawa, tôi cũng không thể nói cho cậu ấy biết chuyện của chị Tooko.
- Giáo viên sắp tới rồi. Mau vào lớp thôi.
Tôi bước đi sau khi bị cậu ấy đẩy nhẹ một cái sau lưng. Akutagawa vẫn đang nhíu mày nhìn tôi với vẻ lo lắng. Khi tôi ngồi vào bàn, ánh mắt cậu ấy đảo qua quyển sách mà tôi đang cầm trên tay và khẽ nói.
- Khung cửa hẹp... quyển này của Gide phải không?
- Tự dưng tôi muốn đọc quyển này ấy mà... Vừa nói với Takeda một cái là cô bé đã đem nó tới cho tôi mượn.
Akutagawa hơi nhíu mày, trông cậu ấy như đang suy nghĩ chuyện gì đó.
- Tại sao tự dưng ông lại muốn đọc quyển sách này?
- Cũng... không có gì đặc biệt cả.
- Vậy sao... Thế thì có lẽ chỉ là ngẫu nhiên.
Tôi không nghe được câu cuối cùng của cậu ấy. Đúng lúc này giáo viên bước vào, Akutagawa cũng quay lại chỗ ngồi.
Bởi vì không có tâm tư nghe giảng, tôi bèn lấy quyển sách mà Takeda đưa cho rồi lén giấu nó sau sách giáo khoa và bắt đầu nín thở đọc.
Tác giả của quyển sách là André Gide. Một tác giả người Pháp từng đoạt giải Nobel.
Người kể chuyện đồng thời cũng là nhân vật chính tên là Jérome. Nữ chính của câu chuyện là Alissa.
Còn Juliette thì là tên của em gái Alissa.
Jérome, người sinh ra trong một gia đình giàu có, vốn từ nhỏ đã yêu người chị họ Alissa lớn hơn mình hai tuổi.
Nhưng Alissa lại là một cô gái bình lặng sở hữu niềm tin tín ngưỡng kiên định. Cô muốn Jérome trở thành một người xuất sắc để được đến bên cạnh Chúa. Chính vì vậy, cô đã từ chối lời cầu hôn của Jérome.
Trái ngược với chị gái, Juliette là một cô gái hoạt bát vui vẻ, cô thầm đem lòng yêu Jérome. Tuy nhiên, khi biết được việc chị gái Alissa đã nhận ra tình yêu của mình và định để cô kết hôn với Jérome, Juliette đã chủ động rời đi và trở thành vợ của một thương nhân lớn tuổi.
Cho dù vậy, Alissa vẫn không tiếp nhận tấm lòng của Jérome.
Hình tượng “khung cửa hẹp” trong tiêu đề có nguồn gốc từ một câu trong Kinh thánh:
“Con hãy gắng tiến vào, qua khung cửa hẹp, vì cửa rộng và đường thênh thang dẫn đến nơi tai họa, đến chỗ trầm luân... Có biết bao kẻ đã đi qua rồi, nhưng nhỏ hẹp mới là khung cửa, là con đường dẫn tới Đời Sống, và rất ít kẻ tìm ra.”
Alissa nói với Jérome, khung cửa hẹp dẫn về phía Chúa trời không đủ rộng cho hai người cùng sánh vai bước qua, thế nên Jérome phải tự đi một mình. Sau đó, cô để lại quyển nhật kí viết trong đó những tình cảm thật sự dành cho Jérome, rồi trút hơi thở cuối cùng trong cô độc.
Giờ giải lao, rồi cả tiết học tiếp theo, tôi vẫn mải miết đọc Khung cửa hẹp.
Tại sao Ryuuto lại đưa cho tôi quyển sách này?
Nó từng nói Juliette bị tổn thương đến phát điên. Nhưng trong truyện, Juliette mặc dù có cuộc hôn nhân không tình yêu với một người đàn ông cục mịch thô lỗ, nhưng chồng của Juliette lại là người có tấm lòng độ lượng và yêu cô tha thiết. Juliette đã có rất nhiều con trai con gái và sống hạnh phúc. Sau khi chị gái mất, cô còn lấy cái tên Alissa của chị gái đặt cho một trong những đứa con gái của mình.
Ngoài ra, Jérome cũng không uống thuốc độc. Mặc dù anh ta từng rất đau khổ vì tình cảm của mình không được Alissa tiếp nhận, nhưng anh ta cũng chưa một lần níu kéo Alissa khi cô rời đi, anh ta chỉ nói rằng mình không được Alissa yêu, rằng nếu đó là câu trả lời của cô... rồi anh ta dễ dàng từ bỏ tình yêu của mình.
Vậy còn Alissa thì sao?
Tại sao Alissa lại khăng khăng cự tuyệt Jérome đến vậy? Đối với một người không theo tôn giáo nào như tôi, tôi hoàn toàn không lý giải được suy nghĩ của Alissa. Có lẽ, có thể nói rằng Alissa - người vì muốn Jérome đi về phía Chúa trời mà lựa chọn rời xa anh ta - đã một mình bước qua khung cửa hẹp.
Nhưng chuyện đó thì có liên quan gì tới tôi và chị Tooko chứ? Ryuuto đang muốn nói cho tôi biết điều gì?
Sau khi đọc xong, tôi lại đọc đi đọc lại nhiều lần, nhưng càng đọc, những câu hỏi trong đầu tôi lại càng nhiều hơn.
Bởi vì tôi đọc quá chăm chú, Akutagawa không nhịn được bèn nhắc nhở: “Ít nhất thì khi ăn cơm ông cũng tạm thời bỏ quyển sách đó ra chứ”.
- A, xin lỗi.
- Không, nếu ông thích đọc nó thì cũng chẳng sao cả...
Sau khi ngừng lại một lúc, cậu ấy đột nhiên hỏi:
- Này, ông thật sự không gặp chuyện gì khó xử đấy chứ?
- Ừ... ừm. Nếu có... tôi sẽ nói cho ông biết.
Tôi trả lời một cách mơ hồ rồi tiếp tục ăn hộp cơm mà mẹ đã chuẩn bị, Akutagawa vẫn nhíu mày nhìn tôi.
- Inoue, cả ngày hôm nay cậu đều đọc truyện phải không?
Giờ vệ sinh lớp học, Kotobuki lặng lẽ tới gần tôi và hỏi với vẻ lo lắng.
Có lẽ ngay cả Kotobuki cũng không thể cảm thấy bình thường khi tôi cứ dán mắt vào trang sách như vậy.
- Là Khung cửa hẹp... đúng không, cái quyển sách mà cậu đọc ấy. Có khi tôi cũng thử đọc nó xem sao.
- Nó là một tiểu thuyết cũ lắm rồi. Vì rảnh quá nên tôi mới đọc thôi, cuối cùng lại nhập tâm luôn.
- Vậy à...?
Kotobuki lẩm bẩm với vẻ không được thuyết phục cho lắm.
- À đúng rồi, hôm nay chúng ta đã hẹn là sẽ về cùng nhau sau khi tan học nhỉ?
Dạ dày tôi thắt lại.
Liệu tôi có nên ở bên Kotobuki trong khi tâm trạng vẫn đầy bất an lo lắng như thế này không?
Nhưng nhìn cậu ấy hai má ửng hồng hỏi với vẻ háo hức hôm nay chúng tôi sẽ đi đâu, tôi lại không tài nào nói ra khỏi miệng cái câu bởi vì hôm nay tôi có việc nên cậu ấy cứ về một mình đi.
- Cùng đi ra từ phòng học thế này sẽ bị Mori phát hiện nên chúng ta cứ hẹn gặp ở thư viện như mọi khi nhé?
- ...Ừm.
Vì không muốn làm tổn thương Kotobuki, trong khi cũng chẳng thể tìm ra được lý do nào hợp lý, tôi đành gật đầu mà lòng nặng trĩu.
Sau giờ sinh hoạt cuối ngày, trước khi tới thư viện để gặp Kotobuki, tôi đi đến câu lạc bộ Văn học.
Bên trong phòng trống rỗng và vắng lạnh, không hề có hình bóng của chị Tooko.
Ngực tôi đau đớn, hơi thở như ngừng lại khi trong đầu tái hiện khung cảnh chị Tooko với khuôn mặt tái mét, bím tóc xõa tung theo làn gió, trong ánh mắt tràn ngập nỗi sầu khổ, vừa nắm chặt lấy tay tôi vừa run rẩy hét lên “Tại sao vậy?!”.
- Tại sao...
Vừa phát ra âm thanh này, cổ họng tôi đã nghẹn lại, khoang mũi cay xè, khóe mắt nóng bừng lên.
- ...Tại sao vậy, chị Tooko...
Không được. Kotobuki vẫn đang chờ tôi. Tôi phải nhanh đi gặp cậu ấy.
Đúng lúc tôi cắn chặt răng và định đóng cửa lại. Tôi nhận ra sau lưng mình có người.
- Em Inoue?
Khi quay đầu lại, tôi thấy một cô gái trẻ mặc áo khoác với cổ áo và ống tay đính lông thú đang đứng ở đó. Cô gái xinh đẹp với phong cách trang điểm không chê vào đâu được này, là một người tôi không hề quen biết.
- Chị là ai ạ?
- Ôi, em đúng là Inoue rồi! May quá cuối cùng cũng gặp được em. Lúc tới phòng học không thấy em chị còn tưởng em đã về mất rồi chứ.
- Xin hỏi...
- Inoue, cho chị mượn điện thoại được không?
- Hả?
- Nhanh lên nào.
Bị chị ta hối, tôi đành lấy điện thoại ra.
- Cảm ơn em!
Cô gái nhẹ nhàng cầm lấy điện thoại của tôi và nháy mắt một cái.
- Được rồi, chúng ta đi thôi.
- Khoan đã! Chị định đi đâu vậy?!
Tôi không khỏi ngạc nhiên khi thấy chị ta xoay lưng lại phía mình và bước đi.
- Cứ đi theo là em sẽ biết thôi.
- Không được. Em có hẹn rồi! Xin chị mau trả điện thoại lại cho em!
- Ahaha, bây giờ vẫn chưa được đâu.
Cứ như vậy, chúng tôi đi tới cổng trường.
Làm sao giờ, Kotobuki vẫn còn đang đợi tôi ở thư viện...
Cô gái kia vẫy một chiếc taxi rồi ngồi xuống băng ghế sau với một tư thế quyến rũ.
- Em lên đi, chị được Ryuu nhờ dẫn em tới một chỗ.
Đầu óc tôi như nổ tung. Quả nhiên chị ta là người quen của Ryuuto!
Nếu đây là kịch bản của Ryuuto, tôi càng không được phép leo lên chiếc xe này! Tôi phải quay lại chỗ Kotobuki!
Thế nhưng... đôi chân tôi lại bước về phía trước.
Như thể chúng không còn lựa chọn nào khác...
Cùng với tiếng cửa xe đóng sầm lại, cô gái nở nụ cười kiều diễm rồi nói cho tài xế taxi tên một khách sạn cao cấp tại trung tâm thành phố.
Hôm nay trong khi chờ Kana tới đón, Ryuu cũng rất ngoan.
Cu cậu với Tooko thân nhau cứ như hai chị em ruột vậy. Nhìn cái cách Ryuu hai má đỏ bừng miệng liến thoắng “Chị Too ơi chị Too” lẽo đẽo theo sau Tooko y hệt một chú chim non mới sinh thật sự rất đáng yêu.
Có một dạo Ryuu chứng kiến Tooko xé từng mẩu sách từ cuốn Emil và các thám tử của Kastner ra ăn, thế là cu cậu cũng tò mò học theo và bỏ một mẩu Emil vào trong miệng.
Nhưng vừa nhai một miếng, cu cậu đã vội nhổ ra phì phì mặt mếu máo “Chẳng có vị bánh vòng hương quế gì hết “.
- Để dì nướng bánh vòng cho Ryuu. Sách là của chị Tooko, lần sau không được ăn sách của chị nhé.
Nghe mình nói vậy, cu cậu gật đầu thật mạnh “Dạ cháu biết rồi dì”.
Dù vậy, vào bữa tối khi thấy Tooko ăn món ăn mình vừa viết ra, Ryuu vẫn mút ngón tay nhìn chăm chú và nói với vẻ ganh tị.
- Chị Too sướng thiệt. Được ăn câu chuyện của dì viết.
- Ry có cơm trứng cuộn với humburger của mẹ rồi còn gì. Đây là đồ ăn của chị, không cho Ry đâu.
Nhìn Tooko ôm chặt trang giấy vào trước ngực và nói với vẻ thị uy, Ryuu trông hơi buồn một chút, nhưng rồi cu cậu lại cười tươi rói.
- Đúng rồi! Cơm trứng cuộn của dì thiệt là ngon, không thèm truyện của chị Too nữa!
Và nói như vậy.
- Sau này lớn lên cháu sẽ cưới dì! Như vậy suốt~~~ đời này cháu sẽ được ăn cơm dì nấu!
Nghe Ryuu nói thế mình chỉ muốn ôm chầm lấy cu cậu mà nựng mấy cái.
Ryuu rất ngay thẳng, lại vui vẻ, thật sự rất đáng yêu.
Kana này, dạo gần đây cậu bận lắm hả?
Hôm nay anh Fumiharu cũng không về nhà. Không biết hai người có đang cùng làm việc không nhỉ?
Mình cũng không phiền gì việc chăm sóc Ryuu cả, nhưng mình thật sự hi vọng nếu có thể thì Kana cũng nên dành chút thời gian cho Ryuu.
Cả Kana và anh Fumiharu đều ham công tiếc việc đến mức chẳng để ý tới xung quanh, mình thật sự lo lắm.
Sau khi xuống taxi, cô gái nọ đi xuyên qua cánh cửa xoay bằng kính và bước vào tòa nhà, sau đó chị ta tới quầy tiếp tân gửi áo khoác.
- Chị mau trả điện thoại cho em.
- Em cứ từ từ, vẫn chưa tới lúc.
Rồi chị ta bảo tôi cởi áo khoác và đem cặp sách của tôi cùng gửi tại quầy tiếp tân. Sau đó chị ta nhận thẻ giữ đồ và bỏ nó vào túi áo của mình.
- Rốt cuộc Ryuuto đang ở đâu?! Chị nhanh đưa em tới gặp nó!
Đại sảnh rất rộng, với các cây cột trắng xóa phản chiếu ánh sáng từ những ngọn đèn. Thảm trải sàn mềm mịn tới mức bước chân lên không phát ra tiếng động nào. Tôi dường như bị áp đảo và nuốt chửng bởi bầu không khí xa hoa tách biệt hoàn toàn với cuộc sống hàng ngày này.
Tôi bắt đầu hối hận tại sao mình lại đi theo chị ta tới một chỗ như thế này.
Kotobuki có lẽ đã đi về rồi. Chắc cậu ấy giận lắm.
Cô gái nọ đi xuống thang cuốn dẫn tới tầng hầm, sau đó chị ta tiếp tục xuyên qua dãy hành lang được trang trí bởi hoa và những bức tranh.
- Xin chị trả điện thoại cho em! Em sẽ nói chuyện trực tiếp với Ryuuto!
Nhưng chị ta không quay đầu lại mà cứ tiếp tục bước như thể tin chắc tôi sẽ đi theo.
Rồi chị ta đẩy ra cánh cửa phủ nhung đỏ và bước vào trong một cách tự nhiên.
Tôi cũng đành tức tối đuổi theo.
Đột nhiên, toàn thân tôi bị bao phủ bởi những tiếng xôn xao.
Người...
Ánh sáng...
Tiếng nói chuyện... Âm thanh...
Tất cả trộn lại với nhau và bị nhét vào một không gian kín mít.
Cảnh tượng này không giống sự xô bồ khi bước đi giữa biển người trên phố. Nó hoa lệ, rực rỡ, trang nghiêm... cứ như tôi vừa rớt vào một thế giới khác, hoàn toàn xa lạ với cuộc sống thường ngày.
Trải dài trong tầm mắt của tôi là những con người trưởng thành. Nam thì mặc âu phục cao cấp, hoặc áo len thô, nữ thì khoác trên mình những bộ đồ âu rực rỡ sắc màu hoặc những chiếc váy tỏa sáng lấp lánh. Thậm chí tôi còn thấy có người mặc kimono. Trên tay mỗi người đều cầm một ly rượu, họ đi lại thong thả bắt chuyện với từng người, chẳng biết có bao nhiêu con người đang tụ họp trong này tán gẫu với nhau.
Tại trung tâm và các góc của hội trường là từng dãy món ăn dành cho tiệc tùng như patê Pháp, trứng cá muối... ở chính giữa sân khấu có đặt một bình hoa khổng lồ với vô số bông hoa đang khoe sắc.
Cô gái nọ nhận lấy ly rượu từ một người bồi bàn sau đó nhẹ nhàng hòa vào đoàn người.
- Đ-Đợi đã!
Tôi từ chối ly rượu mà người bồi bàn đưa tới sau đó vội đuổi theo chị ta. Nhìn bóng lưng chị ta dần biến mất vào biển người hoa lệ, lòng tôi dần trở nên bối rối.
Đúng lúc này, ánh đèn trong hội trường tối lại.
- !
Tim tôi thoáng co rút khi mất đi tầm nhìn.
Ánh đèn rực rỡ chiếu rọi sân khấu, trên đó, vài người cả nam lẫn nữ xếp thành một hàng.
Có người đàn ông hơn 30 ăn mặc âu phục theo phong cách dân văn phòng, có người phụ nữ tuổi chừng 40 toàn thân bó sát trong chiếc váy màu trà, có người thanh niên tuổi chừng 25, 26 mặc áo phông quần da trông như người làm nghề tự do... ánh mắt anh ta đang đảo quanh với vẻ rụt rè.
Cái quái gì đây?
Mấy người đó đang làm gì vậy?
Sự lo lắng bất an của tôi bỗng biến thành nỗi sợ hãi tột độ khi nhìn thấy dòng chữ “Nhà xuất bản Gió đầu hè”, “Tiệc kỉ niệm ngày thành lập”, “Lễ trao giải” được treo trên sân khấu.
Đây là hội trường một bữa tiệc của nhà xuất bản! Không những vậy, nó còn là của nhà xuất bản mà tôi nhận giải thưởng ba năm trước!
Những người đang đứng trên sân khấu là người đoạt giải, còn những người ở trong hội trường này một là tác giả, hai là những người có liên quan với nhà xuất bản!
Tim tôi thắt lại, da gà nổi hết lên.
Đầu óc tôi trở nên trống rỗng, cứ như thể nền nhà dưới chân đang nứt ra và có thứ gì đó kéo tuột tôi vào bóng tối.
Cho dù mồ hôi tuôn ra như tắm, tôi lại cảm thấy lạnh lẽo như đang ở trong hầm băng.
Tầm nhìn mờ mịt như sắp sụp đổ, đôi chân không thể cử động. Tại sao tôi lại có mặt ở nơi này?! Tôi thì có liên quan gì với một nơi như thế này chứ...?!
Sau màn giới thiệu những người đoạt giải, người đàn ông ăn mặc theo phong cách dân văn phòng, cũng là người giành giải Vàng, tiến tới trước micrô và bắt đầu phát biểu.
- Từ nhỏ tôi đã có một ước mơ, đó là trở thành tác giả. Thành công của ngày hôm nay hoàn toàn là nhờ vào sự ủng hộ của gia đình tôi. Tôi sẽ nỗ lực để có thể viết ra những tác phẩm khiến độc giả yêu thích.
Những từ ngữ bày tỏ niềm vui sướng của người đoạt giải như một con dao xẹt qua ngực tôi, trái tim tôi run lên.
Không muốn, tôi không muốn có mặt ở đây nữa. Im đi, đừng nói nữa!
Cảm giác sợ hãi và chán ghét cuộn trào trong tôi, tâm hồn tôi như bị tàn phá bởi một cơn bão đen kịt.
Hai chân tôi nhũn ra, đúng lúc tôi sắp gục xuống vì khó thở, tôi nghe thấy tiếng ai đó nói khẽ.
- Nghe nói Inoue MIU cũng tới tham gia bữa tiệc này đấy?
Tim tôi như ngừng đập.
Những âm thanh vang vọng trong tai tôi như trò đùa ác ý của một ai đó.
- Không phải MIU đã từ bỏ nghiệp viết văn rổi sao?
- Theo tôi biết thì cô bé có thể sẽ viết trở lại.
- Dù sao thì sách của cô bé cũng bán được hơn năm triệu bản rồi. Nhà xuất bản làm sao chịu buông tha cô bé dễ vậy chứ.
- Không biết MIU là ai trong số những người ở đây nhỉ?
Tôi chợt nhận ra việc mình mặc đồng phục học sinh đứng trong một hội trường toàn người lớn như thế này cực kì dễ khiến người khác để ý.
Lông tóc toàn thân dựng đứng cả lên, trái tim tôi như đóng băng vì sợ hãi.
Bây giờ tôi vẫn đang được bóng tối che giấu.
Nhưng đợi đến lúc đèn trong hội trường sáng trở lại...
Tôi chắc chắn sẽ không tránh được ánh mắt hiếu kì của những người xung quanh. Có lẽ sẽ có ai đó nhận ra tôi chính là Inoue MIU.
Tôi phải làm gì thì mới có thể ra tới cửa? Phải làm sao thì tôi mới có thể tìm được lối ra trong biển người này?
Khi tôi quay lưng lại sân khấu và ra lệnh cho hai chân mình bước đi...
Một giọng nói thanh thoát vang lên khắp khán phòng.
- Tôi cho rằng viết văn là một nghề cô độc, những người theo đuổi nó đều phải một mình bước qua khung cửa hẹp.
Thanh âm trong vắt, lạnh lùng tựa băng giá.
Như thể bị mê hoặc bởi sức hấp dẫn không cách nào cưỡng lại, tôi ngước lên nhìn về phía sân khấu, đứng trước micrô bây giờ là một người phụ nữ mảnh khảnh.
Mái tóc ngắn gọn gàng, ánh mắt sắc lạnh, cần cổ thon dài, toàn thân được bao bọc trong chiếc váy dài màu xanh dương.
Tôi từng gặp người phụ nữ xinh đẹp tựa một đóa hoa kiêu sa đắm mình trong ánh sáng chói lọi này.
Đúng vậy, nếu tôi nhớ không nhầm...
- Những người chỉ biết dựa dẫm vào gia đình, bạn bè, hay ôm trong mình suy nghĩ ngây thơ là phải nịnh nọt khiến cho độc giả vui vẻ sẽ không cách nào tồn tại với nghề này.
Những người xung quanh tôi khẽ cười gượng khi nghe thấy lời nói nghiêm khắc phủ nhận hoàn toàn những gì mà người đàn ông đoạt giải vừa phát biểu.
- Chà, cái cô Kanako nay vẫn chẳng thay đổi chút nào.
- Hừ, cái gì mà tác giả chứ. Loại người chỉ biết dựa vào khuôn mặt và scandal để nổi tiếng như cô ta mà cũng dám nói ra những lời như vậy sao. Viết sách thì toàn những thứ rẻ tiền vô liêm sỉ chẳng đáng được gọi là tiểu thuyết.
Trước cửa nhà Ryuuto!
Trước kia, vì bệnh cũ của tôi tái phát nên chị Tooko đã tạm đưa tôi về nơi chị ấy đang ở nhờ, lúc ra về tôi đã thoáng gặp người phụ nữ này đang bước xuống từ taxi.
“Cháu chào cô, cháu là Inoue, học dưới chị Tooko một lớp.”
Khi tôi cất tiếng chào hỏi, cô ấy chỉ thoáng nhìn tôi một cái rồi quay người im lặng đi vào nhà.
Chị Tooko nói với tôi người đó chính là mẹ của Ryuuto.
Từ những lời xì xào xung quanh, tôi biết được tên cô ấy là “Kanako”.
Khi kết hợp cái tên đó với họ Sakurai của Ryuuto... tôi bỗng nhận ra thân phận thực sự của người phụ nữ đang đứng trên sân khâu, đầu óc tôi trở nên choáng váng.
Sakurai Kanako!
Tác giả nổi tiếng với nhiều tác phẩm bán chạy, một trong những giám khảo khi Inoue MIU đoạt giải thưởng cao nhất!
Đồng thời, trong đầu tôi cũng hiện lên lời bình của cô ấy dành cho tác phẩm của tôi, bằng chất giọng lạnh lùng mà tôi vừa nghe thấy.
“Với bút pháp vẫn còn chút non nớt, tác giả đã sáng tạo ra một tác phẩm đầy sức sống, với những rung động chỉ thuộc về lứa tuổi mới lớn, đây là một tác phẩm đáng đọc. Tuy nhiên, tôi tự hỏi với cách hành văn này, liệu tác giả có thể cho ra đời tác phẩm nào nữa hay không.”
Đúng lúc này, đèn trong hội trường sáng lên, tôi sực tỉnh lại.
Trên sân khấu đã không còn ai nữa.
Chợt nhớ ra bây giờ mình đang ở trong hoàn cảnh nào, nỗi sợ hãi vừa lắng xuống lại bắt đầu dâng lên khiến toàn thân tôi run rẩy.
- Này, cậu bé kia mặc đồng phục kìa. Không biết đó là ai nhỉ?
Khi âm thanh đó lọt vào tai, sống lưng tôi lạnh buốt.
Phải nhanh rời khỏi chỗ này...
Tôi cúi đầu và vội vã xuyên qua biển người với những bước chân như dính chặt vào nhau.
Khuôn mặt tôi nóng rực vì cảm giác dường như tất cả mọi người trong gian phòng đang nhìn về phía mình, tầm mắt tôi dần trở nên mơ hồ.
Chỉ còn một chút nữa, một chút nữa thôi là tôi sẽ có thể đi ra sảnh.
Trong khi cắm đầu cắm cổ lao về phía trước, tôi va vào một người đàn ông.
- X-Xin lỗi.
- À, không có gì đâu. Ồ? Cháu là học sinh cấp ba à?
Người đàn ông mở to mắt với vẻ kinh ngạc.
- Giỏi thật đấy, mới từng này tuổi mà đã đi làm rồi. Chú viết tiểu thuyết, cháu cũng vậy hả?
Nói rồi, người đàn ông đưa danh thiếp ra. Những người xung quanh cũng cảm thấy hiếu kì và dần tập trung lại.
- Ái chà, cậu bé này là người quen của anh à, Horibe?
- Đáng yêu ghê, giới thiệu cho tôi được không.
- Ô hay cậu bé này sao lại im lặng vậy. Căng thẳng quá à?
Hơi thở của tôi bắt đầu trở nên khó khăn vì bị những người xa lạ vây quanh và bắt chuyện, tôi không biết mình phải làm gì nữa.
- Xin lỗi, xin cho tôi qua, tôi đang có việc gấp.
Tôi kêu lên như chực khóc rồi cố gắng đẩy ra vòng người xung quanh.
Rồi tôi bắt đầu chạy như điên bất chấp việc có đụng vào người nào hay không, cuối cùng tôi cũng tới được cửa ra vào, khi tôi định đẩy nó ra... tay của tôi bị ai đó nắm lấy từ đằng sau.
- !
Tim tôi thắt lại, đúng lúc tôi chuẩn bị thét lên, người đó gọi tên tôi.
- Chờ một chút, cháu Inoue!
Tôi quay đầu lại, người đang thở hổn hển đứng ở đó chính là bác Sasaki.
- Nghe Ryuuto nói cháu đang ở trong hội trường mà bác giật hết cả mình. May là bac tìm được cháu ngay.
Bác Sasaki dẫn tôi rời khỏi hội trường tới phòng chờ của khách sạn.
Khoảng trống giữa các ghế ngồi rất rộng nên không sợ có ai nghe được câu chuyện của chúng tôi. Cảm thấy an toàn vì được che chở bởi ánh đèn u ám cùng bóng tối từ những chậu cây đặt cạnh sôpha, tâm trạng căng thẳng của tôi dần dịu lại.
- Của cháu đây!
Bác Sasaki đặt lên trên bàn điện thoại di động và thẻ gửi áo khoác của tôi.
Nghĩ tới việc mình vừa làm đúng những gì Ryuuto sắp đặt, sức lực toàn thân dường như rời bỏ tôi.
Đồng thời tôi cũng cảm thấy sợ hãi Ryuuto, để dẫn tôi tới bữa tiệc này, nó đã lợi dụng cả cô gái người quen và bác Sasaki.
- ...Ryuuto vì để bác gặp cháu nên mới làm như vậy ạ?
Nét mặt của bác Sasaki trở nên ảm đạm.
- Bác cũng không rõ. Nhưng bác nghĩ có lẽ Ryuuto cũng rất hi vọng cháu sẽ viết ra tác phẩm thứ hai.
Tôi cúi đầu.
Lý do Ryuuto muốn tôi viết là vì đó là nguyện vọng của chị Tooko sao?
Bởi vì “người đặc biệt” của Ryuuto hi vọng như vậy sao?
Ngực tôi khẽ nhói lên trước suy nghĩ này.
- ...Bác Sasaki, bác quen chị Tooko và Ryuuto phải không ạ?
Bác Sasaki lại nhíu mày với vẻ khó xử.
- ...Chị Tooko cũng từng nói với cháu là cháu phải viết tiểu thuyết... Chị ấy cũng biết việc hai chúng ta từng gặp nhau.
Tôi nắm chặt điện thoại và nói với giọng khàn khàn.
Bác Sasaki im lặng nhìn tôi với ánh mắt không biết là khổ sở hay có lỗi.
- Thực ra bác đi gặp cháu cũng là vì Tooko đã gọi cho bác. Con bé nói bây giờ cháu đã có thể viết được tiểu thuyết rồi.
Những lời này càng khiến lồng ngực tôi thắt lại.
Quả nhiên chị Tooko đã biết ngay từ đầu tôi chính là Inoue MIU. Vì để tôi viết ra tác phẩm thứ hai, chị ấy mới tiếp cận tôi.
- ...Cháu sẽ không viết.
Bác Sasaki thở dài.
- Bác cũng nói với Tooko như vậy, rằng cháu sẽ không viết. Con bé đã rất sốc khi nghe điều này.
- ...
Bàn tay đang nắm lấy điện thoại của tôi bắt đầu rịn mồ hôi. Vẫn cúi đầu, tôi hỏi tiếp.
- Sao bác lại quen chị Tooko và Ryuuto vậy... Có phải vì mẹ của Ryuuto là tác giả Sakurai Kanako không ạ?
- Đó cũng là một trong những nguyên nhân... Thực ra thì ba của Tooko là đồng nghiệp của bác.
- Ba của chị Tooko ạ?
- Đúng vậy, Amano Fumiharu, cậu ấy từng là một biên tập viên rất xuất sắc.
Ba của chị Tooko là biên tập viên ư?!
Tôi ngẩng đầu lên và bắt gặp bác Sasaki đang nheo mắt lại với vẻ hoài niệm.
- Bác chưa từng gặp một biên tập viên nào lại yêu mến sách, yêu mến tác giả đến như vậy. Những quyển sách do cậu ấy biên tập đều tràn ngập tình cảm của người tạo ra nó đến từng chi tiết nhỏ nhất. Rất nhiều tác giả sau khi hợp tác với Amano đều có sách bán chạy. Cho nên cũng có người gọi cậu ấy là huyền thoại trong giới biên tập viên.
Giọng nói của bác Sasaki đầy thân thiết. Ngay cả ánh mắt ảm đạm cũng bắt đầu trở nên rạng rỡ, khiên tôi kinh ngạc không thôi.
Bác Sasaki nói tiếp một cách lưu loát.
- Tất cả tác giả đều muốn cộng tác với Amano. Trong số đó cũng có rất nhiều người có cái tôi lớn, hoặc thích kéo dài bản thảo không nộp đúng thời hạn, dù vậy Amano vẫn làm việc với họ rất suôn sẻ. Nếu là chuyện nên nói thì Amano sẽ không ngần ngại nói ra, khi tác giả cần trợ giúp thì cậu ấy sẽ dùng toàn bộ sức lực để giúp đỡ, Amano đã tạo được mối quan hệ tin cậy vững chắc với các tác giả.
Mặc dù còn trẻ, bình thường cư xử rất lịch thiệp nhã nhặn, nhưng khi làm việc thì cậu ấy lại nhiệt tình hơn bất kì ai.
Bác Sasaki nói với vẻ kiêu hãnh như thể đang kể chuyện của chính bản thân mình.
- Cho đến khi công việc hiệu đính kết thúc, Amano vẫn luôn ở lại công ty, đến mức nhiều người tự hỏi không biết cậu ấy ngủ lúc nào. Dù vậy, cho dù mệt thế nào đi chăng nữa thì cậu ấy cũng chưa một lần nổi nóng với người khác. Ngược lại, khi mọi người đều đang sứt đầu mẻ trán thì cậu ấy sẽ luôn cười động viên “Sẽ không sao đâu, rồi sẽ ổn thôi, chúng ta sẽ làm được mà”. Mỗi lúc như vậy, tất cả mọi người lại cảm thấy an tâm.
Thế rồi, sau khi kết thúc công việc hiệu đính, cậu ấy sẽ nằm vật ra ghế sôpha ở công ty rồi ngủ li bì tới ngày hôm sau...
Khoảng thời gian đó, vợ cậu ấy thường dẫn theo Tooko và Ryuuto còn nhỏ xíu tới công ty, mang theo quần áo để thay và đồ tiếp tế. Bác vẫn còn nhớ như in buổi sáng sau khi kết thúc hiệu đính, kh Amano đang vạ vật trên sôpha thì bị Tooko chạy tới kéo và gọi “Ba ơi dậy đi, mình về nhà thôi” rất dễ thương. Khi ấy, Tooko cũng đã để tóc bím rồi, con bé thật là đáng yêu.
Chắc hẳn giữa bác Sasaki và ba của chị Tooko đã có rất nhiều kỉ niệm đẹp, thế nên bác ấy mới có thể nói không ngừng nghỉ như vậy.
Tôi im lặng lắng nghe mà trong lòng không có chút cảm giác chân thật nào, hệt như đang nghe kể về một vương quốc xa xôi nào đó.
- Yui, mẹ của Tooko, cũng là một người rất dịu dàng đáng yêu. Cô ấy và Amano vốn học cùng trường đại học, Yui nhỏ tuổi hơn. Cô ấy rất yêu thích tiểu thuyết, là một cô gái văn chương và mong muốn trở thành tác giả. Nhưng chẳng biết từ lúc nào Amano đã biến cô thành tác giả của riêng cậu ấy.
... Ba chị kể khi ba cầu hôn mẹ, ba đã nói “Xin em trở thành tác giả của riêng anh”.
Khi kể cho tôi điều ấy, trong ánh mắt chị Tooko đầy những ước ao ngọt ngào, rồi chị ấy nở một nụ cười hạnh phúc tựa đóa hoa violet.
Thế nhưng, càng nghe câu chuyện của bác Sasaki, tôi lại càng có cảm giác thứ gì đó quen thuộc với mình đang dần rời xa.
Tôi chẳng biết gì về chị Tooko cả.
Tôi đã nghĩ là mình hiểu chị ấy, nhưng rốt cuộc tôi lại chẳng biết gì cả.
Về gia đình của chị Tooko, về thời thơ ấu của chị ấy, tôi chẳng biết gì cả...
- Tooko và Yui rất giống nhau. Nụ cười giống như đúc. Cách nói chuyện, cử chỉ của Tooko khiến người ta dễ nhầm lẫn rằng con bé chính là Yui.
Có lẽ cũng vì vậy mà Amano rất thương yêu Tooko. Trước khi Tooko chào đời, chỉ cần vừa đến chiều tối là cái người suốt ngày chỉ biết đến công việc, xem công ty như nhà mình đó lại phóng như bay về nhà chăm sóc cho Yui. Chỉ có mỗi khi đó là cậu ấy mới không để ý tới công việc. Có lẽ vì lo lắng cho Yui nên ngay cả khi ở công ty cậu ấy cũng rất bồn chồn, vì việc này mà Amano bị mọi người trong công ty trêu chọc suốt.
- ...Gia đình của chị Tooko bây giờ đang ở đâu ạ?
Nghe tôi khẽ hỏi như vậy, bác Sasaki đột nhiên im lặng, sau đó bác ấy cúi đầu nói với giọng buồn bã.
- Hai người đều cùng qua đời khi Tooko mới tám tuổi. Đó là một tai nạn giao thông...
Tôi nín thở.
Tôi vẫn luôn tự hỏi tại sao chị Tooko lại ở nhờ tại nhà của Ryuuto...
Tại sao mà khi kể chuyện ba mẹ mình, cho dù giọng nói rất dịu dàng ấm áp, nhưng chẳng hiểu vì lý do gì mà thỉnh thoảng trong giọng nói của chị ấy lại xen lẫn chút đau xót...
Thì ra ba mẹ chị Tooko đều đã qua đời từ rất lâu rồi!
Bác Sasaki không nói thêm gì về chuyện này. Bác ấy mím chặt môi, hai tay nắm lại để trên bàn, đầu hơi cúi xuống với vẻ khổ sở.
Trong tai nạn đó, bác ấy đã mất đi người bạn không thể thay thế.
Khi bầu không khí nghiêm trọng kéo dài được một lúc, bác Sasaki mới chậm rãi ngẩng đầu lên.
Rồi bác ấy nhìn tôi và nói với giọng nghiêm túc, như thể chuyện này là một chuyện cực kì quan trọng.
- ...Inoue này, Tooko là người hâm mộ đầu tiên của cháu. Bác không nghĩ có độc giả nào mà lại chờ mong tác phẩm thứ hai của Inoue MIU hơn Tooko. Khi bác còn là biên tập viên của cháu, bác thường bị con bé hối thúc rằng không biết khi nào thì cháu sẽ viết tác phẩm tiếp theo. Hai năm trước, khi bác nói cho con bé biết có lẽ MIU sẽ không bao giờ viết tiếp nữa, Tooko đã suýt nữa thì bật khóc.
Tôi chẳng thể nói được gì.
Mỗi lần nhớ tới nét mặt bi thương và âm thanh đứt quãng của chị Tooko, cổ họng tôi lại nghẹn ứ. Cánh tay bị chị Tooko nắm lấy dường như đến bây giờ vẫn còn đau nhói...
Tôi muốn được gặp chị Tooko.
Nhưng đồng thời tôi cũng bị giằng xé bởi ý nghĩ mình sẽ không được gặp chị ấy nữa...
... Đến giờ sinh hoạt câu lạc bộ rồi, Konoha ơi.
Cho dù không muốn, chị Tooko vẫn kéo tôi tới phòng câu lạc bộ. Trong ánh nắng chiều tà dịu dàng, mỗi ngày tôi đều viết điểm tâm cho chị ấy.
Khi tôi đưa bản thảo, chị Tooko lúc nào cũng cười thật hạnh phúc.
Thật dịu dàng.
Thật rạng rỡ.
Tôi muốn nghe lại âm thanh đó, nhưng nó càng ngày càng rời xa tôi. Cả bóng hình, ánh mắt ấy cũng càng lúc càng trở nên mơ hồ.
- Cháu, thật sự không có ý định viết tác phẩm thứ hai sao...?
Khi bác Sasaki nhìn và hỏi như vậy, tôi chỉ biết mím chặt môi mà không thể đưa ra câu trả lời.
Cuối cùng bác Sasaki nói bác sẽ gọi taxi đưa tôi về, và bảo tôi đứng chờ ở sảnh.
- Cháu về bằng tàu điện là được rồi ạ.
- Không, dù sao hôm nay cháu cũng mệt rồi. Để bác đưa cháu về.
Đúng như những gì bác ấy nói, mặc dù hôm nay tôi chẳng hề vận động mạnh, nhưng hiện tại tay chân tôi đều bủn rủn. Nếu bây giờ lại bị kẹp trong biển người của tàu điện thì có lẽ tôi sẽ gục luôn, cho nên tôi quyết định nhận lời đề nghị của bác ấy.
- Cảm ơn bác.
- Bác sẽ quay lại ngay, cháu cứ ngồi đây chờ nhé.
Nói xong, bác ấy đi về phía một đồng nghiệp của mình.
Hôm nay bác Sasaki cũng thuộc ban tổ chức, chắc hẳn bác ấy rất bận. Tôi cảm thấy thật có lỗi vì khiến bác ấy phải dành nhiều thời gian cho mình như vậy.
Tôi đi thang cuốn lên lầu một, rồi tới quầy tiếp tân trả thẻ nhận lại áo khoác. Sau khi mặc áo vào tôi ôm cặp sách ngồi xuống ghế sôpha ở sảnh, cảm giác mệt mỏi bao trùm lấy cơ thể tôi.
Đã quá giờ cơm tối rồi mà tôi vẫn chưa về nhà, chắc hẳn mẹ sẽ lo lắng lắm.
Cả Kotobuki nữa...
Khi tôi định mở điện thoại ra, tôi nhìn thấy một người phụ nữ mảnh khảnh mặc váy màu xanh dương đang bước tới.
Tim tôi đập liên hồi, bàn tay cầm điện thoại cũng cứng đờ lại.
Giống hệt như khi đứng trước micrô, quanh người mẹ của Ryuuto tỏa ra một bầu không khí lạnh lùng như muốn cự tuyệt bất kì ai tới gần.
Toàn thân cứng đờ, tôi nhìn chăm chăm về phía cô ấy, không có cách nào dời ánh mắt mình sang chỗ khác.
Sau khi nhận lại chiếc áo choàng lông thú trông rất đắt tiền tại quầy tiếp tân rồi mặc vào một cách ưu nhã, người phụ nữ bước về phía cửa xoay ở đằng trước.
Cô họng tôi khát khô. Mắt cay xè vì mở quá lâu.
Đúng lúc này, người phụ nữ quay đầu lại.
Ánh mắt không chút cảm tình, lạnh lẽo như độ không tuyệt đối nhìn về phía tôi.
Khoảnh khắc đó, ánh mắt của cô ấy tựa như một mũi tên vô hình đâm thủng lồng ngực tôi.
Chúng tôi đứng cách xa đối diện với nhau.
Không tài nào hít thở, cũng chẳng thể dời ánh mắt sang chỗ khác, tôi chẳng biết mình phải làm gì bây giờ nữa.
Cuối cùng, không chịu nổi bầu không khí căng thẳng, tôi đứng dậy rồi dè dặt đi về phía dì ấy.
- Cô Sakurai Kanako phải không ạ? Cháu... cháu là Inoue Konoha học trường cấp ba Seijou. Cháu học dưới chị Tooko một lớp, chúng ta từng gặp nhau một lần ở trước cửa nhà cô.
Thật khó mà tin được người này là mẹ của ai đó.
Tay, chân, cổ và eo đều mảnh khảnh đến đáng kinh ngạc, làn da cũng trắng nõn như trứng gà bóc.
Cô ấy rốt cuộc bao nhiêu tuổi nhỉ. Nếu là mẹ của Ryuuto thì có lẽ cũng phải hơn ba mấy gần bốn mươi rồi, nhưng nhìn kiểu gì thì tôi cũng chẳng tìm ra chút dấu vết thời gian nào trên người cô ấy.
Mái tóc ngắn màu nâu cắt gọn gàng, cánh mũi cao thẳng tắp, bờ môi đỏ tươi, vẻ đẹp lạnh lùng đến nghẹt thở.
Cô ấy không nói gì cả mà chỉ im lặng nhìn tôi.
- Cháu xin lỗi vì dạo trước đột nhiên quấy rầy nhà mình. Ngoài ra thì... cháu cũng thật bất ngờ, không ngờ mẹ của Ryuuto lại là tác giả Sakurai Kanako.
- Bây giờ, cậu đang viết gì...?
Đột nhiên bị cô ấy hỏi bằng giọng lạnh lùng như vậy, tôi chẳng biết phải trả lời như thế nào cho phải.
Vẫn giữ nét mặt không chút cảm tình, cô ấy nói tiếp.
- Cậu là Inoue MIU đúng không?
Hai má tôi nóng rực lên.
Cô ấy biết tôi chính là Inoue MIU!
Thử nghĩ lại thì cả chị Tooko và Ryuuto đều biết tôi là MIU, vậy thì không có lý nào một thành viên ban giám khảo như cô ấy lại không biết. Dù sao ở trên bản thảo ứng tuyển cũng có ghi tên thật, địa chỉ và sơ yếu lí lịch của tôi.
- ...Cháu không viết tiểu thuyết nữa. Hiện tại cháu chỉ là một học sinh cấp ba bình thường thôi ạ.
Tôi cố gắng đè nén âm thanh run rẩy của mình và khẽ trả lời. Cảm giác hổ thẹn và phẫn nộ thiêu đốt lồng ngực tôi. Chẳng lẽ người này cũng như chị Tooko và Ryuuto, sẽ bảo tôi hãy viết tiếp sao?
Tuy nhiên, tác giả Sakurai Kanako lại chỉ nói bằng giọng lạnh lùng không chút bận tâm.
- Vậy cũng tốt. Dù sao cậu cũng không thể trở thành nhà văn được.
Máu dồn về não tôi.
... Tôi tự hỏi với cách hành văn này, liệu tác giả có thể cho ra đời tác phẩm kế tiếp được hay không.
Cảm giác hổ thẹn ập xuống toàn thân tôi, khiến tôi không tài nào thở nổi, thấy tôi như vậy, cô ấy nói tiếp với giọng đều đều.
- Tôi biết một người cũng viết tiểu thuyết giống hệt cậu. Người đó rất yếu đuối, thế nên người đó đã không thể trở thành tác giả.
Tôi đứng sững tại chỗ, chẳng thể đáp lại được gì.
Tôi và cô ấy hoàn toàn không thể so sánh.
Nếu cô ấy là vầng trăng cao quý tỏa sáng trên bầu trời thì tôi là một con dế hèn nhát trốn chui trốn lủi trong bóng râm của những ngọn cỏ.
- Cháu Inoue!
Bác Sasaki vội vàng chạy tới.
Cô Kanako khẽ cúi đầu chào bác Sasaki sau đó yên lặng quay người, kéo theo tà váy màu xanh dương, rồi biến mất đằng sau cánh cửa xoay.
- Kanako đã nói gì với cháu thế, Inoue?
Chứng kiến bộ dạng thê thảm của tôi, bác Sasaki hỏi với giọng lo lắng.
- ...Cô ấy nói... cháu sẽ không thể trở thành tác giả...
... Tôi cho rằng viết văn là một nghề cô độc, những người theo đuổi nó đều phải một mình bước qua khung cửa hẹp.
Lời phát biểu lạnh lùng nghiêm nghị, cùng những câu nói vừa nãy vang vọng trong tai, khiến tôi tràn ngập cảm giác khổ sở.
Bác Sasaki nhíu mày.
- Kanako rất nghiêm khắc khi làm việc nên dễ khiến người khác hiểu lầm lắm. Cháu... cũng đừng để ý quá.
- ...Cháu không để ý.
Những lời này vừa ra khỏi miệng, đầu tôi lại nóng lên. Đúng vậy, tôi không cần phải để ý đến những lời đó. Dù sao tôi cũng sẽ không trở thành tác giả.
Thế nhưng, tại sao tôi lại cảm thấy bị sốc như thế này chứ? Tại sao ngực tôi lại đau đến vậy chứ?
Bác Sasaki đặt tay lên vai tôi như an ủi.
- Xin lỗi vì để cháu chờ lâu, chúng ta về thôi.
- ...Nghiệp viết văn của Kanako bắt đầu nhờ sự giúp đỡ của Amano. Cô ấy và Yui, mẹ của Tooko, là bạn thân của nhau kể từ thời còn đi học.
Trên taxi, bác Sasaki lặng lẽ kể chuyện cho tôi.
- Inoue này, cháu từng đọc sách của Kanako chưa?
- ...Chưa ạ.
- Khi đọc hết tiểu thuyết của Kanako, độc giả thường cảm thấy bị sốc vì thế giới quan mà bản thân chứng kiến hàng ngày dường như bị phá vỡ. Dưới ngòi bút của cô ấy, nỗi sợ hãi và những điều cấm kị ẩn dưới vỏ bọc cuộc sống hàng ngày bị lột tả một cách trần trụi và lạnh lùng, không chút khoan nhượng. Mặc dù cũng có người phê phán rằng sách của cô ấy chỉ là thứ tiểu thuyết tự bạch của một nữ tác giả về những điều bản thân đã trải qua, nhưng thật sự không phải vậy. Sakurai Kanako là một tác giả thực thụ.
Trong giọng nói trầm thấp của bác Sasaki hàm chứa một sự tán thưởng không thể lay chuyển.
Những lời mà cô Kanako vừa nói khi nãy đến bây giờ vẫn khiến ngực tôi đau ê ẩm.
Tiểu thuyết của cô ấy là như vậy sao.
Lạnh lùng, không chút khoan nhượng...
Hoàn toàn trái ngược với tôi, người luôn mơ hồ, lạc lối...
- Cũng vì tả quá chân thật nên thậm chí nhiều người còn cho rằng nhân vật chính Arisa trong Cánh cửa tội lỗi chính là bản thân Kanako, tuy nhiên đó cũng chỉ là tin lá cải của các tạp chí...
- Arisa?
Tôi bất giác lặp lại cái tên ấy, trong lòng khẽ run. Nữ chính của Khung cửa hẹp là Alissa. Không chỉ vậy, tiêu đề Cánh cửa tội lỗi cũng khiến người ta dễ liên tưởng với Khung cửa hẹp.
- Nhân vật chính Arisa ấy giống cô Kanako lắm ạ?
Bác Sasaki giật mình một cái, sau đó bác ấy vội tìm cách lảng tránh.
- Thực ra thì... cũng có nhiều phần giống tác giả. Nhưng không phải là giống hệt. Dĩ nhiên những gì viết ở trong cuốn tiểu thuyết đó cũng không phải đều là sự thật. Dù sao tiểu thuyết cũng không phải kí sự, nó chỉ là những câu chuyện hư cấu...
Sau khi khẽ nói một cách do dự, bác ấy thay đổi chủ đề.
- Con đi đâu từ nãy tới giờ mà không liên lạc với cả nhà thế Konoha?
Khi về tới nhà, tôi thấy mẹ đang đứng chờ trước cửa với nét mặt lo lắng.
- Xin lỗi mẹ. Tại con có hẹn cùng đi xem phim với bạn gấp... Với lại điện thoại cũng hết pin nên con không gọi về nhà được. Con cũng định dùng điện thoại công cộng nhưng không tìm ra...
- Nếu vậy thì con phải mượn điện thoại của bạn chứ.
- Cậu ấy là người theo chủ nghĩa không dùng điện thoại ạ.
Tôi cố đè nén cơn đau ê ẩm nơi lồng ngực và nói ra những lời nói dối.
Nếu tôi nói với mẹ việc mình đã gặp bác Sasaki hồi nãy, không biết mẹ sẽ phản ứng thế nào nhỉ?
Nếu mẹ biết được việc bác ấy đề nghị tôi viết tiểu thuyết một lần nữa.
Liệu mẹ sẽ trả lời như thế nào nhỉ, sẽ ngăn cản tôi, hay để tôi tự làm theo ý mình.
Nhưng cho dù là gì đi nữa thì hẳn là mẹ cũng sẽ rất khổ tâm, giống như hai năm trước.
Nếu tôi không phải là Inoue MIU... nếu như tôi không hề viết tiểu thuyết, thì có lẽ cả bố và mẹ tôi đã được sống cuộc sống bình thường, là bố mẹ của Inoue Konoha, một học sinh cấp ba bình thường.
- Con ăn cơm tối chưa Konoha?
- Chưa ạ, để con thay đồ đã.
Tôi leo lên cầu thang và bước vào phòng. Căn phòng không bật điều hòa lạnh ngắt như bị đóng băng.
Tôi lấy điện thoại trong túi áo ra và nghe lời nhắn để lại của Kotobuki.
“Tôi nè... cậu gặp chuyện gì à?”
Lời nhắn thứ hai.
“Cậu đang ở đâu thế, tôi tới câu lạc bộ Văn học mà cũng không thấy cậu đâu? Làm ơn liên lạc với tôi đi, một tin nhắn thôi cũng được.”
Giọng của Kotobuki khàn khàn đầy lo lắng.
Cuối cùng là một tin nhắn.
“Tôi về đây...
Tôi đợi liên lạc của cậu.”
Nhìn những con chữ ngắn ngủn hiện lên trên màn hình mà mắt tôi cay xè, ngực thắt lại. Thời gian gửi tin nhắn là một tiếng đồng hồ sau khi thư viện đóng cửa. Cậu ấy đã chờ tôi đến tận lúc đó sao.
Tôi định gọi điện cho Kotobuki, nhưng đột nhiên tiếng nhạc chuông trang nghiêm vang lên khiến tôi suýt nữa thì đánh rơi điện thoại.
Có điện thoại!
Là Kotobuki sao?
Không đúng, nhạc chuông của Kotobuki là khúc chủ đề của Người đẹp và quái thú. Đây là người khác.
Khi cúi xuống xác nhận tên người gọi, toàn thân tôi run bắn cả lên.
Ryuuto...!
Bằng những ngón tay run lẩy bẩy vì lạnh, tôi nhấn nút nghe rồi áp điện thoại vào tai.
Khi tôi nín thở chờ đợi, một âm thanh trầm thấp cùng tiếng cười khẽ vang lên bên tai tôi.
- Mừng anh về nhà an toàn, anh Konoha!
Như bị một lưỡi dao băng giá đâm vào người, toàn thân tôi run lên.
Tại sao nó lại biết được việc tôi đã về tới nhà chứ?!
Thử bình tĩnh lại và suy nghĩ thì có lẽ sau khi tạm biệt tôi, bác Sasaki đã liên lạc với Ryuuto, hoặc cũng có thể là Ryuuto đã chủ động liên lạc với bác Sasaki.
Nhưng vào lúc này, tôi lại chỉ cảm thấy dường như Ryuuto đang đứng bên cạnh quan sát mọi cử chỉ hành động của mình, ngay cả màn đêm phía sau khe hở rèm cửa cũng khiến toàn thân tôi ớn lạnh.
- Anh thấy sao, bữa tiệc có vui không?
- L-Làm sao mà vui được hả?! Tại sao em lại để anh mặc đồng phục tới một nơi như vậy chứ?!
- Bị người ta chú ý thì có gì không tốt mà anh giãy nảy lên vậy. Rốt cuộc anh đang sợ điều gì thế? Vốn dĩ anh Konoha nên đứng ở đó, giữa vinh quang, đắm mình trong ánh mắt ngưỡng mộ và ghen ghét của những người khác, tỏa sáng hơn bất kì ai chứ. Vậy mà tại sao anh lại trốn tránh, lại co đầu rụt cổ như vậy. Chẳng lẽ anh Konoha ghét bản thân đến vậy sao?
- Em rốt cuộc muốn nói cái gì?!
Nó đang cố chọc tức tôi sao? Hay nó đang đùa cợt tôi?
- Việc anh Konoha sợ hãi trở thành nhà văn chỉ là vì anh đang chủ động né tránh nó. Anh cứ ngẩng cao đầu mà đối mặt với nó là sẽ chẳng có việc gì xảy ra cả. Chỉ cần như vậy, tài năng của anh sẽ đưa anh lên đỉnh cao. Đến một nơi rực rỡ ánh sáng, nơi mà không một lời chê bai, phê bình của ai có thể với tới. Ở đó anh có thể cúi đầu nhìn xuống những kẻ phàm tục bên dưới... Chẳng lẽ anh chưa từng hi I vọng một cuộc sống như vậy sao?
- Anh không muốn cuộc sống như vậy. Anh không muốn cuộc sống cô độc một mình bước qua khung cửa hẹp...
Cơn giận dữ dâng trào trong ngực tôi, đầu óc tôi dần tê dại. Tôi nói một cách mãnh liệt.
- Mẹ của em cũng nói như vậy. Rằng nhà văn là một nghề như vậy. Rằng những người chỉ biết ỷ vào gia đình và bạn bè sẽ không thể nào trụ nổi với nghề này. Anh chỉ muốn được ở bên người thân và bạn bè mình Thế nên cho dù anh không thể trở thành tác giả đi nữa thì cũng chẳng sao cả. Ngay cả mẹ của em đã nói thẳng với anh là anh sẽ không thể trở thành một tác giả.
- ...Thế nên anh từ bỏ sao?
- Anh có lý do gì để tiến lên chứ? Em bảo Takeda mang Khung cửa hẹp cho anh là có ý gì? Trong Khung cửa hẹp rốt cuộc tồn tại cái gì chứ?!
- Anh không hiểu sao?
Ryuuto thì thầm.
- Hãy thử nghĩ đi. Nếu như Juliette và Jérome kết hôn, chuyện gì sẽ xảy ra?
- Juliette và Jérome ư...?
Jérome là nhân vật chính đồng thời cũng là người kể chuyện, còn Juliette là em gái của Alissa, cô vẫn thầm đem lòng yêu Jérome.
Alissa hi vọng Jérome kết hôn cùng Juliette, nhưng Juliette lại không thổ lộ tình cảm của mình cho Jérome mà chủ động rút lui.
Trong quyển sách đó, Jérome chỉ khao khát một mình Alissa, chỉ yêu một mình Alissa, anh ta không có tình cảm gì với Juliette cả.
Nếu như Juliette và Jérome kết hôn...
- Liệu Juliette có được hạnh phúc không? Dù sao thì người mà Jérome dành trọn trái tim cũng là Alissa.
- Chuyện này thì có liên quan gì với anh chứ?
- Anh không thấy mình và Jérome rất giống nhau sao? Luôn dao động, không quả quyết... mặc dù rất nhạy cảm nhưng đồng thời cũng chậm chạp, hoàn toàn không nhận ra tình cảm mà Juliette dành cho mình. Anh cũng chẳng hề kiên trì theo đuổi Alissa, tất cả những gì anh làm chỉ là kiếm cớ.
- ...
- Chính vì vậy nên Jérome mới bị Chúa trời lấy đi Alissa. Alissa biến mất trước Jérome, Jérome không bao giờ còn được gặp lại Alissa nữa. Anh Konoha cũng vậy, nếu cứ như thế này thì mọi chuyện cũng sẽ trở nên tương tự.
Trong căn phòng không bật điều hòa, hơi lạnh bao trùm cơ thể khi tôi lắng nghe lời nói của Ryuuto. Những đầu ngón tay đang nắm điện thoại của tôi run lẩy bẩy vì lạnh.
- Ý em là chị Tooko sao? Ryuuto, vì chị Tooko nên em mới làm ra những chuyện này sao? Chẳng lẽ em thích chị ấy sao?
Phía bên kia đầu dây thoáng im lặng trong chốc lát.
Cuối cùng, câu trả lời cũng khẽ vang lên.
- Đúng thế... em rất thích chị ấy.
Ngực tôi đau đớn, quả nhiên là như vậy sao?!
- Chị Tooko không giống những người con gái khác... chị ấy rất đặc biệt. Mẹ của chị Tooko là mối tình đầu của em.
Mẹ, của chị Tooko sao?
Tôi sững người khi nghe được lời thú nhận không ngờ tới này, Ryuuto vẫn tiếp tục nói bằng giọng u uất.
- Từ khi còn nhỏ, em đã luôn ái mộ cô ấy... Nếu có thể luôn được ở bên cô ấy, không biết em sẽ hạnh phúc đến dường nào, tuy nhiên... em đã không thể khiến cô ấy hạnh phúc. Cô ấy đã phải chịu đựng sự phản bội không thể dung thứ từ người mà mình tin tưởng, bị đẩy vào bóng tối cô độc... tâm hồn bị ăn mòn từng chút một.
Giọng nói của Ryuuto dần dần trở nên khổ sở.
Nguyện ước của nó ở cung thiên văn vang lên trong đầu tôi.
... Em muốn trở thành người đàn ông có thể bảo vệ cô gái mình yêu đến giờ phút cuối cùng.
Người mà Ryuuto muốn bảo vệ chính là cô Yui, mẹ của chị Tooko sao...?
Nhưng cô Yui và chồng cô ấy, chú Fumiharu đã cùng qua đời trong một tai nạn giao thông.
Thế nên thay vào đó, nó muốn bảo vệ con gái cô ấy, chị Tooko sao?
... Tất cả mọi người đều chỉ là kẻ thay thế cho người kia.
Takeda từng nói với tôi Ryuuto có một “người đặc biệt” mà nó không thể thổ lộ tình cảm.
Chị Tooko cũng chỉ là “kẻ thay thế” đối với Ryuuto sao?
Giọng Ryuuto dần trở nên cứng rắn.
- Alissa nói với Jérome rằng nếu anh có con gái thì hãy lấy tên của cô, “Alissa”, đặt cho nó. Nhưng đứa bé đó... bé Alissa, con gái của Juliette, anh nghĩ điều gì sẽ xảy ra với nó?
Thanh âm trầm thấp lạnh như băng phả vào tai tôi.
- Sự tồn tại của nó sẽ bị xóa bỏ.
Từ trước đến giờ Ryuu vẫn gọi Tooko là “Chị Too”, nhưng vừa lên lớp 1 là cu cậu liền đổi xưng hô sang “Chị Tooko”. Việc này khiến Tooko rất hậm hực.
Theo lời Ryuu thì nguyên nhân là “Gọi chị Too nghe chẳng khác gì con nít, xấu hổ lắm”.
- Ry là đàn em cũng là em trai của chị mà dám hỗn xược như vậy à. Từ giờ chị cũng không gọi Ry là Ry nữa! Chị sẽ gọi Ry là Ryuuto! Nhớ đấy, từ giờ chị không thèm gọi “Ry” nữa đâu!
Chắc hẳn Tooko đã tin rằng nếu con bé nói như vậy, Ryuu sẽ vừa khóc vừa xin lỗi “Em xin lỗi mà, em xin lỗi, em sẽ gọi chị Too mà, chị cũng gọi em là Ry đi”. Tuy nhiên, Ryuu tỏ vẻ chẳng quan tâm, việc này càng khiến Tooko tức tối hơn, trông con bé rất không cam lòng.
Kana này.
Nghe bọn nhỏ vì chuyện tên gọi mà cãi nhau ầm ĩ như vậy có khiến cậu nhớ lại thời tụi mình còn học cấp hai, khi mình và Kana trở thành bạn của nhau không?
Lần đầu tiên chứng kiến Kana ngồi đọc sách trong thư viện, mình đã ngay lập tức bị mê hoặc bởi sự xinh đẹp và trưởng thành, cũng như vẻ lạnh lùng của cậu, khi đó mình cứ đinh ninh rằng Kana lớn tuổi hơn mình.
Lúc biết được Kana cũng chỉ mới học lớp như mình, mình đã rất kinh ngạc, từ đó mình càng để ý tới Kana hơn.
Bởi vì chúng mình không cùng lớp nên mình chỉ có thể đứng từ xa lén nhìn Kana, dù vậy mình vẫn luôn ngưỡng mộ Kana. Chỉ có ở giờ thể dục là lớp mình được học chung với lớp của Kana, điều này khiến mình vui không tả nổi. Hôm trước khi có tiết thể dục, mình đều nhìn vào thời khóa biểu và háo hức không thôi. Mình vốn rất dở những môn vận động, từ khi còn tiểu học mình đã cực kì ghét giờ thể dục, thế nhưng chỉ cần nghĩ có thể gặp Kana xinh đẹp là mình lại thấy thật vui vẻ.
Thế nên năm lớp 8, khi mình và Kana được xếp chung một lớp, mình đã cực kì hạnh phúc, đầu óc mình lúc đó như nổ tung.
Mình phải trở thành bạn của Kana! Mình muốn biết nhiều điều hơn nữa về Kana! Mình muốn tiếp cận Kana!
Ôm ấp những khát vọng như vậy, mình đã luyện tập ở nhà không biết bao nhiêu lần để có thể bắt chuyện với Kana, mình đã nín thở chờ thời khắc quyết định tới.
- Bạn Sakurai này, lúc trước mình thấy bạn mượn quyển Vũ công của Mori Ougai ở thư viện thì phải? Mình cũng đang định đọc cuốn đó, bạn cho mình ý kiến về nó được không?
Thực ra mình đã đọc đi đọc lại Vũ công vô số lần rồi, cũng đã khóc rất nhiều vì số phận bi thảm của Eris.
Mình đã rất chờ mong Kana sẽ đánh giá quyển sách yêu thích của mình là “Nó thú vị lắm”, thế nhưng Kana lại chỉ nói một cách cụt lủn rằng:
- Chán vô cùng.
- Hả?
- Eris thật đáng ghét.
Sau đó Kana đứng dậy đi ra khỏi lớp, thế nên kỉ niệm cuộc nói chuyện đầu tiên của chúng mình chỉ có chừng đó.
Sau đó mình vẫn tiếp tục điều tra những quyển sách mà Kana mượn ở thư viện, rồi mình tiếp tục thực hiện kế hoạch tác chiến với một chủ đề mà mình biết chắc Kana sẽ quan tâm, tuy nhiên...
- Bạn Sakurai này, bạn thấy quyển Ý chí và chân dung thế giới của Sho Pen thế nào?
- Là Ý chí và biểu tượng thế giới, tác giả là Arthur Schopenhaue. Tôi rất thích tác phẩm đó, tuy nhiên tôi không nghĩ bạn sẽ thích nó đâu, bạn Satomura.
Kết quả đúng như Kana nói, mình chẳng thể nào nuốt nổi quyển sách đó.
Mình rất thích đọc sách, còn lén viết tiểu thuyết và tự xưng là cô gái văn chương nữa, thế nhưng những quyển sách mà Kana đọc thỉnh thoảng lại khiến mình có cảm giác như đang đọc thiên thư.
Cho dù vậy, có lẽ sự cứng đầu của mình đã phát huy tác dụng.
Kana dần mở lòng với mình.
Kana rất ít nói, rất trưởng thành, hiếm khi cười với mình, thế nhưng mỗi khi mình vì chuyện của hội học sinh mà phải về trễ, Kana vẫn luôn ngồi đọc sách ở lớp chờ mình, mỗi khi như vậy mình đều rất hạnh phúc!
Người đầu tiên đọc tiểu thuyết của mình cũng là Kana.
Khi đó, Kana cũng không nói rằng tiểu thuyết của mình thật thú vị, thế nhưng khi nghe cậu hỏi còn có phần tiếp theo không, mình đã cực kì hạnh phúc, cực kì vui vẻ, tựa như được tặng một miếng sôcôla thượng hạng.
- Nếu mình viết tiếp, cậu sẽ đọc chứ?
- ...Cũng được.
Chính câu nói cụt lủn đó của Kana đã trở thành động lực để mình viết tiểu thuyết.
Kana còn nhớ không, cho dù sau này chúng mình đã trở nên thân thiết, cùng ngồi ăn cơm trưa, cùng đi về sau giờ học, thì mình và Kana vẫn gọi nhau bằng “Bạn Sakurai” và “Bạn Satomura”.
Mình vẫn luôn hi vọng được gọi Kana là “Kana”, thế nên một ngày, mình dùng hết sức bình sinh và...
- Kana này.
Khi mình gọi Kana như vậy, Kana đã sững người mất ba giây, sau đó mới tỏ ra khó chịu và nói:
- Đừng gọi mình như thế, nghe ghê lắm.
Mình đã rất thất vọng, thế nhưng mình đã tập hợp thật nhiều dũng khí nên mình sẽ không lùi bước tại đây, mình tiếp tục gọi:
- Kana, Kana ơi.
Cuối cùng Kana cũng đành chịu thua và không nói thêm gì nữa.
Cứ như vậy, lần đầu tiên Kana gọi mình là “Yui” là vào lễ tốt nghiệp cấp hai.
Cả đời này mình cũng sẽ không bao giờ quên được khoảnh khắc đó.
Trường cấp ba mà Kana đăng kí dự thi đối với mình thật sự rất khó, thế nhưng vì muốn được ở bên Kana, mình đã rất cố gắng học bài, dù vậy cuối cùng mình vẫn thi rớt.. Vừa nghĩ tới việc mình và Kana không thể học chung một trường cấp ba là trái tim mình lại tan nát, mình thậm chí còn khóc như một đứa trẻ và nói rằng.
- Kana lên cấp ba rồi thế nào cũng sẽ quên mình cho coi. Mình thích Kana, thích vô cùng, nhưng Kana lại chẳng như vậy...
- Yui!
Khi đó Kana trông rất nghiêm túc và gọi mình.
- Mình sẽ không quên cậu, Yui. Cho dù học khác trường cấp ba, thì sau giờ học hoặc vào ngày nghỉ chúng ta cũng có thể gặp nhau mà. Như vậy mình cũng sẽ có thể tiếp tục được đọc tiểu thuyết của Yui.
Khi ấy, xung quanh mình và Kana bay phấp phới những bông tuyết trắng tinh.
Bầu trời đằng sau thân cây phủ đầy tuyết mang một màu xanh thẳm.
Ánh mắt của Kana nhìn mình thật chăm chú.
Ngọn gió khẽ vuốt qua gò má, cùng đầu ngón tay gạt đi nước mắt của Kana thật mát lạnh, thật dễ chịu. Khi đó mình hạnh phúc tới mức dường như có thể hòa tan cùng với tuyết.
Những kí ức đó vẫn luôn hiện rõ trong đầu mình.
Kana này.
Mình vẫn luôn muốn nói chuyện nhiều hơn với Kana giống như lúc đó.
Hôm nay cậu cũng bận công việc sao?