Suốt vài ngày sau khi danh sách vai diễn được quyết định, tôi ngồi chăm chú viết kịch bản trong phòng câu lạc bộ.
- Tiểu thuyết của Mushanokouji được tạo thành chủ yếu từ các đoạn đối thoại hoặc mô tả nội tâm của nhân vật chính, thế nên chúng rất dễ được viết thành kịch bản. Chị tin là Konoha sẽ làm được, cố gắng lên!
Chị Tooko cười nói có vẻ dễ dàng như vậy tuy nhiên, dù đó có là một câu chuyện được viết theo phong cách chú trọng đối thoại đi chăng nữa thì cũng không có nghĩa là tôi có thể bê nguyên xi tất cả những đoạn đối thoại đó vào kịch bản. Hơn nữa vì phân vai không đủ, tôi không thể không bỏ bớt một số nhân vật như anh trai Nakata của Sugiko và bạn bè của anh ta. Vậy nên tôi buộc phải làm thế nào đó để sửa lời thoại của các nhân vật khác sao cho chúng có thể bổ sung một cách tự nhiên nhất cho phần thoại bị cắt trong khi không làm thay đổi kết cấu của câu chuyện. Các câu thoại dài cũng thế, nếu là lúc đọc tiểu thuyết thì không sao, nhưng đến khi lên sân khấu mà lời thoại lại quá dài thì vở kịch sẽ trở nên rất mất tự nhiên và gây nhàm chán cho khán giả.
Trong lúc tôi đang vừa nhìn đăm đăm qua lại giữa 50 tờ giấy bản thảo và quyển Tình bạn mượn từ thư viện, vừa khổ sở tìm cách viết kịch bản thì chị Tooko lại chỉ ngồi xổm trên ghế xếp với một tư thế rất bất nhã và vui vẻ “gọi món”.
- Em nhớ viết ra một kịch bản có thể truyền tải cho khán giả nỗi lòng của Oomiya cũng như tình yêu của Sugiko đối với anh ta nhé. Bởi vì mối tình tay ba chua chua ngọt ngọt giữa Nojima, Oomiya và Sugiko là phần ngon nhất của câu chuyện.
Nojima - đắm chìm trong niềm hân hoan vì được yêu một người. Và Oomiya - mặc dù được lý trí mách bảo là phải ủng hộ bạn thân nhưng lại dần dần bị Sugiko hấp dẫn... Ôi, thật lãng mạn làm sao!
Oomiya luôn cố tình tỏ ra lạnh nhạt mỗi khi tiếp xúc với Sugiko, tuy nhiên điều này lại càng khiến Sugiko trở nên thích anh ta hơn. Trông Sugiko mặt đỏ tới mang tai vì thẹn, lúc thì ngẩn ngơ, lúc thì lóng ngóng ở cảnh bốn người Nojima, Oomiya, Sugiko và bạn của Sugiko - Takeko - cùng ngồi chơi bài thật là dễ thương quá đi.
Đúng thế, nó giống như khi ta ăn món đậu phụ luộc chấm với Ponzu* vắt nước cốt chanh yên, đậu phụ nóng hổi khiến cả vòm miệng lẫn bụng của ta đều trở nên ấm áp dễ chịu. Đồng thời, vị chua thanh cùng mùi hương phảng phất của chanh yên lại chẳng khác nào tình cảm sâu đậm của Nojima, khiến ngực của ta khẽ thắt lại vì đồng cảm.
Ponzu: Nước chấm của Nhật.
Em cũng phải thêm nhiều phần tình bạn giữa Nojima và Oomiya nữa nhé. Giống như Nanase đã nói hôm trước, cảnh Oomiya đè nén tình cảm dành cho Sugiko và nói với Nojima - người tới tiễn Oomiya trước khi anh ta lên đường ra nước ngoài - rằng: “Tôi chúc cậu được hạnh phúc” thật sự rất cảm động. Nỗi đau đó chẳng khác gì việc ăn một miếng đậu phụ nóng hổi tới mức lưỡi của ta có cảm giác như sắp bị bỏng.
Có người nói nhân vật Oomiya được lấy hình mẫu từ Shiga Naoya - một người cũng thuộc Bạch Hoa phái. Giữa Mushanokouji và Shiga có rất nhiều điều trái ngược, Mushanokouji xuất thân là quý tộc nhưng lại phải sống một cuộc sống tằn tiện, trong khi đó Shiga là con trai của một nhà tư sản, cuộc đời học sinh của ông trôi qua rất vui sướng. Mushanokouji không giỏi thể thao, Shiga thì môn nào cũng chơi được. Khác nhau cả về hoàn cảnh trưởng thành lẫn tính cách là vậy nhưng nhờ niềm đam mê sáng tác, hai người đã trở thành bạn thân. Họ thường đi du lịch cùng nhau, cho dù sau này khi đã già, tình bạn của họ vẫn rất bền chặt.
Cứ như vậy, chị Tooko vừa liến thoắng kể về sự tích tình bạn giữa Mushanokouji và Shiga vừa dùng ngón tay nhặt lên những tờ bản thảo mà tôi bỏ đi, sau đó chị ấy xé chúng ra và bắt đầu nhai rau ráu.
- Ừ~m... Đoạn này lời thoại hơi dài, vị hơi loãng thì phải? Nhớ nè Konoha, nhịp điệu là điểm cốt lõi của các đoạn đối thoại đấy. Giống như dùng dao cắt củ cải trên thớt, em phải để những lời thoại quan trọng có tiết tấu đều đặn và chậm rãi. Còn những cảnh vui nhộn thì tiết tấu con dao của em phải nhanh và dứt khoát. Cạch cạch cạch, đấy, loại thế.
A! Chỗ này tuyệt lắm. Cảm giác giống như một miếng đậu phụ ướp lạnh trôi tuột xuống cổ họng. Đúng! Mushanokouji chính là như thế này!
Ư ư, chỗ này lại cứng quá~. Giống như trong miếng đậu phụ lại bỏ thêm một cái đuôi tôm bị cháy khét ấy~
Oa, chỗ này ăn ngon quá, thật ấm áp~ Đúng là vừa thổi vừa ăn~ Konoha, em là thiên tài!
Cứ thế, mỗi lần tôi ném bỏ một tờ bản thảo là chị Tooko lại nhanh chóng nhặt lên, xé nhỏ và ăn luôn mồm.
- Đồ em đã vo tròn vứt đi rồi mà chị còn cố tình nhặt lên làm gì vậy hả? Cẩn thận không lại bị đau bụng bây giờ.
Nghe tôi nói vậy, hai hàng lông mi được nhuộm trong ánh nắng chiều vàng óng như mật ong của chị Tooko khẽ nhướn lên, rồi khóe miệng chị ấy tách ra.
- Không sao, nhờ hàng ngày ăn điểm tâm của Konoha mà bụng chị đã được rèn luyện rồi, nó sẽ không dễ dàng bị đánh bại như vậy đâu. Hơn nữa, đống bản thảo bị vứt đi này cũng có vị ngon thanh khiết của chính nó. Cảm giác có lẽ giống như được ăn bánh mì vụn ở cửa tiệm bánh. Ngẫu nhiên nhấm nháp trúng một góc có mứt ô mai hoặc mứt việt quất sẽ khiến ta rất thỏa mãn.
Tôi thật sự muốn ngả mũ bái phục trước lòng tham không đáy của bà chị này đối với “đồ ăn”. Tuy nhiên, nhìn chị ấy vui vẻ nhặt lên từng tờ giấy nhàu nhĩ, vuốt phẳng chúng, sau đó dùng những ngón tay thanh mảnh xé ra từng miếng rồi bỏ vào mồm án ngon lành, lồng ngực tôi bỗng rung động một cách kì lạ.
“À Konoha này, cái bạn Akutagawa đó về sau thế nào rồi”, ngậm lấy một miếng giấy trong miệng, chị Tooko hỏi tôi.
- Như bình thường, cũng chẳng có gì đặc biệt cả ạ.
Kể từ sau cái hôm chúng tôi đi về cùng nhau đó, tôi gần như không nói chuyện với Akutagawa. Tôi cứ có cảm giác là nếu bản thân biết quá nhiều về đối phương thì tôi cũng không thể che giấu chuyện đời tư của mình được nữa. Bất kể là quá khứ của tôi đã xảy ra chuyện gì, tôi từng thích ai, cô gái đó giờ đây như thế nào, tôi đều không muốn cho ai biết về chúng.
Tôi cũng đã xin lỗi Sarashina là tôi không thể hỏi ra kết quả chuyện bạn ấy nhờ. Cái việc đứng nói chuyện một mình với bạn gái của người khác trên hành lang vắng vẻ trong giờ nghỉ này khiến tôi hơi có cảm giác như mình đang làm điều gì đó sai trái.
Khi Sarashina biết Akutagawa sẽ tham gia diễn kịch tại lễ hội trường, trông bạn ấy có vẻ rất sốc, rồi bạn ấy thì thào, hai mắt đẫm lệ hỏi tôi một câu như thế này:
- Thật sự là Kazushi đã nói cậu ấy sẽ tham gia diễn kịch ư?
Vẫn đang nhai kịch bản, chị Tooko lầu bầu.
- Konoha ít bạn lắm đó. Thế nên em nhất định phải quý trọng Akutagawa nhé.
Nghe chị ấy nói vậy, ngực tôi khẽ nhói lên.
Bạn ư? Chúng tôi sao?
Đúng là chúng tôi thường trao đổi vở bài tập để đối chiếu và nói chuyện phiếm với nhau trong lớp học... Thế nhưng chúng tôi không giống như Nojima và Oomiya, chúng tôi không kể cho nhau nghe về dự định tương lai của bản thân, không thảo luận chuyện tình cảm, không cảm nhận được tình bạn khiến người ta cảm động muốn khóc, chứ đừng nói tới việc dốc hết sức trợ giúp đối phương.
Mối ràng buộc giữa Nojima và Oomiya thật đẹp đẽ, thật mãnh liệt. Tuy nhiên, nếu họ không phải những người bạn thân đến mức thấu hiểu tấm lòng của nhau, tôi nghĩ có lẽ Oomiya sẽ không cảm thấy đau khổ như vậy khi yêu Sugiko và Nojima cũng sẽ không bị tổn thương sâu sắc đến thế vì sự phản bội của Oomiya.
Đúng thế, nếu chúng ta không quá kì vọng vào người khác, nếu chúng ta khép lại cánh cửa dẫn đến trái tim mình, chúng ta sẽ không cảm thấy tuyệt vọng khi mất đi thứ gì đó...
Chính vì vậy, tôi sẽ không giống như Nojima, tôi sẽ không tin tưởng ai, không yêu thương một ngưòi con gái nào nữa.
- Thật tốt là Akutagawa đã đồng ý diễn kịch với chúng ta... Nhưng sẽ càng tốt hơn nếu vở kịch thành công và câu lạc bộ chúng ta có thêm thành viên, em nghĩ có đúng không Konoha?
Trong ánh hoàng hôn, chị Tooko ngồi ôm đầu gối trên ghế, hai mắt lim dim và nở một nụ cười hồn nhiên.
- Nếu vậy thì không phải chị sẽ không thế thoải mái ăn sách nữa sao?
- A, chị quên mất. Ừ ha. Nhưng mà chị rất muốn có nhiều thành viên... vì sự tồn vong của câu lạc bộ Văn học... nhưng mà, nhưng mà chị cũng muốn ăn điểm tâm... A a, khó quá đi.
Nhìn chị Tooko mặt như đưa đám loay hoay suy nghĩ, đầu óc tôi hơi bình tĩnh trở lại.
Cuối tuần này tôi cũng ở nhà viết kịch bản.
Giữa trưa Chủ nhật, khi tôi đang chăm chú vào tập bản thảo thì một tiếng gõ cửa vang lên, sau đó mẹ bước vào.
- Cu anh ơi. Xuống ăn trưa nào. Ồ?
Nhìn thấy xấp giấy bản thảo chồng chất trên bàn học của tôi, mẹ tròn xoe mắt ngạc nhiên. Tôi vội kiếm cớ lấp liếm.
- Con đang viết báo cáo cho bài tập ở trường. Vì bài khó quá nên viết hỏng bao nhiêu là giấy.
Mẹ tôi cười dịu dàng.
- Vậy à, cu anh vất vả quá nhỉ. Nhưng mà spaghetti để lâu sẽ nhão mất, con mau xuống ăn nhé.
Sau đó, mẹ đi ra và đóng cửa lại, còn lại một mình, tôi cảm thấy hai má nóng bừng lên. Mẹ không nhận ra là tôi đang nói dối chứ?
Lẽ ra tôi chỉ cần thẳng thắn nói rằng tôi đang viết kịch bản cho vở kịch ở lễ hội trường là tốt rồi...
Người nhà của tôi cũng biết việc tôi tham gia câu lạc bộ Văn học ở trường.
Tuy nhiên, phải sau khi gia nhập câu lạc bộ hai tháng, tôi mới nói cho gia đình biết về việc này, tôi cũng không tiết lộ chuyện tôi bị bắt viết truyện tam đề mỗi ngày mà chỉ giải thích là: “Vì số thành viên ít quá nên câu lạc bộ của con cũng chẳng có hoạt động gì ghê gớm cả. Chủ yếu là ngồi nói chuyện phiếm về mấy quyển sách với một bà chị lớp trên thôi ạ”.
Bởi vì tôi không muốn người nhà của mình phải lo lắng một cách không cần thiết...
Hai năm trước, khi tôi vẫn còn học lớp 9 tôi nộp bản thảo cuốn tiểu thuyết đầu tay của mình cho giải thưởng “Sáng tác của năm dành cho tác giả nghiệp dư” của một tạp chí và chẳng hiểu vì lý do nào đó mà tác phẩm của tôi lại đoạt giải nhất, thếlà tôi trở thành tác giả trẻ tuổi nhất trong lịch sử đoạt giải thưởng này.
Kể từ đó, cuộc sống của tôi bị đảo lộn hoàn toàn. Không chỉ tôi bị tuyên truyền thành nữ tác giả đeo mặt nạ xinh đẹp bí ẩn, tác phẩm của tôi còn trở thành sách bán chạy trên thị trường, cái tên Inoue Miu được biết đến trên toàn Nhật Bản.
Dù vậy, những việc đó đối với tôi mà nói lại là một nỗi bất hạnh, nó đẩy tôi rơi thẳng vào bóng tối. Tôi đã đánh mất người con gái mình yêu nhất, tôi phải chịu đựng sự đau đớn khi những cơn khó thở bất ngờ ập tới, tôi đã không đến trường và tự giam mình trong phòng, khiến người nhà lo lắng rất nhiều.
Ngay cả bây giờ, mẹ vẫn rất lo lắng cho tôi vì vào ngày nghỉ mà tôi cũng không ra khỏi nhà hay đi chơi với ai, cũng chẳng có bạn bè nào gọi điện tới. Thỉnh thoảng tôi lại thấy mẹ nhìn mình với ánh mắt buồn khổ.
Mỗi lúc như vậy, hoặc những lúc tôi đột nhiên nhớ lại những kí ức trong quá khứ, tôi lại cảm thấy mình thật bất tài, thật vô dụng, cổ họng tôi như bị thứ gì đó siết chặt lại.
Tại sao tôi lại yếu đuối đến vậy? Chuyện này sẽ còn kéo dài đến khi nào đây?
Tôi không muốn lại phải đánh mất hoặc hủy hoại bất kì thứ gì. Thế nên tôi đã quyết định là mình sẽ không bao giờ viết tiểu thuyết nữa. Bởi lẽ vào hai năm trước, cái ý nghĩ muốn viết tiểu thuyết của tôi đã bị chứng minh là sai lầm rồi.
Sau khi khép lại xấp bản thảo 50 tờ, tôi đi xuống nhà, mang theo tâm trạng u uất. Một câu thoại của Nojima hiện lên trong đầu tôi.
“Ôi, hỡi cô gái xinh đẹp, nàng thật cao quý làm sao. Ta sẽ trở thành người đàn ông xứng đáng làm chồng của nàng.
Thế nên, xin nàng hãy chờ đến lúc đó, xin nàng đừng kết hôn với bất kì người nào khác!”
Cũng đã từng có lúc tôi say đắm trong tình yêu như Nojima. Tuy nhiên, tôi đã không thể gặp lại người con gái mình yêu nữa rồi.
Sáng thứ Hai, trong phòng sinh hoạt của câu lạc bộ Văn học, lúc tôi giao cho chị Tooko xấp bản thảo được in ra sau khi đã chỉnh sửa trên máy tính, khuôn mặt của chị ấy nhăn nhúm cả lại, rồi chị ấy gào khóc ầm ĩ.
- Khôôôông!!! Tại sao lại không phải là bản viết tay chứ!!! Dùng bút viết từng con chữ lên trang giấy trắng phau thì mới có cảm giác của món ăn do chính tay mình nấu chứ, mới thấy ngon chứ!? Rõ ràng em biết chị thích viết tay lại còn làm thế này, Konoha là đồ xấu xa!
- Chịu thôi, viết tay thì sẽ rất khó đọc kịch bản. Hơn nữa, bản viết tay sẽ có nguy cơ bị chị Tooko ăn mất, thế thì không phải là xong đời rồi sao.
- Ư, l-làm gì có chuyện đó chứ. Híc... Konoha, em cũng biết sử dụng phần mềm soạn thảo sao?
- Buộc phải biết thôi ạ. Ngày nay thi đánh máy là kiến thức cơ bản rồi mà. Em còn có thể gõ mà không cần nhìn bàn phím đấy.
- Đồ phản bội!
Sau khi rung rưng nước mắt nhìn tôi một cái, đột nhiên chị Tooko hô lên “À đúng rồi!” với giọng vui vẻ và chìa hai tay về phía tôi.
- Chắc chắn là em có giữ một bản viết tay đúng không. Cho chị bản đó đi.
- Hôm nay là ngày thu gom rác nên em đem nó cột chung với chồng manga và đem vứt rồi.
- Quá~~~đáng! Sao em có thể làm thế hả!? Đồ ác ma, đồ bắt nạt đàn chị!
Tôi mặc kệ chị Tooko đang khóc sướt mướt và nói một cách vô tình.
- Vậy chị làm sao đó phôtô đóng bìa thì tùy nhé. À, đây là dữ liệu.
Lúc tôi định lấy đĩa CD ra thì chị Tooko đã xụ mặt bắt lấy tay áo của tôi.
- Khoan đã Konoha. Chị nhất định phải thanh toán khoản nợ này với em. Bây giờ chị sẽ giao cho em một sứ mệnh cực kì quan trọng. Bởi vì chị rất là rộng lượng, thế nên nếu em hoàn thành sứ mệnh này, chị sẽ bỏ qua vụ kịch bản cho em.
Thiệt tình, bà chị này định bóc lột sức lao động con người ta đến mức nào mới chịu thôi đây...
Giờ nghỉ trưa, tôi mang theo tâm trạng từ bỏ mọi sự chống cự đi tới câu lạc bộ Nhạc giao hưởng.
Bên trong của tòa nhà rộng lớn mọc lên giữa sân trường là hội trường hòa nhạc chính, ngoài ra còn có vô số gian phòng và các hội trường nhỏ. Mà nằm ở tầng trên cùng của tòa nhà là xưởng vẽ của Himekura Maki - người có biệt danh “công chúa” - hiện đang học lớp 12, là nữ nhạc trưởng của dàn nhạc, đồng thời cũng là chủ nhiệm của câu lạc bộ Nhạc giao hưởng.
- Xin lỗi vì đã làm phiền.
Vừa đẩy cửa đi vào, tôi đã bắt gặp chị Maki với vóc người cao ráo mặc đồng phục thủy thủ, tay áo xắn lên tới khuỷu, bên ngoài đồng phục khoác một tấm tạp dề chuyên dụng, chị ấy đang ngồi tại chính giữa căn phòng tràn ngập ánh sáng mặt trời, cánh tay cầm cọ không ngừng vạch lên những đường nét trên khung vải.
Vài bức tranh màu nước và bản phác thảo được treo trên tường, còn tại giá sách cao lớn làm từ gỗ cây gụ là từng hàng tuyển tập sách văn học với lớp bìa cứng xa hoa được xếp chỉnh tề.
- Chào em, Konoha.
Chị Maki nhếch bờ môi gợi cảm của mình lên và nở nụ cười. Mái tóc nâu nhạt bồng bềnh của chị ấy xõa xuống vai và ngực trông chẳng khác gì bờm của một con sư tử, trên những lọn tóc thỉnh thoảng lại lóe lên ánh vàng rực rỡ vì tia nắng chiếu vào.
- Tooko lại sai em làm chân chạy việc hả? À được rồi, em cứ ngồi xuống uống trà thư giãn đi.
Một ông bác cao to cả người được bọc trong bộ comlê màu đen bước tới và gọn gàng đặt một tách hồng trà, một đĩa trái cây kèm bánh sandwich lên trên cái bàn nhỏ được phủ khăn trước mặt tôi.
Ông ta tên Takamizawa - một trợ thủ đắc lực làm việc dưới trướng ông nội của chị Maki. Ông nội chị Maki là hiệu trưởng của trường chúng tôi. Sở dĩ chị Maki được mệnh danh là “công chúa” cũng như nhận được nhiều đặc quyền đến vậy ở trong trường cũng là vì nguyên nhân này.
Nói thật thì tôi rất sợ bà chị này. Có lẽ là vì bản tính của tôi vốn hiền lành nhút nhát như một con thú ăn cỏ trong khi chị Maki thì lại chủ động xông xáo như động vật ăn thịt. Tôi có cảm giác là chỉ cần bản thân sơ ý một chút thôi thì tôi sẽ bị móng vuốt và bộ hàm sắc nhọn của chị ấy xé tan thành từng mảnh.
- Cảm ơn chị.
Tôi uống trà và cầm lấy bánh sandwich như lời đề nghị của chị Maki. Bánh sandwich ăn khá ngon, kẹp trong lớp bánh mì được cắt lát mỏng là cá hồi và dưa chuột, độ mặn cũng vừa phải. Tuy nhiên, vì ngồi đằng trước tôi là một người rất đáng sợ, nên tôi phải cố gắng lắm mới nuốt trôi được miếng bánh.
- À mà Konoha nè, dạo gần đây Tooko cứ hễ thấy mặt chị là cậu ấy lại tỏ ra tức giận rồi bỏ chạy mất tiêu. Chẳng lẽ chị lại đáng ghét đến vậy sao?
Mặc dù chị Maki nói vậy, nhưng nghe từ giọng điệu của chị ấy, tôi lại có cảm giác như chị ấy đang hưởng thụ phản ứng của chị Tooko thì đúng hơn.
- Tại chị Maki toàn ép chị Tooko làm người mẫu khỏa thân mà lại.
- Ồ, đó là vì chị đã yêu cậu ấy từ cái nhìn đầu tiên chứ bộ. Tư liệu hiếm có như cậu ấy không phải dễ mà gặp được đâu, trước lễ tốt nghiệp năm nay chị phải tìm cách thuyết phục Tooko mới được. Konoha, em cũng muốn nhìn tranh khỏa thân của Tooko mà, đúng không?
- Em không hứng. Ngực phẳng lì như của chị Tooko thì hàng ngày em đã nhìn trong gương phát nhàm rồi.
- Thế em có hứng nhìn chị khỏa thân không?
Ngụm trà trong miệng tôi phun cái phì ra ngoài. Chị Maki cười thoải mái.
- Chị đùa thôi mà.
- Chị làm ơn đừng đùa kiểu đó, em tổn thọ mất!
- Em phải giữ bí mật với Tooko chuyện chúng ta vừa nói nhé. Nếu không chị sẽ càng bị cậu ấy ghét mất.
- Chị Maki lúc nào cũng như vậy nên mới bị ghét đấy. Còn nữa, chị làm gì mà cứ suốt ngày trêu chị Tooko câu lạc bộ Văn học ít người thế này, phòng sinh hoạt nhỏ thế nọ, rồi còn cái gì tồn tại mà như không tồn tại vậy hả?
- Tại Tooko lúc tức giận trông dễ thương quá nên chị mới không nhịn được đấy chứ.
Không xong. Bà chị này căn bản không có ý định hối cải mà. Nhanh xử lý chuyện được giao rồi chuồn khỏi đây thôi, nếu không mình sẽ bị bà này gặm không chừa miếng xương nào mất.
- Tại chị cứ châm ngòi thổi gió kiểu đó nên chị Tooko mới nổi khùng làm đủ trò điên điên rồ rồ, chị Maki phải chịu trách nhiệm cho hành vi của mình.
Chị ấy cười hì hì.
- Là vụ diễn kịch ở lễ hội trường chứ gì? Có vẻ là các em đã tìm được đủ diễn viên, nhưng mà chị thấy cái phòng sinh hoạt chật như cái lỗ mũi đó thì chen nhau đứng còn khó chứ đừng nói gì tới tập kịch. Rồi còn cả đèn chiếu và thiết bị cũng cần phải có nữa nhỉ?
Xem ra bà chị này đã biết tôi tới đây làm gì rồi. Đúng là muốn bày trò trước mặt người này thật chẳng dễ chút nào cả.
- Đúng thế, câu lạc bộ bọn em có quá ít người thuộc khóa trước, cũng chẳng có mối quan hệ nào để mà nhờ vả. Thế nên chị có thể giúp bọn em được không?
Tôi rút ra vài tấm hình trong túi áo rồi đặt lên bàn.
Chị Maki nheo mắt lại.
- Xem ra sau cái lần uy hiếp chị dạo trước, em cũng học được cách đàm phán rồi đấy.
Những tấm hình này là hình chị Tooko mặc đồ thể dục nằm lăn quay ra sàn sau khi bị một quả bóng chuyền nện vào mặt, vài tấm khác là hình chị ấy mặc đồ bơi vẻ mặt mếu máo ngồi xoa bóp chân bên thành hồ vì bị chuột rút. Cái đống này là tôi mua từ đám nam sinh của câu lạc bộ Nhiếp ảnh, vốn tôi định giữ lại để khi nào đó chị Tooko lên cơn thì sẽ lấy ra để bắt chị ấy ngoan ngoãn, không ngờ bây giờ nó lại phát huy công dụng.
Chị Maki dùng đầu ngón tay lần theo từng đường cong cơ thể của chị Tooko trên tấm hình. Cách chị ấy di chuyển ngón tay trông thật thô tục...
- Tuy nhiên, em vẫn còn non và xanh lắm.
- Hả?
- Nếu là nói về ảnh của Tooko khi đi học thì chị có đến hàng trăm tấm còn đáng yêu hơn thế này nhiều.
- H-Hàng trăm tấm ư...
- Nếu em muốn đàm phán thì phải mang tới hàng hiếm mới được. Như là ảnh đời tư hoặc ảnh “nuy” của Tooko chẳng hạn.
- Chuyện đó là phạm pháp!
Chị Maki cười khúc khích.
- Chà, thôi được rồi. Lần này chị tạm chấp nhận vậy. Địa điểm luyện tập thì em cứ tìm cái phòng nào còn trống mà sử dụng, đèn chiếu và mấy thứ khác chị cũng sẽ bao thầu tất.
- Thật ạ?
Tôi không kìm được mà hướng một cái nhìn nghi ngờ về phía chị Maki. Với cá tính của bà chị này, hẳn chị ta sẽ không đơn giản mà chấp nhận như thế chứ.
- Hì hì, chị cũng rất muốn được một lần nhìn thấy Tooko đứng trên sân khấu. Nghe nói là các em diễn tác phẩm của Mushanokouji đúng không? Vậy thì tốt, thêm một tấm Tooko xõa tóc mặc furisode vào bộ sưu tập của chị cũng không phải ý kiến tồi cho lắm.
Có lẽ tạm thời tôi vẫn không nên nói cho chị ấy biết chị Tooko sẽ đóng vai nam...
- Vậy thì em cảm cm chị. Chị Tooko chắc chắn cũng sẽ rất vui.
Tôi hơi cúi đầu xuống nói cảm ơn rồi bước ra khỏi phòng.
- Được rồi hả, Konoha? Có thế chứ, thật không uổng công chị đã tin tưởng em!
Sau khi nghe tôi báo cáo kết quả, chị Tooko - vốn từ nãy tới giờ vẫn đứng đợi bên ngoài đại sảnh hòa nhạc - tán dương tôi không ngớt lời.
Xem chị ấy vui chưa kìa. Rõ ràng chỉ là vì chị ấy không thích tự thân đi nhờ chị Maki nên mới bắt tôi chết thay...
- Vậy là toàn bộ vấn đề đều đã được giải quyết. Tan học hôm nay chúng ta sẽ bắt đầu tập luôn.
- Oa, kịch bản này còn ấm quá~ Xem nè, chị Nanase.
- Takeda, đừng có áp nó vào mặt chị! Oa, đúng thật, ấm quá~
- Phư phư, vừa mới ra lò mà lại.
Tan học. Chúng tôi tụ tập trong một gian tiểu sảnh do chị Maki bố trí. Mặt trước của dãy 50 chiếc ghế ngồi phủ vải điều là một sân khấu nhỏ hình bán nguyệt với chiều cao gần xấp xỉ bục giảng trong lớp học, đối với một buổi tập kịch thì không gian này đúng là không tìm ra chỗ nào để mà chê được nữa. Sau khi phân phát mấy xấp kịch bản vừa được phôtô, chúng tôi bắt đầu đọc và đối chiếu lời thoại của nhau.
“Hình như tôi từng nhìn thấy cô gái đó trong một tấm hình ở chỗ em họ. Trông cô ấy cũng khá xinh đẹp.”
Có một bất ngờ nho nhỏ là Akutagawa vào vai Oomiya rất đạt.
Không chỉ là giọng nam trầm của cậu ấy rất phù hợp với vai diễn, mà cách cậu ấy diễn tả cảm xúc trong những lời thoại đậm chất cổ điển cũng khiến người ta liên tưởng tới một con người thành thật, nghiêm túc.
Mặt khác, vai nam chính của chị Tooko thì~
“Tôi không thể đồng ý với từ ‘khá’ của cậu, Oomiya.”
Ừ~m. Nói thế nào nhỉ, giọng điệu của chị Tooko nghe rất “kịch”... Cho dù chị ấy chủ động nói theo giọng nam đi nữa thì cái cách chị ấy diễn đạt lời thoại chỉ khiến tôi có thể liên tưởng tới một gã trai tự phụ miệng ngậm hoa hồng.
Càng kinh khủng hơn là động tác của chị ấy, nó thật sự... quá phô trương. Chỉ là nói một câu nói mà chị ấy đã dang rộng hai cánh tay, đưa lên trời rồi vòng ra phía sau ôm lấy đầu và bắt đầu lên rỉ. Cũng nhờ lấy Akutagawa với một phong cách diễn điềm đạm nho nhã làm hệ quy chiếu mà tôi mới cảm nhận được sự kì quặc cũng như bất thường trong phong cách của chị Tooko...
“Thế gian này đang bị một cơn bão tàn phá. Cơn bão mang tên tư tưởng. Còn tôi, tôi như một cây đại thụ đứng thẳng mình trong giông tố, cho dù gió táp mưa sa cũng không hề dao động. Và người đã trao cho tôi nguồn sức mạnh để thực hiện điều đó chính là Sugiko. Chính vì nàng đã tin tưởng vào tôi.”
Cơ thể của chị Tooko bắt đầu lắc lư trái phải như một cái cây đứng trong bão tố. Rồi chị ấy quay một vòng, tay khép trước ngực, sau đó chị ấy chớp chớp hai hàng lông mi và nói bằng một giọng ngọt ngào tràn đầy yêu thương:
“Ôi~, Nojima yêu quý, em tin chàng. Chàng nhất định sẽ giành thắng lợi. Và rồi, xin chàng hãy lấy Sugiko em làm vợ~~~”
- Dừng dừng! Stop stop!
Tôi nhảy ra ngăn cản chị Tooko càng diễn càng hăng.
- Cái gì thế Hayakawa? Tôi và Sugiko đang nói chuyện thân mật, cậu đừng phá đám chúng tôi.
- Ai là Hayakawa của chị hả!? Cho dù đây là cảnh Nojima đang hoang tưởng đi nữa thì chị làm ơn cũng đừng có thêm “xin chàng~~~” vào cuối câu hộ em, chị không thấy buồn nôn à!? Em không nhớ khi viết kịch bản mình có thêm dấu gợn sóng vào lời thoại. Còn nữa, động tác của chị quá thừa!
- Tại chị nhập vai quá thành ra miệng với tay chân nó cứ tự diễn chứ bộ. Diễn kịch mà đạt tới mức như biến thành một người khác thế này... có khi chị là một nữ diễn viên tài năng cũng nên ấy chứ!
- Theo những gì em thấy lúc nãy thì trông chị giống đồ biến thái thì có.
- Sao cơ~, chị rõ ràng đã biểu đạt rất công phu cảm xúc chua xót xen chút ngây thơ của một người thanh niên đang cuồng nhiệt trong tình yêu mà.
- Ờ, chua xót, chua xót đến mức em bị hù ngã ngửa luôn! Chốt một câu là chị bớt làm ra mấy cái động tác dư thừa đó và diễn một cách bình thường cho em.
- Nhưng mà như thế thì chị sẽ không thể truyền tải tình cảm của Nojima cho khán giả được~
- Truyền tải quá mức thì sẽ chỉ khiến người ta sợ chạy mất dép thôi ạ!
Đột nhiên, tôi phát hiện Kotobuki đang tròn mắt nhìn tôi và chị Tooko đấu khẩu. Akutagawa trông cũng rất bất ngờ. Đến lúc này tôi mói giật mình nhận ra là bản thân vừa có một màn đá xoáy chị Tooko theo thói quen hàng ngày, thế là tôi vội vàng tìm cách chuyên chủ đề:
- N-Nói tóm lại, chị cứ diễn theo đúng kịch bản cho em!
Sau khi chị Tooko trả lời cho có lệ “Vâ~ng” một tiếng, chúng tôi bắt đầu tập trở lại. Hỏng bét thật... rõ ràng trong lớp học tôi vẫn đóng vai một nhân vật điềm đạm đáng tin cậy, thế mà tôi lại để các bạn cùng lớp nhìn thấy màn vừa rồi.
“Sugiko, Sugiko. Hãy nhìn đám mây kia đi. Cậu có thấy nó giống khuôn mặt của ai không?”
“Giống mặt của ai?”
Takeda cũng rất giỏi. Mặc dù nhân vật mà cô bé đảm nhận là một nhân vật có tính cách nhã nhặn lịch sự - hoàn toàn khác với tính cách thường ngày của cô bé, Takeda vẫn vào vai rất đạt.
Còn Kotobuki thì không biết là có phải do khẩn trương quá hay không mà diễn xuất của cô nàng hơi bị cứng. Lúc đọc lời thoại trông cô nàng cũng có vẻ xấu hổ. Có lẽ trái với suy nghĩ của tôi, Kotobuki vốn là một người rất dễ xấu hổ cũng nên. Mỗi lần ánh mắt chúng tôi giao nhau, hai má cô nàng lại đỏ ửng, sau đó cô nàng vội vàng ngoảnh mặt sang chỗ khác.
- Konoha. Tiếp theo là lời thoại của em kìa.
- À, vâng. ”A ha ha ha ha. Thật là thua Takeko luôn”.
- Thiệt là, Konoha. Em làm gì mà giống như đang đọc báo cáo vậy.
- Inoue, cậu cười giả quá đấy.
- Anh Kono~ha, anh phải thêm tình cảm vào lời thoại chứ.
- ...(Im lặng)
Vai Hayakawa của tôi bị tất cả mọi người phê bình.
Sau khi buổi tập kết thúc, Takeda cười hì hi đi đến bên cạnh chị Tooko.
- Chị Too~ko, hôm nay có một cửa hàng văn phòng phẩm khai trương ở trước nhà ga đấy. Em xem tờ rơi của họ rồi, văn phòng phẩm ở đó không những rẻ mà còn trông rất dễ thương nữa. Tí nữa chúng minh đi chung nhé?
- À, nghe có vẻ hay ho đấy. Nanase, em thế nào?
- Thực ra em cũng chẳng... nhưng mà, nếu chị Tooko đi thì em sẽ đi.
- Oa, chị Nanase cũng đi chung ạ!
Ban đầu tôi có hơi lo một chút, tuy nhiên, có vẻ là giữa Kotobuki và Takeda cũng chẳng có vấn đề gì. Sau khi đám con gái rời đi, tôi và Akutagawa cũng đi ra sảnh tập.
Tôi chờ Akutagawa lấy xe đạp và đi về cùng cậu ấy, hôm nay ánh chiều tà đỏ rực cũng bao phủ lấy chúng tôi như hôm nọ.
- Phù, diễn kịch khó thật đấy.
- Đừng lo. Dù sao chúng ta cũng chằng phải diễn viên chuyên nghiệp, có diễn không đạt thì cũng là chuyện tất nhiên thôi.
- Nhưng ông diễn rất đạt mà Akutagawa. Giọng điệu cũng hợp nữa, ông làm tôi ngạc nhiên đấy.
- Vậy à? Tôi chỉ đọc theo những gì viết trong kịch bản thôi.
- Cơ bản thì giọng của ông đã hay sẵn rồi. Tôi thấy ông diễn vai Oomiya là chuẩn nhất rồi đấy.
- Vậy à?!
Hửm? Sao tôi có cảm giác tâm trạng của cậu ấy có hơi u ám nhỉ? Rõ ràng là tôi đang khen mà, chẳng lẽ tôi vừa nói ra chuyện gì không nên nói sao?
Đúng lúc này, Akutagawa mở to hai mắt với vẻ kinh ngạc.
- !
Phía trước khoảng sân đang dần dần bị bóng tối bao phủ lờ mờ hiện ra cánh cổng trường màu đỏ thẫm, bên cạnh cổng là cây anh đào được trồng lâu năm. Và đang thập thò đằng sau gốc cây cô độc với những cành cây khúc khuỷu và tán lá bị cảnh đêm nhuộm đen đó, là Sarashina.
Cặp mắt buồn bã của bạn ấy lấp lánh nước mắt, còn bờ môi và tay chân thì run rẩy như thể bạn ấy đang đứng trong bầu trời đầy tuyết của một ngày giữa mùa đông.
Đột nhiên, Sarashina chạy tới níu lấy ngực Akutagawa, rồi nghẹn ngào nói.
- Kazushi... mình... phải làm sao bây giờ giúp mình với... Kazushi.
Có thứ gì đó lành lạnh chạy dọc sống lưng tôi... Tôi đã nhìn thấy. Trên những đầu ngón tay của Sarashina đang níu chặt lấy áo ngoài của Akutagawa, có dính thứ chất lỏng gì đó màu đỏ.
Máu? Không, có khi chỉ là do ánh nắng chăng?
Akutagawa ôm chặt lấy Sarashina đang khóc thút thít như thể muốn đem bạn ấy giấu đi. Đầu cậu ấy cúi xuống, nét mặt trông rất đau khổ.
Sáng hôm sau, khi đang trên đường tới trường, tôi bắt gặp Akutagawa.
Cậu ấy đang dừng xe bên cạnh một thùng thư và đút một phong thư màu trắng hình chữ nhật vào đó.
Trông thấy đôi mày nhíu lại của cậu ấy, tôi lại nhớ tới chuyện hôm qua.
Đúng lúc tôi đang không biết có nên cất tiếng gọi cậu ấy hay không thì Akutagawa đã quay đầu lại, ánh mắt chúng tôi giao nhau.
- Chào buổi sáng.
Nhìn thấy tôi khẽ cười, Akutagawa hơi có vẻ do dự, sau đó cậu ấy cũng nở một nụ cười tương tự.
- Chào ông, Inoue.
Tôi cố khống chế nỗi bất an sâu trong lồng ngực và đi tới bên cạnh cậu ấy.
- Ông lại gửi thư à?
- Là của người nhà nhờ tôi gửi. Hình như là thủ tục bảo hiểm gì đấy.
Chúng tôi sánh vai bước đi, thỉnh thoảng trao đổi vài câu vô thưởng vô phạt.
Khi vừa bước vào cổng trường thì đột nhiên Akutagawa thấp giọng nói với tôi.
- Xin lỗi ông vì chuyện hôm qua nhé.
Tôi hơi giật mình. Hôm qua, để hai người có thể thoải mái nói chuyện, tôi đã đi về trước, cũng vì vậy mà tôi không biết giữa Akutagawa và Sarashina đã xảy ra chuyện gì. Có thể họ sẽ nói về việc tại sao Sarashina lại khóc, hoặc cũng có thể là về chất lỏng dính trên những đầu ngón tay mảnh khảnh của bạn ấy...
- Cái bạn hôm qua đó là bạn gái của ông hả, Akutagawa?
Khi tôi giả vờ không quen biết Sarashina và hỏi cậu ấy như vậy, Akutagawa nhíu mày lại với vẻ khổ sở và trả lời.
- ...Bây giờ thì không phải.
- Nói vậy có nghĩa là lúc trước hai người từng hẹn hò hả?
- ...Ừ.
Ồ? Thế nhưng... Sarashina lại nói với tôi là hiện tại họ vẫn đang hẹn hò cơ mà nhỉ?
- Xin lỗi. Nói tiếp thì sẽ lôi ra rất nhiều chuyện cho nên tôi không thể nói thêm điều gì nữa.
Hai hàng lông mày của Akutagawa càng nhíu chặt hơn, đôi môi cậu ấy mím lại. Đến mức tôi ở bên cạnh mà cũng cảm thấy khổ sở thay cho cậu ấy,
- Không sao. Tôi mới là người phải xin lỗi, Được rồi, không nói chuyện này nữa, à, về vụ bài tập Anh văn ấy mà...
Tôi dùng ngữ điệu bình thường để thay đổi chủ đề.
Tan học, chúng tôi lại tập trung ở trong một hội trường nhỏ để tập kịch.
Mặc dù tôi đã nói là không bàn về chuyện đó nữa, tuy nhiên, tôi vẫn không nhịn được mà để ý về chuyện giữa Akutagawa và Sarashina.
Trên sân khấu, Akutagawa đang diễn vai Oomiya rất ổn. Hiện tại đang là cảnh Oomiya thảo luận về vấn đề tình yêu với Nojima do chị Tooko thủ vai.
“Tình yêu là một thứ cảm xúc đặc biệt mà tạo hóa đã ban cho con người, không một ai trong chúng ta có quyền chà đạp nó.”
Trong đầu tôi vẫn đang nghĩ ngợi lung tung đủ thứ. Cũng có khi Akutagawa muốn chia tay nhưng Sarashina thì lại không muốn. Khả năng là Akutagawa đã thích một người khác rồi cũng nên.
“Dù sao thì người Nhật Bản chúng ta cũng đang quá coi thường tình yêu. Mặc dù tôi không phải Nakata, nhưng từ thái độ của cậu ấy, tôi cũng hiểu được rằng cậu ấy sẽ cảm thấy an tâm khi giao em gái mình cho một người đàn ông xa lạ, hơn là giao cô ấy cho một người đàn ông đang yêu đương cuồng nhiệt.”
Còn cả cái lúc tôi cảm thấy dường như ngón tay của Sarashina bị nhuộm bởi một chất lỏng màu đỏ nữa, đó thật sự chỉ là do tôi tưởng tượng ra hay sao?
- A, xin lỗ~i, em đi nhà vệ sinh một chút ạ~
Sau khi Takeda chạy lướt qua những hàng ghế ra ngoài, chúng tôi cũng nghỉ giải lao.
Chị Tooko cười tươi đi về phía Akutagawa.
- Chúng ta thảo luận một chút được không? Trong cảnh Oomiya an ủi Nojima khi tác phẩm của anh ta bị chỉ trích ấy mà, có một câu thoại như thế này: ”Đây chỉ là sự trả thù sớm dành cho cậu mà thôi. Tôi biết không một ai trên đời này kiên cường và giỏi giang hơn cậu”, theo chị thì ở đây chúng ta nên dừng lại lâu hơn một chút để tạo ấn tượng cho khán giả. “Sớm” ở đây mang ý nghĩa tương lai, em thấy đúng không? “Cậu bị trả thù vì những điều trong tương lai”, hay nói cách khác thì đây chính là lời chúc của Oomiya dành cho Nojima: “Tương lai cậu nhất định sẽ thành công và để đền bù cho những người bị thành công của cậu lấn át sau này, cậu phải chấp nhận những khó khăn hiện tại”. Đây là một cảnh cực kì hấp dẫn, nó biểu lộ nhân cách của Oomiya cũng như khiến người xem cảm nhận được tình bạn của anh ta đối với Nojima, thế nên có lẽ chúng ta nên để tiết tấu của nó chậm lại một chút chứ đừng trôi nhanh quá, em nghĩ thế nào? Chị cũng sẽ cố hết sức để thể hiện sự cảm động của Nojima. Đúng, giống như thế này...
Có vẻ chị ấy đang thảo luận vụ tập kịch, Akutagawa cũng lắng nghe và gật đầu với vẻ nghiêm túc. Trông bộ dạng của cậu ta hoàn toàn khác với tôi - một người luôn lắng nghe những gì chị Tooko nói theo kiểu tai nọ xọ tai kia.
Trong lúc tôi ngồi nhìn lơ đãng về phía hai người đó, tôi nghe thấy tiếng Kotobuki nhỏ giọng nói, chẳng biết từ lúc nào mà cô nàng đã tới ngồi bên cạnh tôi.
- Nè, Inoue... Akutagawa thích chị Tooko hay sao thế?
- Hả? V-Vậy sao?
Akutagawa và chị Tooko? Không thể nào. Hơn nữa, cho dù tôi nhìn thế nào thì chị Tooko trông cũng chẳng có vẻ gì là đang có ý tứ với Akutagawa. Mà khoan, chuyện chị Tooko đang nghĩ gì thì có liên quan gì tới tôi chứ...
Nghe thấy tôi ậm ừ như vậy, Kotobuki càng nghiêng người về phía tôi hơn, môi cô nàng bĩu lên, rồi nói với vẻ khó chịu:
- Thì cậu không thấy việc Akutagawa đồng ý đóng kịch không phải rất kì lạ à? Tôi nghe nói là trong lễ hội trường năm ngoái, lớp cũ của Akutagawa cũng diễn kịch, hơn nữa Akutagawa còn được tất cả đám con gái trong lớp cậu ta đề cử vào vai nam chính đó! Tuy nhiên Akutagawa lại lấy cớ cậu ta không biết diễn kịch để từ chối, cũng vì việc này mà năm ngoái Mori - lúc đó cũng học cùng lớp với Akutagawa - đã than thở với tôi một hồi.
- Nội dung của vở kịch đó là sao?
- Là Hồ thiên nga. Mọi người đã đề nghị Akutagawa vào vai hoàng tử Siegfried.
- Hả? Thế thì không phải đơn giản chỉ là cậu ấy không thích vai đó thôi sao?
Lên cấp ba rồi mà còn bị bắt đóng vai hoàng tử á? Nếu là tôi thì tôi cũng xin kiếu.
- Nhưng mà nữ chính Odette là do một bạn nữ xinh nhất lớp cậu ta vào vai đấy, tên của bạn nữ đó là Sarashina thì phải.
Trái tim tôi lỡ mất một nhịp.
Sarashina ư? Hai người đó từng là bạn cùng lớp sao? Vậy ra đây là lý do tại sao vẻ mặt của bạn ấy lại trở nên u ám như vậy khi nghe tôi nói Akutagawa sẽ tham gia đóng kịch.
Kotobuki tiếp tục nhỏ giọng thì thầm:
- Cậu không thấy việc này rất kì lạ à? Lúc trước thì từ chối diễn kịch cùng với một người rất được phái nam hâm mộ như Sarashina, nhưng bây giờ lại chạy tới tham gia kịch của câu lạc bộ Văn học. Nếu Akutagawa có ý gì đó với chị Tooko thì việc này lại chẳng có gì khó hiểu rồi.
Nói xong, Kotobuki liếc mắt lên nhìn tôi.
Ờ, biết nói thế nào với cô nàng bây giờ nhỉ... Thực ra thì lý do Akutagawa chấp nhận đóng kịch là vì cậu ta mang ơn chị Tooko... Làm như tôi có thể nói ra cái lý do này ấy...
Trong lúc tôi đang loay hoay không biết làm thế nào thì đột nhiên Kotobuki lại có vẻ rụt rè và nói thế này:
- Nhưng mà chị Tooko đã có bạn trai rồi. Như vậy tình cảm của Akutagawa sẽ chỉ là vô ích thôi.
Tôi không tin nổi vào những điều tai mình vừa nghe.
- Cái gì cơ!?
Chị Tooko có bạn trai!? Bà chị đó lại có thể có bạn trai!? Bạn trai của chị ta rốt cuộc là quái vật mới từ chỗ nào xuống vậy!?
Kotobuki cắn môi và dời tầm mắt sang bên cạnh.
- Tôi... Tôi nói thật đấy. Chính chị Tooko đã nói với tôi như vậy mà. Chị ấy nói bạn trai của chị ấy là một người rất tuyệt vời, rất hợp với khăn quàng cổ màu trắng. Rồi chị ấy còn nói vì anh ta đang phải đi săn gấu ở Hokkaido thành ra hai người không thể gặp nhau được, vì việc này mà chị Tooko đã cảm thấy rất cô đơn. Tuy nhiên, dạo trước chị ấy đã nhận được những con cá hồi muối do chính tay anh ta câu và gửi tới theo đường bưu điện, chị ấy đã ăn và khen ngon không dứt miệng. Thế nên chắc hẳn đám con trai trong trường chúng ta sẽ không thể lọt vào mắt của chị Tooko đâu.
Khăn quàng cổ màu trắng?
Săn gấu?
Cá hồi?
Khi tôi đem ba cụm từ này sắp xếp trong đầu như lúc viết một câu chuyện tam đề, tôi bỗng sực nhớ ra có một dạo chị Tooko đã nói chuyện rất nghiêm túc với tôi rằng khi chị ấy đi xem bói ở chỗ bà mẹ Shinjuku, chị ấy đã được bà ta phán rằng đường tình duyên của chị ấy đang bị hung tinh ám.
Hình như sau đó còn có cái gì gì đó như là vận hạn trên đường tình duyên của chị ấy sẽ được giải vào một ngày mùa hè và chị Tooko sẽ gặp một người con trai quấn khăn quàng cổ màu trắng, trước mặt hai người là một con gấu đang ngậm cá hồi trong miệng, rồi hai người sẽ yêu nhau tha thiết...
Khi tôi thử tưởng tượng trong đầu hình ảnh một thanh niên quàng khăn màu trắng, tay cầm mâu ném về phía con gấu đang ngậm cá hồi trong miệng, mắt tôi bỗng hoa lên, tôi ngồi xụi lơ trên ghế. Kotobuki à, đó chỉ là bệnh phô trương của chị Tooko đang phát tác thôi!
Kotobuki tiếp tục nói thật nhanh, trông cô nàng có vẻ lúng túng.
- Thế nên, ừm, à, Akutagawa có lẽ sẽ bị thất tình, bởi vì đằng nào thì chị Tooko cũng có bạn trai rồi. Cho dù cậu ta thích chị ấy thì cũng vô dụng thôi. Thật đáng thương... À, tôi đang nói Akutagawa nhé!
Mặt tôi biểu lộ một sự thương tiếc vô hạn khi nghe cô nàng nói vậy.
Tôi đã quyết định sẽ tham gia diễn kịch tại lễ hội trường.
Kịch bản là Tình bạn của Mushanokouji. Chắc là cậu cũng từng đọc nó rồi đúng không?
Tôi vào vai một người đàn ông tên là Oomiya, anh ta đã thích cô gái mà bạn thân anh ta yêu say đắm và đến cuối cùng thì anh ta đã cướp cô gái đó từ tay người bạn thân của mình. Mỗi lần đọc kịch bản, tôi lại cảm thấy quá khứ cùng hiện tại của tôi đang chồng lên hình bóng của người đàn ông này.
Bởi vì tôi cũng là một kẻ hèn hạ phản bội người tin tưởng tôi.
Bất kể tôi hối hận thế nào, tôi cũng không thể xóa đi những điều đã xảy ra vào ngày hôm đó.
Nhiều đêm, tôi vẫn gặp ác mộng, tôi mơ thấy phòng học bị chìm trong biển máu, một người con gái tóc dài trên ngực ghim con dao điêu khắc, máu chảy ra từ cơ thể cô ấy, cô ấy gục xuống trước mặt tôi. Rồi tôi nghe thấy giọng cô ấy trách cứ tôi tại sao lại phá vỡ lời hứa. Mỗi khi như vậy, tôi đều giật mình tỉnh dậy, cả người ướt đẫm mồ hôi lạnh, sau đó, vừa run rẩy, tôi lại vừa lặp đi lặp lại vô số lần những lời sám hối của mình.
Lựa chọn nông cạn của tôi đã dẫn đến kết quả xấu nhất, kể từ ngày hôm đó, ngày tôi khiến một người bị tổn thương, tôi vẫn luôn nỗ lực để trở thành một con người thành thật. Tuy nhiên, kết cục thì tôi vẫn dẫm lên vết xe đổ của chính mình, hiện tại cũng vậy.
Tôi luôn cố gắng đưa ra lựa chọn thấu đáo nhất, cẩn thận nhất, tốt nhất có thể. Thế nhưng, mỗi lần, tôi lại đều khiến những người tin tưởng vào tôi phải cảm nhận sự bi thương và đau khổ, lại dồn họ vào đường cùng, khiến họ đánh mất lý trí.
Tôi đã làm sai điều gì ư?
Rốt cuộc tôi đã sai ở đâu? Từ khi nào?
Một kẻ ngu ngốc như tôi có lẽ không có tư cách để bảo vệ cậu. Sáu năm trước cũng thế tôi đã nghĩ là mình đang bảo vệ bạn của tôi. Tôi đã tin là cho dù hành vi của tôi đồng nghĩa với phản bội người bạn đó, nhưng nếu tôi làm vậy, tôi sẽ có thể cứu giúp cô ấy. Tuy nhiên, cuối cùng thì đó lại chỉ là một sai lầm ngu ngốc của tôi.
Và rồi, hiện tại, nỗi lo lắng về việc lặp lại sai lầm trong quá khứ vẫn không khi nào dứt khỏi đầu tôi. Tôi sợ hãi việc giúp cậu hoàn thành tâm nguyện. Bởi vì tôi không thể tìm ra điều gì để đảm bảo hành vi đó là đúng đắn.
Thế nhưng, nếu tôi buông tay, tôi không biết chuyện gì sẽ xảy ra với cậu. Mỗi lần nghĩ như thế, cho dù bị cậu chửi mắng đến thế nào, cho dù bị cậu căm hận đến thế nào, tôi lại muốn được đến bên cạnh cậu, được thực hiện nguyện vọng của cậu. Dù vậy, cảm giác do dự khi không biết liệu lựa chọn này của mình có chính xác hay không vẫn không ngừng giày vò tôi.
Không, không được. Đó là một hành vi không thành thật.
Hi vọng cậu không xé rách lá thư này mà sẽ đọc nó.
Khoảng hai tuần sau.
Từ dạo hôm đó tới giờ, thoạt nhìn thì trông Akutagawa cũng không có gì đặc biệt kì lạ, thế nên tôi nghĩ chắc có lẽ cậu ấy đã giải quyết xong vấn đề với Sarashina.
Tan học ngày hôm nay, chúng tôi cũng tiếp tục tập kịch như mọi khi.
“Người ta thường nói những người thật sự yêu thương sẽ không thể nào chấp nhận việc bị thất tình được. Điều đó quá bi thảm, bi thảm đến mức họ không thể chịu được.”
Khả năng diễn kịch của Akutagawa vẫn rất tốt.
Tôi dường như có thể cảm nhận được nỗi đau khổ ẩn chứa trong chất giọng chậm rãi của cậu ấy, có lẽ, là vì hiện tại cậu ấy cũng đang gặp trắc trở trong chuyện tình yêu chăng?
Mặt khác thì vai Nojima của chị Tooko vẫn không hề khá lên chút nào, chị ấy vẫn vào vai một cách cao hứng đến mức quái đản. Hình như chị ấy đã thuộc nằm lòng lời thoại rồi, tôi chẳng thấy chị ấy nhìn kịch bản lần nào, thay vào đó là những động tác quá khích như một gã người nước ngoài khả nghi.
“Tôi không cho rằng tình yêu chỉ là việc chính mình tô điểm cho bản thân đẹp lên như Nakata vẫn suy nghĩ. Làm thế là chúng ta đã không cân nhắc tới người còn lại.”
Tôi thật sự hi vọng chị ấy sẽ thôi không thêm mấy từ cảm thán quá khích kiểu “Ôi~” hay “Hừm~” vào những lời thoại của mình nữa.
Cảnh đánh bóng bàn ở nhà của Sugiko cũng thế, diễn xuất của chị Tooko cực kì “quái”.
Cảnh này có hai màn, một màn là lúc Nojima tới nhà Sugiko chơi, Sugiko đã nhường anh ta và hai người đã chơi rất vui vẻ. Một màn khác là lúc những người bạn của anh trai tụ tập tại nhà Sugiko để tổ chức đại hội bóng bàn, Sugiko đã liên tiếp đánh bại các đối thủ và được mọi người hoan hô, tuy nhiên đến khi Oomiya ra sân, anh ta đã không lưu tình và đánh cho cô ta thua liểng xiểng. Hai màn này là những cảnh rất quan trọng để tạo nên sự đối lập giữa Nojima và Oomiya.
Bởi lẽ không thể dùng bóng thật để chơi, chúng tôi đã quyết định là khi diễn sẽ chỉ cầm vợt giả vờ đánh đánh vài cái, kèm theo đó là hiệu ứng âm thanh mà thôi.
Chị Tooko vừa vung vợt vừa cười to “A ha ha ha” rất vui vẻ.
“Ta đang đánh bóng bàn với Sugiko. Sugiko rõ ràng giỏi hơn ta rất nhiều, thế nhưng nàng cũng không làm ta mất mặt. Ngược lại nàng còn suy nghĩ cho ta, đánh bóng sao cho ta có thể dễ dàng đánh trả. Thế này thì làm sao mà ta lại không thể không cảm nhận được sự dịu dàng của Sugiko cơ chứ.”
Sau đó chị ấy giơ vợt lên cao và la lên “Ôi!”
“Trên đời này liệu còn tìm đâu ra được một người con gái khác đáng yêu, thuần khiết, biết suy nghĩ cho người khác và xinh đẹp đến dường này nữa. Chắc chắn là ông trời đã ban nàng cho ta nên mới để ta gặp được nàng, nếu không phải vậy thì điều này thật sự quá tàn khốc!”
Trước sự nhiệt tình của chị Tooko, Kotobuki trong trong vai Sugiko hơi giật lùi về phía sau với vẻ hoang mang.
“Anh Nojima đánh bóng giỏi thật đấy.”
Vốn dĩ đây là một câu chuyện tràn ngập sự lãng mạn của tuổi xuân, nhưng cứ mỗi lần chị Tooko mở miệng là nó lại có xu hướng trở thành hài kịch.
Ngay cả một cảnh nổi tiếng thế này mà cũng trông như một chương trình chọc cười trên truyền hình, thật sự không biết đến lúc lên sân khấu diễn thật thì sẽ thành ra thế nào nữa.
Đến giờ giải lao, Kotobuki lúng túng mở nắp chiếc hộp bento màu hồng phần của mình ra và đưa nó về phía chị Tooko.
- À, ừm, em có nướng vài cái bánh quy. Mời chị và mọi người ăn.
Bên trong hộp bento được phủ lớp giấy ăn có họa tiết cánh hoa trông rất dễ thương là những chiếc bánh quy đáng yêu với lớp nhân phủ trên bề mặt là mứt việt quất hoặc hạt hạnh nhân.
- Oa~, đây là chị Nanase tự làm sao ạ!? Chị giỏi quá, trông ngon ghê~
- Cảm ơn em nhé, Nanase. Nào, mọi người cũng lại đây ăn đi.
Hỏng bét, làm sao bây giờ! Chị Tooko từng nói với tôi là ngoại trừ ăn thứ gì có chữ viết ra thì những thứ khác chị ấy đều không thể nếm được hương vị, cũng giống như chúng tôi chẳng thể nếm được gì khi ăn giấy vậy.
Trong lúc tôi còn đang lo lắng, chị Tooko đã duỗi tay về phía chiếc hộp, cầm lấy một chiếc bánh quy hình tròn bên trên phủ hạnh nhân rồi bỏ vào miệng.
Sau khi nhấm nháp một lúc, chị Tooko nở một nụ cười rạng rỡ.
- Ngon quá~ Hương vị của hạnh nhân và vani được khéo léo hòa quyện với nhau, có cảm giác như trong miệng của chị đang diễn ra một buổi hòa tấu nhạc nhẹ ấy.
- Làm gì có, chị Tooko khen quá lời rồi.
Mặt của Kotobuki đỏ bừng lên như bị hơ lửa.
- A, nhưng mà bánh này ăn ngon thật đấy chị Nanase. Độ ngọt vừa phải, cho dù con trai ăn cũng rất ổn nhé~
Takeda cũng vừa cắn bánh quy vừa cười nói. Nghe thấy thế, hai má của Kotobuki lại càng đỏ hơn, cô nàng hơi cao giọng:
- T-Tại vì, à ừm, dạo gần đây chị đang phải giảm cân. Vì thế chị mới cho ít đường.
Nói xong, cô nàng liếc sang nhìn tôi.
Đến tận lúc này, trong đầu tôi vẫn đang lo lắng về chuyện của chị Tooko.
- À, cảm ơn cậu.
Tôi vội vàng cầm lên một chiếc bánh có hình lá cây rồi bỏ vào miệng, cảm giác hơi cưng cứng của bánh làm thủ công cùng một chút vị chua bất ngờ lan khắp đầu lưỡi tôi, đây là vị chanh thì phải?
- Ừm, ăn ngon lắm.
Nghe thấy thế, Kotobuki xoay mặt đi và lầm bầm nói.
- V-Vậy hả...? Nhưng mà đây không phải là tôi làm cho hợp khẩu vị của Inoue đâu đấy.
Chỉ Tooko tiếp tục bỏ từng cái bánh quy vào miệng, sau đó chị ấy lại ríu rít như một con chim non.
- Đây là việt quất phải không!? Hương vị thật nổi bật, ngon quá đi~. Cảm giác cứ như mứt ngọt đang tan ra trên đầu lưỡi ấy! Ờm, còn cái màu nâu này là gì thế nhỉ, vị có vẻ quen quen?
- Là cacao và quả hạch ạ.
- Đúng! Là cacao! Hương vị này đúng là của cacao. Hơi nhân nhẩn đắng thêm chút vị ngọt ngọt giòn giòn của quả hạch, thật là tuyệt vời~
- Chị Tooko nói nghe cứ như chuyên gia bình luận bánh ngọt ấy~
- Ừ. Tại chị thích nhất là đồ ngọt mà!
Chị Tooko liên tiếp bỏ bánh quy vào mồm, mỗi lần chị ấy đều đưa ra cảm tưởng, nhìn chị ấy vậy mà tôi cũng phát hoảng.
Này này, chị không thấy đã đến lúc nên dừng lại rồi à... Hăng quá cẩn thận để lộ sơ hở gì bây giờ. Còn nữa, tọng nhiều thứ không có mùi vị như thế vào miệng mà cũng được sao? Nếu tôi phải ăn giấy như cách chị ấy đang làm thì tôi chắc chắn sẽ bị đau bụng mất. Suy ngược ra thì chắc chị Tooko cũng tương tự vậy,
- Oa, cái bánh hình lá cây này thật là ngọt~
“Ơ, ngọt ấy ạ?”, Kotobuki nói với vẻ khó hiểu “Cái đó là bánh quy chanh mà, em nghĩ chắc là nó phải chua lắm chứ?”
Đấy, biết ngay mà.
Chị Tooko vội vàng chữa cháy.
- A, v-vậy à. Nhưng mà có đôi chỗ cũng sẽ hơi ngọt đấy. Ừm, đúng là chua thật, nhưng mà sau vị chua sẽ là vị ngọt, giống như hương vị của tuổi xuân vậy.
Có vẻ cuối cùng cũng qua cửa, tôi thở phào một cái.
Đúng lúc này, tôi phát hiện Akutagawa đang nhíu mày nhìn chằm chằm vào những chiếc bánh quy đựng trong hộp.
Vẻ mặt của cậu ấy trông rất khổ sở, cứ như thể cậu ấy đang nhìn thứ mình không muốn nhìn thấy vậy...
Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng tôi.
- Akutagawa, ông làm sao vậy?
Nghe tôi hỏi, Akutagawa giật mình, sau đó cậu ấy khẽ cười, nét mặt trông rất phức tạp: “À không, không có gì”, nói xong Akutagawa cũng cầm lấy một chiếc bánh quy vị cacao rồi bỏ vào miệng.
- Tôi không hợp đồ ngọt lắm... nhưng mà bánh này thì ngay cả tôi cũng có thể ăn được, vị của nó rất ngon.
Vẻ mặt u ám vừa rồi là vì cậu ấy không thích đồ ngọt sao? Tuy nhiên, ngực tôi lại khẽ thắt lại như thể nó đang nhắc nhở tôi rằng mọi việc không đơn giản như vậy.
Akutagawa duỗi tay về phía một cái bánh quy khác. Sau khi ăn xong, cậu ấy lại tiếp tục vươn tay ra... và lấy một cái bánh khác rồi ăn một cách bình thản. Nhìn cậu ấy như vậy, tôi lại càng cảm thấy lo lắng hơn. Bộ dạng của cậu ấy khiến tôi liên tưởng tới một người đang cố ăn một thứ gì đó mà họ không thích.
Chị Tooko cũng bỏ những chiếc bánh quy vào mồm một cách vui vẻ.
Akutagawa và chị Tooko... Hai người bọn họ thật sự cảm thấy ngon khi ăn bánh quy sao?
Tôi không rõ Akutagawa thế nào, thế nhưng tôi biết chắc một điều là cho dù bánh ngon tới đâu thì lưỡi của chị Tooko cũng sẽ không cảm nhận được hương vị của nó. Chị ấy không làm được điều đó.
Trong hộp chỉ còn sót lại mỗi một chiếc bánh quy chanh hình lá cây, nhìn thấy chị Tooko định ăn nốt nó, tôi lập tức thò tay ra và bắt lấy tay chị ấy.
- Chị tham ăn vừa thôi. Cái này để cho em.
Chị Tooko tròn xoe hai mắt nhìn tôi.
Tôi cầm lấy miếng bánh cuối cùng và bỏ nó vào trong miệng.
Akutagawa và Takeda cùng nhìn tôi với vẻ ngạc nhiên.
Kotobuki cũng đỏ bừng mặt và nhìn chằm chằm vào tôi khi tôi nuốt xuống chiếc bánh quy.
Một sự im lặng phủ xuống sân khấu.
- A, đây là... Đúng rồi! Tại bánh quy Kotobuki quá ngon đi!
Khi nhận ra mình vừa làm gì, tôi vội vàng biện minh cho hành động vừa rồi, nghe vậy, Kotobuki trừng mắt nhìn tôi:
- C-Cậu nói bậy bạ cái gì thế hả, đồ ngốc, cho dù được Inoue khen thì tôi cũng chẳng cảm thấy vui đâu.
- A, chị Nanase xấu hổ kìa-
- Em im đi, Takeda!
Kotobuki đỏ bừng mặt lườm Takeda một cái. Đáp lại, Takeda bật cười khúc khích.
Hai má của tôi cũng trở nên nóng bừng. Ôi trời ơi, mình vừa làm cái quái gì vậy chứ...
- À đúng rồi, quay lại luyện tập thôi! Tất cả luyện tập nào!
Đúng lúc tôi vừa cao giọng nói như vậy thì túi quần của Akutagawa rung lên.
- !
Akutagawa giật mình cúi đầu nhìn xuống túi quần, rồi cậu ấy rút điện thoại ra và nhìn vào màn hình, sau đó mặt cậu ấy đanh lại.
- Xin lỗi. Tôi có chuyện gấp, tôi xin phép về trước nhé.
Nói xong, cậu ấy cúi đầu chào chúng tôi, khoác cặp lên vai rồi bước ra khỏi phòng.
- Akutagawa làm sao thế nhỉ?
Chị Tooko và Kotobuki đều trông có vẻ khó hiểu. Còn tôi thì lại để ý tới người gọi điện cho Akutagawa. Chẳng lẽ đó là Sarashina sao?
Nhưng dù sao thì buổi tập của chúng tôi vẫn phải tiếp tục, vai Oomiya của Akutagawa được tôi tạm thay thế.
Ở cảnh Oomiya và Sugiko nói chuyện với nhau, Kotobuki nhiều lần bị vấp.
- Đáng ghét. Inoue diễn gì mà tệ quá, làm tôi chẳng thể nào tập trung được.
Mỗi lần như vậy, cô nàng lại đỏ bừng cả hai má và mở miệng than phiền tôi.
Chập choạng tối, khi buổi tập vừa kết thúc, chị Tooko vội vàng chạy như bay ra khỏi phòng, lý đo thì hình như là vì chị ấy đã quên không đặt chế độ thu hình chương trình “Món ngon mỗi ngày” trên tivi.
Takeda cũng vẫy tay “Hẹn mấy anh chị mai gặp lại nha~” rồi chạy đi, để lại tôi ở một mình với Kotobuki.
Khi tôi nhét kịch bản và tập vở vào cặp xong xuôi, đang định chuẩn bị ra về, tôi nhìn thấy Kotobuki vẫn đứng đờ ra ở đó.
- Ồ? Kotobuki, cậu không về à?
- Có chứ sao không.
Nói cụt lủn như vậy xong, cô nàng đột ngột ngoảnh mặt sang hướng khác và nói với vẻ xấu hổ.
- Nè... Mai tôi lại nướng bánh đem tới nhé?
- Hả?
- Tại tôi thấy Inoue có vẻ ăn chưa đủ.
- Ừm, đúng là bánh rất ngon, nhưng mà chắc là làm nó tốn thời gian lắm đúng không? Như vậy không vất vả cho cậu à?
- K-Không sao cả! Dù sao thì tôi cũng rất thích nấu ăn, mặc dù tay nghề của tôi không được tốt lắm... Với lại, chị Tooko có vẻ cũng rất thích ăn bánh tôi làm.
- À, cái này...
Thấy chưa chị Tooko. Cái tội đã không nếm được vị lại còn bày đặt ăn ngon lành đấy. Thế này không ổn rồi, tôi phải làm sao bây giờ nhỉ. Hay tôi cứ mặc kệ chị Tooko tự làm tự chịu ăn thêm vài cái bánh quy không có hương vị gì... hoặc là...
Thấy tôi tỏ ra do dự, vẻ mặt của Kotobuki liền trở nên không vui.
- Sao, chẳng lẽ những lòi vừa rồi chỉ là khen cho có sao?
- Ơ, tôi không có ý đó...
- Tôi biết rồi, Inoue là loại ngưòi này mà. Lúc nào cũng cười thân thiết, nhưng thực ra trong bụng cậu đang nghĩ gì thì chẳng ai biết được.
Lòng dạ tôi thoáng cái trở nên lạnh ngắt, như thể một trụ băng vừa đâm xuyên qua ngực.
- Thôi đủ rồi. Cậu là đồ đáng ghét.
Kotobuki khoác lên vai chiếc cặp treo một con thò bông màu hồng, cắn môi, rồi bước vội ra khỏi phòng.
Tôi lại chọc cô nàng nổi giận rồi... Làm sao mà cứ mỗi lần tôi nói chuyện với Kotobuki là mọi chuyện thể nào cũng thành ra thế này chứ.
Đúng lúc tôi đang cảm thấy chán nản vì cái tư “đáng ghét” mà cô nàng để lại thì...
- A~, chị Nanase thật là đáng thương. Anh Konoha thiệt là, em không ngờ anh lại ngốc đến như vậy đấy.
Takeda - người lẽ ra đã về từ trước - đột ngột thò đầu ra từ phía sau cửa và nói như vậy, sự xuất hiện của cô bé khiến tôi suýt nữa đứng tim.
Takeda bước về phía tôi với vẻ thoải mái.
- Em quên đồ nên quay lại lấy, ai ngờ lại được chứng kiến hai anh chị nói chuyện thân mật như vậy, thế là em không nỡ phá hỏng bầu không khí giữa hai người...
- Và em đã đứng nhìn lén từ nãy tới giờ hả?
- Nói một cách nào đó thì đúng là vậy ạ.
Cô bé cười hì hì, sau đó nghiêng người về phía hàng ghế ngồi và nhặt lên một chiếc cặp tài liệu ở đó.
- Chị Nanase ấy mà, em thấy thái độ của chị ấy thật sự đã rất là thẳng thắn rồi, đến mức khiến người nào đó cảm thấy là chị ấy có thành kiến với mình, vậy mà tại sao người đó vẫn không hiểu nhỉ? Anh không thấy trên cặp của chị Nanase treo một con thỏ bông à?
Tôi nghiêng đầu với vẻ khó hiểu.
- Thỏ? Anh có thấy, thì sao? À, chẳng lẽ Kotobuki thích Akutagawa?
Dù sao thì cô nàng cũng có vẻ khá để tâm tới chuyện giữa chị Tooko và Akutagawa, thế nên tôi thử hỏi lại như vậy, kết quả là Takeda thở dài đánh thượt một cái rất cường điệu.
- Đây là lý do tại sao anh lại bị chị Nanase bảo là “đáng ghét” đấy. Chà, thôi thì kệ hai người. Anh Konoha cứ từ từ mà suy nghĩ đi. Nhìn anh Konoha như vậy cũng rất là dễ thương à~
- Hả? Hả? Em nói rõ thêm chút nữa xem nào.
- Không được, đây là bí mật ạ.
Takeda cười hì hì và ôm lấy chiếc cặp tài liệu bằng nhựa màu vàng bồ công anh, phía trên in nổi hình một đôi cánh thiên sứ trắng muốt.
Tôi kinh ngạc hỏi:
- Cái cặp tài liệu đó là...
- Hì hì, anh thấy dễ thương không? Cái này là em đi mua cùng với chị Tooko và chị Nanase đó. Nghe nói nó thuộc loạt sản phẩm Thiên thần, sêri sản phẩm này rất được phái nữ yêu thích đấy Ngoài ra còn có màu hồng, màu xanh da trời và xanh lá cây nữa. Chị Nanase cũng mua một quyển tập của sêri này, chị ấy mua màu xanh lá cây, trông màu đó cũng khá hợp với chị ấy.
Tôi biết, biết rất rõ là đằng khác.
Bởi Miu cũng rất thích sêri sản phẩm này, cậu ấy từng có tập vở và cặp tài liệu màu xanh da trời.
Quá khứ như một cơn sóng dữ đen kịt không ngừng đánh vào lồng ngực tôi.
Cổ họng như bị ai đó bóp nghẹt khiến tôi không thể thở được, tôi tập trung toàn bộ ý thức để đuổi hình ảnh của Miu ra khỏi đầu.
Cố gắng không tỏ ra dao động, tôi khó khăn lắm mới nói được một cách bình thường.
- Ừ, chỉ cần em thấy vui là được rồi. Bây giờ trông em hoạt bát hơn hồi trước nhiều rồi đấy Takeda.
Nụ cười biến mất, khuôn mặt của Takeda trở nên vô cảm, trông cô bé chẳng khác gì vừa tháo chiếc mặt nạ xuống.
- Em không thấy vui.
Bầu không khí xung quanh đột ngột trở lạnh buốt khi tôi bị Takeda nhìn bằng một ánh đầy lý trí, cứ như thể Takeda đang đứng trước tôi và Takeda vừa vui cười hồi nãy là hai người hoàn toàn khác nhau vậy.
- Em hoàn toàn không cảm thấy vui vẻ. Em chỉ đang giả vờ vui vẻ mà thôi. Bởi em không muốn phá hỏng bầu không khí của mọi người.
Cô bé nói một cách bình thản.
Người đang đứng trước mặt tôi bây giờ không phải là Takeda ngây thơ như một chú cún con nữa, mà là một người khác, là Takeda Chia cô độc không thể hiểu được lòng người.
Thấy tôi đã mất đi khả năng nói chuyện, vẻ mặt Takeda lại trở nên đáng yêu rồi cô bé nở một nụ cười ngây thơ.
- Việc diễn kịch để che giấu nội tâm của mình cũng chẳng phải chuyện gì to tát cả, ai cũng làm được thôi ạ. Hơn nữa, em cũng không phải là không thích ở chung với anh Konoha và chị Tooko.
Cảm giác như bị ai đó níu chặt lấy cổ vẫn không hề biến mất, tôi cố gắng ép mình nở một nụ cười.
- Vậy sao, thế thì tốt quá.
Nụ cười này không phải giả dối. Thế nhưng nó cũng không phải một nụ cười chân thật.
Đối với tôi và cả với Takeda cũng thế, nó chỉ là một nụ cười “cần thiết” mà thôi. Mục đích tồn tại của nó chỉ là để không phá hỏng bầu không khí giữa chúng tôi, chỉ là để duy trì một sự cân bằng bề ngoài.
- Chúng mình đi về thôi, anh Konoha!
- Ừm.
Tôi vắt cặp qua vai, tắt đèn rồi bỏ lại căn phòng u ám sau lưng. Sau đó, vừa bước đi song song với Takeda, tôi vừa nghe cô bé kể một cách vui vẻ về những người bạn hay những chuyện xảy ra trong lớp.
Thinh thoảng, tôi cũng cười chêm vào một hai câu, giả vờ như mình không hề biết về bí mật của cô bé.
Chỉ có lòng tôi là vẫn nặng nề và buốt giá như một khối chì.
Nhưng mà dù sao thì có lẽ ai cũng giống như vậy cả.
Không chỉ Takeda, mà có lẽ Akutagawa, Kotobuki, và ngay cả chị Tooko cũng thế... Có lẽ mọi người chỉ đang giả vờ vui vẻ, chứ thực ra trong lòng họ lại không hề cảm thấy như vậy. Có lẽ để bảo vệ sự cân bằng mong manh giữa con người với nhau trong trường học cũng như xã hội, người ta không thể nói ra những điều thật lòng mà phải giấu nó đi.
Cụm từ “Đáng ghét” của Kotobuki vẫn vang vọng sâu trong lỗ tai tôi, khiến ngực tôi đau ê ẩm.
Cho dù là với ai, tôi vẫn luôn mỉm cười và tỏ ra hòa nhã, tôi chưa bao giờ đến quá gần, cũng chẳng khi nào rời đi quá xa, tôi vẫn luôn duy trì một khoảng cách thích hợp nhất với những người xung quanh... Bởi lẽ tôi không thể chịu được việc mất đi một điều gì đó quan trọng với mình nữa rồi, tôi ghét việc làm tổn thương người khác cũng như bị người khác làm tổn thương.
Cuộc sống hiện tại của tôi trôi qua rất bình thường. Tôi không muốn lại mất đi khoảng thòi gian ấm áp, bình thường, chẳng có gì thú vị, đôi lúc xen lẫn chút khổ sở này.
Thế nên, tôi nghĩ, có lẽ từ nay về sau, cả tôi và Takeda đều sẽ tiếp tục nói dối.
Bầu trời bên ngoài tòa nhà bị nhuộm một màu đỏ rực như thể đang là ngày tận thế.
Khi chúng tôi vừa đi ngang qua phía bên cạnh một dãy nhà của trường học, Takeda đột ngột tóm lấy cổ tay áo tôi.
- Kia không phải anh Akutagawa sao?
Ở bức tường đằng sau dãy nhà là ba bóng người cao gầy.
Tắm trong ánh chiều tà mờ tối, những cái bóng dao động chập chờn. Một trong số đó giơ tay lên, hai cái bóng còn lại thì run rẩy dựa sát vào nhau.
Đó là Akutagawa và Sarashina... người còn lại là một nam sinh xa lạ, ba người họ trông có vẻ như đang nói chuyện gì đó rất nghiêm túc.
Sarashina không ngừng run rẩy, vẻ mặt bạn ấy trông như sắp khóc. Akutagawa thì đứng chắn trước mặt Sarashina như muốn bảo vệ bạn ấy, còn nam sinh với dáng người cao to lại nhìn chằm chằm vào họ với ánh mắt sắc nhọn, trông anh ta như đang mắng chửi gì đó. Akutagawa nhìn thẳng vào người nam sinh kia, hai hàng lông mày của cậu ấy cau lại với vẻ khổ sở, thỉnh thoảng lại khẽ mở cặp môi đang mím chặt và nói gì đó.
- Có chuyện gì thế nhỉ, trông bầu không khí không được ổn lắm thì phải.
Đúng lúc Takeda thì thào nói vậy, người nan sinh kia vung nắm đấm thụi một phát vào phần bụng của Akutagawa.
Akutagawa gập người lại, hai chân cậu ấy lảo đảo.
Thấy thế, Sarashina lấy hai tay che miệng và khẽ kêu lên một tiếng.
Cả tôi và Takeda cùng ngây người nhìn cảnh này.
Nam sinh kia vẫn tiếp tục tay đấm chân đá về phía Akutagawa. Tuy nhiên, Akutagawa vẫn đứng thẳng và để cho anh ta đánh. Khi Sarashina định lao tới can thì cậu ấy chỉ giơ tay ngăn lại và tiếp tục đứng đó chịu đòn.
Làm sao bây giờ, tôi có nên gọi giáo viên không? Thế nhưng chân tôi lại không tài nào cử động được. Ánh mắt của tôi vẫn nhìn đăm đăm về phía Akutagawa.
Sarashina ôm lấy lưng Akutagawa. Tuy nhiên, Akutagawa lại nhẹ nhàng đẩy Sarashina ra, sau đó cậu ấy từ từ quỳ xuống trên thảm cỏ và cúi đầu xuống.
Trong bóng tối lờ mờ bị thiêu đốt bởi ánh nắng cháy rực của buổi chiều tà, hình ảnh Akutagawa quỳ gối, trán dí sát xuống thảm cỏ trông chẳng khác gì cảnh Chúa Giêsu bị đóng đinh lên thập tự giá.
Bóng dáng của người thiếu niên khoác trên mình bộ đồng phục màu đen chập chờn dưới những tia nắng còn sót lại của buổi trời chiều. Một người tử vì đạo lấy thân mình tiếp nhận mọi đau đớn...
Mồ hôi ướt đẫm lòng bàn tay tôi, miệng tôi khô không khốc.
Đầu tôi đau nhói từng cơn khi tôi nhận ra mình vừa nhìn thấy một điều không nên thấy.
Khuôn mặt của nam sinh kia trở nên vặn vẹo như đang hối hận. Sau khi lấy chân đạp mạnh vài cái vào vai của Akutagawa, anh ta hét lên điều gì đó rồi bỏ đi.
Sarashina khuỵu người xuống, mặt dán vào lưng của Akutagawa và bật khóc nức nở.
Cho đến khi mặt trời đã lặn và màn đêm lạnh lẽo bao phủ lấy bóng dáng của hai người, Akutagawa vẫn cúi gập đầu xuống thảm cỏ không hề nhúc nhích.
Còn tôi và Takeda thì chỉ đứng sững ở đó và nhìn vào cảnh tượng tràn ngập một nỗi buồn vô hạn tưởng chừng như chỉ xuất hiện trên phim ảnh này.