Đã ba ngày trôi qua kể từ cái hôm Sarashina được xe cứu thương đưa đến một bệnh viện gần trường để điều trị.
Các bác sĩ nói chỉ cần miệng vết thương hơi lệch thêm một chút nữa thôi là sẽ vô phương cứu chữa. Cũng may là được điều trị kịp thời, cộng thêm việc vết thương cũng không sâu như dự đoán nên Sarashina không gặp nguy hiểm gì về tính mạng, bạn ấy chỉ cần nằm viện một tuần là có thể về nhà. Người đã nói cho chúng tôi biết những chuyện này là chị Maki.
Hôm đó, chị Tooko đi cùng xe cứu thương tới bệnh viện, còn chúng tôi được gọi đến phòng tư vấn giáo dục để các thầy cô hỏi về chuyện đã xảy ra, sau đó chúng tôi vẫn tiếp tục ngồi trên ghế sôpha và chờ tin tức từ bệnh viện.
Đúng lúc này, chị Maki xuất hiện và nói: “Tooko liên lạc rồi, cậu ấy nói em Sarashina không sao cả.”
- Thiệt tình, mới hôm trước vừa diễn ra một vụ đâm người bị thương mà hôm nay lại thêm vụ này nữa, tại sao trường chúng ta cứ liên tiếp xảy ra sự kiện bạo lực thế nhỉ. Có người sẽ phải vất vả lắm đây, mà thôi, ai quan tâm, ông nội chị thạo mấy việc bịt mồm dư luận này lắm. Các em cũng về nhà đi, chị nghĩ hiện tại các em cũng chẳng có tâm trạng mà đi học hay tham gia câu lạc bộ đúng không? Để chị chuẩn bị xe đưa các em về, đặc biệt là em đấy, anh chàng đằng kia, chẳng may để em về một mình mà nửa đường em nhảy cầu tự tử thì chị sẽ phiền phức lắm đấy.
Chị ấy nhìn về phía Akutagawa và nói đùa một câu như vậy, thế nhưng tôi thật sự cười không nổi.
Hơn nữa, nhìn Akutagawa bây giờ vô cùng tiều tụy. Lúc trước, khi cả thư viện rơi vào trạng thái hỗn loạn, Akutagawa vẫn yên lặng như một hòn đá, bất kế giáo viên hỏi gì, cậu ấy đều không chịu trả lời. Tôi nghĩ có lẽ cậu ấy vẫn đang tự trách bản thân. Nhìn Akutagawa đau đớn tới mức không thở được, lồng ngực tôi cũng như thắt lại, tôi thật sự lo lắng không biết cậu ấy sẽ ra sao. Lỡ như có chuyện gì không may xảy ra với Sarashina, có lẽ cậu ấy sẽ sụp đổ mất.
Tối hôm đó, chị Tooko gọi điện cho tôi. Chị ấy nói Sarashina đã có thể nói chuyện rồi, cảm xúc của bạn ấy cũng đã ổn định trở lại.
Nhưng cho dù nghe chị ấy nói như vậy, tâm trạng của tôi vẫn không khá lên chút nào.
Ba ngày sau, chỉ còn có một tuần nữa là đến lễ hội trường.
Việc diễn tập cho vở kịch của chúng tôi vẫn bị gián đoạn. Trong khoảng thời gian này, cả Takeda và chị Tooko đều có vẻ rất bận rộn với việc phụ giúp lớp mình chuẩn bị đồ cho lễ hội. Hôm qua tôi còn chứng kiến chị Tooko với hai bím tóc được buộc lộn xộn không đều nhau trông rất kì quặc chạy vội trên hành lang.
Kotobuki cũng hỏi tôi về lý do tại sao ba ngày trước cả tôi và Akutagawa lại chạy ra khỏi lớp trong giờ nghỉ trưa và sau đó đều về nhà luôn mà không quay lại, tuy nhiên tôi lại chỉ lấy có là lúc đó người tôi cảm thấy hơi khó chịu chứ không nói rõ sự tình cho cô nàng biết.
- Không nói thì thôi, tôi đi hỏi Akutagawa.
Kotobuki xụ mặt nói vậy, nhưng khi trông thấy bộ dạng kiệt sức của Akutagawa lúc cậu ấy bước vào lớp, cô nàng có vẻ rất kinh ngạc. Về sau, Kotobuki không nhắc gì tới chuyện này nữa.
Akutagawa vẫn đi học và lên lớp đều đặn, không trễ không vắng, cứ như thể cậu ấy muốn tiếp tục trừng phạt bản thân đến mức không để cho mình có thời gian rảnh mà bình tâm trở lại.
Tôi từng tự giam mình trong phòng khi Miu nhảy xuống từ sân thượng, còn Akutagawa, mặc dù cậu ấy cố tỏ ra bình thường, thế nhưng tôi có cảm giác cậu ấy đã rúc người trốn vào gian phòng nội tâm của mình rồi.
Mỗi khi có người bắt chuyện, cậu ấy đều trả lời, tuy nhiên, trông cậu ấy như đang suy nghĩ một chuyện khác, khuôn mặt cậu ấy luôn có vẻ u ám không vui.
Giờ nghỉ trưa, chị Tooko chạy đến lớp tôi.
- Chị nghĩ đến lúc chúng ta nên tiếp tục diễn tập cho vở kịch rồi, em thấy sao?
Chị ấy nhẹ giọng hỏi Akutagawa, trong ánh mắt chị ấy hiện lên vẻ lo lắng.
- ...Em hiểu rồi. Vậy hẹn gặp chị sau giờ học ở sảnh tập nhé.
Akutagawa bình thản trả lời như vậy.
Và thế là buổi tập bị gián đoạn trong một thời gian của chúng tôi đã bắt đầu trở lại trong một bầu không khí kì lạ.
Tất cả mọi người đều có vẻ lo lắng cho Akutagawa nên những lời thoại đều được đọc với một chất giọng bình bình không có điểm nhấn.
Akutagawa đang xụ mặt đọc lời thoại của Oomiya. So với lúc trước, giọng cậu ấy bây giờ nghe xơ cứng hơn rất nhiều, tôi hoàn toàn không thể cảm nhận được sự trầm bổng trong lời thoại của cậu ấy. Tuy nhiên, Akutagawa vẫn tiếp tục đọc lời thoại như thể đang cố bắt mình thực hiện một nghĩa vụ vậy.
Đến cảnh cao trào của vở kịch khi Oomiya và Sugiko trao đổi thư với nhau, đột nhiên Akutagawa dừng lại.
Lúc này, Oomiya đã ra nước ngoài, anh ta nhận được thư của Sugiko gửi cho mình, trước lời thổ lộ của Sugiko rằng: “Xin chàng hãy đón nhận em”, Oomiya vốn định trả lời như mọi lần: “Xin cô đừng yêu tôi, hãy yêu Nojima”. Tuy nhiên, đến cuối cùng thì anh ta cũng thổ lộ tình cảm thật của mình và tiếp nhận Sugiko.
“Ta đang suy nghĩ liệu mình nên gửi đi bức thư này hay không. Ta vốn cho rằng mình thật sự không nên gửi. Thế nhưng..”
Cho dù cố gắng bao nhiêu lần, giọng của Akutagawa mỗi khi tới đoạn này đều khựng lại, giống như âm thanh phát ra từ một chiếc đĩa CD bị xước.
Hôm sau, và hôm sau nữa cũng tương tự như vậy. Tôi chỉ có thể đau lòng nhìn cậu ấy cau mày híp mắt cố gắng ép bản thân đọc ra lời thoại.
Tình huống này vẫn tiếp diễn đến thời điểm một ngày trước khi lễ hội diễn ra.
Hôm nay, khi vừa bước vào sảnh tập, tôi nhìn thấy Kotobuki đang đọc lời thoại một mình trên sân khấu.
“Oomiya, xin chàng đừng tức giận. Em đã lấy hết can đảm của mình để viết nên lá thư này.”
Ánh mắt chăm chú nhìn về phía hàng ghế khán giả, trông Kotobuki bây giờ trong bộ dạng khẩn cầu một cách đau đớn, yếu đuối và bất lực thật không giống Kotobuki thường ngày chút nào cả.
“Em vẫn chờ đợi hồi âm của chàng, nhưng cho dù em đợi bao lâu thì lá thư đó vẫn không tới. Em bắt đầu lo sợ. Cho dù chàng đang giận em đi nữa thì xin chàng hãy rủ lòng thương mà hồi âm cho em.”
Đúng lúc này, cô nàng nhận ra sự hiện diện của tôi, hai má cô nàng đỏ bừng lên.
- Đ-Đáng ghét, cậu tới rồi thì phải gọi tôi một tiếng chứ!
- Xin lỗi, tại tôi thấy cậu nhập tâm quá nên không dám cắt ngang. Mọi người vẫn chưa tới à?
Ánh mắt của Kotobuki chuyển sang bên cạnh, sau đó cô nàng trả lời như cái máy.
- Hình như ai cũng bận việc ở lớp cả... Ngày mai là buổi diễn rồi, không biết Akutagawa có diễn được không nhỉ?
Đột nhiên, nét mặt Kotobuki trả nên ảm đạm, sau đỏ cô nàng từ từ hướng tầm mắt về phía tôi.
Tôi cũng trả lời với vẻ mặt u ám:
- Cậu ấy có nói với tôi cậu ấy sẽ lên sân khấu, nhưng mà...
Tôi biết nguyên nhân gì khiến Akutagawa không thể nói ra lời thoại đó. Tình huống của Oomiya chẳng khác gì mối tình tay ba giữa cậu ấy, anh lgarashi và Sarashina. Thế nên cho dù đây chỉ là một vở kịch, cậu ấy vẫn cảm thấy sợ hãi khi phải phản bội người bạn thân Nojima và tiếp nhận tình cảm của Sugiko - người Nojima yêu say đắm. Bởi lẽ Akutagawa đã nhận lời khẩn cầu của Sarashina và phản bội anh Igarashi, kết quả của việc làm này là cậu ấy đã khiến anh Igarashi bị tổn thương, không chỉ như vậy, cậu ấy còn dồn Sarashina đến chân tường.
Trong lòng Akutagawa hiện đang tràn ngập nỗi lo lắng liệu lựa chọn này là chính xác hay sai nên cậu ấy không thể nói ra lời thoại đó được.
Chúng tôi thật sự nên để Akutagawa lên đứng sân khấu trong tình trạng hiện nay sao? Nếu như đến lúc diễn thật mà cậu ấy cũng đứng im như vậy, không phải điều đó chỉ khiến trong lòng cậu ấy có thêm một vết thương không thể xóa nhòa sao?
Kotobuki có lẽ cũng đang rất lo lắng. Cô nàng lại cúi đầu và chuyển tầm mắt sang chỗ khác.
Tôi cũng im lặng và để cặp lên một trong những cái ghế dưới khán đài.
- ...Nè.
Vẫn không nhìn thẳng vào tôi, Kotobuki ngập ngừng nói:
- Cậu luyện tập cùng tôi cho đến khi mọi người tới được không? Inoue sẽ đọc lời thoại của Oomiya, tôi muốn cảm nhận một chút không khí của cảnh cuối cùng.
Tôi gật đầu và bước lên sân khấu.
- Được thôi. Vậy chúng ta bắt đầu từ cảnh hai người trao đổi thư nhé.
- ...Ừm. À, kịch bản đây.
- Không sao, tôi cũng nhớ đại khái lời thoại trong đầu rồi.
- ...Vậy à.
Chúng tôi đứng đối diện nhau ở hai phía sân khấu.
Kotobuki nhìn tôi bằng ánh mắt vô cùng yếu đuối.
“Oomiya, xin chàng đừng tức giận. Em đã lấy hết can đảm của mình để viết nên lá thư này.”
Giọng cô nàng hai nghẹn ngào, đây là kĩ xảo diễn xuất sao?
Ánh mắt hướng lên, hai bàn tay chắp lại trước ngực, trông Kotobuki bây giờ chẳng khác nào một cô gái ngây thơ đang dốc hết can đảm để truyền đạt tình cảm của mình tới người mà cô ấy yêu thương, trong lòng tôi bỗng nảy sinh một cảm giác rất lạ.
Chẳng hiểu sao, trái tim tôi bắt đâu đập nhanh.
Chẳng lẽ tôi đang có cảm xúc với Kotobuki sao?
Tôi biết điều đó là không thể nào, thế nhưng cảm giác ngọt ngào xen lẫn chút bất an vẫn đang dâng lên trong lòng tôi.
“Em vẫn chờ đợi hồi âm của chàng, nhưng cho dù em đợi bao lâu thì lá thư đó vẫn không tới. Em bắt đầu lo sợ. Cho dù chàng đang giận em đi nữa thì xin chàng hãy rủ lòng thương mà hồi âm cho em.”
Không chỉ giọng nói của Kotobuki đang nghẹn ngào, mà ngay cả những ngón tay đang đan vào nhau, bờ môi, khóe mắt và hàng mi của cô nàng đều khẽ run rẩy.
“Em là của chàng. Chỉ thuộc về chàng mà thôi.”
Kotobuki nhìn chăm chú về phía tôi với ánh mắt si mê.
“Cuộc đời của em, danh dự của em, hạnh phúc của em, vinh quang của em, tất cả, tất cả đều thuộc về chàng, chúng chỉ thuộc về một mình chàng.”
Âm thanh của Kotobuki càng lúc càng nghẹn ngào và mang theo một khát khao cháy bỏng, khóe mắt của cô nàng bắt đầu rưng rưng.
“Chỉ có thuộc về chàng em mới có thể trở nên trọn vẹn.”
Chẳng hiểu sao, lúc này trong đầu tôi lại hiện lên cảnh tôi và Kotobuki nói chuyện trong bệnh viện.
...Inoue... có lẽ...cậu hoàn toàn không nhớ gì cả... thế nhưng tôi... khi tôi học cấp hai...
Lúc đó không phải Kotobuki cũng có vẻ mặt sắp khóc như bây giờ sao?
Đột nhiên Kotobuki cúi đầu xuống.
Lời thoại cũng dừng lại.
Có chuyện gì vậy? Đúng lúc tôi còn đang nghi hoặc thì một giọt nước trong vắt như trân châu đã lăn dài trên gò má của Kotobuki và rơi xuống sàn.
C-Chẳng lẽ cô nàng đang khóc thật sao!?
- K-Kotobuki, cậu làm sao vậy?
Toi bối rối chạy về phía Kotobuki.
- Cậu nhập tâm quá à? Hay là vì cậu quá lo lắng cho Akutagawa nên...
- Không phải.
Cô nàng lắc đầu và nghẹn ngào nói:
- Tôi không lo lắng cho Akutagawa. Tôi là đồ ích kỉ. Dù Akutagawa đang rất đau khổ, dù mọi người đều đang lo lắng cho Akutagawa... tôi vẫn luôn bận tâm về chuyện khác...
Kotobuki lấy hai tay che mặt, bờ vai cô nàng run lên.
Cảm thấy hoang mang, tôi bối rối hỏi:
- Cậu bận tâm chuyện gì vậy?
Kotobuki vẫn khóc thút thít như một đứa bé, sau đó cô nàng nói bằng giọng yếu ót, tay vẫn che lấy mặt.
- D-Dạo gần đây Inoue... thường xuyên đi muộn về sớm, giờ nghỉ trưa cậu cũng vội vàng chạy đi đâu đó... cậu còn bàn tán gì đó với chị Tooko và Takeda... tôi đoán là... ba người đang nói về Akutagawa nhưng lại không muốn người khác biết nên mới làm vậy... ít nhất thì... tôi cũng nhận ra được điều đó. Tôi... không phải như mọi người vẫn nghĩ... ai cũng cho rằng tôi rất mạnh mẽ, nhưng sự thật không phải vậy... M-Mặc dù... Takeda có vẻ cũng nhận ra rồi... nhưng mà tôi lại bị Inoue ghét... Inoue chưa từng một lần thật lòng muốn nói chuyện với tôi...
Ngực tôi thắt lại.
Chắc chắn Kotobuki đã cảm thấy rất lo lắng khi nghĩ mình bị cho ra rìa. Cho dù bề ngoài cô nàng tỏ ra rất kiên cường, thế nhưng bên trong thâm tâm, Kotobuki vẫn bị tổn thương bởi điều đó.
- Xin lỗi, tôi đã không chú ý tới tâm tình của cậu. Nhưng mà, tôi không hề ghét Kotobuki, tôi nói thật đấy.
- Cậu... là đồ ngốc...
Kotobuki ngẩng đầu lên và nói liên tục bằng giọng nghẹn ngào.
- Đồ ngốc, ngốc ngốc... cậu là đồ ngốc, Inoue là đồ ngốc...
Từ khuôn mặt đẫm nước mắt của cô nàng, tôi không biết cô nàng đang khóc vì xúc động hay tức giận, đang mạnh mẽ hay yếu đuối.
- Tồi không biết mình đã làm gì, nhưng... xin lỗi cậu!
- Không biết thì đừng có xin lỗi. Tôi ghét nhất Inoue như vậy. Với ai cậu cũng dịu dàng, hòa nhã, nhưng cậu lại chưa từng thật tâm đối xử với ai, tôi ghét cậu như vậy...và cũng rất buồn... Hồi cấp hai cậu đâu có như thế... lúc đó Inoue đã cười rất vui vẻ mà...
Tôi giật mình hỏi lại:
- Cậu biết tôi từ hồi cấp hai sao? Tôi nhớ ở bệnh viện cậu cũng từng nhắc đến chuyện này.
Kotobuki nhìn tôi như thể muốn nói nhưng lại thôi. Nét mặt không chút đề phòng chẳng khác nào một đứa bé của cô nàng níu chặt lấy tim tôi, tôi có cảm giác như tim mình đã ngừng đập trong thoáng chốc.
Cả gian sảnh tập rơi vào im lặng.
“... Tôi”, cuối cùng, Kotobuki cũng mở miệng nói lí nhí, hai má cô nàng đỏ rực, “Hồi cấp hai, tôi từng gặp Inoue.”
- Thật xin lỗi, nhưng mà cậu gặp tôi ở đâu vậy?
Kotobuki khẽ cắn môi và rũ tôi mắt xuống.
- Inoue chắc chắn không còn nhớ đâu. Nhưng mà đối với tôi, lần gặp mặt đó rất đặc biệt. Thế nên sau lần đó, tôi vẫn đi gặp Inoue. Mỗi ngày, mỗi ngày, trong suốt cả mùa đông đó, không biết bao nhiêu lần...
Tôi không hiểu. Mỗi ngày ư? Rốt cuộc là ở đâu? Tại sao tôi lại không thể nhớ ra chuyện mình từng gặp Kotobuki chứ?
- Khi đó Inoue lúc nào cũng rất vui vẻ. Nụ cười của cậu thật hạnh phúc. Lúc nào bên cạnh cậu cũng có cô gái đó...
Tôi cảm giác như mình vừa bị ai đó đột nhiên quất một roi vào người. Kotobuki ngẩng đầu lên.
- Cô gái đó luôn luôn đi cùng với Inoue. Trong mắt Inoue cũng chỉ có mỗi hình ảnh của cô gái đó, chỉ cần nhìn thấy cô ấy, cậu lại cười thật vui vẻ.
Tuy nhiên, khi lên cấp ba và gặp lại Inoue, tôi lại chưa lần nào thấy cậu vui vẻ cả. Cậu chưa từng thật lòng tiếp cận ai, thế nhưng bề ngoài cậu vẫn cười đùa, vẫn vờ tỏ ra vui vẻ. Tôi không cam lòng... rõ ràng cuối cùng tôi cũng được gặp lại Inoue, vậy mà Inoue bây giờ lại không còn là Inoue ngày xưa nữa rồi.
Làm sao bây giờ, tôi không thể thở được.
Những lời của Kotobuki như những vòng xiềng xích quấn quanh cổ tôi. Nhịp tim tôi tăng nhanh, ngón tay bắt đầu co giật, đầu quay mòng mòng.
“Nó” lại tới rồi.
Làm sao giờ, làm sao bây giờ.
Kotobuki nhíu mày trông như sắp khóc.
- Lúc đó, khi tôi nhìn thấy Sarashina gào lên bên cạnh anh Igarashi đang gục trong vũng máu: “Là do cô ta!”, tôi cứ ngỡ mình như đang nhìn thấy bản thân. Trong thâm tâm, tôi vẫn cho rằng vì cô gái đó mà Inoue mới thay đổi, cho nên tôi rất hận cô ta. Bởi vì cô ta... Bởi vì Inoue Miu cho nên Inoue mới không thể cười vui vẻ được nữa! Đúng không, Inoue, tôi nói đúng không? Cô-gái-vẫn-luôn-đi-cùng-Inoue-lúc-đó-chính-là-tác-giả-Inoue-Miu-đúng-không?
Lớp xích đang quấn quanh cổ tôi lại và thắt chặt hơn! Nó siết vào da thịt tôi, đầu tôi hoàn toàn trống rỗng, âm thanh của thế giới xung quanh tôi dần dần biến mất.
Tại sao Kotobuki lại nhắc tói Miu vào lúc này chứ!
Cuối cùng thì Kotobuki cũng nhận ra sự khác lạ đang diễn ra trên cơ thể tôi.
- I-Inoue...?
Hơi thở của tôi càng lúc càng trở nên khó khăn, tôi không thể đứng được nữa. Cảnh vật trước mắt tôi mông lung, tôi khuỵu gối xuống sân khấu.
- Xin lỗi, tôi đến muộn.
- Chào anh Konoha, chào chị Nanase.
Đúng lúc này, Akutagawa và Takeda cùng nhau bước vào sảnh tập.
- Hì hì, lúc nãy em gặp anh Akutagawa trên đường nên đi cùng anh ấy tới đây luôn. Ơ? Anh Konoha, sao anh chảy nhiều mồ hôi thế? Sắc mặt anh trông kém quá.
Tôi ôm lấy ngực và hít thở thật sâu, sau đó tôi cố gắng trả lời.
- ...Tại trong phòng nóng quá thôi. Anh không sao rồi.
Tôi có thể cảm nhận qua lòng bàn tay nhịp tim của mình vẫn còn đập rất nhanh, tuy nhiên, âm thanh đã bắt đầu quay lại, tôi cuối cùng cũng có thể đứng dậy. Mặc dù vậy, đầu tôi vẫn đau nhói từng cơn, như thể chỉ cần tôi lơ là một chút thì “nó” sẽ lại phát tác trở lại.
Trông Kotobuki có vẻ hối hận vì đã thổ lộ cảm xúc, cô nàng cắn môi ngoảnh đầu đi và cố gắng không nhìn về phía tôi.
- Xin lỗ~i, chị bận chuẩn bị cho gian hàng cơm cà ri của lớp.
Chị Tooko chạy vội vào sảnh tập, hai bím tóc dài lắc lư theo nhịp chân.
Sau khi toàn bộ thành viên đã đến đông đủ, chúng tôi bắt đầu buổi diễn tập cuối cùng.
“Giọng nghe hay quá nhỉ.”
“Đó chắc chắn là giọng nói của nàng ấy.”
“Nếu vậy thì cậu đúng là một người may mắn rồi.”
Nojima và Oomiya đang nói chuyện với nhau.
Những lời Kotobuki vừa nói vẫn lởn vởn trong đầu tôi.
... Tôi vẫn cho rằng vì cô gái đó mà Inoue mới thay đổi nên tôi rất hận cô ta.
... Đúng không, Inoue, tôi nói đúng không? Cô-gái-vẫn-luôn-đi-cùng-Inoue-lúc-đó-chính-là-tác-giả-Inoue- Miu-đúng-không?
Tôi không rõ tại sao Kotobuki lại hiểu nhầm Miu là Inoue Miu, nhưng mà rõ ràng là Kotobuki có biết về chuyện của tôi và Miu.
Cô nàng biết một “tôi” khác với tôi hiện tại, “tôi” - người đã luôn dõi theo Miu với ánh mắt ái mộ, người chỉ cần được ở bên cạnh Miu cũng đã cảm thấy vui vẻ và hạnh phúc như một thằng ngốc.
Tất cả những kí ức về thời trung học của tôi đều có Miu trong đó.
Trong gian phòng học buổi sáng, hành lang giờ nghỉ trưa, con đường về nhà nhuộm ánh chiều tà, cửa hàng bách hóa mà chúng tôi thường ghé thăm trên đường về, cửa tiệm takoyaki*, công viên phấp phới lá cây rẻ quạt, thư viện cũ kĩ, cửa hàng thời trang mà cậu ấy kéo tôi vào... Ở nơi nào cũng có hình bóng của Miu. Lúc nào Miu với mái tóc đuôi ngựa cũng nhìn tôi và nở nụ cười tinh nghịch.
Takoyaki: Loại bánh truyền thống của Nhật có nhân là bạch tuộc.
... Konoha rất đặc biệt, cho nên mình sẽ nói cho Konoha biết giấc mộng của mình.
... Mình sẽ trở thành một tác giả. Mình sẽ khiến rất nhiều người đọc sách của mình. Và nếu họ có thể cảm nhận hạnh phúc vì điều đó, mình sẽ rất vui.
... Tiểu thuyết mà mình đang viết sắp hoàn thành rồi. Mình sẽ để Konoha là người đầu tiên đọc nó.
... Hì hì, mặt cậu đỏ lên rồi kìa, sao thế Konoha? Cậu đang nghĩ gì vậy? Đừng giấu mình, nếu không mình sẽ giận đấy, hiểu chứ? Nói cho mình biết, Konoha đang nghĩ gì, nói cho mình biết toàn hộ. Hãy nói cho mình biết toàn ~ bộ những tâm sự của Konoha đi.
Thế nhưng, vào một ngày, đột nhiên Miu lại nhìn tôi bằng ánh mắt sắc nhọn.
Cậu ấy không để ý tới tôi, cậu ấy tiếp tục tránh né tôi, cuối cùng, cậu ấy nở một nụ cười và nói: ”Konoha, cậu nhất định sẽ không hiểu được đâu”, rồi cậu ấy gieo mình xuống từ sân thượng trước mắt tôi.
Hình ảnh Miu lúc đó cùng hình ảnh Sarashina nở nụ cười trước khi lấy dao cắt vào cổ ở thư viện chồng lên nhau và tràn ngập trong đầu tôi.
... Cuối cùng thì... cậu cũng trả lời mình rồi.
Máu tươi phun ra.
Akutagawa sững sờ mở to hai mắt.
... Nếu cậu sớm... nói cho mình... thì tốt rồi... mình ngốc lắm... mình sẽ không hiểu được đâu...
... Mình xin lỗi...
Ngực tôi thắt lại, cổ họng bắt đầu nóng lên.
Tôi muốn xóa đi những hình ảnh đó, nhưng cho dù tôi có cố gắng đến thế nào đi chăng nữa thì khuôn mặt của Miu, của Sarashina, của Akutagawa vẫn lởn vởn trong đầu tôi. Tất cả họ đều trông thật tuyệt vọng, thật bi thương.
Chúng tôi đã làm sai điều gì sao?
Akutagawa không hề có ý định làm tổn thương Sarashina, cậu ấy chỉ muốn chuộc lại những lỗi lầm trong quá khứ mà thôi. Sarashina cũng vậy, bạn ấy chỉ một mực nhớ thương Akutagawa mà thôi.
Vậy mà... tại sao những chuyện đó lại là sai lầm chứ?
Chẳng lẽ tôi từng vô tình làm tổn thương Miu sao? Chẳng lẽ tôi từng làm sai điều gì đó, ở một nơi nào đó sao?
Chính vì vậy nên Miu mới ghét tôi, cho nên cậu ấy mới nhảy xuống từ sân thượng sao?
... Mỗi lần Kazushi mời mình đi chơi, mình đều diện bộ đồ đẹp nhất, vui mừng tung tăng đến chỗ hẹn sớm trước 10 phút.
Akutagawa - người luôn bắt bản thân phải trở thành một người thông minh thành thật - đã rất khó xử khi bị kẹt giữa người đàn anh cậu ấy tôn trọng và cô gái cậu ấy từng làm tổn thương trong quá khứ.
Và khi cậu ấy biết được hành động mà cậu ấy lựa chọn lại đưa đến một bất hạnh lớn hơn nữa, Akutagawa đã rất đau khổ và tuyệt vọng, ngay cả lồng ngực của tôi cũng như bị đâm xuyên bởi nỗi đau đó.
Trên sân khấu, Akutagawa và Kotobuki đang diễn trích đoạn cao trào khi Oomiya và Sugiko trao thư từ. Tôi đứng nép vào một góc của sân khấu nhìn chăm chú vào hai người họ, trong lòng tôi thứ gì đó đang gào thét.
“Oomiya, xin chàng hãy nhìn em với tư cách mộtngười con gái, hãy đối xử với em như một con người độc lập.”
“Xin chàng đừng dùng tảng đá mang tên tình bạn đập nát nguyện vọng này của em.”
Trông Akutagawa rất khổ sở, khuôn mặt cậu ấy nhăn nhúm, hàm răng cắn chặt lại, mồ hôi chảy dọc xuống trán.
Chỉ cần cậu ấy mở miệng ra và đáp lại lời thỉnh cầu này, sẽ có rất nhiều thứ thay đổi.
Hơn nữa, không ai đảm bảo được quyết định mà cậu ấy lựa chọn sau khi trằn trọc suy nghĩ là chính xác.
... Lần nào... Lần nào cũng là như thế này! Lần nào tôi cũng sai lầm! Tôi đã thề là mình sẽ không phạm sai lầm nữa rồi!
... Tôi lại sai lầm nữa rồi...! Giống như lúc còn học tiểu học, tôi vẫn ngu xuẩn như vậy...Cứu cậu ấy... Hãy cứu Sarashina...!
Gút mắc của Oomiya chồng lên nỗi đau của Akutagawa, phía trên đó cũng dần chồng chất lên sự thống khổ của bản thân tôi.
Tại sao lại làm người khác tổn thương.
Tại sao lại phá vỡ mối quan hệ với người khác.
...Tại sao Kazushi lại nói với mình là cậu muốn chúng ta chia tay chứ?
... Konoha, cậu nhất định, sẽ không hiểu được đâu.
... Mình đã rất cố gắng. Mình vẫn luôn thích Kazushi mà.
... Konoha, cậu nhất định, sẽ không hiểu được đâu.
“Ta đang suy nghĩ liệu mình nên gửi đi bức thư thư này hay không. Ta vốn cho rằng mình thật sự không nên gửi. Thế nhưng...”
Lời thoại dừng lại.
Mồ hôi chạy dọc theo khuôn mặt của Akutagawa. Bờ môi khô khốc của cậu ấy run rẩy mà không phát ra âm thanh nào. Cậu ấy đứng yên ở đó, không hề cử động.
Tại sao chứ, rõ ràng đau đớn đến vậy, tại sao cậu ấy vẫn muốn tiếp tục diễn chứ?
Chẳng lẽ cậu ấy muốn tự khiến bản thân tổn thương đến vậy sao?
Nếu như lựa chọn đó lại sai lầm thì cậu ấy sẽ thế nào?
Nếu như cậu ấy lại làm tổn thương ai đó!
Nếu như cậu ấy lại phá vỡ thứ gì đó!
Cổ họng tôi co thắt, mồ hôi lạnh túa ra, toàn thân tôi đau đớn như thể bị chia ra làm hai, tôi không nhịn được nữa, tôi nắm chặt hai nắm đấm và hét lên:
- Đủ rồi, dừng lại đi! Đã quá đủ rồi! Tại sao phải đau khổ thế này chứ!
Akutagawa và Kotobuki, cả chị Tooko và Takeda đang đứng ở một góc khác của sân khấu cùng quay lại nhìn tôi với vẻ mặt kinh ngạc.
Một bầu không khí im lặng căng cứng bao trùm gian sảnh tập, tôi tiếp tục nói bằng giọng run run:
- Chỉ là một cái lễ hội trường thôi mà. Ngay từ đầu cũng đâu có ai hứng thú với nó đâu. Quá đủ rồi, ngày mai tôi sẽ không tham gia vở kịch.
Đầu tôi đau như bị lửa thiêu, cổ họng tôi như có thứ gì đó nóng bỏng đang muốn trào ra. Tôi nhảy xuống sân khấu, với tay cầm lấy cặp sách để trên hàng ghế khán giả rồi bước nhanh về phía cửa.
- Khoan đã, anh Konoha, anh sao vậy!? Ngày mai anh sẽ không lên sân khấu thật sao?
Takeda chạy theo níu tôi lại.
Tôi lấy tay khẽ đẩy cô bé ra rồi nói trong khi vẫn cúi đầu.
- Anh xin lỗi.
Sau đó, như thể đang chạy trốn điều gì đó, tôi bỏ lại sảnh tập sau lưng.
Sau khi về đến nhà, tôi rúc mình vào trong chăn, cổ họng tôi run rẩy, tôi cố gắng lặp đi lặp lại những nhịp hô hấp ngắn ngủi. Những ngón tay của tôi co rút, âm thanh phát ra từ cổ họng tôi nghe cứ như của một cây sáo bị hỏng. Còn đầu tôi thì đau nhói từng cơn như thể có hai tấm sắt nặng nề đang kẹp lấy nó từ hai bên.
Tại sao tôi lại yếu đuối, vô dụng, ngu xuẩn đến thế chứ?
Mỗi lần xảy ra chuyện gì, cơ thể của tôi đều mất đi khả năng hoạt động bình thường, tôi sẽ lại phun ra những câu nói trẻ con và chạy trốn.
Akutagawa, Takeda và Kotobuki sẽ nghĩ như thế nào về tôi. Còn cả chị Tooko nữa...
Đau quá, tôi không thở được. Thật kém cỏi, tôi thật kém cỏi. Tôi là một kẻ ngu xuẩn kém cỏi.
Rốt cuộc đối khi nào tôi mới có thể bình thường trở lại đây, tôi sẽ sống cả đời như thế này sao?
Miu!
Miu!
Miu!
Tại sao mình lại không thể quên được cậu!?
Phía dưới đôi mắt nhắm chặt của tôi lần lượt trôi nổi những lời thoại của Nojima, của Oomiya và của Sugiko. Trong bóng tối vĩnh hằng, từng con chữ đỏ tươi như máu này rơi xuống những xiềng xích đang quấn quanh người tôi.
“Người ta thường nói những người thật sự yêu thương sẽ không thể nào chấp nhận việc bị thất tình được.”
“Điều đó quá bi thảm, bi thảm đến mức họ không thể chịu nổi.”
“Chỉ riêng việc nằm mơ thấy người con gái đó và không biết nên làm gì với nàng cũng khiến ta đau lòng, cho nên ta nghĩ mình sẽ thật sự không chịu đựng được điều gọi là thất tình.”
“Ông trời ơi, ta sẽ cẩn thận, ta sẽ làm tất cả những điều mà bản thân có thể. Thế nên xin ngài, xin ngài hãy đáp ứng nguyện vọng duy nhất này của ta.”
“Van xin ngài. Xin ngài hãy trao Sugiko cho ta. Xin ngài đừng cướp Sugiko khỏi tay ta.”
“Tôi chúc cậu được hạnh phúc.”
“Em thật sự không chịu được việc ở bên cạnh Nojima hơn một giờ đồng hồ.”
“Tôi không thể cướp đi người con gái mà bạn thân tôi yêu nhất.”
“Cho dù có chết em cũng sẽ không làm vợ của Nojima.”
Quá nhiều con chữ.
Quá nhiều ngôn từ.
Những câu nói đau khổ.
Những câu nói đắng chát.
Những câu nói như khiến lòng người nứt toác ra.
...Konoha, cậu nhất định, sẽ không hiểu được đâu.
Nếu như chưa từng yêu mến cậu.
Nếu như chưa từng gặp gỡ cậu.
Nếu thật sự như vậy, có lẽ mình sẽ không biết đến nỗi lạnh lẽo, sợ hãi và đau thương như bị ném trong bóng tối cô độc này.
Tôi không muốn đến gần bất kì ai nữa.
Tôi không muốn có loại cảm xúc này nữa.
Em gái Maika chạy vào phòng gọi tôi:
- Anh Konoha ơi, ăn cơm thôi.
- Anh Konoha, anh không khỏe à?
Tôi nói với em gái đang mếu máo: “Nói với mẹ anh ăn rồi, anh không ăn nữa đâu”, sau đó tôi kéo chăn trùm qua đầu và co người rúc vào giường.
Chắc chắn tôi lại khiến mẹ lo lắng nữa rồi.
Tôi căm ghét sự trẻ con của bản thân, tôi cảm thấy mình thật thảm hại, thế nhưng ngoài việc vò đầu bứt tóc và thở dài ra, tôi lại chẳng thể làm được gì khác cả.
Tôi có lẽ đã nằm trên giường khoảng bốn tiếng đồng hồ.
Khi hô hấp của tôi cuối cùng cũng bình thường trở lại, bên trong phòng đã phủ khắp một màu tối đen như mực, ngoài trời đang mưa.
Tôi có thể nghe thấy tiếng mưa rơi lạnh lẽo.
Vẫn nằm trên giường, tôi ngước mắt nhìn ra cửa sổ, ở những chỗ nước mưa đọng lại đang có ánh sáng lập lòe.
Tôi cố dựng cơ thể nặng trịch của mình dậy và đi về phía cửa sổ để khép lại màn cửa. Khi nhìn ra bên ngoài tôi có thể thấy được ánh đèn le lói từ cửa sổ và cửa trước của nhà hàng xóm đang hắt những tia sáng nhàn nhạt xuống con đường và kiến trúc xung quanh.
Giữa khung cảnh này đột nhiên nở rộ một đóa hoa màu đỏ thẫm.
Có ai đó đang đứng ở một góc đường và ngước lên nhìn về phía nhà tôi.
Đó là một cô gái mặc đồng phục trường chúng tôi, trên tay cầm một chiếc ô màu đỏ.
- ...Kotobuki.
Tôi giật mình và vội chạy ra khỏi phòng. Sau đó tôi rón rén bước xuống cầu thang để không khiến người nhà nhận ra, rồi tôi mở cửa trước và đi ra ngoài.
- ...Xin lỗi.
Âm thanh yếu đuối của cô nàng như hòa tan cùng với tiếng mưa.
- Tôi biết là vì tôi nên Inoue mới tức giận, bởi vì tôi đã nói ra chuyện của cô gái đó... tôi xin tôi thật sự không biết mình nên làm gì...
- Đó không phải là lỗi của cậu, Kotobuki.
Tôi nói bằng giọng khàn khàn. Bởi lẽ đã sức cùng lực kiệt, tôi chẳng còn hơi sức đâu để chọn lựa những từ ngữ ôn hòa nữa.
- Nhưng mà...
Toàn thân Kotobuki co lại.
- Thật sự... chuyện này không liên quan gì tới Kotobuki cả. Thế nên xin cậu đi về đi, được không?
Kotobuki ngẩng đầu lên. Ánh mắt cô nàng trông rất buồn, cứ như thể những lời tôi vừa nói đã làm Kotobuki tổn thương, điều này lại càng khiến ngực tôi đau nhói lên.
“Tôi xin lỗi...”, sau khi khẽ bỏ lại những lời này, Kotobuki bước nhanh rời đi. Nhìn vải đồng phục trên bả vai và lưng của cô nàng chuyển màu vì ướt đẫm nước, tôi biết Kotobuki đã đứng trong mưa rất lâu.
Ngực tôi lại trở nên khó chịu, tôi cảm giác dường như mình lại sắp không thở được... Vậy nên tôi cấm bản thân nghĩ thêm gì nữa và quay trở vào nhà.
Khi tôi nhẹ đẩy cửa trước và chuẩn bị bước lên cầu thang, mẹ bước ra từ phòng khách.
- Cu anh à...? Con không sao chứ?
Mẹ hỏi tôi với vẻ lo lắng.
- Con không sao rồi mẹ.
- Mẹ có để phần cơm cho con đấy. Nước tắm cũng vẫn còn ấm.
Tôi định mở miệng nói mình không muốn ăn, thế nhưng ánh mắt bi thương của Kotobuki lại hiện lên trong đầu và khiến ngực tôi thắt lại. Sau khi im lặng một lúc, tôi nói:
- Cảm ơn mẹ. Tắm xong con sẽ ăn.
Bữa cơm tối muộn như nghẹn trong cổ họng của tôi, tôi chẳng còn biết mình đang ăn gì nữa. Tuy nhiên, tôi vẫn nuốt xuống miếng cuối cùng và mang chén bát đi rửa trước khi quay trở lại phòng riêng.
Cho dù đã tắt đèn và nằm trên giường, tôi vẫn không thể ngủ được, tôi lắng tai nghe tiếng mưa rơi lạnh lẽo bên ngoài.
Tôi không muốn làm người khác tổn thương, tôi cũng chẳng muốn bị ai làm tổn thương nữa, thế nhưng tôi vẫn khiến Kotobuki bị tổn thương... Và rồi, vết thương đó lại quay trở về với tôi.
Có lẽ con người sẽ không thể tiếp tục sống sót nếu không làm tổn thương ai đó. Có lẽ nhân loại là một sinh vật rất ngu ngốc.
Tôi đã nói ra những lời rất quá đáng với Kotobuki...
Tôi không biết mình nên làm thế nào để có thể đối mặt với Akutagawa, với Takeda và với chị Tooko.
Vở kịch cho lễ hội trường sẽ ra sao đây.
Mà nghĩ lại thì... hôm nay chị Tooko không gọi điện thoại tới... vừa nghĩ như vậy, ý thức của tôi vừa hòa vào bóng tối lầy lội như một vũng bùn.
Sarashina xuất viện rồi.
Mẹ à, kể từ khi đó, con chưa từng một lần đi gặp cậu ấy.
Con không còn phán đoán được liệu mình có nên đi gặp cậu ấy hay không, liệu mình có nên xin lỗi hay là cứ bỏ mặc mọi chuyện như vậy.
Con đã làm cậu ấy tổn thương. Không chỉ thể xác, mà cả tinh thần... Kể từ cái ngày đó sáu năm về trước, con vẫn luôn khiến cậu ấy bị tổn thương. Vậy mà con còn nghĩ là mình sẽ trở thành một người thành thật.
Mẹ à. Bây giờ thì ngay cả ý nghĩa của cái từ thành thật con cũng không thể hiểu nữa rồi. Thành thật rốt cuộc là gì? Như thế nào thì mới là thành thật? Người ta liệu có thể thành thật với một người và không thành thật với một người khác không?
Con không biết. Rốt cuộc điều gì mới là đúng, cái gì mới là điều mà con nên làm? Con nên lựa chọn ai?
Hôm nay con đã không thể mở lá thư mà cô gái đó gửi tới cho con.
Tại sao con lại từng có ý nghĩ ngạo mạn rằng một kẻ như mình sẽ có thể cứu giúp cô ấy chứ?
Mẹ à, con của mẹ là một kẻ ngu xuẩn.
Tái bút:
Vở kịch cho lễ hội trường có lẽ sẽ bị hủy. Con nhất định cũng đã khiến Inoue bị tổn thương.