Cô Gái Văn Chương

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 162 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương Mở Đầu: Maki
Chương Mở Đầu: Maki

❊ ❊ ❊

Đom đóm buổi xế chiều - Chuyện kể của nàng công chúa

Tôi đã được chứng kiến cơn thịnh nộ của thần linh.

Tôi không hiểu được nguyên nhân gì đã làm ông nổi giận.

Himekura Mitsukuni là người chi phối toàn bộ thông tin trên đời, thâu tóm quyền lực theo đúng những gì mình muốn, là người có quyền ra lệnh là quý ngài Tuyệt đối tự cao tự đại.

Ít nhất đối với tôi, ông là một vị thần, người không bao giờ tha thứ cho những hành vi chống đối. Dù đã ngoài 70 thì cả thể xác lẫn tinh thần ông đều không có chút dấu hiệu sa sút nào, toát ra phong thái như thể đã luôn cai trị thế giới này từ hàng trăm năm về trước và từ nay trở đi sẽ vẫn tiếp tục sống cuộc đời vĩnh cửu ấy.

Thế mà người ông đó giờ đây, khuôn mặt nhăn nhó trong nỗi nhục nhã ê chề, con mắt độc nhất hằn đỏ những tia máu, bờ vai rung lên bởi cơn thịnh nộ.

Đêm trăng bên hồ, nhìn ông cho đám cá chép ăn một cách thô bạo, tôi có cảm tưởng ông đang giận cá chém thớt. Mặt nước được ánh trăng chiếu sáng nổi sóng dữ dội mỗi lần ông ném mồi vào, đám cá chép vốn là niềm tự hào của ông, dường như cũng cảm nhận được tâm trạng khó chịu của chủ nhân, bối rối quẫy những chiếc vây đỏ tìm đường chạy trốn.

Tôi nín thở nấp sau gốc cây thông và nghe được những lời làu bàu bực bội thoát ra từ bờ môi nứt nẻ.

“Ranh con Bạch Tuyết... vẫn còn định tiếp tục giao ước sao?”

Bạch Tuyết?

Và, giao ước?

Dù không hiểu gì cả nhưng tôi có cảm giác như mặt hồ tăm tối đang dậy sóng dữ dội trong lồng ngực của mình.

Sau những lời ngắn ngủi ấy, ông lại tiếp tục ném mồi cho cá trong im lặng, còn tôi cố nhón chân len lén rời khỏi nơi đó và cảm thấy sự căng thẳng đang đâm những mũi kim đau nhói lên da thịt mình.

Đó là câu chuyện xảy ra vào mùa hè, khi tôi sắp bước sang tuổi 18.

Buổi tối vài ngày sau đó, tôi tròn 18 tuổi. Một bữa tiệc màu mè linh đình, đúng như sở thích của ông, được tổ chức trong sân dinh thự.

Khu vườn được thắp đèn trang hoàng lộng lẫy, hầu hết các vị khách tới đây là những người có địa vị xã hội và hơn tuổi tôi rất nhiều. Sự thật rành rành là họ đến đây với mục tiêu làm vui lòng ông hơn là chúc mừng sinh nhật tôi. Luôn nở nụ cười đáp lại mỗi khi nhận được lời “chúc mừng sinh nhật” một cách nghi thức kiểu cách từ những người mới gặp lần đầu quả là một việc nhàm chán. Bởi trong khi đối phương chỉ cần bày tỏ sự quan tâm lịch thiệp dành cho cô gái nhỏ có một lần là coi như hoàn thành nhiệm vụ, thì tôi đây phải duyên dáng lặp đi lặp lại câu “xin cảm ơn” cho đến khi tiệc đã tàn.

Chưa kể, khi có nhiều người tụ tập lại, tôi sẽ nghe phải những chuyện mà bản thân chẳng hề muốn nghe chút nào.

Giả dụ chuyện mẹ tôi bỏ chồng bỏ con để về Anh. Rồi thì đứa trẻ được sinh ra bởi người đàn bà như vậy lại trở thành người thừa kế nhà Himekura thì chuyện gì sẽ xảy ra. Chuyện một người vô cùng câu nệ vấn đề huyết thống như Himekura Mitsukuni lại chấp nhận cho con trai độc nhất kết hôn với một người phụ nữ ngoại quốc xuất thân trong một gia đình bình thường, hay thực ra đó là một người đàn bà xấu xa, đã lừa gạt người thừa kế nhà Himekura, cố tình mang bầu để có được một cuộc hôn nhân ép buộc. Rồi thì chuyện bà ta đòi một khoản bồi thường khổng lồ dù chính bản thân tự ý rời khỏi gia tộc.

Những đề tài bàn tán kiểu như vậy kéo dài hết năm này qua năm khác quả thực làm tôi phát ngấy.

Nhưng, kể cả khi nghĩ như thế, tôi cũng không được phép để lộ điều đó ra mặt, phải vờ như không nghe thấy bất cứ điều gì. Không mắc một sai lầm nhỏ nào, không dao động, luôn nở nụ cười rạng rỡ quý phái sao cho ra dáng tiểu thư của một gia đình danh giá. Đó là điều mà ông nội và những người xung quanh mong muốn ở tôi - Himekura Maki.

Vì lẽ đó, khoác lên mình bộ đầm lụa óng ả, tôi phải đứng ở vị trí đó và nở nụ cười xinh đẹp quyến rũ hơn bất cứ ai.

“Maki đang giữ vị trí chỉ huy dàn nhạc trong câu lạc bộ Nhạc giao hưởng của trường cấp ba nhỉ?”

“Vâng, theo nguyện vọng của ông. Trọng trách chỉ huy dàn hợp xướng là truyền thống của người nhà Himekura.”

Để không thất lễ, tôi vẫn nhã nhặn đáp lời, nhưng thực ra sự tẻ nhạt đang làm tôi thấy vô cùng ngán ngẩm.

Trước mắt tôi lúc này là con trai giám đốc một tập đoàn nào đây. Anh ta đứng đó, một tay cầm ly rượu sâm panh và nở nụ cười lịch thiệp.

Người đó lớn hơn tôi ba tuổi, là sinh viên năm ba đại học, một cậu ấm dòng dõi, xuất thân từ một dòng họ quý tộc lâu đời hơn cả nhà Himekura... và cũng là phu quân tương lai mà ông đã nhắm cho tôi.

Tôi vốn cũng chẳng mơ mộng gì về chuyện yêu đương cả. Tôi chưa phải lòng người đàn ông nào, chuyện kết hôn cũng chỉ như bản hợp đồng giữa hai người, cho nên chỉ cần đối phương hội đủ những điều kiện mà người kia mong muốn thì dù là ai cũng không quan trọng. Riêng kiểu đàn ông trăng hoa chuyên đi dụ dỗ con gái như Sakurai Ryuuto thì lại là vấn đề khác.

Chỉ có điều, mỗi khi nghĩ đến việc vì đứa cháu có huyết thống thấp kém này mà ông cố công lựa chọn cho được một công tử dòng dõi quý tộc không thể chê trách được điểm gì, tôi lại cảm thấy bực bội như có gì đó sôi sục trong lòng.

Chẳng lẽ ông ghét bỏ dòng máu của mẹ đang chảy trong tôi đến thế sao...

Chẳng lẽ dòng máu Himekura nhất định phải thanh khiết cao quý mới được sao...

Còn ông thì cứ thản nhiên nhận lấy sự tán dương nịnh nọt của khách khứa, không mảy may bận tâm đến những thứ nhỏ nhặt như nỗi bực dọc của tôi.

Như để phô bày sự thật rằng mình chính là người hiện vẫn đang đứng ở vị trí cao nhất của nhà Himekura, ông ngồi nguyên trên ghế và nhìn chằm chằm về phía sảnh chính. Dù là ai đến chào hỏi ông cũng không buồn đứng dậy.

Ông đeo chiếc kính chỉ có một bên mắt. Trên con mắt trái đã hỏng do một trận hỏa hoạn xảy ra từ hồi ông còn trẻ là thấu kính vô cơ đang lóe sáng, nhưng con mắt phải lộ ra lại tràn đầy sự uy nghiêm như ngọn lửa đang bùng cháy, ngay cả gương mặt hằn nhiều nếp nhăn ấy cũng tràn ngập ý chí và sức mạnh.

Ông mặc kimono và người phụ nữ luôn đứng sát bên cạnh là thư ký của ông. Tôi từng nghe nói người thư ký đó khoảng ngoài 30 tuổi nhưng trông cô ấy trẻ hơn vậy nhiều. Có cả lời đồn đó là tình nhân của ông, nhưng thực hư ra sao không rõ. Mái tóc đen cắt ngắn, lớp trang điểm tự nhiên một cách khéo léo, bộ vest đứng đắn không diêm dúa, tất cả đều đúng gu của ông. Ông không ưa những người phụ nữ trang điểm đậm và ăn mặc điệu đà, coi đó là hạ cấp. Nhiều khả năng là thực ra ông chẳng coi phụ nữ ra gì. Một con người sinh nhầm thời với câu cửa miệng phũ phàng thường trực “Ta không có hứng bàn chuyện làm ăn với những kẻ mặc váy”. Bởi lẽ đó, một cách tự nhiên, những người phụ nữ phục vụ bên ông không mặc váy nữa, tóc cũng ngắn đi. Bởi hễ họ mặc những trang phục thướt tha hay nhuộm tóc sáng màu ông sẽ vô cùng khó chịu.

Và cũng vì thế, tôi luôn nuôi tóc dài. Mái tóc lai với người Ireland mà tôi thừa hưởng từ mẹ, với những lọn xoăn gợn sóng, mang sắc nâu trong suốt và óng ả ánh vàng mỗi khi tắm trong ánh sáng mặt trời.

Mỗi lần nhìn mái tóc này, ông luôn cau mày tỏ vẻ ghê tởm.

“Thật chẳng giống người Nhật.”

“Không có khí chất gì hết.”

“Nhuộm đen thì thế nào.”

Trước mấy lời làu bàu đó, hành động chống đối vụn vặt mà tôi có thể làm chỉ là lờ tịt chúng đi và cố tình lắc nhẹ mái tóc dài, miễn không làm ông phật ý quá là được.

Một người đàn ông trung niên đậm người, hai tay cứ xoa vào nhau liên tục, tiến lại gần ông.

Khách khứa xì xào với vẻ giễu cợt.

“Ô kìa, chẳng phải trưởng họ Kusanabe đó sao?”

Kusanabe và Himekura vốn là họ hàng của nhau và hai đời trước trưởng họ hiện tại thì nhà Kusanabe cũng có thế lực không nhỏ. Hồi ấy ông của tôi cũng còn trẻ, nghe nói trưởng họ Kusanabe đã đảm đương nhiệm vụ là người giám sát ông. Vậy mà đến đời cháu thì họ hoàn toàn suy sụp phải dựa vào sự trợ giúp của ông mới duy trì được dòng tộc nhà mình.

Người ta gọi Kusanabe là con chó của ông.

Bố tôi cũng thế.

Người bố đang làm việc ở nước ngoài của tôi, đành rằng đã một lần chống lại ông và kết hôn với mẹ, nhưng sau khi mẹ bị ông đày đọa tới mức phải chạy trốn khỏi nhà Himekura thì ý chí phản kháng của ông đã bị tước đoạt đến tận gốc. Tôi chẳng thể cảm nhận được sinh khí nơi bố, cảm xúc không còn hiện diện trên khuôn mặt ấy, như thể bố chỉ có thể giữ tâm trí ổn định bằng cách chấp nhận là một con búp bê cử động chân tay hoàn toàn theo ý của ông, sống một cuộc đời không hề có mong muốn hay hi vọng, không có chính kiến. Sống mà như đã chết.

Có lẽ một ngày nào đó, tôi cũng sẽ như Kusanabe, như bố, bị những chiếc răng nanh của ông nội ghim vào chăng.

Liệu rồi tôi có phải sống trong cảnh bị xiềng xích trói chặt không cựa quậy gì được, hoàn toàn biến thành con búp bê cho ông điều khiển mà không còn biết đến thế nào là bực tức nữa hay không.

Chỉ tưởng tượng vậy thôi cũng đủ khiến tôi rùng mình như thể bị dội nước lạnh khắp người, đầu tôi đau rát.

Đừng có đùa. Tôi sẽ không giống như bố.

Tôi sẽ không từ bỏ mọi thứ dễ dàng như thế. Tôi không muốn bị trói buộc đến tận tâm hồn. Không ai gọi đó là cuộc sống cả. Thà chết đi còn hơn.

Ngọn lửa của cơn giận dữ và nỗi ghê tởm khi là một người nhà Himekura, là cháu của ông, bắt đầu nhen nhóm trong tôi. Ngọn lửa đó cháy âm ỉ nơi cổ họng, đẩy cơn bực tức lên cao hơn.

Việc tôi là người nhà Himekura là sự thật không thể chối bỏ.

Vết bớt xanh tím lấp ló nơi cổ áo kimono của ông và vết bớt sau gáy tôi.

Vết bớt hình chiếc vảy được coi như vật chứng tỏ thân phận hậu duệ của rồng, là bằng chứng rõ ràng tới mức nghẹt thở về mối liên hệ giữa tôi và ông.

Vết bớt ấy giờ nóng rát như bị đóng dấu bằng miếng kim loại nung đỏ.

Đầu óc tôi trở nên mù mịt, không gian dường như đặc quánh bởi tiếng hét bị kìm lại và cơn đau trỗi dậy trong cổ họng. Tại sao tôi lại phải mỉm cười trong những lúc như thế này cơ chứ. Cả đám người đang khoái trá với những câu chuyện đồn đại tùy tiện, cả gã cậu ấm không biết gì về đời đang nói chuyện với một thái độ vô lo vô nghĩ trước mặt tôi, ai ai cũng thật vô vị. Tất cả các người biến mất hết ngay bây giờ có phải tốt không. Thà để thế giới bị một trận đại hồng thủy nuốt trọn, mọi thứ đều tiêu tan thì hay biết mấy! Khi đó, tôi sẽ cười lớn từ tận đáy lòng.

Khi dòng nước đen điên cuồng chực trào ra khỏi tâm trí tôi, đèn chiếu sáng trong vườn đồng loạt thay đổi.

Những tiếng xì xào bàn tán tắt ngấm, tràn ngập những tiếng thở dài.

“À... đom đóm!”

Cơn sóng đen ngòm đột ngột biến mất khỏi trái tim tôi.

Ánh sáng mỏng manh ấy trôi nổi bổng bềnh trong khu vườn tối. Thứ ánh sáng dễ thương nhỏ bé dập dờn bay lên cao dần, như thể vừa thoát ra khỏi bãi cỏ.

Ở đầu cành cây tùng hoặc cây phong, phía trên mặt hồ nơi có cây cầu vắt ngang qua, trên tấm khăn trải bàn trắng, trên tóc trên vai những vị khách mời, đâu đâu cũng le lói đốm sáng bé nhỏ, run rẩy mong manh như chực tắt.

Đó chẳng phải là đom đóm thực sự. Chỉ là một màn biểu diễn ánh sáng mô phỏng theo đom đóm mà thôi.

Thế nhưng, những hạt ánh sáng trắng lấp lánh thuần khiết ấy đã thanh tẩy hội trường, biến không gian xung quanh trở nên thơ mộng, mang tới cảm giác mơ màng dễ chịu như đang thực sự đứng giữa một bầy đom đóm vậy.

Tôi đứng sững như người mất hồn và không thể không nhớ đến cô gái bé nhỏ mới qua đời tháng trước.

Amemiya Hotaru*...

Hotaru trong tiếng Nhật có nghĩa là “đom đóm”.

Cô gái với tình yêu mạnh mẽ như bão tố, đến thời khắc cuối cùng vẫn tỏa sáng lộng lẫy như ánh chớp và ra đi khi đang nở nụ cười.

Tôi đã luôn chăm chú dõi theo câu chuyện ấy cho đến ngày cô bé mất. Đâu đó trong trái tim tôi luôn dành sự ngưỡng mộ cho cô ấy, người luôn ôm ấp trong lòng thứ tình cảm mà tôi không tài nào có được. Tôi không thể không thán phục và ghen tị với cô gái dù bàng hoàng trước kết cục không cách nào cứu vãn mà vẫn thành thật với cảm xúc của bản thân cho đến giây phút cuối cùng.

Thứ “linh hồn không bị trói buộc” mà tôi hằng ao ước.

Cô bé hiền lành rụt rè ấy đã cho tôi thấy nó.

Dù có vẻ như cô bé bị vận mệnh trêu đùa, bị trói buộc, mắc kẹt giữa tình yêu và lòng hận thù không lối thoát, nhưng trái tim của Hotaru vẫn tự do đến phút cuối cùng. Rũ bỏ tất cả những ràng buộc và cấm kị, dùng ý chí của bản thân lựa chọn người đàn ông mình yêu và nhắm mắt trong vòng tay người ấy.

Mỗi khi nhớ đến Hotaru, tôi luôn nghĩ rằng ngoài niềm hạnh phúc ấy ra, cô bé chẳng còn gì cả.

Nếu tôi hỏi em không hối hận sao, chắc em sẽ thoáng mỉm cười rồi khẽ gật đầu. Hotaru đã yêu một người đàn ông cho tới chết, sống một cách tự do và rồi chết một cách tự do.

So với cô bé thì tôi...

Một lần nữa, nỗi bực tức lại bắt đầu nhen nhóm lên trong lồng ngực.

Ở ngôi trường mà ông làm chủ tịch, dù tôi được gọi là “công chúa”, được hưởng đủ thứ đặc quyền nhưng thực sự tôi chẳng có chút tự do nào cả.

Những việc tôi làm được vốn chẳng phải là do sức của mình, mà là nhờ quyền lực của ông. Dù muốn vẽ nhưng tôi bị cấm theo học ngành mỹ thuật, thay vào đó buộc phải hứa gia nhập câu lạc bộ Nhạc giao hưởng và trở thành chỉ huy, đổi lại tôi được phép có một xưởng vẽ trong trường.

Dù bị ép buộc đến mức không thở nổi như thế này, nhưng chỉ có ông là tôi không có khả năng phản kháng. Cùng với sự tức giận và nỗi thất vọng tưởng như có thể nghiền nát lồng ngực, tôi đã phải nhìn từ khoảng cách rất gần cái kết cục mà bố tôi phải nhận khi vùng lên chống lại ông.

Vậy thì, từ nay về sau, tôi sẽ vẫn là một “Himekura” theo ý ông hay sao?

Sẽ không yêu ai như Hotaru đã từng yêu. Kết hôn với người đàn ông do ông chọn lựa, gánh thêm cái cùm mang tên “làm vợ”, cả đời sống với cái danh “Himekura” hay sao?

Nếu ông qua đời có lẽ tôi sẽ được tự do. Nhưng đó là khi nào? Mười năm nữa? Hai mươi năm nữa? Đối với tôi bây giờ dường như đó là một tương lai mù mịt không nhìn thấy đích và không chừng dù cả trăm năm trôi qua, người ông quái vật đó của tôi vẫn sẽ sống tiếp như thế này.

Trong quãng thời gian ấy, tôi sẽ sống như một con búp bê vâng lời sao?

Không!

Tôi muốn phát ra một tiếng hét xé cổ.

Những đốm sáng đom đóm giả rung rinh trong màn đêm mùa hè ấm áp len lỏi vào tâm trí tôi, luồn qua cánh cửa đang khép chặt hòng mở tung nó ra.

Anh chàng công tử với bộ mặt tẻ nhạt nói rằng từ tuần sau anh ta sẽ đến biệt thự của mình ở Nice* và ngỏ ý mời tôi đi cùng. Chất giọng lịch thiệp nghèo nàn âm điệu ấy làm tôi ghê sợ đến mức nổi da gà.

Tên thành phố đông dân thứ 5 trong các thành phố của Pháp.

Lấy cớ có một vị khách tôi bắt buộc phải ra chào hỏi, tôi rời đi như thể chạy trốn khỏi anh ta.

Và cứ thế rảo bước về phía không có một bóng người.

Đom đóm giả phát sáng mờ mờ trên má, trên vai tôi.

Cơn sóng khuấy động trong ngực tôi vẫn chưa dừng lại. Đầu đau như búa bổ, vết bớt sau gáy nóng lên nhức nhối.

Hotaru thực sự đã đi đến phương trời xa xôi mà tay tôi không thể nào chạm tới. Tôi không còn cơ hội ngắm nhìn nụ cười bẽn lẽn hiền lành ấy nữa. Tôi không thể dõi theo tình yêu mãnh liệt của cô bé nữa.

Ở đây, chỉ còn lại mình tôi.

Cả Sakurai Ryuuto, người cứ luôn lẵng nhẵng bám theo Hotaru, phải chăng cũng đang nếm trải cảm giác mất mát và bực bội như thể trái tim bị xé làm hai nửa?

Sau khi Ryuuto bị Hotaru đâm, tôi đưa cậu ta đến một bệnh viện nằm dưới sự quản lý của nhà Himekura và gần như phải cầm tù cậu ta để thực hiện việc điều trị. Trong thời gian đó, với bộ dạng điên loạn như một con chó hoang, Ryuuto không ngừng la hét: “Tôi phải bảo vệ Hotaru. Tôi đã hứa với Hotaru như thế. Thả tôi ra!”.

Không đâu, một tên con trai hời hợt bắt cá ba, bốn tay như thế, chắc hẳn bây giờ lại đang tán tỉnh những cô gái khác như thể chẳng có gì xảy ra cả. Dù sao thì, không như tôi, cậu ta có tự do.

Tôi thấy đau như thể có một bàn tay to lớn đang bóp nghẹt ngực mình.

Kết hôn với người mà ông nội lựa chọn ư, tôi không muốn điều đó.

Ai mà thèm đi Nice chứ. Tôi muốn được tự do ngay lúc này. Tôi sẽ không đợi nữa, dù chỉ một giây. Nhưng tôi có thể làm gì đây? Không phải với thân phận cháu gái của Himekura Mitsukuni, việc mà chính Himekura Maki có thể làm...

Tôi đứng sững lại như bị một mũi tên bắn trúng.

Vầng trăng hiện lên giữa hồ và gương mặt cứng đờ như quỷ dữ của tôi phản chiếu trên mặt nước tăm tối.

Tại chỗ này, ông đã nổi giận đùng đùng khi ném mồi cho cá... ?

Những chiếc vây đỏ ve vẩy nơi đáy nước. Và tôi nhìn chúng chằm chằm.

“Maki!”

Tôi đã đứng thừ người ở đây bao lâu rồi nhỉ. Một giọng nói mềm mại đầy học thức đang gọi tên tôi.

Khi tôi quay đầu lại, một người đàn ông trong bộ vest được may đo cẩn thận đang đứng đó. Nhân viên cấp dưới của ông tên là Takamizawa. Trước đây người đó là thư kí của ông, nhưng giờ làm việc trong học viện và kiêm vai trò quản lý của tôi.

“Có chuyện gì vậy ạ? Cô thấy không khỏe sao?”

“Không phải vậy. Tôi muốn ở một mình thôi.”

“Nhân vật chính của buổi tiệc mà lại vắng mặt thì thật không hay.”

“Tôi sẽ quay lại ngay.”

Vừa ra vẻ bình thản trả lời, tôi vừa nghĩ trong đầu.

Takamizawa mới trở thành người quản lý của tôi cách đây chưa lâu. Nhưng tôi biết người này là một nhân vật xuất sắc, luôn điềm tĩnh và gây ấn tượng với người khác bởi tính cách ôn hòa của mình.

Một người như vậy, không hiểu sao lại bị buộc rời khỏi vị trí thư ký của ông để đảm đương công việc trong học viện. Dù nói là quản lý của người thừa kế nhà Himekura, thì tôi cũng chỉ mới học cấp ba, và sau ông còn có bố nữa cơ mà.

Việc tôi trở thành người đứng đầu nhà Himekura là chuyện còn xa lắm, họa may ông hay bố lại có thêm con, và đứa bé ấy là con trai... Tạm thời không xét đến ông, thì bố tôi vẫn còn rất trẻ, nên khả năng này là hoàn toàn có thể. Nếu thế thì vị trí người đứng đầu hẳn sẽ chuyển giao cho đứa bé đó thôi.

Vị thế của tôi chỉ là thứ mơ hồ như vậy và người bị gắn liền với tôi là chú Takamizawa thực chất cũng không khác gì người chăm sóc cho tiểu thư cả. Không rõ chính bản thân chú ấy nghĩ gì về chuyện này.

Dù trông bên ngoài có vẻ ôn hòa, nhưng biết đâu nội tâm lại không giống vậy. Nếu thế...

Vết bớt sau cổ lại nóng ran lần nữa.

Để trở thành Elizabeth và đối mặt với hải quân vô địch Armada thì cần có Walsingham, Cecil và Drake*.

Tháng 8 năm 1588, Grande y Felicísima Armada, “Hải quân vĩ đại và may mắn nhất”, “hạm đội vô địch” của Tây Ban Nha tiến vào Anh với ý đồ lật đổ nữ hoàng Elizabeth I. Quân Anh giành thắng lợi, trong đó William Cecil là cố vấn, Francis Walsingham là thư ký của nữ hoàng Elizabeth và Francis Drake là phó chỉ huy của hạm đội Anh.

Gạt bỏ sự do dự cũng như sợ sệt, tôi hướng về phía Takamizawa với một nụ cười bất chấp mọi thứ.

“Tôi có chuyện muốn nói.”

8 Tập Nguyên tác: 文学少女 - Bungaku Shoujo - ebook©MotSAch —★— TVE-4u©Hà Du Xuất bản: NXB Văn Học 2014/2015
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Nomura Mizuki

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.