Cô Gái Văn Chương

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 110 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 9: Khi Cậu Nhìn Lên Bầu Trời
Chương 9: Khi Cậu Nhìn Lên Bầu Trời

❊ ❊ ❊

Bầu trời bên ngoài đã bị nhuộm bởi ánh chiều tà đỏ rực như lửa.

Một chiếc Limo màu đen đậu trước cổng bệnh viện, chúng tôi làm theo lời chị Tooko và ngồi lên đó.

Chiếc xe chở tôi, chị Tooko, Miu, Akutagawa và Kotobuki đến một đài thiên văn ở vùng ngoại ô. Kiến trúc hình vòm được bao quanh bởi khu rừng đen kịt này dường như là một cung thiên văn*. Chị Tooko đẩy ra cánh cửa có treo tấm biển “Hết giờ tham quan” rồi bước vào trong.

Cung thiên văn, tên tiếng Anh là Planetarium, là một kiến trúc nhằm tái hiện mô hình vũ trụ với các chòm sao và hành tinh.

Tôi đỡ lấy Miu và bước theo chị Tooko, hai mắt Miu đỏ hoe vì khóc nhiều, toàn thân cậu ấy rúc vào người tôi như một chú mèo con bị bỏ rơi tìm được người chăm sóc. Phía sau chúng tôi là Kotobuki và Akutagawa. Không biết có phải vì căng thẳng hay không, nét mặt hai người trông hơi mất tự nhiên.

Thực ra chính tôi cũng không biết chị Tooko đang nghĩ gì.

Chị Tooko định làm gì vậy.

Còn nữa, lúc nãy tôi quên hỏi về chuyện chị ấy có nói Miu đã gọi điện thoại cho mình, chuyện này rốt cuộc là sao...

Bên trong phòng chiếu phim được bao phủ bởi một màu xanh chàm trong suốt như lúc mặt trời vừa lặn. Trên nóc nhà hình vòm lốm đốm những ngôi sao nhỏ xíu tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt. Ở chính giữa những cái ghế đặt quanh phòng theo hình vòng tròn đồng tâm là một cái máy chiếu, thoạt nhìn trông nó giống như một chiếc tên lửa đang chuẩn bị được phóng vào vũ trụ.

- Bồ tới rồi, Tooko.

Chị Maki ra đón chúng tôi, vẫn như mọi khi, xung quanh chị ấy tỏa ra một bầu không khí mỹ lệ, mái tóc màu nâu sậm dập dìu như những con sóng.

Là cháu gái của hiệu trưởng trường chúng tôi, thường được người ta biết đến với biệt danh Kẻ-mà-cái-gì-cũng-biết, bà chị này trên thực tế hơi kì quặc một chút. Bình thường thì chị ấy vẫn theo đuổi sở thích hội họa của mình tại phòng tranh trên tầng cao nhất của sảnh âm nhạc trong trường. Một điều đáng lưu ý nữa là chị Maki sở hữu một niềm đam mê nồng cháy với chị Tooko, chị ấy vẫn tìm mọi cách tiếp cận và dụ chị Tooko làm người mẫu khỏa thân cho mình.

- Mình đã chuẩn bị mọi thứ theo lời của bồ rồi đấy. Như vậy là cộng thêm chuyện lần trước thì bồ đã thiếu nợ mình hai lần rồi nhé. Vậy nên rằng thì là Tooko này, bồ cứ chuẩn bị tâm lý sẵn sàng đi, chắc chắn trước khi tốt nghiệp mình sẽ đến đòi nợ sòng phẳng. Và nhớ đừng để cơ thể ngọc ngà của bồ bị thương tích gì nhé. Hừm, mà thực ra có khi như vậy lại sệch xi hơn cũng không biết chừng.

Chị Maki bắt lấy bím tóc của chị Tooko rồi nở một nụ cười không được “trong sáng” cho lắm.

Hai má chị Tooko đỏ bừng lên, rồi chị ấy vội cà lăm trả lời.

- M-Mình đã nói c-chuyện này để thi xong rồi tính cơ mà. Ờ... Ryuuto vẫn chưa tới à?

Khóe miệng chị Maki hơi nhếch lên với vẻ khó chịu.

- À, thằng cà lơ phất phơ đó hả, nó đã mang bạn gái tới từ đời nào rồi, đấy, kia kìa...

Theo hướng chị ấy chỉ, chúng tôi nhìn thây Ryuuto đang ngồi ở một trong những hàng ghế phía trên.

Ryuuto để Takeda ngồi trên đùi của nó, tay dịu dàng vuốt ve mái tóc của cô bé. Sau đó nó ghé sát mặt vào Takeda rồi thì thầm cái gì đó.

Takeda để mặc cho Ryuuto ôm trước ngực, cô bé không hề có lấy một cử động dù là nhỏ nhất. Trong gian phòng u ám, tôi có thể chứng kiến cặp mắt trống rỗng chẳng khác gì một con búp bê của cô bé, không một cái chớp mắt, không một chút sinh khí nào.

Toàn thân tôi rét run khi nhìn thấy Takeda như vậy.

Mặc dù đã được nghe chị Tooko kể về tình trạng của cô bé, nhưng tôi chưa từng nghĩ Takeda lại thành ra như vậy rồi!

Miu níu chặt lấy tay tôi và nói với giọng khàn khàn.

- Cô bé đó, làm sao vậy?

Có lẽ là bị bộ dạng của Takeda hù dọa, trong mắt cậu ấy hiện lên vẻ sợ hãi, cơ thể cũng hơi run rẩy.

Vẻ mặt của Kotobuki và Akutagawa cũng sững lại.

- Ryuuto.

Nghe chị Tooko gọi, Ryuuto nhìn về phía chúng tôi.

Sau khi nở một nụ cười sáng sủa với chị Tooko, Ryuuto lại thì thầm cái gì đó với Takeda, rồi nó đỡ cô bé đứng dậy và bước xuống chỗ chúng tôi, tay vẫn ôm lấy hai bả vai của Takeda.

- Uầy, anh Konoha. Cả chị Kotobuki nữa, thật vui khi thấy chị được ra viện an toàn.

Giọng nói và biểu cảm của Ryuuto hoàn toàn bình thường, bình thường tới mức khiến chúng tôi hoang mang.

- Ryuuto, Takeda...

Takeda chẳng hề thể hiện chút dấu hiệu quan tâm nào nào dành cho chúng tôi, cô bé đứng tựa vào người Ryuuto không nói một lời nào và ngước nhìn lên trên trần nhà với cặp mắt trống rỗng.

- Cậu ấy vẫn nghe được những gì chúng ta nói... chỉ là không phản ứng lại mà thôi.

Mọi người xung quanh cùng run lên khi nghe Ryuuto nói vậy. Ryuuto ôm lấy đầu của Takeda rồi cười vui vẻ.

- Chà, đối với những người hơi mỏng manh hơn người bình thường một xíu thì chuyện này cũng thường xuyên xảy ra ấy mà. Cậu ấy sẽ bình thường trở lại nhanh thôi, đúng không, Chii.

Những từ ngữ đó, và cả bàn tay đang xoa đầu Takeda, đều thật mạnh mẽ và sáng sủa.

Chị Tooko nhìn về phía Takeda và nở một nụ cười dịu dàng.

- Hôm nay vì muốn Chia thay đổi tâm trạng một chút nên chị đã nhờ Ryuuto dẫn Chia tới đây. Em cứ thoải mái như ở nhà nhé.

Takeda vẫn tiếp tục im lặng.

Chị Tooko để chúng tôi ngồi xuống ghế, sau đó ra đứng trước máy chiếu.

Ngồi bên phải tôi là Miu, còn bên trái là Kotobuki. Cả hai người đều trông rất căng thẳng. Akutagawa ngồi ngay sau Miu, còn cách bên cạnh đó hai ghế trống là Ryuuto và Takeda. Chếch xa xa một chút về phía sau ở hàng ghế trên là chị Maki đang ngồi bắt chéo chân với thái độ tự cao tự đại.

Ánh đèn dần ảm đạm, những ngôi sao trên trần nhà bắt đầu hiện lên.

Ánh sáng phát ra từ máy chiếu tựa như ánh trăng rót xuống từ bầu trời làm tôn lên hình bóng mảnh khảnh của chị Tooko.

Giọng nói dịu dàng lay động lòng người vang lên trong bóng tối nhàn nhạt.

- Đây là bầu trời sao mà chúng ta có thể chứng kiến ở cao nguyên Taneyamagahara thuộc tỉnh Iwate.

Tác giả Miyazawa Kenji khi còn học năm thứ ba ở trường Cao đẳng Nông Lâm Morioka đã có lần tói đây để khảo sát địa chất.

Khi đó là lúc Kenji vừa cùng một người bạn của mình sáng lập ra tạp chí nghiệp dư Hoa đỗ quyên, mỗi ngày trong ông đều tràn đầy những hi vọng và lý tưởng dành cho tương lai. Thiên nhiên tươi đẹp mà ông được chứng kiến vào thời khắc hạnh phúc nhất cuộc đời đã để lại nhiều ấn tượng sâu đậm trong Kenji, thế nên trong sự nghiệp sáng tác về sau, ông đã viết ra rất nhiều tác phẩm lấy đề tài về Taneyamagahara. Ví dụ như bài thơ bốn đoạn nằm trong số các bản thảo chưa được xuất bản chính thức mà ông sáng tác vào năm 1925, tức tám năm sau khi tới Taneyamagahara.

Chị Tooko nhắm mắt lại như để tưởng tượng phong cảnh mà Kenji đã chứng kiến và bắt đầu ngâm lên một phần của bài thơ.

Bao dải sơn mạch chập chùng như gợn sóng

Đường chân trời lặng lẽ nhấp nhô

Ôi tất cả mới thật thuần khiết làm sao

Ngâm xong, chị Tooko mở mắt ra cười nhẹ rồi tiếp tục kể chuyện.

- Có người cho rằng tác phẩm tiêu biểu của Kenji - Đường sắt Ngân Hà - cũng được sinh ra từ mảnh đất này.

Theo đó, Kenji đã tưởng tượng bầu trời đầy sao lấp lánh trên đầu mình là nhà ga Ngân Hà và có một đoàn tàu xuất phát từ đó. Có lẽ những người chưa từng đọc Đường sắt Ngân Hà hẳn là cũng đã từng nghe qua nội dung của nó rồi nhỉ?

Nhân vật chính Giovanni là một học sinh bình thường, cậu vừa phải đi học vừa phải làm thêm để chăm sóc người mẹ đang bị ốm.

Giovanni có một người bạn từ thuở ấu thơ là Campanella, nhưng càng lớn lên, khoảng cách giữa hai người lại càng trở nên xa cách, dần dần ngay cả việc mở miệng nói chuyện vói nhau cũng không còn nữa.

Đêm lễ hội, Campanella được bạn bè vây quanh cùng thả đèn quả bí, nhưng Giovanni lại chỉ cô độc một mình.

Tuy nhiên, chẳng biết từ lúc nào, Giovanni đã ở bên trong một đoàn tàu chạy xuyên qua dải Ngân Hà. Campanella cũng đang ở đó đợi Giovanni. Và thế là hai người cùng nhau bắt đầu cuộc hành trình trên chuyến Đường sắt Ngân Hà.

Bầu trời hình vòm che trên đầu chúng tôi lại ưở nên tối đi một chút nữa.

- Có người nói cả Giovanni và Campanella đều được dựa theo nguyên mẫu trong đời thực.

Giovanni cô độc sống nội tâm chính là bản thân Kenji, mà hình mẫu của Campanella thì lại có rất nhiều ý kiến khác nhau, tuy nhiên quan điểm thường thấy nhất thì đó chính là em gái Toshi của Kenji.

Toshi nhỏ hơn Kenji hai tuổi, bà là một học sinh ưu tú thường đứng đầu toàn trường trong các kì thi. Kenji vẫn luôn tự hào về Toshi, Toshi cũng rất ngưỡng mộ anh trai mình. Tình cảm giữa hai người rất khăng khít, ngay cả khi Toshi vì học lên Đại học mà chuyển tới Tokyo, hai người vẫn giữ liên lạc với nhau qua thư từ.

Năm 18 tuổi, Kenji được giác ngộ sau khi đọc Pháp Hoa Kinh, điều này đã dẫn tới sự đối lập mạnh mẽ giữa ông và người cha là một Phật tử thành kính của Tịnh Độ Tông. Thế nhưng Toshi vẫn hiểu và tôn trọng Kenji, bà là người duy nhất trong gia đình tin tưởng những giáo lý của Pháp Hoa Kinh. Và Toshi vẫn luôn ủng hộ Kenji. Đối với Kenji, Toshi không chỉ là một người em gái, bà còn là người cộng hưởng thế giới quan và tư tưởng cùng với ông.

Chị Tooko rốt cuộc đang định nói gì vậy?

Màn sương mù trong tâm trí càng lúc càng dày thêm, nhưng tôi vẫn bị ánh mắt dịu dàng và giọng nói thanh thoát kia hấp dẫn và tiếp tục lắng ai nghe.

Miu vẫn nhìn về phía chị Tooko với vẻ mặt không cảm xúc.

- Giovanni và Campanella cũng giống như vậy. Đối với Giovanni, Campanella thông minh tài giỏi là người mà cậu rất ngưỡng mộ, đó là người sở hữu chung vói cậu thời gian quá khứ ấm áp, là người đồng hành đáng trân trọng mà cậu nguyện sẽ cùng đi đến bất kì đâu.

Chị Tooko nở một nụ cười dịu dàng.

- Mối quan hệ này khá giống mối quan hệ giữa hai nhân vật Itsuki và Hatori xuất hiện trong tiểu thuyết của Inoue MIU.

Bả vai của Miu hơi run lên.

Ngồi bên cạnh tôi, Kotobuki cũng hơi rụt người lại. Vừa cảm nhận cảm giác miệng đắng lưỡi khô trong vòm họng, tôi vừa nín thở lắng nghe.

- Trong tiểu thuyết này, Giovanni chính là Itsuki, một cô bé học lớp tám, đồng thời cũng là người kể chuyện. Người Itsuki thầm thương là cậu bạn từ thuở nhỏ, Hatori. Bình thường hai người vẫn luôn cùng nhau đi học, cùng nhau làm bài tập ở thư viện gần trường, mỗi ngày đều thật hạnh phúc và thanh bình.

Hatori là một cậu bé thông minh vui vẻ tựa như bầu trời xanh, cậu thường đưa Itsuki đọc những tiểu thuyết do chính cậu viết ra. Itsuki vẫn luôn ủng hộ Hatori khi biết được giấc mơ của cậu là sau này muốn được trở thành một nhà văn, cô bé thương động viên Hatori rằng chắc chắn Hatori sẽ có thể trở thành một tác giả nổi tiếng.

Miu bấu chặt lấy thành ghế bằng những ngón tay run rẩy. Trong mắt cậu ấy lóe lên sự khó chịu và đau đớn.

- Giống như Giovanni và Campanella, Itsuki và Hatori cũng có nguyên mẫu trong thực tế.

Tuy nhiên, trong thế giới thực, Itsuki là một cậu bé, mà Hatori lại là một cô bé. Và người ra mắt công chúng với tư cách một tác giả nổi tiếng cũng không phải Hatori mà lại là Itsuki.

Ánh mắt căm hận của Miu phóng về phía chị Tooko. Nhưng chị Tooko chỉ bình thản đối diện với ánh mắt đó, và tiếp tục nói.

- Kết quả là trong thế giới thực, hai người đã bị chia lìa. Dựa trên câu chuyện mà Itsuki đã viết ra, Hatori bắt đầu viết lại một câu chuyện khác. Đó là một câu chuyện tràn ngập tuyệt vọng, đau đớn và căm hận, như muốn phủ nhận thế giới của Itsuki.

Miu nhìn chị Tooko với ánh mắt như muốn giết người. Ngay cả bầu không khí cũng trở nên bén nhọn như kim châm, tôi ngồi bên cạnh mà cảm thấy làn da mình thỉnh thoảng lại nhói lên. Tuy nhiên, chị Tooko vẫn chẳng hề để ý tới điều đó.

- Không chỉ như vậy. Hatori bắt đầu tiến hành cuộc báo thù dành cho Itsuki trong đời thực.

Bởi vì cơ thể bị thương và phải nằm viện, Hatori không thể tự mình hành động. Thế nên cô đã định lợi dụng bạn học của Itsuki. Tuy nhiên, người bạn học này lại là một thiếu niên rất thành thật, ngoài ra cậu còn là bạn thân của Itsuki, thế nên kế hoạch của cô đã thất bại. Cho dù vậy Hatori vẫn không từ bỏ. Lần này cô chuyển đối tượng sang một cô gái ở bên cạnh Itsuki và thử tiếp xúc với cô gái đó.

Đúng lúc này, một người trợ giúp ngoài ý muốn xuất hiện trước mặt Hatori.

- !

Miu nín thở.

Người trợ giúp?!

Chị ấy đang nói về ai vậy? Akutagawa? Kotobuki? Không, không thể nào. Hai người đó vẫn luôn cố ngăn tôi tiếp cận Miu.

Như vậy, rốt cuộc là ai!

Ngực tôi thắt lại vì dự cảm bất an. Đúng lúc này, chị Tooko đặt một câu hỏi.

- Mọi người có biết trong Đường sắt Ngân Hà từng xuất hiện một nhân vật bí ẩn là tiến sĩ Blukanilo không?

Vị tiến sĩ này trong ba bản thảo đầu tiên đều có xuất hiện, nhưng đến bản thảo kế tiếp cũng là bản thảo cuối cùng thì sự tồn tại của ông ta lại biến mất. Trong câu chuyện, ông ta vốn sẽ xuất hiện ở cảnh cuối cùng và nói cho Giovanni biết chuyến du hành của cậu chính là một cuộc thí nghiệm của ông ta. Sau đó ông ta sẽ chỉ ra cho Giovanni con đường đến tương lai. Trong câu chuyện mà Hatori viết lại cũng có sự xuất hiện của một nhân vật giống với tiến sĩ  Blukanilo. Chính xác là trong những dòng ghi chú tại các khoảng trống trong câu chuyện...

Như được lời của chị Tooko nhắc nhở, trong đầu tôi hiện lên dòng chữ màu đỏ “Thí nghiệm của Blukanilo”.

Đúng rồi, đúng là trong số các ghi chú có một dòng như vậy. Sau đó là những dòng mô tả về B.

“Câm đi, B! Ta không cần ý kiến của ngươi!”

“Đừng ra chỉ thị cho ta! Cút ngay!”

B này chính là chữ viết tắt của Blukanilo sao?!

- B nhiều lần xuất hiện và trợ giúp cho kế hoạch của Hatori, người này cũng thường xuyên gọi điện tới và khiến Hatori khó chịu, dồn ép Hatori. Đối với Hatori mà nói thì B là bạn hay thù? Nhưng cho dù là gì đi nữa thì tất cả những gì xảy ra trong hiện thực đều có sự đứng sau dàn xếp của B.

Chị Tooko nhìn về phía tôi và Miu với ánh mắt uyên bác và nói.

- Việc Konoha gặp lại Miu ở bệnh viện cũng không chỉ là một sự trùng hợp tình cờ. Ngay cả cuộc gặp gỡ trong phòng bệnh giữa mẹ của Miu và Konoha cũng vậy...

Mẹ của Miu, người mà hai tháng mới xuất hiện một lần, tại sao đúng hôm đó lại tới bệnh viện? Trong những dòng ghi chú cũng có một đoạn ghi lại rằng B là đồ phản bội. Thế nên trong đầu chị bỗng “tưởng tượng” ra phải chăng chính B là người đã gọi bác ấy tới.

Trái tim tôi như bị thứ gì đó níu chặt.

Ai là người đã mang tôi đến chỗ của Miu?

Ai đã cố tình để tôi gặp mẹ của Miu, làm lộ ra mọi chuyện mà Miu che giấu...

Người đầu tiên thông báo cho tôi việc Kotobuki nhập viện là ai?

Người đã hối thúc tôi đi thăm Kotobuki vào ngày hôm trước cái ngày tôi gặp mẹ của Miu là ai?

Trong lúc lần mò lại kí ức, cổ tôi như bị một bàn tay lạnh buốt vuốt ve.

- Cả việc ngày hôm đó chị đến thăm Nanase và gặp Konoha trong hành lang chắc hẳn cũng không phải ngẫu nhiên. Ngoài ra, có lẽ chính B cũng là người đã gởi “câu chuyện của Hatori” tới máy tính cá nhân của Konoha. Dù sao Miu cũng chẳng rảnh rỗi gì mà đi scan lại từng đó trang sách, hơn nữa một mình em ấy cũng không thể chuẩn bị đủ công cụ để làm việc đó.

Ánh mắt của chị Tooko hướng về phía sau lưng chúng tôi.

Tôi nín thở, trong đầu thầm nghĩ chẳng lẽ là...

- B là ai? Mục đích của B là gì? Ryuuto, chắc hẳn em biết những chuyện đó phải không?

Sau lưng tôi vang lên một giọng nói to rõ ràng đáp lại lời chị ấy.

- Đúng thế! Bởi vì người để Chii và Miu gặp mặt, chính là em.

Miu cắn môi cúi đầu, ánh mắt cậu ấy trông rất đáng sợ.

Trái ngược với phản ứng của Miu, vẫn ngồi trên ghế, tôi và Kotobuki cùng quay đầu ngước nhìn ra đằng sau.

Akutagawa và chị Maki cũng nhìn về phía Ryuuto. Trong ánh mắt của Akutagawa là sự kinh ngạc. Còn chị Maki lại nhíu mày.

Và rồi, cả tôi và Kotobuki đều sững sờ không thể nói nên lời.

Trên khóe miệng Ryuuto đang treo một nụ cười, như thể nó đang rất tận hưởng bầu không khí hiện tại. Takeda ngồi bên cạnh nó thì vẫn nhìn lên trần nhà với cặp mắt trống rỗng.

Miu nắm chặt tay lại rồi đột nhiên thốt lên với giọng nói tràn ngập căm ghét.

- Đúng thế. Chính người đó đã dẫn B... đã dẫn Takeda Chia tới chỗ tôi.

Quả nhiên... Takeda chính là B sao.

Tôi nhìn về phía Miu theo phản xạ, sau đó quay lại nhìn Ryuuto mà lòng đắng chát.

- Chuyện này rốt cuộc là sao, Ryuuto? Từ khi nào em lại quen biết Miu vậy?

Vẫn mang theo nụ cười khó ưa trên mặt, Ryuuto trả lời.

- Từ cái lúc chị ấy gọi điện tới nhà của em.

- Gọi điện? Tại sao Miu lại gọi điện...

Tôi bỗng sực nhớ ra.

Lúc nãy chị Tooko có nói mình đã nói chuyện điện thoại với Miu. Nêu Miu cũng từng gọi điện cho chị Tooko giống như lúc cậu ấy nhắn tin cho Kotobuki...

Chị Tooko nói với giọng dịu dàng.

- Có một dạo Miu đã gọi điện thoại tới gặp chị. Người nhận cuộc điện thoại đó chính là Ryuuto.

Miu vẫn nắm chặt tay, môi mím lại với vẻ không cam lòng.

Akutagawa từng nói với tôi Miu đã bắt gặp tôi khi tôi đến thăm Kotobuki ở bệnh viện vào kì nghỉ hè. Lúc đó, đi cùng tôi chính là chị Tooko. Hẳn là Miu đã biết được tên chị ấy khi nghe tôi gọi “chị Tooko”.

Thế là khi thấy số điện thoại của “Amano Tooko” trong điện thoại di động của Akutagawa, cậu ấy đã gọi điện tới nhà chị ấy.

Mục đích có lẽ là vì muốn quấy rối chị Tooko, giống như những gì cậu ấy đã làm với Kotobuki.

Nhưng người bắt máy lại là Ryuuto.

- Tại vì nghe giọng có hơi là lạ nên em đã rất tò mò. Thế là em bèn nghe lén chị Tooko.

Theo lời của nó thì cuộc nói chuyện rất ngắn ngủi.

“Vâng, tôi là Tooko, ai ở đầu dây bên kia thế ạ?”

“Sao cơ... Konoha?”

“Em là Miu, phải không?”

Những gì Ryuuto nghe được cũng chỉ có vậy,

Sau đó chị Tooko đặt ống nghe xuống và đứng trầm tư một hồi lâu trước điện thoại. Khi nó hỏi chị ấy là ai gọi điện tới thì chị Tooko chỉ trả lời đó là “Một người mà em không quen biết”.

- T-Tại chị tự dưng gọi tên nên tôi mới giật mình...

Miu cắn răng nói như vậy.

Chắc hẳn chị Tooko đã liên hệ cái tên “Miu” mà tôi vô tình thốt ra lúc trước với người đang gọi điện cho chị ấy. Mặc dù bình thường vẫn vô tư không thèm suy nghĩ trước sau, nhưng chị Tooko lại sở hữu trực giác rất nhạy bén ở những chuyện kì quặc...

Mặt khác, Ryuuto sau khi cảm thấy hứng thú với người gọi điện thoại tới, từ âm chuông đồng hồ cùng âm thanh của các y tá, đã phán được cuộc gọi tới từ đâu.

Việc còn lại đơn giản như mọi lần, nó làm quen với người trong bệnh viện và xác nhận được ở đó có một cô gái tên Miu.

Thế rồi Ryuuto đột ngột tới gặp Miu.

- Thật khó tin.

Miu cắn răng lẩm bẩm với vẻ khó chịu.

Sau khi chào Miu với một phong thái bất cần đời, Ryuuto đưa ra đề nghị ‘Tôi sẽ giữ bí mật chuyện của chị với anh Konoha. Dù sao chị Tooko cũng phải tập trung thi cử một thời gian”.

Từ đó về sau thỉnh thoảng Ryuuto lại tới thăm Miu mà không hề báo trước.

- Nói thế nào nhỉ, tại vì từ chị ấy em có được một cảm giác nguy hiểm đầy thú vị, là loại con gái rất hợp khẩu vị của em. Hơn nữa em cũng rất hứng thú với chuyện của anh Konoha.

Miu trừng mắt nhìn về phía Ryuuto khi nó thản nhiên nói ra những lời đó. Akutagawa cũng nhíu mày với vẻ không thoải mái.

Có lẽ “người quen” mà Miu từng nhắc đến lúc trước chính là Ryuuto cũng nên.

- Ryuuto, có phải em từng mang mấy bông hồng màu cam tới thăm Miu không?

- À, cái đó hả, đó là em được một chị người quen ở tiệm hoa gần bệnh viện tặng cho đấy.

- Chết đi.

Miu nói như thế thái độ của Ryuuto khiến cậu ấy cực kì khó chịu.

Tôi thì lại hoang mang. Tôi có thể hiểu được tại sao Ryuuto cảm thấy hứng thú với Miu, dù sao nó cũng sở hữu sở thích rất khác người, nhưng...

- Tại sao em lại để Takeda và Miu gặp nhau?!

Ryuuto trả lời với vẻ tự đắc.

- Tại em muốn được chứng kiến một Takeda Chia “thật sự”. Bởi khi đứng trước em, Chii lúc nào cũng đeo mặt nạ và dù em làm thế nào thì cậu ấy cũng không chịu tháo nó xuống.

- Anh không hiểu! Chuyện đó thì liên quan gì tới chuyện để cô bé gặp Miu chứ?!

Ryuuto ném cho tôi một cái nhìn mỉa mai khiến tôi không khỏi giật mình, rồi nó chậm rãi nói.

- Bởi vì, anh Konoha cũng biết mà, đối với Chii mà nói thì anh rất... đặc biệt. “Anh Konoha trông rất giống người thương của mình”, vào lễ Giáng Sinh lúc em đưa cậu ấy đi ngắm biển, Chii đã nói với em như vậy.

Tôi nín thở.

Người thương của Takeda...

Đó chính là Kataoka Shuuji, người đã gieo mình từ tầng thượng của trường cấp ba Seijou vào 10 năm trước.

Takeda ôm trong mình nỗi phiền não vì không thể có chung cảm nhận với những người khác, cô bé đã có một sự đồng cảm sâu sắc với anh ta, người mà cô bé chỉ có thể gặp thông qua một bức ảnh kỉ yếu.

“Anh Konoha... em thích khuôn mặt của anh. Bởi vì nó rất giống với khuôn mặt của anh Shuuji”, cô bé từng nói với tôi như vậy.

Không chỉ thế...

Tôi còn là một trong số ít người biết được khuôn mặt thật sự của Takeda. Đối với cô bé mà nói, tôi rất “đặc biệt”. Không phải chuyện thích hay ghét mà nó đã nằm trong một phạm trù khác.

- Khi nghe Miu gào thét “Konoha là chó của tôi”, Chii trừng to hai mắt, nét mặt cũng trở nên lạnh như băng. Thật hữu hiệu. Quả nhiên dẫn cậu ấy tới đấy là một quyết định đúng đắn, em nghĩ như vậy.

Tâm lý của Ryuuto - người nói ra những lời đó với giọng như say như mê, hai mắt tỏa sáng đầy nhiệt tình - đã hoàn toàn vượt ra phạm vi lý giải của tôi.

Đúng lúc này, chị Tooko cất tiếng ngăn Ryuuto lại với vẻ mặt nghiêm khắc.

- Chuyện xảy ra sau đó thì từ những chú thích chúng ta có thể tưởng tượng ra được. Mặc dù trình tự thời gian có hơi lộn xộn... nhưng có lẽ Chia đã một mình đến gặp Miu rồi đưa ra nghị hợp tác với em ấy, sau đó Chia bắt đầu tích cực hỗ trợ việc báo thù của Miu. Chị nói đúng chứ, Miu?

Miu lẩm bẩm bằng giọng khổ sở.

- Cô bé đó nói “Đây là thí nghiệm của tôi”. Kế hoạch lợi dụng Kotobuki để dụ Konoha tới bệnh viện cũng là do cô bé nghĩ ra.

Cổ họng của Kotobuki phát ra tiếng nuốt nước bọt như thế cậu ấy đang cố kiềm chế không để bản thân hét lên.

Có lẽ cậu ấy không thể tin được việc một cô bé đáng yêu lúc nào cũng chào hỏi mình một cách vui vẻ lại chính là người đã bày ra cạm bẫy này.

Tôi cũng không thể hiểu được ý đồ của Takeda.

Tiến sĩ Blukanilo chính là Takeda. Nhưng rốt cuộc Takeda muốn đạt được điều gì khi nhằm vào tôi và Miu chứ? Thí nghiệm rốt cuộc là gì?

- Takeda... Tại sao em lại làm như vậy?

Tôi khàn giọng hỏi.

Takeda không trả lời, cô bé vẫn ngồi im lặng bất động như một con búp bê. Cặp mắt vô hồn ngước lên nhìn trần nhà.

- Bởi vì cậu ấy muốn biết liệu bản thân có thể bị tổn thương hay không.

Ryuuto nhìn tôi với ánh mắt có chút cao ngạo và nói như vậy.

- Chii vẫn luôn muốn biết nếu nhìn thấy một người “đặc biệt” với mình bị tổn thương thì liệu cậu ấy có thể cảm nhận nỗi đau và sự khổ sở như người đó phải chịu không. Liệu bản thân cậu ấy có thể trở thành một người bình thường hay không? Hay cậu ấy sẽ mãi là một con quái vật không thể cảm nhận được gì cả? Chii vẫn luôn khát khao biết được điều đó, đến mức ý nghĩ đó dần khiến cậu ấy trở nên kì lạ, khiến cậu ấy không thể chịu được nữa.

Ánh mắt mà Ryuuto dùng để nhìn tôi thật lạnh lẽo.

- Thế nên, cậu ấy đã thí nghiệm.

Sống lưng tôi như đóng băng. Làm sao mà... thí nghiệm như vậy...

Ryuuto tiếp tục nói bằng giọng đều đều.

- Nhưng dù chứng kiến anh Konoha khổ sở khi đứng giữa Miu và chị Kotobuki thì tâm hồn của Chii vẫn lạnh buốt, cậu ấy chẳng thể cảm thấy được gì cả. Dần dần Chii bắt đầu nôn nóng, nếu mọi chuyện cứ thế này thì không được. Thế rồi cậu ấy gọi mẹ của Miu tới, sao chép tiểu thuyết gửi cho anh Konoha, cậu ấy cố gắng tìm mọi cách để khiến anh Konoha bị tổn thương. Đồng thời cũng để khiến bản thân bị tổn thương...

Em... thật sự, trông rất bình thường ạ?

Trong đầu hiện lên hình ảnh Takeda ngước lên nhìn tôi với ánh mắt đầy bất an và dao động, toàn thân tôi run lên.

Khi đó Takeda cũng đang rất khổ sở!

Akutagawa nhíu mày lẩm bẩm.

- Sao lại làm chuyện ngu ngốc như vậy chứ...

Miu quay phắt vể phía Akutagawa khi nghe cậu ấy nói vậy.

- Đ-Đối với cậu có lẽ chuyện đó thật ngu xuẩn! Một người lúc nào cũng chỉ biết tỉnh táo nói ra những điều lý trí như cậu sẽ không bao giờ hiểu được! Bởi vì quá quan trọng nên mới không chịu được, vì quá lo lắng nên mới không chịu được, chỉ muốn tự tay phá hủy nó! Bởi vì nỗi sợ hãi một lúc nào đó sẽ mất đi, sẽ bị ai đó phá hủy thật sự là không thể chịu được!

Nhìn Miu gào lên như phát cuồng, Akutagawa chỉ im lặng một cách khổ sở.

- Cứ như thể bị bỏ lại một mình trong bóng tối đen kịt... lo lắng, lo lắng, dạ dày quặn thắt như bị cắt thành từng khúc... Đã vậy thì chính tay tôi sẽ hủy diệt mọi thứ trước khi nó bị ai đó phá hủy!

Cho dù vậy... cho dù đã hủy hoại tan tành mọi thứ, tôi vẫn không biết liệu còn thứ gì sót lại không, vẫn muốn xác nhận liệu sẽ còn ai thích bản thân xấu xí của tôi không!

Tiếng la hét đầy đau đớn của Miu vang vọng trong bóng tối.

Tại sao chúng tôi vẫn cứ tiếp tục mê man trong thế giới tối tăm này? Tại sao chúng tôi vẫn tiếp tục khiến trái tim của nhau bị tổn thương, vẫn tiếp tục than thở?

Miu, tôi và Takeda đều như vậy...

Cảm giác bi thương dồn dập vỗ vào lòng tôi như những con sóng, cổ họng như bị bóp lại đến không thở được. Đúng lúc này, giọng nói buồn khổ của chị Tooko vang lên.

- Đúng thế. Không thấy được mình đang đi đâu sẽ khiến người ta thật bất an... cả việc không hiểu được tâm trạng của người quan trọng với mình cũng vậy.

Như thể bị giọng nói thanh thoát của chị ấy hấp dẫn, Miu nhìn về phía chị Tooko.

Sâu trong ánh mắt của chị Tooko, tôi có thể cảm nhận được sự đồng cảm cùng cảm giác bi thương thầm lặng. Có lẽ ngay cả chị Tooko cũng đang lạc lối trong màn đêm chăng...

Giọng nói thanh thúy xen lẫn chút khổ sở đó tiếp tục vang lên.

- Khi nghĩ về Campanella, Giovanni cũng mang trong mình những cảm xúc khổ sở...

Bởi vì Đường sắt Ngân Hà là câu chuyện được viết ra từ góc nhìn của Giovanni, cho nên cảm xúc của Campanella không được ghi ra một cách rõ ràng. Giovanni không biết được Campanella đang nghĩ gì. Thế nên độc giả cũng chỉ có thể cùng bi thương với Giovanni mà thôi.

Nhưng mà, cho dù Campanella chưa từng nói ra, cậu vẫn luôn lo lắng cho Giovanni. Bởi vì cho dù những bạn học khác trêu chọc, nói xấu Giovanni, thì chỉ có Campanella là chưa từng làm vậy. Cậu vẫn luôn nhìn Giovanni với ánh mắt buồn bã. Chắc hẳn Campanella vẫn luôn muốn nói chuyện với Giovanni.

Miu gào lên bằng giọng nghẹn ngào.

- Không có chuyện đó! Campanella là đồ ngạo mạn, độc ác! Lúc ở bên trong đoàn tàu thì chỉ biết làm quen với những cô gái, Campanella sẽ không bao giờ hiểu được Giovanni đã khổ sở thế nào khi chứng kiến điều đó!

À... ra là vậy.

Tôi giật mình hiểu ra.

Tôi vẫn luôn cho rằng mình chính là Giovanni, mà Miu là Campanella.

Nhưng chẳng biết từ khi nào, trong lòng Miu tôi đã trở thành Campanella.

Tôi vẫn luôn khao khát Miu, vẫn luôn vì không thể hiểu được tâm hồn của Miu mà cảm thấy khổ sở, nhưng đối với Miu, cậu ấy lại cảm thấy bản thân mới chính là Giovanni bị bỏ lại cô độc một mình.

Mong ước của Campanella là gì... câu hỏi này vừa để hỏi bản thân Miu, người đã từng là Campanella, vừa là tiếng kêu tuyệt vọng dành cho tôi, người đã trở thành Campanella.

Mình không hiểu được cậu. Hãy cho mình biết suy nghĩ thật sự của cậu...

Có lẽ ai trên cõi đời này cũng là Giovanni, cũng có một Campanella của riêng mình, vẫn luôn vì không thể hiểu được tâm hồn của đối phương mà lo lắng, ghen ghét, khổ sở...

Nhìn Miu phẫn nộ hét lên, chị Tooko dịu dàng nói.

- Em thật sự cho rằng Campanella không hiểu gì sao? Vậy thì hãy thử đọc lại một lần nữa Đường sắt Ngân Hà. Lần này, hãy đọc trong khi cảm nhận nội tâm của Campanella.

Mặc dù Campanella được miêu tả là một cậu thiếu niên mạnh mẽ đầy lý tưởng, nhưng thật sự như vậy sao? Campanella chẳng lẽ không hề sở hữu điều gì đó mềm yếu như một bé trai bình thường, giống như Giovanni sao? Có lẽ Campanella vẫn luôn muốn khôi phục mối quan hệ như trước kia với Giovanni, nhưng vì sợ Zaneli và các bạn của cậu ta nên cậu ấy mới không thể làm vậy. Có lẽ Campanella vẫn luôn phiền não vì chuyện đó.

Thế nên, khi bắt đầu hành trình cuối cùng của mình, Campanella mới muốn được ở bên người bạn thân thiết nhất, không phải sao? Bởi vì cậu muốn truyền đạt cho người bạn đó một điều mà từ trước đến giờ cậu vẫn không thể nói ra...

Em hãy thử đọc lại một lần nữa Đường sắt Ngần Hà từ một góc nhìn khác. Tựa như ẩn sau câu chuyện của Itsuki là câu chuyện của Hatori, đằng sau câu chuyện của Giovanni chính là câu chuyện của Campanella.

Miu lắc đầu nguầy nguậy. Cậu ấy cố chớp mắt để nước mắt không chảy ra, rồi Miu hét lên, hai mắt đỏ bừng.

- Nhưng rốt cuộc thì Campanella vẫn bỏ lại Giovanni một mình và rời xa Giovanni, không phải sao!!! Bị bỏ lại cô độc, Giovanni tựa như con chim béo tròn xấu xí không thể bay được nữa, tất cả những gì Giovanni còn có thể làm chỉ là ngước lên nhìn bầu trời đêm với những vì sao đang dần biến mất và khóc, không phải sao?!

Nước mắt trào ra rơi lã chã lên váy của Miu.

Hai hàng lông mày của chị Tooko cũng trĩu xuống, nét buồn bã hiện lên trong ánh mắt trong suốt của chị ấy.

Tôi cũng biết cảnh cuối của Đường sắt Ngân Hà.

“Campanella, chúng ta sẽ đi cùng nhau phải không?!”

Nhưng khi Giovanni quay đầu lại, Campanella đã biến mất.

Giovanni nhoài người ra khỏi cửa sổ đoàn tàu, đấm ngực gào khóc.

Và rồi khi cậu tỉnh lại trên ngọn đồi, Giovanni được hay tin Campanella đã chết đuối vì cứu bạn cùng lớp là Zaneli bị rơi xuống sông trong khi thả đèn lồng quả bí.

Ngày hôm đó, Giovanni đã nghĩ gì khi ngẩng đầu lên nhìn bầu trời?

Nhìn những ngôi sao lấp lánh dần dần biến mất, thế giới bắt đầu được chiếu rọi bởi ánh mặt trời và hình bóng Campanella rời xa về hướng bóng tối vĩnh hằng, trong lòng Giovanni đã nghĩ gì?

Khi bình minh đến chiếu sáng màn đêm dài đằng đẵng đầy khổ sở, sự thật tàn khốc cũng được ánh ban mai chiếu rọi và trở nên rõ ràng.

Khoảnh khắc nhận ra con đường mà mình cố gắng tiến lên lại chẳng khác gì điểm xuất phát, rằng bản thân lại quay về như ban đầu, ngoài ngẩng đầu lên nhìn bầu trời trắng xóa kia và than khóc, con người còn có thể làm được gì nữa đây?

Những giọt nước mắt tiếp tục lăn dài trên má của Miu.

- Giovanni đã không thể gặp lại Campanella nữa rồi. Tại sao Miyazawa Kenji lại viết ra một câu chuyện bi ai như vậy chứ? Tại sao lại viết ra một câu chuyện không thể nhận được sự cứu rỗi như vậy chứ? Chẳng lẽ hai người không thể cứ cùng nhau tiếp tục chuyến du hành của mình sao? Tại sao lại chỉ có Giovanni bị đẩy xuống từ đoàn tàu chứ? Không phải hai người đã thề sẽ ở bên nhau mãi mãi, cho dù đi đến bất kì đâu sao?! Ai nói truyện của Miyazawa Kenji là dịu dàng chứ, tất cả đều là dối trá! Cái gì tràn đầy mộng tưởng cũng đều là dối trá! Không có cuộc chia lìa nào tàn khốc như vậy! Không có nỗi tuyệt vọng nào bi thảm như vậy! Tôi ghét Miyazawa Kenji!

Mắt của chị Tooko cũng hơi ướt, chị ấy thì thầm.

- Đúng thế... Đường sắt Ngân Hà là một câu chuyện đầy đau thương.

Trong thế giới hiện thực, Kenji cũng từng mất đi người quan trọng nhất với mình. Mùa đông năm Kenji 26 tuổi, Toshi - người em gái mà ông yêu thương hết mực, đã qua đời vì bệnh tật... Nỗi đau và cú sốc mà ông phải nhận khi đó đã được Kenji xướng lên trong những bài thơ như Buổi sáng vĩnh biệt, Cây trâm bách tùng, Tiếng than khóc không lời,... Đó là những áng thơ lay động lòng người, mang trong nó tiếng gào thét không thanh âm nào diễn tả được, là nỗi đau đến cả linh hồn cũng rỉ máu, khiến lồng ngực người nghe như bị bóp nát...

Hai năm sau khi mất đi “người bạn lữ hành duy nhất sở hữu chung một niềm tin”, ông viết ra bản thảo đầu tiên của Đường sắt Ngân Hà...

Chị Tooko tiếp tục nói một cách chân thành với Miu đang khóc nức nở. Như thể đang nói về một người rất thân thiết.

- Từ đó về sau đã có rất nhiều chuyện buồn xảy ra với Kenji.

Miu này... Mặc dù Miyazawa Kenji được xưng tụng là thánh nhân đã cống hiến mọi sức lực vì những người nông dân tại quê hương, trên thực tế ông lại không hề giỏi trong việc tiếp xúc với người khác, quan hệ giữa ông và cha mình cũng rất kém. Ngay cả người em gái mà Kenji thương yêu nhất và bạn thân của ông cũng lần lượt rời xa, ngoài ra khi ông còn tại thế chưa từng có một ai công nhận tài năng của ông với tư cách một tác giả.

Lúc còn sống, Kenji chỉ xuất bản hai quyển sách là thi tập Mùa xuân và Địa ngục cùng tập đồng thoại Quán ăn mè nheo lắm chuyện mà thôi. Nhưng cả hai đều bán rất ế ẩm, thậm chí Mùa xuân và Địa ngục chính ông còn phải tự trả phí xuất bản, mà tiền nhuận bút của Quán ăn mè nheo lắm chuyện thì Kenji lại được nhà xuất bản trả bằng chính 100 bản in từ sách của ông. Sách của ông ế ẩm đến mức Kenji phải mượn tiền của người cha để mua về 200 bản in hàng tồn. Đương thời, hai quyển sách này đều không hề nhận được đánh giá tốt.

Với giọng nói chất chứa thương yêu và buồn khổ, chị Tooko tiêp tục nói.

- Kenji đã có một cuộc đời như vậy. Thế nên chắc hẳn ông cũng hiểu được nỗi khổ và sự đau đớn của việc sống trên cõi đời này.

Sau khi bắt đầu làm nông, ông từng thử gieo trồng một số loại cây lưu hành vào thời đó như bắp cải, cà chua, hoa tuylíp... Nhưng trong mắt những nông dân đầu tắt mặt tối vì mùa màng thất bát thì Kenji - một người chỉ biết trồng những thứ xa xỉ vô dụng - lại không hơn gì một kẻ kì quặc. Cho dù sau đó Kenji đạp xe kéo hàng đi bán thì cũng chẳng thể bán được, ông gần như phải đem cho không mọi thứ rồi quay về.

Trong những lá thư gửi cho bạn bè, Kenji từng viết quê hương mình là một thị trấn dơ bẩn, rằng lòng người ở đây thật thâm hiểm. Kenji trong thực tế không hề là thánh nhân hay quân tử gì cả, cuộc đời ông tràn ngập những điều bất đắc chí và dang dở, ông liên tục gặp phải thất bại.

Như vậy Kenji sẽ viết vào trong tác phẩm của mình nỗi đau khổ và tuyệt vọng mà ông cảm nhận, sự căm hận dành cho hiện thực tàn khốc sao? Câu chuyện của Kenji là những câu chuyện của than khóc và thất bại sao?

Miu mở lớn cặp mắt tràn đầy nước nhìn chị Tooko.

Chị Tooko cũng im lặng nhìn về phía cậu ấy rồi thì thầm.

- Không phải vậy... đúng không?

- !

Bờ vai của Miu khẽ run lên.

Câu chuyện của Hatori được viết chồng lên câu chuyện của Itsuki tràn ngập sự căm hận và nỗi đau.

Nhưng Kenji lại không làm vậy, những câu chuyện của Kenji không phải là những câu chuyện đầy thất bại và tăm tối.

Những lời của chị Tooko như giáng một cái tát vào má của Miu.

Kenji có một bài thơ nổi tiếng là Không sợ mưa gió được ông viết khi đang còn ở trên giường bệnh. Một tháng trước khi viết ra bài thơ này, hoàn cảnh của ông rất bi thảm, chính ông cũng nhận thức được cái chết đang ở rất gần và đã viết di chúc sẵn. Chưa đầy hai năm sau đó, Kenji qua đời.

Trong ánh mắt và giọng nói của chị Tooko tràn ngập sự dịu dàng và đau đớn.

Miu đường như đã quên việc khóc, bờ môi cậu ấy mím lại khẽ run rẩy.

Chị Tooko khẽ ngâm lên bài thơ của Kenji.

“Không sợ gió

Không sợ mưa

Không sợ tuyết đông không sợ nắng hè

Cơ thể kiên cường

Không ham không muốn

Không giận không sầu

Cười nói vui vẻ

Cô độc một mình lau nước mắt

Lặng lẽ bước đi giữa mùa hè giá lạnh

Người đời gọi ta là bù nhìn

Chẳng khen tặng

Chẳng chê trách

Cuộc đời như thế

Ta nguyện trở thành”

Cảm giác buồn khổ bóp nghẹt lòng tôi. Cổ họng cũng trở nên nóng rực.

Chuyện như vậy là không thể. Chúng tôi rất dễ chùn bước trước mưa to gió lớn.

Tự nhủ không sợ hãi sẽ không thể khiến chúng tôi chiến thắng.

Thế nên lúc tự nhủ như vậy, chúng tôi cũng đã lo lắng, đã dao động, đã thất bại rồi.

Nhưng chính vì vậy nên vẫn phải tự nhủ với lòng mình như thế.

Trong khi lạc lối gào khóc giữa màn đêm...

Vẫn phải tự nhủ rằng không được sợ hãi.

- Cho đến tận lúc lâm chung, Kenji vẫn suy nghĩ và sửa chữa bản thảo của Đường sắt Ngân Hà rất nhiều lần, một lượng lớn trong số này đã không hề được xuất bản. Nếu như Kenji còn có thể sống lâu hơn nữa, có lẽ ông sẽ tiếp tục cho ra đời bản thảo số năm hay số sáu của Đường sắt Ngân Hà cũng nên. Cứ như vậy, mặc cho đã thất bại bao nhiêu lần... mặc cho bản thân ở trong hoàn cảnh như thế nào, Kenji vẫn tiếp tục thực hiện giấc mộng của mình. Để một ngày nào đó ông sẽ có thể trở thành con người mà ông đã khắc họa trong tim, Kenji từng nói như vậy... Miu, em muốn trở thành một người như thế nào?

Vẻ sững sờ hiện lên trên khuôn mặt của Miu.

Miu muốn trở thành người như thế nào?

Đã từng có lúc cậu ấy háo hức kể cho tôi ước mơ mà cậu ấy vẫn ấp ủ trong lòng.

... Tương lai, mình sẽ trở thành một tác giả.

... Mình sẽ khiến thật nhiều người đọc sách của mình. Và nếu họ có thể cảm thấy hạnh phúc vì điều đó, mình cũng sẽ rất vui.

Nhìn biểu cảm mờ mịt của Miu, nhìn ánh mắt khổ sở, buồn bã, ướt át của cậu ấy mà ngực tôi như rách toạc.

Bờ môi của Miu mấp máy như muốn nói gì đó nhưng rồi lại không thể nói thành lời. Cậu ấy cúi gằm đầu xuống, hệt như một đứa trẻ bị lạc không thể nói ra tên của mình.

Bầu không khí trở nên nặng nề.

Đúng lúc này, một giọng nói vang lên từ sau lưng chúng tôi.

- Em muốn...

Tôi, Miu và Kotobuki cùng ngạc nhiên quay lại nhìn về phía Takeda.

Nước mắt dâng lên trên khuôn mặt vô cảm như một con búp bê của Takeda. Cô bé tiếp tục nói với giọng khàn khàn.

- Em muốn... trở thành, một người bình thường.

Akutagawa và chị Maki nín thở nhìn về phía Takeda. Chị Tooko và Ryuuto cũng im lặng lắng nghe Takeda nói.

Bờ môi tái xanh của cô bé phát ra những âm thanh yếu ớt.

- Em thật sự... không muốn... nói dối... bất kì ai cả... Em chỉ muốn... được ở một mình... tại một nơi thật yên tĩnh... để không phải nghe thấy... giọng nói của ai...

Như vậy... em sẽ không phải thấy hổ thẹn vì khác biệt với mọi người nữa... em sẽ không phải nói dối nữa... Nhưng... điều đó... chắc chắn... không phải là... hạnh phúc thật sự...

Sự bi thương trào ra cùng với nước mắt từ cặp mắt trống rỗng của Takeda. Cô gái đã bị tổn thương thật nhiều, đến mức tâm hồn bị sụp đổ, nhỏ giọng cố nói ra những lời đó.

Miu cả người run rẩy nhìn về phía Takeda.

Takeda cũng đang run rẩy. Bàn tay bả vai, bờ môi và cả giọng nói đều đang phát run. Dù vậy biểu cảm đã dần quay lại trên khuôn mặt của cô bé.

- Em thật sự... muốn trở thành... một cô gái... bình thường... như những người khác... Cho dù đó không phải là em đi nữa... cho dù đó chỉ là vỏ bọc giả dối đi chăng nữa...

Nhưng... em vẫn muốn... có thể... như mọi người... có thể... cảm nhận mọi thứ... một cách bình thường... Cho dù điều đó rất khó... cho dù bây giờ em vẫn chỉ có thể giả vờ... vẫn chỉ có thể hổ thẹn đến muốn chết.. Nhưng em vẫn muốn mình có thể... đứng chung với mọi người...

Nói xong, Takeda nhìn về phía chị Tooko, những giọt nước rơi như mưa từ cặp mắt đã khôi phục tiêu cự của cô bé. Trong ánh sáng nhàn nhạt, chị Tooko khẽ cười.

- Vậy sao... Chị chúc em có thể thành công, Chia.

- Em muốn trở thành người đàn ông có thể bảo vệ cô gái mình yêu đến giờ phút cuối cùng.

Ryuuto nói không chút do dự, rồi nhìn về phía Takeda và nở một nụ cười rạng rỡ.

Trên khuôn mặt của Takeda cũng hiện lên nụ cười như một chú cún con, cô bé ngước lên nhìn Ryuuto rồi nói.

- Ryuu nói nghe ngầu ghê.

- Mình vốn ngầu sẵn rồi mà.

- Hì hì.

Giờ phút này, tôi cảm thấy nụ cười trên khuôn mặt tèm lem nước mắt này của Takeda cho dù là chân thật hay giả dối đi nữa thì cũng không sao cả.

- Em muốn... trở thành một người có thể thẳng thắn nói ra suy nghĩ của mình.

Ngồi bên cạnh tôi, Kotobuki nghẹn ngào nói.

Tiếp theo, Akutagawa thẳng lưng nói với giọng điềm tĩnh.

- Em muốn trở thành một người có thể thành thật trong bất kì hoàn cảnh nào. Cho dù điều đó khiên mọi chuyện trở nên tệ hại đi chăng nữa, em vẫn muốn giữ vững sự thành thật của mình.

Chị Maki cũng cười rạng rỡ rồi nói.

- Mình muốn trở thành một người tự do, không bị trói buộc bởi bất kì điều gì cả.

Tôi cũng nhìn về phía chị Tooko.

- Em muốn trở thành một người có thể đối diện với sự thật.

Cho đến hôm nay, tôi vẫn luôn dậm chân tại chỗ. Chắc hẳn từ nay về sau, tôi cũng sẽ nhiều lần lạc lối trong màn đêm. Có lẽ cái ngày mà tôi có thể trở nên dũng cảm sẽ không bao giờ tới.

Cho dù vậy, trong giờ phút này, tôi vẫn cầu nguyện cho bản thân có thể trở thành một người có thể nhìn thẳng vào sự thật.

Khóe miệng của chị Tooko khẽ nhếch lên, ánh mắt trở nên dịu dàng.

- Asakura, cậu thì sao?

Akutagawa trực tiếp hỏi như vậy.

Trong khi nghe đáp án của những người xung quanh, cơ thế Miu co lại, bàn tay để trên đùi nắm chặt vào nhau.

- ...

Mọi người đều nhìn về phía Miu.

Sau nhiều lần do dự, miệng hé ra với vẻ khổ sở, cuối cùng Miu cũng nói ra bằng giọng nức nở.

- Tôi muốn, trở thành người, có thể khiến người khác hạnh phúc.

Dưới bầu trời sao yên tĩnh, giọng nói của Miu vang lên cùng tiếng khóc nức nở.

- Những người xung quanh tôi, bất kể là ba mẹ hay bà nội, đều thật bất hạnh, họ luôn bất mãn với mọi thứ... Tôi vẫn luôn muốn mọi người có thể cười hạnh phúc... Tôi muốn trở thành một người có ích cho những người khác, như chòm sao Thiên Yết xuất hiện trong Đường sắt Ngân Hà.

Thế nên tôi mới muốn trở thành một tác giả! Nhưng điều đó là không thể đối với tôi. Tôi chỉ biết ăn trộm câu chuyện của người khác để trói buộc Konoha. Tôi thật xấu xí, thật nhơ nhớp!

Miu gục mặt xuống đùi và gào lên khóc.

... Xin hãy sử dụng cơ thể của tôi để khiến mọi người được hạnh phúc.

Con bọ cạp trong lúc hấp hối đã cầu nguyện với những vị thần như vậy, và nó đã trở thành một chòm sao chiếu sáng màn đêm.

Miu thật sự đã rất hi vọng có thể trở thành một người như vậy.

“Và nếu họ có thể cảm thấy hạnh phúc vì đọc sách của mình, mình cũng sẽ rất vui.”

Ngực tôi đau nhói khi cuối cùng cũng hiểu ra tâm tình mà Miu, người vẫn luôn cô độc, đã dồn vào những lời đó.

Đúng lúc này, chị Tooko lay động hai bím tóc của mình và bước về phía Miu.

Chị ấy dừng lại trước Miu đang bật khóc nức nở rồi dịu dàng đặt cả hai tay lên tay cậu ấy.

- !

Khi Miu kinh ngạc ngẩng đầu lên, chị Tooko nhìn vào mắt cậu ấy và nói, trong ánh mắt trong suốt của chị ấy phảng phất một chút bi thương.

- Miyazawa Kenji cũng không thể trở thành người mà ông mong ước trở thành.

Chắc hằn Kenji cũng từng bật khóc như Miu bây giờ...

Tuy nhiên, những câu chuyện của Kenji vẫn còn lại đến ngày nay. Chúng vẫn đang cổ vũ, chữa lành cho những con người lạc lối, mang trong mình nỗi khổ giống như Kenji. Tựa như chòm Thiên Yết lặng lẽ thiêu đốt bản thân để trở thành ngọn đèn nhỏ bé dẫn đường cho những lữ khách trong đêm.

Giovanni từng nói với Campanella.

... Giống như con bọ cạp kia, chỉ cần mọi người có thể trở nên hạnh phúc, thì dù có bị thiêu đốt trong lửa, mình cũng sẽ không nề hà gì cả.

Nước mắt trong suốt lăn trên má Miu.

“Cô gái văn chương” nắm chặt lấy bàn tay nhỏ bé yếu ớt của cậu ấy rồi tiếp tục nói.

- Hạnh phúc thực sự rốt cuộc là gì... Kì thực tất cả mọi người đều vì truy tìm điều đó mà bước lên chuyến hành hương hướng đến vùng đất của hạnh phúc. Để rồi cho dù mãi tiếp tục cuộc hành trình bất luận ngày đêm đó, họ vẫn không thể đến nơi, và cuối cùng rơi vào tuyệt vọng.

Cho dù có người thành công đặt chân đến vùng đất của hạnh phúc, họ có lẽ sẽ lại nhận ra hạnh phúc thật sự lại không tồn tại ở đó. Và thế là họ lại tiếp tục bước lên hành trình gian khó hướng về phía một thánh địa mới. Có lẽ, nếu họ dừng lại, cõi lòng họ sẽ trở nên thanh thản.

Đã như vậy, tại sao họ lại vẫn tiếp tục hành trình của mình?

Kenji khi còn làm giáo viên ở một trường nông nghiệp đã được một học sinh của mình hỏi như thế này, “Tại sao con người lại sinh ra trên đời?”.

Kenji đã trả lời như sau. “Con người vì muốn biết tại sao bản thân sinh ra trên cõi đời này nên mới sinh ra trên đời”. Sau đó ông nói thêm giá trị nhân sinh của một người được quyết định bởi việc người đó có suy nghĩ về vấn đề này một cách nghiêm túc hay không.

Thế nên, điều quan trọng thực sự không phải ta đã đạt được cái gì mà là ta có đang tiếp tục tìm kiếm điều đó hay không. Có lẽ Kenji cũng nghĩ như vậy nên cho dù đang nằm trên giường bệnh, ông vẫn tiếp tục sửa lại những bản thảo của mình. Ông vẫn luôn tin tưởng rằng một ngày mọi người sẽ đặt chân đến vùng đất không tưởng nơi ai cũng có thể trở nên hạnh phúc.

Miu cúi đầu khóc nức nở.

- Nhưng tôi đã chẳng thể vẽ ra giấc mơ nào nữa rồi. Tôi đã chẳng thể tưởng tượng được nữa rồi.

Chị Tooko nhẹ nhàng nắm chặt lấy những ngón tay của Miu.

- Không một ai có thể vĩnh viễn mạnh mẽ... Ai rồi cũng sẽ có lúc trở nên mệt mỏi. Những câu chuyện trên đời này tồn tại là vì những lúc như vậy.

Miu lắc đầu nguầy nguậy như một đứa trẻ.

- Đã không còn câu chuyện nào chịu đến bên cạnh tôi nữa rồi.

- Vậy thì em chỉ cần tìm gặp những câu chuyện là được mà, Miu. Chỉ cần mở ra một quyển sách, em sẽ có thể gặp gỡ trí tưởng tượng của một ai đó. Chỉ cần chậm rãi lật từng trang sách... trí tưởng tượng sẽ dần tích lũy trong tâm hồn em. Nếu cảm thấy cô độc, em hãy thử đọc sách đi. Chỉ cần thử chạm vào trái tim của ai đó... thử tưởng tượng xem người đó đang nghĩ gì... đang muốn truyền đạt điều gì. Chỉ cần làm như vậy, có lẽ em sẽ nhận được những điều rất tuyệt vời. Miu, em hãy ngẩng đầu lên nhìn bầu trời đi! Trên thế gian này có rất nhiều sách, có rất nhiều trí tưởng tượng, nhiều như những vì sao trên bầu trời kia!

Nói rồi, chị Tooko lay động hai bím tóc mảnh dài của mình và ngẩng đầu lên, ở trên đó là những ngôi sao đang lấp lánh như muốn bao phủ cả mái vòm.

Được chị Tooko truyền cảm hứng, Miu cũng ngẩng đầu lên, rồi hai mắt cậu ấy mở to vì kinh ngạc, miệng cũng hơi hé ra.

Những ngôi sao trong suốt rực rỡ chiếu sáng màn đêm và rọi ánh sáng xuống mặt đất nơi chúng tôi đang đứng. Bầu trời nhân tạo đó ôm ấp chúng tôi trong ánh sáng dịu dàng, sáng ngời hơn cả bầu trời thật sự.

- Hôm nay chị sẽ lấy một ngôi sao từ trên bầu trời kia tặng cho Miu nhé.

Chị Tooko nở một nụ cười dễ thương.

- Chị đã nói Đường sắt Ngân Hà từng được sửa bản thảo rất nhiều lần trong khoảng thời gian chín năm đúng không. Hiện tại có các bản thảo số một, số hai... tuy nhiên những bản thảo này đều có nửa phần đầu bị thất lạc. Sau đó là bản thảo số ba và bản thảo hoàn chỉnh số bốn...

Tiến sĩ Blukanilo đã biến mất từ bản thảo thứ tư. Bởi vì điều này, cảnh cuối ở trong bản thảo số ba và bản thảo số bốn có sự khác biệt rất lớn.

Cho đến bản thảo số ba, độc giả chưa từng được cho biết một cách rõ ràng việc Campanella đã rơi xuống sông.

Tuy nhiên ở bản thảo số bốn, tiến sĩ Blukanilo được Kenji thay bằng cha của Campanella, Giovanni đã nghe được tin Campanella rơi xuống sông từ ông.

Tiếp theo đó không viết gì nữa cả. Cho đến bản thảo số ba, tiến sĩ Blukanilo vẫn chỉ ra cho Giovanni nên đi theo con đường nào. Nhưng ở bản thảo số bốn, cha của Campanella chỉ nói xong sự thật rồi thôi. Giovanni sẽ tiếp nhận cái chết của Campanella như thế nào, từ nay cậu sẽ sống ra sao, tất cả những điều này đều được để lại cho độc giả tưởng tượng.

Chị Tooko hơi ngừng lại rồi dịu dàng nhìn Miu đang lộ ra vẻ mặt khó hiểu.

- Tiểu thuyết của Inoue MIU được kết thúc bằng cảnh vào buổi sáng sớm trong vườn trường khi Itsuki chuẩn bị tỏ tình với Hatori.

Sự nghi hoặc hiện lên trên khuôn mặt Miu, tôi cũng nhổm người ra phía trước...

- Nhưng khi đọc những lời bình của các giám khảo ở cuối sách, ta lại nhận ra một điều rất kì lạ.

Cả bốn giám khảo đều cùng phê bình cảnh cuối cùng của truyện.

“Quá ngọt ngào”, “Vẽ rắn thêm chân”, “Lỗi thường gặp của người mới, quá sa đà”, “Không có dư vị”... Tuy nhiên nếu chỉ đọc tiểu thuyết xuất bản ta lại thấy truyện rất có dư vị, rất xinh đẹp dịu dàng, để lại chỗ trống cho độc giả mặc sức tưởng tượng. Thế nên, chị không khỏi tưởng tượng phải chăng người ta đã sửa lại cảnh cuối trong bản thảo lúc đem tiểu thuyết đi xuất bản?

Như vậy, bản thảo gốc sẽ như thế nào đây?

Cảnh cuối cùng bị phê bình là vẽ rắn thêm chân, đã được viết như thế nào đây?

Trái tim tôi không khỏi đập rộn lên, hai má dần nóng bừng. Chị ấy đang định... nói gì vậy.

Chị Tooko nở một nụ cười rạng rỡ.

- Cảnh cuối cùng bị lược bỏ trong tiểu thuyết của Inoue MIU. Đó sẽ là món quà đặc biệt mà “cô gái văn chương” chị đây sẽ dành tặng cho em.

- !

Bản thảo gốc của MIU ư? Chị ấy đang nói gì vậy!

Trong lúc tôi đang nín thở vì phát ngôn bất ngờ của chị ấy, giọng nói dịu dàng đã lan tỏa tựa như âm nhạc phủ xuống từ bầu trời.

- Hatori tựa như một chú chim.

Mang trên lưng đôi cánh vô hình, cậu ấy có thể bay lượn tự do đến bất kì đâu trên bầu trời xanh thẳm kia...

Chị Tooko nắm lấy tay của Miu, nhắm mắt lại, khóe miệng nở nụ cười rồi nhẹ giọng nói bằng giọng thanh thoát.

Như bị sét đánh, một luồng điện chạy khắp toàn thân tôi.

Đó là lời tỏ tình của Itsuki mà tôi đã viết lên giấy bản thảo trong khi tim đập rộn ràng không ngớt.

Những câu nói đó, lời tỏ tình vốn dĩ đã mất đi, nay lại được tái hiện từ bờ môi của chị Tooko, tôi lắng tai nghe mà lòng không thể tin được.

- Hatori này.

Tương lai mình muốn trở thành một cái cây.

Lần trước khi minh nói ra điều này, Hatori đã cười phá lên, nhưng mình thật sự nghĩ vậy.

Mình thật sự muốn trở thành một cái cây.

Như thế mỗi khi Hatori bay lượn trên bầu trời, mình sẽ có thể ngước lên nhìn Hatori từ nơi gần với cậu nhất.

Và khi Hatori nhìn xuống mặt đất, có lẽ cậu cũng sẽ bắt gặp mình.

Tại sao?! Tại sao chị Tooko lại có thể đọc thuộc lòng những câu thoại mà tôi đã viết trong bản thảo đem đi dự thi chứ?

Bằng trí tưởng tượng của chị ấy?

Không thể nào, cho dù có là chị Tooko đi nữa thì chuyện đó cũng là không thể.

Nếu vậy, chị Tooko đã đọc bản thảo gốc của MIU sao?

Chị ấy đã nhờ chị Maki như mọi khi sao?

Nhưng mà đã ba năm trôi qua rồi... Hơn nữa lại còn là bản thảo tạm thời, làm sao còn có ai giữ nó lại cho đến bây giờ chứ?

Tại sao, chị Tooko, lại biết được những lời mà tôi đã viết ra trong bản thảo gốc chứ?

... Bởi vì đó đều là những câu chuyện mà Konoha viết cho chị... tất nhiên là chị sẽ nhớ rõ chúng rồi... chị sẽ không quên bất kì một câu chuyện nào.

Trong phòng hát karaoke, lúc tôi đang cúi đầu khóc thút thít, chị Tooko đã dịu dàng nắm lấy tay tôi và nở một nụ cười xinh đẹp tựa đóa hoa và nói như vậy.

Giọng nói khi đó, những câu nói khi đó, bây giờ lại vang lên trong tai tôi và dần hòa vào giọng của chị Tooko đang chậm rãi đọc ra tiểu thuyết của MIU trước mắt tôi.

Tựa như cuối cùng cũng nói ra được những lời quan trọng cất giữ bây lâu nay trong tim...

Tựa như kể lại những lời yêu thương mà bản thân đã luyện tập vô số lần...

Chị Tooko nói cho Miu lời tỏ tỉnh của tôi bằng chất giọng dịu dàng.

- Thế nên, mình muốn trở thành một cái cây.

Mình muốn trở thành một cái cây với thân hình vạm vỡ, cành lá xum xuê, để Hatori có thể dễ dàng tìm thấy mình.

Và sẽ thật tốt biết bao nếu khi mệt, Hatori có thể đậu lên nhánh cây của mình để nghỉ ngơi.

Miu khóc.

Nắm chặt tay của chị Tooko, mặt cúi gằm, bờ vai khẽ run rẩy, nước mắt không ngừng rơi từng giọt... từng giọt...

Những giọt nước mắt tựa trân châu rơi xuống váy của Miu rồi dần hòa tan.

Khi còn bé, tôi từng dựa vào gần Miu và nói như vậy.

“Tương lai mình muốn trở thành một cái cây.”

“Konoha ngốc quá, con người làm sao trở thành cây được chứ.”

Chị Tooko nhắm hai mắt nghiêng đầu về phía Miu và nói ra những lời cuối cùng bằng giọng vui vẻ.

Những lời tôi vẫn luôn muốn nói ra.

Những lời tôi không tài nào nói ra khỏi miệng.

Những lời thật quan trọng, thật đương nhiên, thật đơn thuần.

- Hatori, mình thích cậu, rất, rất thích cậu. Mình vẫn luôn luôn, luôn luôn thích cậu.

Như thể đã có một vì sao rơi xuống ngực của Miu từ trên bầu trời.

Miu cắn chặt răng cố không để tiếng khóc bật ra.

Chị Tooko nhẹ nhàng buông những ngón tay của Miu ra rồi vuốt ve mái tóc cậu ấy như một ngươi mẹ hiền. Sau đó chị ấy nhìn về phía tôi và nở nụ cười dịu dàng.

Như thể đang muốn nói “Nào, bây giờ tới lượt em rồi đấy”.

Một ngôi sao cũng rơi xuống ngực tôi.

Ánh sáng trong suốt mà chị Tooko đã trao cho tôi, mặc dù khiến tôi kinh ngạc, nhưng cũng đã cổ vũ tôi. Tôi quỳ một chân xuống trước mặt Miu và thay chị Tooko nắm lấy tay cậu ấy.

Kotobuki hai mắt đẫm lệ nhìn tôi và Miu. Những người khác cũng im lặng nhìn về phía chúng tôi.

Miu cúi xuống nhìn tôi với ánh mắt bất an, khuôn mặt cậu ấy đẫm nước mắt. Tôi không chút do dự, cũng chẳng hề ngượng ngùng, mà nhìn thẳng vào ánh mắt đó và nhẹ nhàng nói ra “sự thật”.

Tại sao tôi lại quyết định viết câu chuyện đó. Tại sao tôi lại tham gia cùng một cuộc thi với Miu. Tại sao tôi lại chọn bút danh là Inoue MIU.

- Lý do mình viết tiểu thuyết là vì muốn truyền đạt tình cảm cho một cô gái mình thích.

Từ nhỏ mình đã rất thích cô gái đó, nhưng vì quá xấu hổ nên chỉ cần đối diện với cậu ấy là mình lại không thể nói nên lời.

... Konoha, nói cho mình biết... cậu có thích mình không? Hãy nhìn thẳng vào mắt mình và trả lời.

Mỗi ngày được ở bên Miu đều khiến lồng ngực tôi tràn ngập cảm giác chua chua ngọt ngọt.

Tôi thích Miu, lúc nào tôi cũng muốn nói cho cậu ấy biết điều đó.

Tuy nhiên, chỉ cần Miu nhìn thẳng vào tôi với cặp mắt to tròn của cậu ấy và trêu chọc tôi, ngực tôi lại nghẹn ứ, tôi lại không thể nói nên lời.

Tựa như bị bờ môi và đôi mắt của Miu hút vào, hai má tôi nóng bừng, mắt lại không thể không nhìn sang chỗ khác.

Nhưng bị Miu trêu chọc hoài tôi lại cảm thấy như vậy thật yếu đuối, thật chẳng ra dáng đàn ông gì cả.

Tôi muốn nói với Miu tôi thích cậu ấy.

Nhưng tôi lại xấu hổ.

Thế là tôi quyết định ghi lại những tình cảm này vào tiểu thuyết.

Khi Miu nói với tôi cậu ấy muốn tham gia giải thưởng nhân vật mới, tôi đã rất lo lắng, nếu Miu đoạt giải và trở thành một tác giả, liệu cậu ấy có đi đến một nơi mà tôi không thể vươn tới không? Chính cảm giác lo lắng này cũng đã thúc đẩy tôi viết tiểu thuyết.

Cho dù chỉ là một chút đi chăng nữa, tôi cũng muốn được lại gần Miu.

Tôi muốn cùng chứng kiến thế giới của Miu.

Thế nên tôi bắt đầu viết tiểu thuyết và quyết định sẽ ghi lời tỏ tình dành cho Miu vào trong đó.

Tôi sẽ viết ra một câu chuyện mà trong đó tràn ngập tình cảm yêu mến dành cho Miu.

Tôi muốn nói cho cậu ấy biết tôi thích cậu ấy đến nhường nào.

Nhưng đến khi viết, bởi vì xấu hổ quá cho nên tôi quyết định thay đổi Itsuki thành nữ và Hatori thành nam.

Cho dù vậy, tình cảm mà Itsuki dành cho Hatori cũng vẫn là tình cảm của tôi dành cho Miu.

- Khi đó mình chỉ nghĩ nếu như bản thảo của mình có thể thông qua vòng sơ tuyển và được đăng tên lên tạp chí là tốt rồi.

Miu nhìn tôi với vẻ mặt kinh ngạc pha lẫn khó hiểu.

Tôi cũng khẽ cười ngượng ngùng.

- Cậu không nhớ sao, lúc công bố những tác phẩm đoạt giải trên tạp chí, kết quả vòng sơ tuyển cũng sẽ được đăng lên đó mà. Nếu như mình tham gia cùng một giải thưởng, chắc hẳn cô gái đó cũng sẽ đọc tạp chí, đúng không? Khi ấy nếu cô gái đó có thể nhìn thấy cái tên Inoue MIU thì tốt biết mấy, mình đã nghĩ thế. Chỉ cần như vậy, mình sẽ có thể nói với cô gái đó đây chính là mình đấy. Rằng mình cũng đã viết tiểu thuyết. Và mình sẽ mời cô gái đó đọc tiểu thuyết của mình.

Đó là một kế hoạch ngốc nghếch, ngây thơ, chỉ con nít mới nghĩ ra.

Nhưng khi viết tác phẩm dự thi, khi chờ sơ tuyển, trong đầu tôi vẫn nhiều lần tưởng tượng ra khung cảnh đó và ngực tôi lại nóng rực lên.

Nếu như, nếu như... cái tên Inoue MIU có thể được đăng lên tạp chí. Tôi sẽ có thể mời Miu đọc tiểu thuyết của tôi.

Tôi sẽ có thể tỏ tình với Miu.

Nếu như trong tạp chí mà Miu đoạt giải nhất có một góc, dù chỉ là một góc nhỏ đi chăng nữa, được đăng cái tên Inoue MIU...

- Trong phần cuối cùng của tác phẩm dự thi, mình đã viết ra lời tỏ tình dành cho cô gái đó.

Tại cảnh cuối, Itsuki cuối cùng cũng có thể bày tỏ tình cảm của mình với Hatori.

Nhưng người ở nhà xuất bản lại nói nếu không có cảnh này thì sẽ tốt hơn, họ bảo mình nên để câu chuyện kết thúc ở cảnh hai người gặp nhau.

Miu nhìn tôi với ánh mắt yếu đuối. Toàn thân khẽ run rẩy, cậu ấy lắng tai nghe lời tỏ tình của tôi.

Tôi siết chặt những ngón tay đang nắm lấy tay của Miu, nở nụ cười rồi nói.

Không phải lời của Itsuki, mà là của tôi.. của Inoue Konoha.

- Miu, mình rất thích cậu. Miu đã cho mình thật nhiều ngôi sao. Miu là người đã khiến thế giới của mình trở nên xinh đẹp. Cảm ơn cậu vì đã mang hạnh phúc đến với mình.

Nước mắt lại trào ra từ khóe mắt của Miu.

Vẫn nắm lấy tay tôi, cậu ấy gục xuống đầu gối, vừa nức nở vừa nói.

- Cảm ơn cậu... mình vẫn luôn... muốn được nghe ai đó... nói với mình những lời này... Rằng họ hạnh phúc... vì có mình ở bên...

Chị Tooko dịu dàng nhìn tôi và Miu.

Con người sẽ bị mưa gió đánh bại.

Sẽ lạc lối trong màn đêm, sẽ vì sự thật bị vạch trần bởi ánh ban mai mà gào khóc.

Tựa như chị Tooko đã nói, cho dù chúng ta đặt chân thành công tới nơi chúng ta muốn đến, có lẽ nơi đó cũng không tồn tại hạnh phúc mà chúng ta tìm kiếm.

Trên đời không hề tồn tại thứ gọi là hạnh phúc vĩnh viễn.

Thế nhưng ánh mắt dịu dàng kia vẫn kể cho chúng tôi biết.

Rằng trong suốt cuộc đời này, chúng ta vẫn luôn được bao quanh bởi vô số hạnh phúc và sự cảm động nhất thời.

Có lẽ đó chỉ là một thứ mộng ảo mỏng manh như vì sao nhỏ bé sẽ biến mất khi bình minh đến.

Nhưng ánh sáng nhỏ nhoi kia sẽ vẫn tiếp tục chiếu rọi trong trái tim chúng ta.

Và rồi, sẽ có một khoảnh khắc khi bóng tối rời xa, bầu trời trong xanh trở lại, sự thật bi thương được thanh lọc, thế giới xinh đẹp trải rộng vô biên vô tận lại hiện ra trước mắt chúng ta.

Miu vẫn đang khóc.

Kotobuki, Akutagawa, Takeda, Ryuuto, chị Maki đều mang theo biểu cảm thành kính chứng kiến chương cuối cùng của câu chuyện này.

Chị Tooko nở nụ cười dịu dàng.

Bầu trời sao nhân tạo chẳng biết từ lúc nào đã thay đổi thành bầu trời sao chân thật.

Những ngôi sao tỏa sáng lấp lánh trên đầu chúng tôi.

Người hành hương vẫn bước tiếp về phía thánh địa được miêu tả trong nội tâm mình.

Ôi tất cả mới thật thuần khiết làm sao.

8 Tập Nguyên tác: 文学少女 - Bungaku Shoujo - ebook©MotSAch —★— TVE-4u©Hà Du Xuất bản: NXB Văn Học 2014/2015
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Nomura Mizuki

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.