Cô Gái Văn Chương

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 83 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 3: Thiên Thần Đang Dõi Theo Từ Trong Bóng Tối
Chương 3: Thiên Thần Đang Dõi Theo Từ Trong Bóng Tối

❊ ❊ ❊

Sáng hôm sau, khi tôi chạm mặt Kotobuki trong phòng học, cô nàng chào tôi cụt lủn.

- Chào.

Mắt cô nàng vẫn còn đỏ hồng, thái độ cũng không được tự nhiên. Tuy nhiên, có lẽ tôi bây giờ cũng không khá hơn Kotobuki là bao.

- Chào buổi sáng... Kotobuki.

Mito Yuuka đang hẹn hò trả phí.

Tôi nên nói cho Kotobuki biết chuyện này sao?

Thứ gì đó đắng chát trào lên cổ họng tôi, khi tôi đang không biết nên nói điều gì tiếp theo, Kotobuki đã đưa cho tôi một xấp giấy phô tô.

- ...Đây là bản sao tin nhắn của Yuuka. Hôm qua cậu nói muốn đọc chúng đúng không.

- Cảm ơn cậu.

- Chỉ có một số tin gần đây là vì yếu tố cá nhân... nên tôi đã xóa đi rồi.

Cô nàng ấp úng nói một cách khó khăn.

- Dù sao thì đây là tôi chủ động đưa cho cậu, cậu không đọc cũng không sao cả.

- Không, tôi sẽ đọc mà.

Lúc nhận lấy xấp giấy, ngón tay chúng tôi hơi chạm vào nhau, Kotobuki giật nảy mình.

Nhìn cô nàng như vậy, ngực tôi như thắt lại.

Tôi thật sự cứ nên gần gũi với Kotobuki như thế này sao? Rõ ràng tôi vẫn chưa đưa ra được câu trả lời cơ mà...

Sự thật đột nhiên hiện ra không chút lưu tình dồn ép lấy tôi, xiết chặt cổ họng tôi.

Tôi cố gắng đè nén hơi thở đang dần trở nên hỗn loạn và hỏi cô nàng.

- Kotobuki này, cậu biết Mito làm thêm ở đâu không?

- Ở FamiRe đấy. Nghe cậu ấy phàn nàn thì vì phải làm ca đêm nên thỉnh thoảng gặp mấy vị khách khó chịu lắm.

- ...Vậy à. Thế cậu có hỏi bạn ấy địa chỉ nhà hàng đó không?

- Không. Yuuka nói cậu ấy xấu hổ lắm nên bảo tôi đừng tới. Sớm biết thế này thì tôi đã hỏi cậu ấy rõ ràng rồi.

Kotobuki cắn môi.

- Vậy...

Tôi khó khăn hỏi tiếp, tựa như cổ họng bị nghẹn một cục gì đó. Hiện tại tôi vẫn đang cư xử bình thường chứ? Nét mặt tôi không có gì mất tự nhiên chứ?

- Mito bình thường thích đọc sách gì?

- Hả?

Kotobuki ngước lên nhìn tôi với vẻ khó hiểu.

- Tôi không có ý gì đâu, chỉ là tôi tò mò không biết ngoài Bóng ma trong nhà hát thì bạn ấy còn thích thể loại sách nào khác không ấy mà...

Nhất định câu hỏi này rất kì lạ. Trong ánh mắt của Kotobuki thoáng hiện một chút bối rối.

- Hình như cậu ấy thường xuyên đọc... văn học thiếu nhi nước ngoài thì phải... Ngôi nhà nhỏ trên thảo nguyên này, Những phụ nữ nhỏ bé này... À, cậu ấy cũng rất thích Sarah cao gầy.

Inoue MIU thì sao?

Những lời đó suýt nữa thì bật ra khỏi miệng tôi, nhưng tôi lại cố nuốt ngược nó xuống cổ họng.

Cái tên Trà Hoa và dòng chữ “Tác giả yêu thích: Inoue MIU” mà tôi nhìn thấy tối qua trên màn hình máy tính cứ như một lời nguyền đeo bám trong đầu tôi.

Sách của Inoue MIU có lượng độc giả chính là giới trẻ từ mười mấy đến hai mươi mấy tuổi, nó từng trở thành sách phá kỉ lục bán chạy nhất, ngay cả phim điện ảnh và phim truyền hình phóng tác của nó cũng rất ăn khách. Cho nên dù Mito có đọc sách của Inoue MIU thì cũng không có gì lạ cả. Chắc chắn đây chỉ là một sự trùng hợp ngẫu nhiên.

Dù vậy, tôi vẫn không thể làm như không thấy cái tên này, cái tên đã cướp đi mọi thứ của tôi.

Tôi cố tỏ ra bình tĩnh và nói.

- Mấy quyển này có phong cách khá khác biệt với Bóng ma trong nhà hát nhỉ. Mà nhắc tới cái này, bởi vì không có thời gian nên tôi vẫn chưa đọc hết được. Bây giờ vẫn chỉ đến đoạn Raoul để cứu thoát Christine mà đi xuống tầng hầm của nhà hát.

Kotobuki trả lời không mấy nhiệt tình. Sau đó, cô nàng rũ ánh mắt xuống với vẻ không biết làm sao, cắn môi một lúc rồi mới khẽ nói.

- Tôi đang nghĩ... có lẽ không có Raoul nào cả. Chuyện bạn trai có lẽ chỉ là do Yuuka tưởng tượng ra mà thôi.

Tôi kinh ngạc hỏi lại.

- Tại sao cậu lại nghĩ như vậy?

Sau khi dùng tay nắm lấy đầu gối như để khiến bản thân bình tâm trở lại, Kotobuki trả lời với giọng u ám.

- Bởi vì chuyện đó thật sự quá không tự nhiên... Không chỉ là vì cậu ấy không chịu nói tên bạn trai cho tôi biết, mà còn là cái cách cậu ấy nói với tôi về bạn trai, có lúc đang kể chuyện say sưa về người đó, giọng của cậu ấy lại đột nhiên trở nên căm ghét, hoặc nói đúng hơn là khổ sở, việc này đã diễn ra rất nhiều lần. Đặc biệt là dạo gần đây... cậu ấy dường như không muốn nói chuyện gì liên quan tới bạn trai nữa. Còn có, khoảng hai tháng trước thì phải, lúc tôi đang nói chuyện điện thoại với Yuuka thì có một cuộc gọi cắt ngang...

- Là người bạn trai đó sao?

- Ừm.

Kotobuki nhíu mày.

- Thế là Yuuka nói “Bạn trai mình gọi, xin lỗi nha, lát mình nhắn tin lại sau” rồi cúp máy. Trước kia chưa từng có chuyện như vậy. Về sau Yuuka nói với tôi bạn trai không muốn cậu ấy làm thêm ca đêm ở FamiRe vì như vậy rất nguy hiểm. Anh ta còn thường xuyên gọi điện tới hỏi thăm cậu ấy nữa, nhưng tôi thì lại thấy hành động của anh ta chẳng khác nào của một kẻ quấy rối cả...

Một thứ gì đó tăm tối từ từ dâng lên trong ngực tôi.

Có lẽ bạn trai của bạn Mito đã biết được bí mật của bạn ấy cũng nên.

Vì thế anh ta mới phải liên tục gọi điện thoại để xác nhận xem Mito đang làm g...

Cũng có thể như lời Kotobuki nói, người bạn trai đó chỉ là tưởng tượng của Mito, còn cuộc gọi cắt ngang đó là từ “nơi làm thêm” gọi tới...

- ...Nhưng không phải lần cuối Mito gọi điện cho cậu, bạn ấy đã nói ”đang ở cùng với bạn trai ngắm cây thông Nôen” sao?

Đáy mắt của Kotobuki xẹt qua một tầng bóng mờ, cô nàng nói bằng giọng nghiêm trọng.

- Đúng là cậu ấy đã nói vậy... nhưng lúc đó cái cách cậu ấy nói chuyện phấn khởi đến kì lạ, cứ như thể đang diễn trên sân khấu vậy.

Trong màn đêm yên tĩnh, bạn Mito đã ở một mình và gọi điện thoại nói chuyện với Kotobuki sao?

Hiện tại mình đang ở cùng với bạn trai...

Vừa thử tưởng tượng khung cảnh đó trong đầu, tôi dựng hết cả tóc gáy.

- Cũng có thể Yuuka thật sự có bạn trai, chỉ là hai người quan hệ không tốt nên đã chia tay... Và bởi vì không thể nói ra chuyện này nên cậu ấy mới làm như hai người vẫn còn đang hẹn hò,.. Cứ nghĩ tới những cuộc nói chuyện với Yuuka, tôi lại không nhịn được mà có ý nghĩ như vậy...

“Có lẽ tôi đã tưởng tượng quá nhiều...”, Kotobuki nói nhỏ một cách khổ sở.

Đúng vậy, tất cả những điều vừa rồi chỉ là suy đoán của chúng tôi.

Mito có bạn trai hay không? Thiên thần liệu có tồn tại và cả việc bạn ấy đã được người đó bí mật dạy thanh nhạc nữa.

Ngay cả việc liệu có phải bạn ấy đã dùng tên giả Trà Hoa để thực hiện những cuộc hẹn hò trả phí cũng chưa thể nói chắc chắn được.

Mặc dù biết làm thế này chỉ là đang trốn tránh, nhưng tôi vẫn tự thuyết phục bản thân như vậy và quyết định chưa nói chuyện này cho Kotobuki biết.

... Anh chỉ là không muốn biết mà thôi.

Tôi liều mình phản bác lại giọng nói đang vang lên trong đầu.

Không phải. Tôi chỉ không muốn làm Kotobuki bị tổn thương. Hơn nữa, liệu có đáng để biết được “sự thật” bằng mọi giá không? Nếu công bố sự thật lại chỉ đưa đến kết quả xấu hơn thì sao? Như vậy không phải cứ giải quyết mọi chuyện mà không làm tổn thương bất kì ai mới là lựa chọn đúng đắn sao?

Chuông vào học vang lên, chúng tôi quay lại chỗ ngồi của mỗi người.

Akutagawa nhíu mày nhìn về phía tôi với vẻ lo lắng.

“Mình nhận được lời nhắn rồi, Nanase.

Xin lỗi cậu nha. Hôm đó sau khi làm thêm mình có buổi học rồi. Hay là dời lại thứ Bảy tuần sau được không?”

“Ôi trời ơi~ Nanase ơi. Mình vừa lơ là một cái là lại mập lên hai cân rồi này~. Mặc dù thiên thần có nói để nâng cao âm lượng thì mình nên mập thêm chút nữa, nhưng mà vẫn sốc quá đi~. Mình quyết định từ hôm nay trở đi sẽ chỉ ăn táo và bánh quy vào bữa trưa thôi!”

“Hôm nay mình đã hát đơn ca vai nữ hoàng bóng đêm trong vở Tiếng sáo thần trước mặt mọi người đấy.

Các giáo viên đã rất kinh ngạc khi nghe giọng mình có thể kéo dài đến như vậy, ngay cả mình cũng thấy ngạc nhiên. Bạn học đều hỏi rốt cuộc mình đã được ca sĩ nổi tiếng nào kèm cặp, và khi mình trả lời người đó là ‘thiên thần âm nhạc’, tất cả cùng ngẩn người ra và tỏ vẻ không tin.

Nhưng đó là sự thật.”

“Mình bị người ta nói xấu ở chỗ làm thêm. Gã khách đó thật kém cỏi!

Nhưng vì học phí mình phải nhẫn nại. Ôi~, học âm nhạc sao lại tốn kém đến thế cơ chứ. Lúc nào cũng phải đau đầu vì chỉ tiêu vé bán ra tối thiểu*.”

Chỉ tiêu vé bán ra tối thiểu là một loại chỉ tiêu trong hợp đồng tổ chức biểu diễn để chỉ vé bán ra phải đạt tối thiểu bao nhiêu thì mới đủ hòa vốn cho buổi diễn đó, nếu buổi diễn có số vé bán ra không đạt mức này, bản thân ca sĩ phải tự trả chi phí còn thiếu cho phía nhà tổ chức sự kiện.

“Nói cho cậu biết nhé, Nanase! Mình được chọn vào vai nữ chính trong buổi công diễn lần tới rồi! Ôi hạnh phúc quá! Nanase nhất định cũng phải tới xem đấy!”

“Vì luyện tập cho buổi công diễn, mình gần như chẳng còn thời gian để hẹn hò, thế nên bạn trai mình có hơi khó chịu. Nhưng anh ấy vẫn đối xử với mình rất dịu dàng, còn động viên mình cố gắng lên. Hi vọng Nanase có thể nhanh giới thiệu bạn trai cho mình xem mặt. Nếu như Nanase cũng cùng (Đoạn dưới bị xóa)”

“Tuân mệnh, lễ Giáng Sinh năm nay mình sẽ dành cho Nanase, bạn thân nhất của mình.

Còn đêm Nôen thì tất nhiên là của anh ấy rồi.

Hì hì, Nanase, hay là cậu cũng cố hết sức thử một Iần đi?

Không sao đâu! Nanase dễ thương lắm, chắc chắn (Đoạn dưới bị xóa)”

“Mình thay nhạc chuông thành nhạc Giáng Sinh rồi. Là bài Santa Claus is coming to town.

Có vội quá không nhỉ ?”

“Tên anh ấy mình sẽ giữ bí mật cho đến khi nào tình cảm của Nanase cũng thành hiện thực mới thôi.

Nhưng mình có thể kể cho cậu nghe thật nhiều về thiên tình sử của bọn mình.

Đêm Nôen năm ngoái, bọn mình đã mua một cặp nhẫn đôi.

Mặc dù bọn mình đã hứa với nhau là lúc nào cũng sẽ mang nó theo người, nhưng anh ấy nói nếu anh ấy đeo nhẫn ở trường thì sẽ bị mọi người chọc, thế nên anh ấy đã tháo nó ra cất đi.

 Trước mỗi buổi hẹn hò, anh ấy sẽ tại vội vàng lấy nó ra đeo vào. Mình đã đứng từ xa thấy anh ấy làm vậy trông yêu lắm ấy.

Về sau, anh ấy có chuyện buồn, hai tay anh ấy nắm chặt như muốn cố chịu đựng. Khi mình khẽ chạm vào tay anh ấy và nhẹ nhàng gỡ những ngón tay của anh ấy ra... lòng mình bỗng trở nên thật dịu dàng, cảm giác này thật cao thượng, mình nghĩ thầm trong đầu, ôi, mình yêu anh ấy biết bao.

Âm thanh khẽ vang lên khi chiếc nhẫn trên ngón tay chúng mình chạm vào nhau còn đẹp hơn bất kì thứ âm nhạc tuyệt vời nào.

Thế nào, Nanase, cậu ghen tỵ chưa~.

Nanase cũng phải nhanh kiếm bạn trai lên nhé. Có bạn trai thích lắm đấy~.

Chờ đến khi Nanase cũng có bạn trai, chúng mình sẽ có một cuộc hẹn hò kép nhé.”

“Nanase, nói cho cậu biết, bây giờ mình đang cực kì hạnh phúc đây, ca hát khiến mình cảm thấy thật vui vẻ. Chỉ cần có thiên thần mình chắc chắn sẽ càng ngày càng hát hay hơn, càng yêu ca hát hơn.”

“Nanase, hình như cậu không thích thiên thần thì phải.

Mỗi khi mình nhắc tới thiên thần là giọng cậu lại trở nên khó chịu.

Mình biết cậu lo cho mình, nhưng khi nghe cậu nói có lẽ mình đang bị lừa, rằng thiên thần thật đáng nghi, mình lại cảm thấy rất khổ sở.

Bởi vì đối với mình, thiên thần là một ân nhân cực kì quan trọng.”

“Chỗ làm thêm đột nhiên gọi có việc gấp.

Mình xin lỗi, lát nữa mình sẽ gọi điện cho cậu.

Cậu đừng lo nghĩ nhiều quá. Mori và bạn của cậu ấy cũng chỉ (Đoạn dưới bị xóa).

Mình đi đây, Nanase.”

Bởi vì tiết bốn môn Hán Văn là giờ tự học, nên tôi vội thu dọn xấp tài liệu học rồi bắt đầu đọc tin nhắn của Mito.

Cho đến khi đọc tới dòng cuối cùng, tôi vẫn không thể hiểu được lý do mất tích của bạn ấy, bên trong cũng không nói nhiều về chuyện bạn trai và thiên thần.

Đọc lướt qua tin nhắn, tôi chỉ có thể liên tưởng tới một cô gái với cá tính hoạt bát vui vẻ bình thường như bao cô gái khác...

Chuông báo hiệu giờ nghỉ trưa vang lên.

- Tôi đi mua bánh mì ở căng tin đây. Ông cứ ăn trước đi.

- Sao thế? Không phải dạo này ông toàn mang cơm nhà đi à?

- Sáng nay mẹ tôi cắm cơm mà lại quên bật điện.

Nói qua loa vài câu với Akutagawa xong, tôi đi ra hành lang, đúng lúc này...

Điện thoại di động trong túi tôi rung lên.

Đó là một tin nhắn, tên người gửi đã bị ẩn đi. Nội dung bên trong khiến tôi nín thở.

“Hắn là Lucifer”.

Cái quái gì đây?

Tin nhắn rác sao?

Và khi tôi kết nối điện thoại với internet và thử tra nghĩa của từ tiếng Anh vừa rồi, tôi lại càng ngạc nhiên hơn.

Lucifer, thiên thần phản bội Chúa Trời và đọa lạc xuống địa ngục, còn được biết đến với cái tên “chúa tể địa ngục”.

Hơi thở của tôi bỗng trở nên khó khăn.

Thiên thần âm nhạc và thiên thần đọa lạc Lucifer... Đây chỉ là ngẫu nhiên thôi sao? Hay là có người vì ý đồ nào đó nên đã gửi cho tôi tin nhắn này?

Rốt cuộc là ai?

“Hắn” là chỉ người nào? Ai là Lucifer?

Trong đầu tôi hiện lên người thiếu niên đeo kính có ánh mắt lạnh lùng. Chẳng lẽ đây là trò đùa của cậu ta sao? Tôi không biết cậu ta làm thế nào lại có được số điện thoại của tôi, nhưng lúc này đây manh mối duy nhất tôi nghĩ tới được chỉ có cậu ta. Hơn nữa, cả chuyện hôm qua cũng vậy, có quá nhiều điều liên quan tới cậu ta mà tôi không thể lý giải được.

Làm sao bây giờ? Tôi có nên đi hỏi thẳng Omi không? Nhưng nếu cậu ta lại nói gì đó, lại dùng cặp mắt tràn ngập thù địch đó nhìn tôi thì sao?

Mặc dù cảm thấy hoang mang, tôi vẫn thử đi tới thư viện.

Lúc thấy được người đang làm việc đăng sau quầy tiếp tân là một học sinh xa lạ, tôi bất giác thở phào một hơi nhẹ nhõm, tuy nhiên, lúc tôi đang định quay trở lại phòng học, tôi trông thấy Omi đang ngồi đọc sách bên một chiếc bàn trong khu tự đọc.

Trái tim tôi bắt đầu đập mạnh.

Làm sao giờ, làm sao giờ. Tôi lo lắng đến mức dạ dày phát đau, sau đó cố nín thở, tôi bước lại gần cậu ta.

Khoảnh khắc tôi nhìn lén từ phía sau và thấy được quyển sách cậu ta đang mở ra đọc, một cơn lạnh thấu xương chạy dọc sống lưng tôi.

Toàn thân tôi đóng băng trong nháy mắt, cứ như thể vừa bị ai đó lấy nước dội vào đầu.

Đó là một quyển sách của Inoue MIU được xuất bản dưới dạng bìa cứng...

Tại sao! Tại sao không phải một quyển sách khác, tại sao cậu ta lại đọc sách của MIU!?

Tư liệu của Trà Hoa hiện lên trong đầu tôi. Chẳng lẽ Omi đã biết được điều gì đó về Mito sao? Không, không phải, tôi suy nghĩ quá nhiều rồi.

Tôi gượng nuốt một ngụm nước miếng, sau đó cất tiếng hỏi:

- Quyển đó là của Inoue MIU phải không?

Omi quay lại. Vừa thấy mặt tôi, đôi mắt giấu sau gọng kính của cậu ta nheo lại như thể đang nhìn vào một thứ gì đó cực kì đáng ghét.

Nhìn từ bề ngoài, cậu ta chỉ là một thiếu niên cực kì bình thường mà bạn có thể bắt gặp ở bất kì đâu trên phố, tuy nhiên ánh mắt cậu ta lại mang theo một áp lực kì lạ, mỗi lần bị ánh mắt đó nhìn, dạ dày tôi lại quặn thắt, mồ hôi bắt đầu túa ra khắp lòng bàn tay. Không được, bình tĩnh lại. Thể trạng chúng tôi không chênh nhau là mấy, hơn nữa, không phải cậu ta chỉ là một nam sinh bình thường và còn nhỏ tuổi hơn tôi sao!?

- Cậu thích quyển sách này hả?

Omi trả lời lạnh nhạt.

- Không, tôi cực kì ghét quyển sách này, cả Inoue MIU cũng thế.

Ngực tôi như bị đâm một nhát khi nghe cậu ta nói như vậy, tôi gần như không thể đứng vững nổi.

Cặp mắt tràn ngập thù địch kia vẫn không buông tha tôi, cậu ta nói tiếp với vẻ ghê tởm.

- Hành văn kém cỏi như thể do học sinh tiểu học viết, cái thứ được chắp vá từ những ngôn từ mỹ miều buồn nôn này chẳng khác gì một đống rác rưởi. Nhân vật chính thì ngây ngô, lại còn giả nhân giả nghĩa, giống hệt như ai đó, vừa đọc đã muốn ói rồi.

Đáy mắt cậu ta phát ra ánh sáng lập lòe như của một con chó hoang, miệng cậu ta nhổ ra những lời khinh miệt.

Những lời vừa rồi... giống hệt những gì tôi đã thốt ra với đám con gái trong lớp dạo trước.

“Sách như vậy có gì hay ho chứ? Hành văn kém cỏi, cấu tứ lộn xộn, đọc mà tức cười, chẳng khác nào một bài thơ do một đứa học sinh cấp hai đần độn viết ra.”

“Mọi người chỉ vì tác giả là một cô gái 14 tuổi đoạt giải thưởng nên mới cảm thấy tò mò, mới làm quá lên như vậy, mình nói không đúng sao?”

“Mình ghét nhất Inoue MIU!”

Đúng vậy, ý nghĩ của tôi cũng giống cậu ta.

Quyển sách này thật kém cỏi, nó chẳng có chút giá trị nào cả. Chắc chắn đã xảy ra sai sót nào đó thế cho nên mới có chuyện một người như tôi mà lại được mọi người tâng bốc như vậy.

Trên đời này người tôi hận nhất là Inoue MIU.

- Thật không biết người ta phải mặt dày không biết xấu hổ tới đâu mới có thể viết ra một thế giới đầy xinh đẹp, thiện ý tràn ngập mọi ngóc ngách như thế này? Tất cả những gì viết trong quyển sách này toàn là dối trá. Những kẻ chỉ biết dùng bề ngoài để phán đoán tất cả, những kẻ chỉ biết tự huyễn hoặc bản thân rằng mình đang sống trong ánh mặt trời, rằng cuộc sống của bản thân là một con đường bằng phẳng rộng rãi, đều chỉ là những kẻ chuyên làm tổn thương người khác bằng sự ngây ngô của mình. Giống như anh, Mariya và cả Inoue MIU nữa.

Trước đây, chưa từng có ai đứng trước mặt tôi và phủ nhận sự tồn tại của “Inoue MIU” như nam sinh này đang làm. Đến bây giờ, tôi mới nhận ra việc đó khiến tôi đau đớn đến đâu, ngực tôi như bị xé toạc, đầu óc tôi hỗn loạn...

Khi sắp khuỵu xuống vì hai chân đã nhũn cả ra, tôi vội vàng nói “Xin lỗi vì đã quấy rầy cậu” rồi nhanh chân rời khỏi thư viện như đang chạy trốn.

Cho dù có ai đó cười nhạo rằng tôi thật thảm hại, thật khó nhìn, tôi cũng không thể chịu đựng thêm một phút nào việc đứng ở đây và bị ánh mắt đầy ác ý của cậu ta nhìn chằm chằm, bị những ngôn từ sắc nhọn như dao cạo của cậu ta cắt tổn thương đầy mình.

Tôi biết rõ hơn ai hết những gì viết trong sách của MIU chỉ toàn là dối trá.

Hiện thực chưa bao giờ dịu dàng như vậy, xinh đẹp như vậy, tất cả những nguyện ước, hứa hẹn đều chỉ là một giấc mộng ngắn ngủi sẽ tiêu tan bất kì lúc nào.

Cuộc sống bình thường hàng ngày bị hủy hoại trong chớp mắt, hai con người tay nắm tay cười hạnh phúc bị chia lìa, kí ức trở thành thứ độc dược mang tới sự hoang mang hỗn loạn.

Toàn thân tôi đau nhức, cơ thể tôi nóng bừng, tôi không biết mình phải làm gì.

Tôi hận Inoue MIU! Quyển sách đó và cả Inoue MIU cũng thế, chúng thật dơ bẩn, thật dối trá.

Tôi biết điều đó, biết rất rõ! Rất rõ! Nhưng...

Tôi đứng vịn vào tường trong một góc hành lang không người và lặp lại những lần hít thở ngắn. Mồ hôi túa ra, một cơn lạnh chạy dọc cơ thể khiến toàn thân tôi run lên lẩy bẩy, tôi có cảm giác dường như mình đang bệnh nặng.

Khi tôi sắp gục xuống sàn thì một bàn tay của ai đó đặt vào vai tôi.

- Em sao thế, Inoue?

Tôi ngẩng đầu lên, thầy Mariya đang đứng ở đó và nắm lây vai tôi từ đằng sau.

- ...Thầy.

- Sắc mặt em kém quá. Để thầy đưa em tới phòng y tế nhé?

Thầy ấy nhíu mày và hỏi với vẻ lo lắng, nhưng tôi lại chỉ lắc đầu yếu ớt.

- Em không sao. Nó sẽ nhanh biến mất thôi ạ...

Hai hàng lông mày của thầy Mariya lại càng nhíu chặt hơn.

- Theo như thầy thấy thì em chẳng có vẻ gì là không sao cả. Nếu em đã không muốn đến phòng y tế thì chúng ta tới phòng dụng cụ âm nhạc đi. Đây là mệnh lệnh của giáo viên, em không có quyền từ chối.

- Đây, em dùng đi.

- Cảm ơn thầy.

Hương quế phảng phất trong không khí cùng với làn hơi nước trắng xóa.

Thầy Mariya cười hiền từ và đưa cho tôi một cốc trà sữa Ấn Độ ấm áp, tôi dùng hai tay đỡ lấy nó rồi vừa thổi vừa uống từng ngụm một.

Bên trong phòng dụng cụ âm nhạc lấp lánh ánh sáng mặt trời chiếu vào từ cửa sổ, bầu không khí thật thanh bình, ấm áp.

Hơi thở của tôi đã trả lại bình thường, mổ hôi cũng không đổ ra nữa. Tuy nhiên, trong tím tôi vẫn còn đọng lại một cảm giác đau nhói.

Thầy Mariya cũng vừa uổng cốc trà sữa của mình, vừa nhìn tôi vói ánh mắt dịu dàng rồi hỏi:

- Đã có chuyện gì à?

- Nếu em không muốn nói thì cũng không sao đâu.

- ...Thầy, thầy có khi nào hận bản thân chưa ạ?

- ...Em và Nanase cãi nhau hả?

Tôi siết chặt chiếc cốc giấy, cúi đầu không nói, thấy thế thầy Mariya nói khẽ bằng giọng trầm tĩnh.

- Có chứ. Đã có lúc thầy rất hận chính mình.

Tôi ngẩng đầu lên và trông thấy thầy ấy đang nhìn ra ngoài cửa sổ với nét mặt bi thương.

- ...Cha mẹ thầy đều là nhạc sĩ, thế nên kể từ khi sinh thầy ra họ đã kì vọng thầy sẽ nối tiếp truyền thống này, họ chưa từng hoài nghi điều đó. Tuy nhiên, dần dần, thầy bắt đầu cảm thấy những âm thanh xung quanh thầy và âm nhạc của thầy hoàn toàn không phù hợp với nhau... và bởi vì thầy đã không cân bằng được, thầy bắt đầu căm hận tất cả. Thầy ước gì sự tồn tại của thầy, cái tên mà thầy đang mang đều biến mất trên cõi đời này. Khi đó, mỗi ngày, thầy đều nghĩ như vậy.

Tôi nhìn chăm chú vào khuôn mặt của thầy Mariya và nghiêng tai lắng nghe giọng nói buồn bã của thầy.

Thầy Mariya khẽ đặt tay lên chiếc đồng hồ to bản mà thầy đang đeo, và nở một nụ cười điềm tĩnh... nhưng đâu đó trong nụ cười ấy tôi lại phảng phất thấy được nỗi chua xót.

- Thế nên thầy trở thành giáo viên và dạy học ở đây. Bởi vì thầy hi vọng mình sẽ có thể sống mà không phải căm hận bản thân nữa...

Mặc dù được gọi là thiên tài, được nhận những đãi ngộ đặc biệt, nhưng có lẽ những điều đó lại chỉ càng khiên thầy Mariya cảm thấy khổ sở... Giống như tôi mỗi khi nhìn thấy Inoue MIU được tán dương trên tivi hay các bài bình văn.

- À đúng rồi, hai đứa đã tìm được Mito chưa?

Thầy Mariya chợt ngẩng đầu lên và hỏi.

- Chưa ạ... Manh mối duy nhất bọn em có được chỉ là thiên thần âm nhạc mà thôi.

- Vậy sao...

Ánh mắt thầy Mariya trở nên ảm đạm, rồi thầy ấy nói nhỏ với giọng lo lắng.

- Có lẽ em và Nanase không nên tìm kiếm Mito nữa.

Tôi giật mình hỏi lại.

- Tại sao ạ?

- Bởi vì... nếu việc mất tích của Mito là do bản thân em ấy muốn vậy, có lẽ Mito sẽ không hi vọng bị người khác tìm thấy.

Chị Shouko cũng từng nói với tôi rằng hồi còn học đại học, có một dạo thầy Mariya đột nhiên mất tích và không ai biết thầy ấy đi đâu cả.

Có lẽ việc này khiến thầy ấy nhớ lại sự kiện đó chăng?

Thầy Mariya tiếp tục nói với giọng khàn khàn yếu ớt.

- ...Sự thật chưa hẳn sẽ khiến con người ta được cứu rỗi. Có khi không biết mới là hạnh phúc. Đặc biệt là đối với những người theo đuổi nghệ thuật... họ đều rất nhát gan, đều không tự tin vào bản thân, đều rất dễ bị lay động. Cho dù được tán thưởng là có tài năng, một lúc nào đó họ cũng sẽ phải đối mặt với khó khăn trắc trở không thể nào vượt qua, tựa như đang có một bức tường chặn ngang con đường của họ, họ sẽ cảm thấy đau đớn khổ sở, không biết phải làm thế nào... Cho dù vậy, họ vẫn không thể từ bỏ, tâm bệnh của họ càng lúc càng nặng hơn... Thầy đã chứng kiến rất nhiều người như vậy. Nói thật thầy không hiểu tại sao họ lại phải tự dồn bản thân vào đường cùng đến mức đó... Tài năng là một thứ cực kì bất định, không có một phương pháp nào có thể đong đếm chính xác tài năng của một người, trước kia không có, về sau cũng sẽ không... Thứ ảo tưởng được gọi là tài năng ấy một lúc nào đó sẽ trở thành hung khí tổn thương con người. Đối với khán giả, mọi loại hình âm nhạc hay đều là bình đẳng, nhưng với những người sáng tác ra chúng thì lại không phải như vậy, cho dù có tài năng thì họ cũng không thể nào vĩnh viễn giữ được nó.

Thầy biết một ca sĩ từng được người đời gọi là thiên thần, khi đó thiên thần được bao quanh bởi vô vàn ánh hào quang của những lời tán thưởng, thế nhưng ngày nay không còn ai nhớ tới thiên thần nữa... Thiên thần đã không còn ca hát nữa.

Khi thốt cái từ “thiên thần” ra khỏi miệng, ánh mắt của thầy Mariya toát lên một sự đau đớn kịch liệt.

- Tại sao thiên thần lại không ca hát nữa ạ?

Thầy Mariya khẽ nói với giọng bi thương.

- Bởi vì... đã có người chết. Một nhạc sĩ có tuổi khi đang nghe bài thánh ca do thiên thần hát đã tự lấy dao cắt cổ tay của mình.

Câu nói này khiến tôi nín thở, thầy Mariya nói tiếp, trông thầy ấy càng khổ sở hơn.

- Thiên thần mang tới bất hạnh, hủy diệt con người... Tiếng ca của thiên thần tràn ngập tội ác, dồn vô số nhân loại vào chỗ chết. Thế nên thiên thần không ca hát nữa. Thiên thần không thể hát nữa.

Nhìn thầy Mariya nắm chặt cổ tay và nói ra những lời như vậy, tôi có cảm tưởng thầy ấy đang tự trách cứ bản thân.

Thiên thần trong lời kể của thầy ấy có liên hệ gì với Mito không nhỉ...?

Hay là với thầy ấy... Không, rất có thể chính bản thân thầy Mariya là...

“Mari lúc đó là ngôi sao hi vọng của bọn chị đấy!”

“Ai cũng nói sau này cậu ấy chắc hẳn sẽ trở thành ca sĩ nhạc kịch đại diện cho Nhật Bản.”

Thầy Mariya trông có vẻ mệt mỏi, nhưng ngay lập tức thầy ấy lại hít vào một hơi thật sâu như muốn cắt bỏ điều gì đó rồi cầm lấy chiếc cốc giấy đặt trên bàn.

Sau đó thầy ấy nhìn về phía tôi và khẽ nở một nụ cười, có chút đau đớn, có chút khổ sở.

- Inoue, em biết không? Trở thành một người theo đuổi nghệ thuật thành công chỉ là một giấc mộng. Thay vì thứ hão huyền đó, thầy thà lựa chọn một cốc trà sữa như thế này.

Không biết Inoue MIU là một cô gái như thế nào nhỉ...

Trong khi lật từng trang sách, thỉnh thoảng tôi lại nghĩ như vậy.

Mặc dù các tạp chí đều viết MIU là tiểu thư con nhà giàu, nhưng tôi lại cho rằng MIU hẳn chỉ là một cô gái bình thường. Là một cô gái bình thường có cuộc sống hạnh phúc cùng với gia đình, bạn bè và người thương, tôi nghĩ như vậy.

Chắc chắn đó sẽ là một cô gái rất tuyệt vời, dịu dàng, thuần khiết, lúc nào cũng tươi cười...

Sách của MIU không có hình minh họa, nhưng thay vào đó lại có nhiều bức ảnh chụp xinh đẹp, tôi rất thích chúng.

Bầu trời xanh, thảm cỏ, cơn mưa, hồ bơi, nhà thể dục, vòi nước, xà đơn... Tất cả đều là những hình ảnh quen thuộc nhưng lại khiến người ta cảm thấy hoài niệm.

Ngoài ra còn có tâm trạng gọi là ưa thích người nào đó, cảm giác tin tưởng, hẹn ước quan trọng.

Càng đọc, trong lòng tôi lại càng đầy ắp những cảm xúc tinh khiết.

Sẽ thật tốt biết bao nếu Nanase cũng thử đọc sách của MIU.

Tôi nghĩ cậu ấy sẽ rất thích nó, nhưng có một lần khi tôi nói với cậu ấy, “Tác giả Inoue MIU cùng tuổi với bọn mình đấy. Không biết cậu ấy trông thế nào nhỉ”, Nanase lại tỏ ra khó chịu, “Loại không dám thò mặt ra như thế chắc hẳn là xấu lắm”.

Mặc dù Nanase không giỏi giao tiếp nhưng bản tính cậu ấy lại rất tốt. Bình thường có bao giờ cậu ấy nói ra IM nào quá đáng đến vậy đâu...

Tôi lại dán thêm một bức hình khác của Nanase lên đại sảnh. Trong hình cậu ấy hơi phồng má lên trông thật đáng yêu.

Trên mặt tường dán hình của thiên thần, của Nanase, của tôi và của hoa hồng xanh.

Mỗi khi nhìn vào chúng, một kẻ đã bị vấy bẩn như tôi lại thầm cầu nguyện.

Hi vọng Nanase sẽ có một cuộc sống bình thường và hạnh phúc.

Hi vọng cậu ấy sẽ mãi sống trong ánh nắng ấm áp, nơi tôi đã không còn cách nào quay trở lại, hi vọng cậu ấy được bao quanh bởi gia đình bạn bè, có thể tươi cười rạng rỡ từ tận đáy lòng.

Hi vọng, tình cảm của Nanase có thể thành hiện thực.

Nếu như chuyện của Nanase cũng như Itsuki và Hatori trong tiểu thuyết của Inoue MIU thì tốt biết bao.

Thầy Mariya đang giấu chúng tôi chuyện gì đó Lúc tôi ôm suy nghĩ mịt mờ này trong đầu và trở về lớp thì chuông báo vào học cũng vừa vang lên.

- Xin lỗi. Lúc nãy tôi tự dưng thấy không khỏe nên tới chỗ thầy Mariya nghỉ một lúc.

Akutagawa nhíu mày:

- Ông không sao chứ?

- Ừm. Cũng đỡ nhiều rồi.

- Vậy à. Thế thì tốt, thực ra...

Akutagawa ngập ngừng, lúc cậu ấy mang theo nét mặt khó xử và định mở miệng nói gì đó...

- Nanase!

Tiếng la của Mori khiến tôi kinh ngạc quay người lại, toàn thân Kotobuki đang run rẩy, mặt tái xanh lấy tay chống lên bàn.

- Bồ không khỏe à!? Nanase?

Tôi cũng vội chạy sang.

Mũi chân tôi đụng vào thứ gì đó. Một chiếc điện thoại nhìn rất quen mắt đang nằm trên sàn

Ồ? Đây không phải điện thoại của Kotobuki sao?

Tôi cúi người xuống nhặt nó lên, đúng lúc tôi đang định gập lại màn hình vẫn để mở, Kotobuki xông tới và cướp chiếc điện thoại khỏi tay tôi.

- !

Tôi ngạc nhiên nhìn Kotobuki nhướn cao hàng lông mày, hơi thở gấp gáp, mắt rưng rưng nước, cả người run rẩy nhưng vẫn nhìn tôi chằm chằm. Nhưng đúng lúc này, giáo viên bước vào lớp.

- Thưa thầy, Kotobuki trong người không được khỏe, em sẽ đưa bạn ấy xuống phòng y tế ạ.

Mori đỡ lấy Kotobuki rồi đi ra ngoài. Kotobuki vẫn nắm chặt chiếc điện thoại trước ngực, mặt cúi gằm và bước ra khỏi lớp, trông cô nàng dường như đang sợ hãi điều gì đó.

Kotobuki rốt cuộc bị làm sao vậy nhỉ? Lúc nãy, khi thoáng nhìn qua màn hình điện thoại, tôi để ý thấy trên đó đang hiển thị một tin nhắn khá dài.

Chẳng lẽ cô nàng cũng nhận được tin nhắn kì quái sao!?

Tranh thủ giờ giải lao, tôi tới cạnh bàn của Mori và hỏi thăm tình hình của Kotobuki.

Mori trả lời với vẻ mặt hoang mang.

- Cái này... Mình cũng không rõ lắm, nhưng mà trông bồ ấy hơi hoang mang. Còn nói cái gì mà “bóng ma”.

Tôi bỗng sinh ra ảo giác bóng tối đen kịt lạnh lẽo đang phủ xuống toàn thân, lòng bàn tay đổ đầy mồ hôi.

- Cậu ấy... đã nói bóng ma sao? Kotobuki đã nói như vậy sao?

- Có lẽ là mình nghe nhầm cũng nên... Nhưng Inoue này, mình nghĩ tốt hơn hết bạn không nên đi tìm Nanase lúc này, cứ để bồ ấy bình tâm lại đã.

Hơi thở của tôi trở nên khó khăn, cảm giác bất an siết chặt lấy ngực tôi.

Tin nhắn đó quả thật có liên hệ với tin nhắn mà tôi nhận được hồi trưa sao? Nội dung trong đó đáng sợ tới mức khiến Kotobuki đánh rơi điện thoại sao?

Khi Kotobuki quay lại lớp đã là lúc giờ trực nhật cuối ngày kêt thúc.

Tôi đứng từ xa quan sát Mori và đám con gái vây lấy cô nàng mồm năm miệng mười nói “Bọn mình lo quá”. Kotobuki chỉ miễn cưỡng nở nụ cười trả lời qua loa các câu hỏi. Đợi đến lúc Kotobuki xách cặp và bước ra khỏi lớp, tôi mới đuổi theo và gọi lại cô nàng ở trên hành lang.

- Kotobuki.

Tấm lưng mảnh khảnh của Kotobuki khẽ run lên. Nhưng cô nàng không dừng bước, ngược lại cô nàng bắt đầu bước đi thật nhanh như đang cố chạy trốn.

- Chờ đã, Kotobuki!

Lúc tôi nắm được tay cô nàng, Kotobuki quay lại nhìn tôi với đôi mắt rơm rớm nước.

- Thả tôi ra...

- Có chuyện gì vậy? Bóng ma đã làm gì sao?

Cặp mắt mở to của cô nàng thoáng vẻ sợ hãi. Trên khuôn mặt tái xanh lần lượt hiện lên những cảm xúc phức tạp, sợ hãi, đau đớn, bối rối, khẩn cầu, bi thương.

Làm sao vậy? Tại sao Kotobuki lại sợ hãi đến vậy? Còn nữa, tại sao trông cô nàng lại bi thương đến vậy...

Trong lúc tôi còn đang hoang mang, Kotobuki đã nhíu mày lại và nói nhỏ bằng giọng run rẩy.

- Không có gì cả... cậu cứ mặc kệ tôi. Từ nay về sau tôi sẽ tự mình đi tìm Yuuka, Inoue không cần đi theo nữa...

- Nhưng...

Tôi càng bối rối hơn khi nhìn thấy những giọt nước trong suốt đang tích đầy trong hai mắt Kotobuki.

Kotobuki cố gắng dằn nước mắt xuống rồi nói với giọng run rẩy.

- B-Bởi vì... hôm qua, lúc đi cùng tôi tới nhà Yuuka, trông Inoue, đã rất... khổ sở... Tôi không muốn nhìn Inoue như vậy. Tôi không chịu được nữa. Tôi, tôi cũng chẳng phải bạn gái của Inoue vậy mà lại toàn gây phiền toái cho cậu... Tôi xin lỗi. C-Cảm ơn cậu vì mọi chuyện từ trước tới nay Nhưng mà, xin cậu, hãy cứ mặc kệ tôi đi...

Những lời này chẳng khác nào một cú đấm nện toàn lực vào đầu tôi, trong đầu tôi trắng xóa, tay vô thức buông lỏng ra.

Đứng bên cạnh nhìn tôi hoang mang như vậy, Kotobuki trông rất khổ sở...

- Chị Kotobuki.

Omi lặng lẽ xuất hiện và nói.

- Cô thủ thư gọi chị, giờ chị đêh thư viện được không?

- ...Chị biết rồi.

Khẽ nói với giọng khàn khàn như vậy xong, vẫn cúi đầu, Kotobuki rời đi cùng với Omi.

Trên đường, Omi quay lại và quăng cho tôi một ánh mắt lạnh băng đầy khinh miệt.

... Giả nhân giả nghĩa.

Chân tôi đông cứng, cổ họng như bị siết chặt, tôi không thể thốt ra một lời nào.

Tôi muốn giúp đỡ Kotobuki, điều này tuyệt không phải giả dối. Nhìn cô nàng yêu đuối khóc thút thít, ngực tôi lại nhói lên, tôi lại nghĩ dù thế nào cũng phải giúp đỡ Kotobuki.

Nhưng bởi vì tôi mang theo những cảm xúc lẫn lộn trong lòng đi giúp đỡ cô nàng, tôi đã khiến Kotobuki có vẻ mặt khổ sở như vậy.

Tôi không thở được, cổ họng tôi đau đớn, thật hi vọng sự tồn tại của tôi có thể biến mất. Thật sự, tôi thật sự không muốn làm Kotobuki tổn thương, tôi hoàn toàn không có ý định đó. Nhưng cũng giống như lúc ở trong thư viện, giống như những gì Omi nói, tôi là một kẻ giả nhân giả nghĩa kém cỏi.

Tôi mang theo tâm trạng bi thảm bước đi loạng choạng trên hành lang, dường như mọi người đều đang nhìn tôi với ánh mắt lạnh lùng, tất cả bọn họ đều đang chỉ trích tôi. Lòng tôi trống rỗng, như thể bị đào một cái hố sâu hun hút, cảm giác đau nhói, khổ sở khiến nước mắt tôi trào lên.

Không được! Tôi không được khóc! Tôi không có tư cách làm điều đó. Là tôi, chính tôi là người đã khiến Kotobuki phải nói ra những lời như vậy. Tôi là người đã khiến Kotobuki khóc.

Tôi liều mình chớp mắt để ngăn thứ chất lỏng đang muốn tuôn ra.

Tôi phải làm gì tiếp theo đây?

Kotobuki đã nói cô nàng sẽ một mình đi tìm Mito và không muốn tôi nhúng tay vào chuyện này nữa.

Nhưng tôi không thể mặc kệ Kotobuki như vậy được. Tôi nên tiếp tục ở bên cạnh Kotobuki dù biết điều đó sẽ khiến cô nàng tổn thương sao? Hay là tôi nên vì Kotobuki và rời xa cô nàng? Tôi không biết, tôi không biết mình phải làm gì.

Đôi chân của tôi vô thức hướng về gian phòng sinh hoạt quen thuộc, của câu lạc bộ Văn học nằm ở góc phía tây của tầng ba dãy nhà học.

Nhưng chị Tooko đã không còn ở đó nữa rồi.

Cho dù chỉ là ảo giác cũng được.

Tôi muốn gặp chị ấy.

Tôi muốn gặp chị Tooko.

Khi tôi nắm lấy tay cầm lạnh như băng và mở ra cánh cửa dẫn vào phòng sinh hoạt...

Một giọng nói dịu dàng vọng vào tai tôi.

- Chào em, Konoha.

“Cô gái văn chương” tựa như đóa violet tím với hai bím tóc mảnh dài tới eo đang ngồi ôm chân trên chiếc ghế xếp đặt cạnh cửa sổ và lật từng trang sách.

8 Tập Nguyên tác: 文学少女 - Bungaku Shoujo - ebook©MotSAch —★— TVE-4u©Hà Du Xuất bản: NXB Văn Học 2014/2015
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Nomura Mizuki

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.