Chị Tooko xé roẹt một góc tờ giấy bằng những ngón tay thanh mảnh, đưa mẩu giấy vào miệng rồi bật cười khúc khích.
- Ngọt thật.
Sau đó, thêm một miếng ... Rồi lại một miếng nữa ...
Chị ấy dùng tay xé vụn tập vở kẻ ô vuông dày đặc những dòng chữ viết bằng bút chì HB, sau đó đưa lên miệng, đủng đỉnh nhai, tạo thành những tiếng lạo xạo nho nhỏ, rồi nuốt ực một cái.
“Vị ngọt này ... thật là dễ chịu ...” chị Tooko khẽ cúi gương mặt nhỏ nhắn và lẩm bẩm một cách lơ đãng. Bỗng nhiên, miệng chị ấy cong lên phát ra một tiếng “Hử?”, sự hoài nghi hiện rõ trên hai đồng tử đen láy đang mở lớn, cơ má giật giật. Mồ hôi trán túa ra, một cách rất e dè, chị ấy đưa mẩu giấy cuối cùng vào miệng, và ngay lập tức bật thẳng người dậy khỏi chiếc ghế xếp.
- Cay ~~~~~~~~~~~~~~~~ y !!!!
Hai bím tóc đuôi sam mỏng như đuôi mèo đen vung lên vung xuống, nước mắt giàn giụa, chị Tooko vừa bám ghi lấy lưng ghế, vừa trách mắng tôi với vẻ rất căm tức:
- C-Cay .... Chị thấy lưỡi mình như sắp rách toác ra, còn tưởng như lửa sẽ bùng ra từ hai hốc mắt và nước mũi chuẩn bị chảy ròng ròng đến nơi rồi ấy. Câu chuyện này, cay quá trời quá đất đấy, Konoha!
Tôi gấp tập giấy viết 50 trang lại, xếp bút chì vào, thản nhiên đáp:
- Chẳng phải là do đề tài kết hợp quá tệ hay sao ạ? “Vườn táo” và “xích đu hoa” thì tạm chấp nhận được, nhưng còn “máy giặt hoàn toàn tự động” thì lệch pha rành rành ra đấy còn gì.
Truyện tam đề - loại truyện kể được sang tác dựa vào ba đề tài cho sẵn – là món điểm tâm ưa thích của chị Tooko.
Cuối giờ học, mỗi khi tôi đến phòng câu lạc bộ, lúc nào cũng thấy chị Tooko – tay khư khư chiếc đồng hồ bấm giờ màu bạc – đang ngồi đợi sẵn.
- Nào, Konoha, đề tài hôm nay là “Spaghetti trứng cá đối khô”, “Tokyo Dome!”* và “chàng trai cung Xử Nữ”. Hãy viết một câu chuyện c~~~~~ cực kì ngọt ngào nhé. Thời gian là đúng 50 phút. Nào, bắt đầu!
Sân bóng chày ở Bunkyou, Tokyo, Nhật Bản, địa điểm tổ chức nhiều sự kiện lớn với sức chứa 55.000 người.
Giữa nguyên nụ cười tỏa nắng không vương chút phiền muộn trên gương mặt, chị ấy bấm đồng hồ tạch một cái.
Và sau đó, bà chị sẽ xé bài văn tôi viết ra thành từng mảnh, đưa lên miệng, nhại nhóp nhép rồi buông lời bình phẩm đại loại như:
- Măm măm ... Phần giữa hơi bị nhạt thì phải. Em thử rút ngắn và tăng nhịp của câu văn lên một chút, biết đâu lại ổn hơn đó. A, câu cuối, thật mềm và ngon~. Cứ như bánh pudding hương xoài ý.
Chị Tooko, một nữ sinh lớp 12, nghĩa là trên tôi một lớp, đồng thời cũng là một yêu quái chuyên ăn những câu chuyện.
Cũng như chúng ta ăn bánh uống nước, bà chị này sẽ ăn ngấu nghiến những trang giấy đầy chữ viết tay hay chữ in như thể chúng rất ngon lành, và tranh thủ cơ hội phô bày sự thông thái.
Nhưng hễ tôi nhắc đến hai chữ “yêu quái” thì y như rằng bà chị sẽ phồng mang trợn mắt lên mà phản pháo: “Cấm gọi chị là yêu quái! Chị đơn thuẩn là một “cô gái văn chương” yêu thích mọi câu chuyện trên đời một cách cuồng nhiệt đến mức muốn ăn hết chúng vào bụng mà thôi.”
Nếu chỉ bàn đến những gì mắt thường nhìn thấy, chẳng hạn như hai bím tóc đuôi sam buông dài đến tận eo, cặp mắt đen trong veo đầy vẻ tri thức, nước da trắng muốt, thân hình thon thả không một đường cong, không phải nghi ngờ gì, chị Tooko đích thị là một cô gái văn chương bước ra từ những ngày quá khứ đầy hoài niệm đẹp đẽ, một tiểu thư cao quý rất hợp với màu tím của hoa violet.
Tiếc rằng thực chất bên trong, chị ấy là một kẻ tham ăn, chuyện gì cũng thích chĩa mũi vào, nói ngắn gọn là một bà chị lớp trên phiền toái.
- Sụt sịt ... Lưỡi chị vẫn còn tê rần đây này. Chị đã thầm mong đợi một câu chuyện tình yêu vừa ngọt ngào vừa cay đắng làm rung động trái tim đấy biết không hả? Vậy mà sao em lại viết thế này chứ. “Một cậu bé bị cuốn vào máy giặt tự động, bay đến vườn táo nơi tận cùng của thế giới, mỗi lần cậu đung đưa qua lại chiếc xích đu hoa, những trái táo có hình mặt người lại phát ra tiếng kêu thất thanh và rung lộp độp”. Không thể tin được.
Ư... Chị đã nghĩ đây là món bánh táo phết kem tươi và ăn một cách ngon lành, thế mà thay vì táo thì bên trong lại nhổi đầy mì cay đỏ choét, thay vì bột quế thì lại có vị như rắc một đống shichimi* ấy ~~~~~~.
Tên đầy đủ là nana-iro togarashi (ớt bảy màu), một hỗn hợp cay quen thuộc của người Nhật, được chế biến từ bảy (shichi) loại nguyên liệu khác nhau.
Có vẻ như táo mặt người có tác dụng kích thích siêu mạnh, cho nên bà chị vừa sụt sùi nước mũi vừa khóc thút thít.
- Em chỉ viết theo đúng đề tài chị Tooko đưa ra thôi mà. Chị không nên phàn nàn gì mới phải chứ.
- Konoha đúng là đồ lạnh lùng. Dù nhìn vẻ ngoài trông như tiểu huân tước Cedric*, nhưng bản chất thực sự lại là bà giáo Minchin* xuất hiện trong cuốn Công chúa nhỏ Sara ý.
Nhân vật chính trong Little Lord Fauntleroy của Frances Hodgson Burnett.
Nhân vật phản diện của A Little Princess của Burnett.
- So sánh kiểu gì thế ạ? Em đâu có tóc vàng mắt xanh, cũng không mặc cái áo có tay bồng nào hết.
- Chị muốn ăn tuyển tập truyện ngắn Aiken để rửa miệng. Chị muốn ăn Dây chuyền những giọt nước mưa, chị muốn ăn Mảnh trời trong chiếc bánh, chị muốn ăn Ba lữ khách, chị muốn ăn, muốn ăn, muốn ăn lắm cơ ~~~~~~~.
Chị Tooko quỳ cả hai đầu gối trên ghế xếp, ôm ghì lấy lưng ghế, ngúng nguẩy đu đưa tới lui. “Nhìn chị kìa, bộ chị là trẻ con mẫu giáo đang mè nhèo ở gian đồ chơi của trung tâm thương mại chắc.” Tôi vừa tỏ vẻ sốc vừa nói.
- Ba lữ khách từng được in trong sách giáo khoa nhỉ. Xem nào, truyện kể về ba nam nhân viên làm việc tại một ga tàu ở vùng sa mạc, họ xin nghỉ phép và mỗi người tham gia vào một chuyến hành trình riêng, phải không?
Chỉ chờ có thể, gương mặt chị Tooko lập tức bừng sáng, bắt đầu thao thao bất tuyệt.
- Ừ, chuẩn đấy. Joan Aiken là nhà văn người Anh, sinh năm 1924, chuyên viết truyện cho thiếu nhi. Truyện dài kì Con sói ở biệt trang Willoughby đầy diễn biến gay cấn, có sức hấp dẫn y hệt những miếng bánh gừng giòn tan mà đám trẻ em trong truyện được mẹ chúng nướng cho làm đồ ăn vặt ấy, chị khuyên em đọc thử nhé, cả truyện ngắn của bà cũng tươi trẻ và ngon tuyệt cú mèo! Ba lữ khách thì ngon như trái cây tươi ấy. Những trái cam bổ ra vàng ươm, những trái thanh yên* tươi tắn, những trái nho xanh đẹp tựa đá quý. Khi chúng tan ra trong miệng, em sẽ cảm nhận được nước ép chảy ra tràn trề nữa đó.
Một loại hoa quả thuộc chi Cam chanh, khi chín có màu vàng chanh, thịt quả ít, màu trắng, hơi chua.
Chị Tooko cụp hàng mi dài xuống, khép nhẹ hai mắt, nghiêng đầu lẩm bẩm một cách vui sướng. Cứ lúc nào nói về đồ ăn là chị ấy lại có biểu cảm hạnh phúc thế đấy.
Phòng sinh hoạt câu lạc bộ nằm hiu quạnh ở góc phía Tây tầng ba của khu lớp học, trước đây vốn là nhà kho. Dọc theo những bức tường là từng chồng sách chất thành đống, bề mặt phần không gian khiêm tốn còn lại chỉ đủ để đặt một chiếc bàn gỗ sồi cũ kĩ lồi lõm.
Buổi hoàng hôn, giữa căn phòng câu lạc bộ đầy bụi bặm nhuộm trong ánh vàng mật ong của mặt trời sắp lặn, tôi luôn ngồi tại chiếc bàn lung lay cũ nát, dùng cây bút chì bấm HB viết chi chít chữ vào tập vở kẻ ô.
Những lúc đó, chị Tooko thường co cả hai chân lên ghế xếp, ngồi bó gối, những ngón tay thanh mảnh lật từng trang sách với nét mặt sung sướng cứ như trên đời này không còn gì vui thú bằng. Thi thoảng, bà chị sẽ liếc trộm sang tôi, kiểm tra xem tiến độ bữa ăn nhẹ của mình đến đâu, môi khẽ mở như thể hài lòng lắm rồi lại cắm đầu đọc sách tiếp.
Trong câu lạc bộ thì chỉ có hai người, tôi đảm nhận viết bữa điểm tâm cho chị Tooko cũng đã được hơn một năm.
- Ôi~, càng lúc chị càng muốn ăn truyện của Aiken ý. Phải rồi!
Chị Tooko hình như vừa nảy ra một ý tưởng điên khùng nào đó, chị ấy đột ngột mở to đôi mắt lóe sáng như đèn pha, vừa mỉm cười gian xảo vừa rướn mình lên.
- Biết đâu lại có một lá thư thật n~ngọt ngào được bỏ vào hòm thư ở sân trong thì sao.
Hòm thư được nhắc đến là một thứ chị Tooko đã đặt ở sân mà không thèm xin phép, đã thế chị ấy còn viết vào đó mấy dòng quá ư phiền nhiễu: “Chúng tôi sẽ giúp bạn đạt được tình yêu đời mình. Những bạn có nhu cầu xin gửi thư vào đây. Kí tên: Toàn bộ thành viên câu lạc bộ Văn học.”
Món khoái khẩu nhất của chị Tooko là những truyện viết tay chỉ có một trên đời. Hơn nữa, nếu đó là những câu chuyện tình lãng mạn thì bà chị càng không thể cưỡng lại. Thay vì lấy thù lao người của ta, chị Tooko yêu cầu họ viết một bản báo cáo thuật lại những cảm xúc thuần khiết của mình, tất cả nhằm mục đích được nếm món ăn mà bà chị ưa thích. Chị ấy là một người không ngần ngại lao tâm khổ tứ, miễn là có được đồ ăn ngon.
Nhưng tôi thì chỉ muốn bà chị này thôi ngay cái trò lôi tôi vào mấy mớ bòng bong đó đi.
- Em không thể viết hộ thư tình nữa đâu đấy.
Tôi nói thẳng thừng, nhưng người đối diện hoàn toàn chẳng thèm để tâm.
- Ờ ... rồi ~
Chị Tooko bước nhanh xuống khỏi chiếc ghế xếp, đáp lại bằng một câu thờ ơ chẳng để trả lời ai cả, rồi chạy ra coi hòm thư với cái dáng bước đi đầy hứng khởi.
Rõ thật là ...
Còn lại một mình trong phòng, tôi thở dài.
Gió lùa vào từ ô cửa sổ để mở, lật tung các trang giấy đặt trên chiếc bàn gỗ sồi.
Mùa hè năm nay mát hơn năm ngoái nên cảm giác khá dễ chịu, một điều may mắn với cái phòng sinh hoạt chẳng có điều hòa này. Cầu cho chị Tooko đừng chĩa mũi vào mấy vụ việc rắc rối đâu đâu nữa, kẻo lại biến khoảng thời gian mát mẻ này thành một “mùa hè đẫm mồi hôi”.
Trong khi tôi vừa thảnh thơi ngắm nhìn những áng mây trắng phía bên kia tấm rèm cửa bị gió thổi tung lên, vừa nghĩ ngợi mấy điều kể trên, thì chị ấy đã quay lại, hai bờ vai nhỏ gồng lên tức tối.
- Thật là quá đáng! Nhìn nè Konoha.
Chị Tooko ném thẳng mớ giấy xuống mặt bàn màu nâu, điệu bộ vô cùng phẫn uất.
Thứ chị cầm về là những mẩu giấy nhỏ đủ loại hình dạng, mép giấy nham nhở trông có vẻ như bị xé ra từ vở thếp. Trên đó có những kí tự viết bằng bút chì.
“Ghê tởm” “Cứu tôi với” “Đồ ma quỷ” “Sợ quá” “Đau quá” “Biến đi” ...
Khi nhìn thấy những con chữ đầy đe dọa nhảy múa trên những mảnh giấy xé vội xấu xí, tôi mở to hai mắt, nín thở.
Cũng có cả những tờ giấy chỉ toàn các con số.
“1 28 6 4 27”
“1 28 6 4 27 35 17 26 13”
“12 6 29 35 2 18 30 35 18 29”
“1 28 6 4 27 35 3 13 6 4 31 2 26 4 35 12 28 28 26 4 35 24 18 4 27 30”
- Những con số này có ý nghĩa gì vậy nhỉ?
Chị Tooko nhíu mày, quả quyết nói với một thái độ kỳ nghiêm túc.
- “4” là “tử”, “1 28 6 4 27”, chắc chắn không sai, nghĩa của nó là “1 (nhất định), 28 (hai đứa bà tám), 6 (xấu), 4 (tử), 27 (hai cái thây)”. Rồi. Đây đúng là thư thách đấu gửi đến chúng ta.
Nghe những lời rủa xả đó, tôi ngây người mất một lúc, nhưng sau đó cũng nhanh chóng lấy lại hồn vía.
- Chị chờ chút coi. Chưa gì chị đã nhảy bổ vào kết luận thế ạ? Biết đâu đây chẳng phải thư thách đấu gì cả, mà chỉ là một trò chơi khăm của ai đó thôi thì sao. Lại còn “chúng ta” nữa chứ, chị dừng ngay cái việc gom cả em vào cho em nhờ.
- Em nói gì thế, Konoha. Cứ cho rằng đó chỉ là trò chơi khăm đi nữa, chị cũng không đời nào bỏ qua cho một kẻ dám quăng một thứ không ngon lành gì ... à không, một trò chơi xấu rẻ tiền, thiếu tinh tế như thế này vào hộp quà vặt quý giá của chị ... à nhầm, hòm thư thiêng liên của câu lạc bộ Văn học. Đây là trận chiến vì sự tồn tại của câu lạc bộ Văn học đó. Chẳng lẽ vì câu lạc bộ Văn học chỉ có hai người mà chúng ta chịu cảnh bị khinh thường như những kẻ ngốc vậy sao? Chúng ta phải cho người ta biết rằng thành viên của câu lạc bộ Văn học này tuy là thiểu số nhưng đều là những thành viên ưu tú xuất sắc.
- Trận chiến ấy hả... Chị đang tính toán đến mấy thứ kiểu như đánh du kích nữa phải không?
- Ừ, đúng đó. Nếu cần thiết, chị sẽ đánh trống và thổi tù và nữa.
Hỏng bét rồi. Cái triệu chứng mất kiểm soát thường nhật lại phát tác ra rồi. Đảm bảo là trong đầu chị Tooko lúc này đang nảy ra hàng đống ảo tưởng, điên rồ với một tốc độ chóng mặt. Mỗi khi như thế, chẳng ai hãm nổi “cô gái văn chương” này nữa.
- Sắp thi cuối kì rồi nên em về đây.
Chị Tooko lập tức dùng hai bàn tay của mình bám chặt lấy cánh tay tôi, khi thấy tôi vội vã dọn đồ định chuồn về.
- Không cho. Chúng ta sẽ theo dõi sân trong bắt đầu từ hôm nay. Đây là mệnh lệnh của chị đấy, Konoha.
Lúc đó, ngực của chị ấy đè vào cánh tay phải của tôi, phẳng đến mức đáng thương, xẹp đến độ khiến người ta nghi hoặc liệu chị ta có đúng là nữ sinh lớp 12 không. Chính sự thương cảm không đúng chỗ đó là nguyên nhân làm tôi khựng lại đồng thời lỡ mất cơ hội tẩu thoát khỏi tay chị ấy.
Thế là suốt những ngày quý báu trước đợt thi cuối học kì, tôi phải cắm rễ ở sân trong cùng với chị Tooko.
Và rồi...
- Á! Lại nữa này!
7 giờ sáng. Thảm cỏ trong sân đẫm nước bởi trận mưa đêm qua.
Bên cạnh một thân cây già vươn lên sừng sững từ trong góc khuất của sân là một chiếc hộp chôn nửa mình dưới đám cỏ, một chiếc hộp yêu quái... à không, là hòm thư tư vấn tình yêu. Chị Tooko nhìn chòng chọc vào nó và hét lên.
- Ôi không ... Mình đã đến trường sớm hơn hẳn một tiếng. Hôm qua sau khi tan học mình cũng đã nán lại trường đến sát 6 giờ cơ mà.
- Có khả năng thư được bỏ vào hòm lúc nửa đêm.
Điều đáng ngạc nhiên là, những mẩu giấy ghi chép đáng ngờ mà tôi cứ nghĩ chỉ xuất hiện một lần, từ đó ngày nào cũng được gửi.
Nội dung hầu như vẫn thế, những từ “đáng ghét”, “đừng đến đây nữa”, “đồ ma quỷ” vẫn xuất hiện đều đặn. Chưa hết, còn cả những dãy số không rõ nghĩa...
- Cái dãy số “1 28 6 4 27 35 3 13 6 4 31 35 2 26 4 35 12 28 29 26 4 35 24 18 4 27 30” lặp lại rất nhiều, nhưng rốt cục nó mang ý nghĩa gì nhỉ?
Chị Tooko nhướn lông mày lên, trả lời với bộ mặt nghiêm túc.
- Đây nhé. “1 (nhất định), 28 (hai đứa bà tám), 6 (xấu), 4 (tử), 27 (hai cái thây), 35 (biến thái), 3 (ma), 13 (xui xẻo), 6 (xấu), 4 (tử), 31 (ma chuột), 35 (biến thái), 2 (hai đứa), 26 (hai kẻ xấu xa), 4 (tử), 35 (biến thái), 12 (thật dị), 28 (hai đứa bà tám), 29 (vĩnh cửu), 26 (hai kẻ xấu xa), 4 (tử), 35 (biến thái), 24 (hai đứa cùng tử), 18 (người đưa đám), 4 (tử), 27 (hai cái thây), 30 (ma trơi), đó, nghĩa thế đó!”
- Hiểu chết liền.
- Kĩ năng đọc hiểu của em còn non lắm nhé, Konoha. Nói ngắn gọn thì điều dãy số này muốn nói là “Hai đứa xấu xa, bà tám, biến thái rồi sẽ chết cùng nhau, biến thành hai cái thây dị dạng, chỉ có ma đi đưa đám như một hình phạt vĩnh cửu!”
- Chị càng nói em càng không hiểu. Nhưng mà cách giải thích nghĩa đó liệu có chính xác không đấy?
- Ơ này ... em dám nghi ngờ chị sao? Chị là ai nào, là “cô gái văn chương” nhé. Dù là Christie hay Queen hay Akagawa Jirou thì chị cũng đọc bằng sạch rồi đấy.
Akagawa Jirou hình như không phải thuộc dòng văn chính thống... Mà thôi, bây giờ chuyện đó sao chả được.
- Thế thì, chị mau mau tìm ra thủ phạm giùm đi. Tuần sau là thi cuối kỳ rồi đấy ạ. Em muốn ở nhà học bài.
- Konoha này, đời học sinh ấy mà, có những thứ còn quan trọng hơn phương trình và kí hiệu hóa học đấy.
- Ngụy biện.
Cái bộ dạng bây giờ của hai đứa tôi, từ sáng sớm tinh mơ đã ngồi xổm kiểu dân anh chị, chụm đầu vào nhau nói chuyện thậm thà thậm thụt, vô cùng giống một đám ngu ngốc vô công rồi nghề.
“Chị không thích. Tuyệt đối không thích đâu!”
Giờ nghỉ trưa. Sau một hồi nài ép chị Tooko, mặc cho chị ta cứ ra sức chống cự, tôi cũng lôi được chị ấy đến hội trường biểu diễn hòa nhạc nằm trong khuôn viên trường. Đó là một tòa kiến trúc xa hoa, gồm một hội trường lớn có sức chứa lên đến nghìn người và vài hội trường nhỏ hơn, thuộc quyền sở hữu của câu lạc bộ Nhạc giao hưởng. Câu lạc bộ này rất đông thành viên, từng đoạt giải thưởng trong các cuộc thi, nếu so với câu lạc bộ Văn học phải lấy kho để đồ làm phòng sinh hoạt và hoạt động một cách èo uột này, thì bản chất khác nhau một trời một vực như là thị bò Matsusaka* và chikuwa* vậy.
Thịt bò ở thành phố Matsusaka tỉnh Mie và vùng lân cận thuộc top 3 thịt bò hảo hạng nhất Nhật Bản.
Món ăn phụ bình dân, làm từ cá, hình ống, được nướng hoặc hấp.
Chủ nhiệm của câu lạc bộ Nhạc giao hưởng đó, nhạc trưởng Himekura Maki, sau khi nghe câu chuyện của chúng tôi liền tủm tỉm cười vui vẻ.
- Hừm, có chuyện như thế sao? Hai người cả buổi sáng lẫn giờ tan học, ngày nào cũng đi rình vậy hả? Ái chà, thật vất vả quá!
Từ ô cửa sổ trên mái vòm, ánh nắng chói chang của mùa hạ tràn xuống lấp lánh gợi đến cảnh tượng nơi thánh đường trong nhà thờ. Trên tường treo đầy những bức phác họa và tranh vẽ màu nước, chính giữa căn phòng có một tấm vải bạt căng ra trên giá vẽ.
Chị Maki ngồi bắt chéo chân trên ghế, tay cầm cọ vẽ. Chị ấy có sức quyến rũ khác biệt rất xa so với người Nhật, gương mặt sắc sảo nét nào ra nét đấy, mái tóc nâu dài lượn sóng tắm trong nắng vàng, và khác hẳn chị Tooko, chị ấy có một thân hình đầy đặn, biết cong những chỗ cần cong. Thực tế, chắc chị ấy là con lai, vì tôi nghe nói mẹ chị ấy là người nước ngoài.
Chị Maki nói rằng thực ra chị đã từng muốn tham gia vào câu lạc bộ mĩ thuật. Bây giờ, trong giờ nghỉ và sau giờ học, chị ấy luôn ngồi vẽ một mình tại xưởng vẽ nằm bên trong hội trường hòa nhạc. Chị ấy được hưởng sự đối đãi đặc biệt như vậy vì chị ấy là cháu gái của hiệu trưởng, và hơn nữa, còn nắm trong tay một mạng lưới quan hệ và cung cấp thông tin thuộc mọi lĩnh vực.
- Đến tìm mình ngay từ đầu có phải tốt hơn không. Bồ mà làm thế mình sẽ điều tra ngay cho. Tooko thiệt xa cách quá đi.
Đối diện với ánh nhìn mang vẻ chọc ghẹo đó, chị Tooko chỉ biết cắn môi một cách khổ sở.
Trước khi chị ấy kịp nói gì, tôi nở một nụ cười lịch sự với bộ mặt ngoan hiền nhất mà tôi có thể trưng ra trước mặt người khác.
- Đúng là chị Maki có khác. Quả nhiên là nơi bọn em có thể trông cậy.
Chị Tooko lườm tôi cực kì bất mãn. Dám cá là bà chị đang nghĩ “Ý em là không thể trông cậy gì vào chị đây có phải không?”. Trái lại, chị Maki thì nói với vẻ thoải mái.
- Ờ thì, nhờ những mối liên hệ với các thành viên cũ và họ hàng nên chị không thiếu nguồn tin thôi mà.
- Nếu vậy chị mau mau...
Tôi nhổm người lên, nhưng chị ấy vừa kéo dài giọng vừa nói tiếp.
- Có điều, để tìm ra thủ phạm gửi những mẩu giấy ghi chép đó thì phải kèm theo một điều kiện. Bồ hiểu mà, Tooko?
Những lời đó khiến mặt chị Tooko đỏ bừng lên đến tận mang tai. Chị ấy vung vẩy hai bím đuôi sam dài thượt và hét lên.
- Bồ đang tính bắt mình làm người mẫu khỏa thân chứ gì! Mình từ chối.
Chị Maki... vẫn chưa chịu bỏ cuộc.
À thì, đúng là chị ấy có nói đã luôn để mắt đến chị Tooko ngay sau khi nhập học. Nhưng mà, tôi cho rằng thay vì vẽ bộ ngực phẳng lì của chị Tooko, chị Maki cứ soi gương mà tự vẽ tranh khỏa thân của mình còn đáng hơn nhiều. Đúng là không thể chối cãi rằng con người ta luôn bị hấp dẫn bởi những gì mình không có.
Chị Tooko tay nắm chặt thành hình quả đấm, tức giận nói:
- Thấy chưa, chính vì thế này mà chị không muốn đến chỗ của Maki đấy. Mụ này chẳng khác quái gì mấy lão cấp trên dê già say xỉn trong bữa tiệc của công ty, luôn mồm “Cởi đi cởi đi” cả. Này nhé, tôi là một “cô gái văn chương” đáng yêu trong sáng. Là một cô gái nhu mì* chứ không như Maki nhé. Là một Yamato Nadeshiko dễ thẹn thùng nhé. Dù có là con gái với nhau cũng không có chuyện thoát y tùy tiện nhé.
Hình mẫu truyền thống lí tưởng của phái nữ Nhật Bản, chỉ vẻ đẹp nữ tính, yêu kiều, dịu dàng.
Yamato Nadeshiko kiểu gì mà lại ngồi cho cả hai chân lên ghế xếp, hoặc là ngồi tách hai chân như cưỡi ngựa, đung đưa tới lui, nhai sách rau ráu trước mặt người khác thế hả...
- Ồ thế hả? Thế thì tớ không hợp tác được rồi. Đáng tiếc quá.
Chị Maki đáp gọn lỏn không thương xót. Tôi bèn thành khẩn hạ mình:
- Chị có thể xem xét lại chuyện đó không?
- Konoha! Sao lại phải cúi đầu trước con người này chứ! Em còn có một đàn chị duyên dáng có thể trông cậy được ở ngay đây cơ mà.
Tóm lấy cánh tay tôi, chị Tooko vừa lẩm bẩm “Nào, đi thôi” vừa bắt đầu quay gót.
Trời ạ, lại định tiếp tục trò theo dõi bí mật à? Tuần sau đã thi cuối kì mất rồi.
Trên gương mặt chị Maki bỗng hiện lên một nụ cười nham hiểm, chị ấy cất giọng nói với chị Tooko – lúc này vừa ra đến cửa, đang phồng mồm trợn má thông báo “Xin lỗi đã làm phiền”.
- Nè, thủ phạm của những lá thư bí ẩn đó, biết đâu lại là ma thật ấy chứ nhỉ? Tớ từng được một thành viên cũ của đội kể cho nghe một câu chuyện rằng, hàng đêm có một con ma “hiện” lên đi quanh quẩn vật với trong trường và viết lại những con số đó.
- Konoha không được tin câu chuyện tầm xàm đó đâu đấy. Ma có gì chứ, đào đâu ra.
Sau giờ tan trường... hay đúng hơn là buổi tối. Những vì sao đang nhấp nháy trên bầu trời.
- Vâng vâng. Sao chúng ta không về đi thôi? Quả 9 giờ rồi đấy ạ.
Từ vị trí ngồi trên sàn bê tông dưới mái hiên của khu nhà lớp học, dòm về phía hòm thư, chị Tooko cương quyết nói:
- Không đâu. Hôm nay chị sẽ không rời khỏi đây một bước, cho đến khi nào thủ phạm ra mặt thì thôi. Chị sẽ bắt được thủ phạm, rồi chứng minh cho Maki thấy trên đời này không hề có ma.
Theo câu chuyện của chị Maki, thì hình như hơn mười năm trước, trên tường phòng sinh vật và bàn của phòng hóa học xuất hiện những dãy số do ma viết lại.
“Tuy những dãy số đó bây giờ không còn nữa, vì được viết bằng bút dạ dầu nên dùng chất tẩy rửa là trôi đi sạch, nhưng đây là câu chuyện ma nổi tiếng được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác của trường ta còn gì? Hai người chưa bao giờ nghe kể từ các anh chị thành viên cũ sao? À quên, xin lỗi nha. Câu lạc bộ Văn học làm gì có thành viên cũ nào nhỉ.”
Những lời đó đã làm tổn thương trầm trọng niềm kiêu hãnh của một người hết lòng yêu quý câu lạc bộ Văn học là chị Tooko đây, cho nên vừa ra khỏi hội trường hòa nhạc, bà chị ngay lập tức tuyên bố.
- Tối nay ta sẽ không ngủ, Konoha!
Điều đáng sợ là, trông bà chị hăm hở tràn đầy khí thế, có vẻ chị ấy tính ngồi rình cho đến sáng thật.
- Yêu quái chuyên ăn các câu chuyện còn tồn tại thì dù có ma cũng có làm sao đâu? Ta cứ coi thủ phạm là một con ma rồi rút lui đi thôi.
Muốn về nhà sớm được giây nào hay giây nấy, tôi đề xuất ý kiến một cách khó chịu, và liền bị bà chị lườm bằng đôi mắt tóe lửa.
- Chị không phải yêu quái! Chị chỉ là một “cô gái văn chương “ có sở thích ăn sách mà thôi. Dù chị có cực kì rộng lượng mà chấp nhận bị gọi là yêu quái đi chăng nữa, chị cũng không muốn bị xếp chung với ma. Cái kiểu kết luận “Mọi chuyện xảy ra đều là một giấc mơ “ hay là “Tất cả là do ma quỷ gây ra “ thật quá rẻ tiền và chẳng giải quyết được vấn đề gì cả. Chị không tin có ma quỷ đâu.
Hay là chị Tooko ôm một mối thù nào đó với ma chăng? Chẳng phải hồi trước chị ấy còn nói “Nếu gặp ma chị sẽ ném muối “ đấy sao?
Thế nhưng, với tình hình này, tôi sẽ không về được mất. Trời ơi, kì thi...
Mẹ tôi tưởng là tôi ở lại nhà bạn để học. Sau khi làm trực nhật cuối giờ, tại bốt điện thoại trong trường tôi lấy cớ thế này. “Con định đến nhà một người bạn trong lớp để ôn thi. Ơ? Tên ạ? Akutagawa ạ. Thế nên có lẽ con sẽ về muộn... “
“Konoha đã kết thân được với bạn đến vậy rồi cơ đấy. Thật may quá!” - Mẹ tôi vui mừng.
Từ khi tôi vào cấp ba, chưa có lần nào tôi đi chơi với bạn bè cả, hẳn là mẹ đã lo lắng lắm. Ngực tôi thắt lại bởi cảm giác có lỗi. Đã thế chuyện học hành cũng là nói dối, sự thực điều tôi đang làm là chơi trò thám tử với một bà chị yêu quái học lớp trên.
“Mẹ ơi, con xin lỗi”. Nghĩ thầm học được chút nào hay chút ấy, tôi mở bộ đề môn đại số ra, dựa vào ánh đèn đường và ánh trăng để bắt đầu giải toán.
- Konoha gương mẫu thật đấy.
- Chính chị cũng phải thi đấy.
- Trong giờ học chị học hành đàng hoàng lắm, nên mọi chuyện sẽ ổn thôi.
Bà chị nói với thái độ hợm hĩnh, đưa gương mặt nhỏ nhắn lại gần tôi và nhòm vào bộ đề bài tập.
Hai bím tóc thắt đuôi sam dài buông xuống từ vai, mùi hương hoa violet đột nhiên thoảng qua mũi tôi.
Chị Tooko vừa mới cam đoan bằng giọng điệu rất ra dáng một đàn chị “Có chỗ nào không hiểu, chị sẽ chỉ cho nhé”, mặt hơi vênh lên và ánh mắt sáng lấp lánh dịu dàng, thì ngay sau đó, bà chị nghẹn giọng khi nhìn vào những phương trình viết trong tập đề bài.
- ... Gì thế này, em giải những câu hỏi khó thế này ấy hả? Không lẽ lớp Konoha là lớp đặc biệt dành cho học sinh ôn thi đại học à? Định giữ bí mật với chị rồi thi vào Toudai* hay sao?
Viết tắt của Đại học Tokyo, trường đại học danh giá hàng đầu Nhật Bản.
- Trường mình làm gì có lớp nào như thế. Với cả cỡ này chỉ là dạng cơ bản thôi. Năm ngoái chị Tooko cũng phải học rồi chứ ?
- Th-Thế hả? Sự tương thích giữa chị với máy móc và các con số không được tốt cho lắm...
Chị ấy lóng ngóng liếc ra chỗ khác.
Bỗng dưng thấy tò mò, tôi bèn hỏi thử :
- Nói vậy thì, chị có ăn được các con số không ?
- Không phải là không ăn được... Đầu tiên chị thường đọc các con chữ bằng mắt, cảm nhận bằng trái tim rồi sau đó mới cho chúng vào miệng. Chữ số thì chỉ là chữ số thôi, đúng không nào? Nếu chị không thể tìm ra ý nghĩa của chúng, thì dù có cho vào miệng đi nữa, cũng sẽ chỉ thấy như đang nhai mì ống chưa luộc khô không khốc mà thôi.
Ra là vậy...
Đã có lần tôi nghe chị Tooko nói rằng dù chị ấy có ăn những thứ mà chúng ta vẫn ăn như bánh mì hay cơm nắm thì cũng không cảm nhận được bất cứ hương bị gì. Vụ này cũng tương tự thế ha.
- Thế, cả chữ Latinh cũng vậy à ?
- Ừ. Nếu chị không hiểu ý nghĩa của từ ngữ đó, chúng sẽ thành mì ống khô có hình dạnh ABC thôi.
Sau khi thì thào bằng vẻ mặt buồn xo, một nụ cười e ấp như cánh hoa violet hiện lên trên môi chị Tooko.
- Nhưng mà, đúng là chị cũng muốn đọc thử bản gốc của những tác phẩm văn học nước ngoài. Những câu chuyện tuyệt với khiến trái tim người ta phải rung động như thế, mà chị chỉ có thể nhìn thấy toàn chữ Latinh thì thật là đáng buồn. Vì thế chị học tiếng Anh nghiêm chỉnh cực kì. Ngoài ra, còn cả tiếng Pháp, tiếng Ý, tiếng Đức và tiếng Trung nữa. Vừa tra từ điển vừa đọc từng chút một cũng khá là sốt ruột, nhưng khi chị tâm niệm từng chữ từng chữ đều rất quý giá, thấy được rằng chúng nắm giữ ý nghĩa riêng, phát ra ánh sáng lấp lánh rực rỡ, chị cảm giác tim mình đập thình thịch. Những ngôn từ đó luôn có một hương vị hảo hạng, như là tan ra ngọt lịm trong miệng ý.
Chị Tooko mê mải nói một tràng với chất giọng rất đỗi dịu dàng, mềm mại.
Ánh trăng trong vắt chiếu sáng gương mặt trắng trẻo của chị ấy. Chị ấy lúc này toát ra một vẻ vô cùng thần bí, xinh đẹp, khác xa so với ngày thường, nhìn thấy cảnh tượng này, tôi chợt nghĩ “Chậc, thỉnh thoảng chiều theo cái thói ích kỉ của chị Tooko cũng không tệ lắm”.
- Với bài tập toán cũng vậy, nếu chị cố gắng giải đến cùng, biết đâu sẽ có một hương vị đặc biệt thì sao ạ.
- A... cái đó... chị nghĩ là... không đâu, chắc thế.
Trông cái bộ dạng lúng túng và hai má bắt đầu chuyển màu của chị ấy, tôi suýt phì cười.
- Thôi nào, kể cả là Konoha đi nữa thì cũng phải có môn học kém chứ?
- Cũng đúng ha, thỉnh thoảng môn Hán văn làm em đau hết cả đầu.
- Cái đấy là môn tủ của chị đó. Cứ giao cho chị, chị sẽ chỉ bảo đàng hoàng! Nào nào, lấy sách giáo khoa ra đi. Giới hạn ôn thi là phần nào thế?
Ngay lúc chị Tooko đang vui sướng lắc lấy lắc để cánh tay tôi thúc giục, tiếng chuông đột nhiên vang lên.
- Kya!
Chị ấy giật thót và hét ầm lên. Tôi cũng ngẩng mặt lên ngay lập tức. Đã quá giờ tan học lâu rồi, nên chắc chắn không thể có chuyện chuông reo, thế mà tiếng chuông lại vang lên rõ mồn một.
Tôi nhìn vào đồng hồ đeo tay, kim giờ sắp chỉ vào số 10.
- Đêm đến hơi bị nhanh đấy nhỉ.
“Em nói gì đấy Konoha! Á á!” – chị Tooko hét lên một lần nữa.
Ánh sáng đồng loạt phát ra từ tấm kính cửa sổ của các phòng học và bắt đầu nhấp nháy liên hồi.
Hơn nữa, còn có những âm thanh dồn dập vang vọng “bộp, bộp, bộp” như có ai đó đang vỗ tay, sau cùng lần vào trong những thứ đó tôi còn nghe được cả tiếng con gái khóc lóc thảm thiết.
Khi tiếng kêu yếu ớt “Mở ra đi... cho tôi vào trong đi...” vọng đến tai, tôi cảm giác lông tơ khắp người mình dựng đứng cả lên.
Gai ốc nổi toàn thân, các giác quan đều trở nên nhạy cảm. Tay, chân, cổ và gáy đều tê cứng, cơ thể dần lạnh như băng, ngược lại không khí thì như thể nóng lên, nặng nề.
- Chị Tooko, thủ phạm xem ra đúng là ma rồi.
K-Không phải đâu, không phải! Chỉ là nghe nhầm thôi. Cả ánh sáng đó cũng chỉ là đèn neon cũ bị hỏng thôi. Thời điểm bắt đầu cháy bóng ấy, đèn sẽ lóe lên còn gì.
- Nếu là cháy bóng thì không thể bật tắt một loạt cùng lúc như thế kia được!
Ánh sáng lập lòe khiến đầu óc choàng váng và âm thanh dồn dập như chọc thủng lỗ tai cứ tiếp tục kéo dài. Nhưng hơn hết, tiếng khóc kia mới là thứ ném chúng tôi xuống vực sâu sợ hãi.
Môi chị Tooko khẽ run lên, lặp đi lặp lại mấy câu “K-Không có, không có ma, chắc chắn không có ma”, còn tay thì ghì chặt lấy áo tôi.
- Đúng vậy, không có...
Đúng lúc đó, một bóng người lờ mờ hiện ra trong sân.
Chị Tooko nín thở ngay tắp lự.
Cô gái đó...
Cô gái hiện ra từ trong bóng tối, tay cầm chiếc cặp học sinh màu đen và mặc đồng phục. Nhưng mà đồng phục đó trong không giống loại đã được sửa đổi theo kiểu hiện đại với áo thủy thủ vạt ngắn và váy xếp ly như chị Tooko đang mặc.
Bộ đồng phục đó nhìn quê mùa hơn một chút, một bộ váy liền kiểu thủy thủ... phải rồi, tôi đã nhìn thấy nó qua một bức hình cũ treo trong trường. Đây là mẫu cũ trước khi trường tôi tiến hành thay đổi đồng phục! Không chỉ có thế, đang hè mà thứ tôi thấy ở đây lại là đồng phục mùa đông!
Cô gái đó di chuyển với những bước chân xiêu vẹo cứ như đang trôi lềnh bềnh trên không khí, khi đến trước hòm thư thì ngồi xổm xuống.
Rồi cô ta lôi ra từ trong cặp một quyển vở và cây bút, sau khi viết cái gì đó lên tờ giấy, cô ấy bắt đầu xé và nhét chúng vào hộp.
Chẳng biết từ lúc nào, ánh sáng lập lòe cùng những âm thanh đau đầu nhức óc đều đã ngừng lại.
Không gian xung quanh đã tĩnh lặng trở lại, ngoài tiếng gió ra, chúng tôi không còn nghe thấy gì khác nữa.
Tuy nhiên, cô ta vẫn còn ở đó. Hờ hững và lặng lẽ, tắm mình trong ánh trăng bạc, cứ tiếp tục viết, tiếp tục xé. Cảnh tượng đó quá quái dị, làm cho chúng tôi không tài nào rời mắt.
Cánh tay đó nhìn thế nào cũng thấy quá gầy. Trông chẳng khác gì mấy con ma-nơ-canh không có máu lưu thông bên trong. Mà không, không phải chỉ có cánh tay. Eo nhỏ, bờ vai mỏng dính, tấm lưng hẹp, mái tóc màu hạt dẻ trong suốt, chưa hết, cái gáy trắng bệch dị thường nổi lên trên nền đêm tối... Cơ thể đó chỗ nào cũng gầy gò, cũng không có sức sống và tái mét, nói tóm lại, hoàn toàn không thấy giống một con người đang sống và hít thở chút nào!
Tôi nuốt nước miếng xuống họng một cách khổ sở, miệng khô rát, tay ướt đẫm mồ hôi.
Rốt cục, cô gái kia đang làm cái quái gì ở đằng đó vậy. Người nhét những mẩu thư vào hộp là cô ta sao?
- Ư... Trên đời làm gì có ma.
Bỗng nhiên, chị Tooko tay vẫn nắm nguyên vạt áo của tôi, bước về phia cô gái làm tôi giật bắn.
- Ơ hay, sao lại lôi cả em theo?
- Em cũng là một thành viên của câu lạc bộ Văn học còn gì. Này, thử ra hỏi xem cô ta đang làm gì đi.
- Tại sao lại là em!?
- Mệnh lệnh của đàn chị đó.
Khi chúng tôi đang cãi cọ thì cô gái ấy quay lại.
Chị Tooko hốt hoảng dừng chân. Tôi cũng nín thở.
Gương mặt của cô gái xinh đẹp và cân đối như búp bê phương Tây nhưng làn da thì trắng xanh như lửa ma trơi, nét mặt trống rỗng vô hồn, hoàn toàn chẳng có thứ gọi là cảm xúc...
- B-Bạn là ai? Bạn đang làm gì ở đây vậy?
Vào khoảnh khắc đó, cặp mắt trống rỗng bỗng bừng lên sức sống.
Hai má cô gái ánh lên màu hồng phấn, trên môi nở một nụ cười rạng ngời đến mức tự cao tự đại. Chúng tôi nhìn chằm chằm cô ta với nỗi ngạc nhiên tột độ.
Gì vậy nè, cô gái này...!
Cô ấy kiêu kì trả lời bằng một giọng nói dễ thương ngọt như mía lùi.
- Tôi là Kujou Kayano. Làm gì, ở đâu là chuyện của tôi. Tôi sẽ làm việc tôi thích vào lúc nào mà tôi muốn.
Chị Tooko kéo áo tôi – đứa lúc này vẫn đang đần ra vì rối trí trước sự thay đổi của cô gái – và bước lên trước một bước.
- Mình là chủ nhiệm câu lạc bộ Văn học, Amano Tooko. Bạn là người đêm nào cũng nhét những mảnh giấy kì cục vào hòm thư của câu lạc bộ mình sao ?
- Phải đó. Tôi đã viết những lá thư ấy đầy. Ở nhà, chú Hironobu và mọi người cứ giám sát tôi, rồi lại phàn nàn này nọ, ồn chết đi được.
- Thư mà bạn nói là gửi cho bọn mình? Hay là cho ai khác ?
Nghe câu hỏi xong, cô ta hất cẳm.
- Chuyện đó tôi không nói cho chị biết đâu. Thôi tôi về đây. Tại mấy người phá đám mà tôi thấy chán rồi.
Cô ta nhét giấy bút vào cặp, đóng lại, rồi đứng dậy, chẳng thèm phủi đám cỏ đính vào váy mà cứ thế bước đi.
Ớ, cô ta sắp đi về thật kìa !
- Đợi chút đã! Những con số ngày là gì vậy?
Chị Tooko luống cuống lôi mẩu giấy từ hòm thư ra, đưa nó về phía cô gái.
Cô tay quay đầu lại, nheo mắt với vẻ ngỗ nghịch.
- Chuyện đó là bí mật riêng của tôi và người ấy.
Ánh mặt ngọt ngào quyến rũ đó như xuyên thẳng vào ngực tôi, làm cơ thể tôi run lên từng hồi.
Dù cô gái này chỉ trạc tuổi chúng tôi, nhưng đôi mắt là của người trường thành.
Giống như một người bất tử đã sống từ một quá khứ xa xôi nào đó...
- Chờ đã!
Chị Tooko nắm lấy cánh tay cô gái để giữ cô ta lại.
Trong khoảnh khắc, dường như chị ấy bị kinh ngạc bởi một điều gì đó.
- !!
Đôi đồng tử đen mở to đầy sợ hãi. Tuy nhiên khi đôi chân đã vững vàng trên mặt đất, chị ấy vẫn tiếp tục nói.
- N-nè, nếu như... bạn đang có chuyện gì khó xử, thay vì làm như thế này, hãy nói cho mình nghe...
- Hehehehe...
Bất chợt, cô ta bật cười khúc khích. Giọng cười tuy thảnh thơi nhẹ bẫng nhưng đầy ngang ngạnh và vô cùng kì dị và khiến chị Tooko cũng phải run sợ. Cánh tay chị ấy đang giữ lấy cô gái liền buông lỏng ra.
Cô gái rút tay ra, khóe miệng cong lên duyên dáng.
- Hehe, vô dụng thôi. Bởi vì, tôi đã chết từ lâu rồi.
Cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng tôi.
Chị Tooko trợn tròn mắt, giật lùi thảng thốt.
Cô gái vừa cười vừa chạy như bay về phía cổng trường. Mái tóc màu hạt dẻ dài quá vai bồng bềnh một cách tao nhã, tà váy bay phấp phới như đang nhảy múa, đôi chân trắng trẻo nổi bật dưới ánh trăng đầy quyến rũ. Tôi chỉ biết nhìn theo mà không nói nổi một lời nào.
Khi cơ thể gầy gò mỏng manh như cánh phù du ấy loạng choạng bước đi rồi hoàn toàn bị màn đêm nuốt chửng, chị Tooko rã rời ngồi phịch xuống mặt đất.
“Chị Tooko!”- Tôi cuống lên.
Chị ấy níu lấy áo tôi, giọng nói run rẩy.
- C... Cô gái ấy... Cánh tay gầy khủng khiếp... Gầy và khô cứng như một bà lão trên trăm tuổi ý. Cứ như chỉ có da bọc xương thôi vậy.
- Thế thì đúng là có ma thật chị nhỉ ?
- Không đời nào...
Vừa toan đứng lên, hai chân chị ấy lại yếu ớt khuỵu hẳn xuống. Hai hàng lông mày trĩu xuống, chị Tooko ngước nhìn tôi bằng khuôn mặt ngượng nghịu, thú nhận:
- Làm sao bây giờ, Konoha. Chị không đứng dậy nổi nữa.