Cô Gái Văn Chương

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 162 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 5: Sầu Khổ Chốn Thiên Đường
Chương 5: Sầu Khổ Chốn Thiên Đường

❊ ❊ ❊

Tôi đặt bao tay và mẩu giấy viết “Cảm ơn cậu” vào trong hộc bàn của Kotobuki.

Bình thường cậu ấy vốn tới rất sớm, nhưng sáng nay Kotobuki lại sát giờ chuông reo mới tới trường. Khi đi qua chỗ tôi, cậu ấy ngoảnh mặt đi một cách mất tự nhiên rồi ngồi xuống chỗ của mình. Lúc soạn sách vở bỏ vào hộc bàn, có lẽ cậu ấy đã nhận ra. Sau khi ngẩn người một lúc, Kotobuki rút chiếc bao tay từ trong hộc bàn ra rồi nhẹ ôm lấy nó trước ngực, nét mặt cậu ấy hiện lên vẻ cô đơn.

Tôi chỉ biết mang theo tâm trạng bi thương nhìn cảnh đó.

Vì trạng thái của Ryuuto vào hôm qua rất kì lạ, cho nên tôi hẹn gặp Takeda vào giờ nghỉ trưa ở dưới tầng hầm của thư viện.

Khi tôi tới nơi, Takeda đã tới trước, trên mặt bàn đặt một hộp cơm. Trong chiếc hộp được trang trí bằng hình nhân vật anime là thịt xông khói cuộn măng tây và súp lơ được bày biện rất đẹp.

- Nhìn ngon quá...

Mặc dù cái bầu không khí u ám ghê rợn này... thật khó được coi là nơi để ăn cơm...

Takeda vừa thản nhiên ăn cơm gà vừa nói.

- Trước kia em cũng hay ngồi đây uống trà với ăn điểm tâm rồi. Anh Konoha cũng ăn đi, nếu bây giờ anh không ăn thì sẽ không kịp giờ nghỉ trưa đâu.

- ...Không sao, anh ăn sau cũng được.

- Vậy ạ.

Takeda trả lời với vẻ lơ đãng rồi rót trà vào nắp bình nước và đưa cho tôi. Tôi cũng lạnh tới nỗi tê cóng rồi nên vui vẻ nhận lấy. Hôm nay cô bé uống trà cúc.

Đột nhiên, tôi nhìn thấy quyển Mất tư cách làm người trên mặt bàn, vừa cảm thấy ớn lạnh, tôi vừa kể ra chuyện xảy ra vào hôm thứ Bảy.

Takeda vẫn tiếp tục ăn cơm một cách thản nhiên trong khi lắng tai nghe câu chuyện của tôi với khuôn mặt trống rỗng tựa như búp bê. Thỉnh thoảng, cô bé lại liếc về quyển Mất tư cách làm người rồi lại tiếp tục ăn.

Khi tôi kể xong mọi chuyện thì hộp cơm của cô bé cũng vừa hết.

- ...Em biết chuyện Ryuu gọi điện nhờ anh Konoha đuổi theo chị Tooko. Sau khi anh Konoha rời khỏi nhà của Ryuu, cậu ấy đã gọi điện bảo em tới nhà cậu ấy chơi.

- Khi đó khoảng mấy giờ?

- Trước buổi trưa một chút. Vì cậu ấy có nhờ em làm cơm luôn nên em mang theo nguyên liệu tới... Khi đó trông Ryuu rất vui vẻ, cậu ấy kể cho em là anh Konoha đã cho chị Nanase leo cây và đi tới chỗ chị Tooko. Rằng quả nhiên người mà anh Konoha thực sự thích là chị Tooko.

Tôi không khỏi cảm thấy uể oải khi biết được lần này mình cũng bị Ryuuto đùa bỡn... vì việc này mà tôi lại khiến Kotobuki bị tổn thương.

Sau khi ăn cơm trưa do Takeda làm, Ryuuto lấy ra một quyển album.

- Đó là quyển album của mẹ chị Tooko phải không?

Da gà tôi nổi hết cả lên khi nhớ lại quyển album được đặt trong tủ.

- Không phải. Đó là của Ryuu. À, nhưng mà phần lớn hình trong đó lại không phải ảnh chụp của Ryuu và mẹ cậu ấy, mà toàn hình gia đình của chị Tooko. Ryuu nói rằng đó là vì gia đình của chị Tooko chẳng khác nào gia đình cậu ấy. Khi nói ra những lời đó, trông cậu ấy hoàn toàn bình thường chứ chẳng phiền muộn gì...

Chuyện xảy ra khi Ryuuto đang xem album.

Vẫn đang nói chuyện vui vẻ, nhưng đột nhiên khuôn mặt cậu ấy tái nhợt lại, cậu ấy im lặng nhìn chằm chằm vào một tấm hình trong album.

- Trông cậu ấy thật sự rất sốc, cứ nhìn chằm chằm vào quyển album mà không nói lời nào. Cho dù em gọi cậu ấy thì có vẻ như Ryuu cũng chẳng nghe thấy.

- Tấm hình mà Ryuuto nhìn vào là tấm hình như thế nào?

- Nó chỉ là... một tấm hình bình thường ạ.

Trong ánh mắt của Takeda hiện lên vẻ hoang mang.

- Ít nhất thì đối với em, đó là một tấm hình bình thường. Nó chụp hình gia đình chị Tooko quây quần ăn bữa tối vào lễ Giáng sinh. Chị Tooko, Ryuu, và ba chị Tooko ngồi quanh bàn ăn. Chị Tooko và ba chị ấy đang cùng nhau nâng đĩa gà tây lên và nhìn về phía ống kính cười, Ryuu cũng giơ đĩa bánh ngọt lên một cách vui vẻ. Cả ba người đều cùng mặc áo len giống hệt nhau, có vẻ như là được đan bằng tay. Trong hình không có mẹ chị Tooko, nên em nghĩ người chụp tấm hình đó là mẹ chị ấy.

Cảnh đoàn viên vào ngày lễ Giáng sinh... rốt cuộc trong tấm hình đó có điều gì khiến Ryuuto bị sốc đến vậy chứ?

Sau một lúc, Ryuu đột nhiên lẩm bẩm.

“Không thể nào...”

Rồi cậu ấy mở tủ và lấy ra một thùng các tông.

Sau khi đổ mọi thứ trong thùng ra sàn, cậu ấy nằm rạp xuống tìm kiếm thứ gì đó. Sau một lúc, Ryuuto đột nhiên sững lại.

- Sau đó, cậu ấy nói.

- Nó đã nói gì?

Rằng “Không phải dì Yui sao”... khi ấy sắc mặt cậu ấy xanh lè như người chết...

- !

Tôi nín thở.

Không phải cô Yui?

Ý nó là người đầu độc sao? Nếu vậy thì ai là người hạ độc chứ?

Hay là vốn dĩ chẳng hề có thuốc độc nào cả? Việc vợ chồng Amano qua đời chỉ là một tai nạn bình thường mà thôi?

- Trông Ryuu cực kì đau khổ, rồi cậu ấy đi ra khỏi nhà, còn em thì chẳng biết phải làm gì nên cứ đứng ngơ ngác trước cửa. Sau đó thì mẹ của Ryuu về.

- Cô Kanako sao...!

- Dạ. Trông cô ấy rất đáng sợ. Cho dù em chào hỏi cô ấy thì cô ấy cũng chẳng đáp lại mà chỉ đi thẳng vào nhà. Trông cô ấy như đang tức giận, lo lắng điều gì đó.

Tại sao cô Kanako lại về nhà chứ. Tôi nhớ hôm đó chị Tooko từng nói “Nhưng hôm nay dì có ở nhà đâu?”. Nói cách khác, vào ngày thứ Bảy, cô ấy thường không có ở nhà. Vậy thì tại sao...

Cả tôi và Takeda đều không hiểu được chuyện gì đã xảy ra với Ryuuto.

Sau đó, Takeda cũng về nhà.

- Em thử gọi điện cho Ryuu, nhưng ngay cả tin nhắn cậu ấy cũng không trả lời. Thì ra là Ryuu... đã tới nhà của anh Konoha...

- ...Nó đã nhờ anh giúp đỡ chị Tooko.

Takeda khẽ đặt tay lên bìa của cuốn Mất tư cách làm người.

- Nghe như di ngôn nhỉ.

Cơ thể tôi run bắn khi nghe cô bé thì thầm những lời đó với khuôn mặt lạnh lùng.

- Em nói cái gì vậy. Làm sao loại người như Ryuuto lại có thể tự sát chứ.

- Em không biết. Dù sao Ryuu cũng rất kém cỏi. Thường xuyên khiến con gái khóc... nhưng đến khi bị bỏ rơi thì lại giận dỗi khóc lóc... em thật sự không hiểu... tại sao cậu ấy lại có thể sống được theo kiểu phóng túng và dựa vào cảm xúc như vậy... Nói thật là em có chút... căm hận cậu ấy.

Tôi nổi hết da gà khi chứng kiến cảm xúc kịch liệt tựa như một mảnh thủy tinh hiện lên trên khuôn mặt trống rỗng của cô bé rồi lại biến mất.

Bàn tay đặt trên cuốn Mất tư cách làm người của cô bé vẫn không cử động.

Rốt cuộc tôi vẫn không biết được chuyện gì đã xảy ra với Ryuuto.

Sau khi tan học, tôi đến gặp chị Maki ở phòng tranh của sảnh âm nhạc.

- Ồ, ra là vậy? Hừm, tâm trạng của thằng nhóc đó đang không tốt sao?

Vừa cầm bút vẽ, chị Maki vừa nói với vẻ trịch thượng.

- Chà, dù sao thì bình thường nó cũng toàn thích làm gì thì làm, nói năng lung tung, thỉnh thoảng để nó đụng tường nứt đầu chảy máu chút cũng là chuyện tốt. Nếu không thì cứ thế này nó sẽ trở thành loại người đáng khinh mà thôi.

Rõ ràng là cha của đứa bé trong bụng mình vậy mà chị ấy thật chẳng nể nang chút nào. Sau đó, khi tôi hỏi Ryuuto có tới đây không, chị Maki chỉ trả lời “Cho dù nó có tới thì chị cũng đuổi về thôi”, câu trả lời của chị ấy khiến tôi bó tay toàn tập.

- Đám đàn ông tại sao toàn cái loại này thế nhỉ. Bình thường thì tỏ ra kiêu căng tự mãn, quanh đi quẩn lại một lúc lại chẳng được tích sự gì, Tự nhốt mình trong phòng đến suýt nữa thì chết toi, thật khiến người khác tức giận, một đám phiền phức.

Trông chị ấy có vẻ như thật sự tức giận, hai hàng lông mày cũng nhíu lại.

- Ơ, Ryuuto đã chết đâu ạ?

Takeda cũng vậy, tại sao mấy người này cứ lái câu chuyện về hướng đó chứ. Mặc dù đúng là đêm đó, khi tôi chứng kiến Ryuuto ngồi co ro trước cổng nhà, trông nó yếu đuối chẳng khác gì một con cún bị vứt bỏ.

- Không. Chị đang nói một kẻ ngốc khác.

- Người khác ạ...?

Chị Maki lẩm bẩm bằng giọng phiền muộn.

- Kurosaki Tamotsu.

Tôi không khỏi giật mình.

- Từ khi Hotaru qua đời, ông ta gần như chẳng ăn gì cả, bây giờ thì cũng chẳng khác người chết là mấy. Ngay cả công ty ông ta cũng chẳng cần quan tâm, thật đúng là vô dụng.

Ánh mắt phẫn nộ của chị ấy khiến tôi nhớ lại tình yêu đầy bi kịch tựa như bão tố ấy.

Heathcliff đã mất đi Catherine...

Lần cuối cùng tôi gặp Kurosaki Tamotsu, người giám hộ, đồng thời cũng là người thân duy nhất còn lại, người chi phối đồng thời cũng là người yêu của cô gái có tên Amemiya Hotaru, là vào tang lễ của cô ấy.

Khuôn mặt gầy gò, râu tóc luộm thuộm, ánh mắt tràn đầy tuyệt vọng và đau khổ không thể chữa lành... Trông ông ấy khi đó thật sự chẳng khác nào Heathcliff đang lang thang trên vùng đất hoang dã tìm kiếm mảnh linh hồn đã mất.

Ông ta đã phạm vào tội nghiệt không thể tha thứ.

Có lẽ bản thân ông ấy cũng không hi vọng mình được cứu rỗi. Ông ấy chỉ đang tồn tại như một hồn ma đói khát chờ đợi ngày thế giới kết thúc.

- Thằng cha đó... đã mặc kệ công ty, tự giam mình trong phòng suýt chút nữa thì chết đói. Rõ ràng là kẻ đã không từ bất kì thủ đoạn nào, thậm chí giết người để xây dựng nên một công ty to lớn như vậy. Vậy mà khi công ty sắp bị thâu tóm một công ty khác, hắn lại chẳng thèm phản kháng lại...! Cứ như vậy chẳng phải cái chết của Hotaru sẽ là vô nghĩa sao!

Chị Maki nói giọng cay nghiệt. Ánh mắt chị ấy nhìn chằm chằm vào khung vẽ như muốn thiêu đốt nó.

- Đùa kiểu gì vậy?!

Chị Maki nắm chặt cây cọ vẽ đến mức toàn thân run rẩy, rồi chị ấy kêu lên với giọng căm hận.

- Ông ta cho rằng muốn chết là sẽ được chết sao! Chị lôi ông ta dậy tát đến sưng cả tay rồi mắng cho ông ta một trận. Chị sẽ không cho phép ông ta chết! Ông ta sẽ phải sống, nhấm nháp nỗi đau đớn khổ sở còn hơn cả chết trong khi nghĩ về Hotaru! Cho dù bị tội nghiệt trên người ép cho không thở được, thì ông ta vẫn phải sống.

Chị Maki tựa như một thanh gươm sắc bén không chấp nhận sự yếu đuối của Ryuuto và Kurosaki.

Cho dù tuyệt vọng đến thế nào thì có lẽ chị Maki vẫn sẽ không từ bỏ mà tiếp tục sống và chiến đấu.

Sự mạnh mẽ đó khiến tôi cảm thấy thật ghen tị.

Sau khi rời khỏi sảnh âm nhạc, mang theo tâm trạng u ám, tôi vừa đi bộ trong sân trường, vừa tự hỏi.

Nếu như những lúc phải lựa chọn và không biết phải làm sao như thế này mà có một người mạnh mẽ như chị Maki ra lệnh cho tôi thì có lẽ tôi đã có thể tiến lên đi về phía được chỉ định không chút do dự.

Nếu như vào lúc sắp chết mà có người ra lệnh cho tôi phải tiếp tục sống, có lẽ tôi sẽ đứng dậy và bước tiếp.

Cho dù vậy, chị Tooko đến tận cuối cùng vẫn để tôi tự quyết định.

Mỗi lần tôi gục ngã, mặc dù chị ấy sẽ dịu dàng nắm lấy tay tôi giúp tôi đứng dậy, nhưng bàn tay đó chưa một lần lôi kéo, dẫn tôi về con đường nào.

Chị ấy chỉ mỉm cười ấm áp nhìn tôi và hỏi.

“Konoha muốn làm như thế nào?”

“Konoha nghĩ thế nào?”

“Em muốn làm gì?”

“Em muốn đi đâu?”

Khi tôi bật khóc nức nở trong phòng y tế tràn ngập mùi thuốc sát trùng, chị Tooko chỉ thì thầm bằng giọng bi thương.

“Chính em phải tự mình đi tìm, Konoha. Cho dù bị tổn thương... cho dù phải chịu thương... cho dù phải chịu đau khổ... em cũng phải tự đi trên đôi chân mình để tìm ra đáp án đó.”

Nhưng tôi chỉ có một mình, tôi không thể tìm ra con đường đó. Tôi không biết bản thân rốt cuộc nên đi đâu về đâu.

Tôi đi vào dãy nhà học, đứng trước tủ đựng giày và thay giày đi trong nhà vào. Đúng lúc này tôi cảm thấy dưới chân trơn tuột, tôi té nhào xuống sàn.

Tại một chỗ chẳng có thứ gì thế này mà cũng té được... Dường như ngay cả cơ thể tôi cũng chẳng còn đủ sức để đứng thẳng...

Nước mắt lăn tròn trên má tôi.

Mặc dù chỉ là một cú ngã, nhưng nó lại khiến nỗi bi ai dâng trào khắp lòng tôi, thật đáng xấu hổ, thật khổ sở, rồi tôi lảo đảo đứng dậy và bước đi tựa như một đứa bé đi tìm người bảo vệ mình.

Hai chân tôi bước đi một cách vô thức về câu lạc bộ Văn học.

Mặc dù tôi biết chị Tooko không có ở đó. Cho dù tôi biết rằng đi tới đó sẽ chỉ càng khiến tôi thêm đau khổ.

Nhưng vào lúc này, tôi không còn nơi nào khác để đi nữa. Nước mắt rơi ướt đẫm lòng bàn tay tôi.

“Chào em, Konoha”

Khi tôi mở cửa ra, trong đầu tôi hiện lên hình ảnh chị Tooko đang ngồi ôm chân trên chiếc ghế đặt cạnh cửa sổ và nhìn tôi mỉm cười, mắt tôi không khỏi hoa lên.

Nhưng trên ghế lại chẳng có ai cả, bầu trời bên ngoài cũng là một màu trắng đục.

Những cuốn sách cũ chồng chất trên sàn đã mất đi người đọc, nay chúng chỉ còn là những trang giấy vô dụng.

Tôi gục mặt trên chiếc bàn gỗ sần sùi mà mình vẫn thường dùng để viết điểm tâm cho chị Tooko rồi bật khóc.

Chị Tooko đi rồi.

Cho dù đã sớm nhận ra điều đó, nhưng nỗi bi ai vẫn như đâm vào ngực tôi.

Những ngày mà tôi trải qua cùng chị Tooko lần lượt hiện lên trong đầu.

Dưới tán cây mộc liên, cô gái ưỡn ngực cười nói: “Như em chứng kiến, chị là một ‘cô gái văn chương’.”... Trong lúc tôi còn đang kinh ngạc, cô gái lôi tôi tới câu lạc bộ Văn học và bắt tôi viết điểm tâm cho cô ấy... rồi cô ấy sẽ xé ra từng mẩu giấy nhỏ và bỏ nó vào trong miệng nhai một cách hạnh phúc, cô gái ấy chính là chị Tooko. Mỗi ngày, khi tôi ngồi viết, bên tai tôi lại vang lên tiếng bút chì sột soạt trên trang giấy, tiếng nhai giấy và giọng kể chuyện của chị Tooko.

Tại sao cứ khi nào hai chúng tôi ở cạnh nhau, chị Tooko lại trông thật vui vẻ đến vậy, lại cười hạnh phúc đến vậy chứ.

Sau khi rời khỏi câu lạc bộ vì phải chuẩn bị cho kì thi, chị ấy vẫn yêu cầu tôi viết điểm tâm bỏ vào hòm thư trong trường cho chị ấy.

“Ngon quá!”

Rồi chị ấy sẽ viết cảm tưởng vào thư và gửi lại cho tôi.

Cho dù không giỏi Toán, đi thi thử chỉ được hạng E, nhưng chỉ cần tôi gặp rắc rối, nhất định chị Tooko sẽ tới giúp đỡ tôi.

Mùi gỗ từ mặt bàn xộc vào mũi tôi, nhưng tôi vẫn cứ khóc, nước mắt trào ra.

Trong đầu tôi hiện lên khuôn mặt của chị Tooko.

Ryuuto nói rằng có một số việc tôi không nên biết thì tốt hơn. Tôi không biết rốt cuộc nó đang nói về điều gì.

Nhưng cho dù tôi biết đi nữa, thì khi đã không còn chị Tooko ở bên, tôi cũng chỉ là một kẻ vô dụng chẳng thể làm được gì.

Cho dù tôi vẫn hi vọng mình có thể trở thành một người có thể đối diện với sự thật, nhưng tôi lại bị sự yếu đuối của mình đánh bại, lại chỉ biết gục xuống khóc nức nở.

Cho dù vào cái ngày ở cung thiên văn đó, tôi đã từng tin rằng mình sẽ có thể bước về phía tương lai.

Tâm trí tôi quay lại đêm Giáng sinh, dưới gốc cây thông Noel trong nhà xưởng bị bỏ hoang, tôi nắm chặt tay chị Tooko và khóc nức nở. Cái đêm đó, khi tôi vừa cảm nhận sự ấm áp từ bàn tay của chị Tooko, vừa nghĩ về bóng ma đã rời xa trong cô độc, cầu nguyện cho cậu ấy, Kotobuki và Miu được hạnh phúc...

Khi ấy, tôi cũng nhận ra rằng sự thật chẳng phải điều gì đẹp đẽ.

Thầy giáo âm nhạc từng nói với tôi rằng không điều gì tốt hơn cuộc sống bình thường, nhưng chính người ấy lại tìm kiếm tài năng hơn bất kì ai, đố kị đến phát điên để rồi phạm vào tội ác giết chính người mình yêu thương.

Sự thật sẽ khiến con người bị tổn thương.

Sự cứu rỗi không hề tồn tại.

Ngay cả thiếu niên sở hữu giọng hát của thiên thần, người từng đắm mình trong ánh sáng rực rỡ, cũng đã bị ô uế, trở thành bóng ma ẩn núp trong bóng tối của đêm đen.

Bây giờ cậu ấy đang làm gì...

“Cậu cho rằng Inoue MIU sẽ ra tác phẩm thứ hai sao?”

Người thiếu niên mang theo ánh mắt u buồn và hỏi tôi như vậy...

“Hãy chăm sóc Nanase thật tốt.”

Sau khi thì thầm vào tai tôi câu nói đó, cậu ấy tan biến vào màn đêm...

Khi ấy, với nét mặt như đã rũ bỏ mọi thứ, phải chăng người thiếu niên đó đã đi qua khung cửa hẹp.

Cô độc một mình.

Omi, người tương tự như tôi... nhưng lại lựa chọn không quay đầu lại, bước đi trên con đường mà tôi không thể tiến tới.

Hiện tại, nếu Omi còn ở đây, chắc hẳn cậu ấy sẽ không do dự đấm cho tôi một cú. Chắc hẳn cậu ấy sẽ không thể tha thứ cho tôi vì đã khiến Kotobuki bị tổn thương.

Cậu ấy thích Kotobuki, nhung lại lựa chọn cô độc rời đi mà không nói ra tình cảm của mình. Tôi không làm được điều tương tự như Omi.

Bởi vì sự cô độc khiến tôi cảm thấy lạnh lẽo.

Sự cô độc khiến tôi trở nên yếu đuối.

Khi tôi buồn, sẽ chẳng có ai tới an ủi tôi. Sẽ chẳng có ai nắm lấy tay tôi. Tôi không thể tự đứng dậy nếu chỉ có một mình.

Nếu không có ai ở bên cạnh tôi... không, nếu không có chị Tooko bên cạnh, tôi sẽ không thể đứng dậy được.

Tôi sẽ chẳng bước đi trên con đường nào được!

Tôi ngẩng khuôn mặt đầy nước mắt lên và đặt xấp giấy bản thảo chừng năm mươi tờ lên trên bàn. Bờ vai run run, mũi sụt sịt, cổ họng đau nhức, nhưng tôi vẫn cầm lấy bút và mở trang giấy ra.

Nếu như tôi viết, có lẽ chị Tooko sẽ quay lại.

Nếu như tôi viết ra một câu chuyện ngọt ngào mà chị Tooko thích... nếu như tôi có thể viết ra một câu chuyện khiến chị Tooko vui vẻ... nếu như tôi viết ra câu chuyện tựa như câu chuyện mà mẹ của chị Tooko...

Đầu bút chì dừng lại trên ô chữ.

Tại sao vậy. Tại sao tay của tôi lại không cử động...

Ngay cả một chữ tôi cũng không thể viết ra.

Tôi cố gắng vắt óc suy nghĩ, nhưng chẳng hề có con chữ nào hiện ra.

Sự thật này khiến tôi kinh ngạc.

Tại sao chứ?! Từ trước đến giờ không phải tôi vẫn viết ra những câu chuyện đó một cách dễ dàng sao?! Tại sao cơ thể tôi lại dường như trống rỗng, đầu óc lại chẳng thể suy nghĩ ra điều gì như vậy chứ?! Không đúng, điều đó không thể xảy ra. Chưa một lần nào mà tôi không thể sáng tác. Cho dù tôi chán ghét việc sáng tác đến nỗi muốn trốn chạy, nhưng chỉ cần muốn, tôi sẽ lại có thể viết. Mỗi ngày, tôi đều viết điểm tâm cho chị Tooko.

Thế nhưng tại sao bây giờ tôi lại không viết được chứ?! Toàn thân tôi lạnh toát. Không được, nếu tôi không viết, chị Tooko sẽ không quay lại. Nếu tôi không viết ra câu chuyện tựa như manna rơi xuống từ trên trời cao...

Ngòi bút chì gãy vụn. Tôi vội bấm bút, nhưng cho dù bấm bao nhiêu lần, thì nó vẫn chẳng viết ra được chữ nào và lại tiếp tục gãy vụn.

Tôi không thở được, cảnh vật trước mắt tối sầm lại. Bút chì lăn ra khỏi những đầu ngón tay tê dại của tôi và rơi xuống.

Hơi thở của tôi bắt đầu trở nên gấp gáp, tôi trượt khỏi ghế và khuỵu xuống sàn.

Tôi cứ tưởng là nó sẽ không phát tác nữa.

Nước mắt lại lăn dài trên má tôi, trông tôi thật thảm hại. Mồ hôi đổ ra như suối, khoảng thời gian giữa từng hơi thở càng lúc càng ngắn. Không khí không tài nào tiến vào phổi của tôi được!

Đau quá, khó chịu quá. Trong đầu tôi bỗng hiện lên ý nghĩ nếu mình chết ở đây có lẽ cũng tốt. Nếu chị Tooko không ở bên tôi nữa, vậy thì sống cũng còn ý nghĩa gì chứ!

Đúng lúc này, có ai đó nắm lấy tay tôi.

Người đó nói gì đó vào tai tôi.

Chị Tooko...

Mặc dù điều đó không thể xảy ra, nhưng giọng nói ấy thật sự rất giống giọng của chị Tooko. Chị Tooko đang nắm tay tôi, xoa lưng, cổ vũ tôi.

“Không sao, sẽ không có việc gì đâu, Konoha. Chị ở đây. Sẽ không có việc gì đâu. Nào, hít vào thật chậm. Đúng rồi, chậm thôi... Giờ thở ra, đúng rồi, đúng rồi...thấy chưa, em không sao cả.”

Không sao cả, em sẽ không việc gì cả... giọng nói của chị Tooko khẽ lặp lại bên tai tôi.

Hơi thở của tôi cuối cùng cũng bình thường trở lại, mồ hôi không còn chảy nữa.

Trong tầm nhìn mơ hồ của tôi hiện lên một bàn tay nhỏ bé đang nắm lấy tay tôi.

... Chị Tooko?

Không, không phải.

Ngón tay của chỊ Tooko thon dài hơn nhiều, da cũng trắng hơn.

Đây là tay của ai...?

Tôi từ từ ngẩng đầu lên, hiện ra trước mắt tôi là đôi mắt trống rỗng tựa búp bê.

- ...Takeda?

- Là em ạ.

Cô bé bình tĩnh trả lời.

- ...Người nắm tay anh từ nãy tới giờ là em sao?

- ...Anh nghĩ em là chị Tooko ạ?

Thấy tôi im lặng, cô bé nói tiếp bằng giọng nói không có chút tình cảm nào.

- ...Anh đã gọi tên chị ấy. “Chị Tooko, chị Tooko”...

Vậy sao, quả nhiên không thể nào là chị Tooko được.

Giọng nói mà tôi nghe thấy cũng chỉ là do tôi tưởng tượng ra.

Takeda thả tay tôi ra và đứng dậy.

Nhưng cũng may là nhờ anh tưởng nhầm em là chị Tooko mà bệnh tình thuyên giảm. Anh có cần tới phòng y tế không?

- Không cần... anh không sao nữa rồi. Cảm ơn em.

- Trông anh vẫn chưa ổn lắm đâu.

Tôi lại không thể trả lời, sau đó tôi đứng dậy. Để cô bé nhìn thấy mình trong bộ dạng như vậy khiến tôi cảm thấy thật xấu hổ.

- ...Takeda, sao em lại ở đây?

- Em nghĩ anh Konoha sẽ ở đây nên đến xem thử. Khi em tới thì thấy anh đang co ro trên sàn.

- ...Vậy à.

- Trưa nay khi anh Konoha nói chuyện của Ryuu, em đã muốn hỏi, anh và chị Nanase chia tay rồi hả?

- ...Chắc là như vậy rồi.

Kotobuki từng nói nếu tôi gọi cậu ấy là Nanase vào ngày lễ tình nhân trắng, thì cậu ấy sẽ tin tưởng tình cảm của tôi.

Nhưng với tình trạng hiện tại, tôi thật không có tư cách gì để gọi cậu ấy là “Nanase” cả.

- ...Chị Nanase đã làm gì sai sao?

- Không, người sai là anh, Kotobuki không có lỗi gì cả...

Ngực tôi nhói lên.

- Anh lúc nào cũng lạc phương hướng... không biết bản thân nên tiến về phía nào... Anh không có tư cách... để được Kotobuki thích...

Tôi tránh nhìn vào ánh mắt của Takeda và nói với giọng khàn khàn. Cảm giác chán ghét bản thân khiến tôi buồn nôn. Toàn thân tôi ớn lạnh vì mồ hôi.

- Anh đã từng nghĩ mình sẽ có thể trở thành một người nghiêm túc hơn...

Takeda vẫn im lặng.

- Nhưng có lẽ, con người sẽ không thể thay đổi.

- Nói ra những lời đó là anh Konoha đang phản bội em.

Bên cạnh tôi vang lên âm thanh lạnh lùng.

Trong giọng nói không mang chút tình cảm nào ấy dường như đang chất chứa thứ gì đó, tôi quay sang bên cạnh.

Takeda đang nhìn tôi với ánh mắt trống rỗng.

- Chính anh Konoha là người đã nói với em rằng nếu em tiếp tục sống thì có thể sẽ thay đổi được gì đó, chính anh Konoha là người đã để em mang hi vọng.

Ngực tôi đau nhói, tôi lẳng lặng nhìn vào khuôn mặt của Takeda, không thể nói nên lời.

Đúng vậy.

Cảm giác hối hận dâng trào trong lòng tôi.

Chính tôi là người đã nói với Takeda rằng tôi muốn cô bé tiếp tục sống.

“Em đừng tự tìm tới cái chết như vậy. Em không được kết thúc mọi chuyện như vậy! Em không phải là Kataoka Shuuji! Em là Takeda Chia! Em và Kataoka Shuuji là hai con người khác nhau! Em không được tìm tới cái chết chỉ vì Kataoka Shuuji đã lựa chọn như vậy! Em phải tìm ra một câu trả lời khác với Kataoka Shuuji!”

Takeda tát một cái vào má tôi.

Mấy hôm nay tôi đã bị ba cô gái cho ăn tát rồi, Kotobuki, Miu, và bây giờ là Takeda.

Trong khi tôi còn đang kinh ngạc thì Takeda đã nói một cách mạnh mẽ, trong ánh mắt cô bé dường như ánh lên một đốm lửa.

- Lần này chính em sẽ là người nói cho anh Konoha biết. Rằng con người sẽ thay đổi. Bây giờ anh đi theo em, em muốn anh Konoha gặp một người.

8 Tập Nguyên tác: 文学少女 - Bungaku Shoujo - ebook©MotSAch —★— TVE-4u©Hà Du Xuất bản: NXB Văn Học 2014/2015
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Nomura Mizuki

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.