Lần đầu tiên tôi cảm nhận được sự kì lạ của bản thân là khi người bà thương yêu tôi nhất mực qua đời.
Khi đó, vì căn bệnh tim quái ác, bà tôi lúc nào cũng nằm liệt trên giường. Dù vậy, mỗi khi tôi tới bên cạnh, bà luôn cười hiền từ, xoa đầu tôi và nói: “Cháu ngoan quá.”
Thế nhưng, tôi không phải một đứa bé ngoan như những gì bà tôi vẫn nghĩ. Bàn tay gầy trơ xương của bà, khuôn mặt nhăn nhúm của bà, mái tóc bạc xơ xác của bà, hơi thở ám mùi các loại thuốc điều trị của bà, tất cả chỉ khiến tôi cảm thấy chán ghét đến không thể chịu được. Mỗi lần gặp bà tôi đều cảm thấy cực kì sợ hãi.
“Cháu là một đứa bé ngoan”.
Mỗi lần tôi ghé tai để nghe cái âm thanh khàn khàn đó, tôi lại cảm giác như mình đang bị nguyền rủa, cổ tôi trở nên cứng ngắc, da gà nổi khắp người.
Tôi rất sợ, sợ rằng một khi bà biết được tôi không phải một đứa bé ngoan, thật ra trong thâm tâm tôi rất chán ghét bà, bà sẽ bật dậy rồi chồm tới ăn thịt tôi, mái tóc trắng xóa của bà sẽ dựng lên như quỷ dạ xoa, đôi mắt của bà sẽ trở nên đỏ rực như lửa. Hằng đêm, tôi đều bị nỗi sợ hãi đó ám ảnh đến không ngủ được, tôi nằm trên giường mà mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm cả người.
Vì thế, tôi càng cẩn thận từng li từng tí để bà không nhận ra điều đó, càng cố hết sức giả vờ mình là một đứa bé ngoan. Tôi chủ động xin được chăm sóc bà, mỗi ngày tôi đều mang cơm cho bà, lau mồ hôi cho bà. Tôi còn làm ra những hành động như dụi đầu vào ngực bà thỏ thẻ “Bà ơi, cháu yêu bà”, hoặc thơm lên má bà để thể hiện cho bà thấy tình cảm của mình.
Đôi má nhăn nheo già nua của bà thô ráp như một chiếc lá khô, không những thế nó còn tỏa ra mùi thuốc khiến tôi thấy buồn nôn. Tôi rất sợ mình sẽ lây bệnh từ bà, vì thế, sau mỗi lần như vậy tôi đều chạy vội vào nhà vệ sinh rồi lấy nước chà xát miệng hết lần này đến lần khác, chà tới lúc môi tôi nứt ra và ứa máu. Những lúc như vậy, tôi cảm thấy mình đúng là một đứa bé hư, lúc nào cũng chỉ biết nói dối, cổ họng tôi run rẩy, khóe mắt tôi nóng lên.
Một ngày nọ, cơ thể của bà tôi trở nên lạnh ngắt, kể từ đó, bà không còn cử động nữa.
“Cháu thật là một đứa bé ngoan và tốt bụng.”
Khi bà đang thì thào một cách trìu mến và lấy tay xoa đầu tôi thì đột nhiên tay bà rũ xuống, khuôn mặt bà trở nên trắng bệch như sáp, thế nhưng mà tôi lại không hề có cảm xúc gì cả. Sau đó, tôi bỏ lại sau lưng người bà đã từ giã cõi đời rồi chạy ra công viên chơi.
Buổi chiều, khi tôi về tới nhà, mẹ ôm lấy tôi và nói: “Bà mất rồi con ạ,” dù vậy, vào lúc đó, lòng tôi lại bình thản đến kì lạ, nó yên tĩnh như một khu rừng vắng lặng không một bóng người, không một tiếng chim hót.
Vài ngày sau, tang lễ của bà được tổ chức. Vì khi đó tôi không hề rơi một giọt nước mắt nào, những người lớn đều thì thầm với nhau rằng: “Khổ thân đứa bé. Nó còn quá nhỏ nên không hiểu được người bà mà nó yêu quý đã qua đời.”
Nghe những người lớn nói vậy, đột nhiên lòng tôi tràn ngập cảm giác xấu hổ, tai tôi nóng bừng lên, tôi không thể ngước lên nhìn những người khác. Tuy nhiên, đó chỉ là vì tôi quá xấu hổ, tôi không hề cảm thấy buồn trước cái chết của bà.
Từ khi còn nhỏ, bản tính của tôi đã là như vậy.
(Má, khó quá. Thư tình phải viết thế nào mới hay đây trời!!!)
Trong giờ học ngày hôm sau.
Tôi đang đánh vật với lá thư tình đầu tiên của đời mình, vừa nguệch ngoạc vào đống giấy bản thảo giấu dưới vở ghi vừa rên rỉ.
“Kính gửi anh Kataoka Shuuji,
Em thành thật xin lỗi vì lá thư đường đột này.
Em chắc là nó đã khiến anh rất kinh ngạc.
Em là Takeda Chia, lớp 10-B, em vừa nhập học tại trường cấp ba Seijou vào mùa xuân này.
Tên của em, Chia, viết theo chữ Hán là “Thiên Ái,” có nghĩa là “ngàn tình yêu”.
Một ngày nọ, sau khi tan học, em đã được tận mắt chứng kiến hình dáng anh Shuuji giương cung tại câu lạc bộ bắn cung. Lúc đó em đã nghĩ anh thật là một người tuyệt vời, và em đã thích anh từ ngày đó.”
(Hừ~m... Câu văn có vẻ hơi cứng thì phải.)
“Gửi anh Shuuji,
Chào anh! Đây là lần đầu tiên em viết thư~~~~~ạ!
Em là Takeda Chia. Lớp 10-B, vị trí chỗ ngồi là số 10. Em là một cô bé thuộc cung Cự Giải, nhóm máu B~.
Bạn bè thường gọi em là Chia hoặc Chi~ đấy ạ.
Việc này thật đường đột, nhưng mà em thích anh Shuuji mất rồi!
Ôi, xấu hổ quá đi~”
(... Má, mình viết mà cũng thấy xấu hổ chết cả người. Nghe còn có vẻ ngu ngu nữa.)
Đỏ bừng mặt vì xấu hổ, tôi tiếp tục viết hết lá thư này sang lá thư khác.
Trời ơi... có ai nói cho con biết con đang làm cái khỉ gì không...
Chị Tooko còn lên mặt dạy đời tôi thế này:
- Văn của em không đủ độ lãng mạn. Đây là một cơ hội rất tốt, thế nên em phải tận dụng nó mà luyện tập chăm chỉ cho chị. Em hãy hóa thân thành Chia, trải nghiệm cảm giác của cô bé rồi viết ra một lá thư tình ngọt ngào, chan chứa những tình cảm thuần khiết của một cô gái đang đắm chìm trong tình yêu. Trong mắt em thế giới này sẽ lấp lánh toàn màu hồng, ngập tràn những niềm hạnh phúc không thể cưỡng~~ lại, đại loại thế. Em phải khiến cho người nhận lá thư cảm động đến mức thốt lên: “Chao ôi~ một kẻ như mình làm sao lại được một cô bé đáng mến nhường này yêu say đắm bằng tấm lòng thuần khiết, mỹ lệ đến thế chứ~”
- Em bó tay. Chị Tooko đã nói thế thì chị đi mà viết đi.
- Chuyên môn của chị là ăn.
Đó là câu trả lời bình thản kèm theo một nụ cười nhẹ nhàng của chị Tooko mà tôi nhận được khi mở miệng than thở.
Trên bảng là hình vẽ một chuỗi xoắn DNA, giáo viên môn Sinh học với mái đầu trắng xóa đang giảng về cái gì đó nhiễm sắc thể với cái gì đó gen di truyền bằng một giọng như tụng kinh.
Bởi vì phần lớn những học sinh thi vào trường cấp ba Seijou đều muốn học lên đại học, cho nên mọi người ghi chép rất nhiệt tình, tiếng bút chạy rào rào trên vở hòa cùng tiếng giáo viên. Chà, tất nhiên là trong số đó cũng có một số thành phần đang nghịch điện thoại dưới gầm bàn.
(Nhưng mà có lẽ không có đứa nào đang viết thư tình như mình. Về cơ bản thì trong thời đại công nghệ thông tin này còn ai viết thư tình trên giấy nữa chứ, tất cả đều dùng e-mail với tin nhắn cả mà!?)
Lại một lần nữa, tôi ý thức được mình đang làm cái việc ngớ ngẩn là viết thư tình trong giờ học, mặt tôi dần đỏ lên như bị lửa thiêu.
(Không, không phải. Đây không phải thư tình của mình, nó là thư tình của cô bé Takeda đó. Người thích cái anh tên Shuuji đó cũng không phải mình mà là Takeda... Ô hay, mình đang giải thích với ai vậy!?)
Việc này có phải giống như những gì chị Tooko nói không nhỉ? Cái gì mà hóa thân thành Chia rồi viết thử cho chị ấy xem.
Khi tôi đang nghĩ như vậy, hình ảnh cô bé Takeda đỏ bừng mặt vì hạnh phúc liến thoắng kể về người mà cô bé thầm thương trộm mến hiện lên trong đầu tôi.
- Người em thích là anh Kataoka Shuuji, anh ấy đang học lớp 12 và là một thành viên của câu lạc bộ bắn cung ạ. Hôm nhập học, lúc em đang đi tham quan các câu lạc bộ thì tình cờ thấy anh Shuuji trong sân tập của câu lạc bộ bắn cung. Và em đã được chứng kiến cảnh anh Shuuji kéo cung, mắt rất chăm chú nhìn vào hồng tâm. Khoảnh khắc đó, có cảm giác như em cùng với không khí đã đông cứng lại. Em không thể nào dời ánh mắt của mình đi được. Em cứ đứng sững ở đó, quên cả hô hấp.
Thực ra, trước đấy vì có chuyện buồn nên tâm trạng của em lúc đó rất u ám.
Nhưng mà, vừa nhìn thấy anh Shuuji, tất cả những cảm giác u ám đó đều bị thổi bay khỏi đầu em. Và khi mũi tên mà anh Shuuji bắn ra cắm đúng vào hồng tâm, em cảm giác như trái tim mình cũng đã trúng tên.
Sau đó, anh Konoha biết không, anh Shuuji nở một nụ cười dịu dàng, ngây thơ hồn nhiên như một đứa bé. Trời ơi~ đó là nụ cười tuyệt nhất trong số những nụ cười mà em đã từng được chứng kiến! Thế là từ đó em bắt đầu thích anh Shuuji.
Vì em rất hậu đậu nên em không thể gia nhập câu lạc bộ bắn cung được, nhưng thỉnh thoảng em vẫn tới sân huấn luyện để ngắm anh Shuuji. Em cũng nghe các thành viên khác gọi anh ấy là Kataoka hay Shuu hoặc Shuuji, thế nên em biết được tên của anh ấy. Khác với vẻ ngoài nghiêm túc, anh Shuuji là một người rất hóm hỉnh, anh ấy toàn bày trò và chọc cho mọi người cười phá lên.
Thế nhưng, khi bắn tên, khuôn mặt anh ấy sẽ trở nên cực kì nghiêm túc. Chỉ một lúc trước anh ấy còn đang bông đùa, vậy mà khi giương cung lên, khuôn mặt anh ấy lại trở nên chăm chú đến mức khiến em cảm thấy hơi sợ... Nhưng anh Konoha biết không, khi không bắn trúng đích, anh Shuuji sẽ cười bẽn lẽn và nói: “A~ trượt mất rồi~,” còn khi bắn trúng đích, anh ấy sẽ nhảy cẫng lên như một đứa trẻ và hô: “Yay!”.
“Không biết lúc bắn tên, anh Shuuji nghĩ gì nhỉ?”, em cứ suy nghĩ suốt về điều đó, và dần dần, hình ảnh anh Shuuji đã lấp đầy lồng ngực em. Em ước gì mình biết được nhiều điều hơn về anh ấy, và anh ấy cũng nhận ra sự tồn tại của em.
Chỉ cần là vấn đề liên quan tới sách thì chị Tooko có thể thao thao bất tuyệt cả ngày không biết chán, và cô bé Takeda này một khi nói tới Kataoka Shuuji thì có vẻ cũng chẳng hề kém cạnh chị Tooko chút nào.
Cặp má phúng phính của cô bé trở nên đỏ ửng, hai mắt lấp lánh đầy hưng phấn, trông cô bé thật sự hạnh phúc từ tận tâm khảm, ra chỉ cần là việc liên quan tới anh Shuuji của cô bé thì cô bé có thể nói không ngừng đến nỗi không ai chen ngang được.
Chà... vì thế, ít nhất tôi cũng phải truyền đạt cho Kataoka Shuuji biết Takeda Chia thích anh ta đến nhường nào. Nếu như vì lá thư tôi viết mà Takeda thất tình thì mỗi đêm tôi sẽ gặp ác mộng mất...
Tôi lấy ra một trang bản thảo mới và bắt đầu chắp nối tình cảm của Takeda lại từng chút, từng chút một.
“Em hi vọng anh Shuuji sẽ hiểu nhiều hơn về em.
Em cũng muốn biết được nhiều điều hơn về anh Shuuji.
Vì vậy, em đã lấy hết dũng khí và viết lá thư này...”
- Của em đây.
Tan học. Tôi đưa xấp giấy bản thảo đã được gập làm tư cho Takeda.
- Cái này là anh vừa viết vội vào giờ nghỉ trưa, không có bản nháp, thế nên anh cũng không dám đảm bảo chất lượng của nó...
- Oa, em cảm ơn anh Konoha nhiều!
Takeda nhảy cẫng lên và nhận lấy xấp giấy với vẻ mặt hạnh phúc.
- Oa, tận ba tờ luôn~ anh Konoha nói đây là anh viết vội vào giờ nghỉ trưa sao ạ? Trời ơi giỏi quá!!! Anh Konoha quả không hổ danh là át chủ bài của câu lạc bộ Văn học!
- E-Em quá khen.
- Hì hì, em đọc luôn có được không ạ?
Thấy cô bé định mở xấp giấy ra, tôi vội vàng ngăn Takeda lại.
- Ặc, không được, em không được đọc ở đây.
- Ồ, có gì mà không được chứ. Chị cũng muốn xem lá thư tình mà Konoha đã dồn hết tâm trí để viết.
Chị Tooko cười tinh nghịch, sau đó nhích tới bên cạnh Takeda để coi trộm thư.
Tôi vội vàng chen vào giữa hai người:
- Không được! Tuyệt đối không được!
- Ư ư, em hiểu rồi, vậy thôi em xin phép về trước đây. Em phải chạy nhanh về nhà rồi chép lại lá thư của anh Konoha. Em đã chuẩn bị một xấp giấy viết thư rất đẹp rồi. Màu hồng phấn, có cánh anh đào rơi lả tả, rất là dễ thương đấy ạ!
- Ờ, đúng rồi, em mau về chép thư đi!
Tôi vội vàng tiễn cô bé Takeda ra khỏi cửa.
- Tạm biệt, cố gắng lên nhé!
- Vâng, cảm ơn hai anh chị đã giúp đỡ!
- Đừng quên bài báo cáo của chị nhé Chia~
- Vâng ạ~
Takeda vung vẩy bàn tay đang cầm lá thư và trả lời, kèm theo đó là một nụ cười tươi rói.
Trên đường đi cô bé còn vấp ngã đập mặt xuống sàn, nhưng ngay lập tức cô bé đã nhổm dậy, xấu hổ cười “hì hì” rồi chạy đi. Tôi nhìn Takeda khuất sau góc tường mà tim đập thình thịch.
- Ôi, muốn xem quá đi, lá thư tình mà Konoha mất ba ngày mới viết xong.
Chứng kiến chị Tooko ngồi ôm đầu gối trên ghế xếp, cặp mắt trong suốt nheo lại nhìn tôi, tai của tôi dần dần nóng bừng lên. Khỉ thật, bị lộ rồi sao...
- Không được. Nếu như giao nó cho chị Tooko, chắc chắn là chị sẽ nói cái gì đó kiểu như “trông ngon quá” rồi xơi tái cả bức thư mất.
Tôi cố tình nói bằng giọng mỉa mai để lấp liếm sự xấu hổ của bản thân, nghe vậy, môi của chị Tooko bĩu lên với vẻ không vui.
- Thiệt tình, chị đâu có tham ăn đến thế chứ.
Sau đó chị ấy nghiêng má tì lên đầu gối, cặp mắt nhìn ra xa như đang mơ mộng.
Bím tóc nhỏ xinh như đuôi một chú mèo con nhẹ nhàng rủ xuống từ đôi bờ vai gầy.
- Nhưng mà, thư tình hẳn là ngon lắm~. Có lẽ nó sẽ mang một vị ngọt dịu dàng, pha chút xấu hổ khiến người ta khẽ cười hạnh phúc. Nè, Konoha, Konoha nghĩ trên đời này câu chuyện như thế nào là ngon nhất.
- Chị hỏi em thì em biết hỏi ai...
- Đối với chị, đó là những lá thư tình mà người viết dồn hết tấm lòng để gửi tới người mình thương yêu nhất. Bởi đó là những tình cảm độc nhất vô nhị, là báu vật quan trọng chỉ thuộc về riêng bản thân hai người.
Khuôn mặt chị Tooko trở nên dịu dàng và hơi thẹn thùng khi nói như vậy.
- A, nhưng mà, nếu nó quan trọng đến như vậy, có lẽ chị sẽ không nỡ ăn. Hừ-m, khó ghê. Món ngon nhất trên đời bày ra trước mắt mà không thể ăn.
Nhìn bộ dạng hoạt kê khi chị Tooko khổ tâm lấy ngón tay gõ gõ trán, tôi không nhịn được mà bật cười.
- Trời ơi, làm sao có chuyện đó được chứ. Em cam đoan với chị là chưa đầy một đêm nó đã nằm gọn trong bụng chị rồi, em mà nói sai em thua cho chị Tooko một bộ Tuyển tập Natsume Souseki* luôn.
Natsume Souseki (1867 - 1916): nhà văn cận – hiện đại lớn của Nhật Bản.
- A, quá~đáng! Konoha thật quá đáng! Em chẳng tế nhị chút nào cả!
Vẫn ngồi trên ghế xếp, chị Tooko giận dỗi xoay người đưa lưng về phía tôi, mãi tới khi tôi bắt đầu viết điểm tâm, chị ấy mới nguôi giận.
- Hừ, đáng ghét, lần sau mà còn thế chị sẽ viết tên Konoha một ngàn lần lên vở, xé nhỏ nó ra rồi ăn hết cho xem. Konoha sẽ bị nguyền rủa cho mà xem.
- Thiệt tình, chị Tooko, chị làm ơn đừng bày mấy trò trẻ con đó nữa được không...
Giờ nghỉ trưa ngày hôm sau, Takeda vừa nhảy chân sáo vừa đi vào lớp tôi.
- Xin lỗ~i, cho em hỏi anh Konoha có ở đây không ạ~?
Cả lớp tôi xôn xao.
Còn tôi thì vội vàng đứng dậy.
- A, anh Kono~ha.
Takeda cười tươi rói hướng về phía tôi vẫy tay. Ặc, mọi người đang nhìn chằm chằm vào tôi.
- Takeda, ra đây.
- Ơ? A? Dạ.
Tôi bước nhanh ra một góc hành lang ít người lui tới rồi mới quay ra hỏi cô bé: “Có việc gì thế?”, nghe vậy, Takeda ngước lên nhìn tôi và cười rạng rỡ.
- Sáng nay, em đã chờ anh Shuuji trên đường tới trường và đưa cho anh ấy bức thư mà anh Konoha viết hộ em rồi.
- Ơ, thật á!
Hiệu suất làm việc của cô bé này ghê quá. Nói thế nào nhỉ, tôi là một người rất lười, thế nên tôi rất khâm phục những người năng động như cô bé.
- Trời ơi, lúc đó tim em đập rộn cả lên như sắp bay ra khỏi lồng ngực ấy~. Vừa nói với anh Shuuji: “Xin anh đọc cái này!” rồi đưa cho anh ấy bức thư xong là em quay người chạy luôn. Sau đó thì dù là giọng của bạn bè hay giọng của giáo viên cũng chẳng thể lọt vào tai em được nữa. Trong đầu em cứ quay cuồng những ý nghĩ kiểu “Không biết anh Shuuji có đọc thư không ta~” hay “Không biết anh ấy nghĩ như thế nào ta~”.
- S-Sau đó thì sao?
Tôi vô thức nắm chặt bàn tay đang đổ mồ hôi.
- Vì ngực em cứ như có cái gì nghẹn ở đó nên em chẳng thể nào ăn cơm được, thế nên em đành thử đi ra sân huấn luyện của câu lạc bộ bắn cung. Ở đó em đã gặp anh Shuuji...
- R-Rồi thế nào nữa?
Takeda đỏ mặt hạnh phúc, rồi cô bé giơ hai ngón tay lên biểu thị một chữ V.
- Anh ấy nói anh ấy rất vui và anh ấy cảm ơn em vì lá thư ạ~! Anh ấy còn nói ngay lập tức hẹn hò thì hơi khó, nên anh ấy đề nghị hai người cứ tạm thời thử giao tiếp thoải mái như những người bạn đã!
- Quá tốt rồi còn gì!
Tôi suýt nữa cũng nhảy cẫng lên cùng với Takeda.
- Vâng ạ! Anh Shuuji nói đó là lần đầu tiên nhận được một lá thư dễ thương đến như vậy và anh ấy đã rất hạnh phúc. Tất cả đều nhờ có anh Konoha cả đấy. Quả không hổ danh người đã vào vòng cuối của giải thưởng Adatara dành cho các tài năng sáng tác văn học tình yêu.
- Hà hà, em quá lời đó, đó chỉ là một bức thư anh viết vội vào giờ nghỉ trưa thôi~
- Không phải đâu ạ, anh Shuuji nói là sau khi đọc thư anh ấy cảm thấy tâm hồn rất thư thái, người khỏe hẳn ra. Chính vì vậy em đã hứa với anh Shuuji là từ bây giờ mỗi ngày em đều sẽ viết thư cho anh ấy.
- Hả?
Tôi ngớ người.
Mỗi ngày...?
- Trăm sự nhờ anh Konoha nhé. Đối với một người chỉ tiện tay viết vào giờ nghỉ trưa mà cũng ra được một bức thư tuyệt vời như thế thì chắc không có vấn đề gì đâu, đúng không ạ?
Takeda nắm lấy tay tôi rồi nói bằng một giọng tràn đầy tin tưởng và tôn kính như vậy.
Kể từ hôm đó, mỗi khi tiết một vừa kết thúc, Takeda lại chạy tới lớp tôi.
- Anh Kono~ha, buổi sáng~ an lành! Anh Shuuji cũng rất thích lá thư ngày hôm qua đấy ạ. Anh Konoha siêu quá đi. Anh Konoha là thiên tài, tương lai chắc chắn anh Konoha sẽ trở thành một nhà văn xuất chúng.
- Ha, ha ha... em quá khen. Đây, thư của ngày hôm nay.
- Oa, vâng, em cảm ơn anh Konoha. Em sẽ chép lại trong tiết Toán tiếp theo, hy vọng anh Shuuji sẽ thích.
- Ừ, hy vọng vậy.
Nụ cười của tôi có chút miễn cưỡng.
Chị Tooko vừa cười khúc khích vừa trêu chọc tôi: “Ai bảo em, hì hì, tự làm tự chịu thôi.”
- Như vậy là em phải giúp đỡ Chia đến cùng rồi. Đúng không, đại văn hào?
Hiện tại chị ấy đang ngồi khoanh chân trên ghế xếp, một tay cầm sách, khuôn mặt nghiêng nghiêng, cặp mắt đen lay láy ngước lên nhìn tôi với vẻ chọc ghẹo.
Quyển sách chị ấy đang cầm trên tay là Đại gia Gatsby của Scott Fitzgerald, một tác giả người Mỹ.
- Nói cho cùng thì không phải chị Tooko là người đã đẩy cô bé Takeda đó cho em sao? Rõ ràng chị mới là người đã dựng lên cái hòm thư kì quái bất hợp pháp đó trong vườn trường.
- Ô hay, chị đâu có đẩy ai cho em, tất cả những gì chị làm chỉ là đề cử thôi mà? Chị chỉ nói: “Anh Konoha viết thư giỏi lắm đấy Chia~ anh ấy sẽ cho Chia những lời khuyên chân thành~” thôi mà. Với lại...
Chị Tooko nghiêng cơ thể mảnh mai của mình về phía trước, khiến cái ghế xếp phát ra âm thanh cọt kẹt, Đôi môi đỏ mọng của chị ấy nhếch lên thành hình một nụ cười.
- Người nói ra cái việc “tiện tay viết vào giờ nghỉ” đâu phải là chị nhỉ? Là Konoha chứ nhỉ?
- Ặc...
Tôi bị dồn vào chân tường, không thể phát ra âm thanh nào. Chị Tooko khẽ nhắm mắt lại một cách mơ màng.
- Ôi~ tình yêu của Chia mà thuận lợi thì tốt biết mấy. Không biết Chia sẽ viết ra một bài báo cáo như thế nào nhỉ? Sẽ như một chiếc bánh dâu tây phủ đầy kem tươi chăng? Hay là sẽ như một thanh sôcôla có vị cam chua chua ngọt ngọt nhỉ? Hoặc nếu là một bài báo cáo có vị của một chiếc bánh xốp bơ nhiều tầng với mỗi tầng là một lớp vỏ giòn tan, bên trong ứa ra kem trứng sữa thì cũng tuyệt lắm.
Trong đầu của chị ấy lại bắt đầu chỉ có mỗi đồ ngọt rồi... Không biết có phải vì tưởng tượng nhiều quá khiến bụng đói hay không mà chị Tooko bắt đầu xé ra một mẩu sách từ quyển Đại gia Gatsby rồi bỏ vào miệng nhai măm măm.
- Ư~m, ngon quá đi, văn của Fitzgerald có vị thật là hào hoa phong nhã. Nó là điệu Waltz của sự khoa trương, vinh quang và cuồng nhiệt, nó khiến ta liên tưởng tới những bữa tiệc ngập đầy trứng cá muối lấp lánh và rượu sâm panh. Chỉ cần lấy răng khẽ cắn, lớp vỏ mỏng tinh tế của những hạt trứng cá sẽ vỡ ra, và chất dịch mang theo mùi hương thượng hảo sẽ lan khắp lưỡi. Với tư cách người đọc, chị chân thành cổ vũ cho nhân vật Gatsby.
Truyện này không phải kể về việc nhân vật chính Gatsby chịu đựng đủ chuyện tồi tệ do Daisy, vốn là người yêu cũ nhưng bây giờ đã là vợ của người khác, gây ra để rồi cuối cùng chết một cách bi thảm sao? Thế thì nó phải tràn ngập bi thương chứ sao lại hào hoa phong nhã được... Chậc, thôi kệ, dù sao mỗi người có một cách thưởng thức văn học khác nhau.
- A!
Đột nhiên chị Tooko hét lên như sắp tận thế tới nơi.
Tiếp theo chị ấy nhíu mày rồi trưng ra một bộ mặt như đưa đám.
- Chết rồi~~~, đây là sách mượn của thư viện, vậy mà mình lại lỡ ăn mất tiêu rồi~~~~
Thế là tôi phải đi cùng chị Tooko tới thư viện để xin lỗi, đây là nguyên văn lời xin lỗi của chị ấy: “Chị bất cẩn đánh rơi nên nó bị rách mất rồi~~~” (lý do tại sao tôi phải đi cùng là vì chị Tooko bảo đi một mình xấu hổ quá nên đã lôi tôi đi theo).
Hôm sau, Takeda lại chạy tới lớp tôi như thường lệ.
- Chuyện của em với anh Shuuji đó tiến triển tới đâu rồi? Hai người sắp bàn tới chuyện hẹn hò hay đại loại thế chưa?
Tôi dẫn cô bé ra hành lang và đứng nói chuyện ở đó.
- Oa, cảm ơn anh Konoha đã lo lắng cho em. Anh Konoha thật là tốt bụng~, em cảm động quá đi.
Mặt tôi thoáng đỏ bừng. Không, thực ra không phải như vậy... chỉ là tôi ghét phải viết thư lắm rồi nên tôi rất hi vọng hai người mau thành đôi thành cặp quách đi cho xong...
- Cũng nhờ có thư của anh Konoha mà quan hệ giữa em và anh Shuuji đã trở nên thân mật hơn rất nhiều rồi, em nghĩ chỉ cần có thêm một cú huých nào đó nữa là mọi chuyện sẽ thành công.
- Vậy hả, thế thì em phải nhanh huých anh ấy đi.
Tôi hăng hái cổ vũ cho cô bé. Nghe vậy, Takeda nở một nụ cười vui vẻ và gật đầu.
- Vâng, em sẽ chủ động đẩy anh ấy. Mà em cũng đang viết nháp bài báo cáo như đã hứa với chị Tooko nữa, anh xem nè.
Nói xong, cô bé giơ cho tôi xem quyển tập mà cô bé ôm trong ngực từ nãy tới giờ.
Quyển sổ này có độ lớn chỉ bằng khoảng một nửa loại tập học sinh, trên bìa có in hình một chú vịt con màu vàng. Mặc dù cô bé từng nói là mình viết văn rất tệ, nhưng mà xem ra hiện giờ cô bé đang rất háo hức với chuyện này.
- Việc ghi lại những chuyện đã xảy ra với người mình thích khiến em cảm thấy hơi ngượng, nhưng mà cũng rất vui. A, nhưng cứ để bản nháp thế này đưa cho người khác xem thì em sẽ xấu hổ chết mất, toàn là những chuyện ngốc nghếch cả. Thế nên em phải đọc lại một lần để sửa rồi mới viết thành bản hoàn chỉnh.
- Này, cứ theo tình hình này có khi em tự viết thư cũng được đấy chứ?
Nghe tôi đề nghị như vậy, Takeda lấy quyển sổ che mặt rồi lắc đầu nguầy nguậy.
- Không được đâu~, như thế xấu hổ lắm ạ~. Nhưng mà... anh Konoha nói cũng đúng. Em rất muốn một ngày nào đó anh Shuuji sẽ đọc lá thư do chính tay em viết. Cho đến ngày đó, em hi vọng đại văn hào Konoha vẫn tiếp tục giúp đỡ em.
Tôi thở dài, vậy là lại phải viết thay cho cô bé nữa hả.
Đúng lúc đó, Takeda đột nhiên nhìn tôi với vẻ mặt bất an.
Khuôn mặt hồng hào lộ ra sau quyển sổ của cô bé có vẻ hơi buồn buồn.
- Ừm... em phiền lắm phải không ạ...?
Trái tim tôi lỡ mất một nhịp.
- Hả, k-không có chuyện đó đâu. Anh cũng cảm thấy rất vui khi viết thư tình mà. Ha, ha ha.
Và cuối cùng tôi lại bật ra một câu nói không thật lòng.
Nghe tôi nói vậy, Takeda nở một nụ cười hồn nhiên thơ ngây, trông cô bé cứ như một chú cún con.
- Thế thì may quá, thôi em đi đây, ngày mai em lại tới ạ!
Cô bé khôi phục trạng thái vui vẻ tràn đầy sức sống, sau khi lấy tay vẫy vẫy về phía tôi thay cho cái đuôi, cô bé chạy đi, suýt chút nữa thì vấp ngã.
Chà~, tôi đúng là đồ giả nhân giả nghĩa.
Khi tôi ủ rũ quay trở lại lớp học, đám con trai hú hét trêu chọc tôi: “Sướng chưa kìa, bạn gái tới thăm mỗi ngày cơ đấy~,” “Con nhà người ta mới nhập học mà đã câu được rồi, đồng chí trông thế mà sát gái phết nhỉ~”.
“Giỡn hoài, làm gì có chuyện đó,” tôi cười cười và cố lảng tránh chủ đề này.
Tôi không muốn làm những việc khiến mình nổi bật để rồi nhận lấy những ánh mắt phản cảm từ người khác. Tôi cũng không hy vọng mình phải chịu những nguy cơ không đáng có đến từ việc nổi trội hơn mọi người. Cho dù trên trời tự dưng rơi xuống một đống vàng thì tôi cũng sẽ không mặt dày mày dạn tới mức tự cho rằng bản thân có quyền nhận lấy chúng. Tôi chỉ là một người bình thường mà thôi.
Khi vừa ngồi xuống bàn của mình, tôi có cảm giác như có ai đó đang lườm tôi. Khi quay người lại, tôi thấy một bạn nữ đang đứng ở đó.
Kotobuki Nanase.
Cô nàng này có mái tóc nhuộm màu nâu nhạt khá độc đáo. Ở trong lớp cô nàng rất nổi bật với vóc người cao ráo, sáng sủa mang phong cách một cô gái hiện đại, tính tình cũng rất thẳng thắn.
“Kotobuki mặc dù hơi bà chằn một tí nhưng mà trông cũng ngon phết,” đám con trai thường hay rỉ tai nhau như vậy.
Cô nàng này hình như không thích tôi. Lý do tôi có ý nghĩ như vậy là vì kể từ khi chúng tôi học chung một lớp hồi tháng Tư, thỉnh thoảng cô nàng lại quăng cho tôi một ánh mắt lạnh như băng, và hiện tại cũng là một trong những lần thỉnh thoảng đó.
Nhưng tôi không nhớ mình đã làm ra chuyện gì để khiến cô nàng phải nhìn tôi bằng ánh mắt hình viên đạn này. A, đúng rồi, ngày hôm qua...
Trong lúc tôi còn đang ngẩn người, Kotobuki đã xụ mặt đi tới chỗ của tôi, sau đó cô nàng chìa tay phải ra trước mặt tôi rồi nói cụt lủn:
- Bốn-trăm-sáu-mươi yên.
- Hả?
- Tiền bồi thường quyển sách bị rách ngày hôm qua. Thư viện có quy định rõ ràng là trong trường hợp làm mất hoặc hư hại sách thì phải bồi thường.
- Ơ... nhưng mà, không phải hôm qua cậu đã nói là không sao rồi cơ mà?
Ngày hôm qua, lúc tôi đi cùng chị Tooko tới thư viện để xin lỗi, người trực ở đó là bạn Kotobuki trước mặt tôi đây.
Lúc đó trong lòng tôi kêu khổ không thôi, thôi thế là xong, trúng ai không trúng lại trúng đúng vào ca của Kotobuki trực mới chết chứ. Tôi đã chuẩn bị tinh thần bị quạt cho một trận tả tơi, thế nhưng cô nàng Kotobuki này chỉ xụ mặt ra nói: “Dù sao cũng không phải do cố ý. Lần sau chị nhớ cẩn thận nhé,” rồi dễ dàng thả chúng tôi đi.
Như vậy thì hà cớ gì bây giờ lại còn “bốn-trăm-sáu-mươi-yên” gì ở đây? Lại còn đi đòi tôi nữa? Người làm rách quyển sách đó (thực ra là lỡ ăn mất) là chị Tooko cơ mà.
Nghe tôi hỏi vậy, Kotobuki nhướng mày trừng mắt nói:
- Cậu nghĩ tôi có thể đi gặp chị Amano Tooko để đòi tiền bồi thường à? Chị ấy là bạn đọc thân thiết của thư viện, không những thứ chị ấy còn là người biết rõ quyển sách nào nằm ở đâu hơn cả cô thủ thư. Trong số những học sinh công tác ở thư viện cũng có rất nhiều người đã được chị Amano Tooko giúp đỡ nữa. Chưa kể hồi mới vào lớp 10, chị Amano đã giúp đỡ tôi lúc đang khổ sở vì không biết nên xếp sách ở đâu. Vì thế, nói tóm lại, Inoue, cậu phải trả tiền thay cho chị ấy.
- Ờm, xin lỗi... bạn Kotobuki này, bạn cho mình hỏi chút, bạn không thấy việc này rất vô lý sao?
- Hoàn toàn không (dõng dạc).
Oa~~~, trả lời ngay lập tức. Vì thế tôi ghét phải tranh cãi với người khác, tôi đành móc ví ra và lấy một đồng 500 yên bỏ vào lòng bàn tay của Kotobuki, sau đó tôi cúi đầu thật thấp.
- Thành thật xin lỗi cậu vì những gì chủ nhiệm câu lạc bộ của tôi đã gây ra!
Kotobuki nắm chặt đồng 500 yên, môi bĩu lên:
- Lát nữa tôi sẽ đưa tiền thối cho cậu. Cậu mà dám mách lẻo với chị Amano là tôi cho cậu ăn đấm đấy.
Thiệt tình, tại sao tôi cứ phải là người đi dọn dẹp đống bừa bộn mà chị Tooko bày ra chứ.
Khi tôi nghĩ mọi việc thế là đã được giải quyết êm thấm thì tôi chứng kiến Kotobuki đứng sừng sững ở đó, mắt nhìn chằm chằm vào tôi.
- Này... dạo gần đây có một cô bé lớp 10 rất hay đến tìm cậu có phải không? Hai người đang hẹn hò hả?
- Cậu nói Takeda hả? Đâu có đâu, bọn tôi đâu có hẹn hò gì.
- Hừ, tôi có quen cô bé đó, cô bé cũng đang làm ở thư viện. Nói thế nào nhỉ, cô bé hơi vụng về, có chút ngây thơ, là mẫu người rất được đám lolicon* yêu thích. Cậu thật sự không hẹn hò với cô bé chứ hả?
Viết tắt của Lolita Complex, là từ khinh miệt dành cho những người có niềm đam mê quái đản với các bé gái.
“Rất được đám lolicon yêu thích” ư... cô nàng này đúng là biết cách làm tổn thương người khác. Nhưng mà nếu tôi cãi lại thì cũng sẽ chỉ tổ đổ thêm dầu vào lửa mà thôi, thế nên tôi cố nhịn cục tức xuống và mỉm cười.
- Tôi chỉ đang tư vấn cho cô bé Takeda đó theo lời đề nghị của chị Tooko mà thôi.
Tôi vừa nói xong thì lông mày của Kotobuki lại càng nhướng cao hơn, trông cô nàng rất tức giận.
Ơ, ô hay? Tôi vừa nói sai cái gì sao?
- Inoue, chuyện cậu hẹn hò với ai không liên quan gì tới tôi. Tuy nhiên, nếu hai người thật sự không hẹn hò, vậy thì tốt nhất là cậu thôi cái trò lôi lôi kéo kéo con người ta ra hành lang đi. Cậu không thấy làm thế rất lố bịch và chướng mắt sao?
Sau khi để lại câu nói cay độc đó, cô nàng quay người bỏ đi.
Môn tiếp theo là Lịch sử. Tôi vừa cặm cụi chép lại những gì có trên bảng vào vở vừa suy nghĩ vẩn vơ... Quả nhiên là mình phải nhanh để cho Takeda thành một cặp với cái lão Shuuji đó mới được.
Bị Kotobuki nghiêm khắc chỉ trích như vậy xong, ý nghĩ đó cứ nghẹn mãi trong ngực tôi.
Chà, phải làm sao bây giờ nhỉ? Hay là mình thử dốc hết vốn liếng viết một lá thư nồng cháy nhỉ...
Mây đen ùn ùn kéo tới nhuộm xám bầu trời vốn đang quang đãng, và rồi những giọt nước bắt đầu rơi tí tách trên lớp cửa kính.
(Mưa rồi... hình như mình có một cây dù cất trong ngăn tủ của câu lạc bộ thì phải...?)
Mỗi khi thêm một tuổi, tôi lại một lần nữa nhận ra sự khác biệt trong cách suy nghĩ và cảm nhận của mình với những người xung quanh lớn đến nhường nào. Đứng trước những điều người khác thấy vui vẻ hoặc bi thương, tôi đều không có cảm xúc gì, trái tim tôi không hề dao động dù chỉ là một chút.
Hà cớ gì mọi người lại cảm thấy vui?
Hà cớ gì mọi người lại cảm thấy buồn?
Lúc mọi người hào hứng cổ vũ cho đồng đội tại đại hội thể thao hoặc trong một trận đấu bóng, lúc mọi người lưu luyến không nỡ rời xa một người bạn sắp chuyển trường, tôi lại có cảm giác khó chịu tựa như một người nước ngoài không thạo ngôn ngữ đang đứng lẫn vào giữa bọn họ. Cơ thể tôi co rúm lại, bụng tôi thắt lên từng cơn đau đớn. Tôi hoàn toàn nghe không hiểu những ngôn từ ồn ào náo nhiệt mà người xung quanh đang nói.
Một ngày nọ, chú thỏ con lớp tôi nuôi bị ai đó nhét pháo hoa vào miệng rồi châm lửa, nó đã chết rất thảm, các bạn tôi đều khóc rất thương tâm. Khi đó, đầu tôi rất hỗn loạn, tôi nhìn chằm chằm vào ngón chân mình, cơ thể tôi run lên nhè nhẹ.
Tại sao tôi không hề cảm thấy buồn trước cái chết của thỏ con?
Cho dù tôi cố gắng ép bản thân nhớ lại cảm xúc khi sờ bộ lông mềm mại, nhớ lại những cử chỉ đáng yêu khi còn sống của nó để khiến tôi cảm thấy buồn, thì trái tim tôi vẫn không hề lay động, tôi không thể rớt ra giọt nước mắt nào. Khi tôi trộm liếc xung quanh, tôi biết được chỉ có tôi là người duy nhất không khóc.
Khi đó, tôi có thể cảm nhận được cái cổ của mình nóng rực, tai tôi ù đi vì xấu hổ và sợ hãi.
Tại sao vậy? Tại sao mọi người lại khóc? Không biết, tôi hoàn toàn không biết. Thế nhưng nếu như tất cả đều đang khóc mà chỉ có một mình tôi bình tĩnh thì mọi người sẽ nghĩ tôi là đứa lập dị. Tôi phải khiến bản thân cũng khóc. Nhưng khuôn mặt tôi cứng ngắc, tôi không thể khóc được. Hai má tôi nóng bừng. Nếu như mọi người biết mình đang giả khóc thì phải làm sao bây giờ? Mình không được ngẩng đầu lên. Mình phải cúi đầu, khuôn mặt phải tỏ ra u ám. Ôi, lần này mọi người lại đang ôm bụng cười. Có gì vui đến vậy nhỉ? Không biết, mình không biết. Nhưng nếu mình không làm theo mọi người, mọi người sẽ nghĩ mình là thứ khác người, mọi người sẽ xa lánh mình.
Cười. Cười. Cười đi. Không, khóc, khóc đi, không, cười đi, mình phải cười.
Trời ơi, tại sao ngay cả một điều đương nhiên như vậy mà mình cũng không làm được chứ, mình đúng là đồ kì quái.
Vì không thể có cùng cảm xúc với mọi người, tôi bắt đầu cảm thấy sợ hãi và xấu hổ đến mức bụng tôi quặn lên từng cơn. Nếu như chuyện này lộ ra, chắc chắn mọi người sẽ quăng cho tôi những ánh mắt lạnh lùng.
Tôi như con cừu đen sinh ra lạc lõng giữa bầy cừu trắng muốt.
Tôi không thể vui chung niềm vui với đồng bạn, không thể buồn nỗi buồn của mọi người, không thể ăn những thứ mà ai cũng ăn. Tôi không hiểu được những tình cảm mà đồng bạn tôi trân ái, như tình yêu, sự dịu dàng, lòng vị tha... Điều duy nhất mà con cừu đen đáng thương tôi có thể làm là phủ lên bộ lông đen của mình lớp bột trắng và giả vờ như mình cũng là một phần của bầy cừu.
Nếu như đồng bạn tôi biết tôi là một con cừu đen, họ sẽ lấy sừng húc tôi chăng? Họ sẽ lấy móng giẫm tôi chăng? Ôi, Chúa ơi, hãy rủ lòng thương, xin Người đừng để họ biết, làm ơn đừng để họ biết.
Mỗi khi trời mưa, mỗi khi gió thổi qua, tôi lại run lên bần bật, tôi sợ lớp bột trắng sẽ tróc khỏi cơ thể, tôi sợ ai đó sẽ la lên rằng “Nó là một con cừu đen!,” tâm trí tôi không có lấy một phút giây an bình, nhưng ngoại trừ làm như vậy, tôi không nghĩ ra được cách nào khác.
Trước mặt ba mẹ, thầy cô, bạn bè, tôi dồn toàn bộ tâm trí vào việc ép bản thân phải cười, tôi cư xử nhố nhăng để làm cho mọi người vui vẻ. Ôi, làm ơn, xin đừng để ai nhận ra tôi là một con quái vật không hiểu lòng người. Làm ơn hãy để tôi có thể sống tiếp cuộc đời của một con người vô dụng ngu ngốc vụng về, làm cho mọi người cười vui vẻ, làm cho mọi người thương xót, làm cho mọi người tha thứ...
Và rồi, cho đến tận bây giờ, tôi vẫn đeo mặt nạ, và vẫn diễn, vai diễn một tên hề.
- Ặc, mưa to thật rồi.
Tan học. Tôi bước đi dọc theo hành lang mịt mờ.
Mặc dù vẫn còn sớm nhưng bầu trời ngoài cửa sổ đã bị mây đen giăng kín. Những hạt mưa sắc bén rơi xuống như muốn đâm thủng mặt đất, tạo nên những âm thanh rào rào lạnh lẽo.
Không khí ẩm ướt, hiu hắt và ảm đạm.
- Xui quá, không phải dự báo thời tiết nói chỉ có năm mươi phần trăm khả năng là sẽ mưa sao.
Hi vọng là cây dù vẫn còn nguyên trong ngăn tủ câu lạc bộ.
Tuần trước, trời cũng mưa. Khi tôi định mở ngăn tủ lấy ra cây dù mà tôi chắc chắn đã cất trong đó thì phát hiện nó đã biến mất.
- A, xin lỗi~. Tuần trước trời mưa nên chị mượn tạm rồi quên khuấy phải đem trả lại chỗ cũ mất rồi.
Và khi tôi hỏi thì chị Tooko đã thản nhiên trả lời như vậy.
Thế là hôm đó, hai chúng tôi phải đội mưa chạy về nhà, cả người ướt như chuột lột.
- Lần sau chị có mượn dù thì phải nhớ trả lại chỗ cũ đấy!
- Biết rồi~. Nhưng mà thỉnh thoảng chạy giữa mưa thế này mới cảm nhận được sự tuyệt vời của tuổi trẻ chứ.
(Bà chị này lúc nào cũng coi đồ người khác là của mình và đồ của mình cũng là của mình...)
Thiệt tình... hay là tên của chị ấy thật ra không phải Tooko mà là Jaian* nhỉ? Mà không hiểu rốt cuộc vì cái lý do khỉ khô gì mình lại gia nhập câu lạc bộ Văn học?
Một nhân vật trong truyện tranh và phim hoạt hình Doraemon, chuyên bắt nạt bạn bè. Còn được biết đến ở Việt Nam với tên Chaien.
(Hừmm... vấn đề này đúng là bí ẩn.)
Hôm nay đến phiên tôi trực nhật. Sau khi hoàn thành những việc mà giáo viên chủ nhiệm phân phó, tôi mới phát hiện là đã trễ lắm rồi. Có lẽ bây giờ chị Tooko đang vừa lắc ghế ầm ầm vừa rên rỉ “Đói quá đi~”. Mặc dù trong phòng câu lạc bộ có rất nhiều sách cũ, nhưng mà tình trạng bảo quản của chúng không được tốt lắm, nói theo cách của chị Tooko thì là “Mấy quyển đó hết đát rồi, ăn vào sẽ đau bụng mất.”
- Nhưng mà nè, Konoha, nếu mình bảo quản sách cổ thật tốt, chị nghĩ chúng sẽ có vị của rượu vang hoặc nấm truýp lâu năm đấy. Ôi, chỉ tưởng tượng thôi cũng đủ để khiến chị chảy cả nước miếng rồi. Còn nữa, còn nữa, nếu đó lại còn là bản thảo viết tay của Souseki hay Ougai hoặc Mushano Kouji được trưng bày ở bảo tàng văn học thì hết sẩy! Chị chắc chắn trên đời này không còn thứ gì ngon hơn chúng nữa! Cho dù ăn xong bị đau bụng thì chị cũng muốn được cắn một miếng!
Khi nói những điều đó, vẻ mặt của chị ấy rất nghiêm túc nên tôi thật sự lo lắng rằng một ngày nào đó chị Tooko sẽ lẻn vào bảo tàng văn học để ăn trộm.
Lúc đặt chân lên cầu thang dẫn tới câu lạc bộ văn học, tôi chợt dừng lại.
- A, chết cha! Mình để quên sách giáo khoa môn Văn học cổ điển mất rồi.
Giảng viên dạy môn Văn học cổ điển Saegusa cực kì nghiêm khắc, nên tôi đã định đem sách về soạn bài cho tiết học ngày mai, vậy mà...
Không còn cách nào khác, tôi quyết định quay trở lại lớp.
Không biết có phải vì mưa hay không mà gần như không có ai qua lại trên hành lang, xung quanh rất yên tĩnh.
Khi tôi vươn tay định mở cửa phòng học thì tôi nghe thấy tiếng ai đó vọng ra. Dựa theo âm thanh thì có vẻ là vài bạn nữ trong lớp ở lại trú mưa đang nói chuyện với nhau.
Trong lúc tôi đang do dự liệu có nên bước vào một căn phòng chỉ toàn con gái hay không thì một đoạn hội thoại lọt vào tai tôi.
- Sao cơ, Eri, bồ cũng nhắm Akutagawa sao?
- Ơ... Mori cũng nhắm Akutagawa sao? Vậy hai bồ là tình địch của mình rồi.
- Khoan đã. Mình cũng thấy Akutagawa rất tốt.
- Hả! Cả Miki nữa á? Vậy là ba người luôn?
Xem ra đám con gái đang buôn dưa lê về cậu bạn trai mà họ thích.
Akutagawa này không phải đại văn hào Akutagawa Ryuunosuke mà là một bạn học lớp chúng tôi, cậu này là người cao nhất lớp và rất trầm tính. Còn cái việc cậu chàng rất được các bạn nữ yêu thích thì cũng dễ hiểu thôi, nếu như bạn có một gương mặt trông rất thông minh sáng sủa, lạnh lùng, trầm tính ra dáng người lớn thì tôi chắc là bạn cũng sẽ nổi tiếng tương tự.
Thế nhưng mà có vấn đề rồi đây. Dựa theo cái bầu không khí này thì tôi sẽ rất khó mà vào lớp được.
- Tuyệt, mình thì thích Hirosaki khỏi lo có tình địch~
- Ái chà chà, ra là Suzuno thích Hirosaki sao.
- Hì hì, bồ cũng biết mình không có sức chống cự trước mấy anh chàng hoạt bát tinh nghịch mà. Thực ra thì thứ Bảy tuần tới bọn mình dự định đi Thủy cung xem cá heo đó~.
- Ồ!
- Sao mình không biết gì cả!
- Vừa chuyển lớp có một tháng mà đã tới bước này rồi. Bồ nhanh ghê!
- Đáng ghét, mình và Akutagawa chỉ mới nói được “Chào bạn” với “Tạm biệt” à. Suzuno! Lần tới bồ phải bao mình một chầu kem Haagen* đó!
Haagen–Dazs: một thương hiệu kem cao cấp của Mĩ, rất nổi tiếng ở Nhật.
- Mình nữa mình nữa, nhớ gọi ly đôi luôn nhé.
- Oa, mình vừa mua đồ cho cuộc hẹn tới nên tháng này kẹt tiền lắm, đi tiệm kem 50 yên thôi nhé.
Sau đó tai tôi truyền tới tiếng cười, xem ra mấy cô nàng đang chọc đùa gì nhau trong đó rất vui vẻ.
Hừ-m... có lẽ tôi nên tới câu lạc bộ rồi lát nữa quay lại sau.
- Nào, tiếp theo đến lượt Nanase.
- Đúng đúng, mọi người đều tự thú cả rồi, bồ cũng phải tự thú cho bọn mình nghe chứ.
Nanase? Là cô nàng Kotobuki đó sao? Té ra là Kotobuki cũng đang ở trong phòng học.
- Chẳng lẽ Nanase cũng thích Akutagawa hả?
- Oa, đừng đùa kiểu đó. Nanase xinh thế này thì làm sao mình có cơ thắng được chứ.
- Mình...
Tôi nghe được giọng của Kotobuki truyền ra từ sau cửa.
Mặc dù biết nghe trộm là không tốt, nhưng tôi rất tò mò rốt cuộc thì cao nhân nào đã lọt vào mắt xanh của cái cô nàng Kotobuki độc mồm độc miệng này, thế nên tôi nín hơi lắng nghe.
- Không thích ai cả. Nhưng mà nếu nói ghét ai thì có một người...
- Ồ, ai vậy?
- Inoue Konoha.
Kotobuki dõng dạc nói ra tên tôi.
Tâm trí tôi đột nhiên trống rỗng, ngay sau đó, đầu tôi nóng lên.
- Ơ, sao thế? Inoue cũng tử tế mà, mình thấy bạn ấy đâu phải loại người khiến người khác ghét đâu.
- Ừ, đúng rồi đó, mình cảm thấy bạn ấy cứ như không khí, chẳng ảnh hưởng gì tới ai cả mà?
- Mặc dù tính cách bạn ấy có vẻ đơn điệu, nhàm chán, chẳng có gì nổi bật, nhưng nếu chỉ trông bề ngoài thì Inoue có một khuôn mặt rất là dễ thương.
- Đúng đúng, cách nói chuyện của bạn ấy cũng rất nhẹ nhàng, lúc nào cũng khẽ cười nữa, rất thoải mái.
Đột nhiên, Kotobuki nói bằng giọng khó chịu:
- Vì thế mình mới khó chịu. Lúc nào cậu ta cũng cố tình trưng ra nụ cười giả dối đó. Chẳng ai biết được trong đầu cậu ta nghĩ gì, cứ nghĩ tới điều đó là mình lại thấy buồn nôn.
Một cảm giác nóng bỏng lan từ má tới tận tai của tôi, tay tôi run rẩy, cổ họng tôi phát đau.
Sao cô ta phải nói như vậy về tôi chứ? Tôi biết cô ta ghét tôi, nhưng có nhất thiết phải nói về tôi bằng giọng khinh miệt như vậy trước mặt mọi người không?
Tôi rất muốn chạy khỏi chỗ này ngay bây giờ, nhưng chút tự trọng hiếm hoi trong tôi bắt tôi ở lại, tôi lấy tay đẩy cửa phòng học. Khi tôi bước vào, tất cả ánh mắt trong phòng đều đổ dồn về phía tôi.
Tôi giả vờ như vừa rồi mình chẳng nghe thấy gì, mắt mở lớn ra vẻ ngạc nhiên:
- Ồ? Mọi người vẫn còn ở đây à? Xin lỗi nếu quấy rầy các bạn nha.
Đám con gái đều tỏ ra bối rối và tránh tiếp xúc với ánh mắt của tôi. Tôi đi thẳng tới bàn của mình và lấy ra sách giáo khoa môn Văn học cổ điển, sau đó bỏ nó vào trong cặp.
- Ngày mai có tiết mà mình lại để quên quyển sách.
Kotobuki đỏ bừng mặt nhưng mắt thì vẫn lườm tôi. Tôi nhìn lại cô nàng và cố gắng nở một nụ cười nhẹ.
- Vậy thôi, tạm biệt mấy bạn nhé.
Đám con gái cũng vội vàng nói: “T-Tạm biệt.”
Chỉ có Kotobuki là vẫn tiếp tục lườm tôi, miệng mím chặt, mặt mày sưng sỉa...
(Bực tức, xấu hổ)
Tôi bước dọc theo hành lang âm u và ẩm ướt, mang trong lòng những cảm xúc khốn khổ như muốn vỡ tung bất kì lúc nào.
(Cố tình trưng ra nụ cười giả dối ư? Chẳng biết trong đầu nghĩ gì, cảm thấy buồn nôn ư?)
So với những người chỉ biết nghĩ đến cái tôi của bản thân rồi tranh cãi với người khác, hay những người muốn bộc lộ cảm xúc thực của mình để rồi phá hỏng bầu không khí thì cái việc im lặng và cười làm lành có gì không tốt chứ?
Có những lúc con người ta buộc phải làm vậy.
Vậy mà cô ta lại nói điều đó khiến cô ta cảm thấy khó chịu.
(Tôi cũng đâu muốn cười ngớ ngẩn giống một thằng ngốc như vậy!)
Có một thứ gì đó nóng bỏng nghẹn ở trong cổ họng khiến tôi muốn hét lên.
(Ngày trước tôi không phải như vậy. Ngày trước, tôi...)
- Konoha cười lúc nào cũng vui vẻ thật đấy~.
- Hơn nữa, mỗi khi thất vọng, khó chịu hay nôn nóng là đều thể hiện hết ra trên mặt, Konoha thật là dễ đoán quá đi. Cứ như một chú cún con ấy.
“Thật quá đáng, sao cậu lại gọi tớ là chó chứ,” mỗi khi tôi cãi lại như vậy, cậu ấy lại cười khúc khích, giọng cười lanh lảnh như tiếng chuông.
- Thấy chưa, Konoha lại phồng mang trợn má rồi. Thế nên tớ mới nói Konoha thật sự dễ đoán quá đi. Nhưng mà chính vì Konoha là người như vậy nên tớ mới thích Konoha. Chỉ cần có Konoha ở bên là tớ thấy thoải mái.
(Khi còn học cấp hai tôi cũng có người con gái mà tôi thích. Tôi cũng từng yêu như những người khác.)
Chỉ cần nghe giọng nói của cậu ấy là tim tôi loạn nhịp, mỗi lời mà cậu ấy nói với tôi, tôi đều xem chúng là báu vật quý giá nhất. Tôi cẩn thận cất chúng sâu trong lòng, và mỗi đêm trước khi đi ngủ, tôi đều lấy ra đọc lại vô số lần...
Chỉ cần như vậy, mỗi ngày tôi đều sẽ cảm thấy hạnh phúc. Tôi sẽ luôn cười vui vẻ một cách thật lòng.
Nhưng giống như đại gia Gatsby, tình yêu của tôi cũng đã kết thúc một cách bi thảm, tôi bắt đầu biết nói dối...
Sau bao nỗ lực, tôi đã có thể đóng thật ngọt vai diễn một “con người”.
Những người xung quanh đều nói tôi là một người vui vẻ, lạc quan, hòa ái dễ gần.
Nếu có người nói xấu, cười nhạo tôi, tôi sẽ thở phào nhẹ nhõm. Nhưng chỉ cần ai đó nói với tôi rằng tôi thật hòa ái dễ gần, dạ dày của tôi lại thắt lên từng cơn, tôi cảm thấy mình thật tội lỗi.
Tôi muốn mọi người nghĩ tôi là một người tốt, vì thế tôi làm mặt xấu chọc cười em bé, tôi tỏ ra yêu quý cún con. Nhưng thật sự thì vào những lúc như vậy, tôi đều cảm thấy xấu hổ đến mức cảm giác như hai má của mình đang bị lửa thiêu.
Tại sao ư? Đó là vì tất cả những gì tôi làm, những gì tôi nói đều là giả dối. Bản thân tôi thật sự không phải là một người hòa ái dễ gần như mọi người vẫn nghĩ. Tất cả chỉ là một màn kịch do tôi bày ra mà thôi.
Vì vậy, mỗi lần có người nói tôi thật hòa ái dễ gần, tôi lại muốn hét lên thật lớn rồi mổ bụng tự tử để tạ tội.
Mỗi khi tôi lấy tay xoa đầu cún con, nó đều vẫy đuôi và lẽo đẽo bám theo tôi. Trông nó thật vui vẻ vì nó không hề biết đến những khúc mắc trong lòng tôi. Chắc hẳn nó đang nghĩ tôi là một con người hòa ái dễ gần.
Người đã nói thích tôi cũng tựa như cún con vậy.
Người đó lúc nào cũng cười rất vui vẻ, ngây thơ hoạt bát, tựa như một đứa trẻ.
Ôi, nếu như tôi cũng có thể như người đó, không biết tôi có thể hạnh phúc đến mức nào nhỉ.
Nhưng tôi cũng căm hận cái sự hòa ái đơn thuần của người đó.
Chị Tooko đang ngồi xổm trên ghế xếp, chân vẫn mang tất, vừa lật từng trang sách vừa lắng nghe tiếng mưa rơi.
Món ăn hôm nay của chị ấy là quyển sách Iliad bìa cứng cực dày. Đây là một bản anh hùng ca theo lối tự sự của Homer – một thi sĩ mù – kể về cuộc chiến tranh thành Troy.
Bím tóc của chị Tooko đen nhánh như đuôi mèo buông thõng từ vai tới hông, cặp lông mi dài rủ bóng xuống đôi đồng tử, ngón tay thon của chị ấy thì khẽ vân vê bờ môi. Đây là một tật xấu của chị Tooko khi đọc sách. Thỉnh thoảng chị ấy còn đưa đầu ngón tay vào miệng cắn nhẹ nữa.
Kính cửa sổ bám đầy bụi bẩn bị mưa hắt vào ướt đẫm. Hôm nay trong phòng không có ánh chiều tà.
Tôi dừng bút lại và hỏi:
- Chị Tooko, chị có thích ai không?
- Hả? Cái gì?
Lúc đang chăm chú đọc sách, chị Tooko gần như không nghe thấy những âm thanh xung quanh.
- A, em viết xong điểm tâm rồi hả?
Khuôn mặt chị ấy chợt sáng bừng. Xem ra chỉ có mỗi chuyện này mới có thể thu hút sự chú ý của chị Tooko khi chị ấy đang tập trung đọc sách. Đúng là phong cách Tooko có khác.
- Em hỏi là chị có thích ai không.
- Dĩ nhiên là có rồi. Để xem nào, Gallico này, Dickens này, Dumas này, Stendhal này, Chekhov này, Shakespeare này, Olcott này, Montgomery, Farjeon, Lindgren, MacLachLan, Cartland, Jordan, Saikaku, Souseki, Ougai, Miyazawa Kenji, Kimura Yuuichi, còn có... còn có...
Nhìn chị Tooko vừa nói lia lịa vừa rỏ nước dãi, tôi vội vàng cắt ngang.
- Em không hỏi đồ ăn ưa thích của chị. Còn nữa, Cartland với Jordan là ai? Cầu thủ bóng rổ hả?
- Đáng ghét, em không biết Barbara Cartland và Penny Jordan sao? Họ đều là những nhà văn rất nổi tiếng trong dòng văn học lãng mạn đấy. Em nhất định phải đọc Tình yêu như lửa cháy của Cartland, vì nó kể về chuyện con gái của ông vua dầu mỏ nước Mỹ che giấu thân phận đi chơi, sau đó rơi vào bể tình của một anh chàng đẹp trai nhà giàu.
Nàng Silver của Jordan đã được chuyển thể thành truyện tranh rồi, chị nhớ là nó cũng rất được yêu thích. Chị đề nghị em nên đọc truyện này. Cô gái ngây thơ Geraldine vì quá sốc trước sự phản bội của người yêu nên chỉ sau một đêm mái tóc của cô đã biến thành màu bạc. Sau đó, cô quyết tâm báo thù người đàn ông đã phản bội cô, và để đạt được mục đích này, cô đã tiếp nhận những bài giảng nồng đậm~~~ chất ái tình từ một anh chàng gia sư đẹp trai. Anh chàng cựu gia sư này cực kì gợi cảm và tuyệt vời đấy.
Hỏng bét, chị Tooko càng nói càng lạc đề rồi.
- Em biết rồi, chị đừng nói nữa, ý em không phải vậy... Chị Tooko, chị đã từng yêu ai chưa?
- Hả?
Chị Tooko nghiêng đầu tỏ vẻ khó hiểu.
- Iêu... iêu... riêu? Em hỏi chị từng ăn bún riêu chưa á?
- Không phải đồ ăn, ý em là yêu trong tình yêu. L-O-V-E ấy.
- Nếu ý em là tình yêu đó thì lúc nào chị chẳng đang yêu.
- Em đã nói không phải đồ ăn rồi mà, em đang hỏi là chị đã từng yêu người nào ngoài đời chưa?
Chẳng hiểu vì sao tôi cảm thấy mệt mỏi quá. Tôi đúng là đồ ngốc khi nói chuyện tình yêu với cái người này, cho dù hiện tại tôi đang cảm thấy buồn thế nào đi chăng nữa.
Nghe tôi hỏi vậy, ánh mắt của chị Tooko đột nhiên trở nên xa xăm, miệng khẽ nở một nụ cười nhạt.
Hả? Bầu không khí u ám nghiêm trọng này là gì đây? Chẳng lẽ chị Tooko đã từng nếm trải một cuộc tình cay đắng trong quá khứ rồi sao?
- Konoha biết không... đường tình duyên của chị đang bị hung tinh ám.
- Hả? Nó là cái gì!?
Mặc dù đã chuẩn bị sẵn tâm lý, giọng của tôi vẫn cao vút một cách không cần thiết.
Chị Tooko nhìn ra phía cửa sổ ướt đẫm nước mưa, ánh mắt nhuộm vẻ hư vô, rồi chị ấy bắt đầu nhẹ nhàng nói bằng một giọng tràn đầy bi thương:
- Đầu năm nay chị đã đi xem bói tình duyên ở chỗ bà mẹ Shinjuku. Kết quả là mẹ nói với chị rằng từ khi chị sinh ra thì đường tình duyên của chị đã bị hung tinh ám, cho dù chị yêu ai đi nữa thì cũng chỉ là công dã tràng, phiền toái sẽ liên tục ập đến như sóng dữ. Cho dù tình yêu của chị có được đáp lại đi chăng nữa thì một trăm phần trăm là nó cũng không kéo dài và sẽ chỉ kết thúc trong đau khổ. Chính vì vậy mẹ đã khuyên chị không nên nghĩ tới chuyện yêu đương nữa mà nên tập trung cho việc học hoặc sở thích.
- “Bà mẹ Shinjuku” có phải là bà thầy bói mở tiệm trong một góc cửa hàng tạp hóa Isetan ở khu Shinjuku và lúc nào cũng có một hàng dài người xếp hàng chờ xem bói không? Chị cũng đi xếp hàng sao!?
- Ừ. Vào một ngày giá rét tuyết phủ trắng cả thành phố.
- Vì cớ gì chị lại đi xếp hàng vào một ngày tuyết rơi vậy hả!?
- Tại chị nghĩ ngày đó sẽ không có ai xếp hàng cả. Cũng may, nhờ vậy mà chị chỉ cần chờ ba mươi phút là đến lượt mình.
Đầu tôi lại bắt đầu đau rồi.
- Chị muốn được bà mẹ Shinjuku xem bói đến thế sao?
- Chị là con gái mà. Chị cũng lo cho đường tình duyên của mình chứ. Ai ngờ đi rồi mới biết mình bị hung tinh ám... À, nhưng mà mẹ đã nói là bảy năm sau chị sẽ hết bị hung tinh ám và chị sẽ gặp người trong mộng của mình.
Vẻ mặt u ám từ nãy tới giờ của chị Tooko ngay lập tức tươi rói trở lại, chị ấy nhổm người về phía tôi.
- Mẹ đã tiên đoán là vào mùa hè bảy năm sau, trước mặt một con gấu đang gặm cá hồi, một chàng trai quấn khăn quàng cổ màu trắng sẽ xuất hiện và trở thành tình yêu của đời chị. Mẹ còn nói đường tình duyên của chị cực kỳ ngắn nên chỉ có một cơ hội duy nhất này thôi, chính vì vậy mẹ đã cổ vũ chị nhất định phải nắm lấy nó. Nói tóm lại dù rất đáng tiếc nhưng chuyện tình yêu của chị phải dời lại bảy năm sau.
- Thằng cha đó tại sao phải quấn khăn quàng cổ vào mùa hè chứ!? Lại còn ở trước mặt một con gấu, hai người định nói chuyện tình yêu trong bụng nó hả?
Chị Tooko phồng má lên.
- Konoha thật chẳng biết mơ mộng gì cả.
- Là chị Tooko mơ mộng quá nhiều thì có.
- Vì thế chị mới là cô gái văn chương chứ.
- Chị làm ơn đừng có gặp chuyện gì cũng lôi cái lý do đó ra hộ em. Ờ, thôi được rồi. Xin lỗi vì đã làm phiền việc đọc sách của chị.
Trên gương mặt của chị Tooko chợt hiện lên vẻ hoang mang.
- Ờ-m... có chuyện gì với em à? Konoha?
- Không có gì...
- Chẳng lẽ, em có... người thương rồi sao?
Tôi ngoảnh mặt sang chỗ khác.
Mưa đập vào cửa sổ tạo nên những âm thanh lộp bộp.
- Em chẳng có người thương mà cũng không có chuyện gì với em cả. Cứ như vậy là tốt nhất...
Sẽ không có chuyện gì xảy ra với tôi cả.
Tôi sẽ chẳng thích ai.
Tôi sẽ tiếp tục cuộc sống bình lặng không có đau đớn, bi thương hay tuyệt vọng này.
Tôi cầu nguyện mọi ngày đều trôi qua như vậy.
Có lẽ, suốt đời này, tôi sẽ không bao giờ yêu ai nữa.
- ...
Chị Tooko yên lặng nhìn tôi.
Một năm trước, khi chị Tooko kéo tôi vào câu lạc bộ Văn học, chị ấy cũng thường nhìn tôi với vẻ mặt bi thương như thế. Mỗi lần như vậy tôi đều muốn gào lên: “Chị Tooko chơi xấu quá! Ngày thường thì vô tư lự, sao giờ lại nhìn em như vậy!,” sau đó trong lòng tôi tràn ngập cảm giác tội lỗi và xấu hổ.
- Em xin lỗi, hôm nay em muốn về sớm.
Không thể chịu được bầu không khí im ắng này, tôi bỏ lại bài văn đang viết dở trên bàn rồi đứng dậy.
- Đây.
Chị Tooko khẽ cười rồi đưa cho tôi một cây dù màu tím nhạt.
- Dù của Konoha chị đang mượn mất rồi. Hôm nay em dùng cái này đi.
- Vậy chị Tooko thì sao?
- Hì hì. Chị đã chuẩn bị sẵn một cây dù khác rất là~ bự ở đây rồi.
- Vậy... em cũng không khách sáo nữa.
- Ừm. Hẹn gặp lại em ngày mai nhé. Bye bye!
Vẫn giữ trên môi nụ cười rạng rỡ, chị Tooko vẫy tay tạm biệt tôi.
Tôi bước ra phía tiền sảnh và mở dù, thế là giữa bầu trời xám xịt nở ra một đóa hoa phơn phớt tím.
Màu tím là màu yêu thích của chị Tooko. Tôi từng thấy nhiều lần chị ấy mang theo mình khăn mùi xoa hoặc bút chì bấm màu tím hoa cà phơn phớt.
- Xem ra... mưa sẽ không tạnh.
Tôi cầm dù, đứng nguyên tại chỗ.
Chắc chắn chị ấy chỉ mang duy nhất một cái dù!
Tôi đã biết ngay từ đầu là chị Tooko đang nói dối tôi.
Kể từ khi lên cấp ba, tôi vẫn mang mặt nạ và giữ khoảng cách khi đối diện với bạn học. Cho dù ngoài mặt tươi cười thì ở trong lòng, thật ra tôi không hề cười. Khi Kotobuki vạch trần điều đó, tôi đã rất khổ sở nhưng khi đứng trước chị Tooko, tôi lại có thể bộc lộ ra con người thật của mình.
Mỗi lần nhìn thấy chị Tooko trông có vẻ hoang mang hoặc bi thương, tôi lại nghĩ trong đầu cho dù chỉ là giả dối, mình cũng phải cố nở nụ cười cho chị ấy thấy. Thế nhưng mà cứ đứng trước chị Tooko là ngôn ngữ và biểu cảm của tôi lại hoàn toàn không thể chuyển đổi một cách tự nhiên được, tôi thật sự quá kém cỏi.
Phải làm sao tôi mới có thể nói dối giỏi hơn?
Phải làm sao tôi mới có thể sống mà không làm tổn thương ai cũng như không bị ai làm tổn thương?
Vừa nhìn những hạt mưa lạnh lẽo rơi xuống, tôi vừa nghĩ không biết chị Tooko phải đợi đến khi nào mới có thể về nhà được nhỉ?
Đúng lúc đó, từ phía khác của dãy nhà học, một cô gái mặc đồng phục chạy về phía tôi.
(Là Takeda.)
Nhìn thấy tôi, Takeda đứng sững lại.
Cô bé nín thở, mắt mở lớn.
Sau đó, cô bé lẩm bẩm bằng một giọng khàn khàn.
- Anh... Shuuji.
Hả?
Giây tiếp theo, Takeda ôm lấy tôi và khóc.
- Em sao vậy, Takeda?
Nhưng Takeda không trả lời, cô bé chỉ áp khuôn mặt và cơ thể ướt sũng nước vào người tôi, hai tay vòng ra sau lưng tôi rồi khóc nghẹn ngào. Trông cô bé rất đau khổ, hai mắt nhắm chặt, nước mắt tràn mi.
Vì cả hai tay đều đang bận cầm dù và cặp sách nên tôi không thể ôm lấy cô bé. Với lại, dù sao đây cũng là lần đầu tiên tôi gặp phải tình huống như thế này nên tôi chẳng biết mình nên làm gì mới đúng. Đúng lúc tôi định hỏi Takeda đã có chuyện gì xảy ra giữa cô bé với cái anh Shuuji đó hay sao, thì...
- Chi ơi!
Tiếng một cậu con trai ngang tuổi tôi vang lên.
Cùng lúc đó, Takeda run bắn lên.
- Chi?
Âm thanh càng ngày càng gần, nó đến từ hướng Takeda vừa chạy tới lúc nãy. Trong thanh âm đó ẩn chứa một sự hoang mang. Đột nhiên, Takeda kéo tay tôi.
- N-Này... Takeda.
Takeda cắn chặt răng, khuôn mặt đầy vẻ hoảng sợ rồi cô bé tiếp tục kéo tay tôi đi về phía trước.
- Takeda, “Chi” là gọi em mà? Không phải người đó đang tìm em sao?
- Không được, không được đáp lời người đó...
Takeda nói, giọng cô bé run rẩy. Sau đó cô bé tiếp tục kéo tôi đi vào bên trong tòa nhà.
Khoảnh khắc khi bước vào bên trong, tôi nhìn thấy một cậu con trai trên tay cầm chiếc dù màu xanh nước biển đang tới gần, cậu ta nháo nhác nhìn xung quanh. Tuy nhiên, vì chỉ gặp thoáng qua nên tôi không thể nhìn rõ gương mặt cậu ta.
Khi chúng tôi tới đoạn hành lang tại sân trong, Takeda cuối cùng cũng thả tay tôi ra, sau đó cô bé khuỵu xuống sàn, hai vai run rẩy, tiếng khóc nghẹn ngào vang lên trong hành lang vắng vẻ ngập tiếng mưa rơi.
Tôi nói rằng sẽ hẹn hò với cậu ấy.
Cậu ấy ngay lập tức nở nụ cười hồn nhiên, ngây thơ tựa như một chú cún con.
Với sự tin tưởng không chút hoài nghi, cậu ấy đến bên tôi.
Cậu ấy là một con cừu trắng đơn thuần, tốt bụng, hoạt bát vui vẻ, là đứa con cưng của Chúa.
Tôi thấy ghen tị và khó chịu với cậu ấy, nhưng đồng thời tôi cũng không thể kiềm chế được lòng khát khao đối với sự ngây thơ của cậu ấy.
Có lẽ, có lẽ là cậu ấy sẽ có thể khiến tôi thay đổi. Người ta thường nói yêu thương sẽ khiến con người thay đổi.
Vì vậy, cậu ấy có thể cứu vớt tôi.
Có lẽ tôi sẽ không còn là một con quái vật không biết đến tình yêu và lòng tốt nữa, tôi có thể trở thành một con người bình thường.
Ôi, hi vọng điều đó trở thành hiện thực.
Với khát khao cháy bỏng như thiêu rụi cả lồng ngực, tôi đã cầu nguyện như vậy.
Tôi sẽ thích cậu ấy.
Cho dù ban đầu là giả dối đi chăng nữa, có lẽ một ngày nào đó tình cảm của tôi sẽ trở thành sự thật.
Ôi, Chúa ơi, hãy rủ lòng thương, xin Người hãy để ánh sáng thuần khiết kia cứu rỗi con.
Nhưng khi biết tôi đã từng giết người, người đó vẫn có thể yêu thương tôi sao? Người đó vẫn có thể nghĩ rằng tôi thật dịu dàng sao?
Tôi là một con quái vật.
Ngày đó, thịt mềm nát vụn, dòng máu đào tỏa ra mùi hương chua chua ngòn ngọt lan rộng trên mặt đường nhựa đen kịt, còn tôi chỉ đứng đó nhìn với một trái tim trống rỗng.
Tôi, đã, giết, một, “con người”.