Cô Gái Văn Chương

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 110 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1: Ăn Cơm Là Không Được Để Thừa
Chương 1: Ăn Cơm Là Không Được Để Thừa

❊ ❊ ❊

- Konoha biết không, Ngôi mộ cúc dại có vị như mơ mới hái trên cây ấy.

Chị Tooko vừa lật một cuốn trong bộ sách Toàn tập văn học mượn từ thư viện, vừa lẩm bẩm một cách hạnh phúc.

- Cứ như chị đang đi bên bờ những thửa ruộng lấp lánh ráng chiều, đầu ngón tay nhẹ nhàng mân mê một quả mơ nhuộm đỏ màu nắng, đặt nó vào trong miệng rồi chậm rãi cắn xuống. Lớp vỏ mỏng vỡ ra, vị chua thanh mát dịu dàng kèm vị ngọt hạnh phúc hòa vào đầu lưỡi, vị đắng thoáng qua khiến ngực chị thắt lại! Ôiii, những kí ức về mối tình đầu ngọt ngào mà ảo tưởng của thời niên thiếu!

Tác giả của Ngôi mộ cúc dại - Itou Sachio - là học trò của Masaoka Shiki. Năm 1906, tác phẩm này được đăng trên tạp chí Đỗ quyên và đã nhận được đánh giá rất cao từ Natsume Souseki. Quả nhiên danh tác lúc nào cũng ngon cả! Giống như cây mơ mỗi năm lại cho ra một vụ quả, cho dù ăn bao nhiêu lần thì lần nào cũng có một vị tươi ngon mới lạ!

Trên chiếc bàn gỗ sồi cũ kĩ, tôi trải ra 50 tờ giấy bản thảo và ngồi viết một câu chuyện tam đề làm bữa điểm tâm cho chị Tooko.

Gần đây, không hiểu sao bà chị này bỗng nhiên có hứng thú với dòng tiểu thuyết tình yêu cổ điển của Nhật Bản, thế là mấy ngày này chị ấy toàn lôi thể loại đó ra đọc, vừa đọc vừa huyên thuyên với tôi kho tri thức của chị ấy. Hôm qua thì là Người vũ nữ của Ougai, hôm kia thì là Vũ công xứ Izu của Yasunari, hôm trước nữa thì là Một mùa thơ dại của Higuchi Ichiyou.

- Cuốn đó là của công đấy. Chị làm ơn đừng có ăn nó nhé.

Tôi vừa dùng bút chì bấm viết không ngừng nghỉ, vừa bình tĩnh nhắc nhở. Nghe thấy thế, chị Tooko phồng mang trợn má trả lời:

- Thiệt tình, chị biết rồi mà~

Dạo trước, cái người đang mặt sưng mày sỉa này đã lỡ-ăn-mất một cuốn sách mượn từ thư viện, thế là vì quá xấu hổ không dám đi xin lỗi một mình, chị ta đã lôi tôi đi cùng.

- Ôiii, nhưng nhìn nó sao mà ngon thế cơ chứ.

Chưa đầy ba giây, chị Tooko lại thở dài đánh thượt một cái với vẻ tiếc nuối như vậy. Tôi có cảm tưởng như mình đang chứng kiến một cô nhóc học mẫu giáo đang gặm nhấm ngón tay với vẻ thèm thuồng trước cửa kính một cửa tiệm bán bánh ngọt hoa quả.

- Em đã nói là không được ăn rồi đấy.

- Thì chị cũng đã nói là chị biết rồi mà. Ôiii~ Chỗ này là chỗ chua nhất và ngon nhất nè~

- Xin chị đấy, làm ơn đừng ăn thật nhé.

- Rồi rồ~i. Chị ngoan ngoãn chờ Konoha làm xong điểm tâm là được chứ gì.

Chị Tooko trả lời đầy vẻ lười biếng vô tư lự, giống như một con mèo đang nằm phơi nắng giữa sân.

Phòng câu lạc bộ của chúng tôi là một căn phòng cực kì hẹp nằm trong một góc tại khu nhà phía Tây của trường học, khắp nơi trong phòng là từng núi từng núi sách cũ. Chị Tooko đang ngồi ôm chân trên chiếc ghế đặt bên cửa sổ, dùng những ngón tay mảnh khảnh lật từng trang sách, toàn thân chị ấy tắm trong ánh mặt trời mùa thu chiếu từ bên ngoài vào. Ẩn hiện dưới những mép váy đồng phục là cặp đầu gối trắng muốt, hai bím tóc đen dài của chị ấy buông thõng từ vai đến hông và đung đưa như đuôi một chú mèo nhỏ.

Chị Tooko là một yêu quái chuyên ăn những câu chuyện.

Chị ấy sẽ dùng ngón tay xé từng trang sách hoặc trang giấy có chữ viết thành từng mảnh, sau đó bỏ vào miệng nhai măm măm rồi nuốt ngon lành.

Mặc dù vậy, nếu như chị Tooko phát hiện có ai đó phân loại chị ấy thành “yêu quái”, chị ấy sẽ tỏ ra cực kì bất mãn và đứng chống nạnh tuyên bố: “Tôi không phải yêu quái. Tôi chỉ là một ‘cô gái văn chương’ mà thôi”.

Nhung mà, quả đúng là ngoại trừ cái việc yêu thích sách đển mức quái đản cùng sở thích ăn sạch những quyển sách ra, chị Tooko trông thế nào cũng rất giống một tiểu thư thuần khiết theo phong cách cổ điển.

Câu lạc bộ Văn học của trường cấp ba Seijou chỉ có mỗi hai thành viên là chị Tooko học lớp 12 và tôi học lớp 11.

Mùa thu đã qua được hơn một nửa rồi, các câu lạc bộ khác cũng bắt đầu tiến hành việc chuyển giao chức vụ để các học sinh năm cuối tốt nghiệp, rốt cuộc đến lúc nào thì chị Tooko mới chịu rút lui khỏi câu lạc bộ đây? Seijou dù sao cũng chỉ là một trường cấp ba thôi mà, chị Tooko cũng phải chuẩn bị thi vào Đại học chứ...? Tôi chẳng thấy chị ấy học hành gì cả, như vậy cũng được sao? Chị ấy không định lưu ban một năm để ở lại đây đấy chứ?

Trong lúc tôi đang thầm lo lắng, chị Tooko bắt chuyện với tôi:

- Tháng sau là lễ hội trường nhỉ? Lớp chị định mở gian hàng bán cơm cà ri, lớp của Konoha thì sao?

- Lớp bọn em bán cà phê manga. Nói chung là chỉ cần xếp mấy cái ghế, bỏ vài cái bàn, rồi chuẩn bị cà phê hòa tan cùng túi trà lọc, thêm vài quyển manga nữa là xong. Dù sao thì cũng chẳng ai thèm quan tâm tới mấy thứ như lễ hội trường hay đại hội thể thao nên cứ phiên phiến là được rồi.

- Thiệt tình... chị nói nè Konoha, em thử nhìn xung quanh em xem có học sinh cấp ba nào mà lại ăn nói mất hứng như em không hả?

- Theo em thấy thì cái thể loại học sinh đã lên cấp ba rồi mà vẫn còn háo hức với lễ hội trường mới là “hàng hiếm” đấy ạ.

- Đáng ghét, em cứ suốt ngày trưng cái bản mặt chán đời đó ra đi, cẩn thận có ngày gỡ xuống không được đấy!

Sau khi phồng má lên nói như vậy xong, chị Tooko lại bắt đầu lật sách. Đột nhiên, chị ấy thét lên:

- Aa!!!

Tiếng thét của chị ấy làm tôi - người vừa hạ bút đánh một dấu chấm cuối cùng vào bài “điểm tâm” - giật cả mình và vội ngẩng đầu lên.

- Sao sao? Có chuyện gì rồi?

Đập vào mắt tôi là hình ảnh chị Tooko hai tay cầm sách, mắt mở to, cả người run bần bật.

- Q-Quyển sách này... nó bị thiếu trang... Câu nói nổi tiếng “Tami giống như một bông cúc dại” không thấy đâu nữa... Đoạn đối đáp đầy hồn nhiên ấy đã hoàn toàn biến mất rồi. Đây rõ ràng là đoạn ngon nhất mà! A, ở đây lại còn có vết dao cắt nữa, thật quá đáng!

-Chị Tooko...

Tôi thở dài, đặt tay lên trán.

- C-Cái gì? Phản ứng đó của em là sao hả Konoha? Chẳng lẽ em nghi ngờ chị đã ăn mất nó sao!?

- Em đã nhắc chị bao nhiêu lần là không được ăn đồ của công rồi, vậy mà... Ôi, mình thật là đáng thương quá đi...

- Không phải! Không phải chị mà! Rõ ràng chị ở bên cạnh Konoha suốt mà, chị vô tội!

- Chứ không phải chị đã lén ăn vụng lúc em đang viết điểm tâm cho chị sao?

- A! Quả nhiên là em đang nghi ngờ chị! Thật quá đáng! Chị không đời nào lại đi làm chuyện này cả! Nếu là một quyển sách được đặt ở tiệm sách hoặc thư viện thì cho dù lúc đó chị đói đến cỡ nào, chị cũng sẽ chỉ loay hoay tại chỗ, mắt nhìn đăm đăm vào gáy sách, miệng ứa nước miếng mà thôi. Cho dù lúc đó bụng chị đang sôi ùng ục, cho dù đó là một quyển sách ngon lành đến cỡ nào đi nữa thì chị cũng sẽ nhịn được!

Chị Tooko ưỡn bộ ngực lép ra và nói một cách quả quyết như vậy.

- Còn nữa, chỉ ăn phần ngon nhất và để thừa những phần còn lại là một việc làm sai trái! Nếu là chị thì chị sẽ ăn sạch từ đầu đến cuối không chừa lại gì. Đó mới là hành vi thể hiện sự kính trọng đối với công sức của tác giả.

Những lời này chẳng hiểu sao nghe rất có sức thuyết phục. Đúng là chị Tooko lúc nào cũng ăn ngon lành cho đến hết, bất kể đó là quyên sách nào. Cho dù tôi có viết ra một câu chuyện tam đề không hợp khẩu vị của chị ấy đi nữa thì chị ấy cũng cố nuốt cho đến miếng cuối cùng, miệng vẫn liên tục phát ra những tiếng rên rỉ như “Cay quá!” hoặc “Đắng quá!”.

Cũng có lý, tham ăn như bà chị này thì đúng là không có chuyện để thừa đồ ăn bao giờ.

Thấy tôi gật gù lẩm bẩm như vậy, môi chị Tooko bĩu lên thành hình vòng cung, rồi chị ấy nhìn tôi với ánh mắt tức giận.

- Ư ư... Chị không cảm thấy được sự lễ phép cần có đối với đàn chị trong lời nói của em...

Nói xong, chị ấy khép quyển sách lại và đứng bật dậy từ trên ghế xếp.

- Nói tóm lại thì cái việc chỉ ăn phần ngon nhất là không thể tha thứ được! Hành vi này giống như việc lén ăn mất trái bạch quả trong chén trứng hấp Chawanmushi* của người khác! Giống như việc ăn vụng trái dâu tây trên chiếc bánh ngọt tráng miệng! Giống như việc chỉ nhặt tôm ra ăn trong một phần hải sản đút lò! Đó là hành vi đáng khinh mà chỉ có ác ma mới làm được, là ăn cắp hạnh phúc mà người ta đã chờ đợi bấy lâu, là đẩy người ta xuống vực sâu tuyệt vọng! Những kẻ như vậy là kẻ thù không đội trời chung của tất cả các ẩm thực gia... à không, của tất cả độc giả! Của câu lạc bộ Văn học! Chúng ta phải bằng mọi giá tìm ra thủ phạm và mắng cho hắn một trận! Nào Konoha, nhanh đi điều tra thôi!

Chawanmushi: Trứng hấp trong chén trà rất đặc trưng của Nhật Bản.

Chị Tooko làm một tràng nghe rất khảng khái hùng hồn như vậy.

Biết ngay kiểu gì mọi việc cũng thành ra thế này mà. Đừng đùa chứ, em chán cái việc lần nào cũng phải chơi trò thám tử với chị rồi! Thế nên...tôi giật ra vài trang bản thảo của câu chuyện tam đề mà tôi vừa viết xong và đưa về phía chị Tooko.

- Em... viết xong điểm tâm rồi, chị bận điều tra thì để sau nhé?

Đôi chân sắp vọt ra khỏi cửa của chị Tooko khựng lại.

- Ơ...

Chủ đề của ngày hôm nay là “Miyamoto Musashi”, “Thảm sưởi điện” và “Điệu nhảy trong lễ hội Vu Lan”, trước khi tôi bắt đầu viết...

- Nhắc đến mùa thu thì người ta sẽ nghĩ tới hạt dẻ~ Thế nên em hãy viết cho chị một câu chuyện có vị như món bánh Mont Blanc* với thật nhiều hạt dẻ nhé.

Mont Blanc: Bánh ngọt tráng miệng với thành phần chính là hạt dẻ xay nhuyễn.

Chị ấy đã ngồi ôm thành ghế và nói với tôi đầy vẻ hạnh phúc như vậy, thế nhưng mà tôi cũng chẳng biết thứ mình vừa viết nó sẽ có cái vị gì...

Chị Tooko nhìn đăm đăm vào ba tờ giấy bản thảo đang bị tôi dùng đầu ngón tay ve vẩy trước mặt với vẻ thèm thuồng, trông chị ấy cứ như một con thỏ bị người ta lấy cà rốt dụ khị.

Cuối cùng, chị ấy ngồi trở lại ghế và duỗi hai tay ra, trên mặt nở một nụ cười tươi như hoa.

- Cảm ơn em, chị ăn luôn cho nóng.

Chị Tooko đã ăn hết câu chuyện tam đề có vị như món bánh “Mont Blanc” của tôi, vừa ăn vừa hét thảm.

- Khôôôôông! Miyamoto Musashi thi nhảy với thảm sưởi ấm trong lễ hội Vu Lan— Ông ta bị tấm thảm cuốn lấy và bị đốt thành tro— Đáng ghét— lớp bơ hạt dẻ nóng quá, ui da bỏng bỏng— Thay vì dùng hạt dẻ thì lại bỏ củ cải trắng vào, đã thế còn phủ thêm một lớp mayonnaise! Buồn nôn quá~~Ọe... ọe...

Cuối cùng thì công cuộc điều tra đã bị hoãn lại vì chị Tooko bận ngồi xụi lơ trên ghế, hai tay bưng lấy miệng, tôi vì thế mà cũng may mắn thoát nạn.

Ngày hôm sau, trời đẹp, không khí tràn ngập hương vị mùa thu.

Hôm qua chị Tooko trông như đã bị thương khá nặng không biết chị ấy có về nhà an toàn không nhỉ... Khi tôi đang nghĩ vẩn vơ như vậy và định bước vào lớp, tôi chạm mặt với Kotobuki - một bạn học cùng lớp của tôi.

- I-Inoue.

Có vẻ như Kotobuki đang định đi ra hành lang, nhưng khi vừa thấy tôi, cô nàng lùi lại một bước, khuôn mặt đanh lại.

Tôi miễn cưỡng nở một nụ cười xã giao và thử chào cô nàng theo cách thân thiện nhất có thể.

- Xin chào, Kotobuki!

Kết quả là tôi bị Kotobuki nhíu mày nhìn với ánh mắt hình viên đạn.

- Vẫn là cái bản mặt tùy tiện như mọi khi đó. Tại sao với ai cậu cũng cười đùa cợt nhả thế hả Inoue? Tránh ra cho tôi!

Nói xong, cô nàng nhanh chóng bỏ đi.

Dạo nghỉ hè, khi tôi nghe được Kotobuki bênh vực cho tôi ở bệnh viện, tôi đã tưởng cô nàng cũng không ghét tôi như mình nghĩ. Ai mà ngờ kể từ khi vào học kì hai tới giờ, thái độ của cô nàng đối với tôi vẫn chẳng hề thay đổi. Về cơ bản thì Kotobuki vốn thuộc loại hình mỹ nhân mặt lạnh như tiền, thế nhưng tôi cứ có cảm giác là ngôn từ và hành động của cô nàng khi đứng trước tôi khắc nghiệt hơn bình thường.

Chẳng lẽ hình ảnh Kotobuki ngồi trên giường bệnh hai mắt rưng rưng như thể sắp khóc mà tôi nhìn thấy lúc đó thực ra chỉ là ảo giác sao? Những lời cô nàng nói khi đó khiến tôi rất để tâm, thế nhưng tôi lại chẳng thể lấy dũng khí để mở miệng hỏi Kotobuki về chuyện này.

Khi tôi thở dài và đặt cặp sách lên bàn, một bạn học khác của tôi là Akutagawa đi tới.

- Chào ông, Inoue.

- À, chào ông, Akutagawa.

Có lẽ Akutagawa đã nghe thấy đoạn đối thoại lúc nãy giữa tôi và Kotobuki. Cậu ấy an ủi tôi:

- Đừng bận tâm về những gì Kotobuki nói.

Tôi cười một cách bất đắc dĩ.

- Cảm ơn. Nhưng mà không sao đâu, dù gì thì đây cũng chẳng phải lần đầu.

- Vậy sao?

- Ừ. Thực ra nếu Kotobuki đột nhiên trở nên thân thiện với tôi, có lẽ tôi sẽ bị hù ngã ngửa ra mất. À, ông so đáp án bài tập Toán với tôi không?

Chúng tôi ngồi xuống bàn, cầm lấy tập vở của nhau, thỉnh thoảng trao đổi vài câu. Vở của Akutagawa vẫn gọn gàng dễ đọc như mọi khi. Ngay cả nét chữ cũng thể hiện tính cách nghiêm túc trầm ổn của chủ nhân.

Lưng dài, vai rộng, khuôn mặt nam tính, lạnh lùng nhưng cũng rất thành thật, ôn hòa... Akutagawa sở hữu rất nhiều điều mà tôi ao ước có được. Mặc dù quan hệ giữa chúng tôi chưa thân thiết tới mức có thể gọi là bạn bè, nhưng khi ở bên cạnh cậu ấy, tôi cảm thấy rất thoải mái.

Đột nhiên, túi quần của Akutagawa rung lên.

- Xin lỗi.

Sau khi rút điện thoại ra và nhìn vào màn hình, hai hàng lông mày của cậu ấy nhíu lại.

Vẻ mặt của Akutagawa khi nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại tỏa ra một bầu không khí cực kì u ám, khiến người ta không dám lại gần, tôi giật hết cả mình khi nhìn thấy vẻ mặt này.

Sau khi xin lỗi tôi một lần nữa bằng giọng khô cứng, cậu ấy đi ra hành lang.

Ai gọi điện thoại cho Akutagawa thế nhỉ? Người nhà? Bạn bè? Hay là người yêu?

Nhưng tôi chưa từng một lần nghe cậu ấy nói chuyện về phái nữ. Chứng kiến một người trầm ổn như Akutagawa đột nhiên lộ ra biểu cảm chán ghét như vậy khiến tôi cảm thấy rất bất ngờ, thì ra ngay cả cậu ấy cũng có lúc có vẻ mặt này...

Lúc này, tôi vẫn chưa biết được đây là sự khởi đầu của một chuyện phiền toái sắp đến.

Giờ nghỉ trưa, khi đang bước trên hành lang, tôi cảm nhận được có ai đó nhìn mình.

- Bạn là Inoue phải không?

Nghe thấy có người gọi tên tôi bằng một giọng nhỏ nhẹ, tôi quay lại. Đứng ở đó là một cô gái trông có vẻ hiền thục, mái tóc dài mềm mượt xõa ngang lưng.

Ồ, người này học cùng niên khóa với tôi. Mặc dù không biết tên nhưng thỉnh thoảng tôi vẫn gặp bạn ấy. Vì cô bạn này khá xinh nên tôi vẫn còn ấn tượng, bạn ấy có chuyện gì mà lại bắt chuyện với tôi nhỉ?

Cô gái mở miệng nói, trông bạn ấy khá khẩn trương.

- Mình xin lỗi vì đột nhiên gọi bạn lại. Ừm, mình là Sarashina lớp 11-C. Inoue là bạn của Kazushi đúng không?

- Ka-zu-shi?

“A, xin lỗi”, hai gò má trắng muốt của Sarashina đỏ ửng lên. “Là Akutagawa Kazushi học cùng lớp với Inoue ấy. Kazushi và mình đang hẹn hò với nhau”.

Cô gái này là bạn gái của Akutagawa!?

Tôi giật mình nhìn trừng trừng vào cô nàng Sarashina này. Sarashina cũng cố gắng giữ cho tầm mắt nhìn thẳng về phía tôi. Mái tóc mềm mượt, nét mặt dịu dàng thanh tú, nhìn kiểu gì đi nữa thì bạn ấy cũng là một cô gái xinh xắn thuộc loại hình học sinh gương mẫu không tồn tại chút khuyết điểm nào. Nếu Akutagawa mà đứng bên cạnh bạn ấy, tôi dám cá hai người bọn họ sẽ rất hợp nhau.

Dù vậy, đây là lần đầu tiên tôi nghe nói Akutagawa có bạn gái. Mặc dù đúng là cậu chàng rất có duyên với phái nữ, thậm chí có hôm tôi còn nhìn thấy trong sách giáo khoa của cậu ấy kẹp một phong thư màu xanh lam, tuy nhiên, khi tôi hỏi: “Là thư tình hả?” thì Akutagawa lại tỏ ra bối rối và cố lảng sang chuyện khác...

Nhưng mà dù sao thì mức độ thân thiết giữa tôi và Akutagawa vẫn chưa tới mức có thể kể về người thân của nhau, thế nên tôi không biết cậu ấy có bạn gái là chuyện chẳng có gì lạ cả.

- Ồ, xin lỗi bạn. Tại mình không biết là Akutagawa đã có bạn gái.

Vừa nghe tôi nói thế, nét mặt của Sarashina liền trở nên u ám. Ặc, chẳng lẽ tôi vừa nói sai gì sao?

- Ra vậy, Kazushi không nói cho Inoue biết về chuyện của mình sao...

- Không không, thực ra thì mình và Akutagawa cũng không thân thiết tới mức đó...

Tôi vội vàng giải thích. Thế nhưng lời của tôi không lọt được vào tai của Sarashina.

- Dạo gần đây Kazushi rất lạ. Dường như cậu ấy đang cố lảng tránh mình... minh nghĩ có lẽ cậu ấy đã thích ai đó khác rồi.

Tôi hết cả hồn khi nhìn thấy cặp mắt đen láy của Sarashina bắt đầu rưng rưng. Làm ơn mà, đừng khóc, mình sợ con gái khóc lắm. Tôi thử nói gì đó để an ủi bạn ấy.

- Mình nghĩ chắc là bạn đang hiểu nhầm thôi? Akutagawa đâu giống loại người sẽ bắt cá hai tay, đúng không? Nếu bạn để ý tới chuyện này như vậy thì sao bạn không đi hỏi trực tiếp Akutagawa xem sao?

Vừa nghe tôi nói vậy, đôi mắt của Sarashina lại càng rưng rưng, bạn ấy nhìn thẳng vào tôi và nói:

- Inoue, bạn có thể hỏi Kazushi chuyện đó hộ mình không?

- Hả!

- Mình sợ lắm, mình không dám hỏi. Inoue là bạn của Kazushi, thế nên mình nghĩ có lẽ cậu ấy sẽ nói thật với bạn. Làm ơn đi mà, Inoue, chuyện này rất quan trọng với mình.

Tôi thật yếu đuối... Tại sao tôi lại nhận lời Sarashina chứ...

Tan trường, khi tôi còn đang loay hoay không biết nên làm thế nào để mở miệng hỏi...

- Tôi về nhé, Inoue.

Akutagawa đã đi ra khỏi lớp. Hỏng bét! Tôi vội vàng đuổi theo sau cậu ấy.

Hết cách rồi. Việc gì mình không thích thì phải giải quyết nó thật nhanh mới được. Có lẽ tôi cứ thản nhiên hỏi như không có việc gì là ổn, không cần phải nghiêm túc cho lắm.

“Akutagawa, hiện tại ông có đang hẹn hò với ai không? À, có người quen nhờ tôi hỏi chuyện này ấy mà.”

Thế nhưng khoảng cách giữa tôi và cậu ấy - người đang khoan thai bước đi ở phía trước - lại chẳng được thu hẹp lại chút nào cả. Akutagawa tham gia câu lạc bộ bắn cung, từ năm lớp 10 cậu ấy đã là thành viên chính thức của đội tuyển rồi. Đúng lúc tôi đang nghĩ “Chắc cậu ấy định đi tới sân tập”, thì Akutagawa lại rẽ vào thư viện.

Cậu ấy cách bàn thủ thư càng lúc càng xa, sau khi đến một góc vắng người, nơi đặt những kệ sách ảm đạm, bên trên là các tác phẩm văn học Nhật Bản xếp thành hàng, Akutagawa bắt đầu tìm. Cậu ấy rút một quyển sách ra khỏi kệ, lật qua vài trang rồi lại trả nó về chỗ cũ.

Trông cậu ấy có vẻ khá chăm chú, chẳng lẽ cậu ấy đang muốn tra cứu gì sao?

Không biết có phải do quá khẩn trương hay không, nhưng tôi có cảm giác xung quanh yên tĩnh đến lạ kì, yên tĩnh đến mức dường như ngay cả một tiếng nuốt nước bọt của tôi cũng sẽ vang vọng ra xung quanh. Tôi nín thở đứng đằng sau một kệ sách, khi tôi đang phân vân có nên cất tiếng gọi cậu ấy hay không thì Akutagawa rút ra từ trong chiếc cặp sách đang đeo trên vai một con dao rọc giấy.

Hả?

Đầu ngón tay của cậu ấy đẩy lưỡi dao ra. Ánh sáng lạnh lẽo từ mũi dao phản chiếu vào mắt tôi.

Cậu ấy định làm trò gì vậy?

Bầu không khí hiện tại rất kì lạ, lòng bàn tay của tôi bắt đầu rịn mồ hôi. Tôi nín thở, mắt nhìn không chớp, đúng lúc này, ánh mắt của Akutagawa đột nhiên trở nên dữ tợn, sau đó cậu ấy lấy mũi dao đặt vào trên đường nối giữa hai trang sách.

Chẳng lẽ...

Trái tim tôi lỡ mất một nhịp.

Nhìn cậu ấy di chuyển con dao rọc giấy một cách thành thạo xuống phía dưới, tôi có cảm giác như chính làn da của mình vừa bị lưỡi dao cắt một nhát, cả người tôi run lên.

Trong đầu tôi hiện lên cảnh chị Tooko mặt bí xị giơ ra quyển Ngôi mộ cúc dại ngày hôm qua.

Trang sách đáng lẽ nên tồn tại ở đó đã biến mất... vết dao cắt...

Akutagawa chính là thủ phạm đã cắt sách sao!?

Cảm thấy hoang mang, tôi vô thức vươn tay nắm lấy gờ của một cái kệ gần đó, ngón tay tôi chạm vào một quyển sách, khiến nó đụng vào một quyển sách khác và phát ra một âm thanh nhỏ.

Akutagawa quay đầu lại, nhìn thấy tôi, cậu ấy mở to hai mắt, cả người sững sờ.

Tôi nhìn cậu ấy với ánh mắt không tin nổi.

Akutagawa nhíu mày với vẻ khổ sở.

Đầu tôi nóng bừng, khả năng suy nghĩ của tôi dường như đã ngừng hoạt động.

- Akutagawa. Sao ông lại làm thế...

Tôi khó khăn lắm mói thốt ra được những lời này.

Đúng lúc đó, từ bên cạnh tôi, một cánh tay dưới lớp đồng phục nữ sinh vươn ra và nắm chặt lấy bàn tay đang cầm dao rọc giấy của Akutagawa.

- Bắt tại trận rồi nhé!

Người vừa hưng phấn nhảy ra ngoài là một cô gái văn chương mặc đồng phục thủy thủ có hai bím tóc dài đong đưa như đuôi mèo - Amano Tooko, chủ nhiệm câu lạc bộ Văn học.

Kể từ cái ngày tôi phát hiện ra mình là một kẻ hèn hạ, bỉ ổi, tôi đã cố hết sức tỏ ra thành thật với những người xung quanh.

 Kể từ cái ngày tội lỗi đó, cái ngày tất cả mọi thứ bị cắt đứt, ngày dòng máu nóng vấy ra, ngày mà người đó đã đi đến một nơi mà bàn tay tôi không thể với tới, tôi đã quyết định mình sẽ cẩn thận từng li từng tí để bản thân không đưa ra lựa chọn ngu ngốc một lần nào nữa.

Đối với nguyện vọng của cậu cũng vậy, tôi cũng dùng thái độ thành khẩn nhất để đối mặt với nó.

Mỗi lần nghĩ tới việc cậu đã bỏ ra bao nhiêu tâm tình, bao nhiêu nỗ lực để viết ra lá thư này, lồng ngực tôi lại như bị lửa thiêu đốt, tôi lại muốn thỏa mãn yêu cầu của cậu bằng tất cả khả năng của mình.

Thế nhưng, đòi hỏi của cậu thật sự quá tàn khốc. Tôi đã dùng cách của tôi để bày tỏ hết thành ý, tôi đã dốc hết sức lực để đối đãi với cậu, dù vậy, cậu vẫn không hề hài lòng.

Tôi không thể đáp ứng nguyện vọng của cậu. Bởi đó là một hành vi không thành thật, là hành vi của ác ma, nó sẽ dẫn mọi thứ đi tới bờ hủy diệt.

- Nào, nói đi, tại sao cậu lại cắt sách của thư viện hả? Giải thích kĩ càng cho tôi!

Trong căn phòng bị chiếm đóng bởi vô số sách cũ của câu lạc bộ Văn học, chị Tooko bày ra tư thế như mấy viên cảnh sát hình sự trên phim truyền hình. Trên chiếc bàn gỗ sồi ọp ẹp với bề mặt sần sùi đặt một tuyển tập các tác phẩm của Arishima Takeo và vài trang sách bị cắt.

Akutagawa cúi đầu ngồi im lặng trên ghế.

Hôm qua, sau khi ăn bài điểm tâm của tôi, chị Tooko buộc phải bỏ ý định điều tra do tình trạng sức khỏe không cho phép, nên hôm nay vừa tan học một cái là chị ấy đã ba chân bốn cẳng chạy tới thư viện mai phục bắt thủ phạm.

- Quả nhiên dự đoán của mình về việc thủ phạm sẽ quay lại hiện trường gây án là chính xác. Thật không uổng công mình cúp giờ trực nhật và vác cái bụng rỗng ngồi núp sau kệ sách suốt 30 phút.

Tôi đau hết cả đầu khi nghe chị ấy nói vói vẻ đắc ý như vậy.

Sau khi bắt tại trận Akutagawa, chị Tooko dẫn cậu ấy tới phòng câu lạc bộ.

- Phần mà em cắt đi là một cảnh rất cảm động và nổi tiếng của Một chùm nho. Nó kể về một cậu thiếu niên ăn trộm dụng cụ vẽ của bạn cùng lớp, sau đó hành động này của cậu bị bại lộ trước mặt mọi người, rồi cậu bị thầy giáo gọi đến nói chuyện. Trong lúc cậu đang bị dằn vặt bởi cảm giác xấu hổ thì người thầy nhẹ nhàng đặt lên đùi cậu một chùm nho và an ủi cậu ấy. Đó là cảnh ngon nhất của cả câu chuyện này đấy, em biết không hả!? Em đã từng tưởng tượng tới nỗi đau đớn khổ sở của một người thích ăn nho mà lại phải ăn một trái nho chỉ có da mà không có thịt chưa hả!? Hành động của em thật không thể tha thứ được!

Chị Tooko tức giận tới mức giọng của chị ấy trở nên run run.

- Em không thấy có học sinh cấp ba bình thường nào lại đi tưởng tượng về việc đó đâu.

Tôi vừa định chọt vào một câu...

- Em ngậm miệng lại cho chị, Konoha!

Thì chị Tooko đã quay lại trừng mắt và mắng tôi như vậy.

- Cho dù em có là bạn của Konoha đi nữa thì chị - một “cô gái văn chương” - cũng sẽ không thể bỏ qua hành vi khinh nhờn đồ ăn... à không, làm tổn thương những quyển sách cao quý này của em. Rốt cuộc thì vì lý do gì mà em lại làm như vậy hả?

- Đó là vì...

Khi Akutagawa vừa định mở miệng, tông giọng của chị Tooko lại cao thêm một quãng.

- Đây là suy luận của chị! Em chắc chắn là một tín đồ theo chủ nghĩa tự nhiên, có đúng không!? Quyển sách ưa thích của em là Tấm chăn của Tayama Katai!

Trước câu nói bất ngờ đó, cả tôi và Akutagawa đều chỉ biết ngồi ngây người nhìn về phía chị Tooko. Chị ấy tiếp tục nói, mũi hếch lên đầy tự tin.

- Tác giả Arishima Takeono của tác phẩm Một chùm nho mà em đã phá hoại là thành viên của Bạch Hoa phái - một nhóm tập hợp các văn nghệ sĩ được thành lập vào cuối thời Minh Trị. Đối lập với Bạch Hoa phái chủ trương đề cao chủ nghĩa nhân đạo và chủ nghĩa lý tưởng là phái chủ nghĩa tự nhiên, đại diện là Tayama Katai với các tác phẩm văn học hướng đến việc miêu tả hiện thực một cách khách quan. Thực ra thì Bạch Hoa phái vốn vì phản đối chủ nghĩa tự nhiên mới được thành lập. Thế nào, chị suy đoán đúng chứ? Đây chính là sự nổi loạn của tuổi trẻ và tình yêu được dẫn đầu bởi những con người ủng hộ chủ nghĩa tự nhiên từ tận đáy lòng!

Thứ duy nhất nổi loạn ở đây là óc tưởng tượng của chị thì có...

Tôi ủ rũ nghĩ như vậy, ngồi bên cạnh tôi, Akutagawa nói với giọng bình tĩnh.

- Không, chị hiểu nhầm rồi ạ.

- Ơ! K-Không phải vậy sao...?

Chị Tooko chớp chớp mắt với vẻ ngạc nhiên.

- Vâng.

Một bầu không khí trầm mặc phủ xuống gian phòng chật hẹp.

- Vậy thì tại sao em lại đi cắt sách?

Hai bún tóc nho nhỏ dài dài của chị Tooko rũ xuống từ đôi bò vai mảnh mai khi chị ấy nghiêng đầu dè dặt hỏi với vẻ khó tin.

Có lẽ Akutagawa cũng bắt đầu thích ứng với mấy trò điên khùng của chị Tooko rồi, cậu ấy ngồi thẳng lưng và bắt đầu nói, ánh mắt của cậu ấy trông rất thành khẩn.

- Em đã rất khó chịu vì thành tích kiểm tra giữa kì của mình không tốt như mong đợi. Kể từ đó em bắt đầu xuất hiện ham muốn được phá hỏng... được cắt một thứ gì đó... Sau đó, em nhận ra mình có thể thỏa mãn cảm giác này bằng việc cắt sách, thế nên em đã không nhịn được mà...

Thành tích kiểm tra giữa kì không tốt như mong đợi ư? Này này, Akutagawa, không phải kết quả thi giữa kì của ông đứng thứ năm toàn niên khóa sao? Học ở cái trường này mà vừa tham gia câu lạc bộ vừa đạt được kết quả đó không phải là đã quá đủ rồi sao? Chẳng lẽ đối với Akutagawa thì đứng thứ năm chỉ là một thành tích tồi tệ khiến người ta buồn khổ sao?

Chị Tooko, người vừa hôm trước còn tự hào(?) rằng “Môn Toán của chị chưa từng có điểm nào lớn hơn 30”, cũng nhìn Akutagawa với vẻ khó tin.

- Em cắt sách vì kết quả thi kém sao?

- Vâng.

- Chỉ có thế thôi sao?

- Vâng.

- Thật sự không liên quan gì tới chủ nghĩa tự nhiên sao?

- Hoàn toàn không liên quan ạ.

Chi Tooko rũ cặp lông mày xuống với vẻ thất vọng, sau đó chị ấy bắt đầu cầm lấy đuôi hai bún tóc của mình và vẽ vòng tròn.

Akutagawa đứng thẳng người cúi đầu hướng về phía chúng tôi.

- Em thành thật xin lỗi vì sự việc lần này. Bây giờ em sẽ đi tới thư viện để xin lỗi và bồi thường cho quyển sách bị cắt.

Khi cậu ấy định đi ra khỏi phòng thì bị chị Tooko gọi lại.

- Khoan đã! Nếu em đã biết lỗi rồi thì chúng ta cũng không cần thiết phải làm to chuyện này ra làm gì.

Đối diện với Akutagawa vừa quay đầu lại, chi Tooko nở một nụ cười rạng rỡ như muốn xua tan bầu không khí nặng nề trong phòng.

- Dĩ nhiên bồi thường là việc phải làm. Tuy nhiên, may cho em là chị có quen biết với mấy bạn ủy viên làm ở thư viện. Chỉ cần chị nói một tiếng với mấy bạn ấy là quyển sách này đã bị mọt ăn mất, rồi nhờ mấy anh chị khóa trước của câu lạc bộ Văn học gửi một bản sách mới tới thay thế là được. Làm như thế thì uy tín của câu lạc bộ Văn học cũng sẽ được nâng cao, lợi cả đôi đường rồi nhé.

Tôi cũng vội gật đầu phụ họa.

- Ừm, đúng rồi đấy, cứ làm như vậy đi, Akutagawa.

Thỉnh thoảng chị Tooko cũng làm được một việc có ích đấy chứ. Đúng lúc tôi đang nghĩ hôm nay sẽ viết một bài văn thật ngọt cho chị ấy...

- Tuy nhiên! Chỉ có thế thì sẽ không thể giải quyết vấn đề của em được. Bọn chị sẽ giúp em từ nay về sau được giải phóng khỏi mọi phiền não và có thể tận hưởng một cuộc đời học sinh tươi đẹp. Và để làm được điều đó, em cần phải mở lòng với bạn bè, hãy để hơi thở tuổi xuân thổi bay mọi ưu tư của em về phía bên kia bầu trời.

Sao bỗng dưng chủ đề lại chuyển sang hướng kì quặc rồi? Akutagawa cũng nhíu mày với vẻ khó hiểu.

Thấy thế, chị Tooko nở một nụ cười thật tươi và nói tiếp.

- Vậy nên, Akutagawa. Em tham gia diễn kịch với bọn chị ở lễ hội trường nhé?

- Chuyện này là sao! Làm thế nào mà đến hôm nay em mới được biết câu lạc bộ chúng ta sẽ diễn kịch ở lễ hội trường hả!?

Sau khi Akutagawa dùng vẻ mặt kinh ngạc nói: “Xin chị để em suy nghĩ thêm chút nữa” và rời đi, tôi bắt đầu chất vấn chị Tooko.

Chị Tooko ngồi ôm lấy lưng ghế ngước lên nhìn tôi đầy vui vẻ.

- Nhưng mà chị đã gửi đơn cho ban tổ chức rồi, người ta cũng đã chuẩn bị sàn diễn xong xuôi cả.

- Cái gì cơ!?

- Tại chị tức quá, Maki cứ khoe khoang câu lạc bộ Nhạc giao hưởng sẽ tổ chức hòa nhạc ở đại sảnh chuyên dụng và còn khiêu khích chị là “câu lạc bộ Văn học của bồ năm nay chắc cũng rảnh rỗi lắm nhỉ?”. Cũng do năm ngoái chúng ta chẳng làm ra được tờ báo nào dành cho câu lạc bộ mà chỉ lấy mấy tác phẩm cổ điển ra trưng bày... Còn nữa, câu lạc bộ chúng ta cũng chẳng được ai tới tham quan, hôm đó Konoha còn ngồi chơi ô chữ nữa chứ...

Nói được một nửa, chị ấy đã phồng mang trợn má với tôi. Tôi đành bất đắc dĩ trả lời.

- Lý do câu lạc bộ chúng ta không làm ra được tờ báo nào chẳng phải là vì chị Tooko đã ăn sạch tất cả tác phẩm sao?

- Ủa, vậy à? Nhưng mà dù sao đi nữa thì năm nay chúng ta cũng không được phép thua kém câu lạc bộ Nhạc giao hưởng. Với lại nếu có ai đó xem kịch và phát hiện được sự tuyệt vời của câu lạc bộ Văn học thì có khi họ sẽ tói tham gia câu lạc bộ cũng không biết chừng.

Nói ngược nói xuôi cuối cùng cũng ra được câu nói thật lòng. Từ trước tới giờ chị Tooko vẫn rất lo lắng về số lượng thành viên ít ỏi của câu lạc bộ chúng tôi, chị ấy thường than vãn: “Konoha vô dụng lắm, chị chỉ cần tốt nghiệp một cái là thể nào câu lạc bộ Văn học cũng sẽ bị giải tán cho mà xem”.

- Nghe rõ chưa, Konoha? Đây là mệnh lệnh. Với tư cách một thành viên của câu lạc bộ Văn học, ở lễ hội trường lần này, em phải khiến người ta biết được nét đặc sắc của câu lạc bộ chúng ta. Đế đảm bảo câu lạc bộ có thể tăng thêm dù chỉ là một thành viên đi chăng nữa, cho dù thịt nát xương tan em cũng không được chối từ.

Lại nữa rồi. “Mệnh lệnh” của chị Tooko. Rõ ràng tôi chỉ muốn được sống một cuộc sống bình thường, không bị ai chú ý...

- Câu lạc bộ chúng ta có mỗi hai thành viên mà cũng diễn kịch được sao ạ?

Chị Tooko cười hì hì khi nghe tôi nói vậy.

- Thì em không thấy chị đã mời bạn Akutagawa rồi à? Cái lúc chị quyết định sẽ diễn kịch ở lễ hội trường, chị đã nhắm nếu là cậu chàng thì chúng ta sẽ hút được cả tá khán giả nữ. Chị còn định nhờ Konoha đi thuyết phục, nhưng mà không ngờ mọi việc lại dễ dàng như vậy. Đúng là ở hiền gặp lành.

Hình như chuyện này chỉ vì lợi ích của chị Tooko chứ chẳng liên quan gì tới phiền não của Akutagawa thì phải? Vừa nghĩ như vậy, tôi lại cảm thấy đồng cảm sâu sắc với Akutagawa - người bị chị Tooko bắt được điểm yếu và buộc phải gia nhập cái vở kịch trời ơi đất hỡi này.

“Rốt cuộc thì chị định diễn loại kịch gì đấy ạ?” tôi hỏi với vẻ nghi ngờ.

- Đương nhiên là tái hiện một tác phẩm văn học nổi tiếng vừa cảm động tươi đẹp lại vừa tràn đầy hơi thở thanh xuân phù hợp với câu lạc bộ Văn học rồi! Cân nhắc tới vấn đề trang phục thì có lẽ tốt nhất là nên chọn những tác phẩm từ thời Minh Trị đổ về sau, chị đã mất cả tuần nay để lựa chọn đấy.

Vậy ra đó là lý do bà chị này dạo gần đây toàn đọc tiếu thuyết tình yêu cổ điển sao?

Chị Tooko đứng dậy khỏi ghế, rồi chị ấy rút ra một quyển từ trong đống sách trên sàn và tuyên bố dõng dạc:

- Và tác phẩm mà chị đã chọn là Yêu cùng chết của Mushanokouji Saneatsu!

- Mushanokouji? Người này cũng là một thành viên của Bạch Hoa phái thì phải?

Khi tôi nhớ lại nội dung được dạy trong sách giáo khoa và nói như vậy, chị Tooko vui vẻ gật đầu.

- Ừ, đúng rồi đó! Quyển sách mà Akutagawa cắt cũng là của Arishima Takeono thuộc Bạch Hoa phái, đây đúng là sự an bài của vận mệnh.

Tôi thì lại thật sự hi vọng vận mệnh không nên đi an bài mấy cái chuyện vớ vẩn như thế này...

Thừa dịp chủ đề còn đang nóng sốt, chị Tooko bắt đầu luyên thuyên một tràng.

- Mushanokouji Saneatsu sinh ngày 12 tháng Năm năm Minh Trị thứ 18 - tức năm 1885, ông là con út trong gia đình có cha là một Tử tước. Mặc dù vậy, vì cha ông sớm qua đời nên gia cảnh nhà ông cũng không quá dư dả, từ nhỏ ông đã phải sống tiết kiệm từng đồng một.

Sau khi được vào học tại Đại học Gakushuuin - một trường dành riêng cho con em quý tộc, ông gặp Shiga Naoya và một số người khác. Về sau, những người này đã lập nến tờ báo nghiệp dư Bạch Hoa. Từ đó, lấy tờ báo này làm trung tâm, họ đã để lại vô số tác phẩm khắc họa một cách chân thực vẻ đẹp thiện mỹ của con người! Quả nhiên nói đến sức sống tuổi trẻ thì không thể không nhắc đến Bạch Hoa phái! Không thể không nhắc đến trào lưu dân chủ Taishou!

Shiga Naoya - người được xưng là Thần của thể loại tiểu thuyết, với biệt tài sử dụng lối hành văn ngắn gọn và trí tuệ đến cực điểm - đã để lại nhiều danh tác như Tại mũi đất Kinosaki hay Ông trời của thằng nhỏ! Arishima Takeono thì lại có khả năng khắc họa vận mệnh cùng tình cảm của con người qua những câu văn đầy nhiệt huyết! Hay Satomi Ton - bằng cách hành văn theo nhịp điệu và thủ pháp miêu tả tâm lý nhân vật phong phú của mình - đã xác lập nên “Triết học thành thực” với chủ trương dâng hiến toàn bộ thể xác cho khát vọng của tâm hồn!

Nếu nói tác phẩm của Shiga Naoya là một tô mì Soba với những sợi mì được đại sư trong nghề nhào nặn cực kì dai mềm, ăn vào mà như trôi tuột xuống cổ họng, thì tác phẩm của Arishima Takeono giống như món hàu sống được phủ lên một lớp sốt chanh, chỉ cần cắn một miếng thì hương vị đã lan ra khắp miệng. Còn Satomi Ton thì lại có cảm giác như món khoai sọ ninh nhừ với mặt ngoài trơn bóng. Bất kể là loại hương vị nào thì cũng đều ngon đến mức khiến người ta run rẩy, khiến người ta không tự chủ được mà phải ăn thêm. Phiền não bẩm sinh của Arishima hay Những người lạc quan của Satomi đều là những tác phẩm rất xuất sắc, rất đáng đọc.

Và một người nữa mà chúng ta không được phép quên, đó chính là Mushanokouji Saneatsu! Đối vói cá nhân chị, đã nói đến Bạch Hoa phái thì tất phải nhắc tới Mushanokouji! Cũng có người nhìn vào cái tên đầy khoa trương và xuất thân gia tộc của ông mà hiểu nhầm rằng những thứ ông viết đều rất khó hiểu và uyên thâm. Tuy nhiên, chỉ cần thử trực tiếp tiếp xúc với các tác phẩm của ông, chắc chắn ta sẽ cảm thấy kinh ngạc vì tính giải trí rất cao cũng như cách hành văn rất dễ đọc.

Nếu nói về đặc trưng của Mushanokouji thì đó chính là số lượng lớn các đoạn đối thoại cũng như sự lưu loát của chúng. Có khi trong tác phẩm của ông sẽ xuất hiện những câu nói dài lấp đầy cả trang giấy, thế nhưng bằng tính nhịp điệu trong từng đoạn, độc giả không hề gặp chút khó khăn nào khi đọc chúng! Nếu chúng ta lấy một ví dụ để so sánh thì tác phẩm của Mushanokouji giống như món đậu phụ được chuẩn bị trong những nhà hàng cao cấp nhất. Vừa tươi ngon dễ ăn, lại chứa đầy hương vị ngọt ngào tuyệt diệu của đậu tương, điểm xuyết đâu đó là một chút đắng đắng trên đầu lưỡi, khoảnh khắc ăn xong miếng cuối cùng, ta sẽ thở dài thốt lên “Ôi thật ngon làm sao~”.

Nhìn chị Tooko nhắm mắt lại, tôi bèn nghĩ chằng lẽ chị ấy định thực sự thở dài hay sao, nhưng mà đứng lúc này, chị Tooko lại mở to hai mắt và ghé sát khuôn mặt của chị ấy vào mặt tôi với vẻ háo hức.

- Nhân vật nữ chính Natsuko trong Yêu cùng chết do ông viết cũng là một trong những nhân vật nữ chính đáng yêu nhất trong lịch sử văn học. Tươi mát thuần khiết như một miếng đậu phụ trắng muốt không lẫn thêm bất kì thứ gì, thật là ngon quá đi! Natsuko chỉ có thể trò chuyện với nhân vật chính đang đi du học qua những lá thư, thế nhưng từ những câu văn trong thư, ta đã có thể cảm nhận được sự ngây thơ của cô gái khiến lồng ngực ta như thắt lại. Còn nữa còn nữa, cảnh cô ấy xuất hiện trong truyện cũng rất đáng yêu. Địa điểm là trong vườn trường, lúc đó các nữ sinh đang tụ tập và thi trồng cây chuối. Natsuko rất giỏi trồng cây chuối, cô ấy còn có thể lộn nhào nữa. Trong bữa tiệc sinh nhật của anh trai, cô đã biểu diễn một màn lộn nhào rất đặc sắc và được các vị khách vỗ tay cổ vũ nhiệt liệt!

- Khoan!

Tôi cắt ngang chị Tooko đang bắn tung tóe một tràng.

- Nhân vật nữ chính biết lộn nhào hả? Chị định tìm ai đi diễn cái trò ba láp đó chứ?

- Ô hay, trồng cây chuối thì ai mà chẳng làm được. Lộn nhào cũng thế, chỉ cần luyện tập nhiều lần là cũng dễ ợt à, chính Natsuko đã nói thế mà, không sao cả đâu.

Thấy chị Tooko cười lạc quan nói vậy, tôi không lưu tình mà tuyên bố.

- Chuyện đó là không thể. Ít nhất thì đối với một người chơi bóng chuyền lấy mặt đỡ banh, tấn công lại nhảy vào lưới, lúc chơi bóng chày thì tự vung gậy vào đầu, trong giờ học bơi định ra vẻ ta đây biết bơi bướm lại bị chuột rút suýt chết đuối như chị Tooko, điều đó là tuyệt đối không thể.

Mặt chị Tooko đỏ bừng cả lên.

- Làm sao mà em lại biết hết những chuyện đáng xấu hổ của chị thế hả!?

- Đó là vì chị Tooko suốt ngày chỉ toàn đi làm những trò mất mặt. Xin chị tự biết thân biết phận một chút, chị hoàn toàn chẳng có chút khiếu thể thao nào đâu. Chính vì thế, trồng cây chuối hay lộn nhào gì gì đó đều là chuyện bất khả thi đối với chị Tooko.

Bị kích thích bởi những lòi đó, chị Tooko phồng má lên nói.

- Chị làm được mà. Chỉ cần có tình yêu đối với câu lạc bộ Văn học là chị có thể làm được hết.

- Chuyện này chẳng liên quan gì tới câu lạc bộ Văn học cả.

- Sao lại không, tình yêu đối với các câu chuyện sẽ biến tất cả những điều không thể thành có thể. Trồng cây chuối thì có gì to tát chứ, để chị thể hiện sức manh tình yêu của chị cho em xem.

Nhìn chị ấy thực sự đi về phía bức tường chuẩn bị trồng cây chuối, tôi vội vàng ngăn lại.

- Chị đừng có đùa! Lỡ chị bị thương thì sao!? Còn nữa, chị đang mặc váy thế kia mà trồng cây chuối thì quần lót của chị sẽ lộ hết ra ngoài mất!

- Không sao cả, chị có mặc quần thể dục bên dưới rồi. Nào, em mở to mắt ra mà nhìn cho k~ĩ đây!

Chị Tooko giơ cao hai tay bước rất có khí thế về phía bức tường.

- Ặc! Dừng lại, stop stop, chị Tooko!

Mép váy của chị ấy lật lên, đôi chân thon dài trắng nõn dựng lên không trung.

Khi chiếc quần soóc màu đen ôm trọn bờ mông nhỏ lóe lên, đôi chân duỗi ra của chị Tooko nghiêng về phía trước, kèm theo đó là một tiếng hét thảm thiết.

- Á á á!

- C-Coi chừng!

Trong tình huống ngàn cân treo sợi tóc, tôi kịp thời tóm được cổ chân của chị Tooko. Tuy nhiên, tôi lại chỉ tóm được chân phải, một chân còn lại của chị ấy vẫn rơi xuống, thế nên cả hai chúng tôi đều bị mất thăng bằng và đâm đầu vào chồng sách.

Từng chồng sách đổ ập xuống người chúng tôi như tuyết lở, bụi bốc lên mù mịt khắp phòng. Chưa hết, chồng sách bị sụp lại đẩy ngã chồng sách kế bên, và thế là chồng sách kế bên cũng sụp xuống, tình huống bây giờ trở nên rất kinh khủng khi cả căn phòng chật hẹp đã bị sách lấp đầy.

Bị chôn dưới một đống sách, chị Tooko vừa ho khù khụ vì hít phải bụi, vừa nói, hai mắt đẫm lệ.

- Híc. Xem ra chúng ta nên đổi kịch bản khác.

Tôi phải làm sao thì mới có thể khuyên chị Tooko từ bỏ cái ý định diễn kịch đây?

Ngày hôm sau, trong lúc tôi đang mặt ử mày chau ngồi trên ghế suy nghĩ về vấn đề này, Akutagawa đi về phía tôi.

Tôi bất giác thẳng lưng lên. Akutagawa nói, vẻ mặt cậu ấy trông bình tĩnh không khác gì thường lệ.

- Xin lỗi vì hôm qua tôi đã gây phiền toái cho ông và chị Amano.

Nghe được giọng nói trầm ổn của Akutagawa, tôi cũng nở một nụ cười như mọi ngày.

- Không sao đâu. Mặc dù tôi đúng là cũng hơi bất ngờ, tuy nhiên thì ai cũng có lúc cảm thấy khó chịu cả.

À đúng rồi! Nếu tôi thuyết phục Akutagawa không tham gia vở kịch, có lẽ chị Tooko sẽ từ bỏ ý định.

Tôi nhổm người về phía trước.

- Về chuyện tập kịch ấy mà, chuyện đó chỉ là do chị Tooko tự dưng bị ấm đầu thôi, ông từ chối cũng không sao cả. Nếu như ông muốn từ chối, tôi có thể thay ông nói cho chị Tooko biết, ông thấy thế nào?

Thế nhưng Akutagawa lại nói một cách nghiêm túc.

- Không, tôi đã quyết định là mình sẽ tham gia diễn kịch. Tôi rất nhàm chán, lại chẳng có năng khiếu diễn kịch, thế nên có lẽ tôi sẽ gây rắc rối cho ông và chị Amano, tuy nhiên tôi sẽ vẫn cố gắng hết sức. Hi vọng nhận được sự giúp đỡ của ông.

Hả, hảảảảảảảả!

Giờ tan học, tôi trợn tròn cả hai mắt khi nhìn thấy số thành viên tập trung ở trong căn phòng câu lạc bộ chật hẹp.

- K-Kotobuki!? Còn có, Takeda!?

- Sao, có vấn đề gì? Tại chị Tooko nhờ nên tôi mới tham gia thôi, chẳng liên quan gì tới Inoue đâu. Với lại... tôi phải diễn kịch với Inoue á? Đây đúng là chuyện đùa mà.

Đứng bên cạnh Kotobuki đang xụ mặt là một cô bé nhỏ nhắn vói mái tóc bồng bềnh và khuôn mặt cười tươi rói.

- Hì hì, vụ này có vẻ thú vị nên em cũng OK rồi ạ~

Takeda - hiện đang học lớp 10 - là một ủy viên của thư viện. Lúc trước tôi từng viết thư tình thay cho cô bé. Kể từ dạo đó, thỉnh thoảng cô bé vẫn tới câu lạc bộ Văn học chơi.

Takeda nghiêng đầu, ngước lên nhìn tôi bằng cặp mắt to tròn đáng yêu như một chú cún con.

- Ồ? Sao mặt anh Konoha lại bí xị thế kia. Chẳng lẽ anh ghét diễn kịch chung với Chia sao ạ?

- Làm gì có chuyện đó.

Khi tôi vội vàng nói như vậy, tôi phát hiện Kotobuki đang nheo mắt lườm tôi. Ánh mắt của cô nàng còn đáng sợ hơn mọi khi. Mà ngẫm lại thì Kotobuki cũng là một thủ thư, chắc hẳn hai người này có quen biết nhau. Tôi nhớ hồi trước cô nàng từng đưa ra một đánh giá khá cay độc về Takeda là “Cô bé đúng là loại người rất được đám lolicon yêu thích”*.

Viết tắt của Lolita Complex, là từ khinh miệt dành cho những người có niềm đam mê quái đản với các bé gái.

Thành viên kiểu này thật sự không có vấn đề gì chứ?

Mang vẻ mặt nghiêm túc đứng bên cạnh tôi đang đổ mồ hôi lạnh là Akutagawa. Nhìn thấy thế, Takeda la lên.

- Ôi trời ơi, anh Akutagawa cũng tham gia với chúng ta sao ạ!? Tuyệt quá đi! Bạn của em sẽ ghen tị lắm cho mà xem. Anh Akutagawa cũng rất nổi tiếng trong số các học sinh lớp 10 đấy ạ. À đúng rồi, em tên là Takeda Chia. Em thường tới câu lạc bộ Bắn cung tham quan ạ.

Akutagawa khẽ gật đầu như một đàn anh thân thiết.

- Ừ, anh biết. Hồi trước em cũng từng đi cùng với Inoue đúng không?

- Vâng ạ. Quan hệ giữa bọn em rất là tốt.

Takeda cười hì hì và vòng tay của cô bé quanh tay tôi. Thấy thế, Kotobuki - vốn vẫn đang ngoảnh mặt sang chỗ khác - đột ngột quay phắt đầu về phía này.

- Hi vọng anh và bọn em có thể hợp tác tốt đẹp ạ. À, cả chị Nanase nữa, hi vọng chúng ta có thể ở chung thật vui vẻ. Em gọi chị Nanase là chị Nanase được chứ ạ?

- Không được.

Kotobuki ngay lập tức trả lời, hai hàng lông mày của cô nàng giật giật vì tức giận.

Nghe vậy, Takeda nở một nụ cười tươi rói:

- Vâng ạ, vậy từ nay em sẽ gọi chị Nanase là chị Nanase!

- Em điếc à!? Chị đã nói không được cơ mà!

- Ôi anh Konoha ơi, chị Nana~se đáng sợ quá đi~

Thấy Takeda dính lấy tôi, Kotobuki bắn cho tôi một cái nhìn nảy lửa.

- Này, Inoue! Hai người định thân mật tới khi nào vậy hả!?

- Ặc, xin lỗi!

Đột nhiên bị đầu mâu chĩa vào, tôi vội vàng giãy ra khỏi tay của Takeda. Thấy vậy, Takeda thở dài với vẻ tiếc nuối.

- T-Tóm lại, đây không phải sân chơi của học sinh tiểu học, hai người đừng có ở đó mà ôm ôm ấp ấp!

Sau khi đỏ mặt nói xong câu đó, Kotobuki quay ngoắt sang một bên.

Trong khi chúng tôi đang bát nháo, Akutagawa chỉ đứng đó nhìn với thái độ của một người lớn đang canh chừng đám trẻ con đùa nghịch.

Còn kẻ đứng sau tất cả chuyện này, chị Tooko...

- Chà, mọi người hòa nhập nhanh quá. Đôi mắt chọn lựa thành viên của mình thật đúng là tinh tường.

Chị ấy đang không ngừng gật gù với vẻ đắc chí. Đột nhiên tôi thật muốn quay người bước ra khỏi phòng đi về nhà.

Sau khi cố gắng nhét được năm cái ghế xung quanh bàn, tất cả chúng tôi ngồi xuống và thảo luận về vở kịch. Chị Tooko cầm lấy một quyển sách bìa cứng cũ và đưa cho chúng tôi xem.

- ... Nói tóm lại, sau nhiều cuộc thảo luận thận trọng và kĩ lưỡng giữa các thành viên trong câu lạc bộ, bọn chị đã quyết định là chúng ta sẽ sử dụng Tình bạn của Mushanokouji Saneatsu để làm kịch bản!

“Oa, tuyệt quá. Nghe có vẻ rất là nghệ thuật~”, Takeda vỗ tay nhiệt liệt.

Cái gì mà nhiều cuộc thảo luận thận trọng và kĩ lưỡng chứ... không phải chỉ là vì chị trồng cây chuối không thành nên mới phải lựa chọn một phương án thay thế an toàn khác của Mushanokouji sao?

Chị Tooko không để ý tới ánh mắt của tôi và nói tiếp.

- Tình bạn là tác phẩm được viết theo dạng tiểu thuyết đăng nhiều kì trên nhật báo Osaka vào năm 1919. Mọi người đã có ai đọc tác phẩm này chưa?

“Không có”, “Không ạ”, “Em cũng thế”.

Akutagawa, Takeda và Kotobuki lần lượt trả lời.

- Vậy thì để chị tóm lược lại nội dung câu chuyện nhé. Các nhân vật xuất hiện trong truyện này gồm có Nojima, một nhà biên kịch, Oomiya, bạn thân của Nojima, đồng thời cũng là tiểu thuyết gia. Sugiko, cô nữ sinh mà Nojima yêu. Bạn của Sugiko đồng thời là em họ của Oomiya, Takeko. Còn có anh trai của Sugiko đồng thời cũng là bạn của Nojima, Nakata. Tình địch của Nojima, Hayakawa - đại khái là vậy.

Câu chuyện bắt đầu khi nhân vật chính Nojima lần đầu tiên nhìn thấy Sugiko. Kể từ lúc đó, Nojima đã tin rằng Sugiko là người con gái sau này sẽ trở thành vợ của anh ta. Về sau, anh ta mang mối tương tư và thường xuyên đi tới nhà Nakata để được gặp Sugiko.

Nojima đem tâm sự của mình nói cho bạn thân là Oomiya. Oomiya là một người rất thành thật và trưởng thành, anh ta luôn chăm chú lắng nghe những câu chuyện của Noịima và cổ vũ chuyện tình yêu của anh này.

Tuy nhiên, người Sugiko thích lại không phải Nojima mà là Oomiya.

Oomiya bị kẹt giữa tình yêu và tình bạn, sau đó, để không phản bội tình bạn với Nojima, anh ta đã quyết định ra nước ngoài du học. Dù vậy, Sugiko vẫn kiên trì viết rất nhiều lá thư cho anh ta. Cuối cùng thì Oomiya đã không thể khống chế tình cảm của mình với Sugiko và anh ta đã gọi cô ấy đến bên cạnh mình.

Takeda tròn mắt nói.

- Ôi chao~, cái anh Nojima đó không những thất tình mà còn mất luôn cả bạn thân sao ạ? Anh ta thật đáng thương-

- Đúng thế. Mặc dù kết thúc của câu chuyện này rất buồn, nhưng nó cũng cực kì cảm động. Hơn nữa, nhìn Nojima vì Sugiko mà lúc vui lúc buồn cũng khiến người đọc cảm thấy bị cuốn hút. Em xem cảnh này có tuyệt vời không cơ chứ? Đó là khi Nojima viết tên của Sugiko lên trên cát và cầu nguyện rằng nếu bị sóng đánh 10 lần mà dòng chữ đó vẫn không biến mất thì tình cảm của anh ta sẽ thành hiện thực. Rất lãng mạn đúng không~?

Chị Tooko vừa lật sách vừa giải thích.

Takeda và Kotobuki cũng dựa vào hai bên chị ấy để nhìn.

Sau đó cả ba người dán mặt vào nhau, vừa lật sách đọc lướt qua vừa thảo luận tíu ta tíu tít, “Em

xem, chỗ này hay lắm nè”, “Đúng rồi, nhưng mà cảnh này...”

Ban đầu chỉ là màn độc diễn của mỗi chị Tooko, đại loại như “Này này hai em có thấy Nojima rất dễ thương không? Yêu một người sẽ khiến cho toàn bộ thế giới thay đổi, hai em cũng hiểu tình cảm này của anh ta đúng không?”. Tuy nhiên, được nửa đường thì Kotobuki và Takeda bắt đầu phản bác.

- Thực ra thì em thấy nhân vật Nojima hơi thái quá, chị Tooko à.

- Em cũng thế, nếu em mà bị một người yêu thương nồng nhiệt tới mức này thì em sẽ sợ chạy mất dép mất. Cái anh Nojima này cứ như một cô bé mới lần đầu biết yêu ấy.

- V-Vậy hả? Nhưng mà không phải đối với những người đang yêu thì việc này rất là bình thường sao?

- Nhưng mà chị xem nè, chị Sugiko cũng viết trong một lá thư gửi cho anh Oomiya là “Dù có chết em cũng sẽ không làm vợ của Nojima”, “Em thật sự không chịu được việc ở bên cạnh Nojima hơn một giờ đồng hồ”.

- Cũng đúng thôi. Nojima đáng ghét thế cơ mà. Không chỉ tự tiện xem Sugiko là vợ của mình, đã thế khi cô ấy nói chuyện với người đàn ông khác anh ta lại còn nổi giận kiểu “Loại phụ nữ lăng loàn như thế thật không xứng đáng với tình yêu của ta.” Anh ta nghĩ anh ta là ai chứ?

- Chị Nanase nói đúng~. Bởi vì cái anh Nojima đó cứ hi vọng chị Sugiko sẽ luôn ỷ lại vào bản thân anh ta, lại còn ảo tưởng rằng anh ta là đế vương và chị Sugiko là hoàng hậu. Thế nên chị Sugiko có bỏ trốn cũng là chuyện đương nhiên thôi.

- Đúng đúng.

Đứng trước hai người đột nhiên trở nên tâm đầu ý hợp, chị Tooko vẫn tiếp tục kiên trì biện hộ cho Nojima.

- Ơ, nhưng đó mới chính là điểm hấp dẫn của Nojima mà! Người ta chỉ cần yêu ai đó thì trong đầu sẽ không tự chủ dựng nên rất nhiều câu chuyện của riêng hai người họ, vì nhớ về người yêu mà trái tim trở nên loạn nhịp, đồng thời cũng và thiếu tự tin mà cảm thấy thất vọng buồn khổ, thế nên mới hờn dỗi như trẻ con mà giận chó đánh mèo.

Nếu như người mình yêu cũng có thể yêu mình, chắc chắn người ta sẽ cảm thấy không còn ai khác trên đời hạnh phúc hơn bản thân vào lúc này, dường như chính họ đã trở thành vị Thần tối cao chi phối thế giới. Cảm giác hạnh phúc như thể trái tim sắp bay ra khỏi lồng ngực, khi bình tĩnh lại thì cảm thấy bất an đến sắp khóc. Chị nghĩ Nojima - người bị kẹt trong loại tâm trạng này - thật sự, cực kì, rất đáng yêu, rất tuyệt vời.

Cho dù chị Tooko cười hạnh phúc và nói như vậy, Kotobuki vẫn thẳng thừng phủ nhận.

- Cho dù đây là ý kiến của chị Tooko đi nữa thì em cũng không thể đồng ý được. Loại đàn ông thích hiểu nhầm này mà mình nhân nhượng dù chỉ một lần thôi là anh ta chắc chắn sẽ được voi đòi tiên cho mà xem.

- Vâng, Chia cũng nghĩ như vậy ạ! So với Nojima, anh Oomiya mói thật lạnh lùng, thật tuyệt vời. Cái cảnh anh ấy chơi bóng bàn cùng chị Sugiko và đánh bại chị ấy một cách không lưu tình thật là ngầu quá đi, hấp dẫn quá đi~

- Đúng thế. Oomiya là một người rất tốt. Những lời chia tay anh ta nói lúc chuẩn bị ra nước ngoài cũng rất cảm động.

Kotobuki gật gù.

- Sao hai em lại nói vậy chứ, hai em cũng nhận ra sự hấp dẫn của Nojima đi mà~~~

Thật không ngờ chỉ vì các nhân vật xuất hiện trong tiểu thuyết mà ba người đó lại có thể náo nhiệt đến thế này. Cả tôi và Akutagawa đều không tham gia câu chuyện của các cô gái mà chỉ ngồi ngơ ngác nhìn, đột nhiên, Takeda chuyển chủ đề về phía chúng tôi.

- Anh Konoha và anh Akutagawa nghĩ sao?

- Hả? Cái này... có lẽ Nojima đúng là không biết suy nghĩ chu đáo, nhưng mà anh thấy cái việc Oomiya đột nhiên đăng lên tạp chí nghiệp dư lá thư hồi âm cho Sugiko cũng không được hay cho lắm, lỡ Nojima đọc được chúng thì sao... à, ừm...

Đúng lúc tôi đang loay hoay tìm từ ngữ thì Akutagawa đột ngột mở miệng.

- Anh cho rằng Oomiya không nên đón nhận Sugiko. Cho dù vì lý do gì đi nữa thì việc làm của Oomiya cũng là hành vi phản bội người bạn đã tin tưởng anh ta, đó không phải hành vi mà một con người thành thật nên làm.

Sắc mặt lẫn giọng nói của Akutagawa đều rất nghiêm khắc. Sâu trong mắt cậu ấy dường như lóe lên một tia sáng.

Cả Takeda và Kotobuki đều sững sờ trước câu trả lời nghiêm túc này.

Tôi cũng phát hoảng. Akutagawa làm sao vậy!?

Đúng lúc bầu không khí bắt đầu trở nên nặng nề, chị Tooko chống tay lên bàn, nghiêng người ra phía trước và nói:

- Ái chà, chính bởi vì có mâu thuẫn xuất hiện trên người một nhân vật nam thành thật phong độ như vậy nên văn học mới ra đời, mới lay động trái tim con người chứ. Nếu như Oomiya chỉ là một gã trai lăng nhăng dáng người õng ẹo thì khi viết thư hồi âm cho Sugiko, anh ta cũng sẽ không cảm thấy dằn vặt như vậy rồi. Chị thích nhất là cảnh này đấy. Cảm giác này giống như là... “Thêm một miếng đậu phụ nữa! Không, ba miếng nữa! Bốn miếng! Không, mang hết tất cả ra đây! Rắc thật nhiều gừng lên nhé!”.

Tôi đặt tay lên trán.

- Ví dụ của chị hơi khó hiểu đấy, chị Tooko.

Không chỉ Akutagawa ngây ra, ngay cả Kotobuki và Takeda trên mặt cũng đầy dấu chấm hỏi.

Chị Tooko dựng ngón trỏ tay phải lên và lắc lư sang hai bên, rồi chị ấy nói một cách vui vẻ.

- Phư phư, nói một cách đơn giản thì đó chính là cho dù bụng đã no căng thì vẫn muốn ăn thêm.

- Hiểu được chết liền. Thôi đủ rồi, quay trở lại vấn đề chính thôi. Thời gian cũng không còn nhiều nữa rồi.

“A, đúng thiệt!”, sau khi ngẩng đầu nhìn vào đồng hồ treo tường, chị Tooko mở to hai mắt và thốt lên một cách ngạc nhiên. “Vậy chúng ta phân vai nhé. Xem nào, Konoha đóng Nojima còn Akutagawa đóng Oomiya hợp nhất đấy, mọi người thấy sao?”

- Còn lâu, em không đóng vai chính đâu.

Tôi trả lời ngay lập tức. Chỉ nội cái việc diễn kịch đã mệt lắm rồi, tôi sẽ không chuốc thêm việc vào thân nữa.

- Ơ... nhưng mà Chia thấy phân vai kiểu đó rất hợp đấy ạ.

- Đúng thế. Chúng ta chỉ có hai nam là Akutagawa và Inoue thôi, cậu đừng có mà lề mề nữa.

“Em đóng vai Nojima được không ạ?”, Akutagawa đưa ra ý kiến.

- Tuyệt đối không được đâu ạ! Hình tượng của anh Oomiya là cao lớn đẹp trai. Nếu như anh Nojima mà lại trông phong độ hơn cả anh Oomiya thì việc chị Sugiko thích anh Oomiya sẽ chẳng hợp lý chút nào cả.

Takeda nói một câu đúng chóc trọng tâm. Nhưng mà những lời đó nghe vào tai tôi có vẻ hơi mất lịch sự thì phải?

Đúng lúc này, chị Tooko cao giọng nói:

- Được rồi, chị biết rồi! Với tư cách chủ nhiệm câu lạc bộ Văn học, chị sẽ đảm nhiệm vai Nojima.

- Hả, chị Tooko á!?

- Oa, mỹ nữ cải nam trang sao!? Giống như Takarazuka* ấy ạ!?

Takarazuka: Ban nhạc của Nhật với tất cả thành viên đều là gái giả trai.

Cả Kotobuki lẫn Takeda đều mở to hai mắt.

Akutagawa trông cũng có vẻ giật mình, tôi thì lại càng ngây người. Nhưng mà ngẫm lại thì tôi cũng thấy loại ngực phẳng như chị Tooko có lẽ sẽ chẳng tốn bao nhiêu công sức cho việc giả trai...

- Cứ giao cho chị, “Cô gái văn chương” chị đây sẽ diễn ra một vai Nojima còn tuyệt hơn cả tuyệt Thế nên Akutagawa, em cứ diễn vai Oomiya nhé?

- Vâng. Nếu chị không chê.

Akutagawa gật đầu.

- Tốt quá. Chúng ta hãy cùng cố gắng nhé, Akutagawa! Chị đã rất muốn có Akutagawa trong vở kịch này, thế nên khi em tới đây chị suýt nữa không nhịn được mà nhảy lên hoan hô đấy.

Chị Tooko nở một nụ cười xán lạn và nói ra những lời đó. Đúng là chị ấy cực kì hi vọng Akutagawa sẽ tham gia, tuy nhiên động cơ chính của chị ấy lại là nhằm đảm bảo chúng tôi sẽ thu hút được một lượng lớn khán giả nữ trong lễ hội trường. Akutagawa không biết là do xấu hổ hay sao mà chỉ nở một nụ cười mơ hồ.

- Nào, tiếp theo là vai nữ chính Sugiko.

- Đây ạ đây ạ, em đề cử chị Nanase.

- Hả, Takeda! Em nói nhăng cuội cái gì thế!?

Kotobuki tỏ ra bối rối.

- Tại vì chị Sugiko là một mỹ nữ khiến anh Nojima yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên mà, em thấy chị Nanase là hợp nhất rồi còn gì.

- N-Nhưng mà, chuyện này... chị, không biết diễn kịch...

- Chia nói đúng đấy. Chị tin chắc là Nanase sẽ có thể diễn thật xuất sắc vai Sugiko. Em làm được mà, đúng không? Nanase?

Bị chị Tooko đặt hai tay lên vai và nói như vậy, mặt Kotobuki trở nên đỏ bừng, cô nàng loay hoay một hồi không biết nói gì. Sau khi liếc sang nhìn tôi hai, ba lần, Kotobuki nói lí nhí.

- ...V-Vâng.

- Cố gắng lên, Kotobuki.

Tôi vừa mở miệng động viên cô nàng như vậy thì Kotobuki đã vội vàng ngẩng đầu lên trừng mắt với tôi. “Tôi chịu nhận vai diễn không có liên quan gì tới Inoue đâu nhé”, sau đó cô nàng còn nhấn mạnh như vậy.

- Ừ-ừm.

Thế rồi, chúng tôi quyết định Takeda sẽ diễn vai Takeko - bạn của Sugiko và đồng thời là em họ của Oomiya, còn tôi thì diễn vai tình địch của Nojima - Hayakawa. Tôi vừa thầm thở phào trong lòng vì vai này không có nhiều đất diễn thì chị Tooko lại đã ra lệnh cho tôi đi viết kịch bản.

- Thứ Hai tuần sau mang tới cho chị nhé. Chị rất là chờ mong kịch bản của em đấy, Konoha.

... Thứ Hai ư? Như vậy không phải là tôi chỉ có năm ngày để viết sao!? Bà chị này thật đúng là biết cách bóc lột sức lao động.

Sau đó chúng tôi giải tán.

Sau khi tôi mượn quyển Tình bạn ở thư viện và đi ra ngoài, các vách tường của trường học cũng như những cây anh đào trong vườn trường đều đã bị nhuộm màu bởi ánh chiều tà. Tôi vừa cảm nhận bầu không khí lành lạnh của mùa thu lướt qua gò má vừa bước về phía cổng trường trong ánh nắng đỏ vàng ngập tràn như những con sóng.

Đúng lúc này, tôi nhìn thấy bóng dáng của Akutagawa đang đứng không xa tại phía trước.

Cậu ấy đỗ xe đạp bên cạnh một hòm thư màu đỏ, lưng thẳng tắp, có vẻ như Akutagawa đang định gửi thư. Gương mặt nhuốm ánh nắng rực rỡ của cậu ấy trông hơi trầm xuống, phảng phất một chút u uất, điều này khiến tôi dừng chân không tiến lại gần.

Akutagawa hơi nhíu mày nhìn vào phong thư hình chữ nhật màu trắng với vẻ khổ sở.

Sau một lúc, cậu ấy bỏ phong thư vào hòm rồi ngồi lên xe chuẩn bị rời đi.

- Akutagawa!

Tôi chạy tới và cất tiếng gọi, cậu ấy quay đầu, trên mặt hơi lộ vẻ xấu hổ.

- Bây giờ ông mới về à?

- Ừ. Tôi mới tạt qua câu lạc bộ báo một tiếng.

Akutagawa leo xuống xe đạp, sau đó hai người chúng tôi đi sóng vai trên con đường rực ánh nắng chiều.

Tôi nhân dịp này thử hỏi ra một điều vẫn quanh quẩn trong đầu từ nãy tới giờ.

- Akutagawa này, ông thật sự muốn diễn kịch hả? Không phải là vì chị Tooko chứ?

Vẫn nhìn về phía trước, Akutagawa khẽ nói bằng một giọng trầm ổn như có thể len vào lồng ngực của người khác.

- Xin lỗi vì đã để ông lo lắng. Nhưng khi chị Amano mời tôi diễn kịch, tôi cũng muốn thử làm một điều gì đó mà bình thường bản thân không làm. Dạo này tâm tình của tôi không được tốt, thế nên tôi rất cảm ơn chị ấy vì đã cho tôi một cơ hội để thay đổi không khí.

- Là chuyện thành tích hả?

Hơi thở của tôi trở nên khó khăn.

Tôi thật sự nên hỏi chuyện này sao? Tôi không nên thâm nhập quá sâu, tôi không nên phá hủy sự cân bằng mong manh này... mang theo tâm trạng như đi trên băng mỏng, tôi thận trọng lựa chọn từ ngữ.

- Chẳng lẽ ông còn có điều phiền não gì khác sao? Ví dụ như, chuyện tình cảm... chẳng hạn?

Vừa nói ra câu đó, tôi đã cảm thấy hối hận ngay, trái tim của tôi đập liên hồi.

Nếu như cậu ấy cảm thấy không thoải mái vì vấn đề này thì mình phải làm sao bây giờ... Tuy nhiên, nét mặt của Akutagawa hoàn toàn không thay đổi.

- Tại sao ông lại nghĩ thế?

- Bởi vì ông rất có duyên với phái nữ mà. Akutagawa này, ông đã có bạn gái chưa?

Khuôn mặt của Sarashina hiện lên trong đầu tôi. Mái tóc dài mềm mại. Khuôn mặt thanh tú hiền thục. Giọng nói nhỏ nhẹ.

“Làm ơn đi mà, Inoue. Xin bạn hãy hỏi xem liệu Kazushi đã thích cô gái nào khác chưa?”

Tôi không cho rằng Akutagawa là loại người bắt cá hai tay. Nhưng mà...

- Chưa.

Akutagawa trả lời cụt lủn.

- Vậy sao, bất ngờ thật đấy.

- Không có gì bất ngờ cả.

Cậu ấy không muốn tôi biết về Sarashina sao? Hay cậu ấy đang xấu hổ nhỉ? Hay cậu ấy có lý do gì đó nên không thể chia sẻ chuyện này với người khác được?

- Ông thì sao, Inoue?

- Tôi á? Làm gì có ai chứ. Tôi đâu có giống ông tôi thậm chí còn chẳng được cô gái nào gọi ra ngoài để tỏ tình nữa là.

- Tôi thấy quan hệ giữa ông và chị Amano cũng tốt đấy chứ. Hai người không phải người yêu sao?

Tôi suýt nữa thì vấp ngã.

- Ông đừng nói chuyện giật gân có được không. Chuyện đó làm sao có thể xảy ra chứ. Tôi chỉ là người đảm nhiệm bữa điểm tâ... à không, chỉ là chân chạy việc của chị Tooko thôi. Ông không thấy tôi suốt ngày bị chị ấy sai vặt phải chạy vắt chân lên cổ à? Đó là ngược đãi, là bạo hành đấy.

Chỉ có chuyện này là tôi phải làm cho ra ngô ra khoai mới được.

“Vậy sao... nếu vậy thì...”, Akutagawa vừa định mở miệng nói gì đó, nhưng cậu ấy lại ngay lập tức lẩm bẩm, “À không, không có gì”.

Tôi rất để ý câu nói lấp lửng kia. Cậu ấy có chuyện gì muốn hỏi tôi sao?

- Thế ông thích tuýp con gái như thế nào, Akutagawa?

Lần này tôi thử hỏi vòng vèo một chút. Akutagawa cúi đầu suy nghĩ.

- ... Nói tuýp thì thực ra cũng không đến mức đó. Chỉ là...

Trong thoáng chốc, cậu ấy mím môi, ánh mắt lộ vẻ khổ sở.

- ...Tôi rất dễ để ý tới một cô gái nếu cô ấy để lộ một mặt hoàn toàn khác với bình thường. Ví dụ như chứng kiến bộ dạng khóc thút thít một mình của người mà bình thường có thái độ rất hung hăng chẳng hạn.

Mặc dù cậu ấy nói đó chỉ là ví dụ, nhưng vào tai tôi thì nó nghe lại rất chân thật. Chắc hẳn Akutagawa từng chứng kiến một cô gái nào đó rất mạnh mẽ khóc và bị cảnh đó làm rung động trái tim...

Tôi đột nhiên nhớ tới nét mặt yếu ớt của Kotobuki trên giường bệnh hồi đầu hè.

Lúc tôi nhìn Kotobuki - người vốn lúc nào cũng rất khó chịu với tôi - lại rưng rưng nước mắt, tôi đã rất để tâm. Mỗi lần nhớ lại Kotobuki vào lúc đó, tôi lại có chút không thể bình tĩnh được.

Tuy nhiên, tôi nghĩ chắc là tôi sẽ không vì thế mà thích Kotobuki...

Ơ? Nhưng mà bạn gái Sarashina của Akutagawa nhìn không giống tuýp con gái mạnh mẽ dữ dằn thì phải? Hay là bạn ấy lại giống như chị Tooko, nhìn thì có vẻ hiền thục thế thôi nhưng trên thực tế lại rất phá phách? Dù sao thì chị Tooko nếu mà chỉ nhìn bề ngoài thì ai cũng nghĩ chị ấy là một cô gái văn chương thanh tú cả.

- Inoue thì sao? Ông thích tuýp con gái nào?

Đột nhiên bị hỏi như vậy, tôi không biết phải trả lời ra sao.

Dù thế nào đi nữa thì tôi cũng không thể nói ra miệng chuyện của người con gái thân thương đáng yêu đó, người vẫn thường xuất hiện trong đầu tôi, khiến cho ngực tôi đau như cắt...

- Tôi cũng không biết...

Thế nên tôi chỉ cố nặn ra một nụ cười gượng và lẩm bẩm như vậy.

Sắc trời đã trở nên u ám và lạnh lẽo từ lúc nào không biết, bóng của hai chúng tôi trải dài trên con đường nhựa được thắp sáng bởi những ngọn đèn hai bên đường. Sau khi nói vài câu vu vơ, chúng tôi chia tay nhau về nhà.

Đây là bức thư thứ mấy tôi gửi cho cậu rồi nhỉ?

Trong lá thư hôm trước, tôi đã để cảm xúc lấn át và viết ra nhiều điều quá đáng, tôi xin lỗi cậu về điều đó.

Tôi đã quên là bây giờ cậu cũng đang ở trong một cuộc chiến trường kì đầy gian khổ. Có lẽ cậu đang cảm thấy toàn bộ thế giới đều chống lại mình, đang chĩa đầu mâu về phía mình có phải không? Bởi vì cậu đã nhiều lần bị phản bội, nhiều lần bị tổn thương, ngay cả nguyện vọng cuối cùng của cậu cũng đã bị người thân nhất chặt đứt, cho nên có lẽ cậu đang nghĩ rằng trên đời này sẽ không còn ai đứng về phía cậu nữa.

Bây giờ tôi rốt cuộc cũng hiểu được rằng ý chí cứng cỏi, hừng hực như ngọn lửa của cậu đều đến từ sự căm hận muốn cự tuyệt thế giới này. Và tôi cũng hiểu rằng đối với cậu hiện tại, căm hận là thứ duy nhất chèo chống cho cậu còn đứng được cho đến bây giờ.

Cho dù vậy, tôi vẫn không thể chịu được khi bị cậu nhìn bằng ánh mắt tràn ngập căm hận đó. Tôi thật sự rất muốn vươn tay ra giúp đỡ cậu, đến mức lồng ngực tôi như muốn vỡ tung. Có lẽ cậu sẽ không tin tưởng những lời này, khi mà bây giờ tôi vẫn đang lẩn tránh cậu. Nhưng hãy tin tôi, tôi thật sự muốn được đứng bên cạnh cậu.

Nếu như cậu không ép tôi thực hiện hành vi không thành thực đó, tôi sẽ rất vui vẻ chạy tới bên cạnh cậu.

Thế nên, xin cậu, xin cậu hãy tỉnh táo trở lại. Cho dù chỉ một chút thôi cũng được, tôi hi vọng cậu hãy cởi mở tấm lòng mình.

Nếu như bây giờ tôi nói cho cậu biết tôi đang mất ngủ vì lo lắng liệu giờ phút này cậu có đang khóc hay không, cậu nhất định sẽ nổi giận và cho tôi một cái tát, đúng không?

8 Tập Nguyên tác: 文学少女 - Bungaku Shoujo - ebook©MotSAch —★— TVE-4u©Hà Du Xuất bản: NXB Văn Học 2014/2015
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Nomura Mizuki

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.