Cô Gái Văn Chương

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 83 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 8: Than Khóc
Chương 8: Than Khóc

❊ ❊ ❊

Mười ngày sau.

- Miu ơi, mình mang quà cho cậu này.

- Konoha tới rồi, ôi vui quá!

Khi tôi mở cửa phòng bệnh, Miu nhìn về phía tôi nở một nụ cười thuần khiết, rồi cậu ấy điều khiển chiếc xe lăn chạy điện nhích lại gần tôi.

- Oa, mình thích nhất loại pudding hồng trà này đây. Cảm ơn cậu nha, Konoha. À đúng rồi, hôm nay ở trường có chuyện gì thú vị không? Cá vàng vẫn khỏe chứ? Không biết mình có thể xuất viện trước khi bế giảng không nhỉ... Thật hi vọng lên lớp 4 cũng được học chung với Konoha.

Mái tóc ngắn ngủn khẽ lay động tỏa ra hương xà bông, Miu chạm nhẹ đầu vào bụng tôi rồi vui vẻ nói.

- Cậu đút bánh cho mình ăn được không, Konoha?

- Ừm...

Tôi mở nắp hộp ra rồi dùng chiếc muỗng nhựa xúc một miếng rồi đưa vào miệng của Miu.

Như chú chim con được mẹ mớm mồi, bờ môi của Miu hơi hé ra rồi ngậm lấy chiếc muỗng, sau đó cậu ấy nở một nụ cười hạnh phúc.

- Ngon quá đi~. Cho mình miếng nữa, Konoha~!

Tôi đút cho cậu ấy ăn trong khi Miu liên tục vòi vĩnh. Trong khi cẩn thận đút chiếc muỗng nhựa vào giữa hai bờ môi sắc anh đào của cậu ấy, trái tim tôi như vỡ vụn khi chứng kiến cử chỉ và biểu cảm thơ ngây của Miu.

Vào cái ngày tuyết rơi mười hôm trước.

Tôi, đã không thể ngăn Miu lao ra trước xe tải.

Rõ ràng cậu ấy ở gần tôi như vậy, nhưng tôi lại vẫn để Miu một mình rời xa tôi.

May mắn là nhờ tài xế nhanh chân đạp phanh, cũng như lớp tuyết đọng dày làm giảm lực va đập, Miu chỉ bị thương nhẹ.

Tuy nhiên khi cậu ấy tỉnh lại, tình trạng cơ thể của Miu lại quay trở lại như lúc trước, tay chân của cậu ấy gần như không thể cử động được.

Không chỉ vậy, tâm trí của Miu cũng quay về lúc học lớp 3... lúc chúng tôi gặp nhau lần đầu tiên.

Bác sĩ nói nguyên nhân có thể là vì lúc gặp tai nạn phần đầu của cậu ấy bị chấn động mạnh.

Nhưng tôi lại nghĩ mọi chuyện thành ra như vậy phải chăng là vì tôi đã cự tuyệt Miu vào ngày hôm đó?

Khi đó, bằng đôi mắt trống rỗng, Miu ngước lên nhìn những bông tuyết rơi lả tả như lông vũ.

Chính tôi đã giết chết tâm hồn Miu.

Vì chăm sóc Miu, tôi quyết định tạm nghỉ học. Lộ trình mỗi ngày của tôi là từ nhà tới bệnh viện.

Chị Tooko nhiều lần gọi điện tới.

Tôi biết chị ấy lo lắng cho tôi, nhưng tôi chỉ trả lời chị ấy với giọng đều đều rằng:

- Chị cố gắng thi tốt nhé...

Chỉ vài chữ ngắn ngủi đó thôi cũng đã lấy hết sức lực từ cơ thể tôi.

Ngoài ra, chị Tooko cũng nói cho tôi biết hình như Takeda từ hôm đó đến giờ vẫn nghỉ học.

Chứng kiến Miu ngã gục ra đường vì bị xe tải tông, có lẽ cô bé đã liên tưởng tới người bạn thân qua đời vì tai nạn giao thông.

Những kí ức sống lại đó hẳn đã khiến Takeda chịu một cú sốc nặng nề, thế nên đến bây giờ cô bé vẫn giam mình ở trong nhà không chịu ra ngoài.

Chị Tooko nói với giọng khổ sở rằng khi chị ấy đến thăm, Takeda chỉ ôm gối ngồi bất động trong phòng như một con búp bê vô hồn. Ryuuto mỗi ngày cũng đến xem tình hình của cô bé nhưng dường như vẫn chẳng có gì tiến triển cả, Takeda vẫn đóng chặt cánh cửa dẫn vào trái tim mình.

Khi nghe được chuyện này, ngực tôi đau như muốn vỡ ra.

Chị Tooko nói muốn đọc quyển tiểu thuyết của Inoue MIU mà Miu đã chỉnh sửa, thế nên tôi đã in chúng ra và gửi tới địa chỉ nơi chị ấy đang ở nhờ. Có lẽ, đối với tôi mà nói, đây cũng là một hành vi sám hối.

Để khắc sâu vào tâm trí rằng tôi đã làm Miu tổn thương nhiều như thế nào.

Tôi không tìm thấy quyển sách gốc ở đâu cả, có lẽ Miu đã vứt nó đi khi cậu ấy trốn khỏi bệnh viện.

- Sao thế, Konoha? Sao trông cậu buồn vậy?

Sau khi ăn xong bánh pudding, Miu ngước lên nhìn tôi với ánh mắt lo lắng.

- Không có gì đâu.

Tôi nhẹ giọng trả lời rồi đem chiếc hộp rỗng bỏ vào thùng rác.

- À đúng rồi, mình vừa nghĩ ra một câu chuyện mới đấy Konoha. Cậu muốn nghe không?

Miu kéo tay tôi rồi nói một cách vui vẻ.

- Ngày xưa, ở ngôi làng nọ, có một cặp anh em gái sống với nhau rất hòa thuận, họ trồng cà chua trên cánh đồng. Một hôm, trên cây mọc ra một trái cà chua màu vàng, khi nhìn thấy nó, hai anh em đã nghĩ rằng trái cà chua này chắc hẳn là làm từ vàng ròng. Mỗi ngày mỗi ngày, hai anh em đều ra ngắm nhìn trái cà chua vàng và lại thấy thật vui vẻ. Đúng lúc này, một gánh xiếc nổi tiếng đặt chân tới ngôi làng họ sinh sống...

Miu kể chuyện bằng chất giọng thơ ngây, trên môi nở nụ cười vui vẻ, hai mắt tỏa sáng rực rỡ.

Tôi biết phần tiếp theo của câu chuyện đó.

Ngực nhói lên.

Cảm giác đau xót nghẹn ứ nơi cổ họng khiến tôi muốn bật khóc.

- Thế là hai anh em nọ đã mang trái cà chua vàng tới chỗ xem xiếc để thay cho tiền vào cửa. Nhưng họ lại bị những người trong gánh xiếc cười nhạo, “Đây không phải chỉ là một trái cà chua sao. Hai người định giỡn mặt với bọn tôi à?”, rồi họ bị ném cà chua vào người, người em gái không chịu được nên đã khóc òa lên...

- Miu, đó không phải câu chuyện cậu nghĩ ra... Nó là Quả cà chua vàng của Miyazawa Kenji.

Cố nén cơn đau, tôi khẽ nói như vậy. Miu hơi khựng lại, nhưng rồi cậu ấy lắc đầu nguầy nguậy.

- Người đó là ai? Mình không biết ông ta. Đây là câu chuyện do chính mình nghĩ ra mà.

Thế rồi cậu ấy tiếp tục líu lo như một chú chim đang hót.

- Ôi, hai người thật đáng thương... Cả anh trai và em gái đều thật đáng thương. Họ là những đứa bé ngoan mà lại bị đối xử như vậy, thật đáng thương... họ thật đáng thương, đúng không, Konoha...

Ngực tôi quặn thắt.

Nếu như vẫn ngắm nhìn và tin tưởng trái cà chua màu vàng mọc trên cánh đồng là vàng ròng, phải chăng hai anh em họ sẽ có thể được hạnh phúc?

Nếu cứ mãi không nhận ra đó chỉ là một trái cà chua bình thường...

- Konoha ngày mai cũng tới thăm mình nhé. Không có Konoha bên cạnh mình chẳng thể làm được gì cả. Không biết liệu cơ thể của mình... có thể lành lại không nhỉ... liệu mình có thể lại cử động bình thường được không nhỉ...

Tôi dường như có thể nghe thấy những âm thanh vỡ vụn trong lồng ngực.

- Chỉ cần chăm chỉ luyện tập nhất định sẽ có ngày cậu khỏe lên thôi.

- Vậy sao...

Miu ngước lên nhìn tôi với ánh mắt bất an, nhưng rồi đột nhiên cậu ấy bật cười.

- Nhưng mà cho dù không chữa được đi nữa thì chỉ cần Konoha vẫn ở bên cạnh mình là mình đã cảm thấy thỏa mãn rồi. Chỉ cần Konoha tới thăm mình, cùng chơi với mình, là mình đã rất hạnh phúc rồi.

Nụ cười đó an bình và trong sáng, trông cậu ấy thực sự hạnh phúc.

- Mỗi ngày mình đều sẽ đến thăm cậu.

- Ừm, hứa nhé, mỗi ngày mình sẽ chờ Konoha đến. Hôm nay Konoha cũng ở cùng mình tới tối nhé?

Tôi ẵm Miu từ trên xe lăn lên giường. Sau khi xoa nhẹ mái tóc óng mượt của cậu ấy và nói “Mình đi thay nước cho bình hoa một lát đã”, tôi đi ra khỏi phòng.

Ở trong hành lang, tôi bắt gặp Akutagawa và Kotobuki đang mặc đồng phục, bên ngoài khoác áo choàng.

- Inoue...

- ...

Akutagawa nhíu mày đầy đau đớn.

Kotobuki thì mím chặt môi và nhìn về phía tôi với ánh mắt bi thương.

Chúng tôi đi tới phòng đợi của bệnh viện, ngồi xuống ghế rồi chậm rãi nói chuyện với nhau.

- Asakura vẫn thế à?

- Ừm. Cậu ấy vẫn nghĩ tôi và bản thân chỉ mới học lớp ba.

Hai bàn tay đặt trên đùi của Akutagawa siết chặt vào nhau.

Kotobuki khẽ cắn môi cúi đầu không nói gì, cậu ấy vừa được ra viện hôm kia.

Vài ngày trước, vừa nhìn thấy hai người tới thăm, Miu đã trốn ra sau lưng tôi rồi thì thầm với giọng sợ hãi.

“Ai vậy? Là người quen của Konoha hả?”

“Không chịu đâu... Konoha mau bảo họ về đi, mình không muốn nói chuyện với ai ngoài Konoha cả.”

Khi đó, Akutagawa sững sờ mở to hai mắt. Kotobuki cũng run rẩy, mặt tái mét.

Tôi khẽ nói với Miu “Mình sẽ quay lại ngay” rồi dẫn hai người tới sân trong của bệnh viện.

Ở đó, tôi cúi đầu thật sâu và xin lỗi về mọi chuyện đã xảy ra từ trước đến nay.

“Tôi thật sự xin lỗi... vì đã không tin lời hai cậu. Miu thành ra thếnày cũng là lỗi của tôi. Bởi vì tôi phản bội lời hứa sẽ đi cùng Miu... bởi vì tôi đã không để mắt tới Miu...”

Có lẽ cảm thấy bối rối khi nhìn thấy tôi như vậy, cả Akutagawa và Kotobuki khi đó đều im lặng không nói gì, không cả một lời trách móc.

- Asakura sẽ như thế này mãi sao?

Akutagawa nói một cách khó khăn. Chắc hẳn cậu ấy cũng cảm thấy tự trách bản thân không kém gì tôi. Rằng giá như cậu ấy giúp đỡ Miu nhiều hơn...

Nghe Akutagawa nói vậy, Kotobuki hơi giật mình và ngước lên nhìn tôi với ánh mắt lo lắng.

Vẫn cầm lọ hoa trong tay, tôi khẽ trả lời.

- Tôi cũng không biết nữa. Theo lời bác sĩ thì có thể vì lý do nào đó mà cậu ấy sẽ đột nhiên lành lại cũng nên, cũng có thể là cậu ấy sẽ như vậy trong nhiều năm. Nhưng tốt hơn hết là không nên nóng vội...

Akutagawa cắn răng, khuôn mặt cậu ấy vặn vẹo một cách khổ sở.

Chắc hẳn cậu ấy vừa nhớ lại trường hợp của mẹ mình. Mẹ của Akutagawa cũng đã ngủ trên giường bệnh rất nhiều năm rồi. Ngay cả các bác sĩ cũng không biết liệu bác ấy sẽ tỉnh lại hay một lúc nào đó sẽ ngừng thở. Cậu ấy biết rõ hơn ai hết nỗi đau của việc chờ đợi mà không biết tương lai sẽ như thế nào.

- Inoue, ông... định như thế nào. Nếu Asakura cứ mãi thế này...

Kotobuki cũng nín thở nhìn về phía tôi.

Cổ họng nghẹn lại, cơn đau chạy qua ngực tôi như thể vừa có ai đào ra một cái hố ở đó. Ngay cả tôi cũng không biết mình sẽ làm thế nào nữa. Tại sao chúng tôi lại thành ra thế này chứ.

Nhưng, tôi không thể lại phản bội Miu nữa.

- Chỉ cần Miu muốn, tôi sẽ ở bên cậu ấy... cho dù là bao nhiêu năm đi chăng nữa.

- ...!

Kotobuki nín thở.

Hai hàng lông mày của Akutagawa cũng nhíu chặt lại.

Tôi đã hối hận rất nhiều lần, giá như khi đó tôi duỗi tay ra kéo lấy Miu. Không, giá như tôi nhận ra mọi chuyện sớm hơn... có lẽ Miu cũng sẽ không bị dồn ép đến đường cùng, như những gì đã xảy ra trước kia và cả lần này nữa.

Bây giờ, tôi đã chẳng thể làm được gì cho Miu ngoại trừ việc ở bên cạnh cậu ấy, người vì quá tuyệt vọng mà đã khóa lại tâm trí và trở thành trẻ con.

- Ông thật sự nghĩ như vậy sao?

Akutagawa cắn răng hỏi.

- ...Ừm.

Nghe tôi nhỏ giọng thừa nhận, Kotobuki trừng mắt nhìn xuống dưới chân rồi nói.

- Asakura thật hèn hạ. Lại dùng cách này để trói buộc Inoue... khiến Inoue phải đau khổ...

Giọng nói của cậu ấy rất gay gắt, nhưng nét mặt thì lại như chực khóc.

Ngực tôi thắt lại.

Kotobuki ngẩng đầu lên và nhìn tôi vói ánh mắt như đang cố hết sức để không cho nước mắt trào ra.

- Tôi... có thể làm gì cho Inoue không? Có thể tôi rất vô dụng, nhưng mà... cho dù vậy, nếu có chuyện gì đó tôi có thể làm, cậu nhất định phải nói cho tôi biết. Mặc kệ là chuyện gì tôi cũng sẽ làm cho cậu.

Cảm xúc cay đắng xộc lên cổ họng tôi. Akutagawa cũng nhìn tôi với ánh mắt u uất.

- Cảm ơn cậu. Nhưng tôi sẽ xoay xở được.

Tôi chỉ có thể nói ra những lời đó.

Tôi không thể nghĩ ra được từ ngữ nào nữa.

- Inoue...

Hai mắt của Kotobuki càng trở nên ướt át hơn.

Cảm thấy tâm trí mình sẽ sụp đổ nếu phải chứng kiến cậu ấy khóc, tôi vội đứng dậy.

- Tôi phải quay lại đây, trễ quá sẽ khiến Miu lo lắng. Cảm ơn hai người hôm nay đã tới.

Sau khi nói lời tạm biệt, tôi quay người bước đi.

Tối hôm đó, Akutagawa gọi vào số di động của tôi.

“Inoue, tôi vẫn chưa xin lỗi ông vì chuyện hôm trước trong lớp...”

- Chuyện tôi và ông đánh nhau ấy hả? Cái đó xí xóa đi.

“Không phải... tôi đã yêu cầu ông quá nhiều chuyện. Khi Asakura biến mất khỏi bệnh viện, tôi đã chẳng thể làm được gì ngoài nhờ ông cứu cậu ấy... Khi đó tôi cũng đã để vuột tay của Asakura... Asakura trở nên như vậy không phải là trách nhiệm của một mình ông... Tôi xin lỗi.”

Quả nhiên cậu ấy cũng đang rất dằn vặt. Cảm nhận được sự khổ sở đau đớn ẩn đằng sau giọng nói trầm ổn kia, ngực tôi lại như bị ai đó lấy dao đâm vào.

Tôi muốn nói với Akutagawa đó không phải lỗi của cậu ấy, nhưng chắc hẳn từ nay về sau Akutagawa cũng sẽ tiếp tục tự trách cứ bản thân.

“Ngoài ra, Kotobuki...”

Cậu ấy định nói gì đó, nhưng rồi lại ngừng lại và im lặng.

Tôi nín thở lắng tai nghe. Sau khi tôi quay lại chỗ của Miu, đã có chuyện gì xảy ra với Kotobuki sao?

Sau khi sự im lặng khó chịu kéo dài được một lúc, Akutagawa khẽ nói với giọng nhát gừng.

“... Kotobuki rất lo lắng cho ông, cậu ấy dường như đang cân nhắc chuyện gì đó.”

Hình ảnh Kotobuki nhíu mày cố gắng chịu đựng để không bật khóc hiện lên trong đầu tôi, ngực tôi như rách toạc. Sau khi tôi đi, cậu ấy đã khóc sao?

“Tôi cũng sẽ cố gắng an ủi cậu ấy.”

- Cảm ơn ông... có ông ở bên cậu ấy tôi cũng an tâm phần nào.

Sau khi nói như vậy, tôi cúp điện thoại.

Lần kế tiếp Kotobuki xuất hiện ở bệnh viện là vào ngày hôm sau.

Lúc đó, tôi đang ngồi nói chuyện với Miu trong phòng bệnh, đột nhiên cửa phòng mở toang mà không hề có tiếng gõ cửa nào, sau đó Kotobuki trong trang phục đồng phục áo khoác bước vào.

Biểu cảm trên mặt cậu ấy hơi đáng sợ, chẳng hiểu sao trong tay cậu ấy không cầm cặp sách mà lại là một xô nước. Là loại xô nhựa hơi nhỏ thường thấy trong mấy cửa hàng tiện dụng.

Lúc tôi vừa định đứng lên thì Kotobuki đã hất xô nước về phía Miu.

- Á!

Đang ngồi trên xe lăn, toàn thân Miu bị nưóc dội ướt như chuột lột. Một vài giọt nước cũng hắt vào một bên mặt tôi.

- L-làm trò gì thế hả?

Tóc tai quần áo ướt nhèm, Miu nhướng mày rồi húc xe lăn thẳng về phía Kotobuki.

Vẫn không nói tiếng nào, Kotobuki giơ tay phải lên rồi dùng hết sức tát vào má của Miu khi cậu ấy đến gần.

Âm thanh chói tai vang lên, má phải của Miu bị nhuộm đỏ bừng.

Tiếp theo tay của Kotobuki lại vung về phía má trái.

- Dừng lại Kotobuki!

Khi tôi vừa kịp hoàn hồn và định chạy tới ngăn cậu ấy lại, Miu đã mặt đỏ tía tai nhổm người dậy và trừng mắt nhìn Kotobuki.

Rồi cậu ấy dùng tay phải nắm lấy áo khoác của Kotobuki, tay trái tát vào má Kotobuki.

- Dám đánh tao à! Con mèo mả gà đồng này!

Bị Miu mắng, Kotobuki chỉ cắn môi trừng mắt nhìn rồi vươn tay đánh trả.

- Ai là mèo hả? Cậu mới là đồ mèo hoang chỉ biết lừa gạt ngươi khác!

Những tiếng Bốp! Bốp! Bốp! không ngừng vang lên trong phòng.

Miu túm lấy tay của Kotobuki rồi dùng tay kia cào vào mặt cậu ấy.

Vì lúc trước tôi vừa cắt móng tay cho Miu nên chúng vẫn khá ngắn, dù vậy chiêu này vẫn rất có uy lực, Kotobuki hơi rên rỉ.

Kotobuki hất tay của Miu ra rồi lùi về phía sau, nhưng Miu đã lập tức lao người về phía cậu ấy với hai mắt hằn tơ máu.

Miu hoàn toàn nhổm người khỏi xe lăn, dù chỉ là thoáng chốc, nhưng cậu ấy đã thật sự đứng trên hai chân của mình, sau đó Miu ngã vào người Kotobuki.

- !

Hai người ngã lăn ra sàn và tiếp tục ẩu đả.

Miu tóm lấy tóc của Kotobuki rồi gào lên.

- Tao sẽ không cho phép ai cản trở tao và Konoha! Konoha còn lâu mới thích loại con gái như mày! Mau cút cho khuất mắt tao!

Kotobuki cũng túm lấy áo ngủ của Miu và hét.

- Xem đi, tay chân mồm miệng khỏe khoắn quá nhỉ! H-Hôm qua còn chằng cầm được muỗng kia mà. Vậy mà vừa mới cho xô nước vào đầu là đã nhớ ra mình bao nhiêu tuổi rồi hả?!

- Hả?!

Miu mở to hai mắt.

Tôi cũng sững sờ cả người.

Miu, người vốn dĩ ngay cả việc tự mình leo lên xe lăn cũng không làm được, vừa đứng dậy!

Thậm chí còn đánh lộn với Kotobuki! Chẳng lẽ Miu...

Má của Miu lại vang lên một âm thanh chát chúa.

- Giả vờ mình vẫn chỉ tám tuổi chẳng làm được gì, bắt Inoue ở bên cạnh, làm nũng cậu ấy, trói buộc cậu ấy, khiến cậu ấy phải đau khổ, làm thế cậu vui lắm hả! Cậu thật sự quá kém cỏi!

Vừa hét, Kotobuki vừa trút một trận mưa những cú tát vào má của Miu.

- Một ngón tay cũng chẳng cử động được vậy mà tóc lúc nào cũng bóng mượt chỉnh tề, lại còn thơm mùi xà bông! Mấy trò nói dối này gạt được ai chứ đòi gạt con gái như tôi à!

Vẫn chịu bị đánh từ nãy đến giờ, đột nhiên Miu đấm một cú vào đầu của Kotobuki, sau đó dùng hai tay cào vào mặt, vào cổ cậu ấy.

- Cậu thì biết gì hả! Konoha từ rất lâu về trước đã là của tôi rồi!

- Chuyện đó ai quyết định hả?! Inoue không phải chó của cậu, cũng chẳng thuộc về cậu!

- Hung hăng quá nhỉ, rõ ràng bị tin nhắn của tôi dọa cho vỡ mật! Lần đầu tiên tới đây cũng căng thẳng đến mức mặt xanh lè, lại còn té ngã ngay cửa vào! Chết cười mất thôi!

- Đó là vì cậu đã đổ xà phòng lên sàn!

- Lại còn té từ trên cầu thang xuống nữa chứ!

- Là cậu xô tôi xuống thì có!

- Đúng rồi, cậu chỉ là mồi câu để dẫn Konoha tới chỗ của tôi thôi. Vậy mà còn ngoan ngoãn chui vào tròng, đúng là đồ đần hết thuốc chữa!

Miu cưỡi lên người Kotobuki rồi tát liên tục vào mặt cậu ấy. Ngay lập tức Kotobuki tóm lấy cổ áo của Miu rồi nhổm người lên đẩy Miu xuống sàn.

- H-Hai người dừng lại đi! Kotobuki, Miu vẫn còn là bệnh nhân! Cả Miu nữa, cậu cũng mau thôi đi!

Đầu óc tôi rối như tơ vò trước hành động khó tin của Kotobuki và việc kí ức của Miu đột nhiên bình thường trở lại.

Lúc tôi vừa định chen vào cản hai người lại, tay tôi bị ai đó túm lấy.

- Kệ bọn họ, Kotobuki làm thế đều là vì ông cả.

Chẳng biết từ lúc nào trong phòng đã có thêm một Akutagawa với vẻ mặt nghiêm túc.

- Vì tôi ư...

- Đúng thế, cho dù biết làm thế này có thể sẽ khiến ông ghét, nhưng để giải phóng ông khỏi Asakura, Kotobuki đã quyết định đóng vai người xấu.

Hai má đỏ bừng, Kotobuki cắn chặt răng vật lộn với Miu.

- Inoue vẫn luôn nhớ tới cậu, vẫn luôn đau khổ vì cậu, cậu biết không hả? Rõ ràng cậu đã độc chiếm được trái tim của Inoue như vậy...!

Nói tới đây, nước mắt ứa ra trên khóe mắt cậu ấy, bờ môi cũng hơi run rẩy.

Đó là biểu cảm mỗi khi Kotobuki cố tỏ ra mạnh mẽ.

“Tôi... có thể làm gì cho Inoue không?”

“Có thể tôi rất vô dụng, nhưng mà... cho dù vậy, nếu có chuyện gì đó tôi có thể làm, cậu nhất định phải nói cho tôi biết. Mặc kệ là chuyện gì tôi cũng sẽ làm cho cậu.”

Ngực tôi nghẹn lại khi nhớ tới khuôn mặt chực khóc trong khi cố gắng nói ra những lời đó của Kotobuki.

Tôi đã khiến Kotobuki bị tổn thương rất nhiều, vậy mà cậu ấy vẫn vì tôi mà gây lộn với Miu.

- Rõ ràng Inoue thích cậu như vậy! Trân trọng cậu như vậy! Lúc nào cũng thế, nụ cười của Inoue chỉ dành cho cậu! Còn tôi chỉ mãi đứng một bên dõi theo hai người. Vậy mà tại sao cậu lại muốn làm tổn thương Inoue hả?! Tại sao lại nhảy lầu, lại lao người vào xe tải trước mặt Inoue hả?! Lại còn nói dối, khiến Inoue đau khổ!

- Bởi vì... Bởi vì, nếu tôi không làm thế, Konoha sẽ quên mất tôi! Cậu ấy sẽ rời xa tôi!

Đầu tóc rối tung, áo ngủ bung mất ba nút, Miu ngồi bệt dưới sàn, nước mắt trào ra.

- Một kẻ có gia đình và bạn bè tới thăm mỗi khi đau ốm như cậu sẽ không hiểu được. Hồi hè, lúc cậu nhập viện, tôi đã lén đi xem cậu. Cậu được bạn bè bao quanh, khi bị trêu chọc chuyện của Konoha, cậu đỏ mặt phủ nhận.

Rồi tôi nhìn thấy ba mẹ cậu, bà của cậu tới chăm sóc cậu. Gia đình cậu thật hòa thuận, cậu còn làm nũng bảo mọi người đừng xem cậu như trẻ con nữa. Ngoài Konoha cậu còn có bao nhiêu người bên cạnh! Nhưng tôi thì lại chẳng còn lại ai ngoại trừ Konoha cả!

Nhìn Miu gào khóc nức nở, cánh tay đang định vung xuống của Kotobuki ngừng lại, vẻ mặt cậu ấy trở nên sững sờ.

Miu hoàn toàn mất ý chí chiến đấu, cậu ấy òa lên khóc như một đứa bé, hai bờ vai nhỏ nhắn run rẩy không ngừng.

- Ba, mẹ, và cả bà nội tôi nữa... đều chỉ xem tôi là một cái thùng rác. Người duy nhất chịu nói với tôi những từ ngữ xinh đẹp, dịu dàng chỉ có duy nhất Konoha mà thôi. Thế nhưng ngay cả Konoha cũng bỏ tôi mà đi...!

Nước mắt lăn dài trên má của Miu, sau đó rơi lã chã xuống sàn như những hạt mưa.

Akutagawa nhíu mày khổ sở nhìn về phía Miu. Ngực tôi cũng quặn thắt.

- ...Tôi đã chẳng thể tưởng tượng được gì nữa. Tôi đã không thể vẽ ra thế giới xinh đẹp nữa rồi... bên trong tôi chỉ còn lại những thứ dơ bẩn. Hạnh phúc thực sự chẳng hề tồn tại trên đời này. Cho dù là thế giới này hay là bản thân tôi cũng đều thật xấu xí và u tối. Thế nên tôi phải trở lại lúc còn bé, trở lại cái lúc chúng tôi đã hứa với nhau sẽ cùng đi vũ trụ... Bởi vì nếu chúng tôi lớn lên, Konoha sẽ rời xa tôi... Konoha sẽ không đi cùng tôi nữa.

Thế nên tôi phải mãi mãi là trẻ con. Làm ơn, đừng xen vào giữa chúng tôi nữa! Đừng khiến Konoha rời xa tôi! Xin cậu đừng cướp đi Konoha!

Miu gào khóc.

Tiếng than khóc của sự bất lực, của tuyệt vọng. Thế giới của cậu ấy đã trở nên đen kịt tựa như vực sâu vũ trụ. Trái tim của cậu ấy đã bị cắt thành từng mảnh. Nỗi đau của cậu ấy, cùng tiếng than khóc đó, đâm từng nhát vào ngực tôi.

Tôi đã không biết Miu lại khát khao sự hiện hữu của tôi đến vậy.

Đến mức cậu ấy muốn dùng toàn bộ thể xác và linh hồn để trói buộc tôi.

Chính vì thế, khi chỉ còn lại một mình, Miu mới bi thương, mới đau đớn đến thế... Ngay cả việc ngủ một giấc để chạy trốn mọi thứ cậu ấy cũng không thể làm được, ngay cả việc tưởng tượng ra thế giới xinh đẹp để an ủi bản thân cậu ấy cũng không thể làm được, điều duy nhất Miu có thể làm là lê cơ thể chằng chịt vết thương tiếp tục lạc lối mê man.

Tôi đã cướp đi của Miu những gì có thể cứu rỗi cậu ấy.

Tôi đã hủy hoại thế giới của Miu, cự tuyệt mong ước cuối cùng của Miu.

... Mình không thể đi với cậu nữa rồi.

Tôi buông tay của Miu ra, lại một lần nữa giết chết tâm hồn Miu.

Nỗi tuyệt vọng như một vòng xoáy vô hạn cắt nát toàn thân tôi, trong đầu tôi bị bao trùm bởi bóng tối đen kịt.

Mình phải làm gì thì mới có thể mang lại cho cậu hạnh phúc?

Mình phải làm gì thì mới có thể dẫn cậu tới vùng đất của hạnh phúc?

Akutagawa, Kotobuki và cả tôi, đều chỉ biết im lặng đau đớn nhìn Miu.

Đúng lúc này, từ chỗ cửa vào vang lên một giọng nói dịu dàng.

- Chị sẽ nói cho em biết nơi em có thể tìm thấy hạnh phúc.

Khoác áo choàng bên ngoài bộ đồng phục, chị Tooko đứng đó nhìn về phía chúng tôi với ánh mắt dịu dàng, hai bím tóc mảnh dài rũ qua vai, trên môi nở một nụ cười tựa như đóa hoa violet.

Miu ngẩng đầu lên nhìn về phía chị Tooko bằng cặp mắt đẫm nước.

- Chị là...

Sự kinh ngạc lan tỏa trên khuôn mặt Miu.

Chị Tooko chậm rãi đi về phía Miu, cúi người rồi nói bằng giọng mềm dịu đầy thân thiết.

- Lúc chúng ta gặp nhau trên sân thượng chị đã không giới thiệu bản thân với em nhỉ. Lúc trước cũng có một lần em gọi điện tới nhà chị nhưng mà em lại đột nhiên cúp máy...

Tôi cảm thấy khó hiểu. Chị Tooko đang nói gì vậy?

Miu đã gọi điện thoại cho chị ấy...?

Miu trông có vẻ hơi sợ hãi. Nhưng cậu ấy lại dường như bị thứ gì đó hấp dẫn và vẫn ngẩng đầu lên nhìn chị Tooko mà không tài nào rời mắt ra được.

Trong khi chúng tôi còn đang sững sờ, chị Tooko đã duỗi bàn tay trắng nõn của mình ra và nói.

- Chào em, Miu. Chị là Amano Tooko... học trên Konoha một lớp, như em chứng kiến, chị là một “cô gái văn chương”.

8 Tập Nguyên tác: 文学少女 - Bungaku Shoujo - ebook©MotSAch —★— TVE-4u©Hà Du Xuất bản: NXB Văn Học 2014/2015
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Nomura Mizuki

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.