Lúc tỉnh dậy, đầu tôi vẫn nặng như chì.
Tôi ngước mắt nhìn sang chiếc đồng hồ đặt cạnh gối.
Đến lúc phải dậy rồi...
Tuy nhiên tôi lại không muốn đến trường, không muốn tham gia vở kịch nào cả.
Giống như hồi còn học cấp hai, tôi muốn ở nhà rúc vào trong phòng và khóc thút thít, nhưng khi nghĩ tới việc sẽ làm cho người thân lo lắng, tôi đành bò ra khỏi chăn.
- Con dậy rồi à cu anh. Ăn sáng nhé?
- ...Dạ.
Tương tự ngày hôm qua, tôi hoàn toàn không nếm được vị của thịt xông khói, trứng ốp-la, bánh mì nướng trát mứt táo, súp ngô và nước sinh tố rau quả trong bữa sáng.
- Con đi học đây.
Tôi vác cặp lên vai và đi tới cửa trước.
Hay là mình đi chỗ nào đó chơi đi. Xem phim... hoặc là quán cà phê internet cũng được...
Trong lúc tôi còn đang vừa bưóc đi vừa suy nghĩ như vậy...
- Chào em, Konoha.
Bầu không khí buổi sáng mang theo chút hơi lạnh từ cơn mưa đêm qua, từ trên nền trời trong xanh, những tia nắng ấm áp chiếu xuống.
Chị Tooko đứng trên con đường vẫn còn đọng lại mùi nước mưa nhàn nhạt, tay cầm thi tập của Robert Browning, chị ấy nhìn tôi và nở một nụ cười rạng rỡ.
- Chị tới đón em nè, chúng ta tới trường thôi.
Nét mặt của chị Tooko bây giờ trông chẳng khác gì cái dạo tôi mới lên cấp ba, lúc đó là lúc tôi vừa mới bị chị ấy cưỡng ép gia nhập câu lạc bộ Văn học, vì không để tôi chuồn giờ sinh hoạt, mỗi ngày chị ấy đều chạy đến lớp tôi.
Đó là một khuôn mặt dịu dàng, nhưng cũng rất rạng rỡ.
... Đến giờ sinh hoạt câu lạc hộ rồi, Konoha ơi.
Chị Tooko khép lại thi tập rồi chạy về phía tôi. Hai bím tóc dài như đuôi mèo của chị ấy nảy lên theo từng bước chạy.
Rồi chị ấy nghiêng đầu ngước lên nhìn tôi với ánh mắt dí dỏm, cứ như thể hôm qua chưa từng xảy ra chuyện gì, cổ họng tôi nóng lên, ngực tôi nghẹn lại.
- ...Chị thật lắm chuyện.
Tôi cố kìm nén cảm xúc đang trào lên trong lòng và nói bằng giọng run run:
- Lúc nào cũng thế, lúc nào chị cũng lắm chuyện như vậy. Em đã nói là em không muốn, em không muốn tham gia vở kịch nữa. Hơn nữa đối với Akutagawa thì như vậy cũng sẽ tốt hơn.
Nhìn tôi bướng bỉnh chẳng khác nào một đứa bé, chị Tooko hỏi lại, nét mặt chị ấy hiền từ như một người mẹ.
- Việc Konoha từ chối tham gia vở kịch là vì không muốn nhìn thấy Akutagawa phải đau khổ nữa? Hay là vì chính Konoha đang cảm thấy đau khổ?
- Cả hai.
Lông mày chị Tooko hơi rũ xuống.
- Vậy sao... nhưng mà, nếu cứ như thế này thì sự đau khổ của Konoha và Akutagawa sẽ mãi mãi không chấm dứt được.
- Kệ nó... em thà như vậy còn hơn là phải làm chuyện dư thừa để rồi thất bại và còn đau khổ hơn bây giờ.
Chị Tooko trông càng buồn hơn.
Đó là nét mặt lo lắng xen lẫn bi thương mà mỗi lần nhìn thấy tôi đều cảm thấy không thể chịu đựng được.
- Hôm qua, sau khi Konoha đi về, mặc dù Akutagawa không nói gì cả, nhưng trông em ấy rất khố sở. Konoha không thấy hiện tại Akutagawa đang rất cần một bàn tay trợ giúp sao.
- Em không làm được. Ngay cả chuyện của em, em cũng chẳng thể tự giải quyết.
Nhìn thấy tôi cúi đầu, cả người run rẩy, chị Tooko nói tiếp, giọng nói trong veo như nước của chị ấy mang theo chút đau xót.
- Konoha biết không... chị đã rất vui khi chứng kiến Konoha sau khi lên lớp 11 bắt đầu nói chuyện với Akutagawa. Lúc đó, chị thầm nghĩ trong đầu rằng: “Ôi, tốt quá, Konoha rốt cuộc cũng có bạn rồi”. Chị thật sự đã rất vui, hồi lớp 10, Konoha chưa từng chủ động thân thiết với ai cả, lúc nào Konoha cũng giữ khoảng cách với những người xung quanh, chẳng khác gì xã giao cả.
Chị vẫn luôn hi vọng Konoha sẽ có thể làm bạn với ai đó.
Bởi vì sang năm là chị tốt nghiệp rồi, chị sẽ không thể ở bên cạnh Konoha được nữa. Đến lúc đó câu lạc bộ Văn học sẽ chỉ còn lại một mình Konoha...
Việc chị Tooko cứ khăng khăng muốn tìm thêm thành viên không phải chi vì lo lắng cho sự tồn vong của câu lạc bộ, mà còn vì lo lắng cho tôi sao?
Cả việc chị ấy cao hứng đến vậy khi Akutagawa đồng ý tham gia vở kịch cũng là vì không muốn bỏ lại tôi một mình khi chị ấy đã rời khỏi câu lạc bộ sao...
Giọng nói dịu dàng của chị Tooko khiến hai mắt tôi cay xè, tôi vội vàng chớp chớp mắt để ngăn mình khóc.
- Chị thật sự, thật sự là đồ lắm chuyện. Chị toàn nói ra những điều tùy hứng, lúc nào chị cũng sai khiến em làm hết việc này việc khác... Em không muốn có bạn bè gì cả, em không muốn thân thiết với ai cả. Một mối quan hệ mãi mãi tốt đẹp chỉ tồn tại trong truyện cổ tích, một khi tin tưởng vào nó và bị phản bội, người ta sẽ chỉ càng đau khổ hơn mà thôi.
Nếu một mối quan hệ nhất định sẽ tan vỡ, thà rằng ngay từ đầu không cần đến nó.
Với Akutagawa cũng thế... em chỉ muốn quan hệ giữa chúng em giữ nguyên ở mức thoải mái như lúc trước mà thôi. Thế nhưng chị Tooko lại nhiều chuyện kéo cậu ấy đến diễn kịch, lại còn thừa hơi điều tra chuyện của cậu ấy... vì chị Tooko mà em mới phải biết quá nhiều điều mà em không muốn biết...
Tôi bây giờ chẳng khác gì cô Momoki đang đùn đẩy trách nhiệm cho Akutagawa. Nếu tiếp tục nói, tôi sẽ khiến chị Tooko bị tổn thương. Tôi không chịu nổi tính trẻ con của mình nữa, tôi không chịu nổi bất kì điều gì nữa.
- ...Em không muốn biết gì cả... Em không muốn đến gần ai cả... em thà rằng chưa từng gặp gỡ họ...
Miu, và cả Akutagawa cũng thế, tôi thà chưa từng gặp gỡ hai người đó.
Hai hàng lông mày của chị Tooko rũ xuống, chị ấy nhìn tôi với ánh mắt bi thương.
Không được, tôi không được nói thêm gì nữa...
Nhìn thấy tôi im lặng cúi đầu, chị Tooko hỏi tôi:
- Vậy Konoha có hi vọng chưa từng gặp chị không?
Tôi ngẩng đầu lên, cặp mắt đen lay láy của chị ấy vẫn đang nhìn thẳng vào tôi.
Ngực tôi như bị đâm một nhát, khóe mắt nóng lên, cổ họng run rẩy.
- ...Chị Tooko chơi xấu.
Đúng thế. Chị ấy đang chơi xấu.
Sao chị ấy có thể hỏi tôi một câu giảo hoạt như thế chứ.
Những nụ cười, sự dịu dàng, lời nói mà chị Tooko đã thể hiện cho tôi thấy từ trước đến nay lần lượt tái hiện. Trong lồng ngực tôi, cảm xúc nóng bỏng lúc nãy lại trỗi dậy.
Sau khi mùa đông dài đằng đẵng kết thúc... Dưới tán cây mộc liên nở hoa trắng xóa trong trường học, tôi đã gặp chị Tooko.
... Chị tên Amano Tooko, học lớp 11-H. Như em chứng kiến, chị là một “Cô gái văn chương”.
...Nào Konoha, chủ đề hôm nay là “Dưa hấu”, “Shinkansen” và “Bình ga”. Thời hạn là đúng 50 phút. Hãy viết cho chị một câu chuyện cực kì ngọt ngào nhé! Được rồi, bắt đầu!
... Uiii, câu chuyện này cay quá Konoha ơi.
... Đã nói chị không phải yêu quái mà. Chị chỉ là một “Cô gái văn chương” thôi.
Chị Tooko là đồ hống hách, không chịu nghĩ trước nghĩ sau, nhai giấy rau ráu chẳng hợp thói thường... lúc nào cũng sai khiến người ta làm hết việc này tới việc khác... bắt tôi chuẩn bị điểm tâm cho chị ấy... tôi rõ ràng không muốn viết tiểu thuyết nữa rồi, vậy mà ngày nào chị ấy cũng bắt tôi viết truyện tam đề, vừa kêu oai oái chua ngọt đắng cay vừa ăn sạch không chừa lại miếng nào...
Rõ ràng chị ấy tùy tiện ích kỉ như vậy, nhưng thỉnh thoảng chị Tooko lại nhìn tôi với ánh mắt lo lắng, nói với tôi những lời dịu dàng, ấm áp.
Tựa như Akutagawa chỉ khi đứng trước mẹ là không thể nói dối, tôi cũng không thể nói dối chị Tooko.
Bởi vì chị Tooko vẫn luôn nhìn tôi, chị ấy biết rõ sự yếu đuối và thảm hại của tôi.
Sự hèn nhát của tôi, sự ngu ngốc của tôi, chị Tooko biết tất cả những điều đó.
Thế nên chỉ có chị Tooko là tôi không thể nói dối được.
Vậy mà chị ấy còn chơi xấu như vậy, chị ấy lại còn hỏi tôi liệu tôi có hi vọng mình chưa từng gặp chị ấy không.
Rõ ràng chị ấy đã sớm biết câu trả lời rồi.
Chơi xấu! Chị Tooko chơi xấu!
Chị Tooko là đồ xấu xa!
- ...Chị chơi xấu, ai đời lại hỏi em câu đó chứ, chị biết câu trả lời của em rồi mà vẫn còn hỏi, chị Tooko chơi xấu...
Những giọt nước mắt mà tôi kìm nén từ nãy đến giờ rốt cục cũng trào ra, tôi vừa khóc vừa la lên: “Chơi xấu, chị Tooko là đồ xấu xa”, thấy vậy, chị Tooko bước về phía trước và duỗi ra bàn tay trắng nõn của mình ôm lấy hai má tôi. Cảm giác mát lạnh dịu dàng thấm vào da thịt tôi.
Cảm xúc trong tôi cuối cùng cũng được thả lỏng, tôi tiếp tục cúi đầu và khóc. Chị Tooko nhẹ nhàng đọc một lời thoại trong vở kịch:
“Em tin tưởng chàng. Em tin chàng sẽ giành được thắng lợi. Trên người chàng đâu đâu cũng hiển hiện sự thành thật và nghiêm túc. Những lúc chàng cảm thấy cô đơn, em sẽ đi theo chàng. Vậy nên, xin chàng hãy tiếp tục vững bước đi trên con đường mà chàng tin tưởng. Con đường của chàng rất xa xôi, mọi người sẽ khinh miệt mà coi chàng là gã khờ. Nhưng mà đó là sứ mệnh chỉ một mình chàng sở hữu.”
Tôi nói bằng giọng đứt quãng:
- Đó... chỉ là vọng tưởng của Nojima, Sugiko chưa từng nói với anh ta những lời đó.
- Đúng vậy. Nhưng mà chị không phải vọng tưởng của Konoha.
Bàn tay đang đặt trên má tôi rời ra, rồi chi Tooko nắm lấy tay tôi. Sau đó, chị ấy áp tay tôi lên trái tim của chị ấy.
- Chị đang đứng ỏ đây, bằng xương bằng thịt.
Đôi mắt lanh lợi của chị ấy nhìn thẳng vào tôi.
Nhịp tim chị Tooko dưới lớp áo đồng phục và áo lót truyền vào lòng bàn tay của tôi.
Ngực của chị ấy vừa phẳng vừa cứng, nhưng lại thật ấm áp, tôi có thể cảm nhận được minh chứng cho sự hiện hữu của chị ấy dưới lớp da thịt này.
Thình thịch... thình thịch...
Nước mắt tôi tiếp tục trào ra.
Cổ họng và ngực tôi như bị xé toang, nước mắt nóng bỏng tuôn ra từ khóe mắt tôi như của một chiếc vòi nước bị hỏng.
Trong khi cảm nhận tiếng tim đập của chị Tooko, tôi cuối cùng cũng nhận ra một điều.
Từ sau sự kiện với Miu, tôi đã quyết định mình sẽ không đến gần ai nữa, thế nhưng tôi vẫn luôn ở bên cạnh chị Tooko.
Mỗi lần tôi đứng trước mặt chị ấy và khóc lóc thảm hại để trút hết tâm sự thế này, mỗi lần cảm nhận sự ấm áp từ đôi tay của chị ấy như thế này, tôi lại có thể gượng dậy một lần nữa.
Tôi tuyệt đối không hi vọng mình chưa từng gặp chị Tooko.
- Nào, đừng khóc nữa. Đây, cho em mượn khăn của chị nè.
Bàn tay đang nắm lấy tay tôi khẽ tách ra, sau đó chị Tooko đưa cho tôi một chiếc khăn mùi soa màu lam nhạt. Tôi nhận lấy và áp nó lên mặt.
- ... Cái khăn này là em cho chị Tooko mượn mà.
- Hả!
- ... Ba tháng trước rồi.
- Ồ, v-vậy hả? Chị cũng không nhớ rõ lắm?
Chị Tooko lẩm bẩm với vẻ xấu hổ.
- Chờ em lau mặt xong chúng ta đến trường nhé?
Tôi rửa sạch khăn tay ở vòi nước trong trường rồi mới bước vào lớp.
Từ hôm qua, bên trong phòng học đã được trang trí lại thành một gian cửa tiệm cà phê manga, có bàn ghế, những quyển manga mà mọi người mang tới cũng được xếp lên giá sách. Bên cạnh đó là một bảng quảng cáo vẽ hình nhân vật anime.
- Akutagawa đi học chưa?
Khi hỏi một bạn cùng lớp như vậy, tôi nhận được câu trả lời: “Cậu ấy đang luyện tập buổi sáng ở câu lạc bộ Bắn cung rồi”.
Tôi đi đến sân tập của câu lạc bộ Bắn cung, ở đó, tôi nhìn thấy Akutagawa mặc hakama đang đứng một mình kéo cung nhắm vào bia.
Tay cậu ấy nắm chặt cánh cung, lưng duỗi thẳng, khuôn mặt chăm chú không chút biểu cảm nhìn chằm chằm vào hồng tâm, sau đó cậu ấy bắn ra một mũi tên.
Mũi tên sượt qua tấm bia và cắm vào thảm tatami dựng đằng sau, thấy thế, Akutagawa khổ sở nhíu mày.
- Akutagawa.
Khi tôi cất tiếng gọi, hai mắt cậu ấy hơi mở lớn với vẻ kinh ngạc.
- Inoue...
- Xin lỗi ông vì chuyện hôm qua. Tôi vẫn đang lo nghĩ về một chuyện khác cho nên hôm qua mới không kiềm chế được mà bỏ chạy. Nhưng tôi sẽ không chạy trốn nữa. Thế nên hôm nay ông diễn kịch cùng tôi nhé? Chúng ta sẽ cùng đối mặt với nỗi sợ hãi của chính mình.
Cặp mắt của Akutagawa càng mở to hơn, cậu ấy nhìn chằm chằm vào tôi.
Tôi cũng ngẩng đầu lên và đối diện với Akutagawa.
Không hề sợ hãi, đường đường chính chính nhìn thẳng vào cậu ấy, cùng với một nụ cười.
Sự kinh ngạc trong mắt Akutagawa dần dần thay đổi thành quyết tâm.
- Tôi hiểu rồi.
Cuối cùng, cậu ấy gật đầu và cũng hơi mỉm cười.
Khoảng khắc ấy, tôi cảm giác như giữa chúng tôi vừa sinh ra một sự đồng cảm tươi mới, nó chảy vào phổi tôi cùng với bầu không khí buổi sáng trong vắt.
Sau khi Akutagawa thay đồng phục, chúng tôi trở lại lớp học, vừa bước vào lớp, tôi nghe thấy âm thanh xôn xao truyền vào tai.
Trong khi tôi còn đang nghi hoặc thì Mori - bạn thân của Kotobuki đã chạy về phía tôi.
- A, Inoue, không xong rồi! Nanase ngất xỉu, cậu ấy vừa được đưa tới phòng y tế, nghe nói là bị cảm lạnh! Cậu ấy sốt ghê lắm!
-Kotobuki á!?
Khi tôi và Akutagawa xông vào phòng y tế, chúng tôi thấy Kotobuki đang nằm trên giường, mặt cô nàng đỏ bừng, hơi thở khó khăn.
- Xin... Xin lỗi, Inoue. Tôi...
Cô nàng mếu máo nhìn tôi.
- ...Tôi sẽ vẫn tham gia vở kịch.
Nghe cô nàng gắng gượng nói đứt quãng như vậy, không hiểu sao ngực tôi thắt lại.
- Đừng gắng sức. Cậu gọi người nhà tới chở về đi.
- Nhưng mà, nếu tôi về, vở kịch sẽ...
- Kotobuki không làm sai gì cả. Dù sao cũng vì tôi nên Kotobuki mới bị cảm lạnh.
Đúng thế, Kotobuki bị cảm lạnh là vì tối hôm cô nàng đã đứng trong mưa nhiều giờ đồng hồ. Việc này hoàn toàn là trách nhiệm của tôi.
- Đừng lo, cứ giao vở kịch cho chúng tôi.
Khi tôi nở một nụ cười thật lòng và nói như vậy, hai mắt Kotobuki rưng rưng nước.
- Ừm...
- Hả, Nanase bị sốt té xỉu sao?
Ở gian hàng cơm cà ri, chị Tooko mặc đồ hầu gái trợn mắt kêu lên.
- Chị Tooko, chị thay Kotobuki diễn vai Sugiko nhé? Em biết chị đã thuộc nằm lòng tất cả lời thoại rồi đúng không?
- Vậy còn vai Nojima thì làm sao giờ?
- Để em diễn.
Chị Tooko tròn mắt ngạc nhiên khi nghe tôi trả lời tắp lự như vậy, sau đó chị ấy ngay lập tức nở một nụ cười và gật đầu.
- Chị biết rồi.
Lúc này, Akutagawa xen vào:
- Nếu Inoue diễn Nojima, vậy vai của Hayakawa phải làm sao bây giò?
- Dù sao thì lời thoại của Hayakawa cũng rất ít, chúng ta cứ xem tình huống rồi cắt bớt cũng được.
- Đúng thế, cứ làm như vậy đi. Cũng sắp tới giờ diễn rồi, chúng ta phải đi nói cho Chia một tiếng thôi.
Đúng lúc này, chị Maki ôm một quyến tập phác thảo xuất hiện.
- Hế Iô~, Tooko, ôi, cuối cùng mình cũng thấy được bồ mặc đồ hầu gái. Đúng là mỹ nữ chân chính có khác, mặc đồ gì cũng đẹp hết trơn.
- A, sao bồ lại tới đây hả Maki!!! Mình đã nói với bồ là chiều nay mới đến ca của mình cơ mà!
- Hì hì, bồ tưởng nói dối kiểu đó mà lừa được mình à. Nào, đừng chống cự, đứng yên cho mình phác thảo.
Chị Tooko cởi tạp dề và dúi nó vào tay chị Maki.
- Rất tiếc, mình có việc gấp. Mình đi trước đây.
- A, Tooko! vẫn chưa đến giờ đổi ca mà!
Một bạn học cùng lớp của chị Tooko cũng trong trang phục hầu gái vừa định ngăn lại thì chị ấy đã lấy tay chỉ vào chị Maki và nói:
- Cậu dùng tạm người này đi!
- Hả, hảảảảảả!!! Tooko!!!
Chúng tôi tìm được Takeda đang mặc happi* bán takoyaki trong sân trường. Sau khi nói cho cô bé biết những điểm thay đổi trong vở kịch, chúng tôi chạy vội tới nhà thi đấu để thay trang phục, khi chúng tôi thay đồ xong thì chỉ còn năm phút đồng hồ trước giờ diễn.
Happi: Loại trang phục của người lao động ngày xưa của Nhật, ngày nay được mặc trong các dịp lễ hội, điển hình là dùng để nhảy yosakoi.
Tôi và Takeda đứng ở một góc sân khấu, vừa thở phì phò vừa cố điều chỉnh hô hấp.
Chắc hẳn ở bên kia sân khấu, chị Tooko và Akutagawa cũng đang trong tình trạng tương tự.
- C-Cuối cùng cũng kịp.
- Ừ-ừm.
- Em rất vui vì hôm nay anh Konoha đã không vứt bỏ vở kịch và đến trường. Vì anh Konoha chính là người đã nói với em là hãy sống tiếp.
Nhìn sang bên cạnh, tôi thấy Takeda không hề cười. Nét mặt, giọng nói của cô bé đều rất bình thản lạnh nhạt.
- Anh cũng giống như em, Takeda. Từ trước đến nay, anh vẫn đang mang mặt nạ, anh tránh không thân cận với người khác. Nhưng anh cảm thấy chỉ cần hôm nay, nếu diễn thành công vở kịch này, anh sẽ có thể vượt qua được chính mình. Không chỉ anh, mà cả Akutagawa cũng vậy...
- Em sẽ chờ kết quả, có lẽ khi nhìn thấy nó, em cũng sẽ tìm được hy vọng.
Bóng tối vẫn tiếp tục ngự trị trên sân khấu, tôi hoàn toàn không nhìn thấy những gì đang diễn ra ở phía bên kia.
Không biết bây giờ Akutagawa đang nghĩ gì nhỉ!?
Hy vọng chúng tôi có thể cùng nhau vượt qua thử thách này.
Tôi thầm khẩn cầu trong ngực như vậy.
Làm ơn, ông trời, xin hãy phù hộ cho chúng con...
Tiếng chuông khai mạc vang lên, chúng tôi cùng bước về phía sân khấu mịt mờ.
Ánh đèn sân khấu nhàn nhạt như ánh trăng chiếu vào vị trí của tôi - bên phải sân khấu - và Akutagawa - người đang đứng bên trái sân khấu. Chúng tôi chậm rãi tiến đến phía trước tấm màn che vẫn còn đang đóng kín.
“Đây là câu chuyện của tôi, của bạn thân Oomiya và của người con gái mà tôi yêu.”
Thông qua micrô gắn trên cổ áo, âm thanh của tôi vang vọng khắp nhà thi đấu.
Sau đó, đến lượt giọng trầm thấp của Akutagawa...
“Đây là câu chuyện của tôi, của bạn thân Nojima và của người con gái mà cậu ấy yêu.”
Màn che chậm rãi kéo lên, ở trung tâm sân khấu xuất hiện ánh đèn thứ ba chiếu sáng bóng lưng thon gầy của chị Tooko.
Mái tóc dài óng mượt của chị ấy xõa xuống tận eo, phía sau đầu buộc một cái nơ lớn. Trên người chị ấy mặc furisode màu anh đào lộng lẫy cùng với quần hakama đỏ sậm.
“Lần đầu tiên tôi gặp Sugiko là ở hành lang lang hai của nhà hát kịch hoàng gia.”
Dù sao tôi cũng chẳng phải diễn viên chuyên nghiệp, kĩ xảo diễn xuất của tôi chẳng thể nào quá xuất sắc được. Thế nên, tôi chỉ cố gắng tưởng tượng ra nhân vật Nojima trong đầu và hòa lẫn tâm tình của anh ta vào tâm tình của tôi, sau đó dùng hết sức đọc to rõ ràng lời thoại của mình.
Giọng của Akutagawa lúc này cũng rất ổn định.
Khi chị Tooko khẽ đung đưa mái tóc và quay đầu lại, cả khán phòng chật kín chỗ ngồi đồng thời vang lên những âm thanh thán phục.
Đó là vì chị Tooko khi xõa tóc xuống thật sự rất xinh đẹp, nhìn kiểu gì đi nữa thì chị ấy cũng là một mỹ nữ không chê vào đâu được, hơn nữa toàn thân chị ấy còn toát ra một bầu không khí thuần khiết cổ xưa của một cô gái văn chương. Trông chị ấy bây giờ chẳng khác nào một bông hoa báo hiệu mùa xuân.
“Nakata đi đâu rồi vậy tiểu thư Sugiko?”
“Anh ấy đang luyện tập cắm hoa.”
Lúc còn vào vai Nojima, chị Tooko thường phấn khích một cách không cần thiết, thế nhưng khi diễn vai Sugiko, chị ấy đã có thể khống chế cảm xúc của mình. Giọng nói lẫn động tác khẽ cúi đầu chào Nojima của chị ấy đều bao hàm một cảm giác dịu dàng thanh tú.
Nojima nhìn theo hình bóng mỹ lệ đang rời xa của Sugiko.
Ôi, đây là đóa hoa tuyệt mỹ nhất mà tự nhiên đã tạo ra.
Sự tồn tại của nàng thật dịu dàng, cao quý, như mộng ảo.
“Ôi, hỡi cô gái xinh đẹp, nàng thật cao quý làm sao. Ta sẽ trở thành người đàn ông xứng đáng làm chồng của nàng. Xin nàng hãy chờ đến lúc đó, xin nàng đừng kết hôn với bất kì người nào khác!”
Tôi hiểu được tâm trạng này.
Chỉ nội việc nhìn thấy người mình thích thôi là đã cảm thấy hạnh phúc, lồng ngực lại đập rộn ràng, không ngừng tưởng tượng trong đầu những điều tốt đẹp nhất, không thể ngừng việc yêu đơn phương người đó đến mức ngu xuẩn.
Tình cảm của tôi dành cho Miu dần dần chồng lên tình cảm mà Nojima dành cho Sugiko.
Có lẽ trong mắt người khác, đó chỉ là những vọng tưởng nực cười, là những suy nghĩ ích kỉ không hơn không kém.
Có lẽ tôi chưa từng hiểu được cõi lòng của Miu.
Thế nhưng, tình cảm mà tôi dành cho cậu ấy không hề có một chút nào dối trá.
Tôi cầm vợt cùng đánh bóng bàn với Sugiko. Trên bờ môi người tôi yêu nở nụ cười vui vẻ. Mỗi lần nàng vung vợt, ống tay áo của nàng dập dờn như những cánh bướm.
Thật hy vọng khoảng thời gian này có thể kéo dài vĩnh viễn, hẳn là Nojima cũng từng suy nghĩ như vậy chăng?
“Trên đời này liệu còn tìm được ở đâu một người con gái đáng yêu, thuần khiết, biết suy nghĩ cho người khác và xinh đẹp đến nhường này. Chắc hẳn ông trời đã ban nàng cho ta nên mới để ta gặp được nàng, nếu không phải vậy thì điều này thật sự quá tàn khốc!”
“Niềm hân hoan này đến từ đâu vậy? Là tự nhiên mà có sao? Nếu là tự nhiên mà có sao nó lại sâu sắc đến thế?”
“Ta không thể không yêu nàng, ta không thể tưởng tượng đến việc mất đi nàng. Thật sự không thể. Hỡi ông trời, hãy rủ lòng thương với ta. Hãy ban hạnh phúc cho đôi ta!”
Tuy nhiên, cho dù Nojima yêu Sugiko đến đâu thì người Sugiko yêu lại là bạn thân của anh ta - Oomiya.
Oomiya từ lâu đã biết được tình cảm Sugiko dành cho mình. Thế nên anh ta cố tình tỏ ra lạnh nhạt với Sugiko. Nhưng trớ trêu thay chính thái độ đó chỉ càng khiến trái tim của Sugiko hướng về anh ta hơn.
“Tôi sẽ chơi ván này thay cho Nojima.”
Oomiya đi đến trước bàn và đối mặt với Sugiko. Nét mặt của Akutagawa khi diễn cảnh Oomiya không hề lưu tình vụt bóng về phía Sugiko rất nghiêm khắc, nó biểu đạt gút mắc và nỗi đau mà Oomiya đang phải chịu đựng.
Có lẽ đó cũng là gút mắc, là nỗi đau của chính cậu ấy.
Kể từ sự kiện sáu năm trước, Akutagawa đã lập lời thề sẽ trở thành một người khôn ngoan và thành thật.
Sau khi lên cấp ba, khi Akutagawa bị anh Igarashi nhờ giới thiệu Sarashina cho anh ấy và cả lúc Sarashina hỏi ý kiến cậu ấy về việc chia tay với anh Igarashi, chắc hẳn Akutagawa đã rất khổ não, rất mâu thuẫn.
Cậu ấy hẳn cũng đã nếm trải mùi vị khổ sở khi biết tình cảm mãnh liệt của Sarashina nhưng lại không thể tiếp nhận nó, cũng như cảm giác giày vò có tội với anh Igarashi.
Trong suốt một năm ròng, dưới vẻ mặt bình thản của cậu ấy đã che giấu những cảm xúc đó, cậu ấy đã không than phiền với bất kì ai mà chỉ tiếp tục viết ra tâm sự của mình trong những lá thư gửi cho người mẹ đang hôn mê ở bệnh viện.
Tôi thật sự không muốn sự vụng về của cậu ấy, sự thành thật đến cố chấp của cậu ấy bị phủ nhận.
Cho dù nó ngu xuẩn đến thế nào, sai lầm đến thế nào, tôi đều không muốn nó bị phủ nhận.
Bởi vì đó là con đường cậu ấy đã lựa chọn sau khi suy nghĩ thấu đáo.
Câu chuyện dần dần đi đến cao trào.
Oomiya vì muốn chặt đứt những cảm xúc lưu luyên dành cho Sugiko nên đã quyết định ra nước ngoài.
“Tôi chúc cậu được hạnh phúc.”
Khi Nojima tới tiễn anh ta, Oomiya lặng lẽ cười và nói như vậy.
Sugiko đứng bên cạnh vẫn đang nhìn anh ta với ánh mắt rưng rưng chực khóc.
Tâm tình của tôi dần dần hòa chung với họ...
Nojima, Oomiya cùng với Sugiko...
Khi đọc câu chuyện này, tôi dường như đang nhìn thấy hình ảnh của bản thân bên trong những nhân vật đó.
Từng trang sách mang tới cho tôi niềm hân hoan, nụ cười, nỗi buồn, phiền não, gào thét và nước mắt.
Nojima cầu hôn Sugiko, nhưng Sugiko từ chối anh ta.
Đeo lên tấm mặt nạ Beethoven bằng thạch cao mà Oomiya gửi tặng từ nước ngoài, tôi mang theo tâm trạng của Nojima và ôm đầu ngồi khóc thút thít tại trung tâm sân khấu.
Thất tình thật sự là một điều không thể chịu đựng được.
Hi vọng trong nháy mắt bị vỡ nát, thế giới bị bóng tối bao trùm, cơn đau không thể chịu được như thể trái tim bị dao cắt thành từng mảnh, anh ta không còn biết mình nên làm gì để sống tiếp.
Ông trời ơi! Sao ông lại cướp đi điều quan trọng duy nhất của ta!?
Miu, cho đến bây giờ mình vẫn không thể quên được cậu, mỗi lần nhớ đến cậu, hơi thở của mình như ngừng lại, ngực mình lại như nứt ra. Tại sao cậu lại từ chối mình, tại sao cậu lại rời bỏ mình!
Bóng tối phủ xuống sân khấu, ở góc bên phải, Oomiya xuất hiện, anh ta đứng đó với khuôn mặt đau đớn. Ánh sáng nhàn nhạt chiếu rọi thân hình anh ta.
“Gửi người bạn mà tôi tôn kính nhất, có một chuyện tôi phải tạ tội với cậu. Chỉ cần cậu xem một tiểu thuyết đăng trong tạp chí xã đoàn nào đó, cậu sẽ hiểu. Tôi không thể yêu cầu cậu đọc nó. Đó là lời thú tội của tôi. Sau khi đọc xong, xin cậu hãy phán xét chúng tôi...”
Ánh đèn sân khấu chiếu vào tôi - người đang ngồi ôm đầu ở trung tâm sân khấu. Tôi cầm lấy quyển tạp chí đạo cụ, lật vội qua từng trang của nó và cắm cúi đọc.
Lúc này, ở góc trái sân khấu, Sugiko xuất hiện, cô ấy nhìn về phía Oomiya đang đứng ở góc phải với ánh mắt lo lắng.
Sau đó, dưới ánh sáng nhàn nhạt của ngọn đèn sân khấu, Oomiya và Sugiko cùng đọc lên nội dung bức thư được đăng trong quyển tạp chí xã đoàn.
“Oomiya, xin chàng đừng tức giận. Em đã lấy hết can đảm của mình để viết nên lá thư này.”
Âm thanh trong vắt mang theo sự bi thương của chị Tooko kể lại nỗi lòng của Sugiko dành cho Oomiya.
Đối với điều này, Oomiya vẫn cố chấp từ chối Sugiko, anh ta xin cô hãy tiếp nhận người bạn thân Nojima của mình.
“Cô vẫn chưa thật sự hiểu được những ưu điểm của Nojima. Cô hãy thử một lần nhìn vào tâm hồn cậu ấy. “
“Oomiya, xin chàng hãy nhìn em với tư cách một người con gái, hãy đối xử với em như một con người độc lập. Xin chàng hãy quên Nojima đi. Em chỉ là em mà thôi.”
“Cô đang lý tưởng hóa tôi. Cho dù cô đến với tôi thì điều đó cũng sẽ không mang lại hạnh phúc cho cô.”
“Chàng nói dối. Chàng thật sự đang nói dối!”
Những lời đối đáp đầy khẩn trương vẫn tiếp tục.
Giọng chị Tooko mang theo sự nhiệt tình, hai má chị ấy bị ánh đèn sân khấu chiếu vào đỏ rực, trong đôi mắt rưng rưng cũng dâng một khát khao cháy bỏng.
Ngược lại, vẻ mặt Akutagawa càng lúc càng phiền muộn tăm tối.
“Ta không hiểu mình nên trả lời thế nào. Ta đang lạc lối. Ta muốn nói chuyện với Nojima, thế nhưng ta lại không có can đảm làm điều đó. Như thế quá tàn nhẫn với Nojima.”
Mỗi khi nói ra một lời thoại, Akutagawa lại nhíu mày khổ sở. Nắm đấm của cậu ấy siết chặt lại run rẩy.
Nỗi đau và sự khổ sở của Akutagawa đâm vào ngực tôi.
Lòi thề buộc bản thân phải thành thật khiến cậu ấy sợ hãi việc đưa ra quyết định.
Những chuyện xảy ra trong quá khứ đang trói chặt lấy trái tim của Akutagawa.
Xin cậu, đừng chịu thua. Hãy chặt đứt những ràng buộc đó.
Cậu không có lỗi.
Cậu là người thành thật.
Thế nên, xin cậu, hãy tiến về phía trước.
“Ta đang suy nghĩ liệu mình có nên gửi đi bức thư này hay không. Ta vốn cho rằng mình thật sự không nên gửi. Thế nhưng...”
Lời thoại dừng lại rồi.
Khuôn mặt của Akutagawa nhăn nhúm, hai mắt mở lớn nhìn đăm đăm về phía hàng ghế khán giả, trông cậu ấy như vừa phải chịu một cú sốc mạnh.
Sarashina Mayuri đang ngồi ở chính giữa hàng ghế thứ ba tính từ sân khấu, trên cổ bạn ấy có quấn băng.
Tôi cũng kinh ngạc nín thở.
Sarashina đang ngước lên nhìn Akutagawa với ánh mắt bi thương.
Bờ môi hơi hé ra của Akutagawa run rẩy, cậu ấy đứng sững như trời trồng. Sau đó, Akutagawa nắm chặt hai mắt lại, tay ôm lấy đầu, hô hấp của cậu ấy trở nên dồn dập.
Trông cậu ấy bây giờ chẳng khác gì tôi lúc “nó” phát tác.
Toàn bộ nhà thi đấu rơi vào im lặng.
Vốn dĩ Akutagawa vẫn không thể nói ra lời thoại đó của Oomiya, bây giò khi đứng trước Sarashina, cậu ấy lại càng không thể nói ra nó được.
Cho dù tôi muốn chạy lên, nhưng ở trên sân khấu như thế này thì tôi cũng chẳng thể làm được gì giúp cậu ấy, trong lúc lòng tôi nóng như lửa đốt, một giọng nói trong vắt đã vang lên.
- Oomiya, chàng có thể nghe câu chuyện của em không?
Sugiko...
Không, chị Tooko bước ra chính giữa sân khấu. Chị định làm làm trò gì vậy, chị Tooko!
Bởi vì đây là một hành động không có trong kịch bản, đèn sân khấu mất một lúc mới vội vàng đuổi kịp chị Tooko.
- Câu chuyện này bao gồm “sự thật” quan trọng giúp chàng đưa ra quyết định đối với sự việc này. Xin chàng đừng bịt tai lại mà hãy lắng nghe em nói.
Trong ánh sáng rực rỡ, chị Tooko bắt đầu kể chuyện, mái tóc đen dài khẽ đung đưa, hai mắt chị ấy lấp lánh như sao trời.
- Nhân vật chính của câu chuyện là một chàng trai thành thật, một học sinh ưu tú lễ nghi đoan chính, văn võ song toàn. Ngoài ra còn có hai nhân vật khác. Cả hai đều là bạn cùng lớp với chàng trai đó. Một người trong đó rất giống chàng trai, đó là một cô gái tóc dài nghiêm túc. Người còn lại là một cô gái tóc ngắn với ánh mắt lạnh lùng, không giỏi giao tiếp.
Cả hai cô gái này đều thích chàng trai đó.
Akutagawa ngẩng đầu lên và nhìn về phía chị Tooko vói vẻ mặt kinh ngạc.
Sarashina cũng mở to hai mắt, trông bạn ấy rất hoang mang.
Có lẽ khán giả bên dưới đều đang cho rằng đây chỉ là một phần của vở kịch chăng? Mặc dù cũng có một số người tỏ ra ngạc nhiên, tuy nhiên đại bộ phận người xem vẫn dõi theo ngôn từ và hành động của chị Tooko đang đứng trên sân khấu.
Tôi đứng ở một góc khác của sân khấu nhìn chị Tooko.
“Cô gái văn chương” này sẽ kể ra câu chuyện đầy đau thương và ai oán của Akutagawa theo cách nào đây?
Chị Tooko có thể giúp Akutagawa nói ra lời thoại sao?
- Khi học kì hai bắt đầu, khi được chuyển chỗ đãi ngồi cạnh nhau, chàng trai và cô gái tóc dài trở thành bạn. Cô gái tóc dài thương xuyên phiền não vì không thể hòa thuận với cha mẹ mình. Mỗi lân như thế, chàng trai đều chăm chú lắng nghe cô gái tóc dài, cậu còn mang sách giáo khoa cũ của chị mình tặng cho cô ấy.
Còn cô gái tóc ngắn lúc nào cũng đứng từ đằng xa và nhìn hai người với ánh mắt khó chịu. Thế nên chàng trai mới hiểu nhầm rằng cô gái tóc ngắn rất ghét mình.
Sự thực thì cô gái tóc ngắn cũng rất thích chàng trai, nhưng vì thấy cô gái tóc dài và chàng trai khi ở cạnh nhau là một đôi học sinh ưu tú rất hòa hợp, cho nên cô đã không thể thành thật với lòng mình.
Các khán giả đều đang nghiêng tai lắng nghe câu chuyện chẳng ăn nhập gì với vở kịch.
Trong nhà thi đấu tĩnh lặng như cánh rừng chỉ còn lại âm thanh trong vắt của chị Tooko đang vang vọng.
- Cô gái tóc ngắn rất muốn có được một vật, đó là một cái móc khóa hình thỏ. Bởi vì cô nghe người ta nói con thỏ này sẽ là bùa hộ mệnh tình yêu, chỉ cần cô mang nó theo người, cô sẽ được ở bên người con trai mà cô thích. Có lẽ cô gái tóc ngắn đã năn ni mẹ mình trước cửa tiệm có bán con thỏ đó chăng? Và rồi cuối cùng thì cô cũng có được con thỏ bông mà mình ao ước.
Cô gái tóc ngắn rất vui vẻ, cô thầm nghĩ trong đầu rằng có lẽ chàng trai sẽ bắt đầu nhận ra cô khi cô có được con thỏ này. Tuy nhiên, cô gái tóc dài cũng sở hữu một cái móc khóa hình thỏ giống hệt của cô gái tóc ngắn.
Không chỉ thế, đó còn là món quà mà chàng trai tặng cho cô gái tóc dài.
Cô gái tóc ngắn đã cảm thấy rất buồn, rất ghen tị, thế là cô đã đẩy cô gái tóc dài ngã xuống hồ nước.
Rất rõ ràng, chàng trai nhân vật chính ở đây là chỉ Akutagawa, còn cô gái tóc dài là Kanomata, trong khi cô gái tóc ngắn là Sarashina.
Đang nghe câu chuyện, hai tay Sarashina đang đặt trên đùi nắm chặt lại, bạn ấy cúi đầu trông rất đau khổ.
Chị Tooko tiếp tục nói:
- Tuy nhiên, người mà chàng trai nhớ mong lại không phải cô gái tóc dài bạn thân của mình, mà là cô gái tóc ngắn.
- !
Sarashina vụt ngẩng đầu lên.
Tôi cũng cảm thấy kinh ngạc.
Chàng trai thích cô gái tóc ngắn ư? Như vậy không phải là Akutagawa từ hồi tiểu học đã thích Sarashina rồi sao!?
Akutagawa kinh ngạc mở to hai mắt nhìn chị Tooko. Tôi không biết vẻ mặt đó của cậu ấy là khẳng định hay phủ định.
Chị Tooko cười.
- Chàng không tin sao, Oomiya? Chàng muốn giễu cợt câu chuyện của em chỉ là vọng tưởng của một “Cô gái văn chương” sao? Nhưng những điều mà em vừa kể không phải là không hề có căn cứ.
Điều mà chúng ta cần chú ý ở đây là cái móc khóa hình thỏ.
Chàng trai từng nói cho một người bạn khác của mình biết con thỏ đó là một món quà sinh nhật. Vì cậu xấu hố phải đi một mình tới cửa hàng cho con gái, nên cậu đã nhờ cô gái tóc dài cũng đi với mình và lựa nó.
Nếu chỉ nghe tới đây, có lẽ nhiều người sẽ cho rằng chàng trai muốn tặng con thỏ đó làm quà sinh nhật cho cô gái tóc dài? Tuy nhiên, điều đó là không thể.
Chị Tooko hướng ánh mắt nghiêm nghị về phía khán đài và tuyên bố như vậy. Cả nhà thi đấu đều yên tĩnh như tờ, mọi người đều nín thở chờ nghe lời tiếp theo của chị Tooko.
Sarashina cũng ngồi sững trên ghế như tượng đá.
- Em sẽ cho chàng một manh mối. Tên của cô gái tóc dài là “Emi” có nghĩa là “Nụ cười”, bởi vì khi cô gái tóc dài sinh ra đời, dãy núi đã nở nụ cười, cho nên cha cô mới lấy tên này đặt cho cô.
Oomiya, nếu chàng có chút tâm đắc với thơ haiku*, hẳn là chàng sẽ biết hình tượng “Dãy núi nở nụ cười” là chỉ điều gì đúng không? Đúng thế, “Dãy núi nở nụ cười” là một cụm từ biểu thị mùa xuân khi cây cỏ đâm chồi nảy lộc và dãy núi dần thay một lớp áo mới xanh mướt sau mùa đông dài đằng đẵng. Nói cách khác, cô gái tóc dài được sinh ra vào mùa xuân. Chàng trai và cô gái tóc dài trở thành bạn thân của nhau là kể từ sau kì nghỉ hè. Lúc chàng trai tặng cái móc khóa hình thỏ cho cô ấy là vào cuối mùa thu. Khi đó còn cách sinh nhật của cô gái tóc dài rất lâu.
Haiku: Thể loại thơ ngắn độc đáo của Nhật Bản, giới hạn trong 17 âm.
Vậy thì tại sao chàng trai lại nói với bạn mình rằng: “Con thỏ đó là một món quà sinh nhật”?
Chàng trai nói dối sao?
Không phải, vốn dĩ ngay từ đầu, chàng trai vốn định tặng con thỏ đó làm quà sinh nhật cho một ai đó. Bởi vì chàng trai không dám đi một mình tới cửa tiệm cho nên mới nhờ cô gái tóc dài cùng-đi-với-mình-lựa-quà-sinh-nhật-cho-người-đó.
Trên thực tế, sinh nhật của cô gái tóc ngắn là vào mùa thu, không những thế, cô ấy còn một mực muốn có được con thỏ đó.
Khuôn mặt vẫn nhìn chăm chú lên sân khấu của Sarashina rung động mãnh liệt.
Akutagawa cũng vậy.
Chị Tooko trong trang phục furisode và quần hakama tiếp tục nhẹ nhàng kể ra câu chuyện.
Câu chuyện vốn rất nặng nề đắng chát lại từ từ nhuộm lên một sắc màu dịu dàng nhàn nhạt.
- Oomiya, chàng có biết không? Chàng lúc nào cũng đối xử với em thật lạnh nhạt, thế nhưng chính vì thế, em lại càng để ý tới chàng hơn. Mỗi lần bị chàng làm ngơ, em lại cảm thấy thật buồn khổ, sự ái mộ của em dành cho chàng lại càng sâu đậm thêm.
Chàng trai trong câu chuyện này hẳn cũng giống như em? Hẳn cậu ta cũng đã để ý tới cô gái tóc ngắn chỉ đứng từ xa nhìn với ánh mắt khó chịu và quyết không bao giờ đến gần cậu chăng?
Thế nên em mới thử tưởng tượng, khi cậu chứng kiến sự yếu đuối và dịu dàng mà cô ấy ngẫu nhiên biểu lộ ra, khi cậu nhìn thấy một cô gái tóc ngắn hoàn toàn khác với cô gái tóc ngắn cậu đã biết từ trước đến nay, có lẽ trái tim của chàng trai đã không cầm được mà rung động trước cô ấy chăng?
Những lời Akutagawa từng nói trên con đường về nhà ngập ánh chiều tà hiện lên trong đầu tôi.
... Tôi rất dễ để ý tới một cô gái nếu cô ấy để lộ một mặt hoàn toàn khác với hình thường. Ví dụ như chứng kiến hộ dạng khóc thút thít một mình của người mà bình thường có thái độ rất hung hăng chẳng hạn.
Ngày trước, Akutagawa cũng từng nhìn thấy Sarashina trong bộ dạng như vậy cho nên mới bị bạn ấy hấp dẫn sao?
Akutagawa - người từ nãy đến giờ vẫn nhìn chị Tooko bằng ánh mắt kinh ngạc - khẽ cúi đầu xuống, nét mặt cậu ấy trông rất đau đớn. Có lẽ cậu ấy đang nhớ về Sarashina chăng?
Âm thanh của chị Tooko cũng xen lẫn một chút bi thương.
- Chiếc móc khóa hình thỏ đó vốn là món quà sinh nhật tặng cho cô gái tóc ngắn. Tuy nhiên khi nhìn thấy cô gái tóc ngắn cũng có con thỏ y hệt như thế, chàng trai đã không thể đưa nó cho cô ấy được? Thế là con thỏ đã mất đi công dụng của nó và được chuyển giao cho cô gái tóc dài. Cũng có khi chính cô gái tóc dài đã nói với chàng trai hãy đưa nó cho cô cũng nên. Không, rất có thể ngay từ đầu cô gái tóc dài đã biết cô gái tóc ngắn cũng có một con thỏ như vậy rồi...
Bởi vì đối với cô gái tóc dài, cô gái tóc ngắn chính là tình địch.
Thế nên, cô gái tóc dài có lẽ đã cố tình cho cô gái tóc ngắn thấy con thỏ của mình và nói rằng đó là món quà mà chàng trai tặng cho cô. Tất cả những đieu đó chỉ là “tưởng tượng” của em... tuy nhiên, một cô gái dù nhỏ tuổi đến đâu thì vẫn là một cô gái. Nếu cô ấy làm chuyện đó thì cũng không có gì lạ cả.
Chị Tooko tiếp tục nói với vẻ mặt bi thương.
- Sau đó cô gái tóc dài phải chuyển trường, trước khi chuyển đi, cô đã đến gặp cô gái tóc ngắn và đưa quyển sách giáo khoa cùng con thỏ mà cô nhận từ chàng trai cho cô gái tóc ngắn, cô muốn cô gái tóc ngắn mang trả nó lại cho chàng trai. Cô còn nói lời xin lỗi cô gái tóc ngắn.
Tại sao cô gái tóc dài không trực tiếp mang những thứ đó trả lại cho chàng trai? Tại sao cô ấy cố tình đưa chúng cho cô gái tóc ngắn? Em cho rằng từ điểm này, chúng ta có thể nhận ra cô gái tóc dài đã biết người mà chàng trai thích là ai, thế nên cô mới cảm thấy có lỗi khi lấy con thỏ đó làm riêng.
Chẳng biết từ lúc nào... nét mặt Sarashina hướng về phía chị Tooko đã chuyển thành đau thương.
Sáu năm trước, Sarashina - người lúc đó vẫn còn là một học sinh tiểu học - đã cắt đứt đầu con thỏ cùng mẩu truyện Trái quýt và gửi chúng cho Akutagawa.
Nhưng mà tôi không thể trách bạn ấy vì đã làm thế, bởi khi đó, bạn ấy cũng đang bị tổn thương, bạn ấy cũng đang rất đau khổ.
Chị Tooko nhẹ nhàng xoay người, ống tay áo dập dìu, rồi chị ấy nhìn về phía Akutagawa.
- Oomiya, hẳn là chàng đang tự hỏi câu chuyện mà em vừa kể liệu có liên quan gì tới bản thân chàng? Tuy nhiên, trong câu chuyện của ba người đó có cất giấu một sự thật rất quan trọng sẽ giúp chàng có thể dùng chính sức mạnh của mình mở ra một tương lai mới.
Oomiya, chàng sợ hãi phải đón nhận em.
Chàng cũng sợ hãi tương lai sẽ thay đổi vì điều đó.
Chàng đang run rẩy từ tận tâm khảm rằng liệu quyết định của chàng có phá hủy mọi thứ hay không!
Đúng thế, giống như chàng trai kia vì đã thành thật hơn bất kì ai nên mang đến kết quả là làm tổn thương cả hai cô gái, chàng cũng đang sợ hãi liệu mình có phải một gã khờ sẽ đưa ra lựa chọn sai lầm hay không.
Tuy nhiên, Oomiya, mặc dù ba người đó đều bị tổn thương và phải chia lìa, nhưng ai có thể nói chắc rằng tương lai của họ sẽ mờ mịt và khó khăn? Có lẽ đang chờ đợi ở phía trước họ là một tương lai rộng mở tươi sáng cũng nên!
Akutagawa trợn tròn hai mắt.
“Cô gái văn chương” vẫn nhìn thẳng vào cậu ẵy và nói bằng giọng mạnh mẽ, âm vang.
- Chỉ cần khép sách lại thì câu chuyện sẽ kết thúc sao? Không, cách đọc sách đó thật sự quá nông cạn. Tất cả câu chuyện sẽ tiếp tục kéo dài đến vô hạn, những nhân vật trong truyện cũng sẽ tiếp tục sống mãi trong trí tưởng tượng của chúng ta.
Chúng ta có thể khiến cho câu chuyện đó trở nên tràn ngập ánh sáng, cũng có thể khiến nó trở nên bi thương buồn thảm. Thế nên, thân là một “Cô gái văn chương”, em đã tưởng tượng rằng tương lai của ba người đó sẽ rất tuyệt vời!
Sau khi chuyển trường, cô gái tóc dài đã có thể đứng dậy từ nỗi buồn trên một miền đất mới, cô hòa giải với cha mẹ, chắc chắn cô sẽ có thể làm lại cuộc đời.
Còn cô gái tóc ngắn mặc dù xảy ra một số chuyện buồn mà mất đi một người quan trọng, đồng thời tự làm tổn thương bản thân, nhưng đó chỉ là sự trả thù sớm của tương lai đối với vô số những điều hạnh phúc đến khó tin mà cô sẽ trải nghiệm về sau mà thôi. Cô ấy sẽ có thể vui sống mỗi ngày, nỗ lực hướng về phía trước, sẽ có rất nhiều người yêu thương cô và cô ấy cũng sẽ yêu thương họ bằng cả tấm lòng.
Chị Tooko cất tiếng gọi Akutagawa, giọng chị ấy dịu dàng nhưng cũng rất mạnh mẽ, giống như một tia nắng xuyên qua khe hở của tầng mây đen kịt.
- Oomiya, chàng đã hiểu chưa?
Tất cả chúng ta đều đang bị trói buộc bởi rất nhiều thứ. Bởi gia đình, bạn bè, người yêu, bởi sự giận dữ, niềm vui, nỗi buồn và sự căm hận.
Chàng có lẽ đang nghĩ rằng tất cả những thứ đó đều rất quan trọng với con người, nếu chặt đứt chúng, con người sẽ không thể sống tiếp được. Tuy nhiên, con người vì cắt đứt sợi dây rốn nối họ với mẹ mình mới có thể được sinh ra trên cõi đời này. Nếu không chặt đứt quá khứ đang ràng buộc mình, ta sẽ không thể tiến về tương lai được.
Chỉ khi thử phá hủy tất cả, thử nếm trải cảm giác bị tổn thương, ta mới có thề biết đến những điều mới mẻ: nhìn thấy chút phong cảnh đang bị che lấp, nhận ra chút tâm tình đang bị trói buộc.
Câu chuyện mà em vừa kể lúc nãy là một câu chuyện nói về sự bi ai và ngu xuẩn của con người, nhưng đồng thời cũng là là “câu chuyện của sự tái sinh” và “câu chuyện của sự bắt đầu”! Câu chuyện đó muốn nói cho mọi người biết hãy dang rộng đôi tay và chờ đón một tương lai tươi sáng! Câu chuyện của chúng ta cũng giống như vậy!!!
Hai má chị Tooko đỏ hồng, đôi mắt chị ấy lấp lánh rạng ngời như những vì sao.
Trong giọng nói của chị ấy tràn ngập hi vọng.
Akutagawa vẫn sững sờ nghiêng tai lắng nghe tương lai chị Tooko đang vẽ ra. Trên hàng ghế khán giả, Sarashina cả người run rẩy bật khóc.
- Chàng có biết về nhân vật “ngài Chân lý” từng xuất hiện trong tiểu thuyết của một nhà văn Bạch Hoa phái nổi tiếng không? Ông ta - người theo đuổi cái đẹp và chân lý - đã nói một câu thế này: “Người không tự mình trải nghiệm sẽ không thể hiểu được nhân sinh thực sự là gì! Lúc nhẫn nại không được nữa và muốn khóc lên thì hãy cứ khóc thỏa thích đi! Nhẫn nại sẽ không mang lại cho chúng ta sức mạnh giúp ta đứng dậy. Bởi vì trong nhân sinh có những điều không thể nhẫn nại được, cho nên con người mới có thể tái sinh.”
Nhà văn khắc họa ra nhân vật “ngài Chân lý” này còn viết ra rất nhiều câu chuyện tái sinh khác, ông tin tưởng và yêu quý con người, bằng những ngôn từ thẳng thắn không hề hoa mỹ, ông ca tụng sự kiên cường và thiện ý của con người!
Dĩ nhiên, cũng có lúc ông không tin tưởng vào người khác, thậm chí ông còn mất niềm tin vào chính mình, ông cũng từng nản lòng dừng bước. Cho dù là ai đi nữa thì chỉ cần là con người, họ cũng sẽ mang trong mình đau đớn, khổ sở, phiền não. Không con người nào lại chưa từng đau khổ. Trên đời này không tồn tại con người nào chưa từng thất bại!
Bởi vì tất cả chúng ta đều là những tên khờ!
Em, chàng, và tất cả những nhân vật trong câu chuyện kia, tất cả con người đang sống trên thế giới này, đều mang trong mình sự khờ dại.
Nếu con người không ngu ngốc, vậy thì nghệ thuật và văn học cũng sẽ không tồn tại! Đúng thế, chúng ta, tất cả chúng ta đều là những kẻ khờ dại!
Trường học, xã hội đều là nơi tập hợp của những kẻ ngu ngốc. Em hi vọng chàng trước hết hãy nhận thức rõ điều này!
Bóng ma âm u trong mắt Akutagawa dần biến mất, cứ như thể cậu ấy đang tỉnh lại từ cơn ác mộng dài đằng đẵng và nghênh đón ánh bình minh.
Khuôn mặt cứng đờ của cậu ấy dần trở nên nhu hòa, nét mặt cậu ấy trở nên nhẹ nhàng thoải mái như thể tất cả đau đớn, khổ sở đã bị gột sạch.
Chị Tooko đã dùng hết sức lực của mình để nói ra những lời vừa nãy.
Trên sân khấu mịt mờ, ánh đèn rực rỡ chiếu thân hình của chị ấy.
Mái tóc đen dài óng ả, vầng trán, gò má và phần cổ thấm ướt mồ hôi của chị ấy đều đang tỏa sáng lấp lánh chẳng khác gì những vì sao trên bầu trời đêm. Bờ môi sắc anh đào của chị ấy vẫn không hề dừng lại, những từ ngữ ấm áp, mạnh mẽ vẫn đang tuôn ra.
- Em xin chàng, xin chàng đừng quá lo lắng về việc phải trả nên khôn ngoan thành thật nữa, xin chàng đừng đứng yên một chỗ nữa! Xin chàng đừng trói buộc bản thân bằng tầng tầng xiềng xích nữa!
Chàng hãy thử tưởng tượng ra một tương lai tươi sáng hạnh phúc! Có thể vì tưởng tượng quá nhiều mà chàng sẽ thất bại, có lẽ chàng sẽ cảm thấy xấu hổ, cảm thấy hổ thẹn, ngộ nhận mà làm tổn thương người khác, đó hiển nhiên là một điều sai lầm. Thế nhưng cho dù chàng vấp ngã vì sai lầm đó thì chỉ cần chàng lại đứng dậy và bước tiếp là được!
Cho dù gặp đau khổ, xin chàng đừng thất vọng, chàng hãy cứ nghĩ rằng đó chỉ là một sự trả thù sớm mà tương lai dành cho thành công sau này của chàng mà thôi. Đằng nào chúng ta cũng là những tên khờ, vậy thì chúng ta hãy cứ là những tên khờ mang theo lý tưởng trong tim, là những tên khờ luôn tiến về phía trước không sợ hãi thất bại!
Khờ dại không có gì xấu cả. Chàng hãy cứ làm theo cách của chàng, nói ra mọi điều trong thâm tâm bằng chính âm thanh, ngôn ngữ, ý nghĩ và sự thành thật của chàng! Chàng hãy tự quyết định con đường mình đi bằng chính con tim mình!
Trong đầu tôi hiện lên một bầu trời nhuộm ánh ráng chiều ấm áp.
Bầu trời màu cam, hiền hòa, trong vắt không một gợn mây...
Trên bầu trời đó, một quả, rồi hai quả quýt tươi rói được ném ra.
Bàn tay trắng muốt của chị Tooko lần lượt ném ra từng quả quýt vào nền trời chiều trải rộng trên đầu.
Ba quả, bốn quả, năm quả...
Khuôn mặt rạng rỡ, đôi mắt dịu dàng, hai bím tóc dài đung đưa, tiếng cười trong vắt...
Sự u uất tích lũy trong lòng tôi dần bị hòa tan trong mùi hương chua chua ngọt ngọt đó.
Khóe miệng Akutagawa mím chặt, trong ánh mắt cậu ấy lóe lên sự quyết tâm.
“Ta sẽ gửi đi lá thư này. Nojima, xin cậu hãy tha thứ cho tôi.”
Những lời đó được cậu ấy khẽ nói ra bằng giọng trầm thấp nhưng cũng rất rõ ràng.
Đó là lời giã từ của Akutagawa đối với quá khứ.
Tôi và Sarashina đều hiểu được điều đó.
Sarashina không còn run rẩy nữa. Nước mắt vẫn lăn dài trên hai gò má, nhưng bạn ấy đã ngẩng đầu lên và nhìn về phía sân khấu với ánh mắt như đang cầu nguyện.
Akutagawa thẳng lưng và duỗi tay phải về phía chị Tooko, sau đó cậu ấy cao giọng nói, ánh mắt cậu ấy ngập tràn nhiệt tình cháy bỏng.
“Hỡi thiên sứ mà ta yêu, nàng hãy cùng Takeko đến Paris. Hãy mang theo toàn bộ những tấm hình từ thuở nhỏ của nàng. Cho dù mất đi toàn bộ thế giới, ta cũng không muốn đánh mất nàng. Tuy nhiên, nếu có thể có được cả nàng và thế giới, ta sẽ vui vẻ hô to vạn tuế!”
Bờ môi chị Tooko cũng tách ra thành một nụ cười rạng rỡ như đóa hàm tiếu khoe sắc.
Rồi chị ấy lao về phía Akutagawa, mái tóc đen dài của chị ấy tung bay như cánh chim.
Ánh đèn sân khấu đuổi theo chị Tooko.
Và rồi, ngọn đèn đang chiếu vào Akutagawa chồng lên nhau và hòa làm một với ngọn đèn của chị Tooko, chị Tooko dang rộng hai tay với vẻ mặt hạnh phúc tột độ, sau đó nhào vào lồng ngực của Akutagawa và ôm chầm lấy cậu ấy.
“Cảm ơn! Cảm ơn chàng! Oomiya! Cảm ơn chàng!”
Theo như kịch bản thì thực ra ở đoạn này Sugiko phải khẽ nở nụ cười và từ từ bước về phía Oomiya, Oomiya cũng tiến về phía Sugiko, sau đó Sugiko đặt tay lên tay của Oomiya và hai người cùng nhìn nhau cười.
Nhưng mà có lẽ là chị Tooko đã quá cao hứng và quẳng luôn kịch bản ra khỏi đầu.
Akutagawa hơi tròn mắt ngạc nhiên vì bất chợt bị ôm chầm lấy, tuy nhiên, ngay lập tức nét mặt của cậu ấy đã trở nên rạng ngời, cậu ấy cũng khẽ vòng tay ôm lấy chị Tooko.
Mặc dù theo chỉnh thể mà nói thì đây cũng là một cảnh rất đạt, diễn xuất cũng chẳng có chỗ nào để chê, nhưng khi nhìn thấy hai người ôm ấp một chỗ như vậy, nói thật là tôi cũng cảm thấy có chút ghen ghét.
Chị Tooko thiệt là, mắc gì phải phấn khích đến thế chứ!
Ngực tôi đau nhói, cảm xúc của tôi bây giờ là sự pha trộn giữa đau đớn và xót xa, chẳng lẽ tôi đã quá nhập tâm vào nhân vật Nojima rồi sao?
Đèn tắt, bóng tối lại trở về với sân khấu, những người hạnh phúc yêu nhau biến mất trong màn đêm.
Tôi vẫn ngồi ở trung tâm sân khấu, kinh ngạc cúi đầu nhìn tờ tạp chí xã đoàn đang trải rộng trước mắt, đúng lúc này, ánh đèn lại sáng lên và chiếu rọi bóng hình cô độc của tôi.
Oomiya đã đánh đổi tình bạn lấy cô gái mà anh ta yêu nhất, thế nhưng Nojima lại cùng lúc mất đi người bạn thân và cô gái mà anh ta yêu. Liệu còn có nỗi đau nào lớn hơn nỗi đau này, anh ta tuyệt vọng, anh ta khổ sở.
Tuy nhiên, giống như chị Tooko từng nói, nếu không chặt đứt quá khứ đang trói buộc bản thân, người ta sẽ không thể hướng về tương lai được.
Chỉ khi thử phá hủy tất cả, thử nếm trải cảm giác bị tổn thương, ta mới có thể biết đến những điều mới mẻ. Nhìn thấy chút phong cảnh đang bị che lấp, nhận ra chút tâm tình đang bị trói buộc.
Hiện tại, tôi cũng muốn tin vào những lời đó.
Tôi muốn tin tưởng rằng phía trước màn đêm này sẽ là một thế giới rộng mở.
Tôi muốn tin tưởng vào một mối quan hệ mà cho dù hai người đã lỡ bỏ qua nhau, đã nói xấu lẫn nhau, tổn thương lẫn nhau, tan vỡ lẫn nhau, rời xa lẫn nhau... thì một ngày nào đó, họ cũng sẽ lại đoàn tụ với nhau.
Chính vì vậy, tôi cũng sẽ không sợ hãi việc đưa ra quyết định nữa.
Tôi xé rách tờ tạp chí rồi đứng bật dậy, sau đó ném tấm mặt nạ mà Oomiya tặng xuống sân khấu.
Mặt nạ thạch cao phát ra tiếng vỡ vụn, những mảnh vỡ màu trắng bắn tung tóe khắp nơi.
Tôi hướng về phía khán phòng và hét lên, như muốn chặt đứt những xiềng xích nặng nề đã trói buộc tôi từ bấy lâu nay.
“Ta sẽ một mình chịu đựng nó, và rồi, từ sự cô độc lạnh lẽo đó, ta sẽ một lần nữa tái sinh. Có lẽ ngày nào đó chúng ta sẽ đứng bắt tay nhau trên một đỉnh núi. Cho tới ngày đó, bạn của ta, chúng ta mỗi người sẽ đi trên hai nẻo đường riêng biệt.”
Sức lực rút khỏi chân của tôi, tôi lại khuỵu xuống sân khấu.
Trong ánh đèn dần dần mờ tối, tôi ôm lấy đầu và thấp giọng rên rỉ.
“Ta cuối cùng cũng có thể chịu đựng sự cô độc này. Từ nay về sau ta sẽ phải một mình chịu đựng nhiều điều hơn nữa sao? Ông trời ơi, xin hãy giúp ta!”
Đúng thế, từ nay về sau, hẳn là tôi sẽ vẫn một mình cuộn tròn trên giường khóc lóc, trốn tránh.
Có lẽ tôi sẽ hối hận, sẽ tuyệt vọng.
Có lẽ sẽ có lúc tôi nghĩ rằng mình không thể chịu đựng được sự đau khổ này nữa.
Nhưng cho dù vậy, sau khi đã khóc chán chê, tôi sẽ lại đứng dậy và tiếp tục tiến về phía trước.
Câu chuyện thực sự sẽ bắt đầu từ đó.
Trong khi đang quỳ trong bóng đêm, tai tôi có thể nghe thấy cả nhà thi đấu đang rung động vì rất nhiều tiếng vỗ tay hoan hô.