Cô Gái Văn Chương

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 110 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2: Miko Đọc Sách
Chương 2: Miko Đọc Sách

❊ ❊ ❊

“Chuyện ma cỏ là sao? Giải thích ngay cho tôi!”

Tối muộn, ngay khi chị Maki về tới nhà, chị Tooko vung bím tóc đuôi sam sấn sổ tiến lại.

“Vâng vâng. Chuyện bồ sợ ma không thể chịu được, mình biết rất~~~~~~~~~~~~~ là rõ rồi, nhưng cũng đừng hoảng hốt một cách đáng yêu đến thế chứ. Sẽ làm mình muốn ôm chầm lấy bồ đó.”

“L-Làm gì có chuyện hoảng hốt ở đây. Chỉ có trẻ con mới đi sợ ma thôi!”

Chị Tooko khoác một chiếc áo dệt kim bên ngoài bộ đầm ngủ, vẫn nói cứng, dù thật ra bà chị đang phải cố lắm mới đứng vững được trên đôi chân run rẩy.

Chị Maki đương nhiên chẳng gặp trở ngại gì để biết được sự thật đằng sau thái độ ấy cả, chị ta bước ra ngồi xuống ghế sô pha, vừa nhặt lên chiếc bánh kẹp sandwich và vài trái ô liu mà Uotani mang tới cho bữa tối vừa nở nụ cười đầy mờ ám.

“Hoàn toàn chẳng phải chuyện gì to tát cả. Chỉ là người ta thêm mắm dặm muối vào những tin đồn, rồi kể lân la chỗ này chỗ nọ một cách khoa trương, nào là dinh thự bị nguyền rủa, nào là ngôi nhà bị ma ám. Chuyện xác chết nằm lăn lóc khắp nơi là chuyện của gần 80 năm trước rồi. Cả việc trừ tà lẫn tu sửa đều đã xong xuôi rồi mà.”

Chị Tooko nín thở cái rụp. Tôi vốn định ngoảnh mặt sang bên vì không muốn dây vào, nghe vậy cũng rướn người về phía trước.

“Chuyện xác chết nằm lăn lóc là thật ấy ạ?”

Chị Maki nói rành rọt.

“Ừ, tổng cộng là sáu.”

Sáu xác chết!

Chị Tooko cứng hết cả người lại, mặt đơ ra. Tôi cũng cảm thấy vô cùng tồi tệ.

Một mình chị Maki là có vẻ thích thú. Chị ta lại đưa một chiếc bánh sandwich kẹp thịt bò nướng lên miệng.

“Chẹp, cũng không có gì là lạ ở thời kỳ trước chiến tranh mà. Chuyện hay xảy ra lắm.”

“Em nghĩ đâu phải thế. Lúc ấy có phải thời chiến quốc đâu, nền Dân chủ Đại Chính cũng đang đi tới hồi kết rồi mà.”

“Đ-Đúng thế! Đúng như Konoha nói. Sáu xác chết là việc bất bình thường. Người ta đã gây ra thứ tội lỗi gì mà để lại nhiều thi thể đến mức đây cơ chứ?”

Sau khi làm điệu bộ hớp trà sao cho trông thật thanh lịch, chị Maki mới chịu kể cho chúng tôi về vụ việc ấy.

Gần 80 năm trước, căn biệt thự sâu trong núi này là nơi tĩnh dưỡng của một tiểu thư nhà Himekura.

Ngày nọ, một học sinh ghé thăm căn nhà tách biệt này và nảy sinh mối quan hệ yêu đương với tiểu thư.

Hai người rất gắn bó với nhau nhưng rồi bạn thân của anh học trò đó tới đón nên anh ta đã bỏ tiểu thư lại và trở về.

Tiểu thư vì quá đau buồn nên đã trầm mình xuống ao tự vẫn.

“Thực ra người được gọi là tiểu thư ấy là một Miko đấy. Thế nhưng, trong ao còn có yêu quái bị phong ấn.”

“Đợi đã, cái đó chị lấy từ phim hoạt hình đêm khuya hay gì đấy ạ?”

Tôi ngắt lời trong khi chị Maki đang thao thao bất tuyệt.

Lúc ở trong thị trấn, mọi người cũng nói đến miko với yêu quái này nọ rồi, nhưng mấy thứ đó quá phi lý với bộ não của tôi.

À không, ngay trước mắt tôi có một yêu quái nhai chữ rau ráu thật.

Chị Tooko phồng má ra có vẻ như đang khó chịu.

“Chẳng phải trên đời này không có yêu quái tồn tại sao. Đừng giỡn nữa!”

Tôi hết sức kiềm chế để không buông một câu sửa lưng bà chị. Cái con người này không có một chút ý thức nào bản thân chính là yêu quái hay sao.

Chị Maki vẫn tiếp tục với tư thế áp đảo như muốn khóa miệng chúng tôi lại.

“Ấy chà, nhà Himekura vốn là dòng họ sản sinh ra Miko đấy. Nhà Himekura khởi nguồn từ một Miko xinh đẹp, cô ấy là hậu duệ của rồng và đã diệt trừ những con yêu quái làm náo loạn kinh thành, nên đã được nhà vua ban cho tước vị. Sau đó, Himekura được coi là tộc có quyền năng chi phối nước, dễ dàng trở nên giàu có. Miko xuất hiện qua các thời đại, điều khiển yêu quái, mang lại cho gia tộc sự thịnh vượng.”

“Đáng ngờ quá đi mất.”

Quả nhiên... Bình thường nhắc đến Miko người ta sẽ nghĩ đến hình ảnh thiêng liêng thuần khiết, nhưng điều đó hoàn toàn không hợp với chị Maki. Thà gọi là gia tộc của ma vương tôi thấy còn tin được.

Chị Maki nở nụ cười trâng tráo.

“Mà thôi đại loại là, cả tiểu thư từng sống ở biệt thự này cũng mang sức mạnh của Miko, đã phong ấn yêu quái dưới hồ và kiểm soát chúng. Nhưng cùng với cái chết của Miko, phong ấn đã được giải, lũ yêu quái nổi cơn thịnh nộ và thảm sát tất cả người làm công trong biệt thự.”

“Vậy thì, bồ đang nói là kẻ tạo ra đến sáu xác chết là yêu quái ấy hả?”

“Đấy là chuyện được truyền lại trong làng. Mà Miko thực ra là tự sát, nên nói chính xác ra thì có năm cái xác thôi nhở.”

Chị Maki đột nhiên nheo mắt lại quỷ quyệt và dài giọng ra.

“Dù sao thì tòa nhà này đã từng một lần chìm trong biển máu, không còn lấy một ai sống sót, cũng không biết được thủ phạm là ai. Nghe nói khung cảnh khi ấy rất kinh hoàng. Những đốm máu cáu lại dày đặc trên những bức tường này, một xác chết bị cắt rất sâu bằng liềm từ mặt kéo xuống cổ, một bị moi ngực ra bằng bàn cuốc, một bị súng bắn vào đầu, một gãy cổ do ngã xuống từ cầu thang và một cái xác có bọt sùi ra từ miệng.”

“~~~~~~~~~!”

Mặt chị Tooko trở nên xanh lét. Hẳn là chị ấy đã tưởng tượng ra những cảnh tượng ấy một cách chân thực trong đầu.

Tôi cũng bất giác nghĩ đến xác chết bị lưỡi liềm xọc vào cổ họng và cảm giác như những thứ có trong bụng sắp sửa trào ngược ra ngoài.

Chị Maki để lộ hoàn toàn bản chất sadist của mình, vẫn gan lỳ tiếp tục câu chuyện.

“Cũng trong buổi tối hôm đó, có một người dân làng đã nhìn thấy yêu quái ăn thịt tiểu thư và trồi lên từ đáy hồ. Dưới ánh trăng, mái tóc dài trắng toát quấn lấy cơ thể, bàn tay nắm chặt một cánh tay người bị cắt rời, máu đỏ nhỏ tong tỏng từ mặt và tóc. Đôi mắt sáng lóe lên ánh nhìn hận thù, bằng giọng nói ghê rợn vừa gọi tên một người đàn ông vừa gào thét ‘Không thể tha thứ’.”

“Đ-Đàn ông sao? Người yêu của tiểu thư?”

Chị Tooko e dè hỏi.

“Ừ. Có lẽ lòng hận thù trong tiểu thư đã truyền sang cả yêu quái chăng ?”

“!”

“Sáng hôm sau, người ta phát hiện các xác chết trong biệt thự, người dân làng đã trông thấy điều kỳ quái đi rêu rao khắp hang cùng ngõ hẻm rằng ‘Yêu quái đã ra khỏi hồ!’, ‘Tiểu thư nhà Himekura đã bị yêu quái ăn thịt!’, ‘Chắc chắn những gia nhân cũng bị yêu quái giết hại, tuyệt đối không sai, đó là lời nguyền!’, nỗi sợ từ đó đeo bám toàn bộ ngôi làng.

Nghe nói kể cả bây giờ, yêu quái vẫn còn quanh quẩn ở tòa nhà này và quanh bờ ao đấy.”

“K-Kể cả bây giờ?!”

Chị Tooko run lên cầm cập. Chị Maki nở nụ cười xấu xa.

“Phải. Mái tóc dài trắng toát bay phất phơ, mặc bộ kimono trắng, lẩm bẩm bằng giọng trầm thấp thì thào ‘Ta hận...’, ‘Ta hận...’ Qua ô cửa sổ của tòa nhà mà người ta chắc mẩm là đang bị phong toả có rất nhiều người đã bắt gặp một cô gái tóc trắng, Rồi đến gần đây...”

“N-n-n-n-nếu mà bồ định dọa mình, chừng đó không ăn thua đâu. Câu chuyện như thế, một chút đáng sợ cũng...”

Vừa nói, bà chị vừa đảo mắt nhìn quanh đầy lo sợ.

Chị Maki điệu đà nhún vai.

“Mình chẳng nghĩ đến việc dọa dẫm gì cả. Đằng này cũng đang khốn đốn đây. Nhà mình muốn san núi để xây nhà máy, nhưng dân cư quanh đây cực lực phản đối với lí do làm thế sẽ bị nguyền rủa. Rắc rối cũng lâu rồi, kế hoạch phát triển đi vào chi tiết, lúc thì xảy ra hỏa hoạn, lúc thì có người bị thương, nên bây giờ, hễ có chuyện gì hơi xấu một tí thôi cũng được cho là do yêu quái. Chuyện bà cố của quản đốc công trường tạ thế năm 99 tuổi, chuyện vợ của con trai ông ta ngoại tình rồi bỏ đi, rồi đến chuyện con mèo của trưởng làng sinh chín con mèo con cũng bị họ cho là nguyền ám, không thể nào chịu được.”

Vừa nói vừa tỏ thái độ “tôi đang phát ngán đến tận cổ rồi đây,” khóe miệng của chị ta nhếch lên. Bờ môi quyến rũ hé ra, đôi mắt cứng rắn sáng lên đầy mạnh mẽ.

“Chính, vì, thế, để chứng minh rằng không có chuyện nguyền rủa gì ở đây cả, mình thay mặt ông nội tới nơi này. Mình, với tư cách một người con của gia tộc Himekura, tại căn nhà đã xảy ra thảm kịch, gọi bạn bè tới chơi bời vui vẻ với nhau không thương tích không bệnh tật gì sẽ là hình ảnh tích cực với người dân, đúng không nào. Một kỳ nghỉ hè ý nghĩa hơn nhiều so với đi làm công tác xã giao ở Nice còn gì. Nếu mọi chuyện tốt đẹp còn làm ông mang ơn mình nữa. Không tồi chút nào.”

Đó là lí do chị Maki mò đến tận nơi thâm sơn cùng cốc này à...

Chị Tooko vẫn phồng hai má, liếc lên nhìn chị Maki đầy nghi hoặc.

“Mọi người trong biệt thự đều tỏ vẻ lo sợ là vì chuyện đó hả?”

Có vẻ chị Tooko cũng đã nhận ra không khí khác thường trong căn nhà. Mà thật ra, rõ ràng đến nhường ấy thì đương nhiên là bất kỳ ai cũng sẽ thấy lạ thôi.

Chị Maki tỉnh bơ trả lời như không.

“Chắc vậy đó. Hẳn mọi người nghĩ vụ việc hồi ấy mà lặp lại thì lần này chính mình sẽ ‘Bị yêu quái ăn mất thôi~’ nhỉ.”

“Đừng có chuyện gì cũng đổ lỗi cho yêu quái. Và ma cũng không tồn tại trên đời đâu.”

Mặt chị Tooko đỏ lừ và bà chị kiên quyết chính kiến của mình.

“Ồ vậy à, mình nghĩ ma mà có thật đi nữa cũng đâu có lạ lắm.”

“Không có! T~~~~~tuyệt đối không có!”

Thật ra là nếu chúng tồn tại thật, chị sẽ khốn khổ vì sợ chứ gì.

Với ánh mắt như một con thú ăn thịt đang truy đuổi con mồi, chị Maki mỉm cười đầy ẩn ý.

Dự cảm không lành khiến sống lưng tôi lạnh toát.

“Phải. Đã vậy, một ‘cô gái văn chương’ như bồ sao không thử giải đáp chân tướng vụ việc này?”

Chị Maki khôn khéo đến mức làm người khác ghê sợ, chị ấy chìa ra một cuốn sổ nhật ký về phía chị Tooko, vẫn còn đang trợn tròn hai mắt.

“Chị thật lòng muốn điều tra một vụ án xảy ra từ gần 80 năm trước sao? Chắc chắn chị bị dắt mũi rồi đấy. Nói chính xác chị là một yêu quái đang bị lợi dụng”.

Ôm ghì cuốn sổ nhật ký với những trang giấy ố vàng vào ngực, chị Tooko sưng sỉa.

“Đã bảo chị không phải yêu quái!”

Hai đứa tôi bước đi trên hành lang mát mẻ dễ chịu. Điệu bộ hờn dỗi thái quá thế kia có khác gì một đứa nhóc đâu.

“K-không phải chị nhận nó để phục hồi danh dự của yêu quái hay là bị Maki gài bẫy đâu nhé! Nếu chị từ chối lúc đó, không phải trông sẽ giống như chị sợ ma à?”

Tôi bị thôi thúc bởi ham muốn nói phứt ra cho bà chị rằng đó chính là một chiêu khích bác hoàn hảo dành cho chị đấy, nhưng mà đằng nào cũng vô ích nên đành ngậm ngùi bỏ cuộc.

“À thế ạ? Thế thì chị cố lên, làm sao để không bị ma nguyền rủa ấy. Em đi ngủ.”

Tôi không muốn dính dáng vào nên nhanh chóng bước về phòng.

Cách khoảng 30cm phía sau tôi, chị Tooko như một chú vịt con lạch bạch bám theo.

“Phòng chị Tooko ở phía kia cơ mà”.

“À, ừ... thì...”

Chị ấy rón rén níu lấy tay áo cộc của tôi, gương mặt như sắp khóc.

“Không phải chị sợ ở một mình đâu. Ma quỷ chỉ là chuyện mê tín thôi nên chị không thấy có vấn đề gì cả... Chị cũng không nghĩ yêu quái đều làm chuyện xấu... Thực sự là không sao hết, có điều...”

Sau khi mặt đỏ như gấc và biện bạch nọ kia một hồi, bà chị chìa cuốn nhật ký ra và cười van vỉ.

“Nhật ký của vị tiểu thư nhà Himekura này viết theo lối cổ nên khó đọc, chị sẽ dịch sang ngôn ngữ hiện đại cho. Nhé? Konoha cũng muốn nghe đúng không? Nên chị sang phòng em cũng được đúng không?”

... Về cơ bản, tôi vẫn là con trai.

Chị Tooko tự ý bám theo đến tận phòng, vắt chân ngồi thụp lên giường. Chiếc giường rộng thênh thang có màn buông như dành cho một ông hoàng, xét về không gian thì tuyệt nhiên không thiếu, nhưng vấn đề không nằm ở đó. Tôi đã thay pyjama, tắt đèn và vùi mình trong chăn. Thế là bà chị cũng khoác lên vai cái chăn chuẩn bị sẵn, mà tôi cũng chẳng biết chị ấy lôi nó ra từ xó xỉnh nào, ngồi yên vị ở cạnh gối của tôi, bắt đầu đọc cuốn nhật ký nhờ ánh sáng của cây đèn bàn.

Một người con gái đến tuổi sắp lấy chồng được rồi mà vẫn không có ý thức cảnh giác cỡ này thì bảo tôi phải nghĩ thế nào đây.

Ở khoảng cách nghe được cả từng nhịp thở, bím tóc đuôi sam của chị Tooko phất phơ trước mắt... mùi hương ngòn ngọt của dầu gội thoảng qua... có sai lầm gì xảy ra thì chị tính sao!

Mà nói thật, tôi ngượng chín người khi nhận thấy mình lúc này giống y chang một đứa bé con nghe mẹ kể chuyện bằng sách tranh trước giờ đi ngủ.

Mặt tôi nóng bừng, tai cứ nhồn nhột, tim đập loạn nhịp liên hồi.

Cùng với hương hoa nhẹ nhàng, thứ giọng trong veo ngọt lịm đang rót xuống từ phía trên đầu.

“... Sách phụ thân gửi từ Tokyo đã tới. Khi lật qua các trang giấy, tôi thấy có chữ của phụ thân ghi ở đó. Nét chữ của phụ thân đẹp đẽ và rất có phẩm chất, nét chữ mang sức mạnh của một người đàn ông chân chính. Khi chăm chú ngắm nhìn, trái tim tôi tràn đầy cảm xúc vui sướng và bồi hồi mong nhớ.

Phụ thân, mẫu thân, các em trai, em gái, đều đang mạnh khỏe chứ. Dù mỗi khi sách đến như thế này, tôi luôn vui mừng và hạnh phúc không tả nổi, nhưng sự yêu thương và nhung nhớ dành cho gia đình cũng theo đó mà đầy lên, khiến tôi chực trào nước mắt. Hai, ba ngày thôi cũng được, không, một ngày, thậm chí nửa ngày cũng được, tôi muốn được trở về nhà ở Tokyo.

Nhưng, tôi phải chịu đựng thôi. Vì tôi còn lời hứa với phụ thân.”

“Hôm nay, cuốn sách phụ thân gửi cho tôi là Dạ xoa hoàng kim của Ozaki Kouyou, Takekurabe của Higuchi Ichiyou và Ca hành đăng của Izumi Kyouka. Kyouka là tác giả tôi vô cùng mến mộ, nên tôi vui lắm. Kyouka cũng là đệ tử của Kouyou nữa.”

“Tôi đọc suốt một ngày, từng từ từng từ của Kyouka như những viên đá quý. Ở cảnh Omie múa, tôi có cảm giác mình cũng được bao bọc trong bảy sắc cầu vồng, tâm hồn cũng được đưa cao lên đến tận trời xanh vậy.”

“Tôi muốn được thử yêu một lần, như những cô gái xuất hiện trong tiểu thuyết của Kyouka ấy. Sâu sắc, dịu hiền và cao cả. Một tình yêu dù đau khổ nhưng trong sáng không vấy bẩn.”

Cô tiểu thư viết quyển nhật ký này không phải là thứ gì ghê gớm như một Miko, tôi chỉ thấy cô ấy là một cô gái bình thường, rất yêu sách, ôm nỗi nhớ gia đình đang ở nơi xa và ước ao về một tình yêu như trong truyện kể.

Cách mà cô ấy hào hứng kể lại cảm nghĩ của mình đối với mỗi cuốn sách vừa đọc xong, thật khiến tôi cảm giác có gì đó giống với chị Tooko vậy.

Lại còn nghe qua giọng đọc của chị Tooko nữa nên hai hình ảnh ấy càng chồng lên nhau Trong trạng thái bắt đầu gật gà gật gù, tiểu thư nhà Himekura trong não bộ của tôi không phải chị Maki mà lại hóa thành hình ảnh của chị Tooko.

Một cô gái mảnh mai trắng trẻo với mái tóc dài, trân trọng ôm vào lòng cuốn sách người cha gửi đến, trong suốt cả giờ cơm nhấp nhổm không yên vì không sao kiềm chế được mong muốn nhanh chóng được đọc nó.

Một “cô gái văn chương” với đôi mắt lúc nào cũng như đang nhìn vào một giấc mơ, ngày qua ngày, mải mê lật giở các trang sách, hòa chung nhịp thở với mỗi câu chuyện tình yêu hay phiêu lưu mạo hiểm được viết trong đó. Cô ấy sẽ giở đi giở lại đoạn văn yêu thích của mình, tưởng như đang lăn nó trên đầu lưỡi, đọc nó lên thành lời, học thuộc lòng, rồi sau đó lại thẩn thơ mơ mộng...

“Tôi đã thưởng thức một cuốn sách tuyệt đẹp đến mức choáng ngợp. Sách phụ thân gửi, cuốn nào cũng rất tuyệt vời, nhưng cuốn này đặc biệt khiến tôi phải trầm trồ. Muôn sắc hoa màu đỏ son, màu hồng đào, màu xanh của nước, màu tím được thêu dệt lên trang giấy bằng chỉ vàng chỉ bạc, mặt giấy tạo cảm giác trơn bóng khi chạm tay vào, và trên đó, những con chữ được ghi bằng nét bút vô cùng uyển chuyển. Rốt cuộc vị nào đã tạo nên được cuốn sách như thế này?

Câu chuyện được viết trong đó là Hồ dạ xoa* càng khiến tôi vui hơn nữa. Tôi có cảm giác đây là cuốn sách đặc biệt được dành riêng cho thân mình.”

Yashagaike trên thực tế là tên một hồ thuộc tỉnh Fukui. Được lấy làm tiêu để một tác phẩm của Izumi Kyouka, phát hành năm 1913.

“Tôi đã đọc Hồ dạ xoa hơn mười lần. Tôi cảm nhận được sự ngọt ngào đẹp đẽ vượt bậc, hơn hẳn những lần đọc trước đây. Giờ đây, trong các tác phẩm của Izumi Kyouka, tôi thích Hồ dạ xoa nhất, hơn cả Ca hành đăng, hơn cả Mê cung cỏ, hơn cả Chiếu diệp cuồng ngôn. Yuri xuất hiện trong câu chuyện ấy có cùng tên gọi với tôi.

Tên tôi cũng là Yuri. Thế nên, phải chăng, cuốn sách này đến với tôi như một sự an bài của số mệnh.”

“Tôi cùng Chiro lén lẻn ra ngoài từ cửa sau, đi dạo đến bờ hồ.

Cái hồ này ban đêm có yêu quái rất đáng sợ nhưng ban ngày lại rất đẹp. Chiro cũng vô cùng khoái chí.

Tự dưng tôi nghĩ đến việc đặt cho yêu quái cái tên Bạch Tuyết. Vì trong Hồ dạ xoa cũng có yêu quái Bạch Tuyết sống trong hồ xuất hiện mà.

Nếu làm thế có thể tôi không phải tiếp tục sợ hãi đến thế này mỗi khi nghĩ về yêu quái màu trắng đó.

Bạch Tuyết trong Hồ dạ xoa đã vì Yuri mà ngoan ngoãn giữ lời hứa của mình. Nhờ nghe bài hát của Yuri mà có thể vơi bớt nỗi buồn.”

Bạch Tuyết... Yêu quái... Lẽ nào yêu quái thực sự có thật sao... Giống như chị Tooko, một yêu quái mang dáng dấp con người... Một cô gái bí ẩn... đã bị phong ấn... trong hồ sao?

Cuộn mình trong chiếc chăn ấm áp và giọng nói dịu dàng, ý thức tôi dần trôi về nơi xa xôi vô định.

Cái ao mà tôi chưa có dịp thấy, hiện lên bồng bềnh trong đầu như ảo ảnh, ở đó những đốm sáng bé nhỏ nhảy múa thấp thoáng như vô vàn đom đóm, một tiếng hát kỳ lạ vang lên, nghe giống như bài hát ru con vậy.

Đầm lầy nhỏ bên kia có rắn,

Có rắn,

Cổ đeo chuỗi ngọc hình giọt nước,

Chân mang giày vàng,

Vừa nói hãy gọi thế này hãy gọi thế kia,

Vừa nói,

Ánh sáng trắng yếu ớt xuyên vào qua khe hở của rèm. Trong phòng vẫn còn tối, các đường nét đều nhòe đi mờ ảo.

Ngay trước khi màn đêm khép lại hoàn toàn, đó chính là khoảnh khắc ranh giới giao thoa giữa mộng ảo và hiện thực...

Thế nên những gì tôi nhìn thấy lúc này, có lẽ chỉ là một giấc mơ.

Gương mặt trắng xanh của chị Tooko, đôi mắt cụp xuống của chị ấy, chị ấy đang nhìn xuống tôi.

Đôi mắt nhìn chăm chú, ứa nước mắt đau buồn.

Bím tóc đuôi sam đã bị lỏng ra cọ cọ vào má tôi, bàn tay trắng muốt lạnh toát nhẹ nhàng hất chúng ra không gây một tiếng động.

Nửa chạm nửa không... dịu dàng nhẹ nhàng như thế...

Đôi tai mơ màng của tôi nghe thấy tiếng thì thầm nhỏ bé, ngắt quãng.

“Này... Sau đây... Còn có thể ở... bao lâu nữa nhỉ...”

Chị Tooko đang nói gì vậy.

Tại sao chị ấy lại nhìn tôi với gương mặt không phòng bị và buồn đau đến thế này.

Trên đùi, cuốn nhật ký của tiểu thư vẫn mở nguyên ở trang cuối.

Từ đó, một cánh hoa màu đỏ rơi ra.

Đó là, hoa cẩm chướng...

Trong mùi hương ngòn ngọt ấy, mi mắt tôi khép lại lần nữa.

Khi tôi ngồi dậy khỏi giường, bên ngoài tấm rèm trời đã sáng hẳn.

Trên bậu cửa sổ, chim chóc lảnh lót hót ca.

Tôi giật mình nhìn quanh.

Không thấy chị Tooko đâu cả.

Cả trên giường hay bất cứ chỗ nào trong phòng đều không thấy bóng dáng chị ấy.

Bằng chứng cho việc thực sự tối qua chị ấy đã ở đây là tấm chăn chị ấy khoác lên người đã được gấp gọn và đặt ở mép giường. Cuốn nhật ký không còn ở đó.

Tôi sờ thử vào tấm chăn và biết rằng nó đã lạnh. Chị Tooko đi đâu rồi.

Nhớ lại ánh mắt rầu rĩ và giọng nói đứt quãng tôi nghe được trong trạng thái mơ hồ, khi tâm trí như bị che phủ bởi một lớp sương mù lúc bình minh, lồng ngực tôi bỗng xáo động, không sao bình tĩnh được.

Đó có phải là mơ không? Tỉnh dậy và không thấy chị Tooko đâu khiến đầu tôi nóng ran lên bởi nỗi bất an không thể kiềm chế.

Cảm giác nóng ruột đến mức gần như là bực bội đeo bám tôi khi tôi thay quần áo và vội vã ra khỏi phòng.

Tại sao người đó cứ tự tiện đến, rồi tự tiện biến mất như vậy ?

Mà không, có thể chỉ là đi toilet thôi, vốn dĩ nếu chị Tooko quay về phòng chị ấy trong đêm thì tôi cũng chẳng có lí do gì để mà vặn vẹo... A... Tôi cuống cả lên như thế này là vì cái gì hả trời.

Tôi thử gõ cửa phòng chị Tooko nhưng không có tiếng trả lời. Thử mở cửa thì bên trong cũng trống không.

Khung cảnh đó giáng cho tôi một đòn chí mạng, mồ hôi lạnh bất chợt toát ra, đúng lúc đó một giọng nói lạnh lẽo cất lên từ phía sau.

“Nếu anh tìm chị Tooko thì chị ấy đang ở phòng đọc sách đấy.”

Tôi quay người lại và thấy Uotani đang gườm gườm nhìn tôi bằng đôi mắt to đầy khiển trách.

“Chị Tooko cứ thẫn thờ suốt. Có phải anh đã làm gì chị ấy không?”

“Anh đâu có làm gì!”

Tôi trả lời mà thấy lòng náo loạn.

Quả là chuyện tối qua không phải ảo ảnh sao? Có chuyện gì với chị Tooko sao?

“Phòng đọc sách ở đâu thế?”

“... Hướng này.”

Sau khi nheo mắt đầy nghi ngờ, Uotani hất mái tóc buộc hai bên, bước đi với bộ mặt lạnh tanh.

Tôi đi theo sau Uotani. Cô bé cứ thế bước đi mà không nói lời nào.

“.......”

“.......”

Chúng tôi đi đến góc phía Tây của tầng một, Uotani dừng lại trước cánh cửa rồi đưa tay lên gõ.

“Vâng, vâng ~. Mời vào.”

Từ bên trong có tiếng chị Tooko trả lời nhẹ bẫng.

Ủa?

Uotani mở cửa cùng với một tiếng rít ken két gai người.

Trong phòng thoảng mùi thảo dược phơi khô chỉ có một cửa sổ nhỏ với hàng rào mắt cáo, không khí lạnh lẽo tưởng chừng thời gian đã ngừng trôi.

Dù cửa sổ để mở nhưng không có gió thổi vào, tường của căn phòng rộng rãi này bị chôn vùi bởi các giá sách và trên đó chật ních toàn là sách cũ. Giá sách vươn cao chạm đến trần nhà và được đính theo những cầu thang bằng gỗ.

Chị Tooko ngồi trên chiếc ghế dài cũ đã ngả màu, nếp váy vải cotton trắng trải rộng bồng bềnh, đang đọc một cuốn sách đặt mở trên đầu gối. Trên chiếc bàn chân mèo cũng chồng chất không biết bao nhiêu là sách.

Chị ấy đã thay đồ chải đầu gọn ghẽ. Bím tóc đuôi sam buông thõng trải trên váy.

Bộ dạng ấy, hòa chung vào với hằng hà sa số sách cũ, như một cánh hoa trắng tinh khôi...

Đẹp đẽ, dịu hiền, chiếm trọn ánh nhìn người đối diện...

Trong một khoảnh khắc, tôi có cảm giác người đang ở đó không phải chị Tooko mà là một ai đó tôi không hề quen biết.

Bím tóc đuôi sam đung đưa, chị ấy chầm chậm ngẩng mặt lên.

Tôi đứng ngây người sững sờ. Giây phút con ngươi đen láy trong veo ấy bắt gặp ánh mắt tôi, một thứ ánh sáng mềm mại yêu kiều khỏa lấp đôi mắt đó, bờ môi mở ra như một nụ hoa hé nở.

“Chào buổi sáng, Konoha.”

Uotani cúi chào chị Tooko với phong thái rất lịch sự rồi đi khỏi.

Tôi vẫn đứng nguyên ở lối vào, đăm đăm nhìn nụ cười như hoa nở trên gương mặt chị Tooko, ngỡ như mình đang nằm mơ vậy.

“Sao thế, Konoha? Sao ngẩn ra thế, vẫn thiếu ngủ à? Hôm qua em ngủ trước chị, mặc cho chị có bịt mũi hay cù vào gáy em cũng chẳng thèm dậy cơ mà.”

“Chị làm mấy trò đó hả?!”

“Ừ, nhưng em chẳng chịu mở mắt ra tí nào luôn. Konoha ngủ say quá mức đấy. Nếu mà cứ như thế đến lúc đi tham quan em sẽ bị bạn cùng phòng vẽ bậy mấy chữ xấu hổ lên mặt mất thôi.”

“...”

Chị Tooko khúc khích cười khi nhìn tôi ôm đầu rên rỉ. Rồi chị ấy nói:

“À, Konoha, cuốn Tonio Kroger mà em tặng, sáng nay chị đã ăn rồi. Quả nhiên Thomas Mann ngon tuyệt~. Ngay từ sáng chị đã được đắm chìm trong những xúc cảm đầy tính triết học rồi.”

Trông dáng vẻ kể chuyện vô tư như vậy không tài nào hình dung ra biểu cảm buồn rầu lúc bình minh của chị ấy. Nói thế thì không phải tôi đã nhìn nhầm sao? Cả lời nói của Uotani rằng bà chị “trông thẫn thờ”, biết đâu cũng chỉ vì đang đói bụng.

Phải, chắc chắn là vậy rồi.

Hối tiếc vì bản thân đã cuống lên chẳng vì cái gì, tôi thô bạo đóng sầm cửa lại.

“Sao thế, chị trông em như đang bực tức chuyện gì ấy.”

“Chị tưởng tượng đấy. Chị Tooko đã thức suốt đêm à?”

“Ừ!”

“Vậy mà trông vẫn khỏe khoắn ghê.”

“Chị quen thức trắng đêm rồi. Đặc biệt là trước khi kiểm tra.”

Chị Tooko “e hèm” một cái và ưỡn ngực ra. Chẳng hiểu sao nhưng tôi thấy thật là cáu tiết.

“Thế thì chị cũng đọc được đến cuối quyển nhật ký rồi nhỉ.”

Dù chỉ thoáng qua nhưng dường như nụ cười trên gương mặt nhỏ nhắn vừa biến mất.

“Ừ... Phải.”

Ủa? Đúng là hơi yếu ớt phải không nhỉ...

Khi tôi vừa nghĩ thế, chị Tooko bèn đứng dậy, hai tay dang rộng và cười toe toét.

“Nhìn này, đây là căn phòng chứa những cuốn sách mà tiểu thư đã viết trong nhật ký đấy. Cứ như là thế giới trong mơ vậy. Đầy sơn hào hải vị! Thật tuyệt vời! Aa, nhưng giấy đã cũ nên không thể ăn được vì quá hạn sử dụng mất rồi, đáng tiếc không chịu được ấy!”

Thở dài não nề, bà chị đi vòng quanh men theo những giá sách, nhìn đăm đăm vào gáy từng quyển từng quyển một với nét mặt đầy yêu thương.

Tiểu thư yêu sách nhà Himekura... Đôi mắt cô ấy cũng ngời sáng lấp lánh mỗi khi chạm tay vào sách và lật giở từng trang như thế này sao? Một cô gái rất bình thường như thế, đã trầm mình xuống hồ vì thất tình...

“Đây là cuốn sách mà người cha ở Tokyo đã gửi đến cho con gái. Đối với cô ấy mà nói, sách chính là hiện thân của tình yêu mà cha dành cho mình.”

Vừa nói, chị ấy vừa rút ra một cuốn sách và lật mở những trang giấy ngả màu.

“Gửi con gái của ta...”

Thì thầm bằng giọng đượm buồn, chị ấy giơ về phía tôi cuốn sách với những trang giấy vẫn để mở nguyên.

“Gửi con gái của ta”. Tôi hiểu rằng đó là những dòng chữ mà người cha viết dành tặng cô con gái nhỏ đang phải sống cô đơn nơi núi sâu heo hút.

“Toàn bộ những cuốn sách chị đã xem đều có chung câu văn ấy. Có lẽ chúng xuất hiện trong tất cả sách tại căn phòng này.”

Đâu đó trong ánh mắt chị Tooko phảng phất nỗi buồn, sau đó, chị ấy nói bằng giọng dịu dàng.

“Cô ấy bị cấm ra ngoài. Cho nên những cuốn sách mà bố cô ấy gửi tới được xem như nguồn vui duy nhất. Hẳn là mỗi lần sách tới, cô ấy đều vui mừng, vùi mình vào thế giới của những câu chuyện mà quên cả thời gian.

Tác giả mà Yuri ưa thích là Izumi Kyouka. Quyển sách mà Konoha đang cầm cũng là tác phẩm của Kyouka đấy.”

Tôi lật lại bìa ra xem thì ở đó có ghi tên Izumi Kyouka và tiêu đề Mê cung cỏ.

Chị Tooko bắt đầu hào hứng kể.

“Izumi Kyouka sinh năm 1873, là một tác giả đã liên tiếp xuất bản tác phẩm trải qua ba thời đại Minh Trị, Đại Chính, Chiêu Hòa. Có sự đồng cảm sâu sắc với những tác giả theo dòng văn học quái dị thời kỳ Edo như Ueda Akinari, ông là người tạo lập phong cách sáng tác mộng tưởng hình thành từ những áng văn lãng mạn thần bí, được ghi lại bằng phương pháp thể hiện hán tự độc đáo và sử dụng ký tự phiên âm. Bên cạnh đó, số lượng tác phẩm lấy thế giới của những kỹ nữ làm đề tài cũng không hề ít. Không chỉ độc giả mà ngay trong giới tác giả cũng có rất nhiều người hâm mộ ông, Akutagawa Ryuunosuke đã viết một lời giới thiệu đầy mãnh liệt dành cho Kyouka toàn tập, Mishima Yukio và Kawabata Yasunari cũng được cho là đã chịu ảnh hưởng của Kyouka.

Những câu chuyện do Kyouka khắc họa cứ như là rượu tạo thành từ hoa vậy! Những bông cúc dại đáng yêu, hoa anh thảo thần bí, sơn chi tử đẹp mê hồn, hoa kim ngân trang nghiêm, hoa mộc vàng kim nở bung đầy kiêu hãnh.

Trong lúc vừa say sưa trong hương thơm của các loài hoa, vừa nếm thử từng chút từng chút một thứ chất lỏng trong suốt sáng lấp lánh ấy, chân như mềm nhũn ra, mắt hoa lên, bản thân không còn biết mình đang đứng ở đâu nữa. Ta như bị nuốt chửng bởi trăm hoa đua sắc, lý trí bị che mờ bởi hương vị lan ra trên đầu lưỡi.”

Hai má ửng đỏ, chị Tooko hít một hơi thật sâu.

Bộ dạng đó giống người đang say thật.

Cao nguyên thánh kể về trải nghiệm kỳ lạ của nhà sư gặp gỡ một mỹ nữ sống sâu trong núi. Thông qua kỹ năng sáng tạo và những áng văn hoa mỹ, Ca Hành Đăng cho ta thấy khoảnh khắc tối thượng được gắn kết với vận mệnh làm ta phải nín thở... Cả cuốn Mê cung cỏ mà Konoha đang cầm cũng là một kiệt tác mà Kyouka đã thể hiện điêu luyện một vẻ đẹp ma mị gần như tới ngưỡng nguy hiểm. Có thể nói lời thoại của nhân vật chính Hagoshi Akira là thứ biểu đạt cho chính tác phẩm của Kyouka đấy.”

Nói rồi, chị ấy nhẹ cụp mắt xuống, thì thầm như đang hát.

“Dù là mơ, dù là thực, hay là ảo ảnh... Dường như mắt thấy được, mà lại chẳng thể nói thành lời... Và rồi, dịu dàng, thương nhớ, bi ai, tình nghĩa, yêu thương chất chứa, nở ra. Chưa hết, sự trong trẻo, mát lành, cơn rùng mình, như xé rách lồng ngực, thứ đó, như rơi vào mê đắm... Để làm ví dụ, đó là cảm giác giống như trước khi ra đời, ở trong bụng mẹ và rồi sau đó, nhìn vào bầu ngực của người mẹ xinh đẹp trong khi ngậm dòng sữa tinh khiết thơm tho.”

Chị Tooko mở mắt, tựa như một người vừa quay về từ một thế giới khác, thần người ra, mắt rưng rưng như có nước.

Và tôi cũng giống thế, bị hút vào giọng điệu và ngôn từ của chị Tooko, cảm giác như mình vừa chu du đến thế giới mộng ảo. Khi tôi nhận ra thì lòng bàn tay và trán đã đẫm mồ hôi.

Chị Tooko vươn bàn tay trắng trẻo, rút lấy một cuốn từ chồng sách chất đống trên bàn.

Lần này chị ấy không lật ra mà để nguyên như vậy.

“... Cô ấy, độc giả trung thành của Kyouka, yêu thích một tác phẩm đặc biệt trong số các tác phẩm của ông, là Hồ dạ xoa, vở kịch có mặt nhân vật nữ cùng tên với mình.”

“Cuốn sách tuyệt đẹp” được viết trong nhật ký...

Trải qua năm tháng nên đã có đôi chỗ ố màu, nhưng cuốn sách được chế tác thủ công với những đóa hoa được thêu trên bìa, hình như vẫn toả ra những tia sáng lấp lánh mờ nhạt trong lòng chị Tooko.

Chị Tooko diễn giải cho tôi nội dung của Hồ dạ xoa.

“Ở Kotohikidani thuộc Echizen, có hai vợ chồng là Akira và Yuri sinh sống. Mùa hè một năm trước, Akira đến Kotohikidani, nghe được câu chuyện liên quan đến Hồ dạ xoa từ một người gác tháp chuông già.

Xa xưa, khi thần rồng bị phong ấn trong hồ, đã cam kết sẽ không gây ra lũ lụt thêm lần nào nữa.

Để gợi nhắc lời giao ước đó, một ngày phải gióng chuông ba lần.

Chỉ cần một lần quên gióng chuông thôi giao ước sẽ không còn, thần rồng sẽ được giải phóng, mọi thứ sẽ bị nhấn chìm xuống đáy nước.

Rồi ông già mất đi, để bảo vệ Yuri đang sống trong làng, Akira ở lại Kotohikidani với tư cách người gác tháp chuông mới và trở thành chồng của Yuri. Thế nhưng, hạn hán tiếp tục kéo dài, người trong làng định dùng Yuri làm vật hi sinh, vì lẽ đó mà Yuri chết đi, Akira ngừng không đánh chuông nữa. Ngay lập tức lũ tràn về, nuốt trọn cả ngôi làng.”

“Trong nhật ký, cái tên Bạch Tuyết đã xuất hiện nhỉ. Cô ấy còn viết đó thực sự là yêu quái.”

Chị Tooko trả lời.

“Bạch Tuyết là công chúa của thần rồng bị phong ấn trong hồ. Cô ấy khao khát đi gặp người yêu đang sống ở một cái hồ khác nhưng bị trói buộc bởi lời hứa kéo dài từ đời tổ tiên nên không thể rời xa cái hồ của mình.

Giận dữ vì điều đó, để phá bỏ cam kết, cô ấy đã ra lệnh cho những yêu quái dưới trướng mình đi đánh đổ cái chuông. Nhưng rồi nghe thấy Yuri hát đợi Akira về, Bạch Tuyết liền từ bỏ ý định. Sự tồn tại của Yuri cũng giống như Miko vậy.”

“Chuyện đó giống với hoàn cảnh của Himekura Yuri phải không ạ? Có yêu quái, có Miko, có người đàn ông từ nơi khác đến.”

“Phải... Vì vậy Yuri cảm thấy đồng cảm hơn thảy với câu chuyện này. Ngoài ra, Hồ dạ xoa còn có một yếu tố rất quan trọng để trở thành cuốn sách ‘đặc biệt’ đối với Yuri. Chắc chắn chuyện Yuri đem lòng yêu cậu học trò ghé qua biệt thự là sau khi Yuri có được cuốn Hồ dạ xoa trong tay.”

Giọng nói dịu dàng đến mức ngột ngạt vang lên trong căn phòng mà thời gian đã dừng trôi.

Hình ảnh Himekura Yuri đang chồng lên chị Tooko.

“Ý chị là sao?”

Ánh mắt trong veo của chị Tooko lẳng lặng nhìn tôi chăm chú. Balon đang sủa ở đằng xa. Những hạt bụi nhỏ nhảy múa trong luồng ánh sáng yếu ớt chiếu vào từ cửa sổ.

“Người học trò đến biệt thự là để tìm cuốn sách kỉ vật của mẹ mình. Đó chính là cuốn sách này. Cuốn sách do Kyouka viết ra đã kéo hai người họ lại với nhau.”

Chuyện đó cũng được viết trong nhật ký à?

Chị Tooko cụp hàng mi xuống, sau đó lại hướng ánh mắt vào tôi, thông báo bằng giọng cứng nhắc.

“Người học trò tới tìm sách có tên là Akira.”

“!”

Sự trùng khớp giống như trong truyện làm tôi nín thở.

Cô gái ở trong biệt thự là Yuri.

Chàng trai tìm đến là Akira.

Trước hết phải nói rõ rằng chuyện này vốn không thể xảy ra trong thực tế. Thế mà lại có thể thực sự xảy ra...

Hai con người chỉ cần gặp gỡ là chắc chắn sẽ yêu nhau, họ cần phải gặp nhau và cuối cùng đã thật sự gặp mặt. Khi biết được tên của nhau, không biết hình ảnh phản chiếu của Yuri trong mắt Akira và của Akira trong mắt Yuri đã hiện lên như thế nào.

Dám chắc rằng ít nhất là từ phía Yuri, cô ấy không thể ngăn mình yêu Akira được.

Trước mắt Yuri, người con gái ngưỡng mộ tình yêu và nhân vật nữ của Kyouka, người thanh niên mang cái tên đặc biệt “Akira” đã xuất hiện. Có vẻ như Yuri đã luôn ôm ấp hình bóng của anh ngay từ trước khi hai người gặp gỡ.

“... Trong truyện của Kyouka, có rất nhiều cặp trai gái rơi vào lưới tình ngay từ cái nhìn đầu tiên. Chỉ một khoảnh khắc hai ánh mắt chạm nhau, cảnh sắc xung quanh thay đổi, ý nghĩa cuộc sống của họ thay đổi, tâm hồn ràng buộc với tâm hồn... Hẳn là cả Yuri và Akira đều đã yêu theo cách đó.”

Dù giọng kể chuyện nhẹ bẫng, nhưng có nỗi u sầu thầm kín ẩn đâu đó trong đôi mắt của chị Tooko.

Phải, câu chuyện này không kết thúc có hậu. Akira đã bỏ Yuri lại, Yuri trầm mình xuống ao và chết.

“Nè, Konoha. Câu chuyện của hai người họ tuy giống Hồ dạ xoa thật đây, nhưng có cả phần trùng với Mê cung cỏ nữa.”

Tôi nhìn xuống cuốn sách đang kẹp ở cánh tay.

“Cuốn này ạ?”

“Ừ. Đầu tiên là tên của nhân vật chính. Hagiwara Akira của Hồ dạ xoa và Hagoshi Akira của Mê cung cỏ. Dù chữ viết khác nhau, nhưng cả hai đều đọc là Akira cả.

Hagiwara Akira trong khi đi khắp nơi hỏi thăm về những câu chuyện được lưu truyền ở nhiều nước khác nhau đã đến Kotohikitani... Còn Hagoshi Akira vì ước mong được một lần nữa nghe lại bài đồng dao* mà người mẹ đã mất từng hát cho mình nghe nên bắt đầu một cuộc hành trình, đến Akiya yashiki bị nguyền rủa và gặp rất nhiều thứ quái dị.”

Temari Uta: Bài hát các bé gái hát khi chơi Temari. Temari là món đồ chơi có hình dạng một quả bóng, với hoa văn sặc sỡ.

Quả là giống với Akira xuất hiện ở biệt thự mong tìm lại kỷ vật của mẹ.

Ủa?

Tôi nghĩ lại chuyện khi mình mới đến đây và cảm giác như đã bị lừa.

“Đây là chuyện quan trọng nên hãy truyền đạt lại mà không mắc sai sót nào nhé.”  

Câu mà chú Takamizawa đã bắt tôi nói. Cái đó, có khi nào...  

“Sao thế Konoha? Sao bỗng dưng sắc mặt của em kỳ vậy?”

Tôi thử nói thẳng với chị Tooko những lời tôi đã nói khi vừa dừng chân trước căn nhà này.

“... Tôi tên là Inoue Konoha đến từ Tokyo. Học sinh lớp 11 học viện Seijou. Tôi ghé qua vì nghe nói ở đây có thứ mà tôi đang tìm kiếm, xin hỏi chủ nhân có nhà không?”

Chị Tooko mở tròn hai mắt.

“Cái đó, giống hệt lời của Akira khi tới đây! Trong nhật ký có ghi đấy.

Yuri đã lén nghe đoạn đối thoại giữa Akira với bác quản gia từ sau một gốc cây! Sau đó cô ấy bước ra và nói ‘Tôi chính là chủ nhân đây’.”

Tôi có cảm giác như có một bàn tay lạnh ngắt đang bóp lấy trái tim mình.

Quả nhiên câu nói đó có ý nghĩa...

Chị Tooko hưng phấn hết sức, tay vẫn ôm cuốn Hồ dạ xoa, dáng điệu bận rộn đi đi lại lại.

“A, đủ rồi, chuyện này là thế nào đây. Bị bắt phải xưng cả nơi sinh lẫn tên trường.

Ở căn biệt thự nơi tiểu thư nhà Himekura từng sống, một ‘học sinh’ từ ‘Tokyo’ đến để tìm ‘vật quan trọng’... chẳng phải giống như 80 năm về trước sao!

Không, không phải chỉ có thế!”

Bà chị đột ngột đứng lại, phồng má, quay phắt mặt ra, biểu cảm vô cùng nghiêm túc.

“Tên của con chó.”

“Chó? Chiro á?”

“Không phải Chiro, mà là Balon. Lúc ấy, trong biệt thự có nuôi một con chó béc giê đen để gác cổng. Tên của con chó ấy là Balon. Có đoạn ghi chép về việc tiểu thư đã băng bó cho Chiro sau khi bị Balon cắn. Cái tên giống với con chó đang được nuôi trong căn nhà này hiện tại! Em nghĩ đó là điều ngẫu nhiên sao?”

“Không.”

Tôi trả lời ngay tắp lự. Con chó gác cổng được nuôi 80 năm về trước cũng tên là Balon... Lại còn là giống béc giê màu đen. Không đời nào là ngẫu nhiên được.

“Phải. Maki muốn tạo dựng lại tình huống giống hệt 80 năm trước. Bắt Konoha nói câu thoại giống với Akira, đặt tên con chó là Balon...!”

Lông tơ trên người tôi dựng đứng, đầu óc choáng váng nóng bừng. Tôi nhớ lại những người nhìn tôi từ trong bóng tối hành lang và cửa ra vào cùng khuôn mặt tái xanh của họ.

Đương nhiên là họ sợ rồi! Vì những chuyện giống hệt 80 năm trước lại xảy ra tại chính căn biệt thự bị nguyền rủa trong lời đồn đại của người dân quanh vùng cơ mà!

“Nhưng, nếu thế, không phải em với chị Maki sẽ dính tiếng sét ái tình sao? Còn chị Tooko sẽ thành yêu quái ‘Bạch Tuyết’ nhỉ?”

Tôi ngay lập tức bị cốc đầu một cái đau điếng.

“Chị không phải yêu quái đâu nhé!”

“Nhưng nếu ‘tiểu thư’ và ‘học sinh’ là chị Maki và em, thì chỉ còn lại mỗi yêu quái thôi mà.”

Lần này thì tôi bị ăn búng trán.

Bà chị nổi giận đùng đùng, mặt đỏ tía tai, cả người run lên bần bật.

“Không đùa đâuuuuuu!”

A, không khí đầy nguy hiểm.

“Vậy thì, em muốn nói một ‘cô gái văn chương’ đáng yêu thuần khiết như chị sẽ giết hết trơn hết trọi mọi người và biến căn nhà này thành biển máu hả?”

“À không, cái đó...”

Cảm thấy nguy hiểm đang tới gần, tôi lùi về phía sau.

Chị Tooko một tay giữ cuốn Hồ dạ xoa, tay còn lại nắm thành hình quả đấm và vung vẩy.

“Chị như thế này mà là yêu quái hả! Chị không ăn thịt người, không cầm tay người, trồi lên từ đáy hồ trong tình trạng vấy máu toàn thân, cũng không nguyền ai rủa ai dai nhanh nhách đến gần 80 năm nhé! Konoha nghĩ chị như thế sao? Chị, một cô gái tóc đen, hình mẫu chuẩn mực của một cô gái văn chương nhưng trong mắt Konoha thì chỉ nhìn thấy một màu trắng toát thôi đúng không, là như thế đúng không?”

“Ối! Người làm chị Tooko biến thành yêu quái không phải là em! Là chị Maki cơ mà!”

Những cú đâm tựa như mèo cào túi bụi giáng lên đầu tôi đột nhiên ngừng phắt lại.

“Đúng rồi, toàn bộ tội lỗi đều ở con người lòng dạ đen tối đó mà ra. Quá lắm rồi, t~~~~~~~tuyệt đối không bỏ qua đâu! Chị sẽ phanh phui âm mưu và nắm lấy điểm yếu của Maki! Sau đó sẽ xóa sạch nợ nần và đến phiên chị bóc lột sức lao động! Đây là trận chiến quyết định vận mệnh tương lai của câu lạc bộ văn học!”

A... Thói hoang tưởng mất kiểm soát lại bắt đầu rồi. Dù tôi không muốn liên quan vào bất kỳ vụ việc nào ngớ ngẩn hơn thế này nữa.

Tôi cảm thấy đầu óc mình tối sầm. “Cô gái văn chương” túm lấy tay áo tôi, nói rành rọt.

“Phải nhanh chóng điều tra. Hãy theo chị, Konoha!”

Ông bác ở tiệm bán quà lưu niệm vẫn còn nhớ chúng tôi.

“Ồ, tiểu thư yêu quái và anh bạn học trò à?”

Bác ta đột nhiên cất tiếng chào chúng tôi như thế kèm theo một nụ cười bông đùa. Rồi ông bác vừa cười vừa kể.

“À không, chỉ là chúng tôi phán đoán một chút về chuyện hiện có tiểu thư và một anh học trò ở lại trong biệt thự nhà Himekura ấy. Có vẻ như có thêm một cô bé là bạn của tiểu thư và chuyện cô bé ấy là ai lại trở thành đề tài bàn tán của mọi người, cuối cùng tất cả tự đi đến kết luận ‘vậy thì chắc cô ấy là yêu quái rồi’. Chuyện là thế thôi ấy mà.”

Đương nhiên, mặt chị Tooko sưng sỉa hết cỡ.

“Thật quá đáng! Cháu không phải yêu quái! Cháu chỉ là một nữ sinh cấp ba, một ‘cô gái văn chương’ đúng như mọi người thấy thôi.”

Em thực lòng mong chị không lôi cả chuyện đó ra nói. Tôi đứng cạnh mà cũng đỏ cả mặt.

Ông bác cứ “xin lỗi, xin lỗi” và mời chúng tôi thử sasa dango* kèm với trà.

Bánh dày nhân đậu đỏ được gói trong lá tre.

Chị Tooko không biết đồ ăn có mùi vị như thế nào... Nhưng đó chính là lúc năng lực tưởng tượng của chị ấy phát huy.

“Ừm, cũng ngon. Vị giống như thơ Haiku của Kobayashi Issa nhỉ. Món ăn cao cấp thoảng mùi hương của tre, vị đậu đỏ cũng dịu chứ không quá ngọt.”

Bà chị bày tỏ cảm tưởng trong tâm trạng thoải mái, có vẻ như đã lấy lại được trạng thái cân bằng yên ổn và vui vẻ.

Ông bác cũng tâm sự với chúng tôi vài chuyện về Bạch Tuyết được lưu truyền trong làng.

“Đến bây giờ tôi cũng nghĩ yêu quái này nọ chỉ là chuyện ngốc nghếch thôi. Thực tế thì cũng có kha khá kẻ nói là trông thấy Bạch Tuyết đấy. Cô cậu nghe chuyện Bạch Tuyết hiện ra từ cái ao mà tiểu thư trầm mình xuống, toàn thân đẫm máu và ăn một cánh tay chưa? Ngoài ra, một người đàn bà tóc trắng trong trang phục kimono đứng bên bờ ao, hoặc chuyện có người nhìn thấy một người phụ nữ tóc trắng biến mất trong biệt thự. Cả chuyện giữa đêm có tiếng gõ lạch cạch vào cửa sổ nhà những người phụ trách công trường, nếu nhìn về hướng đó sẽ thấy một người con gái tóc trắng giấu mặt nhòm vào từ khe hở của rèm, xưng tên là Bạch Tuyết... hay việc cô ta lẩm bẩm với vẻ đầy thù hận, cứ gọi Akira, Akira...”

Không biết có phải vì sợ không, chị Tooko níu lấy gấu áo của tôi.

“Chẳng phải sau khi tiểu thư mất, sự bất hạnh vẫn tiếp diễn ở nhà chính Himekura hay sao? Trong biệt thự có một cái miếu phải không? Nghe nói là tiểu thư đang yên nghỉ dưới đó, không mai táng trong một ngôi mộ, mà lại phải làm theo dạng đó hình như là vì muốn chế ngự lời nguyền đấy.”

Nơi Uotani đã chắp hai tay vái, là mộ của Yuri sao?

“Chuyện mở mang vùng đất này khoảng năm mươi năm trước được đưa ra không biết bao lần và lần nào Bạch Tuyết cũng xuất hiện, gây náo loạn um sùm. Đặc biệt là trận hỏa hoạn 50 năm trước...”

Ông bác bỗng run rẩy.

“Lửa đột ngột bốc lên từ biệt thự, đúng lúc chủ nhân nhà Himekura ở đó, rơi vào tình thế hiểm nghèo suýt chết. Đến cuối cùng vẫn không xác định được nguyên nhân, mọi người đồn thổi rằng chắc hắn vụ đó cũng do lời nguyền của Bạch Tuyết gây ra.”

Tôi nhớ lại cảm giác mất cân bằng đâu đó trong hình dạng bên ngoài của tòa nhà. Có phải đó là phần đã bị hư hại sau trận hỏa hoạn và được sửa chữa không nhỉ? Chuyện đã cách đây năm mươi năm, có nghĩa chủ nhân nhà Himekura suýt chết năm đó là sẽ là cỡ ông hoặc cụ ông của chị Maki phải không ta?

“Thôi thì, từ vụ việc đầu tiên đến nay cũng đã gần 80 năm trôi qua, chúng tôi cũng không phải khiếp sợ lời nguyền đến mức ấy... Thế nhưng con cháu của những người đã bị giết hại trong căn nhà ấy... chắc họ phải chịu nhiều vất vả lắm...”

Ông bác cau mày, giọng nói nhỏ lại.

“Họ hẳn đã buộc phải có những ký ức tồi tệ, bởi một cái làng nhỏ bé thế này, sau vụ việc, đi đến đâu họ cũng trở thành đích ngắm của những tin đồn, vì là người có liên quan đến căn nhà yêu quái ấy. Không biết có phải vì thế mà đến tận bây giờ, họ vẫn có khoảng cách với những người dân khác, dù không đến mức gọi là tẩy chay, nhưng vẫn ở một vị trí tương đối nhạy cảm...”

Gia đình của những người đã mất, hiển nhiên cũng là nạn nhân, vậy mà... Tôi cảm thấy đáng thương thay cho họ. Thế nhưng, bởi vì đây là vùng đất bị cô lập như thế, có lẽ họ lo “Bạch Tuyết” vẫn còn đang tồn tại chăng.

Chị Tooko lên tiếng hỏi.

“Liệu cháu có thể hỏi chuyện những người con cháu đó không?”

Liền sau đó, ông bác nói ra một điều khiến chúng tôi kinh ngạc.

“Đó là những người làm việc trong biệt thự mà hai cô cậu đang ở đó. Quản gia, người làm vườn, bà bảo mẫu, đầu bếp và hầu gái... giống hệt như 80 năm trước.”

Chị Tooko tròn mắt và nín thở. Tôi cũng tưởng như tim mình ngừng đập.

Chị Maki không chỉ bố trí “tiểu thư”, “học sinh”, “yêu quái” và “chó” thôi sao?! Đến cả người làm cũng giống với 80 năm về trước! Đã thế lại còn là con cháu của những người bị hại?!

Ngỡ như bị một cây nước đá dí vào người, một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, làm tôi nổi hết cả da gà.

Rốt cục chị Maki định làm trò quỷ gì vậy?!

Chị Tooko hỏi tiếp với gương mặt căng thẳng.

“Trong biệt thự có một cô bé được gọi là Sayo. Cô bé ấy cũng nằm trong số con cháu của nạn nhân sao ạ?”

“Đúng vậy. Bà của con bé - bà Hiroko - đã làm việc trong biệt thự của nhà Himekura. Con bé ở trường cũng bị bắt nạt, bạn học nói nó bị yêu quái ám này nọ, có vẻ như lâu rồi đã chẳng còn đến trường nữa. Người mẹ sinh khá muộn nên đã mất khi con bé còn đỏ hỏn, kể từ đó con bé được bà Hiroko nuôi dạy, thế rồi đến cả bà Hiroko cũng mất đi, nên bệnh nhút nhát của nó càng nặng. Hầu như nó chẳng bao giờ nói chuyện với ai...”

Chị Tooko ngắt lời.

“Đợi đã ạ. Nếu bà của Sayo làm việc trong biệt thự nhà Himekura, chẳng phải là đã qua đời từ 80 năm trước hay sao ạ?”

Đúng rồi! Không phải chắc chắn tất cả người làm đều đã bị giết hay sao?!

“Tụi cháu nghe kể rằng nếu tính cả tiểu thư thì có tất cả sáu thi thể.”

“Xem nào, tiểu thư, quản gia, người làm vườn, bảo mẫu, đầu bếp...” - Bác ta vừa gập ngón tay vừa đếm, rồi cười xòa. - “Ờ, một xác chết nữa là của con chó. Nghe nói nó bị sùi bọt mép rồi chết.”

Chó? Vậy người hầu gái còn lại thì sao?

“Bà Hiroko đã về nhà vào đêm xảy ra vụ việc. Thế rồi, khi bà ấy quay lại vào ngày hôm sau, nơi đó đã trở thành biển máu.”

“Nghĩa là bà của Sayo là người phát hiện sự việc đầu tiên phải không ạ?”

“Ừ, hồi đó bà ấy mới chỉ tám tuổi, chắc bị sốc dữ dội lắm.”

Ông chủ cửa hàng lắc đầu với vẻ thương xót.

Tưởng tượng ra khung cảnh địa ngục trải rộng trước mắt một bé gái tám tuổi, tôi thấy lạnh toát cả người.

Những vệt máu đỏ đen bắn tung tóe trên tường và sàn nhà.

Mùi máu tanh ngòm bốc lên. Năm xác chết bị rạch, bị bắn, bị đâm.

Cô bé đã nhìn cảnh tượng ấy với tâm trạng như thế nào? Chắc chắn là một cú sốc khủng khiếp. Mặt chị Tooko cũng trở nên tái mét.

“Nhưng kẻ có tội lớn nhất chính là gã đàn ông đã vứt bỏ tiểu thư. Nếu không có tên đó thì tiểu thư cũng đâu có chết. Dù là Miko hay là đang dưỡng bệnh thì cũng chỉ là lý do hình thức bề nổi để nhổ bớt phiền phức ra khỏi nhà chính thôi, đi lấy chồng có phải tốt không?”

“Nhổ bớt phiền phức, nghĩa là sao ạ?”

Nghe tôi hỏi, ông bác đưa mắt sang chỗ khác như thể nhận ra mình vừa nói hớ.

“À, không... Chỉ là tự tôi nghĩ rằng, vào thời đại đó, một cô gái trẻ lại rời xa gia đình vào một nơi xa xôi sâu trong núi như thế, có khi nào là vì có sự tình gì đó mà không thể ở cùng gia đình hay không thôi.”

Trong lúc chúng tôi trao đổi, chị Tooko đặt ngón trỏ lên môi, trầm ngâm nghĩ ngợi.

“...”

Ra khỏi cửa hàng, chị Tooko lại nắm lấy vạt áo khoác của tôi.

“Này, Konoha. Thử đi đến ao đi.”

Chị ấy nhìn tôi với ánh mắt bình tĩnh như thể đã cân nhắc rất nhiều.

Tôi nhớ lại điều Uotani nói về sự nguy hiểm của cái ao, một hồi chuông báo động vang lên trong đầu tôi.

Thế nhưng dù sao đi nữa, bằng cách nào đó chúng tôi đã đến đây rồi, không thể không tiến lên được. Hơn nữa, kể cả chỉ có một mình, có lẽ chị Tooko vẫn sẽ đi.

Tôi đành bỏ cuộc và gật đầu “Vâng”.

Cái ao đó nằm ở vị trí khá gần với khu biệt thự.

Chúng tôi đang rẽ cây cỏ dò dẫm tiến lên, mùi đất và cỏ xộc đầy hai lỗ mũi thì đột nhiên, tầm nhìn mở rộng bạt ngàn ngay trước mắt.

Bị bao bọc trong những cành cây lởm chởm khẳng khiu và những dây thường xuân rũ xuống là mặt nước đong đầy, sâu hút và tĩnh lặng.

Nó rộng hơn chúng tôi tưởng nhiều, thay vì gọi là một cái ao thì giống với một cái hồ lớn hơn. Ở bờ đối diện là một vách đá dựng không cao lắm còn ở mép nước bên này cỏ mềm mọc lên phủ đầy giống như ở bãi biển vậy.

Tôi và chị Tooko đứng cạnh nhau quan sát mặt nước chăm chú.

“Đây là nơi sinh sống của yêu quái sao?”

“Thôi ngay kiểu nói đó đi cho chị.”

“Yuri đã trầm mình xuống hồ này chị nhỉ.”

“C-c-cái đó cũng... Có thể đừng gợi chị nhớ lại được không.”

“Vì sao thế ạ?”

Chị Tooko đỏ mặt, hướng ánh nhìn xuống dưới, bộ dạng đầy vẻ lo âu.

“Tại vì... có người nói nếu nói chuyện về người đã mất, họ sẽ thành ma và xuất hiện đúng không. Đ-Đương nhiên, chị không có tin mấy thứ mê tín đó đâu.”

Đôi mắt hấp háy cộng với vẻ mặt sắp khóc đến nơi kia chính là bằng chứng hùng hồn cho em biết chị rất tin vào chuyện ấy đấy. Thế này thì điều tra kiểu gì không biết.

Chậc, chị Tooko mà hiền lành dễ bảo thì cũng tốt thôi...

Mặt hồ tắm trong ánh nắng mặt trời trút xuống, sáng lên lấp lóa.

Trên cành cây ngay cạnh chúng tôi, một chú chim đang cất tiếng hót dễ thương. Côn trùng bay qua bay lại trên những ngọn cỏ. Bầu không khí trong lành mát lạnh, trước khung cảnh thanh bình quá đỗi này, không ai có thể nghĩ rằng ở đây từng có yêu quái được.

“Bạch Tuyết” có từng tồn tại thật không?

Một người phụ nữ đẫm máu có mái tóc dài trắng toát... Cô ta là ai và từ đâu tới? Có thật là hiện giờ, cô ta vẫn đi lang thang trong làng và gọi tên Akira không?

Trong nhật ký, hình như Yuri cũng rất sợ Bạch Tuyết.

“Chị Tooko, nói cho em biết phần tiếp theo của nhật ký được không? Hai người đó như thế nào sau khi Akira đến biệt thự vậy ạ?”

Chị ấy thì thầm nhỏ nhẹ, mắt vẫn hướng về phía hồ, như thể đang kể lại một câu chuyện rất xa xôi.

“Yuri đã nói rằng dù cảm thấy rất có lỗi nhưng cuốn sách này có bút tích của cha cô và cũng là cuốn sách rất quan trọng với bản thân nên cô không thể trao cho anh được. Thế là Akira đã lưu lại biệt thự như một vị khách để thuyết phục Yuri.”

“Và sau đó?”

“Hai người đã cùng nhau trải qua một quãng thời gian như trong truyện kể. Không, giống câu chuyện ấy... Câu chuyện Akira đã kể cho bạn thân của mình trong Hồ dạ xoa...”

Nói đoạn, chị ấy đọc thuộc lòng lời thoại trong Hồ dạ xoa.

“‘Khi cậu đến nơi này, cậu cũng biến thành nhân vật trong câu chuyện còn gì... Tôi còn hơn thế, tôi đã trở thành chính thứ đó, trở thành câu chuyện mất rồi’... Giống như vậy...”

Với thứ ánh sáng dịu dàng đầy đau khổ hiện lên trong ánh mắt, chị Tooko nhắc lại những lời văn của Yuri viết trong nhật ký bằng giọng nói ấm áp. Ngỡ như chính Yuri đang kể vậy, bằng giọng nói nhỏ, dịu dàng, êm ái.

“Lần đầu tiên tôi biết thích một người.

Không phải, chỉ dùng từ ngữ như thế là không đủ. Chắc chắn phải gọi tên thứ cảm xúc này là tình yêu.

Tôi đang yêu Akira.

Thật không thể tin được chuyện này lại xảy ra với chính mình.

Bấy giờ tôi cũng đang ở trong thế giới của những câu chuyện mà bản thân đã đọc và yêu mến cho đến ngày hôm nay.”

“Vì mẹ vừa qua đời chưa lâu nên Akira có vẻ rất cô đơn, trống vắng và phải chịu nhiều tổn thương. Anh ấy đã buồn bã giãi bày tâm sự của mình với tôi, những chuyện đáng ghét ở trường đại học, sự mất lòng tin đối với người khác và cảm xúc như muốn vứt bỏ hết tất thảy mọi thứ.

Akira thật đáng thương.

Tôi muốn ôm lấy anh ấy, thay vào vị trí mà mẹ anh để lại.”

“Akira thật sự quá đáng yêu.

Tôi thích mái tóc mượt mà phủ lên vầng trán.

Tôi thích chất giọng trầm đọc bản nguyên gốc tác phẩm của Goethe hoặc Schiller.

Tôi thích bộ trang phục một lớp giản đơn trông khá mát mẻ.

Tôi thích hàng lông mày thanh tú.

Tôi thích bờ môi mỏng.

Và thích nhất là gương mặt bật cười vui vẻ vô tư như trẻ con.

Đến nơi đó! Đến nơi đó! A... Nếu có thể đi đến đó cùng anh thì không biết sẽ tuyệt đến thế nào nhỉ?”

“Mỗi khi có chuyện phải suy nghĩ hay xấu hổ không biết làm thế nào, tôi hay chạm nhẹ ngón tay vào mang tai.

‘Đó là thói quen của em à?’

Ánh mắt ngọt ngào nhìn tôi chăm chú, Akira dịu dàng nói và khẽ chạm vào tai tôi, khiến tôi nóng bừng hai gò má. “

“Cầu mong câu chuyện này sẽ kéo dài vĩnh viễn. Tôi sẽ giữ ‘lời hứa’.

Vì thế xin hãy để tôi mãi mãi được ở bên Akira”.

Chị Tooko đang nhắm mắt và khẽ mỉm cười.

Thật là một mối tình trong sáng phải không.

Thật là một tình yêu ngập tràn hạnh phúc phải không.

Một tình yêu đẹp đẽ, dịu dàng và dễ thương nhường ấy... cứ như một câu chuyện... chỉ tồn tại trong những giấc mơ.

Cơn gió thoảng khe khẽ làm đung đưa bím tóc tết đuôi sam của chị Tooko và vạt bộ đầm trắng tinh chị ấy mặc.

Ánh sáng tinh khôi chảy qua kẽ lá và đổ xuống thân hình mảnh dẻ của chị Tooko.

Dáng điệu đó như thể linh hồn Yuri đã nhập vào chị ấy, khiến trống ngực tôi đánh dồn dập. Tôi có cảm giác lạ lùng như thể chính bản thân mình biến thành Akira và đang ngắm nhìn Yuri trong hình hài của chị Tooko vậy.

Ngực tôi đau quá.

Yuri thật đáng yêu.

Chị Tooko tiếp tục thuật lại những dòng xúc cảm của Yuri.

Biểu cảm ngày một trở nên buồn bã, hàng lông mày trĩu xuống, đôi mắt nhắm như thể đang mơ mộng giờ đây khe khẽ mở ra.

“Tôi cùng Akira đến bên hồ.

Đấy là lần đầu tôi ra ngoài vào ban đêm như thế. Lúc nào tôi cũng đi ra hồ vào ban ngày cả. Bởi lẽ, có thể Bạch Tuyết sẽ xuất hiện vào ban đêm.

Akira nói có anh ấy ở đây nên không việc gì phải sợ hết và luôn nắm lấy tay tôi.

Dưới ánh trăng, ở bên hồ, khi nhận ra Bạch Tuyết luôn lén lút nhìn khuôn mặt ửng đỏ của tôi, tim tôi như ngừng đập, cảm giác sợ hãi bao trùm, nhưng tôi lại không thể buông tay. Trái lại, tôi siết mạnh hơn những ngón tay và liền bị anh ấy hỏi ‘Em làm sao thế? ‘.

Cảm nhận niềm hạnh phúc trong nỗi hoảng sợ tột cùng, sau khi về nhà, tôi ôm chầm lấy Chiro mà khóc.”

Mọi thứ rơi vào tĩnh lặng.

Chị Tooko mím môi, ánh mắt đau đớn chằm chằm xuống chân mình.

“...”

Dù không biết là mơ hay thực, nhưng tôi lại nhớ tới gương mặt buồn bã mình đã nhìn thấy trong luồng sáng trắng của buổi sớm mai.

Hiện giờ, chị Tooko có vẻ mặt giống như lúc đó.

Cuốn nhật ký đặt trên đầu gối.

Cánh cẩm chướng màu đỏ.

Cổ họng tôi như bị bóp nghẹt, hơi thở cũng trở nên khó nhọc.

“... Sau đó, bạn thân Akira đã từ Tokyo đến đón anh ấy. Thông qua sự tiến cử của giáo sư, người ta quyết định để anh ấy đi du học Đức, chi phí sẽ được nhà nước tài trợ, và vì thế anh ấy phải nhanh chóng quay về Tokyo.”

Chị ấy cúi đầu và thì thầm kể. Cả người tôi đột nhiên lạnh toát trước những ngôn từ ấy.

Akira đi mất rồi.

Yuri chọn lấy cái chết và Bạch Tuyết báo thù.

Sau một khoảnh khắc im lặng, đột nhiên chị Tooko nói bằng giọng nhẹ bẫng.

“Konoha có biết cụm từ ‘Kính hoa thủy nguyệt’ không? Viết bởi các từ gương, hoa, nước và trăng đó.”

“Không ạ”.

Ánh mắt chị Tooko hướng về mặt nước đang lay động nhẹ nhàng.

“Hoa phản chiếu trong gương hay mặt trăng nổi lên trên làn nước, dù nhìn thì thật xinh đẹp nhưng không thể chạm tới được... Là một câu ví von cho những ảo ảnh hư vô yếu đuối... Bút danh Izumi Kyouka* cũng là do sư phụ ông, Ozaki Kouyou đặt cho dựa theo từ ấy. Những câu chuyện mà Kyouka viết ra, tác phẩm nào cũng đẹp, như một giấc mơ thoáng qua...”

Chữ Hán của Kyouka chính là ghép bởi 2 chữ “Kính” và “Hoa”.

Hẳn là câu chuyện của Yuri và Akira cũng thế.

Giấc mơ và ảo ảnh, đẹp như hoa, đẹp như trăng, nhưng đều tan biến cùng ánh bình minh ló dạng. Kính hoa thủy nguyệt.

Giây phút mà tôi và chị Tooko đang nói chuyện với nhau thế này, có khi nào lại cũng chỉ là một giấc mơ, có khi nào cũng sẽ biến mất như ảo ảnh.

Nhìn vào ánh mắt trông thật yếu ớt của chị Tooko, tôi càng bị nỗi bất an ấy bó buộc. Bên tai lại vang lên lời thì thầm tôi nghe được buổi sáng hôm ấy.

“Này... Sau đây... Còn có thể ở... bao lâu nữa nhỉ?”

“Chị Tooko, sáng nay lúc em ngủ, chị đã nói gì à?”

Trước câu hỏi quá sức đột ngột của tôi, chị Tooko giật mình ngẩng mặt lên.

Sau khi để lộ vẻ ngạc nhiên không mảy may phòng bị, ánh mắt chị ấy trở nên dịu dàng chất chứa buồn đau và sau đó bật cười.

“Chắc là Konoha nằm mơ thôi.”

Giọng nói đầy sức sống như những cánh hoa rực rỡ đồng loạt nhảy múa trong ánh sáng.

Nụ cười và giọng nói ấy khiến tôi không nói thêm được điều gì.

Chị Tooko khom người và ngó lom lom vào mặt tôi từ bên cạnh. Đôi mắt chị ấy long lanh như một đứa trẻ nghịch ngợm.

“Cũng đến lúc về rồi đấy. Bụng chị rỗng không rồi. Về đến biệt thự hãy viết cho chị một món điểm tâm thật là ngọt nhé.”

Nói rồi, chị ấy cất bước với điệu bộ vô cùng thoải mái.

“Chắc là Konoha nằm mơ thôi.”

Là ý gì không biết.

Đó thật sự chỉ là một giấc mơ sao? Hay là bà chị này đang nói dối?

Những bước chân của chị Tooko rất nhẹ nhõm.

Tôi cũng quay lưng về phía hồ và đi theo sau chị ấy.

Quãng thời gian tôi ở bên cô ấy, tựa như một giấc mơ ấm áp.

Cô ấy đọc sách trong căn phòng ngập tràn ánh hoàng hôn dịu êm, căn phòng nhỏ chỉ có hai người.

Hàng lông mi dài và những sợi tóc mai nhuộm sắc vàng.

Cô ấy thông thái, nhã nhặn, hay thẹn thùng, nhưng cũng có cả phần tính cách liều lĩnh và ngây thơ.

Cũng có khi tôi nghĩ rằng hay là cô ấy chưa hiểu gì về cuộc sống nên không biết cảnh giác, khi có chuyện bất ngờ không lường trước được xảy ra, cô ấy luôn cúi đầu, hai má đỏ dừ.

Thế rồi, bàn tay dịu dàng, chạm vào tôi.

Khi nhớ lại từng chút từng chút những ký ức ấy, ngực tôi thắt lại trong dư vị ngọt ngào.

Tôi của ngày đó, gặp phải toàn những chuyện khổ đau, không còn tin vào con người lẫn tương lai. Giao thiệp với người khác khiến tôi cảm thấy thật khổ sở, vì thế tôi ngoan cố trốn tránh tranh đua hay cho đối phương biết cảm xúc của mình.

Trốn tránh khỏi hiện thực, tôi ấn náu trong căn phòng chỉ có một mình.

Vậy mà cô ấy đã ôm lấy tôi, đã nói những lời dịu dàng, tựa như người mẹ. Đã ở bên và lắng nghe câu chuyện của tôi.

Nằm mơ thì chắc chắn một lúc nào đó sẽ phải thức giấc, thế nhưng, khi ở bên cô ấy, tâm trạng tôi vô cùng thoải mái, cảm giác quá thân thuộc, quá hiển nhiên, nên tôi cứ ngỡ như... giấc mơ này sẽ kéo dài vĩnh viễn.

Thế nhưng, tình yêu và sự trong sạch của cô ấy đã thẳng thừng đưa giấc mơ đến hồi kết thúc.

Đến đó, đến nơi đó...

Tôi đã đi một mình xa đến thế này rồi...

8 Tập Nguyên tác: 文学少女 - Bungaku Shoujo - ebook©MotSAch —★— TVE-4u©Hà Du Xuất bản: NXB Văn Học 2014/2015
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Nomura Mizuki

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.